NHẬN TIỀN “CHẠY ÁN”, ĐIỀU TRA VIÊN BỊ TRUY TỐ
Theo báo Thanh Niên ngày 3/4, ông Nguyễn Minh Thoại, 32 tuổi, cựu điều tra viên Công an Quận 5, bị truy tố với cáo buộc yêu cầu 150 triệu đồng để hỗ trợ một bị can được tại ngoại và nhận lại xe bị tạm giữ. Diễn biến được cho là xảy ra tại một quán cà phê gần trụ sở công an, nơi việc “ngã giá” diễn ra, kèm theo nhiều cuộc gọi và tin nhắn thúc giục chuyển tiền.
Gia đình bị can, trong đó có người vợ nhiều lần gom tiền, đã chuyển tổng cộng hơn 400 triệu đồng qua trung gian với hy vọng giảm nhẹ tình thế pháp lý. Tuy nhiên, người trung gian sau đó cung cấp ghi âm cho cơ quan chức năng. Vụ việc phản ánh một thực tế: người dân, khi đối diện rủi ro pháp lý, có thể rơi vào thế bị động, dễ bị cuốn vào các thỏa thuận tốn kém ngoài quy trình.
Trường hợp này cho thấy nhu cầu cấp thiết về minh bạch trong hoạt động điều tra và cơ chế giám sát hiệu quả hơn. Khi những giao dịch như vậy xuất hiện, chi phí không chỉ dừng ở tiền bạc mà còn đặt gánh nặng lên niềm tin và sự an toàn pháp lý của người dân.
GIÁ TĂNG VỌT, BÁO CHÍ CHÊ NƯỚC NGOÀI NHƯNG KHEN GIÁ XĂNG DẦU TRONG NƯỚC RẺ
Giá xăng dầu tăng mạnh không phải chuyện riêng của Việt Nam mà là cú sốc chung của toàn cầu, nhưng điều đáng nói là cách mỗi quốc gia phản ứng với nó.
Ở Malaysia, họ chấp nhận chi hàng trăm nghìn tỷ để giữ giá xăng gần như đóng băng ở mức thấp, và khi không thể duy trì mãi, họ chuyển sang trợ cấp có mục tiêu để vẫn bảo vệ nhóm thu nhập thấp. Ở Philippines và nhiều quốc gia khác, chính phủ tung tiền mặt hỗ trợ trực tiếp, trợ giá nhiên liệu, thậm chí xả kho dự trữ để kéo nguồn cung xuống, bởi họ hiểu xăng dầu không chỉ là một mặt hàng mà là mạch máu của nền kinh tế, giá xăng tăng thì mọi chi phí đều tăng theo.
Còn ở Việt Nam, sau hai đợt tăng giá liên tiếp đầu tháng 4, đặc biệt là giá dầu diesel tăng vọt lên 45.000 đồng/ lít, phản ứng dễ thấy nhất lại không phải là một gói hỗ trợ hay một biện pháp giảm sốc, mà là một làn sóng truyền thông đồng loạt khẳng định giá xăng Việt Nam vẫn rẻ hơn các nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan.
Đây là một phép so sánh đánh tráo bản chất, bởi thứ cần so không phải là giá xăng mà là khả năng mua xăng của người dân.
Ở Việt Nam, với mức thu nhập phổ biến, một giờ lao động chỉ mua được khoảng 1 lít xăng, trong khi ở các nước phát triển con số này có thể là 8 đến 10 lít, nghĩa là cùng một giờ lao động nhưng mức tiếp cận năng lượng chênh lệch nhiều lần.
Vậy thì rẻ ở đây là rẻ với ai? Việc liên tục nhấn mạnh giá ta thấp hơn nước khác không làm người dân đổ xăng rẻ hơn mà chỉ có tác dụng xoa dịu tâm lý, một kiểu ru ngủ rằng mọi thứ vẫn ổn trong khi thực tế thì ngược lại.
Điều Chính phủ nên làm là khiến giá xăng dầu thực sự rẻ hơn bằng cách giảm thuế, phí, hoặc có hỗ trợ có mục tiêu cho những nhóm chịu tác động trực tiếp như vận tải, ngư dân, lao động thu nhập thấp.
Nếu chỉ dừng ở truyền thông để trấn an, thì thứ cạn kiệt không phải là xăng dầu mà là sức chịu đựng của người dân.
TIẾN “KIM TIÊM” ĐANG CÓ GIẤY TÂM THẦN?
Người đang lo lắng nhất lúc này, chị Tiến “kim tiêm”, sau khi nhận được tin sét đánh ngang: BỊ TRUY TỐ. Chị lo chị sợ, nhưng chị biết chắc chắn có cửa thoát. Chị chạy vạy khắp nơi, trong một đêm mà ôm được chục tỷ lên cơ quan điều tra để “bồi thường”, rồi còn chi đậm luôn khoản “bồi dưỡng”. Chị là cán bộ, chị hiểu thế nào là “tiền đi trước là tiền khôn”.
Ấy vậy mà cũng chưa yên tâm, chị còn có thể chạy ra cái bùa hộ mạng, “giấy tâm thần”? Ai mà chả thế, quan chức nào chả vậy, cứ ra tòa thì tự nhiên trình ra cái tờ giấy “giả ốm”, không thì là cái tờ “chứng nhận tâm thần”. Chị Tiến là bộ trưởng Y tế, thì không thể giả bệnh được, nên có nên chăng mượn tạm giấy tâm thần.
Phải nói cái “bùa tâm thần” thật là có phép thần thông, tội nặng đến đâu, một tờ giấy là đủ. Chị Tiến chắc cũng đang chạy vạy khắp nơi để tìm được cái “bùa bình an” này. Phần đời còn lại của chị, đều nằm trong tờ chứng nhận này!
MẤT BÒ MỚI LO LÀM CHUỒNG: XÂY DỰNG KHO DẦU TẠI THANH HÓA!
Giá xăng dầu tăng, dân tình nháo nhác vì thiếu nguồn cung, thì mới vỡ lẽ ra một chuyện là Việt Nam không đủ kho dự trữ nhiên liệu chiến lược. Việt Nam chưa có kho dự trữ xăng dầu quốc gia riêng biệt. Hàng dự trữ hiện lưu trữ tại kho của doanh nghiệp đầu mối kinh doanh xăng dầu lớn và phải trả phí kho bãi. Mức dự trữ này chỉ khoảng 7-10 ngày tiêu thụ.
Đáng nói, trong suốt thời gian qua, không một ông Đại biểu, quan chức nào nói về chuyện này. Tích cực bàn cách làm sao cắt xén quỹ bình ổn giá, tích cực hùn vốn làm giàu cho các công ty buôn bán xăng dầu, nhưng đến khi có khủng hoảng, mọi thứ sập như lâu đài cát trước cơn sóng dữ.
Thủ Chính chỉ đạo xây dựng khẩn cấp kho dầu, như mất bò mới lo làm chuồng, đợi nước tới chân mới nhảy, nhưng cuối cùng, vẫn là những người dân phải chịu thiệt hại trước tiên. Thế mới thấy, cái tầm “nhìn xa trông rộng”, thiên tài lãnh đạo của Đảng, đó là nhìn vào túi tiền của dân để moi móc.
"KHÚC RUỘT NGÀN DẬM" CẦN ĐƯỢC TÔN TRỌNG HƠN
Sự kiện:
Tại Mỹ có 2.3 triệu Người Việt Nam, tức là hơn 2% dân số trong nước, nhưng họ đóng góp cho kinh tế Việt Nam mỗi năm khoảng 50 tỷ USD. Chiếm hơn 10% GDP cả nước. Đó là một số tiền to lớn, tuy nhiên bọn tuyên giáo của đảng vẫn gọi họ là dân ăn bám, là dân homeless, là bọn mài dũa móng...
Xin hỏi:
1. Đó có phải là một sự sĩ nhục không thể tha thứ.không !?
2. Đó là lòng biết ơn và sự tôn trọng của đảng và nhà nước XHCN Việt Nam với "khúc ruột ngàn dặm" phải không !?
3. Đó có phải là chính sách tri ân của nhà nước XHCN Việt Nam với sự đóng góp của người Việt Nam ở nước ngoài không !?
4. Người Việt Nam ở Mỹ có nên tiếp tục nuôi đảng và nhà nước để họ tiếp tục chửi rủa mình nữa không !?
5. Là người Việt Nam có nhân cách và lòng tự trọng, bạn nghĩ sao ?
6. Nếu bạn là một Việt kiều Mỹ, bạn sẽ nói gì với đảng và nhà nước Việt Nam ?
Cảm ơn.
Nguồn: Nguoi SongLam
NGƯỜI DÂN CẦN LÀM GÌ TRƯỚC VẤN NẠN KHỦNG HOẢNG XĂNG DẦU?
Sự kiện:
Ngay lúc này ông Thủ tướng Việt cộng Phạm Minh Chính đã đến Moskva, Nga chỉ với một mục đích duy nhất là để dàn xếp dịch vụ mua xăng dầuViệt Nam thật sự đang kiệt quệ nguồn năng lượng sau khi khủng hoảng chiến tranh nổ ra giữa Mỹ và Do Thái với Ba Tư (Iran) và sau khi Nhật, Trung Quốc, Thái và Hàn Quốc ngưng bán xăng dầu cho nước ngoài.
Điều này cho thấy thiên tài chính trị của các quan chức đảng Cộng sản ngoài trừ khả năng tham nhũng, đàn áp và khủng bố ra thì thật sự chúng rất kém cỏi với một tư duy thấp kém và một viễn kiến hạn hẹp không lường được những diễn biến của thế giới.
Kết quả hiển nhiên là hệ thống hàng không Việt Nam bị ngưng trệ, hãng xưởng không thể sản xuất vì thiếu điện, các khu thương mại buồn vắng như nghĩa trang, hàng quán và chợ búa điêu đứng, các phương tiện giao thông hầu như không còn hoạt động và cuộc sống của nhân dân trở nên vô cùng khó khăn, thiếu thốn và rối loạn.
Với thực tế này, là người công dân có trách nhiệm với quê hương mình, chúng ta có quyền đòi hỏi:
1. Đảng và nhà nước XHCN Cộng sản phải trao trả quyền phục vụ tổ quốc, quyền tham gia chính trị và quyền tự do của người dân cho người dân.
2. Đảng và nhà nước XHCN Việt Nam nên vì danh dự, trách nhiệm và lương tâm của mình mà từ chức và xin lỗi với đồng bào cả nước.
3. Tất cả những người Việt Nam có khả năng, tinh thần, nhiệt huyết và điều kiện phù hợp nên bước ra nhận lãnh trách nhiệm phục vụ tổ quốc.
4. Chúng tôi hoan nghênh tất cá các đoàn thể chính trị, xã hội, tôn giáo liên kết với nhau, xóa bỏ mọi dị biệt, xung khắc để chung tay, chung lòng phục vụ, xây dựng và phát triển đất nước.
Trân trọng cảm ơn.
Nguoi SongLam
Quốc hội chưa bầu nhưng đã có kết quả. Lê Minh Hưng, Tân thủ tướng, là ai thì sẽ sớm có thông tin. Nhưng có thể nói rằng quy trình của quốc hội chỉ mang tính hình thức. Còn kẻ có quyền cơ cấu nhân sự lại chính là trung ương đảng cộng sản.
Có một nghề mới đang nở rộ, đó là nghề tố giác. Không cần vốn, không cần kỹ năng chuyên môn, chỉ cần một chiếc điện thoại và một chút tinh ý, là có thể kiếm tiền.
Hết Bộ Công an khuyến khích chụp ảnh người vi phạm giao thông để nhận thưởng, giờ đây Bộ Tài chính cũng treo thưởng lên đến 10 triệu đồng cho việc tố người bán hàng không xuất hóa đơn. Một xã hội mà việc canh nhau sai sót trở thành cơ hội kiếm tiền.
Với mục tiêu khuyến khích người dân tham gia giám sát, chống thất thu thuế. Nhưng hệ lụy thì rất lớn, nó đang biến quan hệ giữa người với người thành quan hệ nghi kỵ, canh me lẫn nhau.
Người mua không còn đơn thuần là khách hàng, mà có thể trở thành người giám sát có thưởng. Người bán không chỉ lo phục vụ, mà còn phải đề phòng từng giao dịch như thể đang đứng trước một cái bẫy.
Nguy hiểm hơn, cơ chế này mở ra đất cho cạnh tranh bẩn. Người bán có thể bị đối thủ chơi xấu bằng những thông tin sai lệch.
Đáng nói nhất là sự đối lập đầy chua chát, tố giác dân thường thì được khuyến khích, có thưởng rõ ràng. Còn tố cáo tham nhũng, sai phạm của cán bộ thì lại là một hành trình đầy rủi ro. Không ít người lên tiếng rồi phải đối mặt với áp lực, thậm chí là ngồi tù.
Một xã hội lành mạnh cần niềm tin, cần sự minh bạch từ trên xuống, chứ không phải kích thích người dân soi nhau để đổi lấy vài triệu đồng.
