Bài Viết Dành Cho Những Kẻ Mỗi Lần Mở Miệng Là Phát Ra Tiếng "Ba Que"
Theo tôi thấy, thì những kẻ hay dùng cái từ 3/// đó thường còn trẻ, đa số chưa đến 60, có nghĩa là vào năm 1975 chỉ còn là những đứa con nít. Còn những người lớn tuổi hơn, thậm chí cả đảng viên, họ cũng nói theo một cách khác. Ngay cả từ "Ngụy Quân" và "Ngụy Quyền" nay cũng đã được chính thức gỡ xuống.
Cho rằng họ là những kẻ "chiến thắng" một cuộc chiến đầy đau thương và kéo dài, nhưng tâm lý mặc cảm thua kém của họ vẫn còn thấy thể hiện qua rất nhiều mặt. Những giá trị nhân bản của xã hội thời VNCH vẫn còn đó, làm cho những kẻ "chiến thắng" ăn ngủ không yên. Hằng triệu người từ ngoài Bắc di cư vào Nam, sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954. Hằng triệu người khác đã tìm mọi cách vượt biển Đông để từ bỏ chế độ CS sau chiến thắng 1975.
Rồi sau năm 1975, đã có bao nhiêu triệu người miền Bắc lũ lượt kéo vào miền Nam làm việc và sinh sống. Hà Nội là thủ đô, được đảng CS chăm sóc trước miền Nam trong những năm 30 cơ mà? Sao không có thấy xuất hiện làn sóng dân trong Nam kéo về Hà Nội? Đảng tuyên truyền rằng nhờ Mỹ đổ tiền vô nên miền Nam phồn thịnh! Vì sao lại bảo là, Mỹ ác lắm, đem quân vô giết dân Việt.
(Minh họa)
Điều nào mới là đúng? – Cả hai đều sai cả!
Nói rằng thiên nhiên đất đai trong miền Nam trù phù hơn. Đó là sự ngụy biện hoặc là dốt nát. Karl Marx đã phạm sai lầm căn bản ở điểm nầy khi xây dựng lý thuyết về chủ nghĩa Cộng Sản. Theo lý thuyết đó, đất đai và phương tiện sản xuất là suối nguồn của sự giàu có, nên CS không cho phép tư nhân có được quyền sở hữu đất đai và phương tiện sản xuất.
Nhưng thật ra, sự giàu có phong phú nằm nơi con người, đất nước nào biết chăm sóc và trân trọng con người, đất nước đó sẽ hưởng được sự thịnh vượng. Hãy so sánh Nam và Bắc Hàn. Nam Việt và Bắc Việt cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.
Miền Nam lúc nào cũng bị quân CS đánh phá và khủng bố, chính quyền dân chủ non trẻ với nhiều bọn CS nằm vùng, mà vẫn xây dựng được cuộc sống hài hòa cho người dân. Phát triển lớn mạnh về mọi mặt từ kinh tế, giao thông công cộng, y tế, giáo dục… Đó là lý do tại sao mà miền Nam trở nên thịnh vượng ngay cả trong lúc có chiến tranh, giặc giả. Và trình độ về dân trí đó đã kéo miền Nam vượt lên hẳn so với Hà Nội.
Rồi những người trong Nam liều mình vượt biển để tìm con đường sống trong cái chết. Nếu chẳng may bị bắt trở lại thì bị tù đày với tội danh là "phản quốc". Khi họ đã ổn định cuộc sống nơi nước ngoài, gửi những đồng tiền do chính sức lao động của họ về cho thân nhân ở trong nước thì đảng lại gọi họ là "kiều bào", "khúc ruột ngàn dậm", nghe nặng sự nịnh nọt dối trá đến trơ trẽn, mắc ói! Còn mấy cái loa tuyên truyền thì rêu rao, "đi ra nước ngoài ăn bơ thừa sữa cặn…
Nhờ những đồng tiền "bơ thừa sữa cặn" đó mà kinh tế VN vượt qua thời kỳ khô cằn do đường lối kinh tế theo XHCN, mọi thứ đều "bị quốc doanh hóa, nhà nước quản lý" hết, nằm trong tay của đảng và Nhà nước… Đến lúc hết thở nổi, Nhà nước thấy hết hồn, đành buông xả ra, kêu gọi là "đổi mới"!
Qua đó, có phải cái bóng mát của VNCH vẫn còn che chở người dân trong những lúc khó khăn đó mãi cho đến ngày hôm nay?
Vậy đó, Cộng Sản Bắc Việt vi phạm những hiệp ước quốc tế để giành chiến thắng trong biển máu nhưng những giá trị nhân bản của VNCH càng lúc càng âm ỉ đốt nóng những trái tim Việt Nam.
Các người càng dùng lời lẽ xấc xược để tỏ vẻ khinh miệt người khác thì sẽ càng làm lộ rõ các người chỉ là thứ dốt nát và mất văn hóa mà thôi. Cộng Sản Chủ Nghĩa là đỉnh cao của Xã Hội Chủ Nghĩa. Mà XHCN cũng đã vỡ tan theo liên bang Xô Viết rồi, còn Thiên Đàng Cộng Sản có nằm mơ cũng sẽ không bao gặp được.
Vậy mà các người cố gào 3/// để tự đề cao cho mình hơn thiên hạ ư? Rất tiếc cái chính nghĩa Cộng Hòa đó vẫn còn sáng mãi trong lòng dân Việt, nhất là người dân miền Nam. Có lẽ phải dùng đến những con số để chứng minh cho thấy cả guồng máy của nhà nước XHCNVN đã và đang sống dưới bóng mát của lá cờ mà họ gọi là 3/// đó.
Các người cứ lục tung hết sổ sách của cái gọi là "chính quyền XHCNVN" lên mà xem tổng số ngân sách Nhà nước dùng để trả lương cho toàn bộ công nhân viên chức là bao nhiêu. Rồi các người xem con số đó có phải chưa bằng một nửa số tiền mà Việt Kiều gửi về hàng năm, trung bình là 10 tỷ USD, có năm lại cao con số đó rất hơn. Như vậy các người không ngủ dưới bóng mát của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là gì?
Tôi sẽ dẫn giải cho các người thấy, cả nước VN từ sau 1975 đến nay vẫn tiếp tục sống dưới bóng mát của lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Từ ngày Sài Gòn bị "phỏng giái", (người dân Miền Nam nói như vậy đó, nói lái là một nét đặc thù trong văn hóa bình dân của dân Nam kỳ), thì một mặt trận nhằm tiêu diệt Văn Hóa miền Nam được phát động rất quy mô và triệt để. Đó là trận chiến "Tẩy Não" dân Miền Nam, nhằm loại bỏ tư tưởng và ý thức hệ Tự Do Dân Chủ. Tất cả văn hoá phẩm từ sách báo đến âm nhạc đều bị tiêu hủy và cấm đoán. Nhưng làm sao có thể trói buộc được tư tưởng của con người chứ?
Nhà nhà nộp sách đem đi đốt, việc nầy không hề khó, nhưng nếu ra lệnh cấm dân miền Nam hát những bản nhạc đã in sâu vào tim vào óc của họ thì quả là không thể được. Khi mọi thứ đã bị hoang tàn đổ nát kể cả lòng người dân lành, thì những dòng nhạc trữ tình lại khe khẽ quay trở về như làn gió nhiệm mầu, để xoa dịu bớt cái nỗi thống khổ của đời thường dưới chế độ XHCN mới này. CSVN gọi dòng nhạc đó là "Nhạc Vàng" để đối đầu với dòng "Nhạc Đỏ" sặc mùi chém giết mà giai điệu và tiết tấu hát hò mang đậm sắc thái của Trung Cộng. Nhưng cho đến hiện tại thì họ trở nên ganh tỵ với cái tên gọi đó, vì nó thật sự đích đáng và đúng đắn theo nhiều khía cạnh.
"Nhạc Vàng" không hề cổ súy chiến tranh mà chỉ biểu lộ ra những cảm xúc đau thương của con người trong thời chiến. Vậy thì, tại sao người ta lại cấm "Nhạc Vàng" này? Có phải vì người ta sợ cái bóng dáng thiên thần dịu dàng và ngọt ngào chan chứa đầy tình người, sẽ làm hiện thân của Ác Quỷ bị nổi trội rõ nét hơn chăng?
"Nhạc Vàng" quả nhiên là một "tòa lâu đài văn hóa Việt Nam Cộng Hòa bất diệt", chẳng những không bị hoen rỉ qua thời gian mà còn lóng lánh hơn như một kho báu cho mọi tầng lớp con em người dân Việt suốt 3 miền và kể cả những kẻ từng lên án, vùi dập lẫn sợ sệt nó. Thử hỏi xem, đã có bao nhiêu người từng khai thác cái kho báu văn hóa quý giá vô tận này?
"Nhạc Vàng" là loài hoa mỹ miều kiêu sa, mọc lên từ bom đạn chiến tranh, tồn tại qua biết bao sự vùi dập, thể hiện tính nhân bản của một xã hội đầy tình người, đáng được trân quý như vàng. Hơn nửa thế kỷ qua, chưa có một dòng nhạc đối thủ nào lăm le đứng gần chứ đừng nói là soán ngôi.
"Nhạc Vàng", một hương vị kỳ diệu, không thể thiếu được khi đang thưởng thức một ly cà phê ngon hay một chén trà thanh thoát. Một tay đàn guitar và nhạc vàng luôn là tâm điểm cho những buổi nhậu bình dân.
"Nhạc Vàng", một loại trầm hương hảo hạng cho bất cứ cuộc họp mặt nào từ quê ra tỉnh, từ đám cưới đến đám tang, từ sân khấu đại nhạc hội hàng ngàn khán thính giả đến quán cà phê chỉ dăm ba người ở cuối phố, thậm chí là niềm giải trí duy nhất trong chốn lao tù….
"Nhạc Vàng", là ánh lửa rực rỡ của con Phượng hoàng hồi sinh từ tro bụi sau khi những người nhân danh CSVN đã tìm cách giết nó bằng mọi khả năng của họ. Ánh lửa đó đã bùng lên, lan tỏa đến từng trái tim của chính những người mang danh hiệu là đảng viên ĐCSVN, bất luận là ở đâu, Nghệ Tĩnh, Hà Nội hay Sài Gòn!
Nói mãi về "Nhạc Vàng" thời VNCH sẽ không bao giờ cạn ý.
Nếu những lời lẽ quanh co trên đây chưa thực sự vẽ ra cái bóng mát của lá cờ vàng, chưa chứng minh được âm nhạc VNCH là loại vàng ròng 24 karat thì tôi xin được dẫn quý vị vào yếu tố kinh tế của Nhạc Vàng vậy.
Từ hải ngoại đến quốc nội, bao nhiêu doanh nghiệp phát triển nhờ Nhạc Vàng, bao nhiêu ca sĩ thành danh và tạo nên sự nghiệp, bao nhiêu người trở nên giàu có, bao nhiêu công ăn việc làm cho cái kỹ nghệ âm nhạc nầy, từ thời băng từ, đến đĩa từ, CD, kế đến phong trào Karaoke, bao nhiêu kỹ thuật viên, phòng thâu, ca nhạc sĩ, cơ sở sản xuất, phát hành, bán sỉ lẻ, thiết bị âm thanh, ..v.v và v.v…
Bao nhiêu Đại nhạc hội, tụ điểm ca nhạc… Biết bao nhiêu ca sĩ, từ Bắc chí Nam đã thành triệu phú đô la nhờ vào cái được phỉ báng là "Văn Hóa Nô Dịch" đó???
"Nhạc Vàng" đã góp mặt tham gia với người dân ở cả nước trong việc mưu sinh hàng ngày, từ quán cà phê, đến hàng loạt xe đò đường dài, đến anh bán kẹo kéo, đến những em bán hàng rong hằng đêm trên phố, đến những người hành khất… Lớp học hát, học đàn nở rộ, tiệm sản xuất đàn guitar gia tăng, quán cà phê nhạc sống, bình dị mà trữ tình ngày càng phổ biến rộng rãi.
Một chiếc điện thoại thông minh, một cái mi-crô không dây, khách ngồi uống nước mía bên vệ đường cũng có thể chia sẻ với nhau một bản tình ca… ấm áp. Cái bóng mát đó càng ngày càng mở rộng ra trên nhiều lãnh vực của cuộc sống và địa phưong, lan dần đến tận các tỉnh miền Bắc… Đó không phải là bóng mát từ nền âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa thì là gì, lửa hỏa ngục chăng?
Tôi đã thấy, ca sĩ bậc nhất ĐVH, tranh thủ cho ra mắt 2, 3 album nhạc vàng trong vòng một tháng, hát giành hát giựt, sợ ca sĩ khác hát trước, mất doanh số bán. Như một tên ăn trộm, khám phá ra kho báu, hốt vội hốt vàng, Nhạc Vàng chính là vàng ròng đó.
Tôi đã thấy cũng ĐVH hát bài "Cho một người nằm xuống", dĩ nhiên là hát để thu tiền, có bao giờ ĐVH sẽ nghĩ đến những trái ngọt nầy do ai vun trồng mà nên? Vì sao không hát cho người thương binh VNCH còn sống vất vưởng đến ngày hôm nay? Mang danh một diva, một nghệ sĩ ưu tú, ĐVH nếu thật sự có tâm hồn nghệ sĩ, tại sao không dám một có lần tri ân những người đã nằm xuống để bảo vệ cho thể chế đã sản sinh ra cái kho báu âm nhạc này? Phải chăng vì không có tâm hồn mà chỉ hát vì lòng tham tiền nên bị người đời gọi là "Ca Nô"?
Tôi đã xem video clip của đại ca… sĩ Ngọc Sơn, đại gia từ nhạc vàng, hát trong một hội trường đầy ắp khán giả là quân đội mặc quân phục đại cán, ngực đầy huân chương "cách miệng". Những ca khúc nhạc vàng cất cao, cả hội trường đứng dậy, hai tay đưa lên cao, đung đưa theo dòng nhạc…
Các vị này đa số là đảng viên, các vị chắc đã học tập lý luận nhiều lắm, quý vị có thấy ra một nghịch lý vô cùng to lớn ở đây không? Hoặc là các vị có thấy xấu hổ trong lòng hay không? Cái mà quý vị diệt tận, giết sạch ngày hôm qua, thì hôm nay ngồi dưới cái bóng mát của cái "xác khô VNCH" mà chia sẻ hương thơm ngào ngạt của nó.
Các người là kẻ chiếm và thắng, các người ra sức hành hạ, chà đạp kẻ thất cơ lỡ vận nhiều rồi, chúng tôi không màng, vì nghỉ rằng lịch sử sẽ có lúc phải trả lại công đạo.
Nếu quý vị mạt sát VNCH thì móc cổ mà ói ra hết những gì mà quý vị nuốt vô từ nền văn hóa VNCH đó đi.
Còn như quý vị trơ trẽn, miệng thì mỉa mai:"Đu càng, ba que, quần què" mà giành nhau đưa tay vào chấm mút, thì quả thật đáng khinh thay!
