TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM : KIẾN TRÚC SƯ HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG
KỶ NIỆM QUỐC KHÁNH VNCH 26/10
GIỞ TRANG SỬ CŨ
- NHỮNG CHUYỆN CHƯA KỂ VỀ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM
Biến cố đau thương ngày 1-11-1963 đã được rất nhiều sách báo, tài liệu, phim ảnh, nhất là trong khỏang thời gian hơn 20 năm qua, chính phủ Hoa Kỳ đã giải mật rất nhiều, nên chúng ta đều đã biết rõ.[b][size=3][color=green][i]
Tuy nhiên có một điều hầu như chúng ta lãng quên hay không để ý, đó là ngay sau khi Đại sứ Cabot Lodge trình Ủy Nhiệm Thư lên T. Th. Ngô Đình Diệm, ông ta liền đến gặp khâm sứ Tòa Thánh Vatican tại Saigòn, để nhờ vị khâm sứ này làm trung gian nói với Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục bốn đề nghị của chính quyền Kennedy như sau :
1.- T.Th. Ngô Đình Diệm nhường hải cảng Cam-Ranh cho Hoa Kỳ 99 năm.
2.- T.Th. Ngô Đình Diệm chấp thuận cho Hoa Kỳ đưa 200.000 quân bộ binh vào Nam Việt-Nam.
3.- T.Th. Ngô Đình Diệm đặt Bộ Quốc Phòng của VNCH dưới quyền chỉ huy của quân đội Hoa Kỳ.
4.- T.Th. Ngô Đình Diệm đưa ông cố vấn Ngô Đình Nhu đi nước ngoài.
Khi nghe Ông Lodge đề nghị bốn điểm trên đây, vị khâm sứ mỉm cười và thầm nghĩ :
Không khi nào T.Th. Ngô Đình Diệm chấp nhận những đề nghị này, nên vị khâm sứ liền thăm dò bằng cách nhờ Đức Giám Mục (ĐGM) Hoàng Văn Đòan đang coi sóc giáo phận Qui-Nhơn, vị giám mục này vừa thân với khâm sứ, lại thân với Đức Tổng Giám Mục (ĐTGM) Ngô Đình Thục, đến để trình bày với ĐTGM Ngô-Đình-Thục xem sự thể như thến nào.
Sau khi nghe ĐGM Hoàng Văn Đoàn trình bày, Đức Tổng Giám Mục Ngô-Đình-Thục liền trả lời :
1.- Chính Phủ VNCH do em tôi lãnh đạo, và ngay cả toàn dân Việt-Nam không được phép bán một mẩu đất nào trên lãnh thổ Việt-Nam cho ngoại bang. Vì đây là đất của TỔ QUỐC, là đất đã từng thấm nhuần mồ hôi, nước mắt ngay cả máu xương của ông cha chúng ta cùng các chiến sĩ đã từng đổ ra để chúng ta có được giang sơn gấm vóc như ngày nay.
2.- Nếu chúng ta chấp nhận cho Hoa Kỳ đem quân vào miền Nam Việt-Nam, Việt Cộng có cớ để tuyên truyền là họ phải mở rộng chiến tranh chống đế quốc Mỹ xâm lược. Như thế chúng ta sẽ mất chính nghĩa rồi chúng ta sẽ thua, mà hiện nay chúng ta đang thắng.
3.- Đất nước chúng ta, dân tộc chúng ta, chúng ta phải tự quyết định, phải tự đương đầu với phương Bắc. Chúng ta không cúi đầu làm tay sai cho một thế lực nào.
4.- Khi Tổng Thống Kenedy bước vào nhà trắng ông ta cũng tìm cách đưa em ruột ông ta là Robert Kenedy vào nội các của ông ta qua chức vụ Bộ Trưởng Tư Pháp.
Sau đó, Đức Giám Mục Hoàng Văn Đoàn vào Sàigòn trình bày cho vị khâm sứ Tòa Thánh Vatican biết sự thể.
Dĩ nhiên vị khâm sứ thông báo cho ông Cabot Lodge. Vì thế cuộc chính biến đau thương ngày 1-11-1963 đã xẩy ra do Tổng Thống siêu cường bậc nhất thế giới là John Kenedy Jr..