Khi con người bắt đầu nhìn nhau như cơ hội kiếm tiền từ sai sót của nhau, thì xã hội chẳng khác nào đang bị đẩy vào thời kỳ đấu tố.
Ngày 4/4, trong phiên họp Chính phủ thường kỳ tháng 3/2026, Thủ tướng Phạm Minh Chính khép lại nhiệm kỳ của mình bằng một tuyên bố không thay đổi mục tiêu tăng trưởng từ 10% trở lên. Một con số rất hoàn hảo trên báo báo nhưng hoàn toàn tách rời khỏi cảm nhận của đời sống thực tế.
GDP quý I được báo cáo tăng 7,83%, mức cao nhất trong 16 năm. Nhưng con số ấy nằm trên giấy. Ngoài kia, người dân vẫn đang co kéo từng đồng vì giá cả leo thang, chi phí sinh hoạt phình ra từng ngày, còn thu nhập thì gần như đứng yên. Một con số đáng lo hơn là trong 3 tháng đầu năm, gần 92.000 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường, trung bình hơn 30.600 doanh nghiệp mỗi tháng. Có gần 1,6 triệu thanh niên không có việc làm, không học tập và không tham gia đào tạo.
Vì sao phải cố giữ bằng được con số tăng trưởng 10%, phải bất chấp tất cả trong khi những dấu hiệu bất ổn đã quá rõ ràng. Mục tiêu tăng trưởng không còn là công cụ phục vụ con người, mà ngược lại, con người bị buộc phải phục vụ cho nó.
Tăng trưởng có thể cao, nhưng nếu đi kèm với lạm phát, với chi phí sống tăng vọt, với sức mua suy giảm, thì cái tăng đó chỉ là bề nổi. Người dân không sống bằng tỷ lệ phần trăm, họ sống bằng số tiền còn lại sau khi trả hết hóa đơn.
Ngày cuối cùng trên cương vị Thủ tướng, đáng lẽ ông Chính phải nhìn lại những gì đã làm được, những gì chưa, và quan trọng nhất là đời sống người dân đang ở đâu trong bức tranh đó. Nhưng thay vào đó, vẫn là những khẩu hiệu quen thuộc.
Nick Fuentes, một dư luận viên cực hữu thượng thặng theo chủ nghĩa dân tộc da trắng, có ảnh hưởng lớn của phong trào MAGA, vừa kêu gọi những người ủng hộ anh nên bỏ phiếu cho đảng Dân chủ năm 2026.
Trong một hành động gây sốc, trái ngược hoàn toàn với quan điểm chính thống của phong trào MAGA, Fuentes công khai kêu gọi fans của mình không chỉ từ bỏ đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026, mà còn bỏ phiếu cho đảng Dân chủ, nếu họ tham gia bỏ phiếu.
Fuentes nói :
-“Đừng đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ. Và nếu có đi bỏ phiếu, hãy bỏ phiếu cho đảng Dân chủ”.
Fuentes liên tục kêu gọi “phải chấm dứt hoạt động” của chính quyền hiện tại, cáo buộc anh Tư Tê (Tổng Thống Tâm Thần) phản bội “Nước Mỹ Trên Hết” (America First) kéo đất nước vào chiến tranh với Iran và che đậy vụ bê bối Epstein.
Fuentes còn đi xa hơn, nói rằng anh sẽ không ủng hộ những nhân vật mà anh cho là đã đưa nước Mỹ vào chiến tranh với Iran và gợi ý rằng anh thà “trở thành một người thuộc đảng Dân chủ” hơn là ủng hộ những gì anh coi là một đảng viên Cộng hòa thất bại.
Fuentes nói rằng, chính quyền đã “đánh mất quyền lực” và kêu gọi “tước đoạt lại” (hostile takeover) đảng Cộng hòa vào năm 2028.
Cuộc chiến Iran đang bắt đầu làm rạn nứt liên minh phương Tây khi các nước châu Âu ngày càng tỏ ra thận trọng trước lời kêu gọi của Tổng thống Mỹ Donald Trump về việc gửi lực lượng quân sự tới bảo vệ eo biển Hormuz. Trong phản ứng mới nhất, chính phủ Đức tuyên bố thẳng thừng rằng cuộc chiến này không liên quan đến NATO, cho thấy khoảng cách ngày càng lớn giữa Washington và các đồng minh châu Âu. Đức tuyên bố: “Đây không phải là cuộc chiến của NATO”
Chính phủ Đức đã phản hồi rõ ràng trước lời kêu gọi của Tổng thống Donald Trump về việc NATO và các đồng minh phải tham gia bảo vệ tuyến hàng hải tại eo biển Hormuz.
Người phát ngôn của Thủ tướng Đức Friedrich Merz tuyên bố:
“Cuộc chiến này không liên quan gì đến NATO. Đây không phải là cuộc chiến của NATO.”
Tuyên bố này được đưa ra sau khi Trump cảnh báo rằng liên minh NATO có thể đối mặt với “một tương lai rất tồi tệ” nếu các đồng minh không giúp Mỹ bảo vệ tuyến vận tải dầu quan trọng nhất thế giới.
Berlin cũng nhấn mạnh rằng Đức sẽ không tham gia bất kỳ hoạt động quân sự nào tại eo biển Hormuz.
“Việc tham gia chưa từng được xem xét trước cuộc chiến này và hiện nay cũng không được xem xét,” người phát ngôn chính phủ Đức nói. Ngoại trưởng Đức: NATO không nên can dự
Phát biểu khi tới Brussels tham dự cuộc họp các ngoại trưởng Liên minh châu Âu, Ngoại trưởng Đức Johann Wadephul tiếp tục khẳng định lập trường của Berlin.
Ông nói rằng Đức không nhìn thấy vai trò của NATO tại eo biển Hormuz.
Điều này đồng nghĩa với việc Đức muốn giữ cuộc xung đột Iran ngoài phạm vi của liên minh quân sự NATO, vốn được thành lập chủ yếu để bảo vệ châu Âu. Đức chỉ trích chiến lược của Mỹ
Thủ tướng Friedrich Merz trong những ngày gần đây đã thể hiện lập trường cứng rắn hơn đối với chính sách của Washington.
Ông từng chỉ trích việc Mỹ nới lỏng một số lệnh trừng phạt đối với Nga, đồng thời nói rằng Berlin không rõ kế hoạch của Washington để kết thúc cuộc chiến với Iran.
Các quan chức Đức cũng nhắc lại rằng trước khi chiến tranh nổ ra, cả Mỹ và Israel đều nói rằng sự hỗ trợ từ châu Âu không cần thiết.
“Trước khi chiến tranh xảy ra, cả Mỹ và Israel đều nói rất rõ rằng họ không cần và cũng không mong muốn sự hỗ trợ từ châu Âu,” người phát ngôn chính phủ Đức Kornelius nói với báo chí. Hải quân Đức – sức mạnh hải quân thầm lặng của châu Âu
Hải quân Đức hiện đại, gọi là Deutsche Marine (Hải quân Liên bang Đức), là một nhánh của lực lượng vũ trang Đức – Bundeswehr. Lực lượng này được thành lập năm 1956, trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh khi Tây Đức gia nhập NATO và cần xây dựng một lực lượng hải quân đủ mạnh để bảo vệ vùng biển Bắc Âu và biển Baltic.
Trước đó, Đức từng sở hữu những hạm đội rất mạnh trong lịch sử:
• Kaiserliche Marine – hải quân Đế quốc Đức thời Thế chiến I
• Kriegsmarine – hải quân Đức quốc xã trong Thế chiến II
Sau năm 1945, Đức bị cấm phát triển quân đội trong một thời gian. Tuy nhiên khi Chiến tranh Lạnh leo thang, NATO cho phép Tây Đức tái xây dựng lực lượng vũ trang, dẫn đến sự ra đời của Bundesmarine, tiền thân của Hải quân Đức ngày nay.
Sau khi Đức thống nhất năm 1990, hải quân Đông Đức và Tây Đức được sáp nhập thành Deutsche Marine. Vai trò chiến lược của Hải quân Đức trong NATO
Ngày nay, Hải quân Đức là một trong những lực lượng hải quân quan trọng của NATO tại châu Âu, đặc biệt trong khu vực:
• Biển Baltic
• Biển Bắc
• Địa Trung Hải
• Ấn Độ Dương
Vai trò chính của lực lượng này bao gồm:
• bảo vệ các tuyến vận tải hàng hải của châu Âu
• tham gia các chiến dịch NATO
• chống cướp biển và khủng bố trên biển
• tuần tra an ninh biển Baltic trước Nga
• hỗ trợ các nhiệm vụ nhân đạo và gìn giữ hòa bình
Hải quân Đức thường xuyên tham gia các chiến dịch quốc tế như:
• NATO Maritime Groups
• EU Naval Force
• Operation Atalanta chống cướp biển Somalia
• Operation IRINI tại Địa Trung Hải Quy mô và lực lượng hiện nay
Mặc dù không phải là hải quân lớn nhất châu Âu, Hải quân Đức vẫn sở hữu nhiều tàu chiến hiện đại.
Lực lượng hiện tại bao gồm:
• 6 tàu ngầm lớp Type 212A – một trong những tàu ngầm diesel-điện yên lặng nhất thế giới
• 4 khinh hạm lớp F125 Baden-Württemberg – tàu chiến đa nhiệm cỡ lớn
• 3 khinh hạm lớp Sachsen (F124) – chuyên phòng không và phòng thủ tên lửa
• 4 khinh hạm lớp Brandenburg (F123)
• 5 tàu hộ tống lớp Braunschweig (corvette)
• nhiều tàu hậu cần, tàu tiếp vận và tàu hỗ trợ
Ngoài ra còn có:
• tàu tiếp vận lớp Berlin (A1411, A1412, A1413)
• tàu huấn luyện
• trực thăng hải quân
Tổng quân số của Hải quân Đức khoảng 16.000 – 18.000 quân nhân. Tàu ngầm Type 212A – niềm tự hào của công nghiệp quốc phòng Đức
Một trong những vũ khí nổi tiếng nhất của Hải quân Đức là tàu ngầm Type 212A.
Đây là loại tàu ngầm:
• sử dụng hệ thống AIP (Air-Independent Propulsion)
• có thể hoạt động lâu dưới nước mà không cần nổi lên
• cực kỳ yên lặng, khó bị phát hiện
Nhờ công nghệ tiên tiến, Type 212A được đánh giá là một trong những tàu ngầm diesel-điện hiện đại nhất thế giới.
Công nghệ này cũng được xuất khẩu cho nhiều quốc gia khác như:
• Ý
• Na Uy
• Israel
• Hàn Quốc Khinh hạm F125 – tàu chiến thế hệ mới
Khinh hạm lớp Baden-Württemberg (F125) là tàu chiến lớn nhất từng được đóng cho Hải quân Đức sau Thế chiến II.
Các tàu F125 được thiết kế để:
• hoạt động liên tục nhiều tháng trên biển
• tham gia các nhiệm vụ gìn giữ hòa bình
• hỗ trợ chiến dịch chống khủng bố
• triển khai lực lượng đặc nhiệm
Tàu có lượng giãn nước khoảng 7.200 tấn, được trang bị:
• pháo hạm hiện đại
• tên lửa chống hạm
• trực thăng hải quân
• hệ thống radar tiên tiến Hải quân Đức trong bối cảnh an ninh châu Âu mới
Sau cuộc chiến Ukraine và căng thẳng với Nga, vai trò của Hải quân Đức trong NATO ngày càng quan trọng.
Đức đã tăng ngân sách quốc phòng và đầu tư mạnh vào:
• tàu chiến mới
• hệ thống phòng thủ tên lửa
• hiện đại hóa hạm đội tàu ngầm
Biển Baltic hiện được xem là một trong những khu vực chiến lược nhất đối với Đức và NATO. Hải quân Đức và các sứ mệnh quốc tế
Ngoài nhiệm vụ bảo vệ châu Âu, Hải quân Đức còn tham gia nhiều chiến dịch quốc tế.
Các tàu chiến Đức từng hoạt động tại:
• vịnh Aden chống cướp biển
• Địa Trung Hải kiểm soát buôn lậu vũ khí
• Ấn Độ Dương
• vùng Sừng châu Phi
Đức thường triển khai tàu chiến trong các nhiệm vụ của Liên minh châu Âu và NATO. Một lực lượng hải quân “kín tiếng nhưng hiệu quả”
Khác với các hạm đội lớn như Mỹ, Trung Quốc hay Nga, Hải quân Đức không chạy đua số lượng tàu chiến.
Thay vào đó, Đức tập trung vào:
• công nghệ hiện đại
• khả năng tác chiến chính xác
• phối hợp với NATO
Nhờ chiến lược này, Deutsche Marine được xem là một lực lượng hải quân tinh gọn nhưng có hiệu quả cao, đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ an ninh hàng hải của châu Âu.
Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, Hải quân Đức tiếp tục giữ vị trí quan trọng trong cấu trúc an ninh của NATO và trong các hoạt động gìn giữ ổn định trên các vùng biển quốc tế. Anh tìm cách hợp tác với đồng minh nhưng chưa cam kết quân sự
Trong khi Đức từ chối thẳng thừng, Vương quốc Anh tỏ ra thận trọng hơn.
