Đêm giao thừa trên sóng truyền hình quốc gia Trung Quốc, giữa tiếng trống hội và ánh đèn sân khấu rực rỡ, người xem bỗng thấy những cú lộn ngược trên không, những động tác vung côn nhị khúc, những pha ra đòn – né đòn mượt đến lạnh gáy. Nhưng điều khiến khán giả “há hốc” kẻ biểu diễn… không hẳn là người.
Những robot hình người của Unitree Robotics đã bước ra, đá, xoay, bật nhảy, “đấu” cùng các võ sinh nhí, tạo nên một thứ vũ đạo kung-fu vừa vui vừa rợn: vui vì quá lạ, rợn vì quá thật. Người ta nhìn mà ngỡ như đang xem một cảnh phim tương lai—chỉ khác là tương lai ấy vừa ghé qua ngay trong đêm Tết.
Nếu năm ngoái, robot của Unitree từng gây xôn xao với những động tác còn hơi “đều đều”, bước chân còn có phần lúng túng, thì năm nay, màn trình diễn được mô tả như một cú nhảy vọt. Độ linh hoạt, sự uyển chuyển, khả năng giữ thăng bằng và đặc biệt là khả năng tự xử lý khi gặp lỗi (fault recovery) cho thấy thứ đang tiến hóa là cả một hệ sinh thái thuật toán – cảm biến – điều khiển.
Trên sân khấu, chúng đá và lộn như thể có gân cốt; chúng xoay người như thể có nhịp thở. Cái “thần” của chuyển động khiến người xem hiểu rằng: robot không còn là tượng máy biết đi. Nó đang học cách thích nghi.
Không chỉ Unitree: Cả gala là một cuộc “diễu binh” công nghệ
Gala Mùa Xuân của CCTV – chương trình truyền hình được ví như “Super Bowl” của Trung Quốc – vốn là sân khấu nơi người ta phô diễn bản sắc, niềm tin, và cả tham vọng. Năm nay, tham vọng ấy mang hình dáng kim loại.
Nhiều công ty robot lớn giành được “khung giờ vàng”:
MagicLab đưa robot hình người lên nhảy múa trong tiết mục ca nhạc với thông điệp “We are made in China”, đặt tên đầy dụng ý: “Intelligent Manufacturing Future” – Tương lai sản xuất thông minh. Robot chó của họ còn mặc… đồ gấu trúc, vừa dễ thương vừa như một cú nháy mắt tuyên truyền: công nghệ cũng có thể “quốc dân”, cũng có thể đại chúng.
Noetix Robotics thì khoe thế mạnh theo hướng khác: robot được làm giống người thật đến mức một nữ diễn viên “mang” lên sân khấu… phiên bản android của chính mình trong một tiểu phẩm hài. Còn Galbot trình diễn kiểu “đời thường hóa” robot: bẻ óc chó, xiên xúc xích, gấp quần áo—những việc nhỏ nhưng là giấc mơ lớn của tự động hóa.
Không chỉ robot cơ khí, trí tuệ nhân tạo cũng có “đất diễn”. Nền tảng Doubao của ByteDance – một nhà tài trợ chương trình – phát lì xì (hongbao) dạng tiền ảo cho người dùng ứng dụng chatbot trong suốt buổi phát sóng. Trên sân khấu, có lúc nghệ sĩ hài còn hỏi ý kiến AI, biến chatbot thành một “nhân vật” tương tác.
ByteDance cũng cho biết mô hình tạo video Seedance 2.0 đã tham gia vào phần hình ảnh của nhiều tiết mục. Nghĩa là, không chỉ robot đang nhảy; AI cũng đang đứng sau ánh đèn, góp tay vào cách người ta “tạo ra thế giới” để trình diễn.
Trên mạng xã hội Trung Quốc, các chủ đề về robot leo lên hàng triệu lượt xem. Nhiều người ca ngợi đây là tiết mục “đã mắt nhất”, thậm chí có bình luận nói nó có thể “gây chấn động bên kia Thái Bình Dương” – một câu không giấu sự liên tưởng tới cạnh tranh Mỹ–Trung.
Nhưng cũng có phản ứng ngược: “Chúng tôi đang tìm con người giữa tất cả robot,” một người viết, và câu ấy được hưởng ứng mạnh. Bởi khi sân khấu tràn ngập android, khán giả bỗng thấy lo: liệu niềm vui có bị thay thế bằng sự lạnh lẽo? Liệu nghệ thuật có bị máy móc “đè sóng”?
Truyền thông nhà nước cũng nhấn mạnh khía cạnh kích cầu: robot của các hãng như MagicLab, Unitree, Noetix được rao bán trên nền tảng thương mại điện tử JD.com trong lúc phát sóng và cháy hàng sau chương trình.
Những màn biểu diễn gây ồn ào, nhưng phía sau là một chiến lược dài hơi: Bắc Kinh đang thúc đẩy nâng cấp sản xuất, tự động hóa, giữ vị thế “công xưởng thế giới” trong bối cảnh chi phí lao động tăng và dân số lao động thu hẹp.
Trung Quốc đã là thị trường robot công nghiệp lớn nhất thế giới, và theo Liên đoàn Robot Quốc tế (IFR), nước này chiếm hơn một nửa số robot được lắp đặt toàn cầu trong năm 2024. Robot hình người hiện vẫn hay xuất hiện ở những nơi “để cho vui, cho lạ”, nhưng chúng cũng đang được thử nghiệm tại nhà máy, trung tâm logistics, phòng thí nghiệm.
Nhiều người nhìn 2026 như cột mốc: năm mà robot không chỉ làm “ngôi sao sân khấu”, mà sẽ được đẩy mạnh ứng dụng thực chiến trong công nghiệp.
CEO Unitree, Wang Xingxing, thừa nhận sau gala rằng trong một, hai tháng gần đây ông chịu áp lực rất lớn: phải giao một màn trình diễn tốt hơn đáng kể so với năm trước. Không phải áp lực vì khán giả khó tính, mà vì cuộc đua robot ở Trung Quốc đang nóng như lửa.
