Cho đến nay, dẫu đất nước Việt Nam Cộng Hòa, đã bị bức tử, nhưng hình ảnh của những lần đón mừng Lễ Giáng Sinh xưa và Người Lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn không bao giờ phai nhạt.
Người Lính Việt Nam Cộng Hòa , với hình ảnh oai hùng trên khắp sa trường, đối diện với những nguy nan, xem thường tử sinh nơi chiến địa ; nhưng hình ảnh Người Lính vẫn thật đẹp, thật lãng mạn với hình ảnh trong những lúc dừng quân, Người Lính lại viết thư :
- “ Đồn anh bên sông cạn, và hoàng hôn ướt đẫm đáy sông thưa;
Nhiều tên trong đơn vị gọi đùa anh chiến sĩ của mộng mơ;
Thường khi hai ba thằng, chiều chiều ra bờ vắng ngắm mông lung.
Một thằng nhớ em, để một thằng nhớ thêm. Còn mình tìm hình lén xem.
Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em.
Thư của lính không thơm nồng hương, không nét hoa đa tình. Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngay Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy”.
Và nơi “Tiền đồn heo hút, tinh tú quây quần nghe Anh kể chuyện đời Lính”. Rồi người Lính lại ngồi lại với nhau, để đọc những “ Bức tâm thư ”:
“Hôm qua hành quân dừng chân trên dãy đồi sim
Anh vui nhiều hơn vì đọc thêm lá thư em
Lời thư đẹp quá, đọc đã bao nhiêu lần, mà lòng vẫn còn thương”
Và rồi, mùa Đông lại đến, Giáng Sinh lại về, trên những tiền đồn, hay những Căn Cứ xa xôi, Người Lính không thể trở về phố thị , để sum họp bên mái ấm gia đình, nên Người Lính đành phải đón mừng Giáng Sinh với tất cả những gì có thể làm, có thể tạo ra những hình ảnh Giáng Sinh, với những Hang Đá “dã chiến” , để cùng nhau, tay súng, tay đàn, hát những bài ca yêu thích, để cùng nhau san sẻ những niềm vui đời Lính Chiến.
Một lần nữa, người viết xin trích lại một bài viết của chính mình, về những mùa Giáng Sinh xưa :
- “ Đêm nay, đêm Giáng Sinh
- Đêm Thánh Vô Cùng -
- Đêm chia hai lịch sử của nhân loại.
Mọi người ở trên mặt địa cầu này, dù có tin Chúa hay không; nhưng mỗi lần đặt bút xuống, để ghi lại một ngày tháng nào đó, dù là ngày vui hay là một ngày buồn, thì chính họ, mặc nhiên công nhận :
- Đó là ngày đánh dấu niên lịch của sự kiện Chúa Cứu Thế đã Giáng Sinh.”
Cùng giao hòa với sự đổi thay của đất Trời, để nhân loại có một niên lịch vĩnh cửu như hôm nay; chúng ta, những người Việt đang sống đời vong quốc ở khắp bốn phương Trời; hồi tưởng về những năm tháng cũ của một thời chinh chiến .
Đặc biệt , với những chàng thư sinh đã từng tình nguyện xếp bút nghiên theo việc đao binh, từ giã mái trường cùng bè bạn thân yêu, lên đường tòng quân, với nguyện ước để bảo vệ đồng bào, bảo vệ miền Nam Tự Do, vì đó là bổn phận của người thanh niên giữa thời đất nước đang lâm vào cơn nguy biến.
Những ngày tháng đầu tiên nơi “Thao trường đổ mồ hôi, Chiến trường bớt đổ máu”; lần đầu tiên khoác chiến y, trở thành người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, những “Đoạn Đường Chiến Binh” đầy thử thách, nhưng với chí nam nhi các anh đều vượt qua tất cả, để làm tròn trách nhiệm :
- Đem sinh mạng của chính mình, để bảo vệ non sông.
Từ những năm tháng ấy , gót chinh nhân đã từng lưu dấu trên khắp Bốn Vùng Chiến Thuật, mà có khi cả năm, các anh không được một lần về phép, để sum họp cùng người thân bên mái ấm gia đình.
