Một buổi đi Costco tưởng bình thường, mẹ 67 tuổi của gia đình lại gặp tai nạn quá nghiêm trọng. Một khách hàng phía sau chất đồ quá tải lên xe đẩy, vừa đẩy vừa “load” tiếp. Xe đẩy đụng mẹ lần thứ nhất. Rồi lần thứ hai. Đến lần thứ ba, đồ trên xe rớt xuống, xe trượt mạnh tông thẳng vào hông và đầu gối khiến mẹ ngã quỵ.
Cú ngã khiến mẹ hoảng loạn, lưng và chân tê dại, mất cảm giác. Mẹ lại đi một mình nên trong phút rối bời không kịp nghĩ “phải làm gì ngay tại chỗ” để giữ bằng chứng.
Điều gây sốc hơn: người gây tai nạn đã rời khỏi hiện trường
Khi gia đình đến nói chuyện với quản lý Costco, họ trả lời rằng người đụng mẹ “không phải nhân viên” nên họ “không có quyền giữ người” và đã để người đó đi. Sau khi gia đình phản ứng mạnh, Costco mới gọi ambulance và lập incident report.
Mẹ được đưa vào bệnh viện chụp X-ray, kết quả: nứt một vết nhỏ ngay khớp gối, phải băng chân và tập đi nạng. Với người lớn tuổi, một vết nứt ở khớp gối không hề “nhỏ” theo nghĩa đời sống: đau, hạn chế đi lại, nguy cơ biến chứng, và kéo dài thời gian phục hồi.
Quan trọng nhất lúc này: lo sức khỏe trước, hồ sơ sau
Đừng để tranh cãi trên mạng làm mình rối. Việc cấp thiết là:
Giữ tất cả giấy tờ bệnh viện: ER report, X-ray report, chỉ định bác sĩ, toa thuốc, hóa đơn ambulance, hóa đơn nẹp/băng, lịch hẹn khám chuyên khoa (orthopedic), vật lý trị liệu (nếu có).
Ghi lại diễn tiến triệu chứng mỗi ngày: mức đau, tê, giới hạn vận động, khó ngủ, khó sinh hoạt. Những thứ này sau này cực quan trọng nếu phải làm việc với bảo hiểm hay luật sư.
Những việc nên làm ngay (đừng chậm trễ vì camera có thể bị xóa)
Xin bản copy incident report: ghi rõ ngày giờ, địa điểm trong cửa hàng, tên/ chức danh manager, mô tả sự việc. Nếu họ không đưa ngay, yêu cầu bằng văn bản (email/letter) để có dấu thời gian.
Gửi yêu cầu giữ lại video camera (preserve footage): nói rõ khung giờ trước–trong–sau tai nạn (ví dụ 30–60 phút). Nhiều hệ thống camera chỉ lưu một thời gian nhất định; chậm là mất dấu.
Xin thông tin nhân chứng: nếu có ai đứng gần, nhân viên nào chứng kiến, quầy nào gần đó… cố gắng gom lại tên, mô tả, hoặc ít nhất là khu vực để đối chiếu camera.
Nếu mẹ đi một mình: ghi lại chính xác vị trí (lối đi nào, gần quầy gì, đoạn nào trong Business Center). Mỗi chi tiết giúp “khoanh vùng” camera nhanh hơn.
Ai chịu trách nhiệm: người đẩy xe hay Costco?
Nói gọn cho dễ hiểu:
Người đẩy xe là nguồn gây hại trực tiếp, nên trách nhiệm của họ là điều dễ hiểu. Nhưng tai nạn xảy ra trong khuôn viên cửa hàng, cách xử lý của cửa hàng sau tai nạn (phản ứng kịp thời hay không, hỗ trợ y tế ra sao, lập hồ sơ thế nào, bảo toàn hiện trường và chứng cứ…) cũng là phần thường được xem xét khi làm việc với bảo hiểm/điều tra dân sự.
Costco nói “không có quyền giữ người” có thể đúng ở một mức nào đó, nhưng việc quan trọng là: họ có trách nhiệm quy trình an toàn và ghi nhận sự cố. Gia đình đã làm đúng khi yêu cầu gọi ambulance và lập report.
Đừng vội ký gì, cũng đừng vội “bỏ qua”
Có người nói “Medicare lo rồi khỏi kiện.” Cũng có người nói “kiện lấy tiền.” Thực tế thường nằm ở giữa:
Nếu chỉ mong Costco/bảo hiểm chi trả viện phí thì vẫn cần hồ sơ đầy đủ, video rõ ràng, và chẩn đoán theo dõi.
Nếu lo ngại mẹ có thể để lại di chứng, đau kéo dài, giảm khả năng đi lại, cần trị liệu lâu… thì càng phải làm bài bản từ bây giờ.
Nguyên tắc an toàn: đừng ký bất cứ giấy “settlement/closure” nào khi chưa hiểu rõ, và cũng đừng nhận “hỗ trợ nhỏ cho xong chuyện” nếu sức khỏe chưa ổn định.
Có nên nhờ luật sư không?
Gia đình có thể cân nhắc tư vấn luật sư chuyên tai nạn thương tích (personal injury) hoặc ít nhất là một buổi tham khảo để họ hướng dẫn cách xin giữ camera, cách làm việc với bảo hiểm, và cách bảo vệ hồ sơ y tế. Nhiều nơi tư vấn ban đầu miễn phí hoặc làm theo dạng chỉ nhận phí khi thắng/settle (tùy văn phòng).
Quan trọng: mục tiêu không phải “hơn thua trên mạng”, mà là bảo vệ quyền lợi sức khỏe và chi phí điều trị cho một người mẹ 67 tuổi.
Một lời nhắc cho mọi gia đình: người lớn tuổi đi chợ một mình rất dễ gặp nạn
Câu chuyện này đau ở chỗ: chỉ một khoảnh khắc bất cẩn của người khác, hậu quả đổ lên thân người già. Từ nay, nếu có thể, gia đình nên đi cùng mẹ, hoặc ít nhất dặn mẹ vài “phản xạ sống còn”:
Bị va chạm là bước sang bên ngay, gọi nhân viên gần nhất, xin họ đứng làm chứng, chụp nhanh hình xe đẩy/người gây tai nạn (nếu an toàn), yêu cầu gọi y tế nếu đau hoặc tê.
Chúc mẹ sớm hồi phục. Nhưng song song với lời cầu chúc, gia đình cũng nên làm đúng từng bước để không mất dấu chứng cứ, vì một vết nứt khớp gối ở tuổi 67 có thể kéo theo cả một quãng đời sinh hoạt bị ảnh hưởng.