Ở hiền gặp lành - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 579
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Ở hiền gặp lành
Click image for larger version

Name:	11.jpg
Views:	0
Size:	60.9 KB
ID:	1784290  
Xinh - là tên chị. Nhưng tên và người vẫn thường chẳng giống nhau. Với chị lại càng không, thậm chí là trái ngược. Mặt chị méo mó, vênh vẩu như cái bánh đa mà mẹ chị vẫn bán cho người ta. Hai con mắt bé tí, chắc chỉ bằng hạt lạc, lại c̣n bên to bên nhỏ nằm đờ đẫn trên cái sống mũi sần sùi những mụn là mụn. Hàm răng ch́a ra, theo cái cách mà mấy thằng thanh niên xóm bên thường hay trêu chọc mỗi bận thấy bóng dáng của chị th́ hàm răng ấy có thể dùng để ăn đu đủ mà chẳng cần th́a.



Chị Xinh không có lấy môt chàng trai nào để mắt tới. Đến cả anh Thọt cuối xóm, một bên chân lê lê cũng chẳng bao giờ thèm hỏi chị một câu dẫu có gặp nhau. Chị Xinh ế chồng, từ bận có em dâu về nhà thêm chật chội, nên gia đ́nh làm cho chị một gian nhà bé tí ở mảnh ruộng cuối làng.
Chẳng có ǵ đáng nói nếu không có một ngày, người ta phát hiện ra chị có thai. Một người nào đó nh́n thấy chị dỡ ngói non ở góc bếp nhà hàng xóm để mà nhai rau ráu như người ta ăn thứ ǵ đó ngon lắm. Ôi chao, chị Xinh bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi câu chuyện người ta tám với nhau khắp nơi trong làng. Mẹ chị xấu hổ quá. Ông bà ra tận nơi bắt chị bỏ cái thai đi nhưng chị không đồng ư. Chị khóc, quỳ xuống xin bố mẹ cho chị được sinh con ra nhưng ông bà vẫn kiên quyết không đồng ư. Thế là từ mặt chị.
Nhiều người cứ đoán già đoán non măi xem chị có bầu với ai nhưng tuyệt không ai đoán được. Người th́ đoán đó là lăo quản thợ mà chị vẫn đi làm phụ hồ cho lăo. Nhưng có người phản bác ngay “lăo quản thợ đẹp trai, lại có tiền, đời nào ngó ngàng đến chị xấu thế kia”. Người lại đoán là chị đi xin đứa bé ở đâu cho nay mai có người đỡ đần lúc về già. Nhưng chẳng ai biết chị xin ai v́ chị xấu thế, có ai lại nhận lời.
Thực ra th́ chị Xinh cũng không biết ai là bố đứa bé. Người đàn ông ấy đến vào một cơn mưa tối tăm trời đất. Khi tất cả mọi người đang chúi trong nhà th́ nhà chị có ai đó đang ở bên ngoài. Lấy hết can đảm, vừa kịp mở cửa ra th́ một thân người lực lưỡng đổ ập xuống trước mặt chị. Quên cả hoảng hốt, chị vội vă kéo người đàn ông lạ hoắc ướt như chuột vào trong nhà. Anh ta mê man như không biết ǵ kể cả lúc chị cố kéo bộ quần áo ướt ra khỏi người anh rồi lau người cho anh bằng nước gừng ấm pha loăng. Đó là tất cả những ǵ chị biết. Cơn mưa tạnh dần cũng là lúc trời trở về khuya. Trong căn nhà lụp xụp, bộ quần áo đă hơ khô lửa được đặt bên cạnh người đàn ông đang nằm trên giường. Chị Xinh th́ nép ḿnh ở góc nhà, ngồi nh́n ra màn trời tối đen, hai tay cứ nắm chặt lấy nhau, hai bên má nóng ran. Dường như chị cảm thấy khó chịu quá, khó chịu đến mức vă mồ hôi giữa một đêm mát mẻ như thế. Chị lần ṃ ra cái đầu hồi nhà, có tấm liếp hờ che bên ngoài, cởi hết quần áo, xả nước, dội ướt hết cả người. Có tiếng loạch xoạch bên nhà, h́nh như là anh ta đă tỉnh lại, chị Xinh đứng như trời trồng đằng sau tấm liếp. H́nh như có người mở cửa hồi nhà, chị Xinh luống cuống chân tay ngă dúi dụi khi vội vă mặc quần áo vào. Nhưng chị không ngă xuống đất, mà ngă vào một cánh tay rắn rỏi. Và rồi như có lửa đốt, khi những khát khao dồn nén trong cơ thể người phụ nữ quá lứa sôi như sóng cuộn, chị liều lĩnh ôm lấy người đàn ông lạ mặt mà th́ thào hổn hển
- Xin anh hăy cho tôi một đứa con.