Trung Quốc muốn được nhìn như một cường quốc công nghệ, muốn chứng minh tốc độ tiến hóa của mình, và muốn biến tương lai thành thứ có thể… phát sóng giờ vàng. Khán giả cười, rồi chợt im. Bởi phía sau những cú lộn đẹp là câu hỏi lơ lửng: khi robot ngày càng giống người, thì con người sẽ giữ phần nào cho riêng mình? “Khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.” Cuộc đua công nghệ có thể rực rỡ như pháo hoa, nhưng cũng có thể là tiếng gà đá trong một sân chơi không còn chỗ cho kẻ chậm chân. Và đêm giao thừa ấy, trên sân khấu CCTV, tương lai đã cúi chào khán giả—bằng một cú backflip.
Theo thông tin từ Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu thủy sản Việt Nam (Vasep), năm 2025, xuất khẩu cá rô phi của Việt Nam ghi nhận tăng trưởng ấn tượng. Cụ thể, t ổng kim ngạch xuất khẩu loài cá này đạt hơn 99 triệu USD, tăng mạnh so với năm 2024 (khoảng 40 triệu USD). Điều này cho thấy vai trò ngày càng rõ nét của mặt hàng này trong cơ cấu xuất khẩu thủy sản.
Trong số đó, xuất khẩu phi lê cá rô phi và các loại thịt cá đạt 61 triệu USD, chiếm 61% tổng kim ngạch, đồng thời khẳng định vị thế là nhóm sản phẩm chủ lực.
Theo Vasep, trong năm 2025, Mỹ tiếp tục là thị trường nhập khẩu phi lê cá rô phi lớn nhất của Việt Nam, với kim ngạch xuất khẩu đạt 40 triệu USD, tăng 499% so với năm 2024. Con số này cho thấy nhu cầu lớn từ thị trường Mỹ trong bối cảnh nguồn cung cá rô phi từ một số quốc gia cạnh tranh như Mỹ và Trung Quốc gặp khó khăn, vì thuế quan và chi phí sản xuất tăng cao.
Ngoài ra, Brazil vươn lên trở thành thị trường tăng trưởng nhanh nhất trong top các thị trường nhập khẩu phi lê cá rô phi Việt Nam, với kim ngạch xuất khẩu đạt 11 triệu USD, tăng tới 7.552% so với năm trước. Kết quả này cho thấy tiềm năng lớn của thị trường này đối với sản phẩm cá rô phi phi lê đông lạnh của Việt Nam, nhất là trong phân khúc phục vụ tiêu dùng nội địa và chế biến thực phẩm.
Tương tự, tại khu vực châu Á, Đài Loan (Trung Quốc) và Nhật Bản vẫn duy trì nhập khẩu ổn định, với kim ngạch xuất khẩu lần lượt đạt 1,5 triệu USD (tăng 123%) và 312.000 USD (tăng 2% so với năm 2024).
Ngoài ra, tại châu Âu, xuất khẩu cá rô phi của Việt Nam sang Italy ghi nhận mức tăng trưởng 54%, với kim ngạch đạt hơn 601.000 USD, cho thấy nhu cầu ổn định đối với sản phẩm cá rô phi phi lê tại thị trường này.
Cùng chiều tăng trưởng, kim ngạch xuất khẩu sang Ả Rập Xê Út và Puerto Rico trong năm 2025 cũng đều ghi nhận giá trị mới hoặc tăng mạnh so với năm trước. Thực tế này phản ánh xu hướng mở rộng thị trường của phi lê cá rô phi Việt Nam tại khu vực Trung Đông và các thị trường ngách. Qatar dù giảm nhẹ 11% về kim ngạch xuất khẩu, nhưng vẫn nằm trong nhóm 10 thị trường nhập khẩu lớn nhất của cá rô phi Việt Nam.
Ngược với xu hướng tăng tại Mỹ, Brazil và nhiều quốc gia khác, kim ngạch xuất khẩu phi lê cá rô phi Việt Nam sang Nga và Mexico trong năm qua ghi nhận mức giảm lần lượt là 29% và 38%. Kết quả này phản ánh sự thận trọng của các nhà nhập khẩu tại những thị trường này trước biến động kinh tế và chi phí logistics, sự cạnh tranh từ các nguồn cung nội địa và khu vực.
Tiềm năng xuất khẩu cá rô phi Việt Nam trong năm 2026
Vasep nhận định, với đá tăng trưởng mạnh trong năm 2025, cá rô phi Việt Nam có nhiều tiềm năng xuất khẩu tới nhiều quốc gia. Do đó, trong năm 2026, việc đa dạng hóa thị trường, đồng thời nâng cao chất lượng chế biến, đáp ứng những tiêu chuẩn về an toàn và bền vững sẽ được coi là những yếu tố then chốt giúp xuất khẩu loài cá này của nước ta duy trì được sự tăng trưởng và mở rộng thị phần trên thị trường quốc tế.
Ngoài ra, bước sang năm 2026, Vasep dự báo đây là năm sẽ có sự cạnh tranh gay gắt hơn về thị phần quốc tế, nhất là khi cá rô phi Brazil (đối thủ cạnh tranh với cá rô phi Việt Nam) sở hữu nhiều lợi thế về chất lượng sản phẩm ổn định, quy mô nuôi lớn, khả năng đáp ứng được những tiêu chuẩn về kỹ thuật, an toàn thực phẩm cũng như vấn đề truy xuất nguồn gốc ngày càng khắt khe của EU.
Vì vậy, yêu cầu đặt ra với các doanh nghiệp Việt Nam xuất khẩu cá rô phi là cần tiếp tục nâng cao về chất lượng chế biến, kiểm soát chuỗi cung ứng, tuân thủ tiêu chuẩn bền vững, để có thể duy trì và mở rộng thị phần tại EU và những thị trường khắt khe khác trong năm nay.
Theo Cục Thủy sản và Kiểm ngư, Việt Nam hiện có hơn 40.000 ha nuôi cá rô phi chuyên canh, 300.000 ha nuôi ghép, với tổng sản lượng đạt khoảng 316.000 tấn/năm. Hơn nữa, nước ta có hơn 300 cơ sở sản xuất giống, gần 80 nhà máy thức ăn và 510 cơ sở chế biển đủ điều kiện xuất khẩu. Nhiều doanh nghiệp lớn cũng đã và đang đầu tư mạnh vào chuỗi sản xuất, chế biến và tiêu thụ, từ đó giúp mở rộng đáng kể thị phần cá rô phi của Việt Nam trên bản đồ thủy sản thế giới.
