(ĐVO) Sau khi đăng bài viết “Bán công khai' tên khách mua dâm hoa hậu, người mẫu”, Đất Việt đã nhận được nhiều ý kiến phản hồi của bạn đọc cho rằng việc xử lý pháp luật mại dâm hiện nay còn mang tính “trọng nam khinh nữ”.
Bạn đọc Đào Xuân Tùng cho rằng, nếu không công khai người mua dâm trên thông tin đại chúng là trái với quy đinh pháp luật và không công bằng.
“Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Nếu cho rằng, công khai tên người mua dâm thì sợ gia đình họ mất hạnh phúc vậy người bán dâm không cần hạnh phúc sao?”, Xuân Tùng bức xúc.
Còn theo bạn đọc Trần Chí Hà, nếu không công bố danh tính người mua dâm thì nhiều người vẫn cứ mua dâm và người ta cứ bán dâm.
“Có cầu thì mới có cung. Sợ ảnh hưởng đến gia đình vài đại gia mà không sợ ảnh hưởng đến lối sống văn hóa đang ngày càng biến chất. Công bố danh tính người mua dâm chính là bảo vệ được hạnh phúc cho những người đang có ý định tiếp theo, bảo vệ được hình ảnh đẹp của người phụ nữ trong con mắt người nước ngoài. Nếu không ngăn chặn thì đến ngày nào đó những cuộc thi hoa hậu,người đẹp sẽ không còn ý nghĩa nữa mà chỉ để người ta đàm tiếu hay là mục tiêu của những người nhiều tiền ham của lạ”, bạn đọc Chí Hà viết.
Trao đổi với Đất Việt, một chuyên gia về luật (đề nghị không nêu tên) cũng cho rằng, việc pháp luật chỉ đưa ra những quy định đưa người phụ nữ bán dâm mà không đưa nam bán dâm và khách mua dâm vào các trung tâm phục hồi nhân phẩm là bất bình đẳng nam – nữ.
“Pháp luật hiện nay chỉ xử lý hình sự với ba tội: chứa mại dâm, môi giới mại dâm và mại dâm vị thành niên còn người bán dâm và mua dâm chỉ xử lý hành chính, nếu người bán dâm là nữ thì đưa đi phục hồi nhân phẩm, còn lại là được trả về địa phương sau khi nộp tiền phạt. Như vậy là trọng nam khinh nữ chứ gì nữa”, ông khẳng định.
Cũng theo chuyên gia này, chính vì những “kẽ hở” trên của pháp luật nên người ta (khách mua dâm - PV) có thể dễ dàng dùng tiền để “xin” được giấu bặt tên, tuổi hoặc công khai kiểu “không ai biết”. Việc công bố phụ nữ bán dâm mà không công bố khách nam mua dâm cũng là mất bình đẳng. Bởi lẽ, nếu danh chính ngôn thuận thì cả hai người cùng vi phạm, cùng bị bắt trong vụ việc đó thì phải công bố danh tính cả hai người.
“Tên khách mua dâm rất ít khi được công khai, hoặc chỉ công khai dưới dạng viết tắt kