Không ai có quyền chê cười nước mắt của người khác. Khoảnh khắc Tăng Thanh Hà nghẹn ngào tiễn biệt chú chó đã gắn bó hơn một thập kỷ, nếu nhìn bằng trái tim của người từng nuôi thú cưng, thì đó là một nỗi đau thật sự: mất một sinh linh nhỏ bé từng nằm trong nhịp thở của gia đình, từng đi qua những ngày vui buồn, từng “ngồi đó” chứng kiến cả một đoạn đời. Thương tiếc, bàng hoàng, thậm chí khóc òa—đều là phản xạ tự nhiên, và cũng là một dạng tử tế.
Vấn đề không nằm ở giọt nước mắt, mà nằm ở cách người ta biến giọt nước mắt ấy thành một “chuỗi sự kiện” để khai thác. Ròng rã mấy ngày, hàng ngàn tờ báo Việt Cộng thi nhau bày ra đủ kiểu tít như thể tin này đang “rung chuyển năm châu”: bật khóc tiễn biệt, chia buồn, tình hình hiện tại, tái xuất sau nỗi buồn, lộ diện tươi tắn sau chia tay cún cưng… Một câu chuyện riêng tư, đáng được để yên trong sự lặng, bỗng bị kéo ra giữa chợ đông, bị bẻ thành nhiều lát mỏng, mỗi lát một tiêu đề—để bán.
Khi tài chính cũng… “phân ưu”
Đáng nói là ngay cả trang thông tin chuyên về tài chính Việt Cộng cũng nhập cuộc với những bài kiểu “chia buồn”, “tình hình hiện tại…”. Người đọc giật mình: Ủa, tưởng có biến cố kinh tế, hay một cú rơi cổ phiếu của “chủ tịch” nào đó—hóa ra là một chú chó. Rồi đến cả báo Văn hoá Việt Cộng cũng dành bài dài. Thế mới thấy: khi guồng máy chạy theo lượt xem đã trơn tru, đề tài nào cũng có thể được “đánh bóng” thành sự kiện, miễn là có gương mặt nổi tiếng để cắm vào.
Đỉnh cao “tác nghiệp”: theo sát từng động thái
Từ đây mới lộ ra cái kệch cỡm: không chỉ đưa tin, mà còn “theo dõi”—không chỉ kể chuyện, mà còn “đeo bám” mọi biểu cảm, mọi khoảnh khắc lộ diện, mọi dấu hiệu “tươi tắn” hay “u buồn”. Người ta thậm chí còn mỉa mai: giá như báo chí tường thuật trực tiếp “đám tang” như cách từng phút cập nhật một trận chung kết bóng đá, thì chắc cả trăm triệu người cũng được mời vào… thương tiếc tập thể. Nghe chua chát, nhưng nó chạm đúng tâm lý công chúng: không phải ai cũng khóc vì câu chuyện, mà nhiều người bực vì cách câu chuyện bị vắt kiệt.
Trên mạng, bình luận bùng nổ theo hai dòng cảm xúc đối nghịch: một phía vẫn chia sẻ sự đồng cảm với người nuôi thú cưng, phía còn lại thì châm biếm báo chí “cạn vốn”, “hết chuyện”, “tin nhảm nhí mà cũng tường thuật”, thậm chí đặt câu hỏi về sự lệch pha: thiên tai, tai nạn, những phận người nghèo khổ… đôi khi không được bám sát bằng một câu chuyện showbiz. Nhiều lời lẽ đi quá đà cũng xuất hiện—và đó lại là một dấu hiệu khác của thời đại: khi truyền thông làm quá, đám đông đáp lại bằng sự cay nghiệt.
Rốt cuộc, chuyện đáng buồn nhất không hẳn là một chú chó ra đi. Đáng buồn hơn là việc nỗi buồn riêng tư bị biến thành “mỏ view” công khai, rồi kéo theo một cuộc đua tiêu đề như thể xã hội không còn gì quan trọng để nói. Thú cưng có thể là một thành viên trong gia đình—điều đó xứng đáng được tôn trọng. Nhưng báo chí, nếu còn muốn giữ phẩm giá nghề nghiệp, cũng cần biết điểm dừng: có những mất mát nên được tiễn bằng sự im lặng vừa đủ, chứ không phải bằng một “series nhiều tập” câu view đến mức khiến người ta… ngán ngẩm.
Năm 2025, Sài Gòn nhận 10,5 tỷ USD kiều hối – con số được mô tả là cao nhất từ trước tới nay. Ngày 30/12 dẫn lời bà Trần Thị Ngọc Liên, Phó giám đốc Ngân Hàng Nhà Nước Chi Nhánh Khu Vực 2, cho biết lượng kiều hối này tăng 10,5% so với năm 2024. Chín tháng đầu năm, kiều hối về Sài Gòn đã đạt 7,94 tỷ USD, chiếm khoảng 60% tổng kiều hối về Việt Nam. Nghĩa là chỉ trong ba tháng cuối năm, dòng tiền tăng thêm khoảng 2,5 tỷ USD – vừa được giải thích là phục vụ tiêu dùng, vừa bổ sung vốn cho sản xuất-kinh doanh.
Nhưng kỷ lục đôi khi không chỉ là tiếng pháo hoa. Nó cũng có thể là… tiếng gõ cửa của nỗi lo.
10,5 tỷ USD: con số “đẹp” và cái bóng phía sau
Nếu chỉ nhìn thống kê, đây là một “mùa bội thu” ngoại tệ. Nguồn tiền đến từ Châu Á (50%), Châu Mỹ (30%), Châu Âu (9%), Úc (8,4%). Đáng chú ý, kiều hối từ Châu Phi tăng hơn 150%, chiếm khoảng 2% – một chi tiết nhỏ nhưng gợi nhiều câu hỏi về những dòng người đi xa, và những điểm đến mới của lao động Việt.
Về phía cơ quan quản lý, bà Liên lý giải dòng kiều hối tăng là nhờ thành phố “năng động, sáng tạo”, được hỗ trợ bởi “kinh tế vĩ mô ổn định, chính sách tỷ giá linh hoạt, mặt bằng lãi suất ổn định.” Nghe rất đúng bài bản.
Nhưng đời sống ngoài kia lại thường không nói bằng “bài bản”.
Vì sao càng khó… kiều hối càng đổ về?
Trong rất nhiều cuộc trò chuyện dân gian, người ta không gọi kiều hối là “nguồn lực”, mà gọi thẳng: tiền cứu nguy.
Khi thất nghiệp lan rộng, vật giá leo thang, người ta thắt lưng buộc bụng. Và khi trong một thành phố mà “cứ hai gia đình có ít nhất một người đang ở nước ngoài” (như cách nhiều người cảm nhận), thì kiều hối không còn là chuyện “gửi thêm cho vui”, mà thành miếng cơm manh áo: tiền nhà, tiền học, tiền thuốc, tiền nợ, tiền duy trì một cuộc sống tối thiểu để khỏi trượt dài.
Nhiều bình luận trên mạng cũng xoáy vào điểm này: phần lớn kiều hối đến từ xuất khẩu lao động – những người đi làm xa, gửi về cho gia đình, chứ không phải gửi “cho ai” khác. Có người nói thẳng: gửi về là để cha mẹ sống đỡ khổ, chứ trong nước có mấy ai dám đem tiền về kinh doanh giữa rủi ro bủa vây.
Kỷ lục kiều hối, theo cách đó, đôi khi là bản đồ của… thiếu thốn.
Đô la không thù địch: nó đang gánh điều gì?
Một ý kiến khá phổ biến là: nếu không có kiều hối – tức đô la thật chảy về – thì áp lực tỷ giá sẽ nặng hơn. Dân mạng nói kiểu “mộc”: không có đô la gửi về, biết đâu đổi 30 ngàn mới được 1 USD. Câu nói có thể phóng đại, nhưng tâm trạng thì rất thật: ngoại tệ là cái phao.
Khi một nền kinh tế cần ngoại tệ để cân bằng nhập khẩu, trả nợ, giữ ổn định thị trường tiền tệ… thì kiều hối trở thành nguồn bù đắp đáng kể. Và thế là có nghịch lý chua chát: càng nhiều người phải đi xa, dòng đô la càng dày, bề mặt ổn định càng dễ giữ.
Ổn định… đôi khi được dựng lên bằng những chuyến bay một chiều của lao động.
Không ít người nhắc: kiều hối chảy vào gia đình là chính – giúp tăng sức mua, trang trải sinh hoạt, cứu những khoản thiếu hụt. Nhưng cũng có bình luận bức xúc về cảm giác “bị ép giá”, bị thiệt thòi khi đổi tiền, hoặc về chuyện đồng tiền mồ hôi đã bị trừ phí, trừ thuế nơi xứ người, về tới quê nhà lại phải “chịu thêm” đủ kiểu hao hụt.
Ở chiều ngược lại, cũng xuất hiện những lời mỉa mai, công kích, quy chụp nhau theo phe phái – kiểu “ai gửi, ai không gửi.” Những câu đó ồn ào, nhưng rốt cuộc vẫn không thay đổi một sự thật giản dị: khi cha mẹ ở nhà thiếu, con cái ở xa sẽ gửi. Không phải vì khẩu hiệu, mà vì ruột thịt.
Và thế là kỷ lục kiều hối vừa có ánh sáng của tình thân, vừa có cái bóng của bất an: nếu trong nước đủ sống, đủ làm, đủ an toàn cho đồng tiền, liệu dòng gửi về có phải “căng” đến vậy không?
Kỷ lục đáng mừng… hay tín hiệu đáng sợ?
10,5 tỷ USD có thể là “thành tích” trên báo cáo. Nhưng với nhiều gia đình, đó là một chiếc phao bắt buộc. Nó nói rằng Sài Gòn vẫn là nơi gom dòng tiền, nơi nhu cầu tiêu dùng lớn, nơi người thân còn trông vào nhau để chống chọi. Nó cũng nói rằng xuất khẩu lao động và người Việt xa xứ đang âm thầm gánh một phần áp lực của nền kinh tế bằng mồ hôi, bằng tuổi trẻ, bằng những năm tháng sống xa nhà.
Nên nếu hỏi “nguyên nhân rùng rợn” đằng sau kỷ lục kiều hối là gì, có lẽ câu trả lời không nằm trong một khẩu hiệu đẹp. Nó nằm trong một bức tranh rất người: khi đời sống chật vật, người ta phải dựa vào người thân ở xa. Và khi một thành phố phải sống nhờ những phong bì đô la từ nửa vòng trái đất, kỷ lục ấy… vừa là tin vui, vừa là tiếng thở dài.
Việc một nữ công dân Việt Nam thiệt mạng trong một cuộc truy quét người lao động nhập cư ở thành phố Daegu làm dấy lên lo ngại về những bất cập trong chính sách thị thực của Hàn Quốc.
Báo The Korea Herald của Hàn Quốc dẫn lại thông tin từ giới chức địa phương cho hay, Vũ Tú Anh, 25 tuổi, đã tử vong tại sân của một nhà máy phụ tùng ô tô ở Daegu vào ngày 28/10.
Cô bị ngã từ tầng ba của tòa nhà trong lúc đang lẩn trốn đợt truy quét lao động nhập cư bất hợp pháp của cơ quan quản lý xuất nhập cảnh.
Theo tìm hiểu của BBC News Tiếng Việt, tính đến hôm 17/12, báo chí Việt Nam chưa đưa tin về vụ việc này. Trong khi đó, cái chết của cô đã làm dấy lên làn sóng chỉ trích dữ dội về các quy định thị thực tại Hàn Quốc.
Nhiều ý kiến cho rằng những quy định khắt khe này đang đẩy các du học sinh quốc tế vào thế khó, khiến họ có rất ít lựa chọn việc làm hợp pháp để tự trang trải cuộc sống sau khi tốt nghiệp, theo The Korea Herald.
Thực hư ra sao?
Theo tờ SCMP tại Hong Kong, Tú Anh tốt nghiệp chuyên ngành thương mại quốc tế tại Đại học Keimyung ở Daegu, thành phố lớn thứ tư của Hàn Quốc. Dù đã có visa D-10 (diện tìm việc làm), cô vẫn gặp rất nhiều khó khăn và chưa tìm được công việc đúng chuyên môn.
Thông tin từ Cơ quan Quản lý Xuất nhập cảnh Hàn Quốc cho thấy, thị thực D-10 chỉ cho phép người lao động làm thêm trong một số lĩnh vực chuyên môn nhất định, trong đó không bao gồm các công việc chân tay.
Để chuyển sang làm chính thức và đủ điều kiện xin thị thực E-7 (diện lao động có tay nghề), ứng viên bắt buộc phải tìm được các vị trí công việc chuyên môn tương ứng.
Theo SCMP, để trang trải cuộc sống, Tú Anh buộc phải chấp nhận làm việc tại một nhà máy ở Daegu.
Tuy nhiên, cô chỉ làm ở đây được hai tuần thì cơ quan quản lý xuất nhập cảnh ập vào nhà máy và tiến hành truy quét.
Việc cô làm việc trái phép diễn ra đúng vào thời điểm Bộ Tư pháp Hàn Quốc đang đẩy mạnh các đợt truy quét người cư trú bất hợp pháp nhằm thắt chặt an ninh trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh APEC vào cuối tháng 10.
Từ ngày 29/10 đến 1/11, Chủ tịch nước Lương Cường đã dự Hội nghị APEC, nhưng không có thông tin nào công khai về việc liệu chính quyền Việt Nam, bao gồm Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc, có đề cập vụ việc này với quốc gia sở tại.
Theo tờ Hankyoreh của Hàn Quốc, lý do được đưa ra cho các đợt truy quét này là để bắt giữ những người nước ngoài đang "xâm phạm cơ hội việc làm của người dân Hàn Quốc" và "đe dọa đến sự an toàn của họ".
Theo báo cáo từ công ty cung cấp thông tin thị trường ICEF Monitor, tổng số du học sinh quốc tế tại Hàn Quốc đã vượt ngưỡng 305.000 người tính đến tháng 8/2025.
Con số này đã vượt mục tiêu sớm hai năm so với kế hoạch của chính phủ Hàn Quốc trong việc thu hút 300.000 sinh viên quốc tế vào năm 2027.
Tranh cãi về thị thực và công lý?
"Tú Anh đã ra đi, nhưng cái chết của con tôi sẽ không vô ích," ông Vũ Văn Sung, cha của nạn nhân, chia sẻ với tờ The Korea Herald tại buổi lễ tưởng niệm cô vào hôm 14/12.
"Tôi mong muốn chính phủ sẽ điều tra thấu đáo vụ việc này và hy vọng các bạn du học sinh cũng như người nhập cư sau này sẽ không còn phải chịu những thiệt thòi liên quan đến vấn đề thị thực."
Vẫn theo tờ The Korea Herald, Bộ Tư pháp – cơ quan giám sát chính sách xuất nhập cảnh – tuyên bố họ không chịu trách nhiệm về cái chết của cô, với lập luận rằng vụ việc xảy ra sau khi cuộc truy quét đã kết thúc.
Ngược lại, những người lên tiếng chỉ trích vụ việc đang yêu cầu chính quyền công khai các đoạn phim từ camera giám sát an ninh để phục vụ một cuộc điều tra minh bạch hơn.
Tuần trước, các nhà hoạt động lao động ở Hàn Quốc đã gửi đơn kiến nghị lên Ủy ban Quốc gia về Quyền con người Hàn Quốc, yêu cầu mở một cuộc điều tra bắt buộc đối với vụ việc này.
Bà Kim Hee-jeong, một nhà hoạt động vì quyền lợi lao động tại Daegu, nói với The Korea Herald: "Có thể cô ấy đã quá lo sợ về việc bị trục xuất hoặc mất cơ hội học lên cao học khi đang chuẩn bị để đi tiếp con đường học tập tại Hàn Quốc. Từng một lần phải đối mặt với đợt truy quét của cơ quan xuất nhập cảnh trước đó, nỗi sợ hãi trong cô có lẽ lớn hơn bất kỳ ai khác."
Đại diện Chi nhánh Tổng Liên đoàn Lao động Hàn Quốc (KCTU) tại Daegu cho rằng vụ việc của Vũ Tú Anh là "một lời cảnh báo nghiêm trọng về hậu quả của các chiến dịch truy quét bạo lực đối với người lao động nhập cư" đang được chính phủ Hàn Quốc triển khai trong thời gian gần đây, theo trang web chính thức của Hội người Việt Nam tại Jeonnam - Gwangju hồi cuối tháng 10.
Jang Young-ook, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Chính sách Kinh tế Quốc tế Hàn Quốc nêu ý kiến trên tờ Hankyoreh hôm 12/12 rằng nếu diện thị thực tìm việc làm D-10 cho phép người lao động tham gia vào lĩnh vực sản xuất, Tú Anh "đã không cảm thấy cần phải tháo chạy để trốn tránh đợt truy quét."
"Nếu chúng ta tạo điều kiện thuận lợi hơn cho những người nước ngoài đáp ứng đủ các điều kiện cụ thể được gia hạn hoặc chuyển đổi visa, đồng thời mở rộng phạm vi các hoạt động được phép, tình trạng cư trú bất hợp pháp chắc chắn sẽ giảm bớt," ông Jang nói thêm.
Ngày 27/12, một bức ảnh xuất hiện trên Facebook rồi nhanh chóng bị xóa. Nhưng đúng kiểu thời đại mạng: thứ bị gỡ khỏi trang cá nhân lại kịp “đóng đinh” vào trí nhớ đám đông.
Trong ảnh, người đăng viết như một lời thăm hỏi thân tình: “thăm thủ trưởng cũ”, kèm địa điểm hiển thị ở Biệt thự Siputra/Ciputra. Nhân vật được nhắc đến là ông Lương Tam Kỳ, thân phụ của Bộ trưởng Công an Lương Tam Quang. Từ một dòng chữ có vẻ vô tư, câu chuyện lập tức rẽ sang hướng nhạy cảm: căn biệt thự – nếu đúng là ở Ciputra – gợi ra một dấu hỏi quá lớn về nguồn gốc tài sản.
Không cần “soi kỹ thuật” cũng thấy: bất động sản Ciputra vốn gắn liền với tầng lớp siêu giàu. Căn nhà ở đó thường không phải thứ hình thành từ “thu nhập hợp pháp thông thường” theo nghĩa mà đa số người dân hiểu, đặc biệt nếu đặt cạnh mức lương và phụ cấp của khu vực công.
Thế nên điều khiến dư luận chú ý không chỉ là ngôi nhà, mà là khoảng trống quen thuộc: im lặng quanh câu hỏi “tiền từ đâu ra”. Ở Việt Nam, những câu hỏi như vậy thường không có đường đi thẳng. Nó bị đẩy sang lề, hoặc chìm xuống… cho đến khi một “tai nạn hình ảnh” xảy ra.
Điều trớ trêu là bài đăng ban đầu không mang dáng dấp “tố cáo” hay “đánh phá”. Nó giống một khoảnh khắc xã giao. Nhưng chính sự xã giao ấy lại làm lộ ra thứ mà các bản kê khai tài sản—nếu có—hiếm khi giúp công chúng nhìn thấy: đời sống vật chất thật sự của gia đình quan chức.
Và khi bài viết bị gỡ nhanh, cảm giác để lại thường không phải là “à, chắc hiểu lầm”, mà là: càng gỡ càng nhạy. Nó không xóa được câu hỏi, chỉ khiến câu hỏi thêm sắc.
Dĩ nhiên, từ một bức ảnh trên mạng xã hội, công chúng không thể tự kết luận đúng–sai về sở hữu hay nguồn tiền. Nhưng trong một xã hội tự nhận “pháp quyền”, có một nguyên tắc đơn giản: người nắm quyền lực càng lớn, nghĩa vụ giải trình càng cao.
Đặc biệt, với chức vụ liên quan đến cưỡng chế, điều tra, xử lý—tài sản của cá nhân và gia đình không còn là chuyện “đạo đức riêng”. Nó là câu chuyện lợi ích công cộng. Minh bạch không phải là món quà ban phát, mà là trách nhiệm bắt buộc để bảo vệ niềm tin xã hội.
Khi chống tham nhũng thiếu “minh bạch từ gốc”
Chừng nào kê khai tài sản vẫn bị nhìn như thủ tục hình thức; chừng nào những khối tài sản khổng lồ chỉ lộ ra nhờ ảnh chụp, lời khoe vô ý, hay “sự cố Facebook”; thì chừng đó những khẩu hiệu chống tham nhũng vẫn thiếu mất phần cốt lõi: cơ chế để dân được hỏi và được nhận câu trả lời rõ ràng.
Và khi câu hỏi về nguồn gốc tài sản không được trả lời, niềm tin công chúng cũng dễ “bốc hơi” theo cách rất giống bài đăng kia: biến mất nhanh, để lại một khoảng trống lớn hơn chính nội dung.
Người thì coi đó là “chuyện bình thường” của “giai cấp vô sản kiểu mới”, người thì mỉa mai rằng biệt thự chỉ là “muỗi” so với nhiều khối tài sản khác; có người nói thẳng: “Con làm quan, bố được nhờ… âu cũng vậy, nhưng đừng quá đáng, dân nuốt nghẹn không trôi.”
Những câu chữ ấy, dù hài hước hay cay đắng, đều chung một điểm: xã hội không thiếu mắt nhìn, chỉ thiếu một cánh cửa minh bạch để mọi nghi vấn đi vào quy trình kiểm chứng đàng hoàng—thay vì trôi nổi theo nhịp đăng rồi gỡ.
Một chữ “đu càng” và cả một vết thương lịch sử
“Đu càng” vốn là một hình ảnh ám ảnh của một giai đoạn. Nhưng nhiều năm nay, giới “bò đỏ” lại dùng nó như một câu nhục mạ dành cho những người vượt biên, định cư ở nước ngoài sau 1975.
Vấn đề là: nếu đặt vào thời cuộc lúc đó, phần lớn những người gắn với chế độ Việt Nam Cộng Hòa gần như không còn lựa chọn. Áp lực trả thù, cải tạo, tước đoạt, nghèo đói và sự bấp bênh đè lên cuộc sống. Trong hoàn cảnh “sống hay chết”, người ta bám vào bất kỳ cơ hội nào để thoát đi. “Đu càng” khi ấy, nếu gọi cho đúng, là một hành vi sinh tồn. Đau lòng thì có. Nhưng nhục ư? Không. Nhục là khi người ta đứng trên nỗi đau của kẻ khác để chửi rủa như thể mình đạo đức hơn.