Cho đến khi những đám mây đen vần vũ trên khắp đầu non, và những ngọn gió Đông giá buốt xoáy vào những chốn rừng sâu, ở các đơn vị nơi biên phòng giới tuyến, thì các anh bỗng nhớ đến rằng :
- Mùa Vọng và Giáng Sinh lại trở về giữa chốn núi rừng hoang lạnh, thế rồi , với những đôi tay khéo léo như một nghệ nhân của các anh - các chị - các cô Chiến Sĩ Tâm Lý Chiến của đơn vị, đã gom góp :
- Những tấm cạt-tông
- Những tờ giấy xi-măng được tách ra
- Những cọng cỏ, rơm khô
- Những nắm đất sét mềm mại vàng nâu
- Những viên đá, viên sỏi… những cục nhựa đặc biệt mềm và dẻo của loại cây Sưng (sâng) có một mầu vàng trong suốt… và để có những sắc mầu trang trí cho Hang Đá, thì các anh đã lấy mầu vàng từ cốt nước của loại lá Dung, mầu đỏ từ cốt nước của thân cây Vang ở ven rừng… rồi pha thêm thành nhiều mầu khác
Sau đó, đem trộn lẫn với một chất keo chiết từ lá khoai lang, cộng thêm với những nhánh Thạch Thảo,
Các quân nhân Sư Đoàn 7 BB đang trang trí hang đá trong đơn vị
thế là đã đủ, để các anh-các chị-các cô Chiến Sĩ Tâm Lý Chiến cứ vừa hát vừa biến tất cả thành những chiếc Hang Đá thật tự nhiên, tái hiện một Hang Bê-Lem của từ nghìn năm trước, và được đem đặt ở một nơi trang trọng nhất của đơn vị, có nơi là một Phòng Văn Khang
để đêm về người Chiến Sĩ quỳ bên máng cỏ, hoặc ở một nơi nào đó của đơn vị và cất tiếng hát giữa đêm thâu những bài Thánh Ca hoặc những bản nhạc viết về Giáng Sinh như :
Những Người Lính tiền đồn đón Noel bằng vật liệu tác chiến sẵn có.
- Nào ống phóng lựu M72 làm trụ
- Đạn đại liên M60 làm lá thông
- Đạn M79 làm dây đèn trang trí cùng với 5 quả đạn súng cối, trên đỉnh làm ngôi sao và vài thùng đạn làm đế cây phía dưới.
Thật tuyệt, một hình thức trang trí đón mừng Giáng Sinh của Lính.
Còn đây, là những hình ảnh của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa đã đón Giáng Sinh ở những doanh trại, tiền đồn, hay các Căn Cứ xa xôi :
[color=blue
Ngày nay ,[/color] Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, dẫu không còn được tay súng, tay đàn như những ngày hào hùng, thân ái cũ. Có những Người Lính đã vĩnh viễn ra đi !
Người còn ở lại, bùi ngùi, rưng rưng tiếc nhớ những năm tháng được sống trong “Tình Huynh Đệ Chi Binh”.
Người Lính không bao giờ quên những giờ phút đã từng sát cánh bên nhau giữa các chiến hào, say mùi thuốc súng, đối đầu với quân giặc, để rồi thốt lên câu :
-“ Những người muôn năm cũ; Hồn ở đâu bây giờ ?!”
Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, với những chiến công lẫy lừng, với những trận địa nổi danh trong Quân Sử :
Đặc biệt, trong trận chiến Mậu Thân, 1968, vì đã “tin” cái “Thỏa ước hưu chiến ba ngày cho đồng bào ăn Tết” do chính Cộng sản xâm lăng Bắc Việt “đề xướng”, nên một nửa quân số của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã được phép về ăn Tết với gia đình.
Lịch sử sẽ mãi mãi khắc ghi :
- Giữa đêm Giao Thừa Mậu Thân, 1968, thì “Giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào”.
Quân xâm lăng Cộng sản đã tấn công vào các thành phố, máu đổ, đầu rơi, bao xác dân lành ngã đổ, khói lửa lan tràn, quyện giữa làn khói hương nghi ngút trên bàn thờ gia tiên của đồng bào miền Nam !
Thế nhưng, dẫu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, với quân số, chỉ còn phân nửa, nhưng Cộng sản Bắc Việt gồm có sự tiếp tay đắc lực của Nga, Tàu và cả những tên lính Bắc Hàn đã cải trang thành “bộ đội Bắc Việt”, (Sau này, Bác Hàn đã sang Việt Nam đem xương cốt của chúng về nước, thì người ta mới biết).
Và vì đã không được “chiến” vào trận đánh cuối cùng.