Ngày 18/2, Tổng Bí thư Tô Lâm rời Hà Nội, lên đường sang Washington D.C tham dự cuộc họp khai mạc Hội đồng Hòa bình về Gaza, diễn ra từ ngày 18–20/2, theo lời mời của Tổng thống Mỹ Donald Trump – Chủ tịch sáng lập Hội đồng.
Đây là chuyến công du Hoa Kỳ đầu tiên của ông Tô Lâm trên cương vị Tổng Bí thư nhiệm kỳ mới. Không phải chuyến thăm cấp nhà nước, không phải quốc yến hay tuyên bố chung rầm rộ, mà là một sự hiện diện trong khuôn khổ một sáng kiến đa phương mới, do chính ông Trump khởi xướng.
Nhưng ngoại giao, vốn dĩ không chỉ nằm ở nghi thức. Nó nằm ở thời điểm, ở bối cảnh, và ở những điều ẩn sau bức ảnh bắt tay. Một đoàn đi Mỹ “đủ mặt anh tài”
Tháp tùng Tổng Bí thư là một phái đoàn đông và nặng ký: Đại tướng Việt Cộng Phan Văn Giang – Bộ trưởng Quốc phòng; Đại tướng Việt Cộng Lương Tam Quang – Bộ trưởng Công an; ông Nguyễn Duy Ngọc – Bí thư Thành ủy Hà Nội; ông Lê Hoài Trung – Bộ trưởng Ngoại giao; ông Phạm Gia Túc – Chánh Văn phòng Trung ương Đảng; cùng Bộ trưởng Tài chính Nguyễn Văn Thắng, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Thị Hồng, Quyền Bộ trưởng Công Thương Lê Mạnh Hùng, Trợ lý Tổng Bí thư Tô Ân Xô và Đại sứ Việt Cộng tại Hoa Kỳ Nguyễn Quốc Dũng.
Một danh sách cho thấy chuyến đi không đơn thuần là “hòa bình Gaza”, mà còn bao trùm các trụ cột quen thuộc của quan hệ Việt–Mỹ: an ninh, kinh tế, tài chính, thương mại, và cả những tính toán dài hơi phía sau hậu trường.
“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn” – nhưng đi với đoàn thế này, học được bao nhiêu, hay phải trả bao nhiêu, mới là câu hỏi lớn. Hội đồng Hòa bình Gaza: Sân khấu mới, vai diễn cũ?
Theo công bố, Hội đồng Hòa bình về Gaza được thành lập nhằm giám sát và thúc đẩy kế hoạch hòa bình, tái thiết Dải Gaza, dựa trên các nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, trong đó có quyền lợi chính đáng của người Palestine.
Việt Nam nhận lời tham gia với tư cách quốc gia thành viên sáng lập – ít nhất là trên mặt tuyên bố. Đại sứ Nguyễn Quốc Dũng nhấn mạnh: Việt Nam từng trải qua chiến tranh, hiểu giá trị của hòa bình, hòa giải và tái thiết; Việt Nam sẵn sàng đóng góp nhân lực, vật lực trong khả năng của mình.
Lời lẽ nghe quen. Rất quen.
Nhưng cần nhớ: Hội đồng này không phải là một thiết chế của Liên Hiệp Quốc. Vatican đã từ chối tham gia, nhấn mạnh rằng các xung đột quốc tế nên do LHQ quản lý. Nhiều chuyên gia nhân quyền lo ngại mô hình “quản trị tạm thời” Gaza dưới sự giám sát của một hội đồng do Mỹ đứng đầu mang dáng dấp bảo hộ kiểu mới. Đáng chú ý hơn, hội đồng này bị chỉ trích vì thiếu vắng đại diện Palestine.
Hòa bình, nếu không có tiếng nói của người trong cuộc, thì hòa bình cho ai? Việt Nam – Mỹ: Đối tác chiến lược hay phép thử niềm tin?
Về hình thức, chuyến đi được mô tả như một bước cụ thể hóa Đối tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Hoa Kỳ, thiết lập từ tháng 9/2023. Quan hệ thương mại song phương tiếp tục tăng mạnh; Mỹ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam; các tập đoàn Mỹ quan tâm đến công nghệ, bán dẫn, năng lượng; các doanh nghiệp Việt như FPT, VinFast mở rộng đầu tư sang Mỹ.
Nhưng ngoại giao không chỉ là con số.
Thực tế, phía Washington còn cả một danh sách câu hỏi mà Hà Nội chưa có lời giải thuyết phục:
– Mức độ gắn bó chiến lược với Trung Quốc có thể “tách rời” đến đâu?
– Sự lệ thuộc chuỗi cung ứng, công nghệ, máy móc từ Trung Quốc sẽ được xử lý thế nào?
– Lập trường bỏ phiếu tại LHQ, WTO có tiếp tục song hành với Bắc Kinh?
– Nhân quyền, tự do chính trị có phải chỉ là “chuyện nội bộ”?
Những câu hỏi ấy không nằm trên bàn tiệc, nhưng luôn nằm trong đầu các cố vấn cứng rắn của ông Trump.
Báo chí trong nước có thể sẽ ca ngợi sau chuyến đi: hợp tác toàn diện, mua Boeing, nhập LNG, hợp tác AI, data center, bán dẫn… Nhưng giới quan sát hiểu rằng: được chụp hình chung đã là thành công bước đầu; được gặp riêng Tổng thống Mỹ lại là chuyện khác.
Hội nghị này quy tụ hơn 20 nước. Ông Trump có nhiều ưu tiên chiến lược hơn Việt Nam. Và ngay cả khi có bắt tay, thì “bắt tay ngoại giao” không đồng nghĩa với “bật đèn xanh chiến lược”.
Chưa kể, nếu là thành viên sáng lập thực sự, cái giá tài chính được đồn đoán lên tới 1 tỉ USD – một con số không nhỏ với ngân sách Việt Nam, trong bối cảnh trong nước còn nhiều vấn đề bức bách. Hòa bình cho Gaza – thông điệp cho ai?
Việt Nam khẳng định ủng hộ giải pháp hai nhà nước, Palestine và Israel cùng tồn tại hòa bình. Đó là lập trường nhất quán, phù hợp luật pháp quốc tế.
Nhưng chuyến đi này, suy cho cùng, không chỉ gửi thông điệp ra thế giới, mà còn gửi thông điệp về hướng đi đối ngoại của Việt Nam trong giai đoạn mới: chủ động hơn, đa phương hơn, nhưng cũng đầy mâu thuẫn giữa tuyên ngôn và thực tế.