Nỗi nhục gấp bội: những người tự nhận “chiến thắng” lại cũng tìm đường đi
Điều khiến nhiều người không nuốt trôi không nằm ở câu chuyện sau 1975. Nó nằm ở nghịch lý của hiện tại.
Có một dạng “đu càng” khác – không còn bằng càng trực thăng, mà bằng visa, hộ chiếu, du học, xuất khẩu lao động, kết hôn, mua nhà, chuyển tài sản… Và đáng nói: nó đến từ chính những người ngày đêm ca ngợi “đường lối đúng đắn”, “Việt Nam sướng nhất”, “đất nước đi lên”, thậm chí tự vỗ ngực là “bên chiến thắng”.
Nếu đã là thiên đường, sao phải bỏ thiên đường mà đi? Những con số biết nói
Bài viết đưa ra một loạt con số như những mũi kim chích thẳng vào sự tự mãn:
Đài Loan năm 2025 tiếp nhận khoảng 50.000 lao động Việt Nam.
Hàn Quốc năm 2025 tiếp nhận khoảng 97.000 người Việt Nam.
Nhật Bản năm 2025 tiếp nhận khoảng 570.000 người Việt Nam.
Úc có khoảng 33.000 du học sinh Việt Nam “mong ở lại”.
Mỹ có khoảng 26.000 du học sinh Việt Nam “mong ở lại”.
Ở châu Âu và Bắc Mỹ, con cháu đảng viên cũng tìm đủ mọi cách ở lại.
Dù gọi đó là học tập, lao động hay “toàn cầu hóa”, thì một điều vẫn không thể che: dòng người ra đi ngày một dày. Và trong dòng ấy, có cả những người từng dùng “đu càng” để chế giễu kẻ khác.
“Tao có tiền thì tao đi” – nghe mạnh miệng nhưng lộ một sự thật
Nhiều người biện hộ: “Tao có tiền thì tao đi.” Ừ, có tiền thì đi được. Nhưng câu hỏi không nằm ở quyền đi. Câu hỏi nằm ở sự tương phản: miệng ca ngợi “thiên đường”, tay thì lo mua vé thoát thân.
Và khi người ta vừa tung hô chế độ vừa tìm đường định cư ở những nước mà họ vẫn gọi là “tư bản giãy chết”, thì cái gọi là “lý tưởng” bỗng trở thành một lớp sơn. Bóng bẩy bên ngoài, rỗng ruột bên trong.
Trong bài viết, tác giả còn chỉ ra những hình thức “đu càng” thời nay:
Có người bán hoặc thế chấp sổ đỏ lấy tiền đi Hàn, Đài, Nhật. Có kẻ tham nhũng, cướp đất, vơ vét tài sản rồi đưa con cháu ra nước ngoài. Có người chấp nhận lấy ông già, bà lão chỉ để thoát khỏi cái gọi là “thiên đường xã hội chủ nghĩa”.
Nghe cay, nhưng cái cay ấy đến từ sự thật: khi một xã hội đủ tốt, người ta sẽ đi để mở mang, rồi quay về. Còn khi người ta đi bằng mọi giá và tìm cách ở lại bằng mọi cách, thì đó không chỉ là “cơ hội”, mà là tín hiệu của một niềm tin đang rạn.
Kết luận “logic” mà ai cũng thấy
Tác giả chốt bằng một lập luận thẳng:
Người VNCH thua cuộc nên phải “đu càng” để sống còn.
Người theo Cộng sản thuộc “bên chiến thắng” – vậy tại sao không ở lại để tiếp tục hưởng “thành quả”, tiếp tục xây dựng?
Tại sao lại cũng đổ xô sang phương Tây tìm đường định cư?
Câu hỏi ấy không cần ai trả lời hộ. Nó tự trả lời bằng những hàng người xếp dài trước lãnh sự quán, bằng những hồ sơ du học “đi rồi ở”, bằng những chuyến xuất khẩu lao động biến thành hành trình trốn ở lại, bằng những căn nhà mua ở xứ người và những khoản tiền chuyển ra ngoài mà ai cũng nghe, nhưng ít ai được quyền hỏi.
Vậy “đu càng” có nhục không?
Nếu “đu càng” là để sống sót trong thời loạn, không nhục.
Nếu “đu càng” là để tìm tự do, tìm một đời sống tử tế hơn, cũng không nhục.
Nhục nhất là: dùng “đu càng” làm roi đánh người khác, trong khi chính mình lại âm thầm xếp hàng xin visa. Nhục nhất là sự đạo đức giả: miệng chửi “tư bản”, chân bước sang tư bản; miệng rao “thiên đường”, tay gom tiền chạy khỏi thiên đường.
Và có lẽ, câu hỏi thật sự không phải “đu càng có nhục không”, mà là:
Vì sao một đất nước cứ phải chứng kiến quá nhiều người muốn rời đi – bằng bất kỳ cách nào?
Bữa trước, mình bước vào tiệm hớt tóc thanh nữ với tâm thế rất trong sáng: “Cắt gọn hai bên, tỉa nhẹ phía trên, nhẵn nhụi phía dưới.”
Ai ngờ vừa ngồi xuống ghế, ngẩng đầu lên thì… trinh nữ xuất hiện. Nàng không cưỡi mây, không mang kiếm, mà mang… kéo. Kéo lấp lánh, ánh đèn chiếu vào phản chiếu như tuyệt kỹ võ lâm.
Mình chưa kịp nói kiểu tóc thì trinh nữ đã bảo:
- “Anh ngả ghế ra chút nha.”
Ghế ngả, người mình cũng ngả, lòng mình ngả theo.
Trinh nữ bắt đầu thao tác: Một tay giữ đầu, một tay tỉa tóc, dáng người nghiêng nghiêng, mái tóc buông xuống, hương dầu gội phảng phất. Nàng nhảy bổ lên ghế áp bộ ngực vào mặt mình.
Mình nằm im như bệnh nhân đang chờ phẫu thuật… nhưng tim thì đập như trống làng ngày hội.
Trong đầu mình lúc ấy không còn “tóc tai gọn gàng” nữa, mà là: “Mình đang đi hớt tóc hay đang tham gia nghi lễ thử thách bản lĩnh đàn ông?”
Trinh nữ cúi sát để tỉa mai. Khoảng cách giữa kéo và trán mình chỉ còn một sợi tóc. Khoảng cách giữa lý trí và… sự tán loạn thì không đo được.
Mồ hôi mình toát ra, không phải vì nóng, mà vì não phải đang họp khẩn cấp, não trái xin nghỉ phép.
Bên kia gương, mình thấy rõ ánh mắt của người đàn ông vừa bước vào cửa tiệm, mắt hắn cứ lườm phần hậu vận của trinh nữ.
Cuối cùng, trinh nữ buông kéo, mỉm cười:
- “Xong rồi anh.”
Mình bật dậy như người vừa thoát nạn, soi gương: Tóc thì gọn gàng thật, nhưng thần sắc thì như vừa đi tu ba ngày mà không ăn cơm.
Mình trả tiền, bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu: Khà khà, trời hôm nay đẹp quá!
Theo tiết lộ, nam ca sĩ đã phải nhập viện cấp cứu vì kiệt sức sau thời gian dài làm việc với cường độ cao, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Đáng nói, sự cố sức khỏe xảy ra ngay trước thềm đêm nhạc quan trọng mà anh đã dành nhiều tâm huyết chuẩn bị. Tuy nhiên, sau khi chương trình kết thúc suôn sẻ, Phan Đình Tùng mới chính thức lên tiếng, chia sẻ toàn bộ câu chuyện hậu trường khiến khán giả không khỏi xót xa.
Trên trang cá nhân, Phan Đình Tùng viết: "Sau khi Đinh Show kết thúc, Tùng mới quyết định chia sẻ một số hình ảnh này để cập nhật với cả nhà. Vì Tùng không muốn khán giả lo lắng trước đêm diễn hay “truyền thông” gì trước thềm Đinh Show bằng những khoảnh khắc chưa mấy tích cực!
Hơn 1 tháng chuẩn bị cho đêm diễn trung bình ngủ khoảng 2,3 tiếng một ngày, làm việc liên tục cùng ekip từ sáng đến khuya. Sức người rồi cũng đi đến giới hạn! Chính thức gục ngã trước thềm show diễn 36 tiếng đồng hồ".
May mắn, nhờ được điều trị kịp thời, sức khỏe của Phan Đình Tùng đã nhanh chóng hồi phục, giúp anh đủ thể lực và tinh thần để “cháy” hết mình trên sân khấu. Đêm nhạc sau đó diễn ra thành công, để lại nhiều cảm xúc đẹp trong lòng người xem.
Bên dưới bài đăng, đông đảo khán giả, đồng nghiệp đã gửi lời hỏi thăm, chúc nam ca sĩ sớm hồi phục hoàn toàn và nhắn nhủ anh nên chú trọng chăm sóc sức khỏe nhiều hơn.
Trước đó, vào tháng 5, Phan Đình Tùng cũng từng nhập viện điều trị bệnh liên quan đến tai và được bà xã Thái Ngọc Bích túc trực chăm sóc.
Sinh năm 1975, Phan Đình Tùng là cựu thành viên nhóm nhạc MTV đình đám một thời. Khi hoạt động solo, anh ghi dấu ấn qua nhiều ca khúc quen thuộc như Khúc Hát Mừng Sinh Nhật, Anh Còn Nợ Em, Ngôi Sao Lẻ Loi, Tình Yêu Diệu Kỳ…
Không chỉ thành công trong sự nghiệp, nam ca sĩ còn có cuộc sống gia đình viên mãn bên vợ và hai con, trở thành hình ảnh nghệ sĩ được công chúng yêu mến suốt nhiều năm qua.
Chỉ ít giờ nữa là sang năm mới 2026. Ở Texas, năm mới không chỉ mang theo pháo hoa và lời chúc, mà còn kèm một “gói luật” mới có hiệu lực từ ngày 1/1/2026. Những thay đổi này chạm thẳng vào đời sống hàng ngày của cộng đồng người Việt: từ di trú, làm ăn buôn bán, thuê – cho thuê nhà, cho tới chuyện dữ liệu cá nhân và trí tuệ nhân tạo (AI).
Dưới đây là bản tóm lược dễ hiểu, để bà con nắm cho chắc, tránh lúng túng khi luật đã “chạy”.
1) Siết chặt thực thi di trú: Sheriff buộc phải hợp tác với ICE
Theo Senate Bill 8, tất cả Cảnh sát trưởng (Sheriff) tại các hạt của Texas bắt buộc phải hợp tác với ICE. Các nhà tù địa phương phải thực hiện lệnh giam giữ liên bang đối với những người đang bị giữ mà có nghi vấn về tình trạng di trú.
Điểm cần lưu ý là trước đây, có hạt “lỏng tay”, chọn mức hợp tác hạn chế. Từ 2026, chuyện này không còn là lựa chọn, mà là nghĩa vụ. Luật được đưa ra với mục tiêu an ninh, nhưng với cộng đồng nhập cư, đây là tín hiệu rõ ràng: giấy tờ, thủ tục pháp lý phải luôn gọn gàng, hợp lệ để tránh rắc rối không đáng có.
2) Tin vui cho chủ tiệm: Miễn thuế hàng tồn kho tới 125,000 USD
Một điểm sáng hiếm hoi nằm ở House Bill 9. Luật mới cho phép miễn thuế hàng tồn kho (inventory) lên đến 125,000 USD.
Trước đây, mức miễn thường rất thấp (chỉ vài ngàn đô), gần như không giúp ích bao nhiêu. Nay với ngưỡng 125,000 USD, đa số tiệm nail, nhà hàng, tiệm tạp hóa của người Việt đều được hưởng lợi. Đây là cách Texas hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ trong bối cảnh lạm phát còn dai dẳng.
Nói thẳng: đây là khoản tiền thật, tiết kiệm thật, nếu bà con biết tận dụng đúng cách.
3) Trục xuất nhanh hơn: Squatters và người nợ tiền thuê nhà
Senate Bill 38 nhắm thẳng vào hai “cơn ác mộng” của chủ nhà:
– Người vào ở nhà trống không phép (squatters)
– Người thuê lì lợm, nợ tiền nhà kéo dài
Luật mới rút ngắn thời gian xử lý tại tòa, cho phép chủ nhà lấy lại tài sản nhanh hơn, hạn chế các chiêu trì hoãn quen thuộc.
Nếu bạn là landlord, đây là công cụ pháp lý mạnh để tự vệ.
Ngược lại, nếu bạn là người đi thuê, thì thông điệp cũng rất rõ: đóng tiền nhà đúng hạn, vì từ 2026, quy trình trục xuất sẽ “thần tốc” hơn nhiều.
4) Texas quản lý AI: Bảo vệ dữ liệu và quyền riêng tư
Với House Bill 149, Texas trở thành một trong những bang tiên phong ban hành khung luật toàn diện về Trí tuệ nhân tạo (AI).
Luật cấm việc dùng AI để:
– Lừa đảo
– Phân biệt đối xử
– Thu thập dữ liệu sinh trắc học (khuôn mặt, vân tay…) trái phép
Các công ty phải minh bạch khi dùng AI để tương tác với người dùng. Khi bà con mua sắm online, dùng app, hay tiếp xúc dịch vụ công nghệ, quyền riêng tư sẽ được bảo vệ tốt hơn, giảm nguy cơ bị “định giá ảo”, thao túng hay lừa đảo công nghệ cao.
Checklist ngắn gọn cho bà con người Việt
– Chủ doanh nghiệp: Gọi ngay cho kế toán (CPA), rà soát hàng tồn kho để tận dụng trọn mức miễn thuế 125,000 USD trong kỳ khai thuế tới.
– Chủ nhà (Landlord): Cập nhật hợp đồng thuê và nắm rõ thủ tục trục xuất mới để bảo vệ tài sản.
– Người đi thuê: Chú ý nghĩa vụ tiền nhà; luật mới không còn nhiều “đường dây kéo giờ”.
– Phụ huynh: Quan tâm quyền riêng tư của con em khi dùng app, mạng xã hội có AI.
– Giấy tờ tùy thân: Luôn mang theo giấy tờ hợp lệ khi ra đường hoặc đi làm, nhất là trong bối cảnh kiểm tra di trú chặt hơn.
Luật mới không phải để làm bà con sợ, mà để nhắc rằng hiểu luật là một dạng tự bảo vệ mình. Texas từ 1/1/2026 sẽ chặt hơn ở di trú, mạnh tay hơn trong nhà đất, nhưng cũng mở cửa hỗ trợ thật sự cho doanh nghiệp nhỏ và bảo vệ dữ liệu cá nhân.
Biết sớm một ngày, tránh rắc rối cả năm. Nắm luật trong tay, thì năm mới mới nhẹ đầu mà làm ăn, sinh sống.
Vùng ven Dallas chứng kiến sự bùng nổ về kinh tế, bất động sản, nhưng khu trung tâm lại trở nên hoang vắng, khi nhiều doanh nghiệp rời đi.
Thành phố Dallas thuộc bang Texas đang trở thành "điểm nóng" bất động sản thương mại, với dân số bùng nổ, các công ty dịch vụ tài chính đổ về ngày một đông, đến mức nơi đây được ví von là "Wall Street của miền nam nước Mỹ".
Tuy nhiên, thành phố này lại ghi nhận bức tranh trái ngược ở vùng lõi, khi khu trung tâm (downtown) của Dallas đang chứng kiến tình hình kinh doanh ảm đạm nhất cả nước.
Các tòa nhà văn phòng ở đây xuống cấp, hàng loạt doanh nghiệp rời khu trung tâm để chuyển lên khu Uptown sôi động gần đó hoặc về các vùng ngoại ô, thường do lo ngại tình trạng tội phạm, vô gia cư, để lại những khoản vay vỡ nợ, tài sản bị siết nợ và những thương vụ bán tháo với giá rất thấp.
Theo công ty dữ liệu tài chính, bất động sản MSCI, trong 9 tháng đầu năm, các nhà đầu tư chỉ mua 51,7 triệu USD bất động sản văn phòng tại khu trung tâm Dallas, so với 1,8 tỷ USD ở các vùng ngoại ô. Tỷ lệ văn phòng để trống ở trung tâm Dallas là 27,2%, cao thứ hai toàn quốc, chỉ sau Seattle.
Một góc khu trung tâm Dallas. Ảnh: WSJ
Những gì đang diễn ra ở trung tâm Dallas không phải là trường hợp cá biệt. Xu hướng làm việc từ xa, vấn đề vô gia cư, lo ngại an ninh đang làm suy yếu nhiều khu downtown khác trên khắp cả nước. Doanh nghiệp và nhà đầu tư đã rút khỏi trung tâm các thành phố như St. Louis, San Diego hay Portland để chuyển dòng vốn về những khu vực ngoại ô yên ổn hơn.
Khu trung tâm Dallas suy thoái cho thấy quá trình phục hồi thị trường văn phòng ở Mỹ đang diễn ra không đồng đều.
Một phần nguyên nhân là Dallas chưa bao giờ phát triển quanh một khu trung tâm tài chính đông đúc như các thành phố lâu đời ở vùng đông bắc Mỹ. Thay vào đó, đô thị này nở rộng dọc hệ thống cao tốc và các khuôn viên doanh nghiệp, hình thành những vùng đô thị mới với nhiều trung tâm tài chính như Las Colinas, Preston Center, Frisco, Plano hay Legacy West.
Xu hướng này tăng tốc trong thập niên 1990 và 2000 với sự trỗi dậy của quận Uptown ở phía bắc khu trung tâm, nơi thu hút nhiều doanh nghiệp tài chính, luật và công nghệ.
Sau đại dịch Covid-19, vùng ngoại ô Dallas trở nên cạnh tranh hơn phần lớn các thành phố Mỹ. Những khu vực này có nhiều tòa nhà hiện đại, gần nơi ở của nhân viên, nhiều chỗ đậu xe và tiện ích như phòng gym hay không gian ngoài trời.
Trong khi đó, khu trung tâm chủ yếu gồm các tòa nhà cũ, ít tiện ích, khiến nó dần trở nên "rỗng ruột" khi nhu cầu sử dụng văn phòng bị phân tán.
Toàn vùng Dallas vẫn giữ được sức hút nhờ chi phí sinh hoạt tương đối thấp và chính sách thuế thân thiện với doanh nghiệp, đặc biệt hấp dẫn các công ty tài chính. Nasdaq, hiện có văn phòng tại Irving, đã thông báo mở rộng hoạt động tại khu vực này. Sở giao dịch chứng khoán New York cũng đang lên kế hoạch đặt văn phòng chi nhánh ở phía bắc downtown.
Goldman Sachs đang xây dựng một khuôn viên rộng khoảng 7,4 hecta tại Victory Park phía tây bắc downtown, có thể tiếp nhận hơn 5.000 nhân viên. Tập đoàn chưa cho biết liệu có đóng cửa văn phòng hiện tại ở downtown hay không, nơi đang là trung tâm vận hành lớn nhất của Goldman tại Mỹ ngoài New York.
Sức hút của thị trường ngoại ô buộc chính quyền Dallas phải tìm nhiều cách để giữ chân các doanh nghiệp lớn ở lại khu trung tâm.
Saks Global, doanh nghiệp đã mua lại chuỗi cửa hàng thời trang Neiman Marcus năm 2024, từng cân nhắc đóng cửa cơ sở 111 năm tuổi trên phố Main ở trung tâm Dallas.
Công ty cho biết phần lớn khách hàng của Neiman Marcus ở Dallas chuộng mua sắm tại cửa hàng ở NorthPark Center, trung tâm thương mại cao cấp cách khu trung tâm khoảng 11 km.
Saks đã đồng ý duy trì hoạt động của cửa hàng ở khu trung tâm ít nhất đến năm sau và xem xét các phương án cải tạo tòa nhà 9 tầng này, có thể ưu tiên không gian tổ chức sự kiện nghệ thuật và trình diễn thời trang, thu hẹp đáng kể diện tích bán lẻ truyền thống.
Một thách thức lớn trong việc giữ chân doanh nghiệp ở lại khu trung tâm Dallas là tình hình tội phạm, vô gia cư. Trong năm nay, cảnh sát đã ghi nhận các vụ hành hung, xâm phạm trái phép, tàng trữ dao, súng trong khuôn viên trụ sở AT&T, một trong những tập đoàn viễn thông lớn nhất Mỹ.
Không phải mọi tín hiệu đều u ám đối với khu trung tâm Dallas. Các chủ sở hữu bất động sản đã cố gắng tái định hình khu vực thành một khu dân cư đáng sống hơn, thay vì chỉ là một khu văn phòng thuần túy. Theo báo cáo gần đây của công ty dịch vụ bất động sản CBRE, downtown Dallas đứng thứ ba cả nước về chuyển đổi văn phòng sang nhà ở. Khu vực này cũng được kỳ vọng sẽ hồi sinh nhờ dự án tái phát triển trung tâm hội nghị trị giá 3,7 tỷ USD, dự kiến hoàn thành vào năm 2029.
Tương lai của khu trung tâm Dallas cũng phụ thuộc nhiều vào các đội bóng rổ và khúc côn cầu chuyên nghiệp là Mavericks và Stars. Cả hai đội đều đang thi đấu tại sân vận động American Airlines Center cũ kỹ ở phía bắc downtown và đã bày tỏ mong muốn xây dựng các sân nhà mới.
CEO Mavericks Rick Welts cho biết ông đang xem xét các địa điểm ở rìa phía nam downtown để xây một khu phức hợp thể thao mới rộng hơn 20 hecta, đảm bảo an ninh an toàn và các yếu tố khác. "Loạt dự án này sẽ là bước ngoặt lớn cho downtown", ông nói.
Nhan sắc là một món quà, nhưng đối với Han Mi Ok, nó lại là một "lời nguyền" kinh hoàng. Từ một đóa hoa xinh đẹp của làng giải trí, bà đã tự tay hủy hoại chính mình vì những cơn ảo giác về sự hoàn mỹ, để rồi phải sống những năm tháng cuối đời với gương mặt mà chính bà cũng không dám soi gương.
