Đường phố Columbia (South Carolina) những ngày này bỗng có một thứ “lạ” mà lâu rồi người ta ít thấy: nụ cười hiền, những bàn tay chắp lại, và đám đông đủ mọi màu da đứng sát hai bên lề đường chỉ để nhìn một đoàn tăng sĩ bước qua trong im lặng.

Họ gọi đó là “Walk for Peace” – cuộc đi bộ cho hòa bình. Một đoàn các nhà sư theo truyền thống Theravada, khoác áo nâu cam, mang theo túi vải, gậy chống… và có cả một “thành viên” đặc biệt: chú chó cứu hộ tên Aloka (nghĩa là “ánh sáng”).
Columbia đón đoàn sư: càng đi càng đông, càng nhìn càng dịu
Từ sáng sớm, người ta đã đứng chờ dọc lề đường. Có người mang hoa, có người mang bảng vẽ “Love wins”, “Peace & unity”, có người chỉ lặng lẽ giơ điện thoại lên ghi lại khoảnh khắc hiếm hoi: giữa thời sự bạo động, chia rẽ và oán thù, vẫn có một đoàn người đi bộ chỉ để nhắc nhau… thở chậm lại.

Đáng chú ý là rất nhiều người trong đám đông là tín đồ Thiên Chúa giáo. Họ không xem đoàn sư như “người khác đạo” mà nói thẳng, rất mộc mạc: Chúa Jesus đang đồng hành cùng những người đi vì hòa bình và tình yêu. Và rồi, giữa tiếng vỗ tay, có người thốt lên “Amen” như một lời xác nhận: hòa bình không cần chung một nghi thức – chỉ cần chung một tấm lòng.
Hành trình 2.300 dặm: khởi đi từ Texas, hướng về Washington D.C.
Cuộc hành trình bắt đầu từ cuối tháng 10/2025, xuất phát từ một trung tâm/đạo tràng thiền Vipassana gắn với cộng đồng Phật giáo gốc Việt ở khu vực Fort Worth (Texas). Ban đầu đoàn có 19 vị, sau một tai nạn giao thông liên quan xe hộ tống bị tông trên đường ở Texas khiến hai vị bị thương, trong đó có một vị mất một chân, nên đoàn tiếp tục với 18 tăng sĩ.

Họ đi xuyên qua các tiểu bang miền Nam nước Mỹ, ngày nối ngày dọc các tuyến đường dài, nhiều đoạn chỉ có nhựa nóng, sỏi đá, thậm chí mảnh kính. Vị dẫn đoàn – một nhà sư nói năng nhỏ nhẹ – có lúc đi chân trần, bàn chân băng kín vì dẫm đinh, đá và thủy tinh, nhưng vẫn giữ một thứ bình thản khó tin: đau thì đau, mà tâm không “gào”.

Đoàn dự kiến tới Washington D.C. vào khoảng giữa tháng 2, và khi ấy, không ít người tự hỏi: nếu Columbia đã đông đến vậy, thì thủ đô sẽ còn “dậy sóng” bình an tới đâu?
Không phải để “cải đạo”, mà để chữa lành
Điều khiến nhiều người Mỹ xúc động là thông điệp của đoàn không mang màu “tranh luận”, cũng không đứng về phe nào. Họ nói thẳng: không nhằm cải đạo, chỉ muốn gieo một thói quen nhỏ cho đời sống lớn – chánh niệm, tha thứ, chữa lành.

Khi tới Washington, đoàn cũng dự tính trình bày nguyện vọng công nhận Vesak (ngày Phật đản và giác ngộ) như một ngày lễ mang tính suy ngẫm – compassion và unity – cho mọi người bất kể tôn giáo. Nhưng ngay cả mục tiêu đó cũng không phải “cái lõi” của hành trình. Cái lõi nằm ở việc: mỗi thị trấn họ bước qua, người lạ bỗng biết nhìn nhau hiền hơn, nói với nhau nhẹ hơn.
Đám đông và mạng xã hội: một “cơn khát” hòa bình lộ hình
Trên mạng xã hội, bình luận đổ về từ khắp nơi: người khen đẹp, người hỏi có sư Việt không, người tò mò “đoàn này trước hay sau đoàn Minh Tuệ”, người lại đùa mà lo: “lỡ bị soi vì chính trị thì phiền”. Nhưng dù khen – hỏi – đùa – nghi, điểm chung vẫn là một cảm giác: thế giới mỏi mệt quá rồi, nên bất cứ điều gì tử tế và không đòi trả giá bằng hận thù đều trở thành nơi để người ta tựa vào.
Có người kể đã chạy xe hàng trăm dặm chỉ để gặp đoàn vài phút, nhận một đóa hoa, rồi bật khóc. Có người mất người thân, mang theo nỗi đau nhiều năm, nói rằng nhìn ánh mắt các nhà sư bỗng thấy “được phép” bình yên trở lại. Có những đêm đoàn ngủ lều ngoài trời, nhưng sáng ra lại bước tiếp, như thể chỉ cần còn đi là còn mở ra một lối khác cho trái tim.
Và biết đâu… Columbia chỉ là khúc dạo đầu
Trong một nước Mỹ đang bị xé bởi quá nhiều đường ranh, hình ảnh đoàn tăng sĩ lặng lẽ đi qua giữa rừng điện thoại quay phim, giữa tiếng vỗ tay và lời “Amen”, tự nhiên trở thành một câu hỏi lớn: phải chăng điều người ta cần nhất lúc này không phải thêm một cuộc tranh thắng – mà là một khoảnh khắc cùng nhau lắng xuống?

Nếu đúng như vậy, thì cuộc đi bộ này không chỉ là một sự kiện “lạ mắt”. Nó là một tấm gương: người ta nhìn vào đó để nhớ rằng hòa bình không phải khẩu hiệu trên băng-rôn. Hòa bình bắt đầu từ cách mình bước, cách mình thở, và cách mình thôi coi nhau là kẻ thù.