Chính vì thế, nên Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không hề có “ bại "
Tạm kết :
Qua những hình ảnh của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, từ lúc xếp bút nghiên, lên đường tòng chinh.
Người Lính luôn tâm niệm :
- Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm cho đến giây phút cuối của cuộc đời.
Người Lính không cho phép mình đón Giáng Sinh, hoặc vui Xuân cho riêng mình, khi đất nước còn chìm trong lửa khói của quân xâm lăng.
“Em nghe không ngoài kia, Trời Đông đã lên rồi, bao lớp người đi, đầu mây chân gió, vai nặng gánh sông hồ, còn bao lâu nữa, xin em thôi hờn dỗi.
.................
Đây gói hành trang xếp lại cho tròn để anh đi nhé. Xin chớ u buồn vì trong những ngày dài anh vắng bên em. Nhưng xin em đừng quên, từng đêm súng vang về trong giấc ngủ say, là khi anh đã dâng nguồn sống cho đời, và cho đôi lứa đẹp ước mơ…”
Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, là tất cả những gì cao quý, hào hùng, đẹp nhất trên đời, khi các Anh đã dâng hiến đời mình cho Tổ Quốc và Dân Tộc.
Hôm nay, và mãi mãi cho đến ngàn sau, dẫu có “hái ngàn sao” trên Trời, hay “gom hết sóng nước của đại dương”, cũng không sánh bằng những hy sinh vô bờ bến của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa trong suốt hơn hai mươi năm, đã góp máu xương trong đại cuộc chung :
Quân xâm lăng Cộng sản Bắc Việt được Nga, Tàu tiếp tế súng đạn, vũ khí hùng hậu, và điêu ngoa quỷ quyệt khi đã trắng trợn bội ước hưu chiến trong cuộc “Tổng Công Kích Tết Mậu Thân, 1968”, nhưng vẫn không thắng nổi Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thì nếu vào thời điểm trước và sau 30/04/1975, nếu không bị bức tử, và nếu được đánh một trận thư hùng cuối cùng, thì chắc chắn Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải thắng!
Trên ngọn đồi cao heo hút giữa vùng ngã ba biên giới, cái lạnh cắt da của tháng Chạp len lỏi qua những kẽ lá, luồn vào từng căn lều dã chiến phong phanh.
Cả trung đội đã đóng quân ở đây quá hai mùa trăng, để canh giữ một vị trí chiến lược vô cùng trọng yếu.
Tất cả đường tiếp tế đều bằng [i] không vận [/] ,hơn 30 người trai trẻ đầu bù tóc rối, ban ngày thực hiện những cuộc hành quân lục soát, đêm về chia nhau đi phục kích chung quanh sườn đồi để gìn giữ cứ điểm, và cũng là cách để bảo vệ sự an toàn cho chính họ.
Thời gian vùn vụt trôi qua, lại sắp hết năm, mà vẫn chưa có lệnh hoán đổi.
Bầu không khí chiến tranh ngày càng căng thẳng khiến tất cả đều phải tập trung cao độ…
Vầng thái dương đã lẩn khuất sau rặng đồi phía tây, mà ánh nắng vàng úa còn vương vất trên những thảm cỏ tranh bên dưới. Không gian thật tĩnh lặng.
Trong căn chòi nhỏ, giữa đỉnh đồi, dựng tạm bợ bằng lá cây rừng để che mưa nắng, những người lính chưa đến phiên gác ngồi trầm ngâm suy gẫm thả hồn theo khói thuốc, hồi tưởng lại ngày tháng đã qua.
“ Những chiều dừng bước lưng đồi
Vàng tay khói thuốc, em ơi vẫn buồn”…
Tuổi trẻ của họ đã hiến dâng cho Tổ Quốc, bao năm tháng dầm mưa dãi nắng, bao hiểm nguy gian khó chập chùng nhưng lòng không hề nao núng.
Bởi họ hiểu được rằng đó chẳng những là trách nhiệm của người trai khi non sông vang tiếng gọi, mà còn là niềm tự hào của cháu con Lạc Long, hơn bốn ngàn năm văn hiến, luôn vững tâm gìn giữ từng tấc đất quê hương.
Không gian lặng lẽ ấy đột nhiên bị phá vỡ bởi một món quà thật bất ngờ, khi Trung sĩ Hưng, người lớn tuổi nhất trung đội, lôi từ trong ba lô ra một chiếc radio nhỏ.
Anh điều chỉnh tần số, và từ chiếc loa bé xíu vang lên giai điệu quen thuộc của ca khúc Đêm Thánh Vô Cùng.