Thủ tướng Anh Keir Starmer cho biết London đang làm việc với các đồng minh để tìm cách mở lại eo biển Hormuz.
Tuy nhiên ông không cung cấp chi tiết cụ thể về kế hoạch.
Starmer nói:
“Cuối cùng chúng ta phải mở lại eo Hormuz để đảm bảo ổn định thị trường năng lượng. Nhưng đó không phải là nhiệm vụ đơn giản.”
Ông cho biết Anh đang phối hợp với các nước châu Âu và đồng minh quốc tế nhằm xây dựng một kế hoạch tập thể khả thi. Khủng hoảng dầu mỏ chưa từng có
Eo biển Hormuz hiện đang trở thành tâm điểm của cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu.
Khoảng 20% nguồn cung dầu thế giới đi qua tuyến đường hẹp này.
Tuy nhiên kể từ khi chiến tranh Iran bùng nổ, giao thông hàng hải tại khu vực gần như bị tê liệt.
Iran bị cáo buộc đã:
• rải thủy lôi tại khu vực
• kiểm soát tàu chở dầu
• hạn chế nhiều tàu thương mại đi qua
Điều này đã khiến giá dầu toàn cầu tăng mạnh và làm dấy lên lo ngại về một cú sốc năng lượng nghiêm trọng đối với nền kinh tế thế giới. Anh tung gói hỗ trợ năng lượng khẩn cấp
Để đối phó với tác động kinh tế của cuộc khủng hoảng, chính phủ Anh đã công bố gói hỗ trợ 53 triệu bảng Anh (khoảng 70 triệu USD).
Khoản hỗ trợ này nhằm giúp các hộ gia đình dễ bị tổn thương, đặc biệt là những người phụ thuộc vào dầu sưởi.
Đây được xem là phản ứng chính sách kinh tế lớn đầu tiên của London trước cú sốc năng lượng do chiến tranh Iran gây ra. Starmer bảo vệ quyết định không tham chiến
Thủ tướng Anh Keir Starmer cũng bảo vệ quyết định không tham gia cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran hồi cuối tháng Hai.
Ông nói rằng việc gửi quân đội vào chiến tranh là quyết định nghiêm trọng nhất đối với bất kỳ thủ tướng nào.
“Nếu chúng ta gửi binh sĩ vào chiến trường, điều tối thiểu họ xứng đáng nhận được là một cơ sở pháp lý rõ ràng và một kế hoạch rút lui,” Starmer nói.
Ông chỉ trích những người muốn kéo Anh vào cuộc chiến mà không có kế hoạch kết thúc xung đột. Iran chỉ trích Mỹ kêu gọi giúp đỡ
Trong khi đó, Iran cũng phản ứng mạnh mẽ trước việc Mỹ kêu gọi các nước khác hỗ trợ bảo vệ eo Hormuz.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi chỉ trích Washington vì vừa tấn công Iran vừa yêu cầu các nước khác giúp bảo vệ tuyến vận tải.
“Họ tiến hành các cuộc tấn công quy mô lớn và yêu cầu chúng tôi đầu hàng vô điều kiện. Nhưng giờ đây họ lại tìm đến các nước khác để đảm bảo an ninh cho eo biển Hormuz,” ông nói. Iran nói eo Hormuz “không đóng cửa hoàn toàn”
Tehran khẳng định eo biển Hormuz không hoàn toàn bị đóng, mà chỉ hoạt động trong “điều kiện đặc biệt”.
Theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baghaei, một số tàu vẫn có thể đi qua nếu không liên quan đến các quốc gia bị Iran coi là thù địch.
“Các quốc gia không tham gia vào hành động quân sự chống lại Iran vẫn có thể đi qua eo biển với sự phối hợp của lực lượng vũ trang Iran,” ông nói.
Tuy nhiên, tàu của Mỹ, Israel và các quốc gia ủng hộ cuộc tấn công không được phép đi qua bình thường. Iran đe dọa các căn cứ Mỹ tại Biển Đỏ
Căng thẳng tiếp tục leo thang khi quân đội Iran tuyên bố các cơ sở hậu cần của Hải quân Mỹ tại Biển Đỏ có thể trở thành mục tiêu tấn công.
Iran đặc biệt nhắc tới sự hiện diện của tàu sân bay USS Gerald R. Ford tại khu vực.
Theo Tehran, các cơ sở hậu cần hỗ trợ nhóm tàu sân bay Mỹ sẽ được coi là “mục tiêu tiềm năng” nếu xung đột tiếp tục leo thang. Châu Âu chia rẽ trước áp lực từ Washington
Những phản ứng khác nhau của Đức và Anh cho thấy châu Âu đang chia rẽ trước lời kêu gọi của Washington.
Trong khi Mỹ muốn xây dựng một liên minh hải quân quốc tế để mở lại eo Hormuz, nhiều nước châu Âu vẫn do dự vì:
• nguy cơ leo thang chiến tranh
• thiếu kế hoạch rõ ràng để kết thúc xung đột
• lo ngại bị cuốn vào một cuộc chiến mới tại Trung Đông
Việc Đức tuyên bố “đây không phải là cuộc chiến của NATO” có thể là dấu hiệu cho thấy liên minh phương Tây đang đối mặt với một trong những thử thách lớn nhất kể từ sau Chiến tranh Lạnh.
- Iran là mối đe dọa trực tiếp đối với an ninh nước Mỹ.
- Những tuyên bố của chính quyền về nguy cơ vũ khí hạt nhân từ Iran không thuyết phục.
3/ Chiến tranh ở Trung Đông luôn kéo theo giá dầu tăng và chi phí sinh hoạt tăng.
Khi chiến tranh xảy ra, người dân bình thường chính là những người phải trả giá đầu tiên chứ không phải giới tài phiệt.
4/ Mục tiêu chiến lược mà chính quyền đưa ra là quá mơ hồ.
Hai câu hỏi rất đơn giản nhưng cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng :
Cuộc chiến này sẽ kết thúc như thế nào ?
Và Iran sẽ ra sao sau chiến tranh ?
5/ Xã hội Mỹ đã mệt mỏi với chiến tranh. Lương tri con người không cho phép thỏa hiệp với những tội ác chiến tranh.
Ngay ngày đầu của cuộc tấn công, quân đội Mỹ đã đánh nhầm vào trường tiểu học khiến trên 160 em học sinh thiệt mạng.
Cho tới hôm nay, đã có 6 binh sĩ Mỹ thiệt mạng và nhiều binh sĩ bị thương.
Sau hơn hai thập kỷ xung đột liên tục, người Mỹ không muốn đất nước lại bị cuốn vào những cuộc chiến ở Trung Đông.
Ngay cả Donald Trump cũng tuyên bố sẽ không gây ra một cuộc chiến nào để chinh phục cử tri trong chiến dịch tranh cử, nhưng ông ta đã không giữ lời hứa này.
200 tỷ USD – “chuyện nhỏ” trong mắt Nhà Trắng
Trong một phát biểu từ Phòng Bầu dục, Tổng thống Donald Trump cho biết ông có thể sẽ đề nghị Quốc hội cấp thêm 200 tỷ USD cho ngân sách quốc phòng, gọi đây là “một cái giá nhỏ phải trả” để đảm bảo quân đội Mỹ luôn ở trạng thái mạnh nhất. Ông nhấn mạnh mục tiêu là đưa quân đội Mỹ “lên đỉnh cao nhất từ trước tới nay”, với nguồn lực dồi dào, đặc biệt là về đạn dược và trang bị. Nghe qua thì có vẻ hào hùng, nhưng với người đóng thuế, câu hỏi đặt ra là: “nhỏ với ai, và lớn với ai?” Không chỉ Iran – một kế hoạch rộng hơn phía sau
Dù bối cảnh là căng thẳng với Iran, Trump cũng thừa nhận khoản ngân sách này không chỉ dành riêng cho cuộc chiến tiềm tàng tại Trung Đông. Ông nói rõ rằng yêu cầu tài chính còn phục vụ nhiều mục tiêu khác, từ việc bổ sung kho vũ khí đến nâng cao năng lực tổng thể của quân đội. Điều này khiến nhiều người đặt nghi vấn: liệu đây là bước chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn, hay chỉ là chiến lược “phòng xa” trong thời buổi bất ổn toàn cầu? “Lo xa thì không lo gần”, nhưng lo xa đến mức hàng trăm tỷ USD thì quả thật không phải chuyện nhỏ.
Đạn dược dồi dào nhưng vẫn muốn thêm
Một điểm đáng chú ý là Trump khẳng định Mỹ không hề thiếu vũ khí hay đạn dược, thậm chí còn có “rất nhiều” ở phân khúc cao cấp. Tuy nhiên, ông cho rằng cần phải “giữ gìn và bổ sung” để đảm bảo lợi thế lâu dài. Nói cách khác, đây không phải là tình huống cấp bách mà là một chiến lược tích lũy sức mạnh. Nhưng chính điều này lại khiến dư luận băn khoăn: nếu chưa thiếu, vì sao phải chi thêm một khoản khổng lồ ngay lúc này?
Dân Mỹ sẽ là người trả giá
Dù được gọi là “cái giá nhỏ”, nhưng 200 tỷ USD thực chất là một con số khổng lồ, cuối cùng vẫn đến từ tiền thuế của người dân. Trong bối cảnh chi phí sinh hoạt tăng cao, lạm phát chưa hoàn toàn hạ nhiệt, và ngân sách liên bang vốn đã thâm hụt lớn, việc chi thêm cho quân sự có thể khiến nhiều người cảm thấy như đang phải “cống nạp” cho những quyết định ở cấp cao. “Một đồng tiền thuế, một giọt mồ hôi dân”, câu nói ấy chưa bao giờ sai trong hoàn cảnh này.
Cuộc tranh luận chưa có hồi kết
Đề xuất này chắc chắn sẽ vấp phải nhiều tranh cãi tại Quốc hội, nơi các nghị sĩ sẽ phải cân nhắc giữa an ninh quốc gia và gánh nặng tài chính. Trong khi một số người ủng hộ việc tăng cường sức mạnh quân sự để đối phó với các mối đe dọa toàn cầu, thì những người khác lại lo ngại về việc chi tiêu quá mức và ưu tiên sai lệch. “Liệu cơm gắp mắm” – bài toán ngân sách chưa bao giờ dễ giải, đặc biệt khi con số lên tới hàng trăm tỷ USD.
Việc tăng chi tiêu quốc phòng luôn là con dao hai lưỡi: một mặt giúp củng cố sức mạnh, mặt khác lại tạo áp lực lớn lên nền kinh tế và người dân. Khi những quyết định hàng trăm tỷ USD được đưa ra, điều quan trọng không chỉ là mục tiêu, mà còn là hậu quả lâu dài. Trong thời đại mà mỗi đồng tiền đều phải tính toán, câu hỏi lớn vẫn còn đó: đây là đầu tư cho tương lai, hay là gánh nặng cho thế hệ sau? “Được cái này, mất cái kia” – và đôi khi cái mất lại chính là túi tiền của người dân.
Giữa lúc chiến sự Trung Đông đang “lửa cháy ngút trời”, một đoạn video lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội đã khiến dư luận dậy sóng: hình ảnh một tàu sân bay khổng lồ – được cho là USS Gerald R. Ford – bốc cháy dữ dội giữa đại dương.
Người ta nói “lửa thử vàng, gian nan thử sức”, nhưng có lẽ lần này, lửa lại đang thử… cả uy tín của siêu cường.
Video gây sốc: Siêu tàu sân bay chìm trong biển lửa
Những hình ảnh lan truyền cho thấy lửa bùng lên dữ dội trên boong tàu, khói đen cuồn cuộn như “mây giông kéo đến”, nhiều điểm cháy trải dài trên mặt tàu.
Các vòi nước chữa cháy hoạt động liên tục, thủy thủ cố gắng khống chế đám cháy, nhưng quy mô hỏa hoạn khiến ai nhìn cũng phải giật mình.
Có đoạn cho thấy lửa lan ngay khu vực đường băng – nơi thường đặt các chiến đấu cơ, làm dấy lên lo ngại thiệt hại không hề nhỏ. Lời giải thích chính thức: “Chỉ là cháy phòng giặt ủi”
Phía Mỹ cho biết nguyên nhân vụ cháy chỉ là sự cố kỹ thuật từ phòng giặt ủi, cụ thể liên quan đến hệ thống thông gió của máy sấy.
Nghe qua thì tưởng nhẹ như “chuyện cái áo cái quần”, nhưng nhìn vào video, nhiều người không khỏi nghi ngờ:
“Một cái máy giặt mà làm cháy cả boong tàu sân bay?”
Đúng là “nói vậy mà nghe được à?”, khiến cộng đồng mạng tranh cãi dữ dội. USS Gerald R. Ford – Biểu tượng sức mạnh hay mục tiêu khổng lồ?
USS Gerald R. Ford không phải con tàu bình thường. Đây là tàu sân bay lớn nhất và hiện đại nhất thế giới hiện nay.