Và xin phép trích dẫn lại nhận định của một bạn đọc:
Bài phân tích, nhận định này thật sống động, sâu sắc và chính xác mà từ lâu ít thấy xuất hiện trên mạng, chứng tỏ tác giả bài viết đã nghiên cứu từng chữ một, từng câu văn để truyền đạt lại những cảm xúc, cảm nhận của một người đã từng sống qua thời kỳ đen tối trước đây ở miền Nam tự do. Dĩ nhiên kèm theo đó là sự thịnh nộ, nổi tức giận về bản chất của một chế độ hung ác, bạo tàn được dẩn dắt bởi những kẻ tự nhận là "đầy tớ nhân dân", nhưng thực chất chỉ là một bè lũ quỷ dữ đội lốt người, nhân danh cái chủ nghĩa CS đốn mạt, tàn bạo để gây ra bao nhiêu tội ác chồng chất đối với nhân loại.
Chỉ có những ai đã từng sống trong giai đoạn chiến tranh tương tàn này, mới thấu hiểu đầy đủ cái tốt đẹp, cái giá phải trả của sự tự do, dân chủ, của chính nghĩa và lẽ phải, của sự hi sinh của cả triệu thanh niên cầm súng bảo vệ đất nước, bảo vệ cuộc sống yên lành của người dân miền Nam trước đây. Thế hệ đó (mà trong đó có cá nhân tôi) đã không nề hà, bỏ qua tuổi thanh xuân và ước mơ trở thành người thành đạt trong xã hội, để xả thân cầm súng chiến đấu chống giặc thù, bảo vệ màu cờ vàng 3 sọc đỏ này luôn phất phới, hiên ngang trước sóng gió của chiến tranh.
Bây giờ ngồi lại, nhìn về quá khứ, về những sự cống hiến cho đất nước, trong lòng luôn tràn dâng niềm tự hào, sự hãnh diện của người đã từng dấn thân thi hành trách nhiệm và bổn phận của người công dân trong chế độ độc lập tự do mang tên VNCH. Với tâm niệm "Thắng không kiêu, bại không nản" cho dù sau này đất nước bị giặc thù cưỡng chiếm bằng bạo lực, nhưng đại đa số anh em chúng tôi vẫn "nín thở qua sông" vì trong lòng luôn nuôi ý nghỉ rằng, không lẽ Trời đất lại bỏ mặc những sinh linh đã cống hiến tất cả, kể cả sinh mạng để bảo vệ đất nước, không lẽ Hoa Kỳ, người bạn đồng minh lại nhẩn tâm bỏ rơi chúng tôi như vậy hay sao???
Cho nên dù sống trong ngục tù u ám, đói khát và bị đối xử còn thua loài thú, chúng tôi vẫn hiên ngang, thầm bảo với nhau "Tôi trung không thờ 2 chúa", ráng gồng mình chịu đựng, chia sẻ ngọt bùi với nhau, ngày đêm bênh vực bảo vệ cho nhau chống lại bọn cai tù hung ác. Có biết đâu rằng, liệu ông Trời có ngầm che chở cho chúng tôi trước sự chà đạp, đối xử vô nhân đạo của kẻ thù, biết đâu rằng ông Trời sẽ làm cho thiên hạ động lòng và giang tay đón nhận chúng tôi thoát khỏi cảnh ngục tù để đến bến bờ mới, trong yên bình và hạnh phúc tràn đầy.
Và điều kỳ diệu đã xảy ra, hàng triệu người vượt biển bỏ nước ra đi đã được cả thế giới vui vẻ đón nhận, hàng chục ngàn quân cán chính VNCH được Hoa Kỳ đón rước đàng hoàng bằng máy bay, chính thức ngẩng mặt ra đi trước sự ganh tức của bọn cầm quyền CS lúc bấy giờ.
Còn nói về văn hóa, nghệ thuật thời đó thì bài viết ở trên đã vạch trần ra hết rồi, xin miễn bàn thêm.
Chỉ muốn nhắc nhở với các bạn còn trẻ, với lòng nhiệt huyết sẳn có, dù cho sống trong nước hay ở ngoại quốc, nên có cái nhìn đúng đắn hơn về lịch sử dân tộc, biết phân biệt đâu là tốt xấu, đâu là thiện ác để có sự lựa chọn đúng đắn cho con đường tiến thân của mình để đóng góp cho cộng đồng, cho xã hội. Lịch sử nhân loại, lịch sử dân tộc vẫn còn đó, đúng hay sai tùy thuộc vào nhận định và quyết định đúng đắn của từng người một, không thể dùng bất cứ quyền lực nào để khống chế, áp đặt được.
Vài hàng góp ý, xin cám ơn đã đọc qua và mong được các bạn chỉ giáo thêm.
Riêng tôi vẫn gọi bọn này là "đầy tớ nhân dân" vì trước đây chúng từng xưng danh như vậy để "mê hoặc" những ai còn nhẹ dạ. Còn từ "bộ đội" thì hiện nay chúng xài lại chữ "quân nhân", ngay cả trên báo đảng, mới thật là trơ trẽn đến cỡ nào?? Tiếng Việt rất trong sáng và đầy đủ ý nghĩa sau khi được dày công nghiên cứu và chỉnh sửa, thật đáng tiếc lại rơi vào những đầu óc bọn "khỉ Trường Sơn" này thì lại biến hóa đến lố lăng, ngược ngạo và mất nhân tính!!! Không thể trách cứ Google Translate vì họ cũng dựa vào chữ nghĩa "mất gốc" này để phiên dịch lại từ các thứ tiếng qua tiếng Việt thật họm hĩnh này!!
(hết trích)
Pennsylvania có tên chánh thức là "Thịnh vượng chung Pennsylvania" (Commonwealth of Pennsylvania). Nó thuộc miền Đông Hoa Kỳ và nhóm "Các tiểu bang Trung-Đại Tây Dương". Ngoài ra nó còn thuộc Nhóm "Các tiểu bang thuộc Ngủ Đại Hồ". Dãy núi Appalachian chạy dọc chính giữa tiểu bang này.
Hiện có gần 44 ngàn người gốc Việt sanh sống ở đây. Vợ chồng tôi đã cùng con cháu đến đây nhiều lần. Phố Sài Gòn Nhỏ ở thành phố Philadelphia rất vui.
Pennsylvania giáp ranh với tiểu bang Delaware ở phía Tây-Nam, Maryland phía Nam, West Virginia ở phía Tây-Nam, Ohio phía Tây, hồ Erie và tỉnh bang Ontario của Canada ở phía Tây-Bắc, tiểu bang New York ở phía Bắc và New Jersey ở phía Đông.
Pennsylvania rộng hạng 33 ở Mỹ, đông dân hạng 6 và mật độ dân số hạng 9.
Năm thành phố đông dân nhất tiểu bang là Philadelphia (1,560,297 người), Pittsburgh (305,801), Allentown (118,577), Erie (100,671), và Reading (89,893). Nó thuộc nhóm 13 tiểu bang lúc ban đầu đã họp nhau lại để chống Anh, giành độc lập. Thủ phủ tiểu bang là thành phố Harrisburg.
Do đâu có tên Pennsylvania? Theo Wikipedia, từ này có nghĩa tiếng Anh, khu rừng của Penn. Mấy trăm năm trước ở đây chỉ có rừng. Đô đốc cha của William Penn là anh hùng dân tộc, nên Vua Charles II đã chọn tên khu rừng của Penn (Pennsylvania) để đặt tên cho tiểu bang này, vinh danh ba của William Penn, chủ đất đầu tiên của nơi này.
Pennsylvania là một trong 13 tiểu bang nguyên thủy của nước Mỹ. Năm 1681 Vua nước Anh đã bán vùng đất này cho William Penn, con của một đô đốc Anh, anh hùng dân tộc.
Đây là tiểu bang thứ nhì đã phê chuẩn Hiến Pháp Liên Bang Hoa Kỳ vào ngày 12 tháng 12 năm 1787.
Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp của Mỹ đã được thảo luận và soạn thảo ở đây. Independence Hall (Sảnh Độc Lập) nơi các dân biểu soạn thảo hai văn kiện căn bản này nằm ở thành phố Philadelphia ngày nay.
Trong suốt thời chiến tranh giành độc lập, trận đánh lịch sử tên Trận Gettysburg (Battle of Gettysburg) đã diễn ra ở miền Nam trung tâm tiểu bang này. Trận này xoay chiều cuộc chiến, giống như trận Điện Biên Phủ đối với Việt Nam.
Theo thống kê dân số năm 2013, tiểu bang Pennsylvania có 43,953 người Việt Nam sanh sống, trong số này có khoảng trên 17,335 người sống ở thành phố Philadelphia.
Philadelphia là Thủ đô 10 năm độc lập đầu tiên của nước Mỹ. Đây là một trong năm thành phố đông dân nhất Hoa Kỳ, sau New York và Los Angeles. Phila có nhiều chợ Việt Nam (Shopping Mall), mổi Shopping Mall có nhiều tiệm ăn, tiệm bán video, nhạc Việt Nam, uốn tóc, du lịch, khai thuế v.v.., rất vui.
Phố Sài Gòn Nhỏ nằm ở đường Washington, trong khu chợ Ý ngày xưa, phía Nam thành phố. Ngoài ra người Việt Nam cũng sống ở một vài khu khác như vùng Tây-Nam (Southwest) và Đông-Bắc (Northeast) thành phố Philadelphia.
Khu Tây-Nam (Southwest Philadelphia) ngày xưa có nhiều người gốc Ái Nhĩ Lan (Irish) sống. Ngày nay đây là một khu da đen. Khu Đông-Bắc (Northeast Philadelphia) đông người da trắng thiểu số sanh sống, như người Ba Lan, Do Thái, Đức, Ý và Nga. Cả 3 khu người Việt Nam sống và mở tiệm kể như khu nghèo của thành phố.
Theo nhận định của nhiều người, người Việt Nam ở Mỹ rất hay. Họ đến những khu xuống cấp, người địa phương không muốn ở, dọn đi, giá thuê nhà rẽ, người Việt dọn vô mở tiệm tùng, quán ăn, cơ sở thương mại làm cho khu nầy sống lại, và phồn thịnh.
Phố Sài Gòn Nhỏ ở Philadelphia cũng theo khuôn mẫu này. Ở đây vui lắm, cho nên vợ chồng tôi cùng con cái thỉnh thoảng đến đây ăn uống, nghe nhạc, dự tiệc đám cưới, khiêu vũ v.v... Nhờ vậy mà cuộc đời vui hơn.
Người Việt Nam bắt đầu mở tiệm tùng và quán ăn ở đây trong thập niên 1990. Lúc ban đầu người ta mở hai chợ thực phẩm lớn là Chợ Hoà Bình (Hoà Bình Plaza) và chợ Wing Phat (Wing Phat Plaza). Nhiều tiệm tùng bán thức ăn thức uống, băng dĩa nhạc được mở lẩn quẩn hai khu chợ này.
Năm 1998 người ta mở hai chợ mới lớn hơn là chợ “New World” (New World Plaza, chợ Thế Giới Mới), và chợ “1st Oriental Market” (chợ Đệ Nhất Đông Phương).
Điểm đặc biệt là khu chợ Việt Nam ở đây không được xây cất với kiến trúc riêng biệt giống Việt Nam hay Tàu. Nhìn sơ qua tôi thấy giống như một khu chợ Mỹ nghèo. Mặc dầu vậy, ở đây vui lắm..."
Các bạn ngày nay may mắn hơn tôi. Các bạn đến thăm viếng nước Mỹ, thăm gia đình và bạn bè, làm việc, kiếm tiền, hoặc du học, các bạn còn đất nước để trở về.
Các bạn có một cộng đồng người Việt ở đây, muốn ăn món Việt Nam nào cũng có, muốn mua món Việt Nam nào cũng được. Các bạn không cô đơn, cực khồ, tuyệt vọng và sống dưới đáy xã hội Mỹ như chúng tôi năm 1975.
Lúc đó Cộng Sản mạnh lắm, gần như cai trị phân nửa thế giới, nên chúng tôi đến Mỹ với tâm trạng đi không trở về, chọn nơi này làm quê hương, cố quên quá khứ ở Việt Nam, và dấn thân hội nhập, tranh đấu để sống và chết ở đây.
Năm 1975 khi chúng tôi ra đi, tôi chỉ biết mình phải đi, không biết đi đâu và làm gì, cuộc đời sẽ ra sao. Lúc đó Cộng Sản bao vây Sài Gòn và chuẩn bị tấn công.
Chúng tôi tránh lằn bom lửa đạn, tìm đường sống cho các con, thế thôi.
Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase ở Sài Gòn, nên chúng tôi đi New York nơi có Trụ Sở Trung Ương của ngân hàng nầy, và sống ở đây 41 năm trước khi dọn nhà về Florida sống quãng đời còn lại.
Chase sponsor (bảo trợ) chúng tôi, nhưng cử một Vice President nhà băng Host (tiếp đãi) chúng tôi trong những bước đầu sống ở Mỹ.
Sự khác biệt văn hóa giữa người Việt và Mỹ quá lớn, nên ở nhà Host một thời gian giúp chúng tôi nói tiếng Mỹ khá hơn, hiểu rõ hơn cách người Mỹ sống, giúp chúng tôi thích nghi dễ dàng hơn..."
"... Tôi vẫn nhớ mình đã từng dạy học, viết văn và làm sách ở Sài Gòn. Thời tuổi trẻ tôi cũng nhiều lý tưởng, nên đã theo các đàn anh Giáo Sư Nguyễn Văn Bông và GS Nguyễn Ngọc Huy chống đối chánh phủ, mong muốn một chế độ tốt hơn cho quê hương. Thời ấy đã qua rồi.
Tôi cố gắng quên quá khứ đó, để thích nghi với cuộc sống mới.
Nhiều bạn cũ của tôi thời dạy học rất nổi tiếng, khi tôi may mắn gặp lại lúc đến Cali, đều ngạc nhiên thấy tôi thay đổi, hoàn toàn thay đổi.
Thân xác vẫn là tôi, tâm hồn hoàn toàn khác, đặc biệt những hiểu biết tôi học được ở Mỹ hoàn toàn khác thời còn ở Sài Gòn. Lúc đó tôi mới ý thức mình đã thật sự trở thành một con người khác, và thật sự đã từ bỏ quá khứ oanh liệt ở Sài Gòn rồi.
Qua Mỹ, các bạn tôi vẫn còn làm báo tiếng Việt, viết văn, dịch sách, và liên hệ với giới văn nghệ hải ngoại. Họ nổi tiếng. Khi gặp lại họ, tôi cảm thấy mắc cở, như đã làm điều gì tội lỗi vậy.
Tôi thấy họ hay quá. Tôi đã bỏ cuộc, chịu thua, và thật sự bắt đầu lại. Thay vì tiếp tục sống như một người Việt Nam thời ở Sài Gòn xa xưa, tôi đã đổi mới, đã thích nghi, đã sống như một người Mỹ trung bình.
Quyết định bỏ hết quá khứ để bắt đầu lại không phải dễ.
Bỏ hết quá khứ có nghĩa bỏ hết những gì làm nên giá trị cá nhân mình trong quá khứ. Lúc sống ở Sài Gòn, đi đâu người ta cũng chào hỏi, thưa Thầy. Đi đâu cũng có người nhận ra tôi, là ông Quê Hương Mến Yêu, là chương trình TV tôi làm MC. Đi đâu người ta cũng nói về sách vở, và nhà xuất bạn Trẻ do tôi chủ trương. Bỏ hết, bắt đầu lại.
