MẸ TÔI - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Breaking

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 334
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default MẸ TÔI
Click image for larger version

Name:	20.jpg
Views:	0
Size:	96.1 KB
ID:	1895760  
Mẹ tôi đi làm dâu từ năm hai mươi tuổi. Do sự sắp đặt của bố mẹ hai bên, do sự khéo nói của bà mai mối, và cũng theo thói quen của xă hội. Con gái lớn lên có người hỏi th́ phải lấy chồng. Thoạt nh́n nàng dâu tương lai khỏe mạnh, thân h́nh nở nang ông bà nội tôi đă vui mừng không để đâu cho hết. Chả biết tính t́nh ra sao, cái đó c̣n do phúc phận nhà chồng sau này rèn giũa. Bà nội tôi thầm th́ với chồng: “Cái tạng người “lưng chữ gụ vú chữ tâm” cứ gọi là đi qua đầu giường cũng đủ để mang thai”.



Ngày xưa, do thiếu người làm nên các bậc cha mẹ thường cưới vợ cho con trai từ rất sớm, để lấy người về lo chuyện đồng xa, ruộng gần, để hầu hạ bố mẹ chồng. Nhưng ông bà nội tôi lại không thế. Trước đây tôi không rơ, chứ từ đời cụ nội, đến ông nội tôi chỉ sinh có một người con trai duy nhất. Nó như định mệnh truyền từ đời này sang đời khác. Cả làng gọi ba đời nhà tôi là “độc đinh”. Kẻ xấu mồm, xấu miệng đơm đặt đủ điều. Có lẽ v́ thế mà các vấn đề như nhan sắc, tính nết, hay bất kỳ điều ǵ khác của mẹ tôi cũng đều đặt vào hàng thứ yếu. Ông bà nội tôi chỉ cần mẹ tôi thật mắn đẻ. Đẻ càng nhiều càng tốt. Đẻ đàn, đẻ lũ toàn con trai, để vả vào những cái miệng độc địa kia, để xoá đi cái định mệnh “độc đinh” mà họ nhà tôi ba đời đeo đẳng.
Ấy vậy mà phải đến hơn hai năm sau mẹ tôi mới sinh ra anh Khải. Chuyện muộn con được bố tôi giải thích với ông bà nội tôi như sau: “Con bận quá. Hơn nữa cả nước c̣n đang phải đánh Tây. Bố mẹ th́ lúc nào cũng...”. Ông nội tôi cười thâm thuư: “Anh không phải nhắc nhở, tôi biết quá đi chứ. Nhưng Cụ Hồ kêu gọi "Kháng chiến trường kỳ". Vậy ai cũng như anh chị, thử hỏi lấy đâu ra người đánh Pháp, nếu cuộc kháng chiến này kéo dài hai, ba mươi năm nữa?”. Trước cái lư của cụ, bố tôi chỉ c̣n biết cúi đầu vâng dạ. Gia cảnh ông bà nội tôi tùng tiệm cũng đủ ăn. Khi mẹ tôi sinh anh Khải, ông bà nội tôi mở tiệc khao làng. Cứ gọi là nhộn nhịp đến vài ngày. Cuộc khao làng lần ấy ông bà nội tôi mang công mắc nợ, phải mất hơn năm mới trả hết. Nhưng ông bà nội tôi lại không lấy điều đó làm phiền ḷng. Lúc nào ông bà cũng tươi hơn hớn: “Công nợ trả dần, cháo húp ṿng quanh”. Ông nội tôi thường động viên mọi người trong gia đ́nh bằng câu nói cửa miệng như vậy.