Tuy nhiên, do ông ta thiếu bản lãnh và nhu nhược không dám quyết, đã phải dùng trò ném đá giấu tay, là để cho người phụ tá của ông ta là Harriman, (một người từng có sẵn ác cảm với T.Th. Ngô Đình Diệm về chính sách Trung Lập ở Lào rất có lợi cho bọn cộng phỉ bắc việt) gửi điện văn cho ông Lodge để quyết định số phận của Đệ I Cộng Hòa VN nói chung, và số phận gia đình Ngô Đình nói riêng.
Đến đây, chắc một vài bạn trẻ thắc mắc :
Tại sao ông Lodge không nói thẳng với T.Th. Ngô Đình Diệm mà lại nói với vị khâm sứ Tòa Thánh Vatican . Rồi vị khâm sứ này sao không nói thẳng với T.Th. Ngô Đình Diệm mà lại nói với ĐTGM Ngô-Đình-Thục làm gì ?
Xin thưa:
– Nếu ông Lodge nói thẳng bốn điều kiện trên với T.Th. Ngô Đình Diệm, Tổng Thống sẽ bác hết ngay tức khắc.
– Khâm sứ Tòa Thánh Vatican bấy giờ là trưởng ngoại giao đoàn tại Sàigòn. Hơn nữa, uy tín và ảnh hưởng của Vatican rất lớn đối với T.Th. Ngô Đình Diệm.
– Ông Lodge biết rằng:
TGM Ngô-Đình-Thục rất ảnh hưởng trên T.Th. Ngô Đình Diệm.
Vì ông Lodge quá biết :
T.Th. Ngô Đình Diệm là con chiên rất ngoan đạo. Thêm vào đó, dù là tín hữu Công Giáo, nhưng T. Th. Ngô Đình Diệm rất nặng về luân lý Khổng Mạnh.
Cho nên Ông Lodge đến gặp khâm sứ Tòa Thánh Vatican nhờ vị này nói với ĐTGM Ngô Đình Thục. Đó là con đường ngoại giao ông ta cần thăm dò trước…
Kể từ năm 1962, Hoa Kỳ không còn ủng hộ T.Th. Ngô Đình Diệm nữa vì Tổng Thống luôn nắm chủ quyền quốc gia trong tay, không chịu khuất phục trước mọi áp lực của Hoa Kỳ, nên CIA cùng Việt Cộng phối hợp với nhau mở chiến dịch tuyên truyền rằng:
Chính phủ Ngô Đình Diệm là chính phủ gia đình trị, độc tài, kỳ thị tôn giáo, đàn áp Phật giáo. v. v.. !!?
- GIA ĐÌNH TRỊ :
1.- Để chứng tỏ T.Th. Ngô Đình Diệm gia đình trị hay không ? Chúng ta nghe ông Ngô Đình Nhu trả lời bọn sinh viên Việt Cộng năm 1960 tại Paris như sau:
– Như ông bạn anh vừa hỏi tôi :
Chính phủ Ngô Đình Diệm là chính phủ gia đình trị ?
Giả thử anh là Thủ tướng Ngô Đình Diệm về nước năm 1954, khi thực dân Pháp còn tiếp tục khuyến khích các phần tử thân Pháp lật đổ chính quyền, cũng như yểm trợ, xúi giục nhiều phiến quân có thành tích bất hảo như thổ phỉ đánh phá quân đội quốc gia, trước cảnh dầu sôi lửa bỏng do các phần tử đối nghịch tạo nên, rắp tâm tiêu diệt anh, nếu phải chọn cộng sự viên sẵn sàng chết sống có nhau vì đại cuộc, giữa hai người đồng tài, đồng sức, đồng chí hướng, một bên không là thân bằng quyến thuộc, một bên là cật ruột, anh có cảm thấy gần như không cách chi anh không hành sử như Tổng Thống Ngô Đình Diệm chăng ?…
Khi được tin hai anh em T.Th. Ngô Đình Diệm bị thảm sát, Tổng Thống Trung Hoa Quốc Gia Tưởng Giới Thạch đã thốt lên:
”“Người Mỹ có trách nhiệm nặng nề vụ ám sát xấu xa này. Trung Hoa Dân Quốc mất đi một đồng chí tâm đầu ý hợp.