Sau hơn 42 năm (bây giờ 49) cố quên quá khứ và đám con tinh thần ngày xưa, lần đầu tiên tôi cầm lại trong tay một cuốn sách do tôi dịch, viết và xuất bản, là vừa rồi về thăm quê hương ăn Tết, một vài bạn FB của tôi ở Hà Nội và Sài Gòn đã gởi tặng một vài quyển sách cũ.
Đám con tinh thần của tôi đã tự sống tự chết 42 năm qua (bây giờ 49), tôi không quan tâm và không để ý tới chúng nữa. Tôi quên hết, để bắt đầu lại. Tôi đã sống dưới đáy xã hội Mỹ, nhưng tôi đã đi lên..."
"... Năm 1975 chúng tôi đến Mỹ với quyết tâm sống, làm lại cuộc đời, nuôi con, dạy dỗ con thành người, sống cuộc đời hạnh phúc.
Chúng tôi bắt đầu lại, sống dưới đáy xã hội, nhưng chúng tôi quyết tâm đi lên, cần cù làm việc, vừa làm vừa học. Chúng tôi cực khổ, nhưng nhìn nụ cười của đám con, tôi thấy mình đã đi đúng đường.
Trong lúc bên nhà Cộng Sản xúi dục con cái chống lại cha mẹ, rình rập xem cha mẹ có nói xấu gì Đảng và Chế Độ không, ở đây cha mẹ và con cái yêu thương nhau, sống trong tình thương, thay vì hận thù.
Chúng tôi nhất quyết thích nghi với đời sống mới, tranh đấu ngoi lên. Muốn thích nghi với cuộc sống mới ở Mỹ, điều cần thiết là quên quá khứ. Quên được quá khứ, con tim mới vui trở lại, như lời một bài ca.
Bây giờ muốn nhớ quá khứ, tôi thấy có một rào cản trong tâm linh muốn đè nén và chôn đi quá khứ, không cho tôi nhớ.
Lạ thật. 42 năm trước (bây giờ 49) khi chúng tôi vừa đặt chân đến Mỹ, tôi cũng ở trong tâm trạng này, muốn quên quá khứ, để bắt đầu lại. Phải quên quá khứ mới có thể thích nghi được với cuộc sống hiện tại, và xây dựng tương lai.
Nói thì dễ, nhưng phải hơn 7 năm sau khi đến Mỹ, tôi mới quên được quá khứ, và xây dựng được cuộc sống ổn định trên đất nước này.
Chúng tôi may mắn đến Mỹ rất sớm. Chúng tôi thuộc đợt người Việt Nam đầu tiên đến New York vào năm 1975.
Sài Gòn mất (được giải phóng) ngày 30 tháng Tư. Ngày 2 (hay 5 ?) tháng 5 chúng tôi đã có mặt ở New York. Vợ tôi làm việc cho ngân hàng Chase Manhattan ở Sài Gòn. Chase đã gởi một phó Giám Đốc ở Bangkok qua Sài Gòn đưa tất cả nhân viên ở đây di tản. Từ Sài Gòn chúng tôi bay qua phi trường Clark bên Phi Luật Tân, từ đó đi Guam, California, và rốt cuộc New York. Nếu không có ngân hàng Chase giúp đỡ, cuộc đời tôi sẽ khổ lắm.
Lúc chúng tôi đến đây, chưa có Cộng Đồng Việt Nam.
Về điểm này, tôi không được như các bạn đến sau này, hoặc các cháu đến đây du học. Các bạn có một cộng đồng người đồng hương qua trước. Họ có kinh nghiệm sống ở đây. Những việc dễ như mua gạo, nước mắm, mua thức ăn Việt Nam ở đâu họ đều biết. Họ sẽ hướng dẫn các bạn.
Khi chúng tôi đến, phải gần 2 tháng sau một người Việt Nam mới khám phá được nơi bán nước mắm, và gạo. Cô đã thông báo cho cả đoàn biết. Ai cũng mừng..."
.......
"... Thỉnh thoảng, tôi muốn trở về Sài Gòn tìm lại quá khứ, tìm lại gia đình, tìm lại tình người Việt Nam. Tôi bắt đầu trở về thăm lại quê hương sau khi Tổng Thống Clinton bỏ lệnh cấm vận. Lúc ban đầu, cứ mỗi hai năm tôi trở về một lần. Sau này, có lúc tôi trở về mỗi năm. Lần cuối cùng tôi đã ở lại 3 tháng.
Những trải nghiệm và kỷ niệm lần cuối cùng về thăm lại quê hương sẽ được ghi lại trong sách "Lần Cuối Cùng về Thăm Lại Quê Hương”. Mấy năm sau này sức khỏe tôi suy yếu, nên lần trở về đó có lẽ là lần cuối cùng. Năm nay (8 năm trước) tôi muốn trở về ăn đám cưới một đứa cháu, thường gọi tôi là Ông Hai, nhưng sức khỏe không cho phép. Chưa tới lúc nói lời vĩnh biệt. Nhưng cũng gần tới giờ ra đi rồi.
Thú thật với các bạn, quá khứ và những kỷ niệm ngày xưa ở Sài Gòn thật là khó tìm.
Thành phố còn đó, nhưng nhà cửa đã khác xưa, những con đường, những góc phố đã thay đổi. Phe Thắng Cuộc đã đập phá gần hết Phố Cổ Sài Gòn. Những con đường cũng đã đổi tên. Đường Tự Do ngày xưa bây giờ là Đồng Khởi. Đường Thống Nhất bây giờ là Lê Duẩn. Không còn gì của Sài Gòn thời tuổi trẻ của tôi.
Rốt cuộc, mỗi lần về Sài Gòn tôi chỉ còn lại Gia đình, và tình người Việt Nam mà thôi. Tình người Việt Nam trong Nam, cũng như miền Trung và ngoài Bắc. Rất cảm động.
Lần sau cùng tôi về thăm lại quê hương, có hai bạn FB của tôi một ở Sài Gòn, và một ở Hà Nội, chỉ là bạn FB, nhưng họ đã gởi tặng tôi vài quyển sách của tôi xuất bản trước năm 1975, thuộc nhà xuất bản Trẻ thời đó do tôi chủ trương, còn sống sau cơn hồng thủy bị tịch thu, bị đốt ngoài đường phố, và bị cấm đọc cho tới nay. Thật cảm động. Tôi tin tưởng ở tình người Việt Nam..."
New Jersey là một tiểu bang miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Nó thuộc nhóm "Các tiểu bang Trung-Đại Tây Dương" (Mid-Atlantic States). Phía Bắc và Đông nó giáp ranh với bang New York. Phía Đông-Nam và Nam nó giáp ranh với biển Đại Tây Dương. Phía Tây nó giáp ranh với tiểu bang Pennsylvania, và phía Tây-Nam nó giáp ranh với bang Delaware.
New Jersey rất nhỏ về diện tích, được xếp nhỏ hạng 4 ở Mỹ. Về phương diện đông dân, nó được xếp hạng 11. Về phương diện mật độ dân số (density) nó được xếp hạng nhất, với 438 người mỗi cây số vuông (km2).
Tôi có hai đứa con và nhiều bạn bè sống ở đây, nên đến đây thường xuyên, gần như mỗi cuối tuần, hay ít nhất cũng mỗi tháng.
Cộng đồng người Việt ở đây vui lắm, có Công Giáo, Phật Giáo, và nhiều hội hè. Theo thống kê năm 2014, New Jersey được xếp hạng 3 toàn quốc Mỹ trên phương diện lợi tức trung bình tính theo đầu người (per capita Income).
Con người đã sống ở đây từ mấy ngàn năm trước. Người thổ dân châu Mỹ đã sống ở đây từ trên 2,800 năm trước. Thổ dân Lenape đã từng sống dọc theo bờ biển Đại Tây Dương tiểu bang này. Vào thế kỷ 17, người Hòa Lan (Hà Lan) và người Thụy Điển đã bắt đầu định cư ở đây, chiếm vùng đất này làm thuộc địa. Người Anh đến sau, nhưng giành được chủ quyền cai trị, và đặt tên vùng này là Tỉnh New Jersey (Province of New Jersey). Suốt thời chiến tranh cách mạng của Mỹ vào thế kỷ 18, nhiều trận đánh ác liệt đã xảy ra ở đây.
Suốt thế kỷ 19, trong thời kỳ cách mạng công nghiệp (Industrial Revolution), nhiều nhà máy được xây cất tại các thành phố như Camden, Paterson, Newark, Trenton, và Elizabeth.
Do vị trí của tiểu bang New Jersey nằm ngay trung tâm của hành lang khu đông dân cư miền Đông-Bắc Hoa Kỳ (Northeast megalopolis) nên tiểu bang nầy mọc lên nhiều thành phố, đông dân đến ở.
New Jersey nằm cạnh những thành phố lớn như New York và Boston ở phía Đông-Bắc, Philadelphia, Baltimore, và Washington D.C. ở phía Tây-Nam. Cuối thế kỷ 20 dân chúng ở các thành phố lớn nếu có tiền, thường muốn ra ngoại ô sống, hiện tượng nầy gọi là suberbanization (đổ xô ra sống ở ngoại ô). Do hiện tượng này ở New Jersey có nhiều người lương cao làm việc ở các thành phố lớn đến mua nhà.
Tiểu bang New Jersey có trên 20,628 người Việt Nam sanh sống, theo thống kê dân số năm 2010. Người Việt Nam ở đây sống rải rác, không tập trung đông ở một nơi nào, nên không thấy có một Phố Sài Gòn Nhỏ hay Việt Nam Nhỏ.
Mặc dầu vậy người Việt Nam ở đây cũng sống hợp đoàn với nhau, xuyên qua nhiều hội hè và cộng đoàn Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. Cộng Đồng người Việt New Jersey cũng hoạt động mạnh lắm, rất vui. Vì con của tôi sống ở tiểu bang này, nên thỉnh thoảng vợ chồng tôi đến đây tham dự sinh hoạt người Việt Nam ở đây, vui lắm.
Ở quận Middlesex có một vài tiệm Việt Nam, nên người mình quen gọi đây là chợ Việt Nam, hay Phố Sài Gòn Nhỏ, mặc dầu người Mỹ chưa bao giờ công nhận chánh thức cách gọi này. Khoảng 2,849 người Việt Nam định cư tại quận này, so với 4,260 người ở quận Camden, và 3,267 ở quận Atlantic.
Nếu tính tỷ lệ gia tăng dân số trong khoảng thời gian 30 năm từ năm 1980 đến năm 2010, dân số người Việt Nam tiểu bang nầy tăng 615%. Tuy nhiên với dân số trên 20 ngàn người, cộng đồng người Việt ở đây chỉ chiếm 2.8% dân số người Á Châu ở đây.
Theo thống kê dân số năm 2010, dân Việt Nam ở đây đứng áp chót, trên cộng đồng người Nhật (13,146), nhưng thua nhiều cộng đồng người Á Châu khác, như người Ấn Độ (292,256), người Hoa (134,442), Phi Luật Tân (110,650), Đại Hàn (93,679), và Pakistan (26,006).
Mặc dầu không có một phố Sài Gòn Nhỏ riêng biệt, nhưng bù lại ở tiểu bang New Jersey có nhiều quán ăn tên Little Saigon Restaurant, Sài Gòn Nhỏ.
Chủ những quán ăn này là thuyền nhân đã tới đây sau sự kiện ngày 30 tháng Tư, nên đặt tên Sài Gòn Nhỏ để tưởng nhớ đến quê hương họ đã bỏ lại, đặc biệt thành phố Sài Gòn đã bị Cộng Sản xoá tên, lấy tên một lãnh tụ Cộng Sản để đặt tên thành phố..."
New York là một tiểu bang ở miền Đông-Bắc Hoa Kỳ. Đây là tiểu bang rộng lớn hạng 27 ở Mỹ, đông dân hạng 4, và mật độ dân số hạng 7. Theo ước lượng dân số năm 2015, tổng số cư dân tiểu bang nầy khoảng 19.8 triệu người.
Tiểu bang New York tiếng Mỹ là New York State. Thành phố New York là New York City. Đây là thành phố đông dân nhất tiểu bang, số cư dân khoảng 8.5 triệu người. Khu đô thị New York (Metropolitan area) là một trong những khu đô thị đông dân nhất thế giới, dân số lên đến trên 20 triệu.
Tiểu bang New York được người Việt Nam mình dịch là Tiểu bang Nữu Ước, hay Tiểu bang Niu Oóc. Nó giáp ranh với hai tiểu bang New Jersey và Pennsylvania ở phía Nam, và 3 tiểu bang Connecticut, Massachusetts, và Vermont ở phía Đông. Nó giáp ranh ngoài biển với tiểu bang Rhode Island. Đặc biệt nó giáp ranh với hai tỉnh của Canada là Quebec ở phía Bắc, và Ontario ở phía Bắc, và Tây-Bắc.
Tiểu bang New York có nhiều điểm đến nổi tiếng thế giới. Năm 2013 New York có 4 trong số 10 điểm đến được ưa chuộng nhất thế giới. Đó là Times Square (Quảng Trường Thời Đại), Central Park (Công Viên Trung Tâm), Niagara Falls (Thác Niagara thuộc New York và Ontario), và Grand Central Terminal (Nhà ga Grand Central).
New York là nhà của tượng Nữ Thần Tự Do (Statue of Liberty). Tượng này nằm ở thành phố New York, biểu tượng của nước Mỹ và những lý tưởng Mỹ đeo đuổi. Đó là Tự Do, Dân Chủ và Cơ Hội.
Sinh viên Việt Nam đến New York học rất đông. Hệ thống đại học ở đây bao gồm 200 trường đại học, cao đẳng và Viện Đại Học. Các viện đại học nổi tiếng ở đây là Viện Đại Học Columbia, Cornell, New York Univertity và Rockefeller. Các đại học này lọt vô danh sách 35 đại học tốt nhất thế giới. Đại học công lớn nhất New York là State University of New York at Buffalo (Viện đại học công lập của New York ở Buffalo). Viện đại học này do một Tổng Thống Mỹ thành lập (Millard Fillmore).
Thành phố lớn nhất tiếu bang này là New York. Theo ước lượng dân số năm 2015, thành phố New York có 8.55 triệu cư dân trong nội thành.
Khu đô thị New York (metropolitan area) đông dân hơn (trên 20 triệu), là một trong những khu đô thị lớn nhất thế giới. 40% cư dân tiểu bang New York sống trong nội thành New York, và 2/3 cư dân New York sống trong khu đô thị New York.
Đây là thành phố nơi đặt trụ sở Liên Hiệp Quốc. Đây là trung tâm ngoại giao của thế giới, và được thế giới nhìn nhận là thủ đô văn hóa và tài chánh của thế giới. New York là một thành phố toàn cầu hạng nhất trên nhiều phương diện, đặc biệt ảnh hưởng mạnh đến thế giới trên phương diện kinh tế và tài chánh.