Với lượng choán nước khoảng 100.000 tấn, dài tới 337 mét, trị giá khoảng 13 tỷ USD, nó được ví như “thành phố nổi giữa đại dương”.
Con tàu mang công nghệ tối tân như hệ thống phóng máy bay điện từ (EMALS), có thể mang hơn 75 máy bay các loại.
Một biểu tượng sức mạnh quân sự Mỹ – thứ mà nhiều người tin là “bất khả xâm phạm”.
Nhưng cũng chính vì thế, nếu xảy ra sự cố lớn, nó lại trở thành “mục tiêu khổng lồ giữa biển khơi”. Nghi vấn: Tai nạn hay bị tấn công?
Giữa lúc Mỹ và Iran đang căng thẳng, nhiều ý kiến trên mạng cho rằng đây không phải tai nạn đơn thuần.
Có người nghi ngờ tàu bị trúng tên lửa, nhưng “không dám nhận vì mất mặt”.
Có người lại cho rằng video có thể là sản phẩm AI, dựng hình để gây nhiễu thông tin.
Cũng không ít ý kiến hài hước: “Chắc lính nướng mực, đổ cồn quá tay!”
Đúng là “trăm nghe không bằng một thấy”, nhưng thấy rồi cũng chưa chắc là thật. Chiến tranh thông tin: Khi thật – giả lẫn lộn
Trong thời đại mạng xã hội, chiến tranh không chỉ diễn ra bằng bom đạn, mà còn bằng thông tin.
Một video có thể lan khắp thế giới chỉ trong vài giờ, nhưng sự thật phía sau lại mờ như sương sớm.
Ngay cả những hình ảnh “rõ như ban ngày” cũng có thể bị chỉnh sửa, cắt ghép, hoặc dựng bằng AI.
Câu hỏi lớn đặt ra:
Đây là tai nạn kỹ thuật?
Hay là một đòn đánh bị che giấu?
Hay đơn giản chỉ là một “màn kịch truyền thông”? Khi uy tín siêu cường bị thử thách
Dù sự thật là gì, vụ việc này cũng cho thấy một điều: trong chiến tranh hiện đại, không có gì là tuyệt đối an toàn.
Ngay cả những “pháo đài nổi” trị giá hàng chục tỷ USD cũng có thể gặp sự cố — hoặc ít nhất là bị nghi ngờ.
“Cây cao gió cả”, càng lớn càng dễ trở thành tâm điểm.
Và trong cơn bão thông tin hiện nay, thiệt hại lớn nhất không phải là con tàu… mà là niềm tin của công chúng.
Người ra đi, nhưng tiếng đàn vẫn còn vang mãi
Một buổi sáng Chủ Nhật tưởng chừng bình thường, nhưng lại trở thành ngày định mệnh đối với cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Vào lúc 10 giờ 42 phút sáng ngày 22 Tháng Ba, tại San Jose, Bắc California, Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa – một gương mặt quen thuộc, một người “đứng mũi chịu sào” trong các sinh hoạt cộng đồng – đã đột ngột qua đời, để lại nỗi bàng hoàng và tiếc thương khôn nguôi. Tin buồn lan nhanh như cơn gió lạnh cuối mùa, khiến bao người lặng đi, bởi “sinh tử là lẽ thường tình, nhưng người đi đột ngột thì lòng người ở lại càng đau như cắt.” Giây phút nghẹn ngào của người ở lại
Trong nỗi đau chưa kịp nguôi, bà Nguyễn Thị Bích Lan – hiền thê của ông – nghẹn ngào chia sẻ: “Anh ấy mất ở nhà người chú em ở San Jose. Tôi vừa bay lên San Jose để lo thủ tục đưa anh về Nam California mai táng.” Lời nói đơn sơ mà nặng trĩu, như mang theo cả một trời kỷ niệm, cả một quãng đời gắn bó. Người xưa vẫn nói: “Phu thê nghĩa nặng tình sâu, sống chung một mái, chết đâu cũng cùng.” Nay người đi trước, người ở lại ôm trọn nỗi nhớ, nỗi đau. Một đời dấn thân vì cộng đồng Little Saigon
Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa không chỉ là một cái tên, mà là biểu tượng của tinh thần dấn thân trong cộng đồng người Việt tại Little Saigon, California. Ông từng giữ vai trò Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California trong hai nhiệm kỳ 2009–2012 và 2012–2015 – giai đoạn nhiều biến động nhưng cũng đầy nhiệt huyết. Ông hiện diện trong các cuộc biểu tình, trong những ngày tuyệt thực, trong các chương trình văn nghệ đấu tranh, và cả những dịp lễ hội truyền thống. Ở đâu có cộng đồng, ở đó có dấu chân ông. Người đời thường nói: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,” và ông chính là một trong những người đã vun đắp cho “cây cộng đồng” ấy xanh tươi giữa đất khách quê người. Tiếng đàn Hưng Ca – linh hồn của một thời đấu tranh
Không chỉ là một luật sư hay một nhà lãnh đạo cộng đồng, ông Nghĩa còn là một nghệ sĩ của lòng người. Trong Phong Trào Hưng Ca, ông từng giữ vai trò phong trào trưởng và sau này là cố vấn – một vị trí không chỉ đòi hỏi trách nhiệm mà còn cần trái tim nhiệt thành. Hình ảnh quen thuộc của ông là chiếc đàn guitar trên tay, cất tiếng hát những ca khúc đấu tranh, những bản nhạc thấm đẫm tình quê hương, đặc biệt là sáng tác của Việt Dzũng và Nguyệt Ánh. Tiếng đàn của ông không chỉ là âm thanh, mà là lời nhắn gửi, là tâm sự, là khát vọng của cả một thế hệ. “Tiếng đàn ai gảy bên sông, mà nghe như cả tấm lòng quê hương.” Hội Đền Hùng Hải Ngoại – giữ hồn dân tộc nơi xứ người
Bên cạnh đó, ông còn là Hội trưởng Hội Đền Hùng Hải Ngoại – một tổ chức mang ý nghĩa đặc biệt trong việc giữ gìn truyền thống “uống nước nhớ nguồn.” Trong những ngày giỗ Tổ, trong các nghi lễ tưởng niệm, ông luôn là người đứng ra kết nối, nhắc nhở thế hệ sau về cội nguồn dân tộc. Giữa đất Mỹ xa xôi, hình ảnh Đền Hùng không chỉ là biểu tượng, mà còn là sợi dây vô hình gắn kết những người con xa xứ. Một đời người – một dấu ấn không phai
Nhìn lại cuộc đời Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, người ta thấy một hành trình không mệt mỏi: từ đấu tranh, lãnh đạo cộng đồng, đến gìn giữ văn hóa và truyền thống. Ông không chỉ sống cho riêng mình, mà sống cho cả một tập thể, một cộng đồng, một lý tưởng. Người xưa có câu: “Sống gửi, thác về,” nhưng có những người ra đi mà vẫn còn ở lại – ở lại trong ký ức, trong những việc đã làm, trong những con người đã được truyền cảm hứng. Lời tiễn biệt
Sự ra đi đột ngột của ông là một mất mát lớn không chỉ với gia đình mà còn với cả cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Nhưng như ngọn đèn dù tắt, ánh sáng vẫn còn lan tỏa, cuộc đời ông sẽ còn được nhắc đến, được kể lại, như một tấm gương về lòng tận tụy và tinh thần phụng sự.
“Người đi một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn kia hóa dại khờ…”
Xin tiễn biệt Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa – người đã sống trọn vẹn một đời vì cộng đồng, vì quê hương, và vì những giá trị không bao giờ phai nhạt.
Trong nhiều năm qua, có không ít chương trình giải trí, sự kiện thương mại, thậm chí một số live show vẫn thấy tồn tại "hiện tượng hát nhép" hoặc lệ thuộc quá mức vào playback, khiến cho khán giả cảm giác bị lừa khi bỏ tiền, thời gian và cảm xúc để xem một màn biểu diễn "giả tạo". Đây là vấn đề gắn liền với niềm tin của công chúng và phẩm giá nghề nghiệp của giới nghệ sĩ.
Trong bối cảnh đó, Sở Văn hóa và Thể thao TP.HCM đã ban hành ra văn bản nhằm bảo đảm tính trung thực, kỷ cương trong các hoạt động biểu diễn nghệ thuật trên địa bàn thành phố, trong đó nghiêm cấm việc ca sĩ lạm dụng chuyện "hát nhép".
Việc khiến cho khán giả ngày càng phàn nàn về chất lượng live, chuyện nghệ sĩ "hát nhép nhưng lại quảng cáo là "live", hay show sử dụng quá nhiều track được thu sẵn, là một số trong các lý do khiến cho Sở Văn hóa phải ra văn bản để chấn chỉnh tình trạng bát nháo này, nhấn mạnh việc lạm dụng bản ghi thay cho biểu diễn trực tiếp là không thể chấp nhận được.
Hùng Huỳnh bị phát hiện đã hát nhép trong sự kiện gần đây.
Tại TQ, kể từ năm 2021, Tổng cục Quảng bá Phát thanh Truyền hình Nhà nước (NRTA) cũng đã cho triển khai chiến dịch "Làm sạch môi trường nghệ thuật", trong đó hành vi hát nhép được xếp vào nhóm "biểu diễn lừa dối và bị cấm tuyệt đối trong mọi hoạt động biểu diễn có thu tiền". Các nghệ sĩ có thể bị xử phạt nặng lên tới tới 100,000 NDT, đi kèm với lệnh cấm biễu diễn và rút giấy phép đơn vị tổ chức vì coi đó là hành vi lừa dối người tiêu dùng. Các đơn vị tổ chức tại đây thậm chí phải lưu trữ số liệu âm thanh trực tiếp từ bàn mixer, hình ảnh để được giám định kỹ thuật nhằm phục vụ công tác hậu kiểm tra của cơ quan quản lý (như với nghi vấn hát nhép của nhóm nhạc Mayday tại Thượng Hải).
Trở lại với thị trường nhạc Việt, một ca sĩ liên tục dựa vào chuyện hát nhép, hát đè dày đặc, điều đó thường phản ảnh ra ít nhất hai vấn đề. Đầu tiên, nhiều nghệ sĩ hiện nay đang bị cuốn vào vòng xoáy của văn hóa có nội dung ngắn, nơi hình ảnh lung linh, vũ đạo quan trọng hơn là kỹ thuật thanh nhạc nền tảng. Khi nghệ sĩ quá lệ thuộc vào kỹ thuật để che đậy khiếm khuyết và hạn chế về kỹ thuật thanh nhạc, họ đang tự tước đi khả năng kết nối tâm hồn với khán giả qua âm thanh và giọng hát thật, thứ đã tạo nên sự khác biệt và đẳng cấp của một ngôi sao thực thụ.
Duyên Quỳnh từng phải lên tiếng xin lỗi vì bị lộ chuyện hát nhép
Để giải quyết vấn đề lạm dụng hát nhép một cách văn minh, chúng ta cần phân loại dựa trên mục đích biểu diễn và cam kết với khán giả: hát nhép cần bị cấm tuyệt đối tại các đêm nhạc bán vé (Live Concert), các chương trình tôn vinh tài năng (Award Shows) và các cuộc thi tiếng hát chính thức.
Với góc độ thị trường, giải pháp hợp lý nhất chính là cho "Minh bạch hóa trải nghiệm". Các đơn vị tổ chức chương trình phải có trách nhiệm niêm yết rõ ràng hình thức biểu diễn trên vé hoặc các ấn phẩm quảng cáo. Ví dụ, nếu một chương trình sử dụng 50% nhạc đè hỗ trợ, khán giả cần được biết trước khi mua vé. Điều này tạo ra một thị trường sòng phẳng, nơi mà khán giả có quyền lựa chọn trả tiền cho sự chân thực hoặc một show diễn thuần túy giải trí về thị giác.
Sự minh bạch này cũng sẽ là sự áp lực tích cực buộc các công ty quản lý phải đầu tư nghiêm túc hơn vào chất lượng nghệ sĩ của mình. Khi đó, khán giả cũng là trọng tài: họ sẵn sàng tẩy chay, đòi hoàn trả lại tiền khi phát hiện live concert bán vé nhưng nghệ sĩ lại hát nhép, không tuân theo sự cam kết của nơi tổ chức.
Truyền thông, báo chí cũng nên nên phân tích cho công chúng thấy sự khác nhau giữa một màn biểu diễn live có cảm xúc, đôi khi tuy không hoàn hảo, với một phần thu âm hoàn hảo nhưng vô cảm, khi khán giả dành sự ưu tiên để trải nghiệm loại nhạc sống, nghệ sĩ và nơi tổ chức sẽ tự biết mình phải đi theo tiêu chuẩn nào.
Ilhan Omar công kích những người ủng hộ Trump và lan truyền lời dối trá ác ý về ông sau khi ông chỉ trích bà và Somalia, quốc gia "thuộc thế giới thứ tư".
