Nếu giả định Kinh Kha ám sát thành công Doanh Chính, lịch sử có thể đã rẽ sang hướng khác. Khi ấy nước Tần có khả năng rơi vào khủng hoảng quyền lực vì Doanh Chính là nhân vật trung tâm trong quá trình thống nhất Trung Hoa.
Trong lịch sử Trung Quốc cổ đại, thời kỳ Xuân Thu – Chiến Quốc là giai đoạn phân tranh kéo dài với hàng trăm nước chư hầu lớn nhỏ cùng tồn tại và cạnh tranh quyền lực. Trong số đó, nước Yên là một quốc gia nằm ở vùng biên viễn phía bắc, tuy khởi đầu khá yếu nhưng về sau lại trở thành một trong bảy cường quốc lớn của thời Chiến Quốc. Lịch sử nước Yên kéo dài nhiều thế kỷ, từ thời Tây Chu cho đến khi bị nước Tần thôn tính vào năm 222 trước Công nguyên. Dù không phải là quốc gia mạnh nhất, Yên vẫn để lại dấu ấn đáng kể trong tiến trình lịch sử khu vực phía bắc Trung Hoa cổ đại.
Nguồn gốc của nước Yên bắt đầu từ thời kỳ đầu nhà Chu. Sau khi Chu Vũ Vương lật đổ nhà Thương và lập nên triều đại mới, triều đình Chu tiến hành phong đất cho các công thần và thân tộc để quản lý những vùng lãnh thổ rộng lớn. Vào thời Chu Thành Vương, vùng đất phía bắc gần dãy Yên Sơn được ban cho tông thất họ Chu là Triệu công Cơ Thích. Tuy nhiên, Triệu công không trực tiếp đến cai trị mà giao cho con trai trưởng là Cơ Khắc tới trấn giữ vùng đất này. Từ đó hình thành nên nước Yên, lấy tên theo dãy Yên Sơn. Kinh đô ban đầu của nước Yên đặt tại Kế Thành, khu vực nay thuộc thủ đô Bắc Kinh của Trung Quốc.

Kinh Kha ám sát Tần vương Doanh Chính.
Trong giai đoạn đầu tồn tại dưới thời Tây Chu và Xuân Thu, nước Yên được xem là một quốc gia tương đối lạc hậu so với các nước chư hầu lớn ở Trung Nguyên như Tề, Tấn hay Sở. Địa lý của Yên nằm ở rìa phía bắc của thế giới Hoa Hạ, tiếp giáp với nhiều bộ tộc du mục như Sơn Nhung và Đông Hồ. Vì vậy, nước này thường xuyên phải đối mặt với các cuộc tấn công từ phương bắc. Nhiều lần trong lịch sử, quân du mục đã tiến sâu xuống phía nam, uy hiếp nghiêm trọng sự tồn tại của Yên. Thậm chí có thời điểm vua Yên buộc phải dời đô để tránh các cuộc xâm lược của bộ tộc Sơn Nhung.
Một trong những bước ngoặt quan trọng trong giai đoạn đầu của nước Yên là sự kiện được nước Tề giúp đỡ chống lại Sơn Nhung vào khoảng thế kỷ VII trước Công nguyên. Khi quân Sơn Nhung tấn công dữ dội, vua Yên buộc phải cầu viện nước Tề. Tề Hoàn Công, một trong những bá chủ nổi tiếng thời Xuân Thu, đã đưa quân lên phía bắc đánh bại các bộ tộc du mục. Không những vậy, sau khi chiến thắng, Tề Hoàn Công còn trao lại cho Yên một số vùng đất vừa chinh phục được từ các bộ tộc phía bắc. Nhờ vậy lãnh thổ của Yên được mở rộng đáng kể và tạm thời ổn định tình hình biên giới.
Dù vậy, trong nhiều thế kỷ sau đó, nước Yên vẫn là một quốc gia tương đối yếu và ít có ảnh hưởng lớn trong cục diện chính trị Trung Hoa. Chỉ đến thời Chiến Quốc, đặc biệt dưới triều vua Yên Chiêu Vương, quốc gia này mới thực sự vươn lên mạnh mẽ. Trước đó, nội bộ Yên từng xảy ra biến cố nghiêm trọng khi Yên vương Khoái nhường ngôi cho tướng quốc Tử Chi, khiến quý tộc và hoàng tộc bất mãn, dẫn đến nội loạn. Sự hỗn loạn này tạo cơ hội cho nước Tề đem quân tấn công và suýt nữa tiêu diệt Yên.
Sau biến cố ấy, công tử Chức được lập lên làm vua, tức Yên Chiêu Vương. Đây là vị quân chủ có tầm nhìn và quyết tâm phục hưng quốc gia. Ông áp dụng chính sách chiêu hiền đãi sĩ, trọng dụng nhân tài để củng cố đất nước. Nhiều nhân vật nổi tiếng thời Chiến Quốc như Tô Tần, Trâu Diễn và đặc biệt là danh tướng Nhạc Nghị đã đến phục vụ cho Yên. Chính sách này giúp nước Yên nhanh chóng khôi phục sức mạnh và dần trở thành một thế lực đáng gờm.
Thành tựu quân sự lớn nhất của nước Yên diễn ra vào năm 284 trước Công nguyên. Khi đó, dưới sự chỉ huy của Nhạc Nghị, liên quân gồm Yên, Tần, Triệu, Hàn và Ngụy đã mở cuộc tấn công lớn vào nước Tề. Quân Yên đóng vai trò chủ lực và giành được chiến thắng vang dội. Chỉ trong vài năm, họ chiếm được hơn bảy mươi thành trì của Tề và gần như tiêu diệt quốc gia này. Đây được xem là đỉnh cao sức mạnh của nước Yên trong lịch sử.