New York là một thành phố toàn cầu tiên phong, và ảnh hưởng nhiều đến thế giới trên nhiều phương diện như: thương mại, tài chánh, truyền thông, nghệ thuật, thời trang, nghiên cứu (Research), kỹ thuật (Technology), giáo dục và giải trí.
Thành phố New York được xây dựng bên bờ một trong những hải cảng tự nhiên lớn nhất thế giới. Nó có 5 quận: Manhattan, Bronx, Brooklyn, Queens và đảo Staten (Staten Island). Dân số thành phố New York khoảng 8,336,697 người sống trên diện tích 783.8 cây số vuông (km2). Khu đô thị New York có số dân khoảng 19.8 triệu người.
Thành phố New York được người Hòa Lan (Dutch hay Hà Lan) bắt đầu xây dựng vào năm 1.624. Lúc đó nó chỉ là một trạm mậu dịch thương mại tên New Amsterdam (Amsterdam Mới hay Tân Amsterdam), Amsterdam là thủ đô của nước Hòa Lan. Năm 1,664 người Anh chiếm New York. Vua Anh tặng đất ở đây cho người em của ông là “Duke of York”. Do đó người ta đặt tên thành phố này là New York (tức là York Mới).
New York là thủ đô của Hoa Kỳ từ năm 1,785 đến năm 1,790. Từ năm 1,790 đến nay nó vẫn luôn luôn là thành phố lớn nhất nước Mỹ. Những danh lam thắng cảnh của New York được cả thế giới biết đến. Hiện mỗi năm có hơn 50 triệu du khách đến đây thăm viếng.
Thành phố New York có khoảng 13,387 người Việt sanh sống. Ở đây có nhiều hội hè, đình đám, có Cộng Đồng Người Việt Tự Do, có Việt Cộng, có chùa chiền, nhà thờ Công Giáo, và nhiều Hội hè khác.
Nhưng rất tiếc chưa có một Phố Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) hay Phố Việt Nam Nhỏ, như ở Cali, Texas, Philadelphia hay Washington DC.
Mặc dầu vậy ở chợ Tàu quận Manhattan, có vài đường phố nhiều quán ăn Việt Nam, nên nhiều người đã gọi đây là Phố Sài Gòn Nhỏ, mặc dầu đây chỉ là chợ Tàu.
Ở New York không có Phố Sài Gòn Nhỏ, nhưng người Việt Nam đã mở tiệm Phở khắp nơi. Chẳng hạn ở chợ Tàu Flushing quận Queens người ta đã mở 3 tiệm Phở. Gần đây tôi thấy ở Phố Đại Hàn Flushing cũng vừa mở một tiệm Phở nữa."
Maine là một tiểu bang miền Đông-Bắc Hoa Kỳ. Maine rộng hạng 39 ở Mỹ, và đông dân hạng 42. Maine là một trong 6 tiểu bang gộp lại thành Vùng New England (Anh Quốc Mới hay Tân Anh Cát Lợi).
Đây là nơi người Anh đến định cư lâu đời nhất, nên họ đặt tên là New England. Cũng giống như người Sài Gòn ở Mỹ. Nơi nào có người Việt Nam sống, nơi đó có Phố Sài Gòn Nhỏ.
Sáu tiểu bang của New England (Anh Quốc Mới hay Tân Anh Cát Lợi) là: Maine, New Hampshire, Vermont, Massachusetts, Đảo Rhode (Rhode Island), và Connecticut.
Mấy năm trước vợ chồng tôi đã đến đây tham quan nhiều nơi, đặc biệt Vườn Quốc gia Acadia, một trong 10 Vườn Quốc gia nổi tiếng nhất nước Mỹ.
Maine gia nhập Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ năm 1820. Đây là tiểu bang thứ 23 gia nhập Liên Bang Mỹ. Maine có nhiều thành phố và thị trấn được đặt tên theo các thành phố lớn trên thế giới, như Rome, Moscow, Madrid, Paris, Vienna, Stockholm v..v...
Maine nằm ở vùng cực Đông của nước Mỹ, và cực Bắc của vùng Ngủ Đại Hồ. Nó giáp ranh với biển Đại Tây Dương ở phía Đông và Nam, giáp ranh với tiểu bang New Hampshire ở phía Tây, giáp ranh với tỉnh bang Quebec của Canada ở phía Tây-Bắc và tỉnh bang New Brunswick ở phía Đông-Bắc. Maine nổi tiếng về cảnh vật núi rừng và biển đảo. Lobster (tôm hùm) và Sò ở đây hạng nhất.
Maine nổi tiếng với vùng bờ biển lởm chởm nhiều đá, đẹp lắm.
Lúc tới đây vợ chồng tôi đã lấy tàu cruise đi thăm viếng bờ biển này, đẹp tuyệt vời. Bên trong đất liền Maine có nhiều rừng trùng trùng điệp điệp, cảnh vật sông rạch và rừng đẹp lắm, đặc biệt mùa Thu. Maine cũng nổi tiếng nhờ đồ biển ở đây như sò và tôm hùm. Đặc biệt khí hậu ở đây là khí hậu đại lục, mùa hè nóng, mùa đông lạnh, dù ở vùng ven biển.
Tới viếng Maine, các bạn nên ăn lobster (tôm hùm) rất ngon, tôm vừa bắt dưới biển đem hấp thật ngọt, mùi vị ngon hơn ăn ở New York nhiều.
Tôm hùm Maine ngon nổi tiếng. Lợi tức trung bình tính theo đầu người (per capita income) cũa người dân Bar Harbor trên 24,000 đô la một năm. Lợi tức một ngư dân bắt lobster trên 300,000 đô la một năm, đa số chỉ làm việc từ tháng 4 đến tháng 12, nghỉ 4 tháng.
Con người đã sống ở đây từ mấy ngàn năm trước. Vào thế kỷ 17 khi người Âu Châu đầu tiên đến, họ đã gặp người da đỏ bộ lạc Algonquian đang sống ở đây. Người Pháp đến trước tiên vào năm 1604, định cư ở đảo St Croix. Người Anh đến đây từ năm 1607. Bắt đầu từ năm 1620 nhiều người Anh đã đến đây định cư.
Maine là tiểu bang có nhiều trận đánh và tranh giành trong hai cuộc chiến, thứ nhất là cuộc kháng chiến giành độc lập, và thứ hai là cuộc chiến tranh giành đất đai giữa phe Mỹ và phe Anh (với sự tham gia của thuộc địa Canada của Anh, và các nhóm da đỏ ủng hộ Anh). Cuộc chiến thứ hai này được mệnh danh Cuộc Chiến năm 1812..."
California là tiểu bang ven biển miền Tây Hoa Kỳ. Nó được người Việt Nam ở đông nhất, và được người mình gọi ngắn gọn là bang Cali.
Cali đông người Việt Nam sống nhất thế giới, ngoài nước Việt Nam. Nơi nào có người Việt Nam, nơi đó có Little Saigon. Phố Sài Gòn Nhỏ ở đây rất đặc biệt, cái gì Việt Nam ở đây cũng có, vui lắm.
California là tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ. Ở Mỹ cứ mỗi 8 người dân có một người sống ở bang Cali nầy. Cứ hai người Mỹ gốc Việt, một hiện đang sống ở tiểu bang này. Chính vì vậy nhiều người Việt Nam nói, Cali đi dễ khó về. Ở đây cái gì cũng có, đặc biệt nhiều tình người Việt Nam.
Tổng số dân Cali lên đến 39 triệu người. Cali là bang lớn hạng 3 ở Mỹ sau hai bang Texas và Alaska. Nếu so sánh với Việt Nam Cali ít dân hơn. Tổng số cư dân ở Cali chỉ có 39,536.653 người, trong lúc đó Việt Nam có đến 99.272.793 người.
Việt Nam đông dân, nhưng diện tích nhỏ hơn Cali nhiều. Diện tích Cali là 423,970 cây số vuông (km2), so với Việt Nam 331,230.8 cây số vuông (km2). Về lợi tức, median income của người dân Cali là $63,636 USD một năm, có nghĩa là phân nữa dân Cali kiếm nhiều hơn số này, và phân nữa ít hơn.
Theo Wikipedia tiếng Việt, trên phương diện GDP (PPP) Việt Nam năm 2016 có Bình quân đầu người là $6.421 USD (hạng 126 trên thế giới), và trên phương diện GDP (danh nghĩa) Bình quân đầu người năm này là $2.164 USD (hạng 134).
Các bạn thử so sánh GDP per capita của Việt Nam và tiểu bang Cali năm nầy xem sao. Ở Cali bình quân đầu người năm nầy khoảng $94,000 cho vùng vịnh San Francisco. Với lợi tức như vậy, mà mấy cô gái ở Sài Gòn ngày nay có người nói, Việt Kiều nghèo hơn Việt Cộng. Có lẽ chỉ nghèo hơn mấy ông lãnh tụ tham nhũng của Cộng Sản mà thôi.
Cali có hai vùng đô thị lớn. Vùng đô thị Los Angeles lớn hạng 2 và vùng đô thị San Francisco lớn hạng 5 ở Mỹ. Cali có 8 thành phố trong danh sách 50 thành phố đông dân nhất Hoa Kỳ. Đó là: Los Angeles, San Diego, San Jose, San Francisco, Fresno, Sacramento, Long Beach, và Oakland. Sacramento là thủ phủ của Cali.
Những thành phố sau đây có đông người Việt Nam sanh sống: San Jose có 100,486 người, Milpitas (gần San Jose) có 10,356, Garden Grove (Little Saigon) có 47,331 người, Westminster (Little Saigon) có 36,058, Santa Ana (Little Saigon) có 23,167, Los Angeles (gần Quận Cam tức Little Saigon) có 19,969 người, Anaheim (Quận Cam tức Little Saigon) có 14,706, Fountain Valley (Quận Cam) có 11,431 người, San Diego (cách Little Saigon 2 tiếng lái xe) có 33,149, và San Francisco có 12,871 người.
Quận Los Angeles đông dân nhất trong các quận ở Mỹ. Quận rộng lớn nhất ở Mỹ trên phương diện diện tích là quận San Bernardino. Cali nằm ở miền Tây nước Mỹ, bên bờ biển Thái Bình Dương. Nó giáp ranh với tiểu bang Oregon ở phía Bắc, Nevada ở phía Đông và tiểu bang Arizona ở phía Đông-Nam. Cali giáp ranh với biên giới Mexico ở phía Nam, và biển Thái Bình Dương ở phía Tây. Thủ phủ của Cali là thành phố Sacramento ở phía Bắc tiểu bang...
... Cali là một tiểu bang với địa lý đa dạng, từ dãy núi Sierra Nevada ở phía Đông đến bờ biển Thái Bình Dương ở phía Tây, từ những khu rừng cù tùng (Redwood) ở Tây-Bắc đến sa mạc Mojave ở phía Đông-Nam.
Trung tâm của tiểu bang này là vùng đồng bằng mang tên Central Valley (Đồng bằng trung tâm). Đây là vùng nông nghiệp của Cali.
Cali có núi cao nhất nước Mỹ. Ngọn núi Whitney trong dãy Sierra Nevada cao 4421.0 m (thước). Cali cũng có vùng đất thấp nhất nước Mỹ. Thung lũng Chết (Death Valley) thấp 86 m (thước) dưới mực nước biển.
Cali nằm trên Vành đai lửa Thái Bình Dương (Pacific Ring of Fire) nên thường xảy ra động đất. Mỗi năm ở đây xảy ra khoảng 37,000 trận động đất được ghi nhận, tuy nhiên vì động đất nhẹ nên không ai để ý. Một điểm đặc biệt khác của khí hậu ở đây là hạn hán, mùa hè thiếu mưa, nên thường xảy ra cháy rừng.
Thủ đô điện ảnh của Mỹ là Hollywood nằm ở Cali, nên tiểu bang này ảnh hưởng mạnh đến văn hóa bình dân toàn cầu. Cali là nơi sanh của phim ảnh, nền văn hóa hippie, Internet và máy vi tính (personal computer)."
Ở Mỹ nơi nào có đông người Việt Nam sanh sống, nơi đó có một phố Sài Gòn Nhỏ với nhiều quán ăn, tiệm tùng và văn phòng bác sĩ, nha sĩ, tiệm vàng, tiệm bán thực phẩm, dĩa nhạc v.v.
Tuy nhiên khi nói Phố Sài Gòn Nhỏ, mà không nói rõ ở nơi nào, chẳng hạn New York, Houston hay Orlando, người ta nghĩ ngay đến Phố Sài Gòn Nhỏ ở quận Cam.
Đây là "Litttle Saigon" đầu tiên và lớn nhất trong số nhiều "Little Saigon" khác mọc lên như nấm khắp nước Mỹ. Phố Sài Gòn nhỏ ở Quận Cam là khu phố đầu tiên được chánh quyền địa phương chánh thức nhìn nhận là “Little Saigon“.
Ở đây có bảng chỉ đường đến Little Saigon, có trụ bên đường mừng các bạn đến Little Saigon, và có đường Saigon nữa. Đa số người Việt Nam sống ở đây đến từ thành phố Sài Gòn bị Cộng Sản xóa tên, nên cái gì ở đây cũng nhắc lại kỷ niệm xưa về Sài Gòn, đặc biệt hơn ở chính thành phố Sài Gòn bên Việt Nam.
Đến đây sống 5 ngày, tôi chỉ nói tiếng Việt, nghe nhạc Việt, ăn cơm Việt, và giao du với người Việt, quên mình là công dân Mỹ đã sống ở Mỹ hơn 43 năm (bây giờ 49).
Ở đây cái gì cũng có, đặc biệt có 200 quán ăn Việt Nam, đến đây tha hồ ăn như ở Sài Gòn, hương vị Sài Gòn ngày xưa còn đậm đà hơn ở Sài Gòn ngày nay nữa.
Ca sĩ Việt Nam ở đây rất đông. Hầu như tất cả ca sĩ hải ngoại đều sống ở đây. Đi ăn, đi mua sắm, thỉnh thoảng các bạn đụng đầu ca sĩ, vui lắm.
Khi nói về dân số người Việt sống ở khu Little Saigon, người ta thường chia ra các vùng ở đây như vùng Los Angeles, Orange, San Bernardino v.v…
Nếu phân chia theo lối phân định hành chánh của người Mỹ, "Little Saigon" ở Nam Cali không đông bằng San Jose. Nhưng nếu hiểu Little Saigon theo nghĩa rộng là “Greater Little Saigon” (Khu Little Saigon mở rộng) dân số người Việt Nam ở đây lên đến 367,628 người theo thống kê năm 2011.
Pháp đô hộ miền Nam 100 năm, Trung Hoa đô hộ Việt Nam 1,000 năm, nhưng ở hai nước này, không có được một cộng đồng người Việt sống quây quần với nhau đông như vậy.
Sau đây là bãng chi tiết dân số người Việt Nam trong khu Little Saigon (Phố Sài Gòn Nhỏ Nam Cali), theo tài liệu thống kê dân số năm 2011.
County VA Population
Los Angeles 85,487
Orange 189,455
San Bernardino 14,097
Riverside 16,026
San Diego 59,824
Ventura 2,739
TOTAL 367,628
Phố Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) ở Nam Cali rất vui. Đến đó cũng vui như về thăm lại quê hương.