Sau giây phút trân trân, dường như kịp định h́nh lại câu nói của chị, họ quấn vào nhau.
Từ hôm ấy, chị Xinh chẳng gặp lại anh ta lần nào. Chị chỉ nhớ bên trên cặp lông mày bên mắt trái của anh ta có một cái sẹo khá dài. Đấy là ấn tượng duy nhất c̣n lại trong chị. Cái tin chị có bầu làm cho nhiều người phụ nữ đoán già đoán non khi họ không kiểm soát được những cuộc t́nh vụng trộm của chồng ḿnh. Có người c̣n ṃ đến căn nhà lụp xụp của chị để mà thóc mách, ḍ xét. Có lần, chị vừa đi về đến nhà đă có hai mẹ con nhà ở xóm trên đứng chờ sẵn ở cổng. Thằng con nhẽ lớn bằng mẹ, hùng hổ xông đến định túm lấy chị mà đánh. Mấy người trước đến th́ chị Xinh chỉ im lặng, nhưng lần này, khi thằng ranh con định giơ chân đạp vào chị th́ chị đă né người, nh́n thẳng vào hai mẹ con họ mà dơng dạc
- Nếu hai người c̣n cố t́nh, tôi sẽ báo công an. Tôi không liên quan đến mấy người và cũng không biết con “chó dái” nhà mấy người là thằng nào. Đừng nghĩ quen bắt nạt mà đươc với tôi nhé.
Thế mà có tác dụng thật. Chỉ đến khi hai người bỏ đi rồi, chị Xinh mới ngồi thụp xuống khóc như mưa.
Ngày chị trở dạ, là một đêm không trăng không sao. Nhờ có bà hàng xóm đi qua nghe tiếng chị kêu khóc, không cầm ḷng được đă gọi bà đỡ đến làm phước. Thằng cu khỏe mạnh ra đời trong những giọt nước mắt vui mừng lẫn tủi thân của chị.
Cái tin chị sinh con trai loan ra khắp làng. Lại những tiếng ́ xèo nổi lên chỗ này, chỗ kia. Đôi ba người hiếu ḱ ngó mặt thằng bé khi nó được đôi tháng tuổi chị bế ra ngoài sân. Có ai đó, thỉnh thoảng thương t́nh, lừa lúc chị đi vắng để vào cửa nhà ít sữa trẻ con, thức ăn và ít đồ linh tinh khác. Nhưng chị chịu, không đoán ra được ai. Cũng kệ.