Ấy là lúc anh em chúng tôi lần lượt ra đời, năm anh em toàn con trai, cứ năm một, chênh nhau nửa cái đầu. Sau anh Khải là anh Khuê, anh Khang, anh Khương rồi đến tôi. Hoàn cảnh ông bà nội tôi từ chỗ tàm tạm đủ chi dùng nhanh chóng chuyển sang thiếu thốn. Gia đ́nh bắt đầu phải ăn độn khoai, độn ngô. Thế mới biết cái danh nhiều khi cũng khiến cho người ta phải điêu đứng đến khổ sở. Nhưng ông nội tôi lại sống theo dạng “quân tử Tàu”. Thiếu đói một chút không sao cả. Bù lại là niềm vui sướng của ông bà nội tôi không để đâu cho hết. Đi đâu ông bà cũng khoe về năm thằng cháu nội nghịch như quỷ cướp, ăn như hùm đổ đó. Ông nội tôi nói đùa: “Giá như đất mà ăn được chắc “lũ quỷ” nhà tôi cũng chẳng từ”. Không một ai trong làng c̣n chê bai, dè bỉu gia đ́nh “độc đinh” như trước nữa. Họ đă nh́n ông bà nội tôi bằng con mắt khác. Tôn trọng hơn, kính nể hơn.
Một lần bà nội tôi nói với mẹ tôi: “U rất mang ơn con đă giúp mẹ cái điều mà mẹ không làm nổi. Con dâu của u đă làm rạng rỡ cho ba đời đằng nội”. Mẹ tôi xấu hổ v́ lời khen có phần hơi quá của mẹ chồng. Làm vợ, sinh con nối dài ḍng giống cho gia đ́nh nhà chồng là trách nhiệm của người đàn bà. Cả nước Việt này đều thế chứ đâu chỉ có riêng ḿnh. Trước câu khen ngợi của bà nội, mẹ tôi lư nhí: “Thưa u. Con đâu dám nhận lời khen của u”. Bà nội tôi cười ra chiều hài ḷng với câu trả lời khiêm tốn của nàng dâu. Nhưng h́nh như mẹ tôi vẫn c̣n điều ǵ đó vướng vất trong ḷng nên vẻ mặt lúc nào cũng có nét buồn phảng phất. Măi sau này mẹ tôi mới thổ lộ: "Mẹ mong mỏi có thêm một đứa con gái nữa cho có nếp có tẻ, để chấy rận sau này". Quả trời không phụ ḷng người, hơn hai năm sau, mẹ tôi sinh cái Khoa.
Cứ mỗi lần sinh nở, mẹ tôi được ăn cơm gạo trắng với gị, với chả quế rim nhạt. Chẳng rơ bà nội tôi kiếm được ở đâu ra. Mẹ tôi được ăn một ḿnh một mâm, được ngồi ở nhà trên. Mỗi lần đến bữa cơm, mẹ tôi lại len lén tránh không để ông bà nội biết, xuống nhà dưới san cơm trắng, gị chả cho chúng tôi. Mẹ xoa đầu từng đứa, rồi bảo: “Anh Khải chia đều cho các em nhé!”. Mẹ tôi lại bưng bát toàn khoai độn.
Sáu anh em chúng tôi lăn lóc bờ ruộng, góc ao cứ thế lớn lên. Ông nội chiều chúng tôi lắm, chưa bao giờ mắng đứa nào. Chúng tôi căi nhau chí choé suốt ngày. Mỗi lần có đứa mách tội nhau, bà nội tôi bảo ông nội: “Ḱa quan công sứ, mời ngài xử kiện đi”. Ông nội tôi cười khà khà: “Thế mới vui nhà, vui cửa. Nhà này ba đời đă khi nào vui như bây giờ đâu”. Được thể, năm anh em tôi căi nhau chán rồi nhảy bổ vào nhau đấm đá túi bụi, mặc bà nội tôi gào thét đến mỏi miệng. Ông nội tôi vẫn cười. Mẹ tôi ngồi vơng cho cái Khoa bú. Cái Khoa nằm trong ḷng mẹ, miệng ngậm vú nhay nhay. Chẳng hiểu sao mẹ tôi cứ xuưt xoa nơi đầu lưỡi, mặt hơi nhăn lại. Chắc mẹ đau lắm. Lúc bấy giờ ai cũng tưởng mẹ tôi đau v́ cái Khoa ngứa lợi nên nhay vú. Sau này có vợ con rồi tôi mới biết do mẹ ít sữa quá.
