Khi Nicolás Maduro bị bắt trong chiến dịch bất ngờ và xuất hiện trước tòa tại New York, câu chuyện không dừng ở Caracas. Nó như một tiếng nổ đánh thức cả bán cầu: Washington nói bằng giọng của kẻ “ra điều kiện”, còn các thủ đô khác đáp lại bằng một chữ “không” — hoặc bằng sự cảnh giác lạnh người.

Những tuyên bố dồn dập trong 48 giờ qua từ Tổng thống Donald Trump và các nhân vật chủ chốt trong chính quyền Mỹ đã kéo một đường chỉ đỏ nối Venezuela với Colombia, Cuba, Mexico, Iran — và thậm chí vươn tới tận Greenland.
“Bán cầu Tây sẽ không ai dám thách thức”
Sau vụ bắt Maduro, ông Trump nói thẳng Mỹ đang bước vào “giai đoạn” mới: ưu tiên một vành đai quốc gia “xung quanh” phải “ổn định, thành công”, nơi dầu mỏ được “để cho chảy ra tự do”. Và ông nhấn mạnh “sự thống trị của Mỹ ở Tây Bán Cầu sẽ không còn bị đặt dấu hỏi”.
Từ một vụ bắt người, bỗng thành một thông điệp quyền lực. Và chính vì vậy, nó chạm vào dây thần kinh của nhiều chính phủ: ai sẽ là “mục tiêu tiếp theo” khi Washington cho rằng khu vực này cần được “sắp xếp lại”?
Greenland: “Chúng tôi không phải món đồ trong lời lẽ cường quyền”
Giữa dư chấn Venezuela, ông Trump lặp lại mong muốn “cần Greenland” vì an ninh quốc gia, viện lý do tàu Nga và Trung Quốc hiện diện dày đặc quanh hòn đảo chiến lược này.
Phản ứng từ Greenland không vòng vo: Thủ tướng Jens-Frederik Nielsen tuyên bố kiểu diễn ngôn “lặp đi lặp lại” từ Mỹ là không thể chấp nhận, và nhấn mạnh Greenland là một dân tộc, một nền dân chủ — không phải vật thể để đem ra so sánh với Venezuela hay gợi mở can thiệp quân sự.
Từ Copenhagen tới châu Âu, làn sóng “đứng chắn” cũng dâng lên. Thủ tướng Đan Mạch Mette Frederiksen bác bỏ thẳng thừng mọi ý tưởng thôn tính. Lãnh đạo Anh Keir Starmer nói tương lai Greenland phải do Greenland và Vương quốc Đan Mạch quyết định. Pháp nhắc “biên giới không thể đổi bằng vũ lực”, còn Đức gợi ý NATO có thể bàn cách tăng cường bảo vệ nếu cần.
Colombia: “Nghe như một lời gợi ý… hành động”
Trên chuyến bay, ông Trump gọi Colombia “rất bệnh”, mô tả Tổng thống Gustavo Petro là “một kẻ bệnh hoạn thích làm cocaine bán cho Mỹ”, rồi khi bị hỏi liệu có “chiến dịch” nào sắp tới hay không, ông trả lời gọn: “Nghe hay đấy”.
Bogotá đáp trả bằng một bài đăng dài: ông Petro liệt kê thành tích chống ma túy, khẳng định mình không phải “narco”, và nói sẽ lên tiếng kỹ hơn khi kiểm tra bản dịch để hiểu đúng ý. Sau đó, ông còn cảnh báo nếu Mỹ tấn công Colombia hay bắt giữ một tổng thống được nhiều người ủng hộ, nguy cơ bùng phát nổi dậy là có thật — thậm chí ông nói sẽ “cầm vũ khí” để bảo vệ đất nước.
Trong khi đó, Bộ trưởng Quốc phòng Colombia tránh đối đầu trực diện, nhấn mạnh quan hệ hai nước “rất gần”, và nói chưa hề bàn về kịch bản không kích.
Cuba: “Sẵn sàng sụp” hay sẵn sàng… tử thủ?
Ông Trump nói Cuba “đang tự rơi” nên “không cần hành động”, thậm chí ám chỉ Havana mất nguồn sống vì dòng dầu ưu đãi từ Venezuela bị đứt.
Ngoại trưởng Marco Rubio thì dùng giọng rắn hơn: gọi chính quyền Cuba là “một vấn đề lớn”, và nói thẳng “nếu tôi sống ở Havana và làm trong chính quyền, tôi sẽ thấy lo”.
Ở chiều ngược lại, Chủ tịch Cuba Miguel Díaz-Canel phát biểu theo hướng tử thủ, nhấn mạnh liên minh Cuba–Venezuela “không gục mà không đánh đổi”, sẵn sàng trả giá “rất đắt”.
Mexico: Hợp tác có, nhưng “không có chuyện can thiệp”
Ông Trump tiếp tục phàn nàn ma túy “đổ qua Mexico như thác”, nói “Mexico phải chấn chỉnh”, và nhắc chuyện từng đề nghị đưa quân Mỹ sang hỗ trợ truy quét cartel.
Tổng thống Claudia Sheinbaum đáp lại bằng ngôn ngữ nguyên tắc: Mexico bác bỏ mọi hình thức can thiệp vào nội bộ nước khác, nói thẳng “can thiệp chưa bao giờ mang lại dân chủ”, và chủ quyền — quyền tự quyết — là thứ “không thể mặc cả”.
Bà cũng nhấn mạnh Mexico vẫn hợp tác với Mỹ vì lý do nhân đạo để chặn fentanyl và ma túy nhằm bảo vệ giới trẻ, nhưng hợp tác không đồng nghĩa với việc chấp nhận “quân đội nước ngoài” đặt chân và ra tay trên lãnh thổ Mexico.
Iran: Cảnh cáo giữa làn sóng biểu tình
Không chỉ Tây Bán Cầu, ông Trump còn lặp lại cảnh báo với Iran, nói nếu chính quyền Tehran “bắt đầu giết người” như trước đây, Mỹ sẽ “đánh rất mạnh”. Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei tuyên bố sẽ không khuất phục, và yêu cầu trấn áp những người mà ông gọi là gây rối.
Trong bức tranh đó, Venezuela giống một “phát súng mở màn” cho một kiểu ngoại giao mới: dùng đòn đánh nhanh để tạo uy hiếp dài, rồi buộc các chính phủ khác phải tự đo lại khoảng cách giữa họ với Washington.
Và khi những lời cảnh cáo nối nhau bật ra, điều còn lại là cảm giác bất an lan nhanh hơn bất kỳ đoàn xe hộ tống nào: hôm nay là Caracas — ngày mai, có thể là một thủ đô khác.