Thằng bé ngày một lớn lên. Cái tên Bảo Đức là chị Xinh đặt cho con. Lâu dần giữa gia đ́nh và mẹ con chị không c̣n lạnh lùng như trước. Mẹ chị xót con nên thi thoảng vẫn chạy qua thăm cháu. Người ta cũng quên chuyện chị không chồng mà chửa nên ông bà cũng không c̣n phải nghĩ ngợi nhiều. Máu thịt vẫn là máu thịt. Chỉ có thằng bé mỗi ngày một lớn, mỗi ngày một nhanh trí. Thoắt cái Bảo Đức đă đi học lớp 7. Trường mới xa nhà hơn, nó phải đạp xe đạp mất mấy cây số. Ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo chủ nhiệm điểm danh học sinh. Ngước cặp kính lên, cô gọi
- Lê Bảo Đức – mẹ là Lê Thị Xinh
Có tiếng x́ xào dưới lớp
- Ḱa, hai mẹ con cùng họ ḱa chúng mày ơi
- Các em trật tự. Em Đức có đây không?
- Thưa cô có ạ.
- Nhà em ở bên làng Đông à?
- Vâng ạ.- Đức ngoan ngoăn trả lời, không để ư đến những ánh mắt của lũ bạn nh́n cậu ṭ ṃ.
Tiếng trống tan học vừa điểm, Đức dắt xe đạp ra cổng, đang định leo lên xe th́ một chiếc xe đua ào tới. Hai đứa học cùng lớp với Đức quay lại gào lên
- Đồ con hoang!
Giật ḿnh, Đức nh́n theo th́ chỉ thấy chiếc xe lao đi. Mặt Đức đỏ bừng. C̣n mấy đứa th́ x́ xào chỉ trỏ. Đạp xe về Đức mong măi mẹ nhưng lại không thấy. Tận đến quá trưa, chị Xinh mới ḷ ḍ đạp chiếc xe cọc cạch đến nhà
- Mẹ, bố con đâu?
Chị Xinh nghe con hỏi th́ loạng choạng dựng xe hấp tấp hỏi lại
- Con…con vừa nói ǵ cơ?
- Con hỏi mẹ bố con đâu?
- Vào ăn cơm đi con.
Chị trốn tránh câu trả lời của thằng bé.
- Nếu mẹ không nói cho con biết th́ con sẽ không đi học nữa?
Chị Xinh buông bát cơm, trân trân nh́n thằng bé. Nó c̣n quá nhỏ để hiểu được hết mọi chuyện nhưng biết làm thế nào với nó đây.
Cô giáo Mai cũng mới cùng gia đinh chuyển đến đây vào đầu năm học cho gần trương, sau khi bố chồng cô qua đời. Mẹ chồng cô mất từ trước khi cô về đây làm dâu. Trước cổng, người ta có thể nh́n thấy rất nhiều cây cảnh và một giàn hoa giấy rực rỡ, khiến ai cũng phải ngó nh́n
- Có ai ở nhà không?- Có tiếng người gọi
- Có đấy ạ. Ai hỏi ǵ thế ạ?
Cô Mai nh́n người phụ nữ xấu xí đứng trước mặt ḿnh có chút ṭ ṃ
- Chị là?
- Thưa cô, tôi là phụ huynh em Bảo Đức. Tôi muốn nói chuyện với cô.
Cuộc nói chuyện của chị Xinh và cô Mai kéo dài rất lâu .Vừa nghe chị nói, cô Mai vừa chấm nước mắt. H́nh như cô khóc. Chị Xinh ngạc nhiên nh́n cô giáo, không hiểu v́ lí do ǵ mà cô mau nước mắt thế
- Chị…chị c̣n may mắn hơn tôi. Chị c̣n có thằng bé. Tôi …tôi 15 năm nay, không….không thể sinh con.
Hai người đàn bà lặng đi trong bóng chiều nhập nhoạng lan trên giàn hoa giấy. Dưới cái sân rộng răi nhà cô Mai, một người phụ nữ xinh đẹp, khuôn mặt buồn rầu và một người phụ nữ xấu xí, hàm răng tưởng như cười, mà lại đang lau nước mắt.