Nữ nghị sĩ gốc Somalia Ilhan Omar (Đảng Dân chủ, bang Minnesota) đang chỉ trích những người ủng hộ Tổng thống Trump và lan truyền thông tin sai lệch về ông sau những bình luận thiếu tế nhị về chính trị mà ông đưa ra hôm thứ Hai về bà và nơi sinh của bà.
Như phóng viên Jordan Conradson của The Gateway Pundit đã đưa tin , Tổng thống Trump đã chỉ trích mạnh mẽ quốc gia Somalia và bà Omar khi ký sắc lệnh hành pháp thành lập lực lượng đặc nhiệm "đầu tiên" của quốc gia để điều tra gian lận trong các chương trình hỗ trợ nhà ở, thực phẩm, chăm sóc y tế và tiền mặt do liên bang quản lý.
Ông Trump không hề vòng vo khi đề cập đến quê hương của Omar, giải thích rằng đó là nơi hỗn loạn và nghèo đói cùng cực.
“Somalia là một quốc gia thuộc thế giới thứ ba, thậm chí có thể là thế giới thứ tư, một trong những quốc gia tồi tệ nhất, nguy hiểm nhất,” ông Trump nói. “Họ chẳng có gì cả. Họ không có hội đồng, không có chính phủ, không có cảnh sát.”
“Họ bắn nhau khắp nơi.”
Sau đó, Trump quay sang Phó Tổng thống JD Vance, đề nghị ông điều tra về khả năng Omar có phải là người nhập cư bất hợp pháp tại Mỹ hay không, cũng như liệu cô ấy có kết hôn với anh trai mình hay không.
“Tôi hy vọng đây là một phần của vấn đề, nhưng có vẻ như bà ấy đã kết hôn với anh trai mình. Ý tôi là, có rất nhiều giấy tờ chứng minh bà ấy đang ở đây bất hợp pháp, và bà ấy là một nữ nghị sĩ, và tôi hy vọng ông sẽ xem xét vấn đề này, hoặc ai đó sẽ làm việc đó, được chứ?” ông nói với Vance.
Omar tức giận đáp trả X, gọi Trump và những người ủng hộ ông là "ngu ngốc". Bà ta cũng lan truyền một lời dối trá độc ác về ông, nói rằng ông có liên quan đến "vụ án tham nhũng ấu dâm tồi tệ nhất".
Dĩ nhiên, Omar đang nhắc đến Jeffrey Epstein đã qua đời. Trump đã cắt đứt quan hệ với Epstein khoảng 15 năm trước khi tên ấu dâm này chết vào năm 2019.
“Điều đáng lo ngại nhất trong những bình luận mất kiểm soát của hắn là việc hắn thoải mái nói với cả thế giới rằng hắn và những người theo hắn ngu ngốc đến mức nào”, Omar viết.
“Nhưng tôi cho rằng điều đó là điều dễ hiểu đối với một người đàn ông thường xuyên và công khai tưởng tượng về việc ngủ với con gái ruột của mình và rõ ràng có liên quan đến vụ che đậy tội phạm ấu dâm tồi tệ nhất.”
The most disturbing part of his unhinged comments is how comfortable he is in telling the world how stupid he and his followers are. But I guess it’s expected from a man who regularly and publicly fantasized about sleeping with his own daughter and is clearly implicated in the… https://t.co/OTm2cCmWUc
Trang Gateway Pundit là trang đầu tiên đưa tin về cuộc hôn nhân của Omar với người chồng thứ hai và được cho là anh trai của cô, Ahmed N. Elmi.
Năm 2017, Omar đã tuyên thệ dưới hình phạt khai man khi ly hôn với chồng (hay anh trai?) của mình rằng cô không gặp Ahmed N. Elmi kể từ năm 2011 và không biết ai có thể giúp cô liên lạc với anh ta.
Nhưng bằng chứng xuất hiện vào tháng 9 năm 2019 cho thấy Omar có thể đã kết hôn với anh trai của cô ấy, và tên thật của cô ấy có thể là Ilhan Nur Said.
Ngoại trưởng Sergey Lavrov gây chú ý khi thẳng thừng tuyên bố Nga sẽ thực hiện “mọi biện pháp cần thiết” để khiến các hoạt động quân sự tiếp theo của Mỹ và Israel chống lại Iran trở nên “bất khả thi".
Ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov. Ảnh Albawaba News/TASS.
Tuyên bố của ông Lavrov - theo hãng tin Albawaba News cho thấy, Moscow đang tăng cường nỗ lực ngoại giao và chiến lược nhằm ngăn chặn leo thang xung đột tại Trung Đông.
Phát biểu tại một cuộc họp báo, ông Lavrov lên án các cuộc tấn công gần đây vào Iran là “có tính toán trước và không bị khiêu khích”, đồng thời cảnh báo rằng hành động này có thể làm mất ổn định khu vực và thúc đẩy chạy đua hạt nhân không chỉ ở Iran mà còn tại các nước Arab lân cận.
Ông cho biết Nga sẽ tăng cường hoạt động tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và các diễn đàn quốc tế khác để tìm cách chấm dứt xung đột và khôi phục đối thoại chính trị.
Trong khi đó, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nói với NBC News rằng Tehran vẫn nhận được sự hỗ trợ từ Nga và Trung Quốc trong cuộc khủng hoảng.
Ông Araghchi cũng bác bỏ lời kêu gọi ngừng bắn và tuyên bố Iran sẵn sàng đối đầu với bất kỳ chiến dịch tấn công trên bộ nào của Mỹ, cảnh báo rằng điều đó sẽ là “thảm họa lớn” đối với Washington.
Về phần mình, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bày tỏ ý định leo thang chiến dịch quân sự chống lại đồng thời muốn tác động tới tương lai chính trị của Iran.
Trong các cuộc phỏng vấn với Reuters và Axios gần đây, ông Trump cho rằng "không thể chấp nhận" Mojtaba Khamenei – con trai của lãnh tụ tối cao Iran quá cố Ali Khamenei – là người kế nhiệm. Ông Trump mô tả ông Mojtaba là “nhân vật yếu kém” và cho rằng Iran cần một lãnh đạo thúc đẩy hòa bình và hòa hợp.
Giữa lúc nước Mỹ đang bước vào một giai đoạn chính trị đầy biến động, một cuộc tranh luận pháp lý tưởng chừng đã ngủ yên hơn một thế kỷ bỗng được khơi lại, như “lửa âm ỉ dưới tro tàn”. Tổng Thống Donald Trump đang tìm cách thay đổi một trong những nguyên tắc nền tảng nhất của Hiến Pháp Hoa Kỳ – quyền quốc tịch theo nơi sinh (birthright citizenship), một quyền được xem là “gốc rễ” của giấc mơ Mỹ suốt hàng trăm năm qua.
Theo các nguồn tin, nếu Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ chấp nhận lập luận của chính quyền, khoảng 5 triệu trẻ em sinh ra trên đất Mỹ trong 20 năm qua có thể bị đặt lại vấn đề về quốc tịch – một con số không chỉ mang tính thống kê, mà là số phận của hàng triệu con người, hàng triệu gia đình. “Một giọt máu đào hơn ao nước lã”, nhưng ở đây, nơi sinh – vốn từng là bảo chứng cho thân phận công dân – nay lại trở thành điều bị đem ra tranh cãi.
Câu chuyện bắt đầu từ một vụ án cách đây hơn 140 năm, vào năm 1880, khi một người đàn ông bản địa tên là John Elk bị từ chối quyền đăng ký bầu cử tại Omaha, Nebraska. Lý do rất đơn giản nhưng cũng đầy nghịch lý: dù sinh ra trên đất Mỹ, ông không được công nhận là công dân vì thuộc về cộng đồng người Mỹ bản địa. Ông Elk đã phản đối, lập luận rằng mình đã từ bỏ bộ lạc, chấp nhận luật pháp Hoa Kỳ, và vì thế xứng đáng được công nhận là công dân.
Nhưng năm 1884, Tối Cao Pháp Viện đã ra phán quyết chống lại ông. Tòa cho rằng việc sinh ra trên lãnh thổ Mỹ không đủ để tự động trở thành công dân nếu người đó không thuộc “thẩm quyền đầy đủ” của Hoa Kỳ. Phán quyết này, tưởng chừng chỉ là một dấu mốc lịch sử, nay lại được chính quyền Trump viện dẫn như một nền tảng pháp lý để thách thức Tu Chính Án Thứ 14 – điều khoản vốn được hiểu rằng gần như mọi người sinh ra trên đất Mỹ đều là công dân Mỹ.
Ngay trong ngày đầu tiên của nhiệm kỳ thứ hai, ông Trump đã ký một sắc lệnh gây tranh cãi: không công nhận quốc tịch Mỹ đối với trẻ em sinh ra tại Mỹ nếu cha mẹ không phải là công dân hoặc thường trú nhân hợp pháp. Điều này có nghĩa là hàng triệu trẻ em có cha mẹ nhập cư bất hợp pháp hoặc chỉ cư trú tạm thời có thể không còn được tự động trở thành công dân Mỹ. Tuy nhiên, sắc lệnh này hiện vẫn chưa có hiệu lực do bị các tòa án cấp dưới chặn lại.
Chính quyền Trump lập luận rằng Tu Chính Án Thứ 14 không bao giờ có ý định bao phủ tất cả mọi trường hợp sinh ra trên lãnh thổ Mỹ, đặc biệt là con cái của người không có tư cách pháp lý đầy đủ. Trong hồ sơ gửi tòa, luật sư D. John Sauer nhấn mạnh rằng Tối Cao Pháp Viện trong vụ John Elk đã “thẳng thừng bác bỏ” quan điểm cho rằng bất cứ ai sinh trên đất Mỹ đều là công dân. Đây là lập luận mang tính pháp lý, nhưng đồng thời cũng là một nước cờ chính trị đầy tính toán.
Ở phía ngược lại, Liên Đoàn Dân Quyền Mỹ (ACLU) đã phản ứng mạnh mẽ. Họ cho rằng đây không chỉ là một tranh chấp pháp lý, mà là một “âm mưu tước quốc tịch” nhắm vào con cái của người nhập cư. Luật sư Cody Wofsy cho rằng việc viện dẫn trường hợp của người Mỹ bản địa trong thế kỷ 19 là “không liên quan” và không thể áp dụng cho bối cảnh hiện đại.
Từ lâu, cả giới học giả pháp lý cánh tả lẫn cánh hữu đều đồng thuận rằng Tu Chính Án Thứ 14 bảo đảm quyền quốc tịch theo nơi sinh, ngoại trừ một số trường hợp rất hẹp như con của nhà ngoại giao. Do đó, việc thay đổi cách hiểu này không chỉ là sửa luật, mà gần như là “động chạm đến nền móng” của hệ thống pháp lý Hoa Kỳ. “Động đến gốc rễ thì cây có còn xanh?”, câu hỏi ấy giờ đây không chỉ mang tính triết lý mà trở thành thực tế chính trị.
Nếu Tối Cao Pháp Viện quyết định xem xét và ủng hộ lập luận của chính quyền Trump, hệ quả sẽ vô cùng sâu rộng. Không chỉ là câu chuyện của 5 triệu trẻ em, mà còn là tiền lệ pháp lý có thể làm thay đổi cách định nghĩa “người Mỹ” trong thế kỷ 21. Ngược lại, nếu tòa bác bỏ, thì đây sẽ là một lần nữa khẳng định sức mạnh của Tu Chính Án Thứ 14 – một điều khoản ra đời sau Nội Chiến Mỹ nhằm bảo vệ quyền công dân cho tất cả những người sinh ra trên đất nước này.
Bên ngoài phòng xử án, xã hội Mỹ cũng đang chia rẽ sâu sắc. Người ủng hộ cho rằng chính sách này nhằm ngăn chặn việc “lợi dụng quốc tịch” thông qua sinh con tại Mỹ. Người phản đối lại nhìn thấy một bước đi nguy hiểm, có thể mở đường cho việc tước bỏ các quyền hiến định khác. “Một lần mở cửa, vạn lần khó đóng”, lịch sử đã nhiều lần chứng minh rằng khi một nguyên tắc bị lung lay, những hệ quả phía sau có thể vượt ngoài kiểm soát.
Trong khi đó, câu hỏi về “bất hồi tố” – một nguyên tắc quan trọng trong luật pháp Mỹ – cũng được đặt ra. Liệu nếu có thay đổi, nó sẽ áp dụng cho tương lai hay quay ngược lại quá khứ? Phần lớn ý kiến cho rằng luật pháp Mỹ không cho phép hồi tố trong những trường hợp như vậy, nghĩa là nếu có thay đổi, nó chỉ ảnh hưởng đến những đứa trẻ sinh ra sau khi luật có hiệu lực. Tuy nhiên, khi chính trị và pháp lý giao thoa, không gì là hoàn toàn chắc chắn.
Cuộc chiến này, suy cho cùng, không chỉ là tranh cãi về một điều khoản hiến pháp, mà là cuộc tranh luận về bản sắc quốc gia. Nước Mỹ là gì? Là một vùng đất của cơ hội mở rộng cho tất cả, hay là một quốc gia siết chặt định nghĩa về công dân? Câu trả lời sẽ không chỉ nằm trong phán quyết của Tối Cao Pháp Viện, mà còn nằm trong trái tim và niềm tin của hàng triệu người đang sống trên đất nước này.