Từ khi đủ trí tuệ để nhớ tôi chưa thấy mẹ cầm roi vụt đứa nào. Nh́n chúng tôi vật nhau, đánh nhau huỳnh huỵch cùng với tiếng khóc ré lên của tôi, của anh Khương lẫn vào tiếng ru của mẹ: “À ơi...Khôn ngoan đối đáp người ngoài . Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau...À...ơi...”. Tiếng mẹ tôi ru buồn buồn, rầu rĩ. Bốn người anh trên tôi nem nép nơi cửa buồng. Tôi ngồi giữa sân đội nắng khóc hu hu. Mẹ gọi cả năm anh em tôi lại gần bảo: “Anh em các con chung một bố mẹ, cùng chung giọt máu, là khúc ruột trên khúc ruột dưới. Nói nặng lời với nhau đă xót xa lắm rồi. Nay lại c̣n đánh nhau nữa, các con có thấy đau ḷng không? Mẹ buồn lắm!”. Rồi mẹ tôi nhắc anh Khải, anh Khuê, anh Khang từ nay không được đánh các em. Mẹ lại bảo anh Khương và tôi phải xin lỗi các anh. Năm anh em chúng tôi khoanh tay trước ngực xin lỗi mẹ và hứa lần sau không dám thế nữa. Mẹ tôi cười măn nguyện, khen các con ngoan, biết vâng lời. Bà nội tôi quay mặt đi giấu niềm xúc động. Ông nội tôi không thể cười được nữa.
Trẻ con chúng tôi mau nhớ, mau quên. Mỗi sáng mẹ tôi đi chợ về là anh em chúng tôi lại một lần chí choé tranh giành nhau cái bánh, cái kẹo. Mẹ tôi lại phải an ủi mấy người anh lớn, vỗ về tôi và anh Khương. Về sau, mẹ tôi mua cái ǵ cũng bằng nhau chằn chặn, cùng loại, cùng số lượng. Xong xuôi cho đàn con, mẹ tôi mới vào bếp làm cơm. Sáu anh em tôi lại đuổi nhau ầm ầm ngoài sân dưới trời nắng, giành nhau con dế mèn, dóng mía, hoặc cái kẹo vừng chợ quê. Ông bà nội th́ chiều cháu. Bởi hai cụ coi chúng tôi là niềm tự hào của cả cái ḍng họ ba đời độc đinh, luôn bị chèn ép giữa các ḍng họ lớn trong làng. Ông nội tôi thường nói với chúng tôi: “Ông bà chỉ mong sau này các cháu lớn lên làm rạng danh cho gia đ́nh, cho ông bà, bố mẹ”. Rồi cụ quay sang mẹ tôi nói tiếp: “Bố mẹ rất biết ơn con đă sinh cho bố mẹ một đàn cháu nội. Con hăy cố gắng bảo ban chúng trở thành người có ích”. Mẹ tôi cúi đầu, mặt đỏ bừng, giọng như hụt hơi: “Con xin nghe lời dạy bảo của thầy u”.
Anh em chúng tôi cứ thế lớn lên. Và chúng tôi đă có tuổi thơ êm đềm như thế
trong một gia đ́nh thôn quê không có nhiều ước vọng lớn lao.