Hòa bình Gaza là một mục tiêu đẹp. Nhưng ngoại giao không chỉ cần mỹ từ. Nó cần sự nhất quán, minh bạch và can đảm cải cách từ bên trong. “Thuyền theo lái, gái theo chồng.” Nếu lái còn phân vân giữa hai dòng nước, con thuyền khó mà đi thẳng.
Sự hiện diện của Tổng Bí thư Tô Lâm tại Washington trong những ngày đầu năm Bính Ngọ là một dấu mốc đáng chú ý. Nhưng dấu mốc ấy sẽ được ghi nhớ như bước tiến thực chất, hay chỉ là một khung hình ngoại giao đẹp mắt, còn tùy vào những gì diễn ra sau ánh đèn hội nghị.
Con tàu mang tên Grinch trước đó bị lực lượng Pháp bắt giữ trên Địa Trung Hải hôm 22/1 vì nghi ngờ vận chuyển dầu vi phạm các lệnh trừng phạt nhằm vào Nga.
Theo giới chức Pháp, Grinch khởi hành từ cảng Murmansk ở miền bắc Nga và treo cờ Comoros giả mạo. Sau khi bị chặn lại, tàu bị áp giải về cảng Marseille để phục vụ điều tra. Bộ trưởng Ngoại giao Pháp Jean-Noël Barrot cho biết con tàu đã rời vùng biển Pháp sau khi nộp khoản phạt “vài triệu euro” và chịu 3 tuần bị lưu giữ, gây tổn thất đáng kể.
“Việc lách lệnh trừng phạt châu Âu sẽ phải trả giá,” Barrot viết trên mạng xã hội X, nhấn mạnh Nga sẽ không thể tiếp tục tài trợ cho chiến dịch quân sự của mình thông qua “hạm đội tàu ma” hoạt động ngoài khơi châu Âu.
Cơ quan công tố và nhà chức trách hàng hải Pháp cho biết công ty sở hữu Grinch bị phạt vì không chứng minh được tính hợp pháp của quốc tịch treo cờ. Thuyền trưởng tàu, một công dân Ấn Độ 58 tuổi, đã bị chuyển cho cơ quan tư pháp xử lý ngay sau khi tàu bị bắt giữ. Ông dự kiến hầu tòa trong tháng này vì bị cáo buộc không hợp tác với nhà chức trách trong quá trình kiểm tra.
Theo các nước phương Tây, Nga đang vận hành một “hạm đội bóng tối” gồm hơn 400 tàu dầu cũ, thuộc sở hữu của các công ty mờ ám đặt tại những quốc gia không áp đặt trừng phạt và thường xuyên treo cờ của các nước thứ ba. Mạng lưới này được cho là nhằm né tránh các biện pháp hạn chế của Mỹ, Liên minh châu Âu và Anh liên quan đến cuộc xung đột tại Ukraine.
Tính đến nay, Mỹ, Anh và EU đã đưa tổng cộng 640 tàu vào danh sách trừng phạt. Trong những tháng gần đây, phương Tây siết chặt các biện pháp kiểm soát, bao gồm việc bắt giữ và kiểm tra tàu trên biển. Riêng lực lượng Mỹ đã chặn hoặc tìm cách bắt giữ ít nhất bảy tàu liên quan đến dầu Venezuela bị cấm vận, trong đó có trường hợp tàu đổi sang treo cờ Nga giữa lúc bị truy bắt.
Giới phân tích nhận định đây là lần đầu tiên New Delhi trực tiếp ủng hộ các nỗ lực của Washington trong chiến dịch trấn áp “hạm đội bóng tối”, mạng lưới tàu chở dầu vận chuyển dầu bị cấm vận từ Nga, Iran và Venezuela.
Theo thông báo của Bảo vệ bờ biển Ấn Độ, 3 tàu bị chặn ngày 6/2 tại vị trí cách Mumbai khoảng 100 hải lý về phía tây bắc. Cơ quan này cho biết các tàu liên quan đến một “đường dây buôn lậu dầu quốc tế” thông qua hình thức chuyển tải giữa tàu với tàu (ship-to-ship transfer) nhằm che giấu nguồn gốc hàng hóa. Hiện các tàu đang neo đậu ngoài khơi Mumbai để phục vụ điều tra.
Dù phía Ấn Độ không nêu tên cụ thể, công ty an ninh hàng hải Vanguard Tech (Anh) xác định 3 tàu bị giữ gồm Al Jafzia, Asphalt Star và Stellar Ruby. Cả ba đều từng bị Bộ Tài chính Mỹ đưa vào danh sách trừng phạt năm ngoái, khi hoạt động dưới các tên gọi khác, với cáo buộc vận chuyển dầu Iran.
Diễn biến này diễn ra trùng thời điểm Ấn Độ và Mỹ công bố thỏa thuận thương mại mới. Theo đó, Washington giảm thuế nhập khẩu đối với hàng hóa Ấn Độ từ 50% xuống còn 18%, đổi lại New Delhi cam kết dừng mua dầu Nga.
Các nhà phân tích cho rằng thời điểm bắt giữ ba tàu mang ý nghĩa chính trị rõ rệt, phản ánh sự “tan băng” trong quan hệ song phương sau nhiều tháng căng thẳng vì việc Ấn Độ mua dầu Nga với quy mô lớn kể từ sau xung đột Ukraine.
Trong giai đoạn cao điểm, hơn 65% lượng dầu Nga xuất sang Ấn Độ được vận chuyển bằng các tàu thuộc “hạm đội bóng tối”, theo Lloyd’s List. Đây là mạng lưới gần 1.300 tàu dầu cũ, thường xuyên thay đổi tên, treo cờ giả và che giấu chủ sở hữu để né lệnh trừng phạt. Việc Ấn Độ bắt giữ 3 tàu cho thấy nước này đang dần siết chặt giám sát và giảm phụ thuộc vào hệ thống vận tải rủi ro này.
Theo dữ liệu từ công ty phân tích hàng hóa Kpler, tàu Stellar Ruby vừa nhận một lô nhựa đường từ tàu Asphalt Star - con tàu được xác định xuất phát từ Iran. Trong khi đó, Al Jafzia chở naphtha, một sản phẩm phụ từ dầu thô, được bơm từ tàu Global Peak, cũng nằm trong danh sách trừng phạt của Mỹ. Công ty Dầu khí Quốc gia Iran (NIOC) đã phủ nhận mọi liên hệ với 3 tàu bị bắt.