“Tre già măng mọc”, thế hệ này qua đi, thế hệ khác sẽ đến. Nhưng câu hỏi về quyền được thuộc về – quyền được gọi là “người Mỹ” – có lẽ sẽ còn tiếp tục được tranh luận, không chỉ hôm nay, mà còn trong nhiều thập kỷ tới.
Tổng thống Donald Trump đã sử dụng trang Truth Social vào Chủ nhật để gọi đảng Dân chủ "vô cùng bất tài" là kẻ thù lớn nhất của nước Mỹ sau "sự sụp đổ của Iran".
Tuyên bố này được đưa ra vài giờ sau khi ông Trump đưa ra tối hậu thư trực tiếp cho Iran vào tối thứ Bảy, yêu cầu chế độ này mở hoàn toàn eo biển Hormuz mà không đe dọa trong vòng 48 giờ, nếu không sẽ phải đối mặt với các cuộc tấn công quân sự tàn khốc vào các nhà máy điện của họ.
Tổng thống đã viết:
Giờ đây, với sự sụp đổ của Iran, kẻ thù lớn nhất của nước Mỹ chính là phe Cánh tả cực đoan, Đảng Dân chủ vô cùng bất tài! Cảm ơn sự quan tâm của quý vị đến vấn đề này. Tổng thống DJT
Trước đó trong ngày, Trump đã chỉ trích đảng Dân chủ vì đã trì hoãn việc cấp ngân sách cho Bộ An ninh Nội địa, dẫn đến việc các nhân viên TSA không được trả lương.
Cơn giận dỗi của họ đã gây ra sự hỗn loạn tuyệt đối tại các sân bay, với những hàng dài chờ đợi hàng giờ và gần 400 nhân viên TSA nghỉ việc.
Các thượng nghị sĩ đảng Dân chủ đang tích cực ngăn chặn Đạo luật SAVE America, một dự luật yêu cầu bằng chứng quốc tịch để đăng ký bỏ phiếu trong các cuộc bầu cử liên bang.
Dự luật đã được Hạ viện thông qua hồi đầu năm nay với sự ủng hộ mạnh mẽ từ đảng Cộng hòa, nhưng đảng Dân chủ đã tuyên bố sẽ phản đối kịch liệt, cho rằng nó là hành vi đàn áp cử tri.
Tổng thống đã tuyên bố vào chiều thứ Bảy rằng nếu họ tiếp tục hành động ương bướng như vậy, ông sẽ điều động các đặc vụ ICE đến sân bay để xử lý an ninh và bắt giữ những người nhập cư bất hợp pháp.
Trump đã viết:
Đảng Dân chủ cánh tả cực đoan đã làm tổn thương rất nhiều người bằng những hành động tàn nhẫn và vô cảm của họ. Những gì họ đã làm đối với Bộ An ninh Nội địa, các nhân viên TSA tuyệt vời của chúng ta, và quan trọng nhất là người dân tuyệt vời của đất nước chúng ta, là một sự ô nhục tuyệt đối. Nếu Đảng Dân chủ không cho phép thiết lập an ninh công bằng và đúng đắn tại các sân bay và những nơi khác trên khắp đất nước, ICE sẽ làm công việc đó tốt hơn bao giờ hết!
Đảng Dân chủ phát xít sẽ không bao giờ bảo vệ được nước Mỹ, nhưng Đảng Cộng hòa thì có. Giống như phe Cánh tả cực đoan đã cho phép hàng triệu tội phạm tràn vào đất nước chúng ta thông qua chính sách biên giới mở vô lý và nguy hiểm của họ, Đảng Cộng hòa đã đóng cửa hoàn toàn, và giờ đây chúng ta có biên giới vững chắc nhất trong lịch sử nước Mỹ. Tương tự, tôi mong chờ việc điều động ICE vào thứ Hai, và đã nói với họ rằng, “HÃY CHUẨN BỊ.” KHÔNG CÒN CHỜ ĐỢI, KHÔNG CÒN TRÒ CHƠI NỮA! Tổng thống DONALD J. TRUMP
Lầu Năm Góc đang cân nhắc triển khai thêm tới 10.000 binh sĩ Mỹ tới Trung Đông, theo các quan chức Bộ Quốc phòng được The Wall Street Journal dẫn lời trong bối cảnh quân đội Israel được cảnh báo đang trên bờ vực sụp đổ, theo Middleeastmonitor.
Động thái được cho là có thể mở rộng đáng kể các lựa chọn quân sự cho Tổng thống Donald Trump, ngay cả khi ông vẫn công khai nhấn mạnh khả năng đàm phán với Tehran.
Lực lượng bổ sung này dự kiến bao gồm bộ binh và các đơn vị thiết giáp, gia nhập khoảng 7.000 quân Mỹ đã và đang được điều động tới khu vực, trong đó có khoảng 5.000 lính thủy đánh bộ và thủy thủ, cùng khoảng 2.000 binh sĩ từ Sư đoàn Dù 82. Tổng cộng, quy mô hiện diện quân sự Mỹ tại Trung Đông đang gia tăng nhanh chóng, phản ánh mức độ nghiêm trọng của cuộc xung đột với Iran.
Theo các nguồn tin, số quân tăng viện sẽ được triển khai tại các vị trí đủ gần Iran nhằm mở rộng các kịch bản quân sự của Washington, đặc biệt tại eo biển Hormuz và khu vực đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu dầu mỏ chiến lược của Iran.
Động thái này diễn ra trong bối cảnh ông Trump tuyên bố gia hạn thêm 10 ngày, đến ngày 6/4, việc tạm dừng các cuộc tấn công nhằm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Iran.
Ông cho rằng quyết định này được đưa ra theo đề nghị từ phía Tehran và coi đây là cơ hội cho ngoại giao. Tuy nhiên, các bên trung gian được The Wall Street Journal dẫn lời lại cho biết Iran chưa từng chính thức yêu cầu như vậy.
Trước đó, Reuters cũng đưa tin Iran phủ nhận việc có các cuộc đàm phán trực tiếp với Mỹ, dù các kênh liên lạc gián tiếp dường như vẫn đang được duy trì.
Song song với những tuyên bố ngoại giao, Washington vẫn tiếp tục chuẩn bị các phương án quân sự có rủi ro cao, đặc biệt liên quan đến đảo Kharg – nơi trung chuyển khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran.
Các chuyên gia cảnh báo rằng nếu Mỹ tìm cách kiểm soát khu vực này, họ có thể gia tăng áp lực lên Tehran, nhưng đồng thời cũng đặt lực lượng Mỹ vào nguy cơ bị tấn công bằng tên lửa, UAV và lực lượng hải quân Iran, làm gia tăng nguy cơ bùng phát một cuộc chiến khu vực quy mô lớn.
Những diễn biến mới nhất cho thấy Mỹ đang theo đuổi chiến lược “hai hướng”: một mặt duy trì cánh cửa đàm phán, mặt khác âm thầm chuẩn bị cho khả năng mở rộng chiến tranh trên bộ.
Động thái cân nhắc việc tăng quân của Mỹ diễn ra trong bối cảnh truyền thông Israel cho biết ông Eyal Zamir, Tổng tham mưu trưởng quân đội nước này đã cảnh báo nội bộ rằng, lực lượng vũ trang Israel có thể “tự sụp đổ từ bên trong” do áp lực tác chiến ngày càng gia tăng và tình trạng thiếu hụt nhân lực nghiêm trọng.
Nhận định này cho thấy những căng thẳng đang gia tăng không chỉ với Mỹ mà cả các đồng minh chủ chốt trong khu vực, khi chiến sự kéo dài và mở rộng, đặt toàn bộ Trung Đông trước nguy cơ bước vào một giai đoạn bất ổn sâu rộng hơn.
Trần Văn Dụng bị phạt tù chung thân vì cầm dao tấn công khiến mẹ tử vong, đuổi đánh bố.
Bản án ngày 25/3 của TAND tỉnh Hà Tĩnh tuyên Dụng, 34 tuổi, trú xã Phúc Trạch, phạm tội Giết người và Sử dụng trái phép vũ khí quân dụng, theo Điều 123, 304 Bộ luật Hình sự.
Tại tòa, Dụng hối hận, nói thời điểm gây án "cảm thấy trong người bức xúc, không làm chủ được hành vi nên gây án". Bị cáo mong được giảm nhẹ hình phạt để sớm trở về chuộc lại lỗi lầm.
Bị cáo Dụng tại tòa, chiều 25/3. Ảnh: Đức Hùng
HĐXX đánh giá hành vi của Dụng đặc biệt nguy hiểm, xâm phạm nghiêm trọng quan hệ gia đình, cố tình tước đoạt tính mạng người khác. Tuy nhiên, bị cáo được hưởng tình tiết khoan hồng do thành khẩn khai báo, bị hại có đơn xin giảm nhẹ.
Theo cơ quan chức năng, Dụng từng có thời gian đi tù, sau khi trở về có biểu hiện bệnh lý tâm thần. Thời điểm trước, trong và sau khi gây án, bị cáo bị rối loạn tâm thần do trước đây từng sử dụng ma túy.
Có mặt tại tòa, chị Trần Thị Duyên, 32 tuổi, em gái bị cáo, bật khóc, nói anh trai lúc tỉnh táo hiền lành, sống khép kín, nhưng hễ uống rượu lại thay đổi tính nết, dễ nổi nóng, nhiều lần gây gổ với người thân và hàng xóm.
"Tôi không nghĩ có ngày gia đình rơi vào bi kịch, mẹ mất, anh trai vướng vòng lao lý", chị Duyên nói.
Theo cáo trạng, khoảng 18h ngày 25/6/2025, tại nhà riêng ở xã Phúc Trạch (trước đây thuộc huyện Hương Khê), bố mẹ Dụng là ông Trần Văn Thu, 66 tuổi và bà Võ Thị Hương, 65 tuổi, chuẩn bị bữa tối, Dụng ngồi ở bậc thềm trước nhà hút thuốc.
Được bố mẹ gọi vào ăn cơm, Dụng đáp "con ăn rồi cả nhà ăn đi" song ông Thu tiếp tục nhắc "lo vào mà ăn đi".
Nhà chức trách cáo buộc, cho rằng bố nói nhiều, Dụng bực tức, lớn tiếng phủ nhận quan hệ với đấng sinh thành, rồi tiến lại bàn ăn tát ông Thu.
Khi vợ chồng em gái can ngăn, Dụng vào bếp lấy dao, quay ra đuổi theo bố. Ông Thu bỏ chạy ra cổng, Dụng truy đuổi khoảng 100 m nhưng không kịp, quay về.
Trở lại nhà, thấy bà Hương đang dọn cơm trong bếp, Dụng cầm dao tấn công khiến mẹ gục xuống nền nhà, tử vong.
Một số binh sĩ quân đội Mỹ thất vọng về cuộc tấn công vào Iran và nói rằng họ "không muốn chết vì Israel", theo báo cáo của HuffPost của Mỹ, trích dẫn các nguồn tin.
Tờ báo này, sau khi phỏng vấn các quân nhân, quân dự bị và các tổ chức nhân quyền bảo vệ quyền lợi của quân nhân, viết rằng một số binh lính Mỹ tham gia cuộc xung đột này phàn nàn về sự dễ bị tổn thương, căng thẳng nghiêm trọng, thất vọng và mất đi ảo tưởng đến mức họ thậm chí đang cân nhắc việc rời bỏ quân đội.
Thủ đô Tehran trong cuộc tấn công của Israel. Ảnh Reuters
"Tôi nghe từ phía quân đội rằng: 'Chúng tôi không muốn chết vì Israel , chúng tôi không muốn trở thành con tốt chính trị'", một quân nhân dự bị kiêm người hướng dẫn cho các binh sĩ trẻ được trích dẫn trong bài báo.
Một quân nhân dự bị khác, người vẫn giữ liên lạc với các binh sĩ tham gia cuộc xung đột, cũng đã chia sẻ với Huffpost về một xu hướng tương tự.
Như bài báo đã chỉ ra, sự bất mãn trong quân đội Mỹ về các hoạt động của Washington ở Trung Đông , cũng như các vấn đề về tinh thần của binh lính, "có thể khiến khả năng thành công của chiến dịch trở nên thấp hơn."
Bài báo lưu ý rằng yếu tố gây mất tinh thần chính mà các quân nhân dự bị nêu ra là việc thiếu một "lý lẽ rõ ràng, nhất quán ở Mỹ để biện minh cho cuộc chiến chống lại Iran".
Hôm thứ Sáu, đài CBS News, dẫn nguồn tin đáng tin cậy, đưa tin rằng Lầu Năm Góc đã chuẩn bị các kế hoạch chi tiết cho việc triển khai quân đội trên bộ đến Iran nhằm cung cấp cho chính quyền Trump đầy đủ các kịch bản quân sự khi cuộc xung đột ở Trung Đông leo thang.