Những âm thanh ấm áp ấy khiến cả nhóm lính trẻ cảm thấy lòng mình dịu lại.
– Nè, tụi bây, nhớ năm ngoái không ?
-Tao với thằng Bình còn đi lễ Noel dưới phố Pleiku. Sau đó tà tà trên đường Hoàng Diệu uống cà phê tới khuya… Giờ thì…
Minh, một chàng lính trẻ gốc miền Nam, lên tiếng phá tan sự yên lặng:
– Ừ, giờ thì đồi cao này là nhà thờ của tụi mình.
Hưng cười, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh nghịch. Cảm hứng từ bài hát, Minh bỗng nảy ra một ý tưởng khá thú v:
– Đêm nay sao mình không tổ chức mừng Noel ngay tại đây ?
Bình hỏi lại:
– Bằng cách nào ?
Minh trả lời:
– Làm 1 cây thông nhỏ và một bữa ăn tối đàng hoàng.
Lộc, một cậu lính khác, nhún vai:
– Ở đây thì kiếm đâu ra cây thông?
Minh hào hứng vẽ kế hoạch:
– Cây thông thì không có, nhưng cây bụi thiếu giống gì dưới kia kìa. Chỉ cần cắt tỉa một chút, rồi trang trí bằng mấy dây đạn pháo là xong!
Trung sĩ Hưng lên tiếng:
– Nhưng phải hỏi ý kiến thẩm quyền Tango trước đã, ổng có ok thì mới được làm.
– Trung sĩ đi hỏi đi.
– Đúng rồi, Trung đội phó đi đi.
Mấy giọng nói cùng ồn ào vang lên. Trung sĩ Hưng lặng lẽ châm một điếu Ruby Quân Tiếp Vụ, rồi đứng dậy, đi thẳng đến hầm chỉ huy của vị Trung đội trưởng.
10 phút sau, anh quay lại tuyên bố :
– Thẩm quyền ok rồi, ổng cũng sẽ tham dự nữa, nhưng không được ồn ào quá, và các tiểu đội trưởng phải đôn đốc canh gác thiệt cẩn thận đó nha.
Lộc lên tiếng :
– Bữa nay hưu chiến mà Trung sĩ.
Minh chêm vào :
– Đừng tin vào những gì vc nói.
Hưng ngắt ngang để chấm dứt câu chuyện giữa hai người lính :
– Thôi bắt đầu đi, không còn nhiều thời gian nữa đâu.
Thế là sau một hồi bàn bạc, cả nhóm chia nhau thực hiện. Mỗi người một việc :
- Người đi chặt cây, kẻ lục trong ba lô những món đồ nho nhỏ xinh xinh để làm vật trang trí.
Ngay cả Hưng, người thường nghiêm nghị nhất, cũng nhiệt tình tham gia.
Lính thì lúc nào cũng “rốp rẻng”, nên chẳng bao lâu sau, tác phẩm của họ cũng đã hoàn thành.
Đêm Noel, dưới ánh trăng thượng tuần mờ mờ “cây thông đặc biệt” của trung đội đứng lặng lẽ giữa đồi cao.
Thân cây được buộc bằng dây đèn lấp lánh làm từ vỏ đạn đồng. Những vỏ đồ hộp được gắn thành “quà,” và tận cùng trên đỉnh là một ngôi sao nhỏ, được cắt từ vỏ lon bia.
Sau khi ngắm đi ngắm lại thành quả của cả bọn, và chắc mẩm đã vừa ý, Minh nhìn đồng hồ đeo tay, nhắc nhở :
– Sắp đến nửa đêm rồi. Trung sĩ vô mời thẩm quyền Tango ra khai mạc tiệc “Rề vây don” đi.
– Khỏi mời, tôi có mặt đây rồi.
Tiếng Thụy vang lên khe khẽ, khiến mọi người đều giật mình, vì nãy giờ cả bọn chỉ chăm chú lo trang trí, nên không biết anh đã đứng quan sát việc làm của họ khá lâu. Mọi người hào hứng ngồi quây quần chung quanh cây Noel trên những thùng đạn đại liên, và cả trên những cái nón sắt, mặc cho sương khuya đang thấm dần trên vai áo.
Trước mặt họ, những mảnh gỗ thùng đạn pháo binh được kê lại với nhau làm bàn, bày la liệt các món lương khô như thịt ba lát, gà hộp, trái cây hộp v.v… Và đặc biệt là có chai “Ông già chống gậy” đặt giữa bàn.