Vụ việc xảy ra trong bối cảnh quan hệ Mỹ - Iran tiếp tục xấu đi. Washington gần đây cảnh báo khả năng sử dụng biện pháp quân sự nếu các cuộc đàm phán hạt nhân không đạt kết quả. Cùng lúc đó, các nước phương Tây gia tăng hoạt động chặn bắt tàu dầu nghi vi phạm lệnh cấm vận.
Ấn Độ từng ngừng mua dầu Iran sau khi Mỹ tái áp lệnh trừng phạt trong nhiệm kỳ đầu của Tổng thống Donald Trump. Năm nay, nước này cũng tuyên bố dừng đầu tư mới vào một cảng của Iran trong dự toán ngân sách. Những động thái đó cho thấy New Delhi đang điều chỉnh chiến lược năng lượng và đối ngoại theo hướng cân bằng lợi ích với phương Tây.
Giới chuyên gia cho rằng việc bắt giữ 3 tàu không chỉ mang ý nghĩa pháp lý mà còn là tín hiệu chiến lược. Trong bối cảnh nhu cầu năng lượng của Ấn Độ tăng nhanh, New Delhi đang tìm cách đa dạng hóa nguồn cung, giảm phụ thuộc vào dầu Nga và tránh rủi ro liên quan đến “hạm đội bóng tối”.
Apple được cho là đang cân nhắc hợp tác với hai nhà sản xuất chip nhớ Trung Quốc là Yangtze Memory Technologies Co. (YMTC) và ChangXin Memory Technologies (CXMT), trong bối cảnh phải đối mặt với áp lực giá từ các nhà cung cấp truyền thống.
Hiện nay, nguồn cung DRAM cho iPhone chủ yếu đến từ Samsung Electronics, chiếm khoảng 60% cho dòng iPhone 17, phần còn lại do SK hynix và Micron Technology đảm nhiệm. Ở mảng NAND, Apple phụ thuộc vào Samsung, SK hynix và Kioxia.
Apple đang tìm cách đa dạng hóa nguồn cung chip nhớ cho iPhone giữa cơn bão giá
Dù Apple đã đảm bảo đủ nguồn NAND đến hết quý I/2026 và DRAM đến nửa đầu năm 2026, các điều khoản giá mới đang gây sức ép đáng kể. Kioxia được cho là chỉ chấp nhận cung cấp NAND trong quý hiện tại với mức giá gấp đôi trước đây và yêu cầu đàm phán lại theo từng quý thay vì theo chu kỳ 6 tháng.
Cách định giá này khiến kế hoạch kiểm soát chi phí linh kiện của Apple trở nên khó khăn hơn, đặc biệt khi hãng muốn tránh tăng giá các phiên bản bộ nhớ cơ bản của thế hệ iPhone tiếp theo.
Nhà phân tích Ming-Chi Kuo từng nhận định Apple có thể chấp nhận thu hẹp biên lợi nhuận để duy trì thị phần trong bối cảnh thị trường biến động. Tuy nhiên, việc phải thương lượng giá bộ nhớ liên tục làm gia tăng rủi ro đối với lợi nhuận. Trong cuộc họp công bố kết quả kinh doanh gần đây, CEO Tim Cook cho biết công ty đã “sắp xếp” đủ nguồn cung bộ nhớ và có nhiều công cụ để đảm bảo linh kiện cần thiết.
Chip nhớ từ các công ty Trung Quốc như YMTC và CXMT đang được Apple xem xét lựa chọn
Trong bối cảnh đó, việc tiếp cận YMTC và CXMT được xem là nước đi nhằm tạo thêm đòn bẩy trong đàm phán với các nhà cung cấp lớn. Các doanh nghiệp Trung Quốc đang thu hẹp khoảng cách công nghệ, trong đó CXMT chuẩn bị sản xuất hàng loạt chip HBM3, còn ở mảng NAND, khoảng cách kỹ thuật với các đối thủ phương Tây được đánh giá là không còn quá lớn.
Điều thú vị là vừa mới vài ngày trước đây, cả YMTC và CXMT đều được đưa ra khỏi danh sách hạn chế của Lầu Năm Góc, giúp mở đường cho việc nhập khẩu các sản phẩm chip nhớ của 2 công ty Trung Quốc này vào Mỹ trở nên dễ dàng hơn.
Động thái thăm dò hợp tác với các nhà sản xuất Trung Quốc vì vậy vừa là nỗ lực giảm áp lực giá, vừa là phép thử trong cuộc thương lượng căng thẳng giữa Apple và các “ông lớn” chip nhớ toàn cầu.
Từ siêu xe, xe thể thao đại chúng đến thời trang xa xỉ hay ngân hàng lâu đời, ngựa liên tục được chọn làm trung tâm logo. Điều đáng chú ý là phần lớn những biểu tượng này đều có nguồn gốc lịch sử cụ thể, không phải lựa chọn ngẫu hứng.
Ferrari
Biểu tượng ngựa chồm của Ferrari Cavallino Rampante có nguồn gốc từ Thế chiến I. Hình ảnh này vốn là biểu tượng trên máy bay của phi công Ý Francesco Baracca. Sau khi Baracca hy sinh năm 1918, gia đình ông đề nghị Enzo Ferrari sử dụng biểu tượng con ngựa như một dấu hiệu may mắn. Enzo Ferrari sau đó đưa biểu tượng này lên các xe đua của mình từ thập niên 1920. Khi công ty Ferrari S.p.A. chính thức thành lập năm 1947, logo nền vàng với ngựa đen chồm đã trở thành biểu tượng chính thức. Màu vàng đại diện cho thành phố Modena quê hương của Enzo Ferrari.
Chiếc xe đỏ mang logo huyền thoại của Ferrari là ước mơ của phái mạnh.
Porsche
Logo Porsche được giới thiệu năm 1952. Hình con ngựa ở trung tâm thực chất lấy từ quốc huy của thành phố Stuttgart, Đức nơi đặt trụ sở hãng. Tên “Stuttgart” bắt nguồn từ “Stuotgarten”, nghĩa là trang trại nuôi ngựa. Phần viền ngoài logo kết hợp quốc huy bang Württemberg-Hohenzollern. Hình ngựa trong logo Porsche mang ý nghĩa địa lý, lịch sử hơn là ý nghĩa trừu tượng về mặt tốc độ.
