Có những chiến dịch được gọi tên để ghi vào lịch sử. Và có những chiến dịch được gọi tên để nhắc nhở: đây là thứ chỉ cần sai một mắt xích là tất cả cùng rơi xuống vực.
Sáng Thứ Bảy tại Mar-a-Lago, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ – Tướng Dan Caine – công bố tên mật danh của phi vụ bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro: Operation Absolute Resolve.

Ông mô tả đây là chiến dịch “kín đáo, chính xác”, diễn ra “trong những giờ đen tối nhất” của ngày 2 tháng 1, là kết tinh của “nhiều tháng” chuẩn bị và diễn tập – và theo ông, “thành thật mà nói, chỉ quân đội Hoa Kỳ mới có thể thực hiện.”
Mỹ vẫn ở lại khu vực: “tình trạng sẵn sàng cao” sau đòn đánh và vụ bắt
Tướng Caine nhấn mạnh: sau các đợt tấn công quy mô lớn và vụ bắt Maduro qua đêm, lực lượng Mỹ vẫn duy trì hiện diện trong khu vực.
“Ngay lúc này, lực lượng của chúng ta vẫn ở trong vùng, ở trạng thái sẵn sàng rất cao,” ông nói, khẳng định Mỹ có khả năng “phóng chiếu sức mạnh”, tự vệ và bảo vệ “lợi ích của chúng ta” trong khu vực.
Ông gọi toàn bộ chiến dịch là “minh chứng cho sự tận tụy và cam kết không lay chuyển đối với công lý”, và là “quyết tâm” buộc những kẻ đe dọa hòa bình – ổn định phải chịu trách nhiệm.
Đó không chỉ là lời cảm ơn. Đó là lời cảnh báo: đêm qua chưa chắc là hồi kết.
Một phi cơ bị bắn trúng, nhưng vẫn bay được: “tất cả đều về nhà”
Tướng Caine xác nhận trong quá trình bắt giữ Maduro, có một phi cơ Mỹ bị trúng đạn. Nhưng chiếc phi cơ đó vẫn “flyable” – vẫn hoạt động được xuyên suốt phần còn lại của nhiệm vụ.
Ông nhấn mạnh: như Tổng thống Trump đã nói trước đó, toàn bộ phi cơ Mỹ đều trở về an toàn, và chiếc bị trúng đạn vẫn tiếp tục bay được trong khi chiến dịch diễn ra tại khu nhà mục tiêu.
Trong những câu chuyện tác chiến, đây là kiểu chi tiết vừa thực vừa “để lại mùi thuốc súng”: nó cho thấy lực lượng Mỹ đã gặp hỏa lực thật, nhưng vẫn giữ được quyền kiểm soát bầu trời cho tới phút rút lui.
Tình báo “bơm dữ liệu theo thời gian thực”: bám sát từng bước di chuyển
Tướng Caine đặc biệt nhắc tới vai trò của các đội tình báo trên không và mặt đất, cung cấp cập nhật theo thời gian thực cho lực lượng đột kích.
Ông nói các nhóm này giúp đơn vị tác chiến “đi trong một môi trường phức tạp mà không phải gánh rủi ro không cần thiết.” Nói nôm na: họ vừa là mắt, vừa là tai, vừa là bản đồ sống – và trong một đêm tối, bản đồ sống thường quan trọng hơn cả súng.
Ông cũng tiết lộ mức độ theo dõi chi tiết: lực lượng Mỹ phải bám Maduro để “hiểu ông ta di chuyển ra sao, sống ở đâu, đi đâu, ăn gì, mặc gì.” Những chi tiết nghe đời thường, nhưng trong tác chiến đó chính là chìa khóa để biến một mục tiêu “mất dấu” thành một mục tiêu “nằm trong tay.”
150 phi cơ từ 20 căn cứ: trực thăng bay sát mặt biển 100 feet tiến vào Venezuela
Nếu phần chuẩn bị kéo dài nhiều tháng, thì “phần trên mặt đất” – theo lời tướng Caine – chỉ kéo dài vài giờ.
Ông cho biết, khuya Thứ Sáu, hơn 150 phi cơ đã xuất kích từ 20 căn cứ khác nhau trên đất liền và trên biển khắp Tây Bán Cầu. Trong số đó có những trực thăng chở lực lượng “extraction” (rút mục tiêu) bay vào Venezuela ở độ cao chỉ khoảng 100 feet trên mặt nước.
Trực thăng được “che chắn” bởi một chuỗi đòn tấn công triển khai trong khu vực, rồi tới khu nhà mục tiêu của Maduro vào khoảng 1 giờ sáng (giờ miền Đông Hoa Kỳ).
Theo mô tả, đây là kiểu tiếp cận “cạo sóng” để né phát hiện: đi thấp, đi nhanh, và đi vào lúc thiên hạ còn đang ngủ.
Giao chiến tự vệ khi rút lui: “nhiều cuộc đụng độ” trên đường ra khỏi Venezuela
Tướng Caine thừa nhận lực lượng Mỹ đã gặp kháng cự khi rút khỏi Venezuela.
“Có nhiều cuộc giao chiến tự vệ khi lực lượng bắt đầu rút ra,” ông nói. Và ông nhấn mạnh: việc bắt giữ Maduro và vợ ông ta đòi hỏi nhiều “self-defense engagements” khi lực lượng bị bắn, trước khi bay ra khỏi Venezuela vào khoảng 3:29 sáng (giờ miền Đông).
Những con số thời gian cụ thể khiến câu chuyện có nhịp như đồng hồ: 1:00 đến mục tiêu, 3:29 rời khỏi đất nước. Một cuộc đột kích được tính bằng phút, nơi mỗi phút là một ngã rẽ sống – chết.
Từ bãi đáp tới chiến hạm: chuyển giao lên USS Iwo Jima, hướng về New York ra tòa
Sau khi rút khỏi Venezuela, Maduro và vợ được chuyển giao lên USS Iwo Jima. Từ đó, họ đang trên đường tới New York để “đứng trước tòa” theo kế hoạch của phía Mỹ.
Tướng Caine kết luận bằng một câu nói mang tính “luật thép” của chiến tranh: “Chỉ cần một bộ phận của cỗ máy trơn tru này thất bại là toàn bộ nhiệm vụ sẽ bị đe dọa. Và thất bại không bao giờ là một lựa chọn đối với lực lượng liên quân của nước Mỹ.”
Đó là lời tự tin. Nhưng cũng là lời thừa nhận: chiến dịch này là trò chơi cân não của hàng trăm mắt xích – từ tình báo, không quân, trực thăng, cho tới lực lượng trên mặt đất.