Ở đây cái gì cũng có, quán ăn ngon, tiệm vàng nữ trang, tiệm bán quần áo, dĩa nhạc, trái cây Việt Nam, chè, phở, bánh cuốn, bánh xèo. Thức ăn Nam Trung Bắc gì ở đây cũng có, đặc biệt lắm.
Những đầu bếp giỏi của thành phố Sài Gòn hoa lệ ngày xưa đều đã qua đây sống, nên thức ăn ở đây có tiếng còn ngon hơn ở Sài Gòn ngày nay nhiều, vì còn mang được nhiều bản chất Sài Gòn năm xưa hơn.
Cả một khung trời quá khứ gói ghém trong hương vị những thức ăn bán tại đây. Cái gì Việt Nam ở đây cũng có, kể cả bà con gia đình và bạn bè đã từng quen biết ở Sài Gòn ngày xưa. Rất vui và nhiều tình người.
Tại sao gọi nơi đây là Little Saigon (Phố Sài Gòn Nhỏ)? Tại vì người Việt Nam ở đây đa số đến từ thành phố Sài Gòn sau sự kiện năm 1975.
Ở đây có nhiều người Hà Nội, Hải Phòng và nhiều vùng khác ở miền Bắc và Trung, nhưng họ đã di cư vô Nam sau năm 1954.
Trước khi có bang giao giữa hai nước Việt Nam và Mỹ, Mỹ từ chối không chấp nhận những người tỵ nạn từ miền Bắc đi thẳng đến Mỹ. Mặc dầu vậy tôi vẫn thấy có một vài người tôi quen đi thẳng từ miền Bắc đến đây, chưa bao giờ đặt chân lên đất Sài Gòn. Nhưng họ rất hiếm.
Little Saigon (Phố Sài Gòn Nhỏ) ở nghĩa hẹp có nghĩa là cộng đồng người Việt Nam ở quận Cam (Orange County) bao gồm khu Bolsa, Westminster và Garden Grove. Theo nghĩa nầy Phố Sài Gòn Nhỏ chỉ có 169,182 người. Ở Westminster 37.1% dân số là người Việt, ở Garden Grove có 31.1%. Sau đây là bảng dân số người Việt vùng này lấy từ thống kê dân số năm 2011.
City VA Population
Garden Grove 54,029
Westminster 33,819
Santa Ana 23,215
Fountain Valley 11,289
Irvine 11,024
Anaheim 10,830
Huntington Beach 7,802
Stanton 5,501
Orange 4,768
Tustin 4,600
Costa Mesa 1,268
Cypress 1,037
TOTAL 169,182..."
Florida là một tiểu bang miền Đông-Nam Hoa Kỳ, phía Tây giáp Vịnh Mexico, phía Bắc giáp hai tiểu bang Alabama và Georgia, phía Đông giáp với Đại Tây Dương, và phía Nam giáp với eo biển Florida (Straits of Florida). Ở đây mùa Đông không lạnh nên từ ngày hưu trí năm nào vợ chồng tôi cũng xuống đây trốn lạnh mùa Đông.
Florida 3 mặt giáp biển, hướng Đông giáp Đại Tây Dương, phía Tây giáp Vịnh Mexico, và hướng Nam giáp eo biển Florida. Vùng bờ biển ở đây dài nhất trong các tiểu bang khác của Mỹ, dài khoảng 2,170 cây số (km). Đây là tiểu bang duy nhất hai mặt giáp biển Đại Tây Dương và Vịnh Mexico.
So sánh với các tiểu bang khác của Mỹ, Florida rộng hạng 22, và đông dân hạng 4. Trên phương diện mật độ dân số nó được xếp hạng 8 ở Mỹ. Thủ phủ của nó là Tallahassee, thành phố lớn nhất bang này là Jacksonville, và khu đô thị lớn nhất ở đây là khu đô thị Miami.
Ba nhà văn lớn của Mỹ đã chọn sống ở đây: Marjorie Kinnan Rawlings, Ernest Hemingway và Tennessee Williams. Nhiều nhà giàu Mỹ đã mua nhà nghỉ mát ở đây.
Người Mỹ già thích sống những ngày hưu trí cuối đời ở tiểu bang Florida. Tuy nhiên người Mỹ trẻ, kể cả trẻ con lại thích thăm viếng thành phố Orlando nơi tôi đang sống. Orlando nổi tiếng là thủ đô công viên giải trí, có gần 7 công viên giải trí lớn của thế giới, mỗi năm thu hút 62 triệu du khách đến thăm viếng.
Orlando là thành phố của những người tim không già, "The young at heart", những người tim vẫn còn trẻ. Tôi sống ở đây gần ba năm (bây giờ nay.
Tại sao đặt tên Florida cho bang này? Người đầu tiên đặt tên cho vùng đất này là Ponce de León. Ông đến đây năm 1513, thấy bông hoa nở đầy nên đặt tên cho vùng này là “Florida“. Tiếng Tây Ban Nha “Florida” có nghĩa là “Flowery Land“, tiếng Việt là “Vùng Đất Đầy Hoa“. Từ năm 1513 người ta gọi đây là bang Florida.
Trước khi trở thành một tiểu bang Hoa Kỳ, Florida có một lịch sử nhiều sóng gió. Nhiều cường quốc Âu Châu tranh giành vùng đất này. Tây Ban Nha khám phá ra nơi nầy đầu tiên. Nhưng Anh muốn chiếm lại vùng đất này từ tay người Tây Ban Nha. Rồi người Mỹ chống lại người Anh, để giành độc lập. Đây là nơi duy nhất cuộc chiến dai dẳng chống lại người da đỏ Seminoles (Seminoles Wars) đã xảy ra.
Cuộc chiến Seminoles rất ác liệt, xảy ra 3 lần, khốc liệt hơn cuộc chiến Anh-Mỹ năm 1812. Cuộc chiến chống người da đỏ Seminoles xảy ra lần thứ nhất năm 1816-1819, lần thứ nhì nằm 1835-1842, và lần thứ ba năm 1855-1858.
Khí hậu Florida biến đổi từ cận nhiệt đới ở miền Bắc (Subtropical) đến nhiệt đới ở miền Nam. Nhờ khí hậu nhiệt đới giống như ở Việt Nam, nên nhiều người Việt sống ở đây có trại trái cây và rau cải Việt Nam rất thành công.
Ngày nay Florida sống nhờ du lịch, nông nghiệp và giao thông.
Tiểu bang nầy nổi tiếng có nhiều công viên giải trí, nhiều Vườn cam, và Trung Tâm Không Gian Kennedy tại Cap Canaveral. Ft Lauderdale và Miami là thủ đô du thuyền, nhiều triệu người đến đây lên du thuyền đi thăm viếng vùng biển Caribe.
Thành phố Orlando có nhiều amusement park (Công viên giải trí) nên thu hút rất đông du khách. Với dân số hơn 200,000 người, Orlando thu hút hơn 62 triệu du khách hàng năm.
Với khí hậu ấm áp, vùng Miami (bao gồm Ft Lauderdale, Miami Beach và Miami) thu hút nhiều người già trốn lạnh mùa Đông. Lúc tôi đến đây vào mùa Đông, ở đây có rất nhiều người đến từ Canada, và miền Đông Bắc Hoa Kỳ."
Đối với người gốc Việt, cái gì hấp dẫn ở Tampa? Phố Sài Gòn Nhỏ ở đây ra sao? Vợ chồng tôi cùng các con đã thăm viếng nơi này, vui lắm.
Khác với cộng đồng Việt Nam ở Cali, Texas, Washington DC, Phila v.v.., có một Phố Sài Gòn Nhỏ tập trung, ở Tampa và St Petersburg không có một nơi được đặt tên Litttle Saigon. Chỉ có nhiều tiệm Việt Nam mở rải rác trong thành phố mà thôi.
Đến Tampa rong chơi vài ngày, vợ chồng tôi đã thăm viếng nhiều quán ăn và khu chợ Việt Nam ở đây. Rất vui mừng đồng hương càng ngày càng làm ăn khá, đời sống vững vàng hơn..."
"Tampa là một thành phố lớn nằm bên bờ Tây của tiểu bang Florida, bên bờ Vịnh Tampa (Tampa Bay), ngó ra Vịnh Mexico (Gulf of Mexico). Nó là quận ly của quận Hillsborough.
Đây là thành phố lớn nhất vùng Vịnh Tampa. Trước chuyến du hành lịch sử đi Cuba, gia đình tôi tựu hợp về đây rong chơi 2 ngày, rất vui. Chúng tôi đã đi tắm biển Clearwater cát trắng mịn, và thăm viếng nhiều khu Việt Nam ở Tampa và St Petersburg, vui lắm.
Tampa có nhiều quán ăn và tiệm tùng Việt Nam, mặc dầu thua nhiều thành phố khác ở Cali, Texas, New York, và Philadelphia.
Năm 2008 tạp chí Forbes xếp Tampa đứng hạng 5 trong số những thành phố có đời sống ngoài trời tốt nhất.
Năm 2009 trung tâm khảo cứu Pew (Pew Research Center) xếp Tampa hạng 5 trong số những thành phố dân chúng muốn đến sống.
Năm 2012 viện đại học Loughborough xếp Tampa vô danh sách thành phố toàn cầu (Gamma+ world city).
Năm 2015 tạp chí Money xếp Tampa hạng nhất trong số những thành phố đáng sống nhất vùng Đông-Nam nước Mỹ.
Tampa là thành phố trung tâm của khu đô thị Tampa-St Petersbug-Clearwater. Thành phố Tampa có hơn 377,000 dân cư. Gần 3 triệu người sống trong khu đô thị này. Tampa mở rộng (Tampa Greater area) có khoảng 4 triệu dân sanh sống. Khu đô thị Tampa lớn hạng 4 miền Đông-Nam Hoa Kỳ sau Miami, Washington D.C., và Atlanta.
Cái gì hấp dẫn du khách đến Tampa? Công viên, bãi biển, công viên giải trí, đặc biệt đây là bến đổ của nhiều tàu cruise vùng Vịnh Mexico và biển Caribe.
Tampa có 165 công viên và bãi biển. Tampa có nhiều trò giải trí và công viên giải trí, nổi tiếng nhất là Busch Gardens Tampa, Adventure Island, Lowry Park Zoo, và Florida Aquarium..."
Tháng 7 năm 1975, hai tháng sau khi đặt chân đến Mỹ, vợ chồng tôi đã mướn nhà sống riêng, bắt đầu cuộc đời độc lập và tự do ở đây.
Tôi đi tìm việc làm, xong vừa làm vừa học, xong làm việc Phố Wall, cần cù làm việc suốt đời. Ngày hưu trí tôi ở không chu du thiên hạ. Con cái của tôi đều sống riêng. 42 năm nhìn lại thấy cuộc đời ở đây hay quá. Giấc mơ Mỹ đã đến với tôi.
Nếu các bạn chỉ nhìn điểm bắt đầu và kết thúc, các bạn thấy tôi sướng quá. Nhưng vấn đề khó là quá trình làm việc và tranh đấu để đạt được ngày hôm nay. Một người nào đó đã nói rất đúng. Đời là một hành trình. Thú vị nằm ở hành trình, ở những việc làm hàng ngày, không phải ở điểm bắt đầu, hay điểm kết thúc.
Lúc ra riêng gia đình tôi nghèo lắm. Tôi đã ra đi với hai bàn tay trắng. Lúc dọn nhà, tôi vẫn chưa có việc làm. Xin việc làm đầu tiên thật gian nan. Đi tới đâu cũng bị chê. Xin việc lao động, cũng bị chê, "Over-educated", ăn học nhiều quá thiếu kinh nghiệm làm việc tay chân. Không dám xin việc văn phòng, vì chưa đủ ngôn ngữ, kinh nghiệm.
Tuyệt vọng quá, tôi đi xin "Welfare" và "Food Stamps". Đó là những món tiền cho người nghèo nhất trong xã hội, giúp họ sống qua ngày, chờ lúc có việc (có job). Tuy nhiên khi tôi được chấp nhận những phúc lợi an sinh xã hội này, tôi đã tìm được Job (việc làm). Đó là một việc làm lương tối thiểu, làm nhiều, lương ít, làm việc rất cực khổ.
Tôi làm việc cho một công ty bảo vệ (security guards). Nói cho oai, chớ thật ra chúng tôi đâu có sức bảo vệ ai.
Chỉ mặc đồng phục rất oai vệ, đứng gác hãng bánh, bến tàu, các cao ốc ở đão Manhattan mà thôi.
Khổ nhất là những lúc đi gác bến tàu. Lúc đó tôi phải làm việc một ngày 12 tiếng. Đi từ New York qua bến tàu ở tiểu bang New Jersey là 2 tiếng. Trở về cũng 2 tiếng. Mỗi ngày tôi chỉ ở nhà có 8 tiếng, để tắm rửa, ăn uống, và ngủ. Lúc tôi đi, ở nhà không có ai, vợ đi làm, con đi học. Lúc tôi về, ai cũng đã ngủ.
Ngồi gác bến tàu, mỗi ngày tôi ngó lưng của bà Nữ Thần Tự Do, nên những lúc chán nản, tôi thường nói Nữ Thần nầy ngó về phía Âu Châu, thiên vị người da trắng, không bao giờ chịu ngó về phía một người Việt Nam xấu số, do tình cờ của lịch sử được sanh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nên phải đến đây chịu cực khổ như vầy.
(Bây giờ Cộng Sản gọi chúng tôi là khúc ruột ngàn dặm, nhưng lúc mới vô, họ coi chúng tôi như Mỹ-Ngụy, gia đình nào con cái cũng đấu tố cha mẹ, cũng có người đi trại tập trung cải tạo, cũng mất hết tiền xuyên qua các đợt đổi tiền, đánh tư sản).
Hãng tôi làm có nhiều trí thức các nước khác, đặc biệt những nước Đông Âu.
Những lúc chán nản, tôi nói chuyện với họ. Người nào cũng kỷ sư bác sĩ hay giảng sư đại học, cũng như tôi đang vừa làm vừa học lại.
Anh chàng tôi thích nhất đã từng là giảng sư ở Tiệp Khắc, đã đậu bằng PhD Tâm Lý Học. Anh học cao hiểu rộng, lại giỏi về môn tôi từng dạy ở Sài Gòn, nên tâm đầu ý hợp.
Nhờ nói chuyện với họ, tôi mới đủ can đảm mạnh dạn tiếp tục làm việc. Vừa làm vừa học như họ.
Hai năm đầu tiên ở Mỹ, tôi chưa dứt khoác hẳn với quá khứ. Tôi vẫn còn luyến tiếc thời dạy học, viết văn, làm sách ở Sài Gòn. Nên tôi đã học hơn 60 credit PhD Triết học ở đại học CUNY.
Ngồi trong chòi canh ở bến tàu, tôi có nhiều thời giờ đọc sách. Học đại học ở đây đọc sách rất nhiều, nhất là môn Triết Học.
Ngày nay, hơn 38 năm bỏ Triết Học (bây giờ 49 năm), tôi đã quên gần hết những gì đã học, chỉ còn nhớ mình vất vả với Triết học Mỹ, hoàn toàn chú trọng đến những vấn đề về logic và ngôn ngữ (philosophy of language), tôi chưa bao giờ nghe nói tới ở Sài Gòn..."