Biểu tượng dân chơi xe ai cũng muốn được 1 lần cầm lái.
Mustang
Ford Mustang ra mắt lần đầu ngày 17/4/1964 tại New York World’s Fair. Logo ngựa đang phi được thiết kế bởi Philip T. Clark. Hình tượng này đại diện cho giống ngựa hoang Mustang ở Bắc Mỹ. Đây là một trong những logo hiếm hoi mà con ngựa chạy theo hướng ngược lại so với huy hiệu đua truyền thống, nhằm nhấn mạnh tính độc lập và phá cách của mẫu xe.
Trái với suy nghĩ nhiều người Mustang đã ngừng sản xuất. Hiện nay, Mustang đang ở thế hệ thứ bảy, không chỉ giữ các phiên bản động cơ xăng truyền thống mà còn mở rộng sang dòng xe điện với Mustang Mach-E.
Mustang mang ý nghĩa biểu tượng cho sức mạnh, sự tự do, và tinh thần phóng khoáng của nước Mỹ.
Hermès
Hermès được thành lập năm 1837 tại Paris bởi Thierry Hermès, ban đầu chuyên sản xuất yên cương và phụ kiện cho ngựa phục vụ giới quý tộc châu Âu. Logo xe ngựa với người đánh xe được đăng ký chính thức năm 1945. Biểu tượng này phản ánh đúng nguồn gốc ngành nghề ban đầu của hãng, trước khi Hermès mở rộng sang thời trang, túi xách và phụ kiện xa xỉ.
Biểu tượng ngựa của Hermès gắn với ngành nghề kinh doanh ban đầu các món phụ kiện yên cương, xe ngựa cho giới quý tộc.
Ralph Lauren
Thương hiệu Ralph Lauren ra đời năm 1967. Logo người chơi polo cưỡi ngựa xuất hiện lần đầu trên áo polo năm 1972. Polo là môn thể thao gắn với giới quý tộc Anh và Mỹ. Việc lựa chọn hình ảnh này giúp Ralph Lauren xây dựng hình ảnh phong cách sống thượng lưu kiểu Mỹ, thay vì chỉ là một thương hiệu quần áo.
Ở phân khúc áo polo và sơ mi thêu logo, đây là một trong những thương hiệu bị làm nhái nhiều nhất trên thế giới.
Lloyds Bank
Lloyds Bank là ngân hàng của Vương quốc Anh. Biểu tượng ngựa đen của Lloyds có nguồn gốc từ thế kỷ 17. Năm 1677, Humphrey Stokes điều hành một cửa hàng vàng bạc ở London mang biển hiệu “Black Horse”. Khi ngân hàng Lloyds phát triển từ các đối tác tài chính sau này, hình ảnh con ngựa đen được giữ lại như một phần di sản nhận diện. Logo hiện đại tiếp tục duy trì hình tượng này như biểu trưng của sự ổn định và truyền thống.
Hiện nay Lloyds Bank hoạt động dưới tập đoàn mẹ Lloyds Banking Group, một trong “Big Four” ngân hàng lớn nhất tại Anh, cùng với HSBC, Barclays và NatWest.
Lloyds tập trung chủ yếu vào thị trường nội địa Anh nên nhiều người có thể thấy lạ khi lần đầu nhìn thấy biểu tượng ngựa đen này.
Mandy Pruna vẫn nhớ rất rõ những ngày Havana rực rỡ cách đây hơn một thập niên. Ông kể lại với nụ cười hoài niệm về dòng du khách Mỹ đổ vào Cuba sau khi Tổng thống Mỹ Barack Obama khôi phục quan hệ ngoại giao năm 2015. Chiếc Chevrolet đời 1957 màu đỏ chói của ông khi ấy không lúc nào rảnh khách. Những cái tên lẫy lừng như Will Smith, Rihanna hay Kim Kardashian từng trả những khoản tiền “vương giả” – ít nhất theo tiêu chuẩn Cuba – chỉ để ngồi trên chiếc xe cổ lăn bánh qua các con phố Havana.
Chiếc Chevy ấy thậm chí còn được chọn làm phông nền cho lễ thượng cờ tại Đại sứ quán Mỹ ở Havana – biểu tượng của một thời khắc tan băng sau nhiều thập niên thù địch. Pruna nhớ lại: “Mọi tầng lớp đều được hưởng lợi. Người ta sơn lại nhà cửa, mở quán xá, làm ăn rộn ràng. Với tôi, đó là thời kỳ đẹp nhất của du lịch Cuba.”
Nhưng ánh sáng ấy đã tắt. Từ thiên đường du lịch đến bóng tối toàn diện
Chỉ sau một thập niên ngắn ngủi, Cuba đang bước vào thời khắc bất định sâu sắc nhất trong nhiều thập niên, thậm chí là trong cả đời sống của nhiều người dân. Dòng dầu bị cắt, dòng du khách biến mất, và cả nền kinh tế gần như đứng hình.
Chính quyền Mỹ dưới thời Donald Trump, thông qua các động thái quân sự tại Venezuela và đe dọa áp thuế với Mexico, đã gần như khóa chặt nguồn cung dầu cho Cuba. Những đồng minh từng nuôi sống nền kinh tế đảo quốc bằng trợ cấp và dầu giá rẻ đã không còn. Dầu cạn dần, xe cộ thưa thớt, thành phố chìm trong bóng tối.
“Không có xăng thì tôi không thể làm việc. Không có du khách thì cũng chẳng có lý do gì để chạy xe,” Pruna nói, giọng bất lực.
Câu chuyện của ông không phải cá biệt. Khi nhiên liệu và du lịch cùng biến mất, cả đất nước gần 10 triệu dân bắt đầu chậm rãi… dừng lại.
Trường học đóng cửa, công nhân nghỉ luân phiên để tiết kiệm điện. Khách sạn vắng khách buộc phải đóng cửa. Các chuyến bay dài từ Nga và Canada bị hủy vì không đủ nhiên liệu hàng không. Anh và Canada khuyến cáo công dân tránh những chuyến đi không cần thiết tới Cuba.