Tôi khâm phục ông Diệm. Ông xứng đáng là một lãnh tụ lớn của Á Châu.
Việt Nam có lẽ phải mất 100 năm nữa mới tìm được một nhà lãnh tụ cao qúy như vậy. “
Biết đến bao giờ Việt-Nam mới sản sinh ra được Ngô Đình Nhu thứ hai !
Ông ta là Khổng Minh của Việt-Nam”.
2.- ÔNG BÀ NHU LỘNG QUYỀN
Ngoài những tuyên truyền vu khống, bọn CIA cùng Việt Cộng còn vu khống:
”Vợ chồng Nhu lộng hành, hắn nắm toàn quyền, Ngô Đình Diệm chỉ là bù nhìn”.
Chúng ta nghe qua hai mẩu chuyện nhỏ sau đây:
a.- Ông Ngô Đình Nhu
* Khoảng gần cuối năm 1961, ông Ngô Đình Nhu mang hồ sơ vào trình Tổng Thống việc gì đó, Tổng Thống mới đọc được chừng hai trang, Tổng Thống nổi nóng quẳng tập hồ sơ xuống đất, quát:
- Làm ăn thế này à ?
Trung Úy Lê Châu Lộc nghe thấy vội quay lại, cúi xuống nhặt tập hô sơ lên .
Tổng Thống gắt :
-Không phải việc của mi. Để cho nó làm .
Ông Ngô Đình Nhu nhặt lên rồi chưa kịp bước ra. Tổng Thống quát tiếp :
– Còn đứng đó làm gì. Đem về làm lại .
* Trong cuộc hội luận giữa Giáo Sư Tôn Thất Thiện, cựu Bộ Trưởng Nội Vụ Lâm Lễ Trinh và cựu Nghị Sĩ Lê Châu Lộc trên đài SBTN. Giáo Sư Tôn Thất Thiện nói:
– Nhiều lúc ông Nhu bực ông Cụ (Tổng Thống) lắm, nhưng không dám nói. Nhiều lần ông Nhu nói với tôi:
“ Các ông đối lập đi ! Tôi sẽ đứng về phía các ông.Tôi bực chính phủ này lắm rồi ”.
b.- Bà Ngô Đình Nhu :
* Có lần bà Ngô Đình Nhu vào trình Tổng Thống việc gì đó. Vì thấy cửa phòng của Tổng Thống đang mở sẵn, bà ta bước vào. Tổng Thống ném cái gạt tàn thuốc vào bà ta rồi quát:
- Mụ vào sao không báo trước. Đi ra !
Bà Nhu vừa bước ra vừa khóc .
* Năm 1962, phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ do Phó Tổng Thống Lyndon B. Johnson đại diện Tổng Thống John Kenedy, cầm đầu sang thăm Việt-Nam. Phái đoàn đến dinh Gia Long chào thăm Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm.
Đến chiều, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đến Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ thăm đáp lễ phái đoàn. Theo sau là bà Ngô Đình Nhu cũng được đi. Trong khi Tổng Thống và Phó Tổng Thống Lyndon Johnson đàm luận, bà Nhu tiếp chuyện bà Lyndon Johnson và các bà khác.
Bà Ngô đình Nhu (trái) gặp phu nhân Tổng thống Mỹ tại Sài Gòn.
Khi ra về, xe của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đi trước, bà Nhu liền theo sau. Sĩ quan nghi lễ phủ Tổng Thống chặn xe của bà Nhu lại nói:
– Xin bà Cố Vấn chậm lại vài phút.
Bà Nhu cự nự :
– Tại sao không cho tôi về. Tôi được phép tháp tùng Tổng Thống mà.
Sĩ quan nghi lễ giải thích:
– Thưa bà Cố Vấn, chúng tôi biết, nhưng bà không phải vợ của Tổng Thống, nên theo nghi lễ, bà Cố Vấn phải về sau Tổng Thống ít nhất là 5 phút. Chúng tôi chỉ thi hành theo nghi lễ.