Đóa hoa rạng rỡ thập niên 1980 và giấc mơ không trọn vẹn
Trước khi được biết đến với biệt danh cay đắng "thảm họa thẩm mỹ", Han Mi Ok từng là một nữ ca sĩ kiêm người mẫu đầy triển vọng tại Hàn Quốc những năm 1980. Với gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ, bà nhanh chóng thu hút được một lượng fan đông đảo và quyết định sang Nhật Bản để phát triển sự nghiệp.
Thế nhưng, giữa sự cạnh tranh khốc liệt của giới giải trí xứ Phù Tang, Han Mi Ok bắt đầu cảm thấy tự ti về ngoại hình. Bà luôn cho rằng gương mặt mình chưa đủ sắc sảo, cằm chưa đủ thon gọn. Những lần can thiệp dao kéo đầu tiên đã mang lại kết quả như ý, nhưng đó cũng là lúc "con quái vật" mang tên nghiện thẩm mỹ bắt đầu thức tỉnh.
Bi kịch từ sự ám ảnh "vẻ đẹp hoàn hảo"
Nỗi ám ảnh về cái đẹp của Han Mi Ok lớn dần đến mức bệnh hoạn. Sau hàng chục ca phẫu thuật, gương mặt bà bắt đầu trở nên thô cứng. Các bác sĩ phẫu thuật chuyên nghiệp bắt đầu từ chối thực hiện yêu cầu của bà vì nhận thấy dấu hiệu tâm lý bất ổn.
Không dừng lại ở đó, Han Mi Ok đã tìm đến các cơ sở thẩm mỹ "chui" và cuối cùng là tự mình thực hiện. Trong những năm tháng đen tối nhất, khi không còn tiền để mua silicone trên thị trường đen, Han Mi Ok đã có một quyết định kinh hoàng: Tự tiêm dầu ăn và mỡ paraffin vào mặt. Chất lỏng không tương thích khiến gương mặt bà sưng vù, biến dạng hoàn toàn. Đầu của bà to gấp ba lần so với cơ thể, trong khi các đường nét thanh tú cũ đã bị vùi lấp bởi những khối thịt xơ cứng, lồi lõm.
"Tôi đã trở thành một con quái vật. Trẻ em trong xóm gọi tôi là 'Bà lão quạt giấy' vì gương mặt to xòe ra trên cơ thể nhỏ bé. Tôi đã khóc, nhưng nước mắt cũng không thể chảy qua những lớp da thịt ấy." – Han Mi Ok đau đớn chia sẻ trên truyền hình năm 2004.
Cuộc giải cứu muộn màng
Năm 2004, câu chuyện của Han Mi Ok được chương trình Capture the Moment How is that possible của đài SBS đưa ra ánh sáng, gây chấn động toàn bộ Hàn Quốc. Sự thương cảm của công chúng đã giúp bà có kinh phí thực hiện 17 ca phẫu thuật để loại bỏ các tạp chất ra khỏi gương mặt.
Các bác sĩ đã lấy ra hàng lít silicone và dầu ăn từ đầu và cổ của bà. Dù kích thước gương mặt có nhỏ lại, nhưng làn da đã bị tàn phá không thể cứu vãn. Những vết sẹo chằng chịt, đôi mắt không thể khép lại hoàn toàn và những cơn đau cơ năng kéo dài đã trở thành người bạn đồng hành với bà mỗi ngày.
Trong những năm cuối đời, Han Mi Ok sống ẩn dật, làm việc tại một cửa hàng đồ cũ và nhận trợ cấp xã hội. Bà từ chối mọi sự tiếp xúc và luôn đeo khẩu trang mỗi khi ra đường.
Cái kết lặng lẽ và đau buồn
Vào tháng 12/2018, Han Mi Ok qua đời tại nhà riêng ở tuổi 57. Nguyên nhân cái chết không được tiết lộ chi tiết, nhưng người ta biết rằng bà đã ra đi trong sự lặng lẽ, cô độc. Hành trình của Han Mi Ok khép lại, để lại một nỗi xót xa vô hạn cho công chúng. Bà không chỉ là nạn nhân của thẩm mỹ hỏng, mà còn là nạn nhân của sự khắc nghiệt từ những tiêu chuẩn vẻ đẹp và những căn bệnh tâm lý không được điều trị kịp thời.
Nhìn lại những tấm ảnh thời thanh xuân của Han Mi Ok, người ta không khỏi nghẹn ngào. Đáng lẽ ra, với nhan sắc ấy, bà đã có một cuộc đời rực rỡ và viên mãn. Nhưng sự theo đuổi cái đẹp một cách mù quáng đã biến bà thành một "bản án sống" cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta.
Cái đẹp thực sự không nằm ở những ống tiêm hay những ca phẫu thuật vô tận, mà nằm ở sự trân trọng bản thân. Hy vọng ở một thế giới khác, Han Mi Ok có thể tìm thấy sự bình yên và không còn phải chịu đựng những cơn đau thể xác lẫn tâm hồn. Cầu chúc cho bà được yên nghỉ, rũ bỏ hoàn toàn "gương mặt quạt giấy" đầy ám ảnh để trở lại là cô gái xinh đẹp của những năm 80 năm nào.
Đoạn clip Linh Siêu lao tới túm tóc, giật điện thoại và vật ngã một phụ nữ trước sự chứng kiến của đám đông gây xôn xao mạng xã hội.
Theo Dahebao, hôm 30/12, một dân mạng Trung Quốc gây xôn xao khi tung tin ca sĩ Linh Siêu của nhóm ONER hành hung fan tại ga tàu. Trong đoạn clip được tung ra, nam idol đang di chuyển thì bất ngờ quay ra tiến thẳng về phía một người phụ nữ.
Clip Linh Siêu túm tóc, giật cô gái ngã ngửa gây sốc.
Cả hai sau đó xảy ra giằng co, xô xát. Người phụ nữ kia thậm chí còn bị Linh Siêu túm tóc, giật điện thoại và quật ngã xuống đất. Chỉ tới khi quản lý tiến lại can ngăn, hai bên mới tạm thời tách ra. Khi tới hầm gửi xe, phát hiện một cô gái khác đang quay chụp mình ở khoảng cách gần, nam ca sĩ tiếp tục lao tới và giật điện thoại một cách thô bạo.
Đoạn clip nhanh chóng thu hút quan tâm, được lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội. Nhiều người tỏ ra sốc khi một thần tượng có hành vi được cho là hung hăng trước sự chứng kiến của nhiều người. Không ít bình luận chỉ trích Linh Siêu.
Trước làn sóng dư luận, công ty quản lý của nam ca sĩ đã lên tiếng giải thích. Đơn vị này cho biết người phụ nữ kia là một sasaeng fan (fan cuồng, bám đuổi thần tượng tới mức cực đoan). Linh Siêu bị quấy rối, làm phiền suốt thời gian dài nên cảm thấy bức xúc và có hành động giằng co, giật điện thoại.
Vụ xô xát khiến điện thoại của người phụ nữ bị vỡ màn hình. Song, công ty khẳng định không hề có hành vi bạo lực thể xác nào diễn ra. Hai bên sau đó cũng đã thương lượng bồi thường thiệt hại chiếc điện thoại.
Ca sĩ Linh Siêu đang vấp tranh cãi. Ảnh: Sohu.
Linh Siêu tên thật là Lý Anh Siêu, sinh năm 2001. Anh tốt nghiệp Học viện Hý kịch Thượng Hải, Trung Quốc và được chú ý sau khi tham gia chương trình tuyển chọn thần tượng Idol Producer 2018, đạt hạng 15 chung cuộc.
Cứ đến cuối năm, phi trường Tân Sơn Nhất ở Sài Gòn lại đông nghẹt khách, trong khi rác thải cũng đang "bủa vây" khắp nơi, phơi bày lỗ hổng lớn về ý thức của người dân ở Việt Nam.
Vào những ngày cuối năm, khu vực ở sảnh chờ đợi tại các nhà ga trong phi trường Tân Sơn Nhất luôn luôn tấp nập người, nhộn nhịp với số lượng hành khách càng gần đến Tết, càng đông nghẹt, nơi đâu cũng thấy "ngộp" hơi người.
Những ngày cuối năm, phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất càng trở nên đông đúc hơn với rừng người. (Ảnh: Đời Sống Pháp Luật)
Theo ghi nhận của báo Người Lao Động hôm 29/12, ngoài mùi hơi người tỏa ra gây dị ứng, còn có nhiều loại rác thải thấy xuất hiện khắp nơi.
Mặc dù có nhiều thùng rác được cho bố trí tại các khu vực trong phi trường, nhưng tình trạng xả rác bừa bãi của nhiều người khi đến phi trường vẫn xảy ra, gây ra cảnh mất vệ sinh, ảnh hưởng xấu đến mỹ quan đô thị. Trong đó, tại nhà ga quốc tế, cũng thấy xuất hiện rất nhiều rác rưởi, gây khó chịu cho du khách quốc tế.
Theo đó, hàng loạt rác thải như chai nhựa, ly nhựa, hộp đồ ăn, thực phẩm ăn thừa… bị vứt bừa bãi ở mọi ngóc ngách trong phi trường từ khu vực sảnh chờ, sàn nhà, trên bậc thang cho đến cả ghế ngồi.
Đặc biệt, khu vực ghế ngồi chờ tại cả ga đi và ga đến là nơi có nhiều loại rác thải do hành khách ăn uống xong, rồi bỏ đi mà không chịu bỏ rác vào thùng. Có cả trường hợp người dùng xong lại cố tình nhét chai nhựa, hộp nhựa vào các khe ghế, các vị trí ở khuất tầm nhìn, nên các nhân viên làm vệ sinh không nhìn thấy để ra tay dọn dẹp cho sạch.
Tại các khu vực sảnh chờ cũng là nơi có nhiều rác thải, chai nước uống dở dang để trên bệ cột, lan can hoặc góc tường.
Rác thải bị vứt bừa bãi ở mọi ngóc ngách trong phi trường Tân Sơn Nhất. (Ảnh: Người Lao Động)
Trên sàn nhà ở khắp các lối đi có nhiều đầu lọc thuốc lá. Tại một số vị trí, rác được bỏ trong túi nylon nhưng không buộc kín nằm lăn lóc ngay dưới ghế ngồi gây ra mùi khó chịu.
Điều đáng nói là dù cho các nhân viên vệ sinh thường xuyên đến thu gom, lau dọn nhưng vẫn không thể dọn dẹp kịp.
Nói về tình trạng trên, một vị lãnh đạo của tổng công ty Cảng Hàng Không Việt Nam (ACV) có nhận định, nguyên nhân của tình trạng xả rác bừa bãi không phải do thiếu thùng rác, mà do rất nhiều hành khách thiếu ý thức giữ gìn vệ sinh chung.
Heidi Klum cởi áo, để trần thân trên trong kỳ nghỉ cùng chồng tại St. Barths. Khoảnh khắc nhanh chóng thu hút sự quan tâm của truyền thông.
Theo Page Six, mới đây, siêu mẫu Heidi Klum gây chú ý khi cởi bỏ áo bikini, để trần phần thân trên trong kỳ nghỉ cùng chồng là Tom Kaulitz.