Lễ hội xì gà Habanos – con gà đẻ trứng vàng – bị hủy. Các mỏ nickel và cobalt tạm ngưng hoạt động. Bệnh viện cắt dịch vụ vì thiếu điện, thiếu nhiên liệu, thiếu cả xe rác, khiến rác thải chất đống khắp các khu dân cư.
Ban đêm ở Havana, những vì sao hiện ra rõ mồn một – không phải vì thành phố đẹp hơn, mà vì gần như toàn bộ chìm trong bóng tối.
Người dân tụ tập ở góc phố không còn bàn chuyện tương lai, chỉ hỏi nhau: hôm nay cắt điện mấy tiếng? Khi nào có điện lại?
“Có thực mới vực được đạo.” Nhưng ở đây, cái “thực” đang cạn kiệt từng ngày.
Lạm phát duy trì ở mức trên 24%, đồng peso mất giá thảm hại. Người dân xếp hàng hàng giờ chỉ để mua bánh mì, trứng, dầu ăn. Hệ thống tem phiếu – biểu tượng của “bao cấp xã hội chủ nghĩa” – gần như tan rã.
Từ năm 2021 đến 2025, hơn 1,5 triệu người Cuba đã rời bỏ đất nước. Riêng năm tài khóa 2025, khoảng nửa triệu người tìm đường sang Mỹ. Với dân số chỉ hơn 11 triệu, đây là cuộc chảy máu nhân lực lớn nhất kể từ sau Cách mạng 1959.
Xã hội già hóa, bệnh viện thiếu thuốc, bác sĩ bỏ nghề hoặc di cư. Những gì từng được gọi là “niềm tự hào xã hội chủ nghĩa” giờ chỉ còn là chiếc bóng mờ.
Chính quyền Cuba và hệ thống tuyên giáo quen đổ mọi khốn khó cho “cấm vận của đế quốc Mỹ”. Nhưng cấm vận chỉ là ngoại nhân. Nội nhân nằm ở mô hình quản trị.
Nền kinh tế tập trung cứng nhắc, nhà nước độc quyền đất đai, xí nghiệp, ngoại thương. Doanh nghiệp nhà nước thua lỗ vẫn sống, người dân không có động lực làm ăn. Cuba có dầu nhưng không có tiền đầu tư khai thác. Có đất tốt nhưng không có cơ chế để người dân làm giàu từ chính mảnh đất ấy.
Cuba từng sống nhờ “bình sữa” viện trợ: Liên Xô trước đây, Venezuela sau này. Khi nguồn sữa cạn, hệ thống bộc lộ sự rỗng tuếch.
“Nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà” – bao cấp kéo dài đã tạo ra tâm lý ỷ lại, thụ động, sợ cải cách thực chất.
Việt Nam và Cuba thường được tuyên truyền là “hai anh em cùng tiến”. Nhưng thực tế thì khác xa.
Việt Nam thành công từ Khoán 10, trả quyền tự chủ cho nông dân, chấp nhận thị trường, dù vẫn giữ vỏ bọc “định hướng XHCN”. Cuba thì vẫn giữ nông trường quốc doanh, nhà nước thu mua với giá rẻ, triệt tiêu động lực sản xuất.
Việt Nam chấp nhận giá thị trường, cho tư nhân thở. Cuba sợ mất kiểm soát, sợ người dân giàu lên sẽ nhìn rõ sự thật.
Việt Nam từng bị đẩy vào thế “tự bơi”, buộc phải đổi mới để sống. Cuba thì ngược lại, quen được nuôi dưỡng bằng viện trợ.
Kết quả:
– Việt Nam xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới.
– Cuba nhập khẩu tới 80% lương thực.
Việt Nam giúp Cuba: cần câu hay con cá?
Việt Nam đã giúp Cuba trồng lúa, chuyển giao kỹ thuật, cho thuê đất, tặng giống, phân bón, máy móc. Năng suất tăng vọt ở vài địa phương. Nhưng đó mới chỉ là “làm mẫu”.
Cái Cuba thiếu không phải đất, không phải giống, mà là cơ chế. Khi người dân không được hưởng thành quả lao động, mọi hỗ trợ đều chỉ là vá víu.
“Cho cá chỉ ăn một bữa. Cho cần câu nhưng không cho quyền câu thì cũng vô ích.”
Cuba hôm nay không chỉ đối mặt với khủng hoảng kinh tế, mà là một sự sụp đổ hệ thống. Những gì từng được ca ngợi là “lý tưởng” đã trở thành chiếc bánh vẽ. Những quốc gia sớm vứt bỏ nó đã giàu mạnh. Những quốc gia cố níu giữ chỉ để bảo vệ quyền lực của một thiểu số thì ngày càng nghèo đói.
Khốn nạn thay cho những xã hội bị bịt mắt tập thể. Đau đớn thay cho những dân tộc bị buộc phải đói để bảo vệ một thể chế mà chính những người cầm quyền cũng không tin nó có thể tồn tại khi người dân được no bụng và mở mắt.
Cuba hôm nay là một lời cảnh tỉnh. Không chỉ cho Cuba.
Giá vàng thế giới rạng sáng nay có lúc mất 140 USD, bởi đàm phán hạt nhân giữa Mỹ và Iran tiến triển tích cực làm suy yếu nhu cầu trú ẩn an toàn.
Giá vàng giao ngay giảm 2,2%, xuống 4.877 USD một ounce khi đóng cửa phiên ngày 17/2 (theo giờ Mỹ). Kim loại quý có lúc về sát 4.850 USD, mức thấp nhất trong nửa tháng trở lại đây.
Giá bạc lao dốc nhanh hơn khi mất đến 4,1%, còn 73 USD một ounce. Kim loại này có thời điểm giao dịch quanh 71 USD, vùng giá thấp nhất từ đầu năm.
Đây là phiên thứ hai liên tiếp thị trường kim loại quý thế giới đi xuống. Nhịp điều chỉnh này do tín hiệu khởi sắc từ cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran, cộng thêm đồng USD mạnh lên.
Trước đó, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi thông báo trên truyền hình nhà nước rằng cuộc đàm phán với phái đoàn Mỹ tại Thụy Sĩ "mang tính xây dựng hơn" so với vòng đối thoại hồi đầu tháng. Mỗi bên sẽ tiếp tục xây dựng dự thảo thỏa thuận để trao đổi cho vòng đàm phán tiếp theo.