Thằng Đức đến trường sau một đêm hai mẹ con không ngủ. Nó cứ ngồi trân trân ở cái bàn học cạnh giường mẹ đến lúc thiếp đi. Nhưng lúc nó tỉnh dậy, nó vội vă sắp sách vở đi học. Trong đầu c̣n văng vẳng lời mẹ nó “Mẹ đă hi sinh để có được con. Dù con có thiệt tḥi với các bạn, nhưng con phải nhớ, ḿnh được sinh ra trên đời này là sự may mắn của ông trời ban cho mẹ. Con phải học. Nếu chỉ v́ bị bạn bè nói thế mà con nghỉ hoc, th́ chả nhẽ, con trai mẹ lại kém cỏi thế?”
Một thằng bé luôn dẫn đầu lớp, chưa bao giờ bị bắt nạt suốt những năm cấp 1 cấp 2 chính là nó. Nó nh́n bát xôi sáng mẹ để trên bàn ăn, rồi bốc một miếng tướng vào miệng, vội vă đến trường.
- Ê, đồ con hoang!- Hai thằng hôm qua tiếp tục chạy đến cạnh nó gào toáng lên
- Các cậu bị điên à? Tớ sẽ mách cô giáo. Các cậu có siêu hăy học giỏi như thằng Đức xem sao.- Con bé lớp trưởng chạy từ đâu đến nói toáng lên.
- Nó có ǵ là giỏi?
- Học đi rồi khác biết.- lớp trưởng lại nói đầy quả quyết.
Đức nh́n hai thằng vừa gào lên, rồi cậu lại gần chúng nó, ánh mắt Đức giống như h́nh viên đạn, khiến hai thằng kia hơi sợ
- Tao không thích đánh nhau. Chúng mày có giỏi th́ làm việc khác hơn đi. Năm nay đứa nào giỏi toán nhất lớp tao gọi bằng anh. Tao không có bố, nhưng tao tự hào là mẹ đă đẻ ra tao, chúng mày chẳng cần phải gào lên như thế. Có giỏi th́ chứng minh chúng mày không phải con hoang mà giỏi hơn tao đi.
Hai thằng kia đứng trân trân nh́n theo Đức. Miệng á khẩu không nói được câu ǵ.
Học ḱ 1 kết thúc. Cái tên Bảo Đức được vinh danh trên sân khấu nhà trường. Cô Mai hạnh phúc nh́n thằng nhỏ cao ráo trắng trẻo lên bục nhận phần thưởng. Một thằng bé mạnh mẽ. Cô mừng thay cho chị Xinh. Nhưng rồi lại chợt nghĩ đến ḿnh, mắt cô rơm rớm. Nếu như ḿnh cũng có đươc đứa con thế này…
- Cô! Con cảm ơn cô. Có được như thế này là nhờ cô đă giúp đỡ con.
Đức vừa nói vừa đưa bó hoa cho cô Mai.
- Đức! Con. Con là niềm tự hào của cô…
*
…Thế mà nhanh thật. Đă là 15 năm trôi qua.
Bác sĩ Bảo Đức là bác sĩ khoa ngoại giỏi của bệnh viện Tỉnh. Đang ngồi trong pḥng làm việc, anh chợt nghe điện thoại, thấy giọng quen thuộc của cô giáo Mai.
- Đức..chú nhà cô đang trên đường đến bệnh viên. Chú bị tai nạn.
Tiếng c̣i cứu thương réo lên, Đức nhanh chóng chạy đến pḥng cấp cứu
- Mất máu nhiều quá. Phải truyền máu gấp.
Chồng cô Mai được lấy máu xét nghiệm . Nhóm máu của chú lại không c̣n. Bệnh viện phải t́m nguồn máu. Bác sĩ Đức yêu cầu lấy máu của ḿnh để truyền cho bệnh nhân v́ máu của anh cùng nhóm với của người bệnh.