Chiến dịch phối hợp giữa Mỹ và Israel chống lại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã bắt đầu từ ngày 28 tháng 2. Hai bên đã liên tục tấn công lẫn nhau kể từ đó. Tel Aviv tuyên bố mục tiêu là ngăn chặn Tehran sở hữu vũ khí hạt nhân. Washington đe dọa sẽ phá hủy tiềm lực quân sự của nước này và kêu gọi người dân lật đổ chế độ.
Cuộc chiến với Iran đang bước vào một giai đoạn nặng nề hơn đối với Washington, không chỉ vì giá dầu leo thang hay mặt trận Trung Đông lan rộng, mà vì cái giá bằng sinh mạng của binh sĩ Mỹ đã hiện ra ngày một rõ. Vụ rơi một chiếc máy bay tiếp dầu KC-135 của Không quân Hoa Kỳ ở miền tây Iraq hôm thứ Năm, khiến bốn quân nhân thiệt mạng và hai người khác mất tích, đã đẩy tổng số binh sĩ Mỹ tử trận trong cuộc chiến này lên 11 người. Khi chiến tranh bắt đầu lấy đi mạng sống của những người trực tiếp tham chiến, mọi khẩu hiệu về “chiến dịch chính xác”, “kiểm soát được tình hình” đều trở nên nặng trĩu hơn. Vụ rơi máy bay ở miền tây Iraq và những gì đã được xác nhận
Theo Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ, chiếc máy bay gặp nạn là KC-135 Stratotanker, loại máy bay tiếp dầu trên không đóng vai trò sống còn trong các chiến dịch không kích tầm xa. Tai nạn xảy ra tại miền tây Iraq trong khuôn khổ chiến dịch mà Lầu Năm Góc gọi là Operation Epic Fury. CENTCOM cho biết có hai máy bay liên quan trong sự cố này: một chiếc rơi xuống, chiếc còn lại hạ cánh an toàn. Nhà chức trách quân sự Mỹ nhấn mạnh vụ việc không phải do hỏa lực đối phương cũng không phải do bắn nhầm từ phía bạn. Đến sáng thứ Sáu, quân đội Mỹ xác nhận bốn trong số sáu người có mặt trên máy bay đã thiệt mạng, còn công tác tìm kiếm hai quân nhân mất tích vẫn tiếp tục.
Điểm khiến vụ việc lập tức gây chấn động là ở chỗ đây không phải một tai nạn hàng không thông thường trong thời bình. Nó xảy ra ngay giữa một cuộc chiến đang mở rộng, trên một tuyến hậu cần – tiếp vận cực kỳ quan trọng. KC-135 không phải máy bay chiến đấu tuyến đầu, nhưng lại là “mạch máu” của chiến tranh đường không hiện đại, vì nó giúp chiến đấu cơ, oanh tạc cơ và nhiều nền tảng khác duy trì thời gian hoạt động dài hơn trên chiến trường. Một chiếc máy bay như vậy rơi xuống đồng nghĩa với việc chiến tranh không chỉ nguy hiểm ở tuyến hỏa lực trực diện, mà cả trong phần hạ tầng vận hành phía sau. Số lính Mỹ tử trận trong cuộc chiến với Iran đã lên tới 11 người
Với cái chết của bốn thành viên phi hành đoàn trong vụ rơi KC-135, tổng số quân nhân Mỹ thiệt mạng trong cuộc chiến này đã tăng lên 11 người. Trước đó, sáu quân nhân Mỹ đã thiệt mạng trong vụ tấn công vào cảng Shuaiba của Kuwait hôm 1/3, và một quân nhân khác qua đời vào cuối tuần trước sau khi bị thương trong một vụ tấn công tại Saudi Arabia hồi đầu tháng.
Sau vụ tai nạn, cái gọi là “Islamic Resistance in Iraq” – một liên minh các phe phái vũ trang trung thành với Iran – đã tuyên bố nhận trách nhiệm bắn hạ chiếc máy bay. Nhóm này còn nói rằng họ cũng nhắm vào một chiếc KC-135 thứ hai, buộc nó phải hạ cánh khẩn cấp. Tuy nhiên, họ không đưa ra bằng chứng để chứng minh tuyên bố đó. Về phần mình, quân đội Mỹ vẫn giữ nguyên lập trường rằng vụ việc không do hỏa lực thù địch hay hỏa lực đồng minh gây ra. Sự mâu thuẫn giữa hai bên cho thấy trận chiến thông tin đang diễn ra song song với trận chiến trên thực địa. Một bên muốn chứng minh họ đủ sức đánh trúng khí tài Mỹ; bên kia muốn chặn nguy cơ tạo hiệu ứng tâm lý và chính trị quá lớn từ một thất bại bị coi là do đối phương gây ra.
Trong chiến tranh, nhiều khi việc ai kể câu chuyện trước quan trọng không kém chính bản thân sự kiện. Nếu phía thân Iran thuyết phục được dư luận rằng họ bắn hạ được máy bay tiếp dầu Mỹ, đó sẽ là một thắng lợi biểu tượng rất lớn. Còn nếu Mỹ giữ được kết luận rằng đây là tai nạn hay sự cố kỹ thuật, Washington sẽ cố khoanh vụ việc trong phạm vi rủi ro vận hành thay vì để nó biến thành chiến công tuyên truyền cho phía đối lập. Nhưng ở thời điểm này, vì cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn, mọi kết luận dứt khoát đều còn quá sớm. Chiếc máy bay còn lại hạ cánh an toàn, và dấu vết dẫn tới California
Đại sứ Israel tại Hoa Kỳ, ông Yechiel Leiter, cho biết một trong hai máy bay liên quan đã hạ cánh an toàn tại Israel. Trong khi đó, hai hình ảnh được đăng trên Telegram bởi đài công cộng Kan của Israel cho thấy một chiếc KC-135 bị hư hại phần trên của cánh đuôi. Dấu hiệu nhận dạng trên máy bay cho thấy nó đến từ căn cứ không quân Beale ở California, nơi đặt Phi đoàn Tiếp dầu 940 thuộc Bộ Chỉ huy Trừ bị Không quân Hoa Kỳ. Chi tiết này giúp làm rõ phần nào nguồn gốc của phi cơ tham chiến, đồng thời nhắc rằng lực lượng trừ bị Mỹ cũng đang gánh một phần không nhỏ trong guồng máy chiến tranh đang hoạt động hết công suất tại Trung Đông.
Vì sao KC-135 có ý nghĩa rất lớn trong chiến tranh hiện đại
KC-135 Stratotanker không phải biểu tượng hào nhoáng như tiêm kích tàng hình hay oanh tạc cơ chiến lược, nhưng vai trò của nó trong một chiến dịch tầm xa là cực kỳ thiết yếu. Phi cơ này cho phép các máy bay chiến đấu được tiếp nhiên liệu trên không, kéo dài phạm vi hoạt động, rút ngắn phụ thuộc vào các căn cứ tiền phương và duy trì cường độ không kích liên tục. Trong một cuộc chiến trải rộng từ không phận Iraq, Syria, Vịnh Ba Tư cho đến lãnh thổ Iran, loại máy bay này giống như những “trạm xăng biết bay” giữ cho toàn bộ cỗ máy tác chiến đường không không bị hụt hơi.
Vụ rơi KC-135 diễn ra trong bối cảnh chiến tranh đã lan rộng vượt xa phạm vi những đòn không kích đơn lẻ ban đầu. Reuters và các bản tin mới nhất cho thấy Israel tiếp tục mở rộng tấn công vào Hezbollah tại Lebanon, với không kích mới vào Beirut và vùng ngoại ô; Iran cùng các lực lượng đồng minh gia tăng tấn công bằng hỏa tiễn, drone và đòn đánh gián tiếp vào các lợi ích Mỹ cũng như đồng minh trong khu vực; còn mặt trận trên biển thì khiến cả thế giới đứng ngồi không yên vì Hormuz bị bóp nghẹt và tàu thuyền liên tục bị đe dọa.
Quân đội Mỹ cho biết sẽ chưa công bố danh tính các quân nhân tử nạn cho tới khi hoàn tất việc báo tin cho thân nhân. Người xưa có câu “ra trận mới biết binh đao, gặp cơn mới rõ thấp cao lòng người”. Sự kiện chiếc KC-135 rơi ở miền tây Iraq và bốn quân nhân Mỹ thiệt mạng có thể tăng áp lực trong nước vào một vòng xoáy rộng hơn dự liệu.
Tất cả thành viên phi hành đoàn KC-135 gặp nạn tại Iraq đã được xác nhận thiệt mạng
Bộ Tư lệnh Trung tâm Hoa Kỳ (U.S. Central Command – CENTCOM) cho biết toàn bộ sáu thành viên phi hành đoàn trên chiếc máy bay tiếp dầu KC-135 của Không quân Mỹ bị rơi tại miền tây Iraq đã được xác nhận tử vong. Chiếc máy bay gặp nạn khi đang thực hiện nhiệm vụ bay trong không phận thân thiện vào ngày 12 tháng 3 trong khuôn khổ chiến dịch quân sự mang tên Operation Epic Fury.
Theo thông báo từ CENTCOM đặt tại Tampa, bang Florida, chiếc KC-135 đã bị mất trong khi đang hoạt động trên bầu trời khu vực phía tây Iraq. Ban đầu lực lượng cứu hộ chỉ xác nhận bốn quân nhân thiệt mạng và hai người mất tích, nhưng sau quá trình tìm kiếm và xác minh, quân đội Mỹ xác nhận cả sáu thành viên phi hành đoàn đều đã tử nạn trong vụ việc.
Hiện các cơ quan quân sự Hoa Kỳ đang tiến hành điều tra để làm rõ hoàn cảnh dẫn đến tai nạn. Tuy nhiên, CENTCOM nhấn mạnh rằng những thông tin ban đầu cho thấy sự cố này không phải do hỏa lực thù địch và cũng không phải do nhầm lẫn từ lực lượng đồng minh.
Danh tính của các quân nhân thiệt mạng vẫn chưa được công bố. Theo quy định của quân đội Hoa Kỳ, thông tin cá nhân của các nạn nhân chỉ được công bố ít nhất 24 giờ sau khi thân nhân trực tiếp đã được thông báo đầy đủ về sự việc.
Chiếc KC-135 là loại máy bay tiếp dầu chiến lược được Không quân Mỹ sử dụng rộng rãi trong các chiến dịch quân sự toàn cầu, đặc biệt trong những nhiệm vụ hỗ trợ máy bay chiến đấu và máy bay ném bom hoạt động ở khoảng cách xa. Tai nạn lần này được xem là một trong những sự cố nghiêm trọng nhất liên quan đến máy bay tiếp dầu của Mỹ trong khu vực Trung Đông trong thời gian gần đây.
Cuộc điều tra của quân đội Hoa Kỳ dự kiến sẽ tập trung vào các yếu tố kỹ thuật, điều kiện bay, cũng như mọi khả năng liên quan đến tai nạn trên không để xác định nguyên nhân chính xác của vụ việc. Trong thời gian tới, CENTCOM cho biết sẽ tiếp tục cập nhật thông tin khi có kết luận chính thức từ cuộc điều tra.
============= Nếu nhìn vết máy bay bị thương này thì liệu có phải do đạn hoả tiễn bắn hay bị tai nạn trên không?
1. Vị trí hư hỏng
Phần bị phá hủy nằm ở đuôi đứng (vertical stabilizer) của máy bay KC-135.
Quan sát thấy:
Một mảng lớn của đuôi bị xé toạc theo chiều dọc
Lộ toàn bộ khung sườn kim loại bên trong
Mép vỏ bị bóc ra như bị lực kéo hoặc xé
Không thấy dấu cháy lớn hay vết ám khói rõ ràng
Điều này cho thấy lực phá hủy rất mạnh nhưng không phải dạng nổ lớn bên ngoài thân.
2. Nếu là trúng hỏa tiễn (missile)
Thông thường khi máy bay bị SAM hoặc AAM đánh trúng sẽ có đặc điểm:
Lỗ thủng dạng tròn hoặc nhiều lỗ nhỏ do mảnh đạn
Có vết cháy hoặc ám khói
Cấu trúc kim loại bị uốn cong vào trong
Nhiều mảnh shrapnel rải rác
Trong bức ảnh:
Không thấy dấu mảnh đạn xuyên
Không thấy cháy đen
Không thấy lỗ xuyên tròn
→ Vì vậy không giống kiểu trúng hỏa tiễn phòng không thông thường.
3. Nếu là tai nạn trên không
Các trường hợp có thể gây kiểu hư hỏng này:
Va chạm với máy bay khác (mid-air collision)
Đây là khả năng khá đáng chú ý vì:
KC-135 thường bay theo cặp khi tiếp dầu
Đuôi đứng là phần dễ bị cánh hoặc thân máy bay khác quẹt vào
Vết xé dọc theo khung giống lực va chạm
Máy bay thứ hai bị rơi thì kịch bản này rất phù hợp.
4. Một chi tiết quan trọng trong ảnh
có thể thấy:
Phần đuôi phụ bên phải cũng bị gãy
Mép kim loại bị kéo về phía sau
Điều này cho thấy lực đến từ phía trước hoặc bên hông, rất giống va chạm vật thể lớn khi đang bay.