Seattle có một cộng đồng Việt Nam khá đông. Theo thống kê dân số năm 2010, thành phố này có 13,252 người Việt sanh sống, đứng hạng 11 trong số những thành phố lớn ở Mỹ có hơn 10,000 người Việt Nam sanh sống. Tiệm tùng người Việt tập trung lẩn quẩn ở đường 12 và đường Jackson, phía Đông của chợ Tàu thành phố..."
Mấy năm trước vợ chồng tôi muốn tìm hiểu nước Mỹ và Canada, nên lấy tour du lịch gọi là “Những Vườn Quốc Gia Tây-Bắc” (Northwest National Parks).
Chúng tôi bay đến thành phố Seattle thuộc tiểu bang Washington, tham quan thành phố này vài ngày, gặp đoàn du khách quốc tế qui tụ về đây, và khởi đầu hành trình chuyến du lịch nầy.
Seattle là một hải cảng lớn hạng 4 vùng Bắc Mỹ, bao gồm Mỹ và Canada, quan trọng trong giao dịch với Thái Bình Dương, đặc biệt Á Châu.
Đây cũng là cửa ngỏ tàu cruise đi Alaska, mỗi năm gần 900,000 du khách đến đây lên tàu cruise, đông hơn thành phố Vancouver của Canada.
Seattle là thành phố lớn nhất tiểu bang Washington, và vùng Tây-Bắc Thái Bình Dương của Mỹ.
Dân số thành phố nầy ít hơn Sài Gòn và Hà Nội nhiều, chỉ vào khoảng 713,700 cư dân, theo ước tính dân số năm 2017. Vùng đô thị thành phố nầy đông khoảng 4,160.000 dân.
Tháng 7 năm 2013 Seattle được xếp hạng phát triển mau lẹ nhất ở Mỹ. Năm 2015 nó được xếp hạng 5 thành phố phát triển mau lẹ nhất. Và năm 2106 nó dẫn đầu trở lại, thành phố phát triển mạnh nhất ở Mỹ.
Trước đây thành phố Seattle là thành phố nhiều da trắng ở nhất nước Mỹ.
Theo thống kê dân số năm 1940 ở đây số người da trắng lên đến 96.1%, so với người gốc Á Châu 2.8%. Năm 2010 tỷ lệ da trắng rớt xuống còn 69.7%, tỷ lệ dân gốc Á Châu lên đến 13.8%.
Nếu phân chia cộng đồng dân gốc Á Châu, tỷ lệ người Hoa đông nhất khoảng 4.1%, tỷ lệ người gốc Việt được 2.2%, đứng sau người Hoa và người Phi Luật Tân (chiếm 2.6%).
Khắp nước Mỹ hiện tượng người da trắng càng ngày càng ít, so với người di dân các nước khác càng ngày càng đông, làm cho một số người da trắng sợ, muốn chận đứng tình trạng này, làm mọi cách để tỷ lệ da trắng càng ngày càng trắng hơn. Vấn đề da trắng da màu ở Mỹ xin bàn cải ở một bài khác, tỉ mỉ hơn.
Seattle là hải cảng quan trọng của Mỹ nằm trên bờ biển Thái Bình Dương, thuận lợi cho việc giao thương và buôn bán với Á Châu. Đây là hải cảng được xếp hạng 4 vùng Bắc Mỹ trên phương diện số container (thùng đựng hàng) bóc dở ở đây.
Seattle nằm trên một dãy đất hẹp giữa eo biển Puget (thuộc Thái Bình Dương) và hồ Washington, cách biên giới Canada-Hoa Kỳ khoảng 183 cây số (km). Tên Seattle được lấy từ tên của Tù Truởng Sealth (Chief Sealth) của hai bộ lạc da đỏ đã từng sanh sống ở đây mấy ngàn năm nay, là hai bộ lạc Duwamish và Suquamish.
Seattle là nơi huyền thoại Jimi Hendrix được sanh ra. Đây cũng là nơi yên nghĩ của huyền thoại Bruce Lee và con trai của ông Brandon Lee.
Seattle là nơi đặt trụ sở của nhiều công ty lớn của Mỹ, đáng kể nhất là hãng cà phê Starbucks và hãng máy bay Boeing. Seattle là thành phố có giáo dục nhất nước Mỹ, vì ở đây 52.5 phần trăm số dân trên 25 tuổi được bằng cử nhân hay cao hơn.
Từ năm 1869 đến năm 1982 Seattle còn được biết đến với tên “Queen City” (Nữ Hoàng Phố).
Đó là tên công ty bất động sản “Russell and Ferry” ở Seattle đã gọi thành phố này. Tuy nhiên kể từ năm 1982, Seattle được biệt danh chánh thức là “Emerald City” (Thành Phố Xanh). Màu xanh là màu của cây cối ở vùng này xanh mướt rất đẹp.
Ngoài ra thành phố Seattle còn được biết đến với tên “Gateway to Alaska” (Cửa ngõ đi Alaska), “Rain City” (Thành phố nhiều mưa) và “Jet City” (Thành phố máy bay phản lực, ý muốn ám chỉ đây là thành phố nơi Boeing đặt đại bản doanh).
Tại sao cửa ngõ đi Alaska? Tại vì bến tàu cruise đi Alaska nằm ở đây, các bạn phải tới đây lên tàu đi thăm viếng miền đất lạnh lẽo nầy. Vợ chồng tôi không đi Alaska, nhưng đến đây gia nhập đoàn du lịch quốc tế thăm viếng các Vườn Quốc Gia miền Tây-Bắc Hoa Kỳ và Canada. Mặc dầu đây là thành phố nhiều mưa, nhưng lúc tôi đến đây trời nắng ấm rất dễ chịu và đẹp.
Seattle có một cộng đồng Việt Nam khá đông. Theo thống kê dân số năm 2010, thành phố này có 13,252 người Việt sanh sống, đứng hạng 11 trong số những thành phố lớn ở Mỹ có hơn 10,000 người Việt Nam sanh sống. Tiệm tùng người Việt tập trung lẩn quẩn ở đường 12 và đường Jackson, phía Đông của chợ Tàu thành phố.
Mặc dầu chánh quyền chưa chánh thức nhìn nhận đây là Phố Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon), nhưng hiện nay có một vài bảng tên đường viết Little Saigon.
Người Mỹ gọi khu này là Khu Quốc Tế, International District, hay I.D. Tên chánh thức của khu này là Chinatown-International District, Chợ Tàu-Khu Quốc Tế. Không phải chỉ nước Việt Nam lệ thuộc Tàu mà thôi. Một vài cộng đồng Việt Nam hải ngoại vẫn còn yếu, chưa độc lập nổi với Tàu..."
West Palm Beach là một đảo chạy dài dọc theo bờ biển Florida, rất đẹp. Gia đình Kennedy có nhà nghỉ mát ở đây. Nhà cửa ở đây được gọi là mansion, lâu đài, đồ sộ, trong đời phải đến đây một lần xem nhà giàu Mỹ sống mới được.
Vợ chồng tôi chạy xe dọc bờ biển mê qua, muốn ngừng xe chụp một số hình, nhưng không có chỗ đậu xe. Đường rất nhỏ. Không biết cố ý hay vô tình, những nơi này không có chỗ đậu xe công cộng.
Khi tìm ra được chổ đậu xe, thì đây là bãi biển công cộng, không đẹp bằng khu nhà giàu, nhà cửa như lâu đài, cửa trước là biển, sau nhà là biền, biển sau nhà nhỏ hơn phía trước, ngó thẳng ra biển cả Đại Tây Dương.
Thành phố West Palm rất lớn, dân số trên 107,000 người, 55% là da trắng, da vàng mình chỉ 1.50% mà thôi. Người Việt Nam mình chỉ có vài người tôi biết.
Trong thành phố, có nhiều cao ốc rất đẹp.
Vùng West Palm mỗi năm có tổ chức những đại nhạc hội ở bờ biển tên là SunFest, mỗi lần tổ chức có hơn 270,000 người tham dự, rất vui.
Sau đây là danh sách các ca sĩ nổi tiếng đã trình diễn tại đây: Harry Connick, Live, John Mayer, Jon Secada, Ray Charles, Keb Mo, Lenny Kravitz, Dizzy Gillespie, Bob Dylan, Bonnie Raitt, No Doubt, Kenny G, Earth Wind and Fire, Cyndi Lauper, Rick Braun, Peter White, Noel Lorica, Pink Floyd và The Wailers..
Vùng West Palm này còn nhiều tổ chức giải trí khác, như đại hội phim ảnh thế giới (Palm Beach International Film Festival) mỗi năm, thu hút gần 40,000 người, các diễn viên, giám đốc sản xuất, đạo diễn v.v. từ khắp thế giới đến tham dự.
Đối với người bình dân du khách như các bạn và tôi, mỗi tuần ở dưới phố tại đường Clementis, có tổ chức lễ hội ca nhạc nhiều trò giải trí, gọi là Clementis về đêm (Clementis by night), rất vui.
Cũng tại đường Clementis nầy, mỗi năm, ngày thứ bảy trước lễ Halloween, có tổ chức MoonFest, lễ hội chị hằng, cả khu nhộn nhịp lể hội vui lắm.
Nhớ lúc về thăm quê hương đi Hội An, Việt Nam mình cũng có tổ chức tắt đèn sống lại không khí của thế kỷ 17 ngoài đường toàn lồng đèn, nhà nào đèn điện cũng tắt hết, vui quá..
Các bạn hãy theo dõi loạt bài này, sẽ thấy Miami Beach vui hơn và thơ mộng hơn nhiều, xứng đáng là bãi biển hàng đầu của Mỹ và thế giới suốt 100 năm nay.
Tại Miami Beach, vợ chồng tôi ở tại một resort rất đẹp, hiện đoàn phim đài truyền hình Fox đang quay thu hình loạt phim ngắn trường kỳ sẽ chiếu trong năm tới, The Art of a Genius..."
Người gốc Việt tại Mỹ làm việc cần cù, nhưng lợi tức thấp hơn người Mỹ.
Theo một công trình nghiên cứu năm 2007, khoảng 64.9% người lớn hơn 16 tuổi tìm được việc làm. Tỷ lệ thất nghiệp của người Việt Nam khoảng 5.4% so với tỷ lệ của người Mỹ nói chung là 6.3%. Đây là một điểm son của người Việt chúng ta, cần cù và cố gắng làm việc, không chấp nhận sống nhờ phúc lợi xã hội (Welfare). Thu Nhập bình quân (Average Income) của người Việt là $22,074 USD mỗi người một năm, tương đối thấp hơn của người Mỹ.
Mặc dầu cần cù làm việc, nhưng lợi tức của người Việt tương đối thấp.
Median Income (Lợi tức điểm giữa) của một gia đình Việt Nam ở Mỹ là $59,831 đô la một năm. Median Income là lợi tức điểm giữa, có nghĩa là phân nửa số gia đình người Việt có lợi tức trên $59,831 USD và phân nửa có lợi tức thấp hơn số này. Số nầy tuong đối thấp hơn xã hội Mỹ nói chung, ở đó Median Income là $61,173 USD.
Theo một nghiên cứu năm 2012, Median Income (Lợi tức điểm giữa) của một gia đình Việt Nam được $55,736 USD. Nếu so sánh gia đình người Việt với gia đình những di dân khác nói chung, chúng ta tương đối khá hơn. Median Income của di dân khác ở Mỹ là $46,983 USD.
Hầu hết người Việt tại Mỹ đã đến đây sau cuộc chiến, với tánh cách tỵ nạn chánh trị.
Đa số họ đã sống dưới chế độ Cộng Sản từ 3 năm trở lên, nên sự ăn học và khả năng chuyên môn sau năm 1975 rất lôi thôi. Do đó có thể nói họ thua di dân các nước khác rất xa trên phương diện học vấn, kiến thức, và tài chánh. Di dân nhiều nước khác tại Mỹ đến đây với nhiều khả năng chuyên môn (bác sĩ, Y tá, chuyên viên Kế toán v.v..), và một số đến đây với nhiều tiền theo dạng kinh doanh (di dân từ Hồng Kông và Đài Loan chẳng hạn).
Mặc dầu điểm khởi đầu thua, người gốc Việt đã chứng tỏ khả năng của mình, trở thành một trong những cộng đồng thiểu số "đi lên" mau nhất từ dưới đáy của xã hội.
Phân tách các dữ kiện thống kê dân số, chúng ta thấy gì?
Năm 1989 34% số dân gốc Việt sống dưới mức nghèo (Poverty line). Mười năm sau vào năm 1999, tỷ lệ này chỉ còn 16%, so với 12% cho người Mỹ nói chung.
Thống kê cho thấy những người từng bị Cộng Sản kỳ thi và phân biệt đối xử, không được học đại học, không có nghề nghiệp chuyên môn gì đáng kể khi tới Mỹ, người Việt đã cố gắng hơn, cần cù hơn, và đi lên mau hơn xã hội Mỹ nói chung.
Sự hội nhập của người Việt vào xã hội, lợi tức và hoạt động kinh tế của họ tùy thuộc vào tầng lớp của họ ở Việt Nam trước khi tới Mỹ.
Nhìn chung, họ thuộc hai tầng lớp, số người có học, và ít học. Năm 1975 phần lớn số người Việt đến đây đều có khả năng chuyên môn. Họ bắt đầu cuộc đời bằng những việc làm chân tay, lao động với lương tối thiểu.
Tuy nhiên sau khi họ học lại hoặc thi lại, bằng cấp được nhìn nhận (hoặc bằng cấp của Mỹ nếu họ học lại môn chuyên môn mới), họ có chứng chỉ hành nghề, họ đã làm giàu mau chóng. Đây là giới thượng lưu của người Việt. Lợi tức của thế hệ nầy khoảng hơn $100,000 USD mỗi năm. Các bác sĩ và nha sĩ thu nhập từ vài trăm ngàn đến cả triệu đô la một năm.
Những đợt tỵ nạn thứ hai và ba, đến đây sau năm 1978, khó khăn hơn. Sống càng lâu với chế độ Cộng Sản, họ càng gặp nhiều khó khăn hội nhập hơn.
Họ đến Mỹ không có học vấn cao, không nghề nghiệp chuyên môn, không biết gì nhiều về xã hội Mỹ. Do đó họ chỉ tìm được việc làm chân tay, sống quay quần với người Việt tại các Phố Sài Gòn Nhỏ, khó hội nhập vô xã hội Mỹ rộng lớn.
Nhiều người Việt thế hệ này thường nói họ ra đi là vì tương lai con cháu. Lời nói này đúng. Thế hệ con cháu của họ được giáo dục đàng hoảng, giỏi tiếng Mỹ, hiểu rõ xã hội Mỹ, nên tìm được việc làm lợi tức cao, hoặc đi làm việc cho các xí nghiệp Mỹ, hoặc phục vụ Cộng Đồng, với tư cách chuyên viên như Kế Toán Viên, Luật sư, Bác sĩ, Nha sĩ, Dược sĩ v.v...