Nữ người mẫu 52 tuổi được ghi lại khoảnh khắc không mặc áo, chỉ diện quần bikini dây màu nâu, đeo vòng cổ, đội mũ lưỡi trai trắng và kính râm khi dạo biển. Nam nhạc sĩ diện quần bơi màu hồng nhạt và đội mũ nâu. Trong lúc ngâm mình dưới nước, Heidi Klum còn nhâm nhi bia, ôm ấp và trao nhau nụ hôn với Tom Kaulitz.
Trước chuyến nghỉ dưỡng tại St. Barths, cặp đôi đón Giáng sinh tại New York City. Heidi Klum chia sẻ hình ảnh hai vợ chồng ôm nhau trước cây thông Noel tại Rockefeller Center.
Thực chất, cựu giám khảo chương trình America’s Got Talent vốn không xa lạ với việc xuất hiện bán nude hoặc khỏa thân trước công chúng.
Heidi Klum khỏa thân trên biển. Ảnh: Backgird.
Trong cuộc phỏng vấn với tạp chí People hồi tháng 7, Heidi Klum cho biết cô vẫn thích “sống gợi cảm” ở tuổi 52. “Với tôi, việc lớn tuổi không phải vấn đề. Tôi không bị ám ảnh bởi sự xấu hổ về tuổi tác hay hình thể. Ai cũng nên được làm điều mình muốn”, cô chia sẻ.
Nữ siêu mẫu cũng cho rằng quan niệm phụ nữ ngoài 50 tuổi đã “hết thời” là một hiểu lầm. Cô nói: “Chúng tôi vẫn đang ở đó, rất rõ ràng để mọi người nhìn thấy. Đừng trốn tránh tuổi 50. Vẻ đẹp luôn thay đổi, và tôi sẵn sàng đón nhận sự thay đổi đó. Nếu mọi thứ luôn giống nhau, cuộc sống sẽ rất nhàm chán”.
Nữ siêu mẫu cho biết cô đã quen với việc chụp ảnh nude hoặc nội y từ đầu thập niên 1990 và coi đó là một phần công việc.
Heidi Klum và Tom Kaulitz công khai hẹn hò từ tháng 3/2018. Cặp đôi thường xuyên thể hiện tình cảm trước công chúng.
Tháng 2/2019, cựu siêu mẫu nội y Heidi Klum và chồng kém 16 tuổi bí mật thành hôn ở California, Mỹ. Sau đó, họ tổ chức đám cưới lần hai tại hòn đảo Capri, Italy. Trên du thuyền Christina O. sang trọng, Klum xinh xắn rạng rỡ trong chiếc váy cưới cúp ngực còn Kaulitz bảnh bao với bộ vest trắng.
Trước khi cưới Kaultiz, siêu mẫu có 3 con với chồng cũ - ca sĩ Seal. Đời sống tình cảm của cô khá phức tạp.
Tổng thống Trump nói với phóng viên khi được hỏi về cuộc tập trận của Trung Quốc quanh Đài Loan (Trung Quốc) rằng: "Tôi có mối quan hệ rất tốt với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Và ông ấy chưa hề nói với tôi bất cứ điều gì về việc đó. Chắc chắn là tôi nhìn thấy nó rồi. Tôi không tin ông ấy sẽ làm điều đó".
Và khi được hỏi liệu cuộc tập trận có làm ông lo lắng không, ông Trump trả lời: "Không, không có gì làm tôi lo lắng cả. Họ tiến hành cuộc tập trận hải quân trong khu vực đó suốt 20 năm. Giờ đây, mọi người nhìn nhận việc đó theo một cách khác".
Bắt đầu từ ngày 29/12, Chiến khu miền Đông của Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc chính thức tổ chức lực lượng lục quân, hải quân, không quân và tên lửa tiến hành cuộc diễn tập “Sứ mệnh chính nghĩa - 2025” tại eo biển Đài Loan và các khu vực phía Bắc, Tây Nam, Đông Nam và phía Đông đảo Đài Loan.
Người phát ngôn Chiến khu miền Đông của Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc Đại tá Thi Nghị cho biết cuộc tập trận tập trung vào các khoa mục như tuần tra sẵn sàng chiến đấu trên biển và trên không, giành quyền kiểm soát toàn diện, phong tỏa các cảng và khu vực trọng yếu, cũng như răn đe đa chiều từ bên ngoài, với việc các tàu và máy bay tiếp cận đảo Đài Loan ở cự ly gần từ nhiều hướng, các binh chủng phối hợp đột kích, nhằm kiểm nghiệm năng lực tác chiến, thực chiến chung của các đơn vị thuộc chiến khu.
“Đây là lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với các thế lực ly khai đòi Đài Loan độc lập và các thế lực can thiệp bên ngoài, là hành động chính đáng và cần thiết để bảo vệ chủ quyền quốc gia và gìn giữ thống nhất đất nước”, Đại tá Thi Nghị nhấn mạnh.
Cuộc tập trận này diễn ra trong bối cảnh Mỹ tuyên bố bán vũ khí trị giá 11,1 tỉ USD cho Đài Loan, gói vũ khí lớn nhất từ trước đến nay dành cho hòn đảo này, khiến Bộ Quốc phòng Trung Quốc phản đối gay gắt và cảnh báo sẽ “thực hiện các biện pháp mạnh” để đáp trả, cũng như sau những tuyên bố gây tranh cãi về hòn đảo này của Thủ tướng Nhật Bản Takaichi Sanae.
Đây được cho là lần đầu tiên Trung Quốc công khai tuyên bố các cuộc tập trận quanh Đài Loan nhằm mục đích “răn đe” các thế thực can thiệp bên ngoài.
Một người đàn ông đã đi ngang qua một cánh cửa gỗ bí ẩn nhô ra từ vách đá suốt 40 năm, cuối cùng không kiềm chế được sự tò mò và quyết định khám phá.
Theo Daily Express, trong suốt 40 năm, một người đàn ông thường xuyên đi ngang qua một cánh cửa gỗ bí ẩn nằm trên vách đá nhưng chưa bao giờ dừng lại để tìm hiểu. Cho đến gần đây, vì không thể cưỡng lại sự tò mò, ông đã quyết định khám phá và chia sẻ những gì mình phát hiện được lên mạng xã hội, nhanh chóng thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng.
Không gì thư giãn hơn những chuyến đi dạo giữa thiên nhiên, nhưng đôi khi giữa rừng cây, đồi núi hay cánh đồng hoang vắng, con người lại bắt gặp những khung cảnh kỳ lạ và đầy bí ẩn. Đó có thể là tàn tích của các công trình cũ bị thiên nhiên nuốt chửng, những chiếc xe bỏ hoang hay các dấu vết khó lý giải. Với nhiều người, những hình ảnh như vậy thường gợi nhớ đến các bộ phim kinh dị và khiến họ chọn cách tránh xa.
Cánh cửa bị lãng quên suốt 40 năm.
Tuy nhiên, người đàn ông trong câu chuyện này đã chọn đi theo hướng ngược lại. Ông đăng tải một loạt hình ảnh lên Reddit với dòng chia sẻ: "Suốt 40 năm tôi luôn tự hỏi điều gì ẩn sau những cánh cửa này. Cuối cùng tôi đã dừng lại để tìm hiểu".
Những bức ảnh đã hé lộ một phần lịch sử bị lãng quên của khu vực. Bức ảnh đầu tiên cho thấy một vách đá gồ ghề với các đường kẻ thẳng đều đặn, dấu hiệu rõ ràng của hoạt động khai thác mỏ trong quá khứ. Trên vách đá là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, mục nát theo thời gian. Cách đó không xa, khung kim loại rỉ sét của một cánh cửa khác vẫn còn sót lại.
Ở bức ảnh tiếp theo, cánh cửa gỗ hiện ra rõ hơn, hé mở trong khung bê tông, hai bên là hai ô cửa sổ hình chữ nhật nhỏ, xung quanh cây cối mọc um tùm. Khi bước vào bên trong, người xem không khỏi bị cuốn hút bởi khung cảnh của một đường hầm cũ, được gia cố bằng những thanh dầm và cột gỗ chắc chắn. Sàn hầm phủ đầy bụi xám, một đường ống lớn gỉ sét chạy dọc trần nhà, xung quanh là các mảnh thiết bị bị bỏ hoang.
Một bức ảnh khác cho thấy phần còn lại của cánh cửa thứ hai, rỉ sét nặng và cũng đang hé mở. Trên khung bê tông vẫn còn dấu tích của một ổ khóa cũ, cho thấy nơi đây từng được bảo vệ nghiêm ngặt. Ở góc nhìn cuối cùng, đường hầm hiện ra với những bức tường cong màu trắng, nay đã chuyển sang xanh do nấm mốc và cỏ dại. Sàn chủ yếu là đất, xen lẫn vài tấm ván gỗ, dấu vết còn sót lại của một sàn gỗ trước kia. Cuối đường hầm dường như bị bịt kín bằng gạch.
Trong phần bình luận, người đăng bài cho biết những bức ảnh được chụp gần Greymouth, trên bờ biển phía tây của đảo Nam New Zealand.
Theo trang du lịch 100% Pure New Zealand, khu vực này từng là trung tâm khai thác vàng và than đá sôi động trong quá khứ.
Cộng đồng Reddit nhanh chóng tham gia thảo luận sôi nổi. Nhiều người suy đoán đây có thể là kho thuốc nổ hoặc hầm chứa phục vụ khai thác mỏ, thậm chí có ý kiến cho rằng đường hầm từng được tái sử dụng trong Thế chiến thứ hai.
Trả lời các bình luận, chủ bài đăng xác nhận gần đó có một hầm pháo ven biển và rất nhiều mỏ than, đồng thời cho biết khu vực này từng có một doanh nghiệp máy móc hạng nặng hoạt động trong nhiều năm.
Không ít người bày tỏ sự kinh ngạc trước tình trạng khá nguyên vẹn của những thanh dầm gỗ trong đường hầm, cho rằng các chi tiết kiến trúc vẫn mang vẻ đẹp đáng nể dù đã trải qua hàng chục năm bị bỏ hoang. Thậm chí, có người còn hài hước đề xuất biến nơi đây thành một "văn phòng làm việc từ xa" độc đáo giữa thiên nhiên.
Từ một cánh cửa bị bỏ qua suốt 40 năm, câu chuyện nhỏ này đã mở ra một góc nhìn thú vị về quá khứ, nhắc nhở rằng đôi khi những bí mật lịch sử vẫn âm thầm tồn tại ngay bên cạnh chúng ta, chỉ chờ một chút tò mò để được hé lộ.
Đồng đạo không có nghĩa là đồng đường
Câu hỏi tưởng đơn giản: cùng là Hồi giáo, vậy vì sao người từ Syria, Afghanistan, Pakistan, Somalia… không đổ về Saudi Arabia, UAE, Qatar, Kuwait… mà lại tìm đường sang châu Âu, Mỹ, Canada, Úc?
Thực ra, di cư không được quyết định bằng tôn giáo. Di cư được quyết định bằng… cánh cửa pháp lý. Ai được vào, ai được ở, ai được quyền “đặt gốc”, và ai mãi mãi chỉ là người tạm trú.
