Cuộc giao đấu giữa Hắc Phong Đại Vương và Tôn Ngộ Không là một trong những trận chiến hiếm hoi mà Tôn Ngộ Không không thể nhanh chóng phân thắng bại. Hai bên đánh nhau từ sáng đến chiều, gậy Như Ý và binh khí của Hắc Phong va chạm không ngừng, thế lực ngang ngửa.
Hắc Phong Đại Vương là một trong những yêu quái để lại ấn tượng đặc biệt nhất trong Tây Du Ký, không chỉ bởi sức mạnh ngang ngửa Tôn Ngộ Không mà còn bởi con đường số phận khác thường của hắn, từ một yêu quái hoang dã trở thành hộ pháp dưới trướng Quan Thế Âm Bồ Tát. Nhân vật này xuất hiện không nhiều, nhưng mỗi chi tiết xoay quanh Hắc Phong Đại Vương đều cho thấy Ngô Thừa Ân đã xây dựng một hình tượng yêu quái có chiều sâu, vừa có dã tâm, vừa có trí tuệ, vừa mang trong mình sự mâu thuẫn giữa Phật tính và yêu tính.
Về bản thể, Hắc Phong Đại Vương vốn là một con gấu đen tu luyện thành tinh, thường được gọi là Hắc Hùng Tinh. Hắn chiếm cứ Hắc Phong sơn, tu hành đã lâu năm, không phải loại yêu quái mới thành tinh, càng không phải yêu vật vô danh. Gấu vốn là loài có sức mạnh thể chất lớn, lại thêm quá trình tu luyện lâu dài, khiến Hắc Phong Đại Vương sở hữu nền tảng thân thể cực kỳ vững chắc, phòng ngự cao, sức bền dồi dào. Đây chính là nguyên nhân quan trọng giúp hắn có thể giao đấu trực diện với Tôn Ngộ Không suốt mấy chục hiệp mà không rơi vào thế hạ phong.

Hắc Phong Đại Vương là một trong số ít yêu quái có thể đánh ngang ngửa với Tôn Ngộ Không. Ảnh: Chat GPT.
Khác với nhiều yêu quái trong Tây Du Ký chỉ dựa vào sức mạnh hoang dã, Hắc Phong Đại Vương còn là một kẻ có đầu óc và kiến thức. Hắn am hiểu Phật pháp, biết luyện đan, ăn chay, kết giao với Kim Trì Trưởng Lão từ thuở cả hai còn chưa nổi danh. Kim Trì sống gần ba trăm tuổi phần lớn cũng nhờ những chỉ dẫn tu luyện mà Hắc Phong truyền cho. Điều này cho thấy Hắc Phong Đại Vương không phải loại yêu quái chỉ biết sát sinh và cướp bóc, mà là kẻ có chí hướng tu hành, dù con đường ấy luôn bị lòng tham và bản tính yêu quái chi phối.
Sự kiện khiến Hắc Phong Đại Vương trực tiếp đối đầu với Tôn Ngộ Không bắt nguồn từ vụ hỏa hoạn ở Quan Âm Thiền Viện. Khi lửa bốc lên, Hắc Phong vốn chạy đến với ý định dập lửa, không phải để gây họa. Thế nhưng chính tại đây, hắn nhìn thấy chiếc áo cà sa vàng mà Đường Tăng được Phật Tổ ban cho. Lòng tham bảo vật nổi lên, Hắc Phong lập tức cướp áo rồi bỏ chạy về Hắc Phong Sơn. Chi tiết này rất quan trọng, bởi nó cho thấy Hắc Phong Đại Vương không hề có ý định ăn thịt Đường Tăng, cũng không mưu hại đoàn thỉnh kinh, mục tiêu duy nhất của hắn là bảo vật.
Cuộc giao đấu giữa Hắc Phong Đại Vương và Tôn Ngộ Không là một trong những trận chiến hiếm hoi mà Tôn Ngộ Không không thể nhanh chóng phân thắng bại. Hai bên đánh nhau từ sáng đến chiều, gậy Như Ý và binh khí của Hắc Phong va chạm không ngừng, thế lực ngang ngửa. Chỉ đến khi trời tối, thị lực của Hắc Hùng Tinh bị ảnh hưởng, hắn mới rút về hang núi. Điều này gián tiếp khẳng định lời nhận xét sau đó của Quan Âm Bồ Tát: Hắc Phong Đại Vương có bản lĩnh thần thông không hề thua kém Tôn Ngộ Không.