Đó là tài sản quý báu mà Hưng đã cất từ lâu dưới tận đáy ba lô. Một chai Johnny Walker Red Label còn trong hộp.
Khi mọi người đã an vị, bằng một động thái nhẹ nhàng, sành điệu, Hưng nâng chai rượu lên, khui nắp rất cẩn trọng và thành kính như một tín đồ ngoan đạo đang thực hiện nghi thức tôn giáo, rồi anh rót vào cái vỏ lon bia, dùng làm ly, trao cho Thụy trước, sau đó tuần tự mỗi người đều có phần.
– Thôi ! Có Tango ở đây, tụi bây đừng làm mất vui buổi tiệc.
Không khí trở lại êm ắng như lúc ban đầu. Lộc nhấp một ngụm rượu nhỏ rồi nói, giọng xa vắng:
– Giờ này hẳn má tao đang quỳ bên hang đá cầu nguyện cho bọn mình.
– Em thấy Tango hay “mần thơ” đăng trên báo Chiến Sĩ Cộng Hòa, dzậy bữa nay ông cho tụi em thưởng thức tài nghệ đi.
Minh gợi ý, khiến 6, 7 cặp mắt đều đổ dồn về phía người Trung đội trưởng. Rồi cả bọn nhao nhao:
– Phải đó Tango, mần một bài thơ thiệt mùi mẫn.
– Mần đi Tango.
Biết không thể thoái thác được, Thụy hắng giọng, nói:
– Được rồi, tôi sẽ làm tặng anh em 4 câu lục bát, nói về buổi tiệc đêm nay. Nhưng đừng ồn ào quá.
Và anh bắt đầu đọc bằng giọng trầm ấm mấy câu thơ vừa ứng khẩu :
“ Giáng Sinh, đêm gió lạnh đầy,
Đồi cao lính trẻ sum vầy bên nhau.
Cây thông giản dị vươn cao,
Gạo sấy, thịt hộp ngọt ngào tình thương ”.
– Hay quá là hay !
– “ Bá chấy ” luôn Tango ơi !
– “Hết xẩy” luôn, đúng là “xuất khẩu thành thơ”.
Giữa lúc mọi người hào hứng với không khí vui vẻ ấy, bỗng nghe có tiếng sột soạt từ dưới sườn đồi vọng lên.
Cả nhóm lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác.
Súng đạn sẵn sàng trong tư thế chiến đấu.
– Có thể là địch quân, coi chừng chúng lại vi phạm lệnh hưu chiến.
Thụy ra hiệu cho tất cả im lặng. Mọi người đang chú tâm theo dõi trong sự hồi hộp, thì bỗng một chú chó nhỏ từ dưới chân đồi đang men theo đường mòn chạy về hướng trung đội. Nó run rẩy trong cái lạnh, đôi mắt buồn bã nhìn họ. Minh bước đến, bế chú chó lên, rồi nói đùa :
– Noel năm nay trung đội mình có thêm một thành viên mới. Đặt tên nó là Noel nha Tango !
Thụy cười nhẹ, không lộ vẻ phản đối. Cả nhóm cũng bật cười theo. Chú chó nhỏ được quấn trong chiếc áo cũ của Lộc và đặt nằm gần bếp lửa được đào sâu dưới lòng đất. Minh buột miệng hỏi:
– Ủa sao nó chạy từ dưới chân đồi lên đây mà không vướng mìn hay trái sáng vậy há ?
Hưng nói có vẻ thành kính:
– Có lẽ đó cũng là một điều kỳ diệu mà chỉ ơn trên mới biết được.
Không gian trở lại tĩnh lặng êm ắng, mặc cho chai rượu cạn dần, mặc cho những điếu thuốc được đốt lên lập lòe trong những bàn tay che kín, và mặc cho những giọt sương đêm đang thấm đẫm vai áo, những người tuổi trẻ ấy vẫn ngồi bên nhau, chờ đón giây phút thiêng liêng, đất trời giao hòa.
Dù không có tiếng chuông nhà thờ, không có những ánh đèn lộng lẫy nhưng đêm ấy, những nguời lính trẻ đã tạo ra một bữa tiệc Noel đáng nhớ bằng chính tình đồng đội và sự lạc quan của những chiến sĩ đang chiến đấu vì lý tưởng quốc gia dân tộc.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.