Đa số thế hệ tỵ nạn thứ 2 và 3 đến đây ít học đều mở quán ăn Việt Nam, với những thức ăn thuần túy Việt Nam, hay pha lẫn với một số món Hoa. Họ cũng mở nhiều tiệm tùng ở chợ Tàu. Quan trọng nhất họ học làm móng tay (Nails) và Uốn tóc (Hair), và mở tiệm Nails và Uốn tóc (Nails and Hair salons), hoặc làm việc ăn chia với chủ nhân Việt Nam đến trước họ.
Ở Mỹ người gốc Việt làm bá chủ nghề Nails.
Ở tiểu bang Cali khoảng 80% thợ Nails là người gốc Việt. Trên toàn quốc, số thợ Nails gốc Việt chỉ chiếm 43% thôi. Đây cũng là một con số khá lớn. Nghề Nails và Uốn tóc đòi hỏi sự cần cù và khéo tay, nhưng ngược lại không đòi hỏi học vấn, hay khả năng ngôn ngữ, rất hợp cho người Việt Nam mình.
Một điểm son của người gốc Việt tại Mỹ là biết chuyển bại thành thắng. Như trên đã nói đợt tỵ nạn thứ 2 và 3 ít học.
Do đó họ mở tiệm Nails và nhiều quán ăn, tiệm tạp hoá và thực phẩm, những tiệm phục vụ như sửa máy, sửa xe, bán băng nhạc v.v.. Theo thống kê trong khoảng thời gian 8 năm từ năm 1997 đến năm 2002 số tiệm của người gốc Việt tăng lên 50%.
Với hoạt động kinh doanh thành công này, người gốc Việt đã biến những khu hoang tàn và xuống dốc của xã hội Mỹ thành những Phố Sài Gòn Nhỏ mọc lên như nấm khắp nước Mỹ, thu hút du khách đến tham quan.
Đặc biệt người Việt Nam các nước khác thường đến Mỹ du lịch cũng ghé thăm Phố Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) ở đây. Nhờ đến đây thăm viếng, người Việt ở Canada và Anh đã rút kinh nghiệm về nước học và mở nhiều tiệm Nails và Uốn Tóc ở nước họ định cư.
Một thiểu số người gốc Việt định cư ở vùng Vịnh Mexico đã sống nhờ nghề đánh cá và bắt tôm. Các tiểu bang vùng Vịnh có nhiều người Việt sanh sống là Louisiana, Texas, Mississippi và Alabama. Người Việt ở đây chiếm khoảng từ 45 đến 85% nghề cá và tôm.
Tuy nhiên họ bị tôm rẻ của Việt Nam cạnh tranh, nên chịu ảnh hưởng nặng. Bảo Katrina đã tàn phá nghề này. Sau cơn bảo nhiều người sạt nghiệp và bỏ nghề..."
Tiểu bang Washington:
Mấy năm trước vợ chồng tôi bay đến thành phố Seattle, từ đó đi bus từ vùng bờ biển Thái Bình Dương phía Tây, đến tận biên giới Washington-Idaho ở phía Đông, hay lắm.
Washington là một tiểu bang thuộc vùng Tây-Bắc Thái Bình Dương (Pacfic NorthWest) của Hoa Kỳ. Thủ phủ của bang này là Olympia, và thành phố lớn nhất và đông dân nhất là Seattle. Đây là tiểu bang duy nhất ở Mỹ mang tên vị Tổng Thống đầu tiên của Mỹ.
Gần 60% dân cư tiểu bang này sống trong khu đô thị Seattle. Đi sâu vô đất liền từ phía Tây đến Đông, lúc ban đầu cây cối rừng núi xanh um, vì có nhiều mưa, đi càng về phía Đông, cây cối càng ngày càng ít, phía Đông tiểu bang này khô cằn hơn phía Tây.
Diện tích tiểu bang này là 184,827 km2 (cây số vuông). Dân số là 7,170,351 người, theo dữ liệu năm 2015. Lợi tức điểm giữa của một gia đình sống ở đây (Median Household Income) là $58,078 đô la một năm, đứng hạng 11 ở Mỹ.
Vợ chồng tôi bay qua Seattle gia nhập đoàn du lịch quốc tế ở đây, cùng nhau thăm viếng tiểu bang này, và nhiều tiểu bang miền Tây-Bắc Hoa Kỳ khác như Idaho và Montana, cùng tham quan nhiều Vườn Quốc Gia vùng núi Rocky (Rặng Thạch Sơn) của Mỹ và Canada, cảnh vật đẹp tuyệt vời.
Tiểu bang Washington giáp ranh với bang Oregon ở phía Nam, Idaho ở phía Đông, tỉnh British Columbia của Canada ở phía Bắc, và giáp ranh với biển Thái Bình Dương ở phía Tây.
Đây là tiểu bang thứ 42 đã gia nhập Hiệp (Hợp) Chủng Quốc Hoa Kỳ vào năm 1889.
Đất của tiểu bang trước đó thuộc Lãnh Thổ Washington (Washington Territory), nước Anh đã nhường lại cho Mỹ xuyên qua hiệp định Oregon.
Lãnh thổ Oregon Anh nhường lại rất lớn, bao gồm nhiều tiểu bang ngày nay của Mỹ, là Washington, Oregon, Idaho, Montana và Wyoming.
Để khỏi nhầm lẫn giữa tiểu bang Washington và thủ đô Washington của nước Mỹ, người ta thường nói thêm Tiểu bang Washington để ám chỉ tiểu bang, và Washington D.C. để ám chỉ thủ đô. D. C. có nghĩa là District of Columbia, ý muốn nói thành phố Washington ở vùng Columbia.
Tiểu bang Washington cũng có vùng đất sông Columbia chảy ngang, nhưng đây chỉ là một quận của tiểu bang. District of Columbia là vùng đất Columbia ở thủ đô nước Mỹ.
Tiểu bang Washington rộng lớn hạng 18 và đông dân hạng 13 ở Mỹ. Hơn 60% dân cư bang nầy sống lẩn quẩn khu đô thị Seattle. Đây là một trung tâm giao thông, thương mại và kỹ nghệ nằm trong Vịnh Puget của biển Salish, thuộc vùng bờ biển Thái Bình Dương.
Đi từ miền Tây hướng về phía Đông và Nam, tiểu bang này có nhiều rừng, dãy núi, và đồng bằng trồng trọt, đẹp lắm. Ngồi xe bus đi từ Seattle về hướng tiểu bang Idaho, ngắm nhìn cảnh vật đồi núi tuyệt đẹp. Đây là tiểu bang đông dân hạng nhì vùng bờ biển miền Tây Hoa Kỳ, sau bang California.
Tiểu bang Washington dẫn đầu nước Mỹ về gỗ. Ở đây có nhiều rừng bát ngát, nên kỹ nghệ đốn rừng lấy gỗ phát triển mạnh nhất. Ngoài ra ở đây đất đai phì nhiêu, nên nông nghiệp và trồng trọt phát triển mạnh. Tiểu bang này có nhiều táo (apple), lê (pear), trái mơ (apricot), anh đào (cherries), raspberries v.v...
Khi du lịch xuyên tiểu bang, vợ chồng tôi dừng chân thăm viếng một trại trồng anh đào (cherries) ở đây, ngon và ngọt không thể tưởng. Ngoài ra ở đây người ta cũng sống nhờ chăn nuôi, đặc biệt nuôi gà, và câu cá như cá hồi (salmon) cá halibut và nhiều loài cá khác.
“Năm 2004: tổng sản phẩm của tiểu bang là 262 tỷ đô la, thu nhập đầu người là 33.332 đô la. Buôn bán thương mại trong tiểu bang phải kể đến là: Boeing, Microsoft, Amazon.com, Nintendo, điện tử, công nghệ sinh học, nhôm, gỗ, than đá và du lịch.” (Wikipedia)..."
Xã hội Mỹ khác với xã hội Cộng Sản.
Trước khi Cộng Sản giải phóng (chiếm) Sài Gòn, nhà nào ở đây cũng có tiền. Năm 1975 Cộng Sản vô, đấu tố, đổi tiền, đánh tư sản, chiếm tài sản nhân dân ở đây, ai cũng nghèo, ăn bo bo mà sống.
Ngày nay thời đổi mới, chỉ người Cộng Sản mới được quyền nắm giữ chức vụ chỉ huy, có quyền, và có tiền.
Xã hội Mỹ tạo cơ hội đồng đều cho dân chúng. Xã hội Cộng Sản có lợi cho đảng viên Cộng Sản, gia đình họ, và nhóm bạn bè quen biết và làm ăn với họ. Họ nắm hết quyền, và nhờ có quyền họ nắm hết tiền.
Trong hơn 2 tháng sống với Host, tôi học được nhiều kỹ năng sống, để có thể ra riêng sống cuộc đời độc lập.
Tôi hiểu tiếng Mỹ nhiều hơn, nói nhiều hơn. Tôi hiểu nhiều hơn cách cư xử ở Mỹ, phép lịch sử tối thiểu để sống chung với nhau.
Tôi biết ăn “hot dog” và “hamburger”, là hai thức ăn phổ biến, ở đâu cũng có bán. Tôi biết cách mua vé xe lửa, xe subway v.v... Tôi biết xếp hàng đứng chờ tới phiên mình, biết nhường nhịn người già, người tật nguyền v.v…
Văn hóa của Mỹ khác với văn hóa Việt Nam hay Trung Quốc. Vừa rồi tôi mổ cột sống, phải cầm gậy mà đi. Tới cửa, người Mỹ mở cửa nhường tôi đi trước. Một vài người có lẽ du khách từ Trung Quốc tới, chen lấn với tôi. Đó là sự khác biệt lớn lao về văn hóa của người dân Mỹ, và dân nước khác.
Người Mỹ không xả rác ngoài đường. Người Trung Quốc đến đây du lịch xả rác tùm lum, dơ dáy.
Đi xem hoa, người Mỹ tôn trọng bông hoa, chỉ ngắm vẻ đẹp của hoa. Người Trung Quốc bẻ hoa, chà đạp lên hoa mà đi. Hai nền văn hóa Mỹ và Trung Quốc rất khác biệt. Nhờ sống chung với gia đình Host 2 tháng, chúng tôi sẵn sàng hơn trên con đường sống trên đất Mỹ.
Và chúng tôi dọn nhà về thành phố New York, để bắt đầu cuộc sống ở đây 42 năm nay (bây giờ 49 năm).
Nói theo kiểu Kim Dung, chúng tôi đã được các Sư Phụ truyền dạy Cửu Âm Chân Kinh. Và bây giờ đã tới lúc chúng tôi xuống núi, hành hiệp giang hồ, tranh giành một địa vị khả quan trên đất Mỹ.
Nói đúng hơn, định nghĩa cho thế giới biết thế nào là một người Mỹ gốc Việt.
Chúng tôi là thế hệ đầu tiên đến đây. Chúng tôi có bổn phận sống ra hồn, cho thế giới nể phục chúng ta.
New York là một thế giới thu nhỏ, di dân tứ xứ đến đây sanh sống. Như lời trong một bài ca về New York, nếu các bạn thành công ở đây, các bạn có thể sống được bất cứ đâu trên đất Mỹ..."
Đại lộ Hollywood là con đường chánh của khu điện ảnh Hollywood. Con đường này và khu Hollywood bao quanh được thế giới biết đến như là thủ đô điện ảnh của nước Mỹ, và thế giới.
Hiện nay nhiều dịch vụ và cơ sở điện ảnh đã di chuyển qua những khu vực gần đó như Burbank và Westside. Mặc dầu vậy một số dịch vụ vẫn còn ở lại khu Hollywood nầy, như biên tập, kỹ xảo, ánh sáng và hậu sản xuất.
Đại lộ Hollywood ngày nay là một khu phố du lịch, du khách đến đây đông không thể tưởng.
Ai cũng muốn đến đây chụp một số hình rạp hát “Grauman’s Chinese Theater“. Rạp hát này là nơi tổ chức lễ trao giải thưởng điện ảnh Oscar trước đây.
Trước sân rạp hát này có dấu vết bàn tay, chữ ký hoặc vết chân của những ngôi sao quan trọng của nền điện ảnh Hollywood như Clark Gable, Marilyn Monroe v.v…
Các bạn có biết tại sao khu nầy tên Hollywood không?
Theo nhật ký của H. J. Whitley, người Cha Già Hollywood, đã xây dựng khu này, lúc ông đứng trên đồi cao nhìn về thung lũng phía dưới, có một anh chàng người Hoa đi tới. Ông hỏi anh đi đâu? Người Hoa này trả lời bằng tiếng Mỹ ba xí ba tú đại khái “I hollywood”, có nghĩa là “hauling wood”, là đi chở cây (gổ).
Ông mua mảnh đất rộng 480 mẫu Anh ở đây. Sau này ông bán lại cho gia đình Wilcox 120 mẫu Anh vào tháng 2 năm 1887. Tháng 8 năm đó chính Wilcox là người đầu tiên chánh thức gọi vùng này là Hollywood trong chứng từ mua đất và xây dựng vùng này.
Một điểm du lịch quan trọng của đại lộ này là con đường danh vọng “Walk Of Fame“, ghi dấu tất cả ngôi sao sáng của Hollywood.
Trên đại lộ danh vọng này, nhiều người hơi giống các ngôi sao như Marilyn Monroe, Spiderman, Superman v.v… đang mặc quần áo và cải trang rất giống họ đang đứng chụp hình với du khách.
Nếu các bạn muốn chụp hình với các ngôi sao giả này đề kỷ niệm chuyến viếng thăm Hollywood, các bạn chỉ cần “tip” cho họ một đô la là đủ. Nhiều du khách thích chụp hình với ngôi sao mình ngưỡng mộ.
Một điểm du lịch khác là rạp hát Kodak nơi tổ chức lễ trao giải thưởng Oscar hàng năm.
Ngoài những nơi du khách thich chụp hình, đại lộ này rất vui với nhiều quán ăn, tiệm tùng, và trò giải trí khác, như Bảo tàng xáp (Wax Museum) của Madame Tussaud, bảo tàng lịch sử của Hollywood, những trò giải trí khác như “Ripley’s Believe It Or Not“, “The Guinness World Records Exhibition” (Triển lãm những kỷ lục thế giới được ghi trong sách Guinness) v.v…"
Có thể bạn không quan tâm tới nước Mỹ, coi người Mỹ như kẻ thù, thì Mỹ vẫn ảnh hưởng chi phối rất nhiều đến mọi sinh hoạt bình thường của bạn đấy.
Câu thơ vui của dân mạng nói rằng:
"Cái gì không biết thì tra Google"; mà Google là một phát minh vĩ đại của Mỹ.
Google được thành lập vào năm 1998 bởi Larry Page và Sergey Brin trong khi họ là nghiên cứu sinh đã có bằng tiến sĩ tại Đại học Stanford, California. Mỹ.
Mạng internet bạn đang dùng hiện nay cũng là một phát minh của Mỹ. Internet khởi nguyên từ năm 1960 bởi quân đội Mỹ.
Họ giữ kín dùng riêng suốt 20 năm, mãi đến những năm 1980 thì bắt đầu thương mại hóa và 1990 trở đi thì bắt đầu phủ kín toàn cầu.
Mỗi ngày bạn nhận và gửi email cho người khác.