Không thể đoạt lại áo cà sa bằng vũ lực, Tôn Ngộ Không buộc phải cầu cứu Quan Thế Âm Bồ Tát. Đây là một chi tiết rất hiếm trong Tây Du Ký, bởi không nhiều yêu quái khiến Tôn Ngộ Không phải chủ động tìm đến Bồ Tát nhờ trợ giúp. Quan Âm đã dùng mưu thay vì dùng lực. Trước tiên, Tôn Ngộ Không tiêu diệt Lăng Hư Tử, bằng hữu thân thiết của Hắc Phong Đại Vương. Sau đó, Quan Âm hóa thân thành Lăng Hư Tử, còn Tôn Ngộ Không biến thành một viên linh đan. Hắc Phong Đại Vương không mảy may nghi ngờ, vui vẻ mời “bằng hữu” đến dự tiệc và uống linh đan.
Ngay khi linh đan vào bụng, Tôn Ngộ Không hiện nguyên hình bên trong, tấn công dữ dội khiến Hắc Phong Đại Vương đau đớn không chịu nổi, buộc phải hiện nguyên hình là một con gấu đen khổng lồ. Trong trạng thái đó, hắn hoàn toàn bị khống chế và không còn khả năng phản kháng. Quan Âm Bồ Tát xuất hiện, dùng vòng kim cô tương tự vòng của Tôn Ngộ Không để trói buộc Hắc Phong Đại Vương, chính thức hàng phục yêu quái này.
Điều đáng nói là Quan Âm Bồ Tát không giết Hắc Phong Đại Vương. Trái lại, bà thu nhận hắn làm đệ tử, đưa về Lạc Già Sơn, phong làm Hộ Sơn Tướng Quân, giao nhiệm vụ trông coi nơi tu hành của mình. Đây là một đặc ân cực kỳ hiếm đối với một yêu quái hoang dã, không có chủ nhân, không phải linh thú của thần tiên. Nguyên nhân sâu xa nằm ở nhiều yếu tố. Thứ nhất là thực lực của Hắc Phong Đại Vương. Quan Âm nhìn ra tiềm năng tu hành lớn ở yêu quái này, coi đây là một nhân tài có thể cảm hóa. Thứ hai, Hắc Phong không gây hại trực tiếp đến đoàn thỉnh kinh, không có ý đồ sát sinh, chỉ bị lòng tham bảo vật làm mờ mắt. Thứ ba, địa bàn Hắc Phong sơn lại nằm gần Quan Âm Thiền Viện, mà việc Tôn Ngộ Không phóng hỏa thiêu chùa đã khiến Quan Âm vô cùng tức giận. Việc thu phục Hắc Phong thay vì để Tôn Ngộ Không đánh chết cũng là cách Quan Âm giữ thể diện và trật tự quanh hạ viện của mình.
Sau khi quy y, Hắc Phong Đại Vương trở thành một yêu quái có danh phận, sống dưới sự quản thúc của Phật môn. Tuy nhiên, trong các dị bản hậu truyện và cách diễn giải hiện đại, số phận của Hắc Phong không hoàn toàn dừng lại ở đó. Có truyền thuyết kể rằng nhiều năm sau, khi thiên đình triệu tập những kẻ thù cũ của Tôn Ngộ Không để đối phó với Tôn Ngộ Không, Hắc Phong cũng bị cuốn vào vòng xoáy ấy. Hắn được ban cho một phần “nhãn căn” của Tôn Ngộ Không như phần thưởng, nhưng chính sức mạnh này lại khiến hắn dần rời xa con đường tu hành, quay về Hắc Phong Sơn, sống gần tàn tích Quan Âm Thiền Viện, tái hiện bản tính yêu quái năm xưa.
Dù ở phiên bản nào, Hắc Phong Đại Vương vẫn là trường hợp hiếm hoi trong Tây Du Ký: một yêu quái vô chủ, từng đối đầu ngang ngửa với Tôn Ngộ Không, nhưng không bị đánh chết, lại được Bồ Tát thu nhận. Hắn vừa là minh chứng cho sức mạnh và trí tuệ của yêu quái tu luyện lâu năm, vừa cho thấy tinh thần từ bi và dụng nhân của Quan Thế Âm. Cái kết của Hắc Phong Đại Vương, dù an phận làm Hộ Sơn Thần hay lại lạc lối vì quyền lực, đều phản ánh một thông điệp xuyên suốt Tây Du Ký: tu hành không chỉ cần pháp lực, mà còn cần thắng được lòng tham và bản ngã của chính mình.
Vietbf @ Sưu tầm