Vùng Vịnh cần lao động, không mở đường tị nạn
Các quốc gia Vùng Vịnh rất giàu, nhưng mô hình quản trị nhập cư của họ chủ yếu dựa trên nhu cầu lao động và kiểm soát dân số, chứ không phải tinh thần tiếp nhận tị nạn như châu Âu hay Bắc Mỹ.
Nhiều nước Vùng Vịnh không ký Công ước Tị nạn Liên Hợp Quốc 1951, nên không vận hành cơ chế “xin tị nạn” theo chuẩn phương Tây. Người nước ngoài thường vào bằng visa lao động, visa thăm thân, visa hành hương… và phần lớn không có “làn” chuyển tiếp sang định cư lâu dài.
Nói cách khác: có thể cho bạn việc làm, nhưng không hứa cho bạn một tương lai pháp lý cho cả gia đình.
Kafala: ràng buộc vào chủ, quyền sống mỏng như giấy
Một điểm mấu chốt là hệ thống kafala (bảo lãnh lao động). Cơ chế này ràng buộc người lao động với nhà tuyển dụng, khiến việc đổi việc, tự do di chuyển nghề nghiệp, hay tự bảo vệ quyền lợi trở nên rất khó. Trong nhiều trường hợp, người lao động rơi vào thế yếu: dễ bị bóc lột và luôn mang nỗi lo bị trục xuất.
Và điều quan trọng nhất: gần như không có con đường rõ ràng để trở thành thường trú nhân hay nhập quốc tịch. Làm bao năm vẫn chỉ là “ở nhờ hợp đồng”.
Ở tạm để làm việc, không có “đời sau”
Người nhập cư nghèo đến Vùng Vịnh thường chỉ được ở tạm thời để làm lao động tay chân. Phúc lợi xã hội cũng không theo kiểu “nhà nước bảo trợ” như nhiều nước Âu–Mỹ (trợ cấp thất nghiệp, hưu trí, mạng lưới an sinh). Sự phân tầng theo quốc tịch/nhóm lao động cũng tồn tại trong đời sống thường ngày.
Vì vậy, dù lương có thể cao hơn quê nhà, nhưng cảm giác “không bao giờ thuộc về” vẫn là một trần kính rất thấp.
Phương Tây hấp dẫn vì có con đường thành… công dân
Ngược lại, châu Âu, Mỹ, Canada, Úc suốt nhiều thập niên đã xây dựng cơ chế tiếp nhận người tị nạn và nhập cư theo hướng:
Có cơ hội xin quy chế cư trú hợp pháp.
Có hỗ trợ xã hội (tùy nước, tùy diện).
Có quyền lao động, học hành cho con cái.
Có khả năng bảo lãnh đoàn tụ gia đình.
Và quan trọng nhất: có lộ trình trở thành công dân.
Đó là khác biệt căn bản. Người ta không chỉ chạy khỏi chiến tranh và nghèo đói. Người ta chạy tới nơi có thể đổi đời cho cả dòng họ, cả thế hệ sau.
Vì sao Vùng Vịnh “mạnh tay” trục xuất? Nhìn vào cách họ quản trị
Ở Vùng Vịnh, trục xuất không phải chuyện hiếm. Nó là một công cụ quản trị lao động và trật tự xã hội, áp dụng thường xuyên, bất kể cùng tôn giáo hay không.
Các ví dụ được nhắc tới gần đây cho thấy mức độ cứng rắn đó. Trong khoảng 10 ngày trước 19/12/2025, Saudi Arabia trục xuất 24.000 người Pakistan vì bị quy kết “ăn xin”; Dubai gửi trả về khoảng 6.000; Azerbaijan trục xuất khoảng 2.500 công dân Pakistan bị cáo buộc ăn xin; UAE siết chặt visa vì lo ngại “hoạt động tội phạm”.
Cũng có thông tin phía Pakistan ghi nhận 66.000 hành khách bị từ chối lên máy bay trong năm; Bộ trưởng Nội vụ Pakistan nêu rằng năm nay có 8,5 triệu người ra nước ngoài từ Pakistan, và ba tháng qua có 450 người bị bắt khi cố vượt biên trái phép vào Iran. Một quan chức Pakistan thừa nhận điều này liên quan tới lo ngại công dân Pakistan sang Tây Á rồi “tham gia hoạt động tội phạm”.
Saudi Arabia từng cảnh báo về tình trạng một số người vào nước này dưới vỏ bọc hành hương rồi bỏ trốn, ở lại để ăn xin. Năm 2025, Saudi được nhắc là nước dẫn đầu về số trục xuất, gồm hơn 10.884 người Ấn Độ, 24.000 người Pakistan, và hàng ngàn người Bangladesh, Ai Cập… Các chiến dịch lớn có thể trục xuất tới hàng trăm ngàn người/năm, gồm cả Yemen, Ethiopia…
UAE cũng được nhắc trục xuất khoảng 1.469 người Ấn Độ trong năm 2025 và nhiều nhóm khác sau khi các chương trình ân xá hết hạn, thường đi kèm “ân xá để tự nguyện về” rồi trục xuất người không tuân thủ. Kuwait thường xuyên bắt giữ và trục xuất người vi phạm, kèm lệnh cấm nhập cảnh Vùng Vịnh 5 năm hoặc vĩnh viễn. Qatar, Bahrain, Oman ít hơn nhưng vẫn có các đợt trục xuất, chủ yếu liên quan vi phạm lao động.
Tổng thể, đây là một mô hình rõ ràng: Vùng Vịnh mở cửa theo dạng “thuê lao động”, và đóng cửa rất nhanh khi thấy rủi ro xã hội.
Bài toán biết ơn và hội nhập: nơi nào cũng đau đầu
Có một điều cần nói thẳng: đa số người nhập cư chỉ mong sống yên ổn, làm việc, nuôi con. Nhưng bất cứ xã hội nào cũng có một bộ phận nhỏ lợi dụng kẽ hở: lừa đảo, phạm tội, bạo lực… và chính nhóm nhỏ đó làm hỏng hình ảnh của cả cộng đồng, khiến nước tiếp nhận phản ứng ngày càng gắt.
Vùng Vịnh chọn cách “triệt ngay từ cửa”: không cho bám rễ, không cho thành thường trú, mạnh tay trục xuất. Phương Tây chọn cách mở cửa và hòa nhập, đổi lại phải chịu bài toán an ninh – xã hội phức tạp hơn nhiều, cộng thêm áp lực phúc lợi và tranh luận chính trị kéo dài.
Rốt cuộc, lý do người nghèo hướng về Âu–Mỹ không phải vì họ “thích” phương Tây hơn đồng đạo, mà vì phương Tây cho họ thứ mà Vùng Vịnh không cho: đường trở thành người của đất nước đó.
Vùng Vịnh có tiền, nhưng khóa chặt cánh cửa định cư.
Phương Tây nhiều vấn đề, nhưng mở ra cơ hội quốc tịch, đoàn tụ và một tương lai dài hơi.
Và đó là lý do, dù cùng tôn giáo, dòng người vẫn chọn nơi có “tấm vé ở lại” thay vì nơi chỉ có “hợp đồng tạm thời”.
Lợi dụng sự quen biết, Nguyễn Hồng Tuấn gọi bé gái hàng xóm 12 tuổi vào nhà, giả vờ hỏi han, dụ dỗ cho tiền rồi nhiều lần thực hiện hành vi xâm hại nạn nhân.
Ngày 30/12, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh An Giang cho biết đã hoàn tất kết luận điều tra, chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát nhân dân cùng cấp, đề nghị truy tố Nguyễn Hồng Tuấn (77 tuổi, ngụ xã Tân Hội, tỉnh An Giang) về 2 tội Hiếp dâm người dưới 16 tuổi và Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi.
Nguyễn Hồng Tuấn tại cơ quan công an. Ảnh: N.T
Theo kết quả điều tra, khoảng đầu tháng 12/2024, trong lúc ở nhà một mình, Tuấn phát hiện bé gái hàng xóm 12 tuổi chạy xe đi học ngang qua.
Lợi dụng sự quen biết, đối tượng gọi nạn nhân vào nhà, giả vờ hỏi han, dụ dỗ cho tiền rồi thực hiện hành vi xâm hại tình dục. Sau đó, Tuấn yêu cầu nạn nhân rời đi để tiếp tục đến trường.
Cơ quan điều tra xác định, trong thời gian này, Tuấn nhiều lần sử dụng thủ đoạn tương tự để xâm hại bé gái tại nhà riêng.
Vụ việc được phát hiện khi gia đình nạn nhân nhận thấy dấu hiệu bất thường của con và làm đơn tố giác gửi cơ quan công an.
Đến tháng 4/2025, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh An Giang đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can để điều tra theo quy định pháp luật.
Việt Kiều về Việt Nam có phải đăng ký tạm trú không? Giấy phép lái xe International Driving Permit do Mỹ cấp có được sử dụng hợp lệ ở Việt Nam không? Mời quý cô bác, anh chị và các bạn cùng theo dõi qua video clip chia sẻ này nhé.
VIỆT KIỀU KHÔNG ĐĂNG KÝ TẠM TRÚ SẼ BỊ PHẠT? GIẤY PHÉP LÁI XE MỸ CẤP XÀI ĐƯỢC KHÔNG?
Cuối tháng 12/2025, Trung Quốc huy động đồng loạt lục quân, hải quân, không quân và lực lượng tên lửa bao quanh Đài Loan trong hai ngày diễn tập quân sự, tuyên bố đây là “cảnh cáo nghiêm trọng” đối với mọi động thái thúc đẩy Đài Loan độc lập, đồng thời nhắm vào các “lực lượng bên ngoài” bị cho là can thiệp. Cuộc diễn tập được đặt mật danh “Justice Mission-2025” – một cái tên không chỉ để gọi, mà như để đóng dấu thông điệp.
Theo Bộ Tư lệnh Chiến khu Đông của Trung Quốc, nội dung trọng tâm là thử nghiệm mức sẵn sàng chiến đấu và khả năng “phong tỏa – kiểm soát” các cảng then chốt cùng những khu vực trọng yếu. Nói cách khác: không chỉ bay lượn thị uy, mà là tập một kịch bản siết chặt đường biển, đường không. Tên lửa khai hỏa, bầu trời chao đảo
Trong hai ngày đó, cả phía Trung Quốc lẫn phía Đài Loan đều xác nhận có hoạt động bắn đạn thật và phóng tên lửa. Lực lượng tuần duyên Đài Loan nói các loạt rocket rơi xuống vùng biển gần đảo, khiến tình hình không chỉ nằm trên bản đồ tác chiến, mà chạm thẳng vào nhịp sống dân sự.
Hệ quả thấy ngay là hàng không nội địa Đài Loan bị xáo trộn: trong hai ngày, có nhiều chuyến bay bị trễ và hủy; tính đến trưa thứ Ba, nhà chức trách cho biết khoảng hơn 6.000 hành khách bị ảnh hưởng, với hàng chục chuyến bị hủy và nhiều chuyến bị chậm. Khi vùng trời phải “né” vùng tập trận, lịch bay cũng phải uốn theo lằn ranh căng thẳng.