Khi về đến dinh Gia Long, bà Nhu oà lên khóc và mách chồng. Ông Nhu rất thương vợ, nhưng lại rất sợ ông anh (Tổng Thống) vừa khó tính vừa nóng như lửa, nên chẳng biết làm gì an ủi vợ chỉ nói:
” Bỏ qua cho vui vẻ ” rồi mồi thuốc hút.
Thấy vậy bà Nhu càng tức thêm liền sang trình Tổng Thống, vừa khóc vừa nói:
– Lúc ra về, sĩ quan nghi lễ của Tổng Thống làm nhục em.
Tổng Thống liền cho gọi sĩ quan tùy viên và nghi lễ lên hỏi. Sau khi được họ trình bày mạch lạc, Tổng Thống nói:
– Chuyện có đáng gì đâu. Thôi ! Thím về nghỉ.
Đến tối, Tổng Thống sang phòng ông bà Ngô Đình Nhu cười nói:
– Chúng nó nói đúng . Thôi ! Bỏ qua..
*Về phần bà Ngô Đình Nhu : Đệ Nhất Phu Nhân KHÔNG ngai !!??
Như chúng ta đã biết:
Trong suốt chín năm dưới thời Đệ I Cộng Hòa, bà Nhu đã làm được việc gì giúp Tổng Thống Ngô Đình Diệm chống lại Cộng Sản và xây dựng miền Nam Việt-Nam.
Bà đã nhận được đặc ân nào do Tổng Thốg ban, ngoại trừ 6.000 đồng Việt Nam bà ta xin Tổng Thống để mua nữ trang đeo khi bà phải tiếp phu nhân Phó TT Lyndon Johnson vào năm 1962 hay ngoại giao đoàn khi bà đón tiếp.
Nhưng CIA cùng Việt Cộng tuyên truyền bà Nhu tham nhũng và kinh tài giàu nhất Nam Việt-Nam thời đó. Họ cũng không tiếc lời nguyền rủa bà Nhu là con đàn bà lăng loàn. Độc ác thay! Họ còn bịa chuyện Tổng Thống và bà Nhu ”ăn nằm” với nhau.
Vì thế, ngay sau khi Tổng Thống bị thảm sát, những sĩ quan qùy viên của ngài như :
Đại Úy Lê Công Hoàn, Đại Úy Nguyễn Cửu Đắc… bị nhiều nhân viên thân tín của Tướng Dương Văn Minh thẩm vấn gắt gao về chuyện ”hoang tưởng’‘ này, đến nỗi những sĩ quan này phải ký giấy xác nhận ”chuyện đó” hoàn toàn không có.
Nói đến đây chúng tôi sực nhớ lại lời một thượng sĩ quân cảnh (xin được giấu tên, hiện đang sống tại Úc) nói:
”Khi xác Tổng Thống được đem xuống căn phòng sau Bộ Tổng Tham Mưu, tôi thấy rất rõ: ‘‘Trung Tướng Dương Văn Minh cởi… (không dám nói ra) để xem… của Tổng Thống”.
Thế rồi khi Hoà Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu [bị thiêu], bà Nhu đã biết chắc chắn trước rằng:
Đây là hành động CIA cùng Việt Cộng chủ động ”bi kịch” này, nên bà ta đã tuyên bố đây là hành động ”nướng sư”.
Sự việc này gây bất mãn rất nhiều người và gây bất lợi cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm lúc đó. Nhưng lời tuyên bố đó của bà Nhu đến nay đã thành sự thực.
Hình ảnh bọn cộng sản thâm độc và quỷ quyệt đứng đầu là tên Nguyễn Công Hoan, trước khi tưới xăng đốt sống Hoà Thượng Thích Quảng Đức, bọn chúng đã tiêm thuốc làm tê cứng các gân cốt H.T., nên khi ngọn lửa bốc lên bao trùm ông ta như ngọn hỏa diệm sơn, H.T. vẫn ngồi như không có chuyện gì xẩy ra, cho đến lúc lửa gần tàn, H.T. ngả người xuống trong tư thế ngồi như ban đầu.