Va chạm giữa hai máy bay trên không (mid-air collision).
6. Lịch sử đã từng có trường hợp tương tự
KC-135 từng gặp tai nạn tương tự:
1996: va chạm với B-52 trong đội hình
2013: va chạm khi tiếp dầu
nhiều vụ wingtip hoặc tail strike khi bay formation
Các tai nạn kiểu này thường:
một máy bay mất kiểm soát và rơi
máy bay còn lại bị rách stabilizer nhưng vẫn hạ cánh
Thu Thủy liên tục từ chối lời tỏ tình của Seiwa vì lo ngại sự khác biệt gia cảnh, sợ không môn đăng hộ đối. Thế nhưng, sự chân thành của doanh nhân Canada dần khiến cô thay đổi.
Thu Thủy từng từ chối lời tỏ tình của Seiwa tới 5 lần vì lo ngại không môn đăng hộ đối.
Nguyễn Thu Thủy (biệt danh Jannie, 27 tuổi) hiện sống và làm việc tại Tokyo, Nhật Bản. Cô lớn lên trong một gia đình khó khăn ở Vũng Tàu, mẹ nấu rượu nuôi heo, còn cha chạy xe ba gác để nuôi 3 con ăn học.
Seiwa (31 tuổi) sinh ra và lớn lên tại Nhật Bản, có bố mẹ gốc Trung Quốc và sau này trở thành công dân Canada.
Qua một mối liên hệ chung, Seiwa có tài khoản Instagram của Thủy. Gần chuyến công tác ở Việt Nam, anh lấy cớ chủ động nhắn tin cho cô. Hai người trò chuyện một thời gian trước khi hẹn gặp nhau lần đầu. Tuy nhiên, ngay sau buổi hẹn đó, Thủy từ chối.
"Cả hai quá khác biệt về lối sống. Thời điểm đó, tôi lo lắng sự chênh lệch về hoàn cảnh gia đình sẽ khiến mối quan hệ khó bền lâu", Thủy chia sẻ với Tri Thức - Znews.
Trong suy nghĩ của cô gái 27 tuổi khi đó, nỗi sợ "không môn đăng hộ đối" luôn hiện hữu. Thế nhưng sau 5 lần bị từ chối, bằng sự kiên trì và chân thành, Seiwa cuối cùng vẫn chinh phục được trái tim của cô gái Việt.
5 lần từ chối lời tỏ tình
Ngay từ nhỏ, Thủy đã ý thức rõ hoàn cảnh gia đình và luôn xem việc báo hiếu, giúp bố mẹ có cuộc sống tốt hơn là mục tiêu lớn nhất.
Năm 20 tuổi, khi đang học năm hai đại học, Thủy quyết định bảo lưu để săn học bổng du học. Sau nhiều nỗ lực, cô nhận được học bổng toàn phần của Đại học Toyo tại Tokyo trị giá khoảng 2,4 tỷ đồng, bao gồm học phí và chi phí sinh hoạt trong 4 năm.
Sau khi tốt nghiệp và sử dụng được 3 ngôn ngữ, Thủy làm việc cho một công ty đa quốc gia và dần xây dựng sự nghiệp ổn định. Chỉ sau 1,5 năm, cô thăng chức 2 lần, nằm trong nhóm nhân viên có thành tích tốt của công ty và thu nhập có thể tự lo cho bản thân, hỗ trợ bố mẹ.
Thủy quen Seiwa khi anh chủ động nhắn tin cho cô qua Instagram.
Còn bạn trai của Thủy, năm 18 tuổi, anh sang Canada du học một mình bằng tiền làm thêm từ thời trung học. Sau khi tốt nghiệp, anh làm việc văn phòng trong 3 năm, đồng thời làm thêm nhiều nghề như người mẫu, diễn viên để tích lũy tiền.
Đến năm 25 tuổi, Seiwa dùng số tiền tiết kiệm để thành lập công ty tư vấn giáo dục tại Canada. Anh có thể sử dụng thành thạo 5 ngôn ngữ: Anh, Nhật, Trung, Pháp và Tây Ban Nha.
Sau 5 năm phát triển công ty tại Canada, Seiwa quay lại Nhật Bản để mở rộng hoạt động kinh doanh và vẫn thường xuyên di chuyển giữa nhiều quốc gia trong năm.
Thủy và Seiwa quen nhau khi chàng doanh nhân chủ động nhắn tin qua Instagram. Nhưng sau buổi hẹn đầu tiên, Thủy từ chối Seiwa. Dù vậy, anh vẫn kiên trì nhắn tin và thuyết phục cô đồng ý gặp lại sau 10 ngày. Những buổi gặp gỡ sau đó giúp hai người hiểu nhau hơn, nhưng Thủy vẫn nhiều lần từ chối lời tỏ tình.
"Tôi sợ yêu xa vì đã sống một mình ở Tokyo khá lâu trong khi gia đình ở Việt Nam. Ý nghĩ tiếp tục bước vào một mối quan hệ xa cách khiến tôi có chút cảm thấy cô đơn", Thủy nói.
Ngoài ra, sự khác biệt về hoàn cảnh gia đình cũng khiến cô do dự. Trong suốt thời gian đó, Thủy đã từ chối Seiwa tới 5 lần.
Chuyến về quê định mệnh
Sau lần từ chối thứ 5, Seiwa đưa ra một đề nghị khiến Thủy bất ngờ. Anh muốn về Việt Nam gặp gia đình cô trước khi cô đưa ra quyết định. Trước chuyến đi, Seiwa còn học vài câu tiếng Việt để chào hỏi gia đình Thủy.
Thủy trêu rằng nếu muốn ở lại nhà thì phải "làm việc để trả tiền homestay". Công việc gồm cho heo ăn cùng anh trai cô, tưới cây, phụ chăm trẻ ở trường mầm non của chị gái và trông cháu trai. Seiwa chỉ cười và nói: "Không sao. Anh làm được".
Khi vừa về tới nhà Thủy, câu đầu tiên Seiwa hỏi là: "Where are the pigs?" (Heo đâu em?), rồi anh đi cho heo ăn, chơi với trẻ nhỏ ở trường mầm non và trò chuyện với gia đình cô bằng vốn tiếng Việt bập bẹ.
"Khoảnh khắc đó khiến tôi rung động", Thủy nhớ lại.
Chuyến Seiwa về quê Vũng Tàu gặp gia đình Thủy trở thành bước ngoặt trong chuyện tình của cặp đôi.
Sau chuyến đi, Thủy hỏi Seiwa liệu có thấy sự khác biệt lớn về hoàn cảnh giữa hai người hay không. Chàng trai trả lời: "Anh yêu em, chứ không phải xuất thân của em".
Anh cũng nói thêm rằng mình biết ơn bố mẹ Thủy vì đã nuôi dạy cô trở thành người như hiện tại và hứa sẽ chăm sóc con gái của họ thật tốt. Sau đó, hai người chính thức trở thành một đôi.
Sau khi yêu nhau, Seiwa chủ động giới thiệu Thủy với gia đình, bạn bè và các đối tác. Anh công khai mối quan hệ trên mạng xã hội và trong cuộc sống, điều khiến cô cảm thấy được tôn trọng.
Tuy vậy, chuyện tình của họ không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Có giai đoạn cả hai yêu xa, lệch múi giờ 12 tiếng, công việc bận rộn và sự khác biệt trong lối sống khiến họ nhiều lần chia tay rồi quay lại.
Có thời điểm Thủy quyết định dừng lại vì cảm thấy mối quan hệ đã trở nên quá mệt mỏi. Một thời gian sau, Seiwa chủ động liên lạc và xin thêm một cơ hội. Khi Thủy hỏi anh nghĩ gì về tương lai của hai người, Seiwa thừa nhận trước đây anh chỉ tập trung vào công việc và những tham vọng cá nhân, chưa từng thật sự nghĩ nghiêm túc đến việc cam kết lâu dài trong một mối quan hệ.
Hiện tại, Thu Thủy và Seiwa sống tại Tokyo, cùng xây dựng sự nghiệp cũng như tương lai chung.
Lúc đó, Thủy kể cho Seiwa nghe chi tiết hơn về quãng thời gian cô phát hiện khối u não trong những năm đại học. Trải nghiệm đó khiến cô nhận ra cuộc sống rất mong manh và thời gian là điều quý giá nhất.
Cô thành thật: "Em chỉ muốn dành thời gian cho những người quan trọng nhất đời em. Nếu anh không phải người đó, thì xin anh bước ra".
Cuộc trò chuyện khiến Seiwa không kìm được nước mắt, anh thay đổi cách nhìn về mối quan hệ của hai người. Anh nói đó là lần đầu tiên mình thực sự dừng lại để suy nghĩ về điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống.
Sau đó, Seiwa viết 2 tờ giấy đầy những lời hứa dành cho Thủy và cho chính mình, từ những việc nhỏ trong cuộc sống đến những cam kết cho tương lai.
"Với tôi và anh Seiwa, tình yêu không phải là sự hoàn hảo. Đó là khi hai người nhận ra thời gian bên nhau là điều quý giá và chọn tiếp tục đi cùng nhau đến cuối chặng đường", Thủy chia sẻ.
Hiện tại, cả hai sống tại Tokyo. Họ cùng nhau phát triển sự nghiệp, xây dựng tương lai và chia sẻ một phần hành trình của mình trên mạng xã hội. Theo Thủy, điều quan trọng nhất trong mối quan hệ của họ là cả hai đều sẵn sàng thay đổi và trưởng thành hơn vì nhau.
"Tôi nghĩ môn đăng hộ đối không nhất thiết là phải cùng gia cảnh, mà là hai con người ngang giá trị. Xuất thân chỉ là điểm bắt đầu, giá trị mới là thứ bạn xây. Vậy nên đừng neo mình ở nơi mình xuất phát, mà hãy để người khác nhìn bạn ở nơi bạn đã vươn tới", Thủy trải lòng.
Lịch sử Hoa Kỳ hơn 250 năm lập quốc, đất nước này đã trải qua nhiều đời tổng thống. Người tài giỏi có, người khéo léo có, người nói hay có, người thỏa hiệp cũng có. Nhưng hiếm khi nước Mỹ có một vị tổng thống mà lời nói và hành động đi cùng nhau rõ ràng như vậy.
Tổng thống Donald Trump là một kiểu lãnh đạo khác biệt. Không như tiền lệ và chưa bao giờ có.
Ông cứng rắn khi bảo vệ lợi ích quốc gia, nhưng không phải là người hiếu chiến. Ông thẳng thắn nói điều nhiều chính trị gia không dám nói, nhưng vẫn giữ được sự nhân đạo đối với người dân và đất nước.
Ông không nhu nhược trước áp lực chính trị, nhưng cũng không phải kiểu lãnh đạo lạnh lùng vô cảm. Điều khiến nhiều người Mỹ ủng hộ ông không phải chỉ là chính sách, mà là sự minh bạch và tư duy thực tế.
Ông nói thẳng.
Ông làm thật. Và ông không giả vờ.
Chính vì vậy, trong suốt thời gian qua, các thế lực chính trị đối lập đã phải đau đầu tìm đủ mọi cách để cản trở và phá hoại. Không phải vì họ không hiểu những chính sách đó, mà bởi vì họ hiểu rất rõ: khi những chính sách đặt lợi ích nước Mỹ lên hàng đầu thực sự phát huy hiệu quả, thì sớm hay muộn những tư tưởng cánh tả cực đoan cũng sẽ dần mất chỗ đứng trên bản đồ chính trị của nước Mỹ.
Trong chính trị, điều đáng sợ nhất đối với một hệ thống cũ kỹ không phải là một người lãnh đạo yếu kém.
Điều họ sợ nhất là một người quá thông minh, quá thẳng thắn, và không nằm trong vòng kiểm soát của họ.
Vì vậy cuộc chiến không chỉ là giữa hai đảng phái. Nó là cuộc tranh luận lớn hơn về tương lai và bản sắc của nước Mỹ.
Nhiều người Mỹ hôm nay nhìn rõ điều đó.
Bởi vì một quốc gia mạnh không chỉ cần quyền lực. Nó cần lòng can đảm, sự minh bạch và trách nhiệm trước lịch sử. Hơn hai thế kỷ rưỡi lịch sử, có lẽ đây là lần hiếm hoi người dân cảm nhận rằng Toà Bạch Ốc có một tổng thống dám đứng thẳng lưng trước cả thế giới.
Và đó chính là điều mà nhiều người tin rằng họ đang nhìn thấy ngày hôm nay, không ai ngoài ngài tổng thống Donald J. Trump.
Trong dịp đất nước bước qua chặng đường hơn hai thế kỷ rưỡi, nhiều người cũng cầu nguyện cho quốc gia này:
Xin Chúa tiếp tục bảo vệ nước Mỹ thêm 250 năm nữa. Xin Chúa ban sự khôn ngoan cho những người đang lãnh đạo đất nước. Và xin Chúa bảo vệ Tổng thống Donald Trump trong hành trình đầy sóng gió phía trước.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.