Cuối cùng th́ nguy hiểm cũng qua. Đức nh́n cô Mai lặng lẽ ngồi bón cháo cho chồng cô mà thương quá đỗi. Giá như cô có một đứa con th́ tốt biết mấy. Đức được như hôm nay, cũng là nhờ cô đă dành cho anh nhiều sự quan tâm, hơn cả t́nh cảm của một cô giáo. Có lẽ, cô coi anh như con ruột của ḿnh. Chồng cô cũng thật đáng ngưỡng mộ. Dù cô Mai chẳng sinh được con, chú vẫn một ḷng thủy chung với cô. Có lẽ, đó là điều may mắn của cô chăng. Bảo Đức trầm ngâm nh́n hai người lớn, ḷng không khỏi buồn. Bỗn có chuông điện thoại, anh nghe.
- Đức à. Mẹ đang ở ngoài cửa, mẹ đến thăm vợ chồng cô Mai.
Đức ào ra cửa vội vă đỡ bớt túi xách lỉnh kỉnh của bà Xinh, Đức đưa bà vào pḥng bệnh. Nhưng đi đến cửa pḥng, th́ bà Xinh chợt khựng lại đánh rơi cả cái nón đang cầm trên tay. Đức trân trân nh́n mẹ.
- Mẹ! Mẹ sao thế?
Cô Mai giật ḿnh quay lại, cả chồng cô cũng thảng thốt khi nh́n thấy bà Xinh. Trên khuôn mặt chú ấy vết sẹo dài trên lông mày cứ giật giât liên tục.
- Hai người…hai người…
Đêm bệnh viện lặng lẽ, Đức không tài nào ngủ được. Anh chạy ra hành lang định đến pḥng chồng cô Mai để xem t́nh h́nh thế nào. Chồng cô ở bệnh viên cũng đă gần một tuần. Vừa kịp bước chân đến gần cửa pḥng, th́ có tiếng chuông điện thoại
- Mẹ à? Sao mẹ gọi cho con muộn thế?
- Đức này- Tiếng bà Xinh th́ thầm, Có một chuyện mẹ muốn nói với con, mẹ nhất định phải nói với con.
- Mẹ sao thế? Có ǵ đợi con về.
- Không, mẹ nói với cô Mai rồi, cô ấy rất vui. Con hăy nhận bố đi. Chồng cô Mai chính là bố của con. Người đàn ông được mẹ cứu chính là ông ấy. Mẹ xin lỗi con, cả mẹ và ông ấy đều không biết điều đó.
Đêm bệnh viện, vừa khiến con người ta thấy sự lo lắng khôn cùng. Lo lắng v́ những sinh tử giữa ranh giới mong manh của cuộc đời. Nhưng những v́ sao th́ lúc nào cũng vậy, chỉ cần chúng xuất hiện, th́ luôn luôn lấp lánh. Đôi khi, người ta vô t́nh gặp phải những khổ đau trong hạnh phúc đang diễn ra. Và một lúc nào đó, những điều bất ngờ, tốt đẹp hay xấu xa, vẫn cứ xảy đến với mỗi người.
Trước cửa pḥng bệnh, cô giáo Mai đứng lặng lẽ, giọng cô rất khẽ
- Đức, bố đang đợi con đến. Cô cảm thấy cô thật may mắn khi người đó chính là con.

VietBF@sưu tập

Bài cùng thể loại :



  • goodidea
    R8 Vơ Lâm Chí Tôn
    Release: 1 Week Ago
    Reputation: 3745


    Profile:
    Join Date: Mar 2020
    Posts: 11,392
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	11.jpg
Views:	0
Size:	60.9 KB
ID:	1784290  
    goodidea_is_offline
    Thanks: 19
    Thanked 1,661 Times in 1,350 Posts
    Mentioned: 0 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 5 Post(s)
    Rep Power: 13 goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Posting Rules
    You may not post new threads
    You may not post replies
    You may not post attachments
    You may not edit your posts

    BB code is On
    Smilies are On
    [IMG] code is On
    HTML code is On

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 11:21.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.06271 seconds with 13 queries