Tiếc thay, ít người biết được khúc phim này trước kia đã bị CIA cắt bớt, nhưng nay mới được giải mật đầy đủ. Hiện nay khúc phim này được đưa lên nhiều websites.
Từ ngày chế độ Đệ I Cộng Hòa sụp đổ cho đến ngày 24-4-2011, ngày bà Nhu qua đời, bà ta đã sống như thế nào và cuộc sống của bà ta ra sao chắc quý vị đều biết rõ, mặc dầu bà ta rất ảnh huởng Tây phương.
Nhiều người mong chờ quyển hồi ký của bà Ngô Đình Nhu do LS Trương Phú Thứ sẽ phát hành trong nay mai, sẽ tiết lộ nhiều điều bí ẩn và khúc mắc dưới thời Đệ I Cộng Hòa. Nhưng có người lại lập luận rằng:
”Những điều mong đợi đó sẽ không có trong quyển hồi ký của bà Nhu đâu, vì sau 48 năm lưu vong với tràn đầy khổ lụy, nhưng bà lại sống một cuộc sống can đảm chịu đựng, hy sinh như chúng ta đã thấy, vì thế bà Nhu sẽ viết dưới một góc cạnh khác”. Chúng ta hãy chờ xem.
NGÔ ĐÌNH DIỆM - HOA KỲ VÀ SỐ PHẬN CỦA MIỀN NAM VIỆT NAM !
Về điều này thì người viết có thể làm chứng là :
- Ông Nguyễn Đệ đứng tên chủ nhà có chứng cớ trên dưới 10 căn nhà, biệt thự trên ĐàLạt, Chợ Lớn và 3 căn nhà trên đường Pasteur, Sài Gòn.
Bố mẹ vợ của người viết ở ngay số 12 Pasteur, Sài Gòn.
Để tóm tắt về cuộc Trưng cầu Dân ý thì thời thế lúc ấy không cho phép đảo ngược tình thế như một tất yếu lịch sử.
Người viết không đi vào những chi tiết như ông Diệm là người tại chỗ, có quần chúng trong tay, tuyên truyền khắp ngang cùng ngõ hẻm thì phần thắng chắc chắn nắm trong tay mà phiếu bầu chỉ mang tính hình thức.
Thực tế chính trị thì phải nhìn nhận kết quả như vậy không thể khác được.
Cuộc Trưng cầu dân ý không hẳn chỉ thị một sự ủy nhiệm Người, còn chính là ủy nhiệm một thể chế mới cho Việt Nam.
Nó triệt tiêu một thể chế quân chủ đã lỗi thời mà mời gọi dân chúng tham gia vào chính thể cộng hòa trong tương lai.
Chính vì thế, Edward Miller đã có lý khi nhấn mạnh rằng tên cũ là Miền Nam việt Nam, nay đổi ra Việt Nam Cộng Hòa.
Mặc dù số phiếu được công bố cho thấy Diệm thắng với 98,9% phiếu bầu, cuộc trưng cầu dân ý không có quan sát viên độc lập và đầy gian lận bầu cử. Tại thủ đô Sài Gòn, Diệm được hơn 600.000 phiếu bầu, mặc dù chỉ có 450.000 người có tên trong danh sách cử tri đi bầu.
(Karnow, Stanley. Vietnam: A history. New York City: Penguin Books (1997, trang p. 223-224); Tucker, Spencer C. Encyclopedia of the Vietnam War. (2000). p 366).
Ở những đơn vị bầu cử khác, số phiếu bỏ cho Diệm cũng vượt quá số cử tri. (Jacobs, Seth. Cold War Mandarin: Ngo Dinh Diem and the Origins of America’s War in Vietnam. Lanham, Maryland: Rowman & Littlefield. (2006) p. 95).
Cuộc trưng cầu dân ý đã bị lên án vì gian lận.
(Miller, Edward. Grand Designs, Vision, Power and Nation Building in America’s Alliance with Ngo Dinh Diem, 1954–1960. UMI. (2004) p.207).