Trời ơi… lại đụng tới Mỹ luôn.
Email được phát minh ra từ năm 1971 bởi lập trình viên Ray Tomlinson của Bộ Quốc phòng Mỹ nhằm giúp nhân viên trong cơ quan trao đổi thông qua một mạng lưới liên kết thay cho việc trực tiếp cầm thư từ văn bản "giao tận nơi".
Đang đi đường mà thấy đèn xanh đèn đỏ là của Mỹ đó. Đây là phát minh được tạo ra vào năm 1912 của người Mỹ nhằm giúp giảm thiểu các vụ tai nạn giao thông cũng như nạn ùn tắc xe cộ.
Nóng quá bật máy lạnh lên cái nào. Chiếc máy điều hòa nhiệt độ đầu tiên được chế tạo bởi kỹ sư người Mỹ Willis H. Carrier vào năm 1902.
Về nhà bật lò vi sóng lên để hâm đồ ăn. Thôi rồi cũng lại gặp Mỹ. Năm 1945, kỹ sư Percy Spencer đã chế tạo ra một thiết bị phát cao tần cho radar cho công ty Raytheon, nhằm giúp radar nhạy hơn qua các bước sóng khác nhau. Cuối cùng ông vô tình nhận ra thanh chocolate bị biến dạng và nấu chảy khi được đặt bên trong thứ mà sau này chúng ta gọi là lò vi sóng.
Nếu trên tay của bạn đang dùng iPhone thì cũng là của Mỹ. Chiếc Smartphone đầu tiên được hãng IBM chế tạo năm 1992 với tên Simon Personal Communicator.
Chiếc điện thoại di động cầm tay đầu tiên trên thế giới là chiếc Motorola DynaTAC 800x được chế tạo năm 1983 tại Mỹ. 15 năm sau, iPhone mới ra đời ở Mỹ.
Nếu bạn không dùng iPhone vì nó là của Mỹ mà chuyển qua dùng Samsung của Hàn Quốc... nhưng cách này cũng không thoát Mỹ được vì Samsung phải sử dụng hệ điều hành Android của Mỹ đó. Android là một hệ điều hành dựa trên nền tảng Linux thiết kế dành cho các thiết bị di động có màn hình cảm ứng như điện thoại thông minh và máy tính bảng. Ban đầu, Android được phát triển bởi Android Inc một công ty của Mỹ với sự hỗ trợ tài chính từ công ty lớn khác của Mỹ là Google và sau này Android Inc được chính Google mua lại vào năm 2005. Chiếc điện thoại đầu tiên chạy Android được bán vào năm 2008 tại Mỹ.
Các kênh truyền hình và TV màu bạn đang xem là phát minh của người Mỹ à nha. Hệ thống truyền hình màu đầu tiên thiết kế bởi công ty Radio Corporation of America bắt đầu phát sóng ngày 17.12.1953.
Chiếc TV màu đầu tiên cũng được chế tạo bởi hãng này được xuất ra thị trường năm 1954 tại Mỹ.
Bạn giải trí bằng cách xem video nghe nhạc trên nền tảng Youtube cũng là của Mỹ luôn nè…
Soạn thảo văn bản bằng Word, Excel, trình chiếu Power Point trong bộ Microsoft Office cũng là của Mỹ đó nha.
Đi đường bị lạc bấm Google Maps lên cũng là đang dùng sản phẩm người của Mỹ luôn.
Các bộ phim, video bạn đang xem đa số đều dùng phần mềm Adobe Premiere của Mỹ để dựng… à nha
Photoshop để chỉnh sửa ảnh cũng của Mỹ luôn đó nghe.
Bất kể chiếc máy tính bạn dùng nhãn hiệu gì, sản xuất ở đâu thì "bộ não" CPU của nó chỉ có thể là sản phẩm của Intel hoặc AMD, hai hãng điện tử của Mỹ. Nếu không có nó thì bó tay.
Bạn đi máy bay là nhờ phát minh của ngườ Mỹ. Vào năm 1903 hai anh em nhà Wright sống tại Dayton, bang Ohio, Mỹ đã làm thay đổi lịch sử thế giới bằng sự phát minh ra chiếc máy bay đầu tiên.
Đèn điện mà bạn đang thắp là phát minh của ông Thomas Edison một người Mỹ. Chính phát minh này đã mang lại ánh sáng và sự văn minh cho cả thế giới loài người, đồng thời đã khai sinh cho ngành công nghiệp điện của thế giới.
Kể chừng đó thôi... vẫn còn rất nhiều cái của Mỹ nữa.
Nga là dân tộc cũng vĩ đại lắm chứ. Nhưng bạn thử thống kê xem Nga đã cống hiến cho nhân loại những phát minh nào.
Trung Quốc là đất nước vĩ đại. Điều này không ai cãi. Nhưng để nền kinh tế Trung Quốc phát triển vượt bậc như ngày nay thì người Tàu cực giỏi trong việc đi chôm phát minh và sản phẩm của các quốc gia khác. Không tin, bạn cứ thử liệt kê mà xem. Bạn nên phân biệt 2 khái niệm phát minh và phát triển nhé.
"Các bạn trẻ muốn tới Mỹ học hoặc làm việc, các bạn có biết ưu điểm và điểm yếu của người Mỹ gốc Việt là gì không?
Ưu điểm của chúng ta là cần cù, cố gắng làm việc, tinh thần trách nhiệm, làm việc hết mình, không so đo, cải cọ hay bực bội với sếp hay đồng nghiệp.
Ưu điểm của người Mỹ gốc Việt thế hệ tôi ra đi năm 1975, là chúng tôi đã có sẵn một mớ kiến thức đại học, nên dễ dàng học lại ở Mỹ. Học xong MBA, tôi còn học thêm nhiều "Advanced Certificate" về Tài Chánh (Finance), và Business Economics (kinh tế học áp dụng trong quản trị xí nghiệp) v.v.., nên khả năng chuyên môn được quí trọng ở Phố Wall lúc đó.
Yếu điểm của chúng ta là khả năng ngôn ngữ. Chúng ta diễn đạt dở hơn người Mỹ được sanh ở Mỹ. Chúng ta không hòa đồng dễ dàng với người khác, như đám con cháu chúng ta được sanh ra và lớn lên ở Mỹ.
Biết được ưu và khuyết điểm nầy, nên nhiều người Việt thế hệ già như chúng tôi cố gắng học những chuyên môn không đòi hỏi khả năng giao tiếp nhiều.
Nói dễ hiểu tôi để người Mỹ trắng làm xếp, ăn nói, chỉ huy. Tôi là chuyên viên quan trọng trong nhóm. Tôi là người làm việc. Những việc gì khó cũng cần ý kiến của tôi, cần tôi làm.
Nhờ biết người biết ta, tôi sống sót mấy chục năm ở Phố Wall, cho đến ngày về hưu.
Ở Mỹ nếu các bạn tìm được việc làm đúng khả năng, lương bổng ở đây thoải mái lắm.
Làm việc ở Phố Wall vài năm, lần vui nhất là tôi được hãng Consultant (Cố vấn, chuyên viên) nơi tôi làm việc thưởng một chuyến du lịch Âu Châu cho vợ chồng. Lúc đó họ nói là tặng chúng tôi "A trip for two" (Một chuyến du hành cho 2 người), hay lắm.
Từ đó cuộc đời tôi đã đổi khác. Thú vui du lịch, đi, thấy, và hiểu thế giới bao la ngoài Việt Nam và Mỹ, bắt đầu nảy nở từ chuyến đi này. Từ Mỹ tôi bay qua London thăm viếng thành phố này, sau đó đi Pháp, Bỉ, Tây Đức, Áo, Ý Đại Lợi, và Paris, sau đó bay trở về Mỹ. Thật là một chuyến du hành mở mang kiến thức về thế giới.
Bây giờ nghĩ lại tôi thấy nước Mỹ không phải thiên đàng, nhưng cũng không phải địa ngục.
Nước Mỹ hay nhất thế giới ở chỗ chấp nhận những người đến đây làm việc, cố gắng, cần cù. Đặc biệt họ đãi ngộ những chuyên viên, giúp đất nước nầy khá hơn.
Các bạn nghe nói nhiều về một vài người Việt Nam thành công ở Mỹ, giàu có, tiếng tăm, quyền lực. Tôi chỉ là một người Mỹ trung bình, không quyền lực, không tiếng tăm, không giàu có.
Nhưng tôi cũng sống được không khí tự do như mọi người. Đó là điểm son của xã hội Mỹ..."
(Trích sách "42 năm sống ở Mỹ: Được gì, Mất gì?" của Lê Thanh Hoàng Dân, đã phát hành, có bán trên Amazon và BookBaby).
Người Việt ở Pháp.
Hiện có khoảng 300,000 người gốc Việt sanh sống ở Pháp. Đây là cộng đồng gốc Việt đông hạng nhì trên thế giới, sau Mỹ (2 triệu), đồng hạng với Úc (300,000) và hơn Canada (250,000).
Đa số người Việt Nam đã đến đây sau sự kiện năm 1975. Tuy nhiên, khác với các Cộng Đồng Việt Nam ở Mỹ, Canada, và Úc, người Việt đã định cư ở đây từ những năm 1850. Lúc đó Pháp đã chiếm Việt Nam làm thuộc địa.
Tuy nhiên đợt người Việt Nam đến Pháp đông nhất là sau năm 1975.
Chỉ riêng 4 năm sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, Pháp đã giúp 51,515 người Việt định cư ở đây. Từ khoảng thời gian 1975-1989, Pháp đã đón nhận khoảng 150,000 người ty nạn.
Ngày nay khoảng 80% người Pháp gốc Việt là dân ty nạn chánh trị, đã bỏ nước ra đi sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, và đổi tên thành phố Sài Gòn thành Hồ Chí Minh.
Người Việt Nam đầu tiên đặt chân lên đất Pháp là Hoàng Từ Nguyễn Phước Cảnh. Ông đã tới đây vào cuối thế kỷ 18. Ông theo Giám Mục Bá Đa Lộc cầm đầu một phái đoàn sang Pháp cầu viện. Ông chỉ ở lại Pháp vài năm.
Hơn 100 năm sau khi Phái đoàn của Phan Thanh Giản đến Pháp vào năm 1863 để xin chuộc lại Nam Kỳ, ông đã ghi nhận sự hiện diện của một số người Việt định cư ở đây. Số nầy đếm được trên đầu ngón tay.
Người Việt đến Pháp đông đảo vào đầu thế kỷ 20. Lúc đó do nhu cầu chiến tranh (Đệ Nhất Thế Chiến) dân Pháp phải ra mặt trận đánh giặc, Pháp đã tuyển một số lính từ thuộc địa Đông Dương, nhờ đó một số người Việt Nam đã đến đây.
Hậu phương nước Pháp lúc đó cần thợ, nhờ đó người Việt lại đến Pháp làm thợ. Sau chiến tranh khoảng 3,000 người lính và thợ Việt Nam này đã quyết định ở lại Pháp thay vì về nước. Thời đệ nhị thế chiến cũng vậy.
Suốt thời thuộc địa, người Việt Nam đến đây học, và nhiều du học sinh, lính và thợ gốc Việt đã lựa chọn ở lại và sống vĩnh viễn ở đây, thay vì về nước.
Sau hiệp định Geneve, nước Việt Nam độc lập, nhiều người Việt dân Pháp đã lựa chọn về Pháp sống, thay vì sống ở Việt Nam. Và trong suốt hai chục năm nội chiến Nam-Bắc, nhiều sinh viên Việt Nam đã qua Pháp du học, và chọn ở lại thay vì về nước.
Tuy nhiên đa số người Việt Nam ở Pháp hiện nay đã đến đây từ sau năm 1975, trong phong trào bỏ nước ra đi sau khi Cộng Sản chiếm Sài Gòn bằng vỏ lực, và thiết lập chế độ vô sản chuyên chế theo mô hình Cộng Sản Nga-Tàu.
Đa số người Pháp gốc Việt hiện đang sanh sống ở thủ đô Paris, và một vài thành phố lớn khác như Marseille, Lyon và Toulouse. Trước năm 1975, có một số người gốc Việt đã định cư ở những thành phố Bordeaux và Lille.
Người Pháp rất hãnh diện với cộng đông người Việt ở đây. Theo họ người Việt ở Pháp là một cộng đồng thiểu số gương mẫu, hơn tất cả những cộng đồng thiểu số khác.
Ở đây dân Việt Nam mình cố gắng ăn học, nên nhiều người đã nổi tiếng là chuyên viên ở nước này. Nếu tính tới trước năm 1975 thôi, đây là cộng đồng Việt Nam học giỏi nhất, và đào tạo nhiều trí thức đáng nể nhất.
Mặc dầu đa số người Việt ở Pháp tới đây sau năm 1975, do đó chống Cộng mạnh mẽ, ở Pháp có một cộng đồng người Việt theo Cộng Sản.
Do đó đây là một trong một vài nước trên thế giới, cộng đồng người Việt chia rẽ nhất, hai cộng đồng không liên lạc và nói chuyện với nhau, 40 năm sau cuộc chiến (bây giờ 49 năm), hiện tượng này vẫn còn.
Phe Thân Cộng là ai? Họ thuộc nhóm người Việt Nam đã đến Pháp từ trước năm 1975, và con cái của họ.
Họ có việc làm ổn định, có học vấn cao, nên được quan niệm là thành phần ưu tú của cộng đồng người Việt ở Pháp trước đây. Họ theo Hà Nội, và ủng hộ lập trường chánh trị của Hà Nội. Họ nằm dưới sự lãnh đạo của Hội Người Việt Nam tại Pháp (UGVF, Union General des Vietnamiens de France). Nhiều thành viên của UGVF cũng là đảng viên của đảng Cộng Sản Pháp.
Sau năm 1975, những trí thức trong hội này xung phong về giúp quê hương, nhưng bị chế độ Cộng Sản ngược đãi và nghi kỵ. Mặc dầu vậy họ cũng không chống Cộng.
Hội nầy hiện đang thành lập nhiều hội đoàn khác, để tìm cách dấu diếm thân phận theo Công Sản của họ, hầu mập mờ lôi kéo người Việt chống Cộng theo họ.
Âm mưu này chưa thành công. Thế hệ Trẻ trong UGVF hiện đang ngấm ngầm chống đối lại thế hệ già, đã quá lệ thuộc vào Hà Nội, và thiếu khách quan.
Phe chống Cộng là ai? Họ là những người Việt Nam đã bỏ nước ra đi sau sự kiện năm 1975.
Họ không được Sứ Quán Việt Nam giúp đỡ như nhóm UGVF. Trước năm 1975 nhóm chống Cộng rất yếu. Sau năm 1975, nhóm này đông, mạnh hơn, nhưng vẫn chưa thống nhất dưới sự lãnh đạo của một Hội như UGVF.
Mặc dầu vậy, mỗi lần có tổ chức chống Cộng, các hội hè này lại đoàn kết với nhau, tạo sức ép dư luận quan trọng chống Cộng Sản Việt Nam. Theo Wikipedia, hầu hết các thành viên Hội Hướng Đạo Việt Nam tại Pháp, và các tổ chức Công Giáo đều chống Cộng..."
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.