Không chỉ mở rộng ảnh hưởng về phía nam, nước Yên còn tiến hành các chiến dịch quân sự ở phía bắc. Tướng Tần Khai từng đánh bại bộ tộc Đông Hồ, mở rộng lãnh thổ của Yên hơn một nghìn dặm về phía đông bắc. Sau chiến thắng này, nước Yên xây dựng một tuyến trường thành ở biên giới phía bắc nhằm phòng thủ trước các bộ tộc du mục. Phần trường thành này về sau trở thành một bộ phận của Vạn Lý Trường Thành nổi tiếng.
Về lãnh thổ, vào thời kỳ cực thịnh, nước Yên kiểm soát một vùng đất rất rộng lớn. Khu vực này bao gồm phần lớn miền bắc tỉnh Hà Bắc, đông bắc tỉnh Sơn Tây, vùng cực đông nam của Nội Mông Cổ, gần như toàn bộ tỉnh Liêu Ninh, thành phố Thiên Tân và một phần Bắc Kinh ngày nay. Ngoài ra, ảnh hưởng của Yên còn vươn tới khu vực Liêu Đông và thậm chí tiếp cận phía bắc bán đảo Triều Tiên. Điều này cho thấy vai trò của nước Yên như một cầu nối giữa nền văn minh Hoa Hạ và các khu vực Đông Bắc Á.
Tuy nhiên, sau khi Yên Chiêu Vương qua đời, nước Yên nhanh chóng suy yếu. Người kế vị là Yên Huệ Vương không hòa hợp với Nhạc Nghị và mắc mưu phản gián của nước Tề. Nhạc Nghị buộc phải rời khỏi Yên, khiến sức mạnh quân sự của quốc gia này suy giảm nghiêm trọng. Nhờ chiến thuật nổi tiếng “hỏa ngưu trận”, tướng Điền Đan của Tề đã đánh bại quân Yên và giành lại toàn bộ những thành trì đã mất trước đó.
Từ sau thất bại này, nước Yên không còn giữ được vị thế cường quốc như trước. Nội bộ triều đình liên tục xảy ra tranh chấp quyền lực, trong khi các nước khác ngày càng mạnh lên. Đặc biệt, nước Tần ở phía tây tiến hành cải cách và từng bước chinh phục các nước chư hầu. Đến cuối thời Chiến Quốc, Tần lần lượt tiêu diệt Hàn, Triệu và áp sát lãnh thổ Yên.
Trước nguy cơ diệt vong, triều đình Yên đưa ra hai chiến lược: liên minh với tàn dư nước Triệu để chống Tần, đồng thời tìm cách ám sát vua Tần là Doanh Chính. Thái tử Đan của Yên đã tuyển chọn thích khách Kinh Kha để thực hiện kế hoạch này. Năm 227 trước Công nguyên, Kinh Kha mang theo bản đồ và thủ cấp tướng phản bội để giả làm lễ vật dâng Tần vương, rồi tìm cơ hội ám sát. Tuy nhiên, kế hoạch thất bại và Kinh Kha bị giết.
Sự kiện này khiến Tần quyết tâm tấn công nước Yên. Đại tướng Vương Tiễn và các tướng lĩnh Tần nhanh chóng đánh bại quân Yên ở sông Dịch Thủy, chiếm kinh đô Kế Thành. Vua Yên phải chạy về Liêu Đông nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi thất bại. Năm 222 trước Công nguyên, nước Yên chính thức bị Tần tiêu diệt, kết thúc hơn tám thế kỷ tồn tại.
Nếu giả định Kinh Kha ám sát thành công Doanh Chính, lịch sử có thể đã rẽ sang hướng khác. Khi ấy nước Tần có khả năng rơi vào khủng hoảng quyền lực vì Doanh Chính là nhân vật trung tâm trong quá trình thống nhất Trung Hoa. Sự gián đoạn quyền lực có thể khiến chiến dịch chinh phục của Tần chậm lại hoặc thậm chí bị đình trệ. Trong hoàn cảnh đó, nước Yên cùng các quốc gia còn lại như Sở, Tề hay Ngụy có thể tận dụng thời cơ để liên minh chống Tần.
Tuy vậy, ngay cả khi Doanh Chính bị ám sát, việc nước Yên hoàn toàn thoát khỏi diệt vong cũng chưa chắc xảy ra. Nguyên nhân là sức mạnh của Tần lúc đó không chỉ nằm ở một cá nhân mà còn dựa trên hệ thống cải cách kinh tế, quân sự và hành chính đã được xây dựng suốt nhiều thế hệ. Vì vậy, dù Tần có thể tạm thời suy yếu, xu thế thống nhất Trung Hoa vẫn rất khó đảo ngược.
Nhìn chung, nước Yên là một quốc gia có lịch sử lâu dài và vai trò đặc biệt trong thời Chiến Quốc. Từ một vùng đất biên viễn nghèo nàn, Yên đã từng vươn lên thành một cường quốc, mở rộng lãnh thổ và tạo ra những chiến thắng vang dội. Dù cuối cùng không thể tránh khỏi số phận bị Tần thôn tính, sự tồn tại của nước Yên suốt nhiều thế kỷ vẫn phản ánh sinh động bức tranh lịch sử phức tạp và đầy biến động của Trung Hoa cổ đại.
Vietbf @ Sưu tầm