Rồi chiến tranh phá hoại bằng không quân của giặc Mỹ lan tới quê tôi. Bom thù dội xuống từng luỹ tre, mái rạ. Máu dân lành đă đổ. Rất nhiều vành khăn trắng thắt ngang trên mái đầu của những đứa trẻ lên ba. Đất nước lâm nguy. Tuổi trẻ náo nức lên đường ṭng quân cứu nước. Vào đúng thời điểm “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà ḷng phơi phới dậy tương lai”. Bốn người anh trên tôi lần lượt lên đường nhập ngũ. Chỉ c̣n tôi lúc này chưa đầy 16 tuổi, đang học lớp 8/10 nên không đơn vị nào chịu nhận. Họ bảo nhận tôi là vi phạm chính sách nghĩa vụ quân sự. Có lần vui chuyện, tôi ướm hỏi: “Mẹ cho con đi bộ đội nhé?”. Mẹ tôi bảo: “Mẹ không bao giờ cấm đoán những việc làm tốt đẹp của các con. Nhưng bốn anh con đă đi rồi, nay con lại đi nốt th́ mẹ ở với ai?”. Tôi cười xoà lấp liếm: “Mẹ ơi! năm anh em con đi đánh giặc. Ḥa b́nh năm anh em con lại về. Ở nhà đă có cô Khoa. Bây giờ nam nữ b́nh đẳng rồi, con nào chẳng là con”. Mẹ tôi im lặng.
Tôi nhớ mỗi lần các anh tôi nhập ngũ, mẹ tôi thường dắt tôi và cái Khoa tiễn các anh ra tận nơi giao nhận quân. Lần anh Khải đi, mẹ tôi cười, nụ cười tươi rói. Rạng rỡ và tự hào. Mẹ tôi như trẻ lại. Mẹ cầm tay anh Khải âu yếm dặn ḍ: “Chúc con lên đường được chân cứng đá mềm. Hết giặc giă, con lại về với mẹ”. Mẹ tôi tin chắc một ngày không xa nữa, anh Khải tôi sẽ trở về khoẻ mạnh, b́nh an.
Đầu năm sau anh Khuê lại tiếp tục nhập ngũ. Nụ cười mẹ tôi chừng như bịn rịn. Vẫn cái nắm tay nhè nhẹ: “Con đi mạnh giỏi. Cố gắng phấn đấu cho bằng anh, bằng em”.
Thêm một năm nữa trôi qua, đến lượt anh Khang, anh Khương. Mẹ tôi vẫn cười. Nhưng nụ cười méo mó và héo úa làm sao. Hàm răng đen nhức của mẹ tôi bập vào môi tưởng bật máu. Mẹ tôi cố giấu đi nỗi niềm xa xót những đứa con khoẻ mạnh, trai tráng từ nay rời ṿng tay mẹ đi vào nơi mũi tên, ḥn đạn. Cái sống, cái chết cách nhau trong gang tấc. Để yên ḷng hai người anh tôi, mẹ tôi cố nén lại ḍng nước mắt. Chẳng điều ǵ có thể nói trước được, nhất là trong chiến tranh.
Trên đường về mẹ tôi khóc, khóc nhiều lắm. Tôi và cái Khoa cứ lặng lẽ đi bên mẹ. Hàng cây phi lao do các cụ phụ lăo trồng hai bên vệ đường, lạ thế, cứ uốn éo vi vút trong gió. Có lẽ v́ căng thẳng thần kinh hoặc do quá mệt mỏi, mẹ tôi dừng lại t́ một tay vào thân cây phi lao già, tay kia nâng vạt áo lau nước mắt. Tôi bỗng nhận ra mẹ tôi già đi đến chục tuổi. Cái lưng mẹ tôi c̣ng xuống nhiều lắm rồi.
Năm 1971 đến giữa năm 1972, bốn cái tang liên tiếp dội xuống gia đ́nh tôi, dội xuống đầu mẹ tôi. Ông bà nội tôi già cả, không chịu nổi sự đau đớn tột cùng nên ngă bệnh và lần lượt mất sau đó ít tháng. Mẹ tôi không khóc. Đôi mắt mẹ ráo hoảnh đến thẫn thờ. Mẹ tôi nh́n trừng trừng vào bốn tấm bằng Tổ Quốc Ghi Công. Dường như mẹ tôi muốn t́m lại h́nh bóng của bốn đứa con thân yêu trong đó. Mấy tháng trời, mỗi buổi chiều đi làm đồng về, bao giờ mẹ cũng móc trong giỏ ra, lúc th́ con dế mèn, khi th́ con châu chấu voi xanh biếc. Mẹ tôi buộc chỉ cẩn thận rồi đặt lên bàn thờ các con. Mẹ tôi thầm th́ điều ǵ đó không ai nghe rơ. Trong mắt người mẹ, các con dù bao nhiêu tuổi vẫn cứ là những đứa trẻ ngây thơ, khờ dại.