Sử gia và nhà văn Jessica Chapman cho biết :
“Ngay cả những người biện hộ cho Diệm như Anthony Trawick Bouscaren và nhân viên CIA người Mỹ Edward Lansdale cũng đồng tình với những người chỉ trích thủ tướng gay gắt nhất về kết luận rằng chính phủ miền Nam Việt Nam không có khả năng hoặc không muốn tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý thực sự tự do, đại diện.”
(Chapman, Jessica. “Staging Democracy: South Vietnam’s 1955 Referendum to Depose Bao Dai“. Diplomatic History. 30 (4): 671–703. (September 2006) p. 692).
Một phúc trình của CIA viết năm 1966 cho rằng cuộc bầu cử bị thao túng nặng nề nhất trong 11 năm đầu lịch sử miền Nam Việt Nam. (Jacobs, Seth. Cold War Mandarin: Ngo Dinh Diem and the Origins of America’s War in Vietnam. Lanham, Maryland: Rowman & Littlefield. (2006) p.40)]
NGÔ ĐÌNH DIỆM - HOA KỲ VÀ SỐ PHẬN CỦA MIỀN NAM VIỆT NAM !
THÀNH LẬP ẤP CHIẾN LƯỢC NHƯ MỘT QUỐC SÁCH
Mục đích của Quốc Sách Ấp Chiến lược là tách rời du kích cộng sản ra khỏi dân chúng nông thôn, không cho chúng bám dựa vào dân chúng để ẩn náu và xây dụng cơ sở, hoạt động phá hoại.
Cuối cùng là cô lập chúng hoàn toàn để chúng phải chọn lựa .
- Một là ra hồi chánh
- Hai là bị tiêu diệt.
Chính sách ấy mang lại hiệu quả như công việc tát nước để bắt cá.
Nhờ thế, hoạt động du kích của cộng sản bị ngưng trệ, cơ sở hạ tầng không có chỗ dung thân, chỗ dựa.
Dân chúng phải tự bảo vệ, được trợ cấp, theo hình thức :
- Tự quản
Tự phòng và Tự phát triển .
Kế hoạch đã được đưa ra lần đầu vào tháng 11-năm 1961.
Khuôn mẫu Ấp chiến lược đã được rút ra từ kinh nghiệm chiến dịch bình định của Mỹ ở Phi Luật Tân và Malaysia của quân đội Anh.
Nhưng dưới mắt một số người thì cái gọi là chương trình Ấp Chiến Lược thực chất là lùa nông dân ra khỏi làng quê, tổ ấm của họ và nhốt trong nhũng khu đất rào quanh chắc chắn giống như một nhà tù hơn là các cộng đồng thật sự.
Ông Nhu thì nhìn thấy Ấp Chiến lược là một giải pháp , vừa quân sự, vừa chính trị ổn định cho xã hội nông thôn miền Nam mà nhà ở của dân chúng rải rác không kiểm soát được không giống xã thôn miền Bắc chia thành từng làng.
Trong cuốn Vietnam: A History – Penguin Books, 1997 — Chapter 9 The Commitments Deepen pp.335,336 (first published: Viking, 1983), Stanley Karnow nhận xét :
“ Ở đó tôi thấy chương trình ấp chiến lược bắt đầu trong thời kỳ Diệm đang trong cơn hỗn loạn.
Tại một địa điểm gọi là Hòa Phú, một ấp chiến lược được xây dựng trong mùa hè năm ngoái nay trông giống như bị trúng bão.
Hàng rào kẽm gai bao xung quanh đã bị phá vỡ, tháp canh bị phá hủy và chỉ một vài người dân còn ở lại…
Một lính gác địa phương giải thích với tôi rằng :
Một số du kích Việt Cộng đã tới trong một đêm, họ vận động các nông dân hợp sức phá bỏ nó và trở về làng quê của họ. Nông dân đã ủng hộ họ…
Ngay từ đầu, ở Hòa Phú và các nơi khác, nông dân căm ghét các ấp chiến lược, nhiều người bị buộc phải dọn tới đó bởi các quan chức tham nhũng, những người đã bỏ túi phần lớn số tiền được phân bổ cho các dự án.