130 phi cơ, 22 chiến hạm: con số biết nói
Bộ Quốc phòng Đài Loan cho biết trong vòng 24 giờ tính từ thứ Hai, Trung Quốc triển khai 130 máy bay quân sự và 22 tàu quanh đảo. Trong số các phi vụ ấy, 90 chiếc bị nói là đã vượt qua “đường trung tuyến” – ranh giới không chính thức trên eo biển mà Bắc Kinh không công nhận nhưng trước đây thường tránh chạm vào – đồng thời đi vào vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan.
Đài Loan đáp trả bằng cách đặt lực lượng trong trạng thái báo động cao: theo dõi sát tình hình, điều chiến đấu cơ, triển khai tàu hải quân và kích hoạt hệ thống tên lửa bờ biển để phản ứng trước những hoạt động bị phát hiện. Chính quyền Đài Bắc lên án đây là “đe dọa quân sự”, khẳng định “hoàn toàn cảnh giác” và sẽ có hành động cụ thể để bảo vệ các giá trị dân chủ và tự do.
Đáng chú ý, đây được mô tả là mức phi cơ cao thứ hai từng ghi nhận quanh Đài Loan, chỉ sau kỷ lục tháng 10/2024 khi Trung Quốc tung 153 máy bay trong 25 giờ của một đợt diễn tập trước đó.
Thông điệp kèm “kịch bản”: phong tỏa và ngăn can thiệp
Những năm gần đây, Trung Quốc liên tục gia tăng áp lực bằng các cuộc diễn tập mô phỏng phong tỏa. Nhiều phân tích cho rằng lần này, dựa trên nội dung công bố và khu vực khoanh tập trận, mục tiêu được “nói thẳng” hơn: luyện cách ngăn lực lượng quân sự nước ngoài tiếp cận khu vực nếu có khủng hoảng quanh Đài Loan.
Bởi vậy, trọng tâm “kiểm soát cảng và khu vực trọng yếu” nghe như một lời nhắc: nếu cần, họ muốn thử khả năng khóa các cửa ngõ, cắt đường tiếp vận, tạo thế “đảo bị bóp nghẹt” trước khi bất kỳ bàn tay nào kịp thò vào.
Mồi lửa chính trị: thương vụ vũ khí, ngân sách phòng thủ và thế cờ Tokyo
Cuộc phô trương này diễn ra sau những diễn biến khiến Bắc Kinh khó chịu: Washington và Đài Bắc thông báo một gói bán vũ khí có thể thuộc hàng lớn nhất từ trước tới nay cho hòn đảo; đồng thời Tổng thống Đài Loan thúc đẩy một ngân sách quốc phòng đặc biệt mang tính “lịch sử”.
Gói vũ khí trị giá 11,1 tỷ USD được mô tả gồm hệ thống HIMARS, các loại tên lửa chống tăng/chống thiết giáp, drone “lảng vảng”, pháo và phần mềm quân sự. Bắc Kinh gọi các động thái ấy là xâm phạm chủ quyền, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ; phía Trung Quốc còn dùng những cụm từ như “trừng phạt nghiêm khắc” đối với lực lượng bị xem là “đòi độc lập bằng vũ lực”.
Cùng lúc, quan hệ Trung–Nhật lại nóng thêm vì tranh cãi ngoại giao kéo dài nhiều tuần, sau phát biểu của Thủ tướng Nhật Bản về kịch bản Đài Loan và phản ứng của Tokyo. Ở một khu vực mà mỗi câu nói có thể thành cái cớ, lời qua tiếng lại đôi khi đủ để biến “diễn tập” thành “tín hiệu”.
Washington nói “không lo”, Bắc Kinh tung tuyên truyền
Được hỏi về cuộc diễn tập, Tổng thống Mỹ Donald Trump nhắc lại “mối quan hệ tuyệt vời” với ông Tập Cận Bình và nói ông “không lo ngại”, cho rằng Bắc Kinh sẽ không làm điều đó (ám chỉ một cuộc xâm lược).
Trong khi đó, Bắc Kinh đi kèm các thông báo quân sự bằng “gói” tuyên truyền quen thuộc: poster mang sắc thái dân tộc chủ nghĩa, hình ảnh những mũi tên rực lửa trút xuống hòn đảo với thông điệp kiểu “kiểm soát và phủ định”; thậm chí có cả video AI với robot chó, robot hình người—như để nói rằng đây không chỉ là sức mạnh hôm nay, mà là giấc mơ về sức mạnh ngày mai.
Câu hỏi treo lơ lửng sau tiếng nổ
Điều chưa rõ là màn “lắc gươm” này sẽ kéo dài bao lâu và còn mở rộng đến mức nào. Nhưng ngay lúc còi báo động chưa kịp tan, thông điệp đã kịp rõ: với Bắc Kinh, Đài Loan vẫn là “lằn ranh đỏ” số một; và mỗi bước tiến của Đài Bắc hay Washington đều có thể bị đáp lại bằng một vòng vây—đủ chặt để người ta phải nhìn lên bầu trời, và đủ gần để mặt biển cũng không còn yên.
Một sự im lặng lạnh người bao trùm căn cứ Atterbury, tiểu bang Indiana. Chỉ có vài giây trước đây, 49 máy bay không người lái còn bay theo một đội hình chặt chẽ, thì đột ngột bị rơi thẳng xuống đất như những món đồ chơi đã hết pin. Không có tiếng nổ, không ánh lửa, không hỏa tiển đánh chặn nào. Thứ duy nhất còn sót lại là mùi khét của phụ tùng điện tử đang cháy âm thầm, dấu hiệu cho thấy loại vũ khí vi sóng Leonidas do công ty Epirus chế tạo ra đã được bật lên và đang âm thầm thay đổi luật chơi của hệ thống phòng không hiện đại.
Trong khi các hệ thống phòng không thông thường vẫn phải cho sử dụng loại hỏa tiển trị giá hàng triệu USD để bắn hạ những chiếc drone chỉ có giá vài ngàn USD, công ty chế tạo ra loại vũ khí Leonidas có thể cho vô hiệu hóa cùng một lúc 49 mục tiêu chỉ qua một xung điện từ vô hình. Toàn bộ đàn máy bay không người lái bị cho tê liệt tức thì, giống như bị tắt nút công tắc điện. Điều đáng chú ý là phần vỏ ngoài của các drone này gần như không bị hư hại, nhưng các dây mạch điện bên trong đã bị phá hủy hoàn toàn, khiến cho lđơn vị phòng thủ gần như không có cơ hội để đem phân tích các mảnh vỡ hay truy ngược nguyên nhân nào đã gây ra.
(Minh họa) Đột phá về nguồn vật liệu bán dẫn và vũ khí vi sóng thuộc thế hệ mới
Cốt lỏi của bước tiến này nằm ở kỹ nghệ vật liệu gallium nitride (GaN). Trước đây, vũ khí vi sóng thường đòi hỏi phải có nguồn năng lượng lớn, hệ thống cồng kềnh và khó cho triển khai linh động. Leonidas đã khắc phục nhược điểm đó nhờ các phụ tùng bán dẫn mới, giúp thu nhỏ lại kích thước của hệ thống, giảm một nửa mức tiêu thụ điện năng và đủ nhỏ gọn để cho lắp đặt trên xe vận tải quân sự nhỏ.
Tại nơi thử nghiệm, khi cho vận hành và bật vũ khí vi sóng Leonidas lên thật đơn giản như nhấn nút khởi động một lò vi sóng dân dụng, nhưng nguồn năng lượng được phát ra cũng đủ mạnh và ngay lập tức làm hư hỏng các thiết bị điện tử trong phạm vi hàng trăm mét. Sự đơn giản trong việc vận hành kết hợp với hiệu quả tức thì đã khiến cho vũ khí vi sóng trở thành sự lựa chọn khá hấp dẫn trong bối cảnh chiến thuật tấn công qua máy bay không người lái ngày càng phổ biến rộng rãi.
Hệ thống điều khiển thông minh và chiến thuật tác chiến có nhiều thay đổi lớn
Không chỉ dựa vào sức mạnh nhờ ở phần cứng, Leonidas còn được trang bị hệ thống điều khiển thông minh có khả năng tự động nhận diện dải tần liên lạc của máy bay không người lái. Hệ thống này có thể điều chỉnh chính xác các tham số của sóng điện từ, giống như một nghệ sĩ piano điều chỉnh từng nốt cao độ để đạt đến hiệu quả tối ưu.
Khác với các biện pháp gây nhiễu điện tử truyền thống vốn chỉ làm gián đoạn liên lạc và luôn trong thế rượt đuổi với đối phương, loại vũ khí vi sóng này chuyển sang một hình thức tấn công trực tiếp, phá hủy "hệ thần kinh trung ương" của drone. Cuộc thử nghiệm gần như im lặng tại căn cứ Atterbury phản ảnh ra xu hướng khắc nghiệt của chiến trường tương lai, nơi mà việc kiểm soát phổ điện từ dần dần trở thành yếu tố chiến lược quan trọng không kém, thậm chí thay thế ưu thế trên không thông thường. Khi các hệ thống vũ khí hiện đại phụ thuộc hoàn toàn vào ngành điện tử, việc vô hiệu hóa chip và mạch điều khiển đồng nghĩa với việc làm cho tê liệt toàn bộ năng lực tác chiến.
Cuộc chạy đua giữa Mỹ–TQ và viễn cảnh về chiến tranh điện từ
Cạnh tranh trong lĩnh vực vũ khí vi sóng giữa Mỹ và TQ đã xảy ra trong nhiều năm qua. Mỹ đã cho triển khai vũ khí Leonidas trên xe bọc thép Stryker để thử nghiệm năng lực về phòng không cơ động, trong khi TQ được cho là đã kết hợp các hệ thống phòng thủ vi sóng trên tàu chiến Phúc Kiến. So với vũ khí laser vốn có tính tấn công tuyến tính, vũ khí vi sóng có khả năng bao phủ trên diện tích rộng, phù hợp để đối phó với các đòn tấn công ồ ạt với đàn máy bay không người lái, giống như một tấm lưới điện từ vô hình chụp xuống mục tiêu.
(Minh họa)
Giới chuyên gia quân sự cảnh cáo rằng, việc phổ biến vũ khí vi sóng có thể kích thích một cuộc chạy đua vũ trang mới. Khi chi phí cho đánh chặn truyền thống được thay thế với phương pháp phòng thủ điện từ có hiệu quả và rẻ hơn, ngay cả các quốc gia nhỏ cũng có thể đạt được khả năng phòng thủ bất đối xứng. Điều này không chỉ làm suy giảm lợi thế răn đe trên không của các cường quốc mà còn thúc đẩy sự phát triển của các kỹ thuật tác chiến điện tử ngày càng bí mật và khó phát hiện ra hơn.
Trong đống xác của 49 chiếc drone tại căn cứ Atterbury, có thể thấy trước hình ảnh được thu nhỏ của chiến tranh trong tương lai: những vũ khí nguy hiểm nhất không còn là tiếng nổ hay ánh sáng rực rỡ, mà là các sóng điện từ vô hình lặng lẽ trôi trong không khí. Giống như các hiệp sĩ thời Trung cổ không thể lường trước sự xuất hiện của súng ống, các đội quân hiện đại quá phụ thuộc vào chiến thuật máy bay không người lái có thể đang vô tình chuẩn bị cho một học thuyết về chiến tranh đã lỗi thời.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.