Ông Jim Wyckoff, nhà phân tích cấp cao tại Kitco Metals, nói rằng nếu Mỹ có thể tránh tấn công Iran, lo ngại trên thị trường hạ nhiệt và điều này sẽ khiến vàng giảm giá. Theo chuyên gia, thị trường giá lên cần được hỗ trợ liên tục bởi các yếu tố cơ bản mới. Tuy nhiên, vàng gần đây thiếu vắng những thông tin đủ tích cực để đẩy giá vượt xa ngưỡng cản tâm lý 5.000 USD.
Đồng quan điểm, ông Ricardo Evangelista, nhà phân tích tại ActivTrades cho rằng nhu cầu trú ẩn an toàn tạm thời chững lại khi thị trường chờ đợi những thông tin rõ ràng hơn từ các cuộc đàm phán giữa Mỹ và Iran.
"Các nhà giao dịch hiện chờ đợi và quan sát", ông nói, đồng thời bổ sung giới đầu tư cũng đang theo dõi sát biên bản cuộc họp tháng 1 của Cục Dự trữ liên bang Mỹ (Fed) dự kiến công bố hôm nay để tìm thêm manh mối về lộ trình cắt giảm lãi suất. Trong bối cảnh kinh tế và địa chính trị bất ổn, ông dự đoán giá vàng năm nay sẽ trên 5.000 USD một ounce và có dư địa mở rộng đà tăng lên 6.000 USD.
Ở trong nước, thị trường đang đóng cửa nghỉ Tết. Giá vàng miếng đứng yên ở mức 178-181 triệu đồng một lượng.
Hai quỹ đầu tư chính phủ của UAE nắm giữ hơn 1 tỷ USD Bitcoin tính tới cuối 2025, thông qua chứng chỉ quỹ ETF của BlackRock, bất chấp đà giảm mạnh của tiền số.
Thông qua hai quỹ đầu tư lớn do chính phủ hậu thuẫn, UAE đã gia tăng mức độ tiếp xúc với Bitcoin (BTC) trong quý IV/2025.
Theo thông tin được công bố thông qua các báo cáo gửi lên Ủy ban Chứng khoán Mỹ (SEC), Mubadala Investment Company, quỹ tài sản quốc gia do chính phủ UAE hậu thuẫn, đã mua thêm gần 4 triệu chứng chỉ quỹ của iShares Bitcoin Trust (IBIT) từ tháng 10 đến tháng 12/2025, nâng tổng lượng nắm giữ lên 12,7 triệu chứng chỉ quỹ. Động thái này diễn ra khi giá BTC giảm khoảng 23% trong quý cuối năm ngoái. Mubadala bắt đầu mua IBIT từ cuối 2024 và liên tục gia tăng vị thế kể từ đó.
Al Warda Investments, một công ty quản lý đầu tư khác tại UAE, nắm giữ 8,2 triệu chứng chỉ quỹ vào cuối quý IV/2025, tăng nhẹ so với 7,96 triệu chứng chỉ ba tháng trước. Quỹ này có trụ sở tại Abu Dhabi, là đơn vị quản lý danh mục tài sản đa dạng cho các tổ chức chính phủ tại đây.
Tổng cộng, hai quỹ nắm giữ hơn 1 tỷ USD Bitcoin thông qua IBIT vào cuối năm 2025. Tuy nhiên, khi tiền số tiếp tục giảm thêm 23% từ đầu năm 2026, giá trị danh mục kết hợp hiện chỉ còn hơn 800 triệu USD tính đến ngày 17/2 với giả định họ chưa mua thêm trong năm 2026.
Động thái trên cho thấy sự quan tâm ngày càng tăng của các tổ chức đối với ETF Bitcoin giao ngay, dù trong giai đoạn thị trường căng thẳng. IBIT, ra mắt đầu năm 2024, là một trong những quỹ ETF Bitcoin giao ngay lớn nhất toàn cầu, nhanh chóng trở thành công cụ chủ đạo để tiếp cận BTC một cách hợp pháp tại Mỹ.
Thị trường tiền số đầu năm 2026 chịu nhiều áp lực như biến động thấp, nhà đầu tư cá nhân giảm tham gia và bất ổn vĩ mô. Tuy nhiên, giới đầu tư dài hạn tận dụng nhịp điều chỉnh để tích lũy các sản phẩm tài chính liên quan đến tiền số được quản lý chặt chẽ.
Ông Robert Mitchnick, Giám đốc tài sản số của BlackRock, cho rằng những nhà đầu tư nắm giữ IBIT chủ yếu có tầm nhìn dài hạn.
Thị trường tiền số khởi đầu tuần này trong trạng thái yếu, khi Bitcoin giảm xuống dưới 67.000 USD một đơn vị vào hôm qua, xuyên thủng vùng dao động cuối tuần trước khoảng 68.000-70.000 USD.
Đà suy yếu này trùng với phiên mở cửa kém tích cực của chứng khoán Mỹ, đặc biệt là nhóm cổ phiếu công nghệ và phần mềm vốn đã chịu nhiều áp lực. Cổ phiếu các hãng phần mềm đang bị bán mạnh do các công cụ AI cải tiến được xem là mối đe dọa với mô hình kinh doanh của ngành. Giới đầu tư lo ngại Bitcoin, vốn được coi là một dạng phần mềm, cũng sẽ chịu rủi ro tương tự trước sự trỗi dậy của AI.
Ông Paul Howard, Giám đốc cấp cao tại công ty giao dịch Wincent, cho rằng tiền số vẫn phụ thuộc chặt chẽ vào tâm lý vĩ mô. Theo ông, tin tức kinh tế vĩ mô trong 12 tháng qua có tương quan cao với mức độ rủi ro của thị trường và kỳ vọng dữ liệu tiếp tục yếu đi khiến nhà đầu tư nghiêng về chiến lược giảm thiểu rủi ro (risk-off).
Trong ngắn hạn, Howard dự báo thị trường sẽ tiếp tục đi ngang khi Bitcoin và tài sản số tìm kiếm một câu chuyện mới đủ mạnh để thu hút dòng vốn quay trở lại từ cổ phiếu AI và hàng hóa. "Tiền số vẫn cần nỗ lực để tái khẳng định sức hấp dẫn như một lớp tài sản và mức giá hiện tại vẫn chưa đủ làm điều này", ông nói.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.