Làm xong phần việc cho các con, mẹ tôi ra ngồi xuống bậu cửa cúi đầu gỡ tóc. Mẹ tôi tỉ mẩn nhặt từng sợi tóc tướp táp, xơ cứng. Mẹ tôi dạo này ăn uống thất thường. Bố tôi lo lắng lắm. Ông lo bà nghĩ ngợi quá nhiều, hậu quả không thể nào lường trước được. Trong ṿng có mấy năm, gia đ́nh tôi phải chịu sáu cái tang. Chỉ có thần kinh bằng thép mới đứng vững nổi. Bố tôi không dám rời mẹ tôi nửa bước, chỉ lo bà quẫn lên làm điều ǵ dại dột.
Nhà tôi sau ngày bốn anh tôi nhập ngũ vốn đă vắng vẻ hiu quạnh, nay mất thêm ông bà nội nữa nên cảm giác trống vắng càng lớn. Cái hoang lạnh đến rợn người. Mẹ tôi đi, về như cái bóng. Bố tôi thủ thỉ: “Nếu khóc được, ḿnh nên khóc lấy một chút cho vơi đi nỗi đớn đau. Chứ cứ như thế này tôi sợ lắm. Con ḿnh hy sinh v́ dân, v́ nước th́ ḿnh phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy”. Mẹ tôi ngước nh́n bố tôi rồi đưa hai bàn tay khô gầy cho ông chậm răi d́u vào trong nhà. Mẹ tôi ngồi xuống cạnh giường ôm lấy tôi, ôm lấy cái Khoa. Ba mái đầu chụm lại như truyền chút hơi ấm c̣n sót lại cho nhau. Trong giây lát, mẹ tôi h́nh như t́m lại được điều ǵ đó, cái ǵ đó không thể gọi thành tên, thành lời. Tôi thấy má tôi ướt đầm, vị mặn chát đắng trên môi. Không biết là nước mắt của mẹ tôi, hay của tôi, hay của cái Khoa. Bố tôi lặng im đứng nh́n. Hai giọt nước mắt to tṛn sậm sịt, đặc quánh màu máu từ từ lăn trên g̣ má sạm đen của ông.
Tôi t́nh nguyện nhập ngũ giữa năm 1973 khi vừa tốt nghiệp cấp 3. Mẹ tôi vẫn là người đưa tiễn như bốn người anh trên tôi. Mẹ tôi không hề ngăn cản việc tôi làm. Gia đ́nh tôi đă có bốn liệt sĩ nên tôi trong diện tạm hoăn nghĩa vụ quân sự. Mấy hôm trước, mẹ tôi phải lên huyện đội kư giấy đồng ư cho tôi nhập ngũ đợt này. Mẹ tôi nói với ông huyện đội trưởng: “Vâng theo lời Cụ Hồ kêu gọi giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, tôi t́nh nguyện hiến dâng cho Tổ quốc đứa con cuối cùng. Mong các anh đồng ư cho nó lên đường đền nợ nước, trả thù nhà”. Nói vậy thôi chứ tôi biết mẹ tôi buồn, buồn lắm. Người mẹ tôi cứ như muốn rũ xuống. Chẳng qua mẹ tôi cố ngoài mặt làm vui để cho tôi yên ḷng lên đường thôi.