Nếu chiến tranh là một trận chiến để giành được sự ủng hộ của trái tim và trí óc người dân, thì Hoa Kỳ và các đối tác ở miền Nam Việt Nam chắc chắn đã đánh mất Long An.
Cảm giác lướt qua của tôi, sau đó đã được xác nhận trong một cuộc khảo sát rộng rãi hơn được thực hiện bởi Earl Young, đại diện cấp cao của Mỹ trong tỉnh.
Ông đã báo cáo vào đầu tháng 12 rằng đã có 200 ấp chiến lược ở Long An đã bị phá hủy kể từ mùa hè, bởi Việt Cộng hoặc bởi những người dân địa phương, hoặc bởi sự kết hợp của cả hai.”
Trên mặt hiệu quả, Ấp Chiến Lược không đạt hiệu quả như chính quyền miền Nam mong muốn và cũng là nguyên cớ cho chính quyền Mỹ không tích cực yểm trợ về tiền bạc.
[DCVOnline :
Tác giả Mark J. Rothermel, University of North Carolina- Wilmington trong luận văn , “A Distinction Without A Difference: Vietnam, Sir Robert Thompson, and the Policing Failures of Vietnam” đăng trên Madison Historical Review số Mùa Xuân 2021, viết :
“Thompson, nổi tiếng là một trong những nhân vật lãnh đạo chính giúp người Anh giành chiến thắng trước cuộc nổi dậy của Cộng sản trong Tình trạng khẩn cấp ở Mã Lai (1948-1960), đã trở thành một tác giả và chiến lược gia quân sự nổi tiếng, viết nhiều cuốn sách về chống nổi dậy mà các nguyên tắc của chúng vẫn được sử dụng trong thời chiến tranh hiện đại.
Câu hỏi mà luận văn này đặt ra là khám phá sâu hơn trong học thuật của Thompsonian về lý do tại sao Mỹ không thành công trong Chiến tranh Việt Nam.
Trong khi nhiều người tuyên bố Thompson là một vị cứu tinh quân sự bị bỏ qua khi trả lời câu hỏi này, thì lại có rất ít sự tập trung vào việc Thompson đã nhấn mạnh về sự có mặt của cảnh sát hoặc cảnh sát thuộc địa của Thompson là yêu tố chính trong cuộc chiến chống du kích quân Cộng sản.
Malaya, một thuộc địa của Anh, có lực lượng cảnh sát thuộc địa hùng mạnh và hiệu quả, góp phần đánh bại chiến tranh du kích của Cộng sản.
Mặc dù Việt Nam còn là thuộc địa cũ của Pháp nhưng họ đã mất lực lượng hiến binh Pháp trước khi giành được độc lập.”
Mark J. Rothermel, “A Distinction Without A Difference :
Vietnam, Sir Robert Thompson, and the Policing Failures of Vietnam”
Ông Ngô Đình Nhu dự lễ khánh thành ấp chiến lược ở Củ Chi
Chẳng biết có phải fake news không (tao vốn nghi ngờ mọi thứ), nhưng ông Diệm nhận xét một câu mà tao thấy chính xác (theo ý tao thôi): Cộng sản sẽ thắng, không phải vì chúng mạnh, mà là chúng ta yếu, chúng ta bỏ cuộc,.... (tao thêm cho rõ hơn, dramatic chút hơn), chúng ta tham-quyền-cố-vị, chúng ta mua-quan-bán-tước, chúng ta lo tranh-giành-quyền-bính, chúng ta tham-nhũng-hối-lộ, rồi... chúng ta đào-ngũ-trước-địch-quân, chúng ta đầu-hàng-vô-điều-kiện, vv... Tất cả là từ lỗi của chính chúng ta, mà cả 50 năm sau chúng ta cũng cứ ăn-mày-quá-khứ-đéo-có-gì-là-vinh, cũng đéo làm ra trò trống gi và chúng ta ra rả "đổ lỗi" cho cộng sản "cướp nước" của chúng ta.... "Cướp" cái nh(l)ồn bay... Mẹ bố tiên sư..
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.