Đại thắng mùa xuân năm 1975, tôi trở về lành lặn nguyên vẹn như lời chúc của mẹ lúc tôi lên đường. Mái tóc mẹ tôi giờ đây không c̣n sợi đen nào. Lưng mẹ tôi c̣ng xuống nhiều hơn. Những bước chân chậm chạp run rẩy, giọng nói đă bắt đầu méo mó, hai hốc mắt lơm sâu. Mẹ tôi đấy. Một người đàn bà như biết bao bà mẹ Việt Nam, b́nh dị như cây cau trước sân nhà suốt đời ấp bẹ vun hoa, để rồi bung ra những lứa quả ngọt cho đời. Mỗi lần bẹ cau rụng xuống để lại vết hằn sâu trên thân cây soi vào năm tháng.
Hôm nay, Ủy ban nhân dân xă thay mặt nhà nước CHXHCN Việt Nam long trọng tổ chức lễ tuyên dương công trạng và phong tặng danh hiệu cao quư cho mẹ tôi: “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Mẹ tôi đi giữa hàng kiêu binh danh dự trong bộ quân phục trắng toát, bồng súng đứng nghiêm. Chào. Mẹ tôi đi trong tiếng kèn đồng vang lừng rộn ră. Mẹ tôi đi trong tiếng hát hào hùng của lực lượng vũ trang. Cả đời mẹ tôi hay lam hay làm, quẩn quanh việc nhà, việc đồng áng, chưa bao giờ xuất hiện chốn đông người. Bước chân mẹ tôi run lắm. Không biết có bao giờ mẹ tôi nghĩ một ngày nào đó sẽ xuất hiện trước các quan chức cấp cao từ trung ương đến xă, trước ống kính phóng viên như hôm nay? Chắc chắn là không. Tôi chỉ thấy mẹ tôi sợ. Mẹ tôi sợ ḿnh quê mùa sơ ư làm điều ǵ đó, nói câu ǵ đó thất thố trước mặt mọi người. Mẹ tôi sợ cái không khí trang nghiêm đến thiêng liêng của buổi lễ. Mẹ tôi sợ nhiều thứ. Thậm chí mẹ tôi c̣n không dám đặt tay lên chiếc khăn trải bàn trắng tinh trước mặt.
Rất nhiều người khóc. Mẹ tôi không khóc. Mẹ tôi khóc nhiều rồi. Đêm nào mẹ tôi cũng khóc. Nước mắt mẹ tôi tưởng như đă cạn kiệt. Chỉ khi tấm huy chương “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” được cài lên ngực áo, mẹ tôi mới gục vào vai cô gái đứng bên cạnh nức nở.
Tôi lặng nh́n mẹ. Ngọn gió từ đâu thổi tới vô t́nh lật đi, lật lại tấm huy chương lóng lánh màu vàng tươi trên tấm áo nâu b́nh dị của mẹ tôi. Tôi chợt hiểu. Sống mũi tôi say sè. Mắt tôi rưng rưng. Phía sau tấm huy chương kia là cả một hành tŕnh dài dằng dặc đầy máu và nước mắt, đầy mất mát hi sinh của mẹ tôi, của biết bao bà mẹ như mẹ tôi, của dân tộc ta để đi đến Độc lập - Tự do. Và cũng phía sau tấm huy chương anh hùng ấy, dưới làn áo mỏng bạc phếch v́ nắng mưa, là trái tim vĩ đại của những người mẹ Việt Nam đă trụ vững với thời gian.

VietBF@sưu tập

Bài cùng thể loại :



  • goodidea
    R8 Vơ Lâm Chí Tôn
    Release: 10-16-2021
    Reputation: 4171


    Profile:
    Join Date: Mar 2020
    Posts: 16,625
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	20.jpg
Views:	0
Size:	96.1 KB
ID:	1895760  
    goodidea is_online_now
    Thanks: 26
    Thanked 1,877 Times in 1,539 Posts
    Mentioned: 0 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 5 Post(s)
    Rep Power: 18 goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4goodidea Reputation Uy Tín Level 4
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 11:21.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2021
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2021 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.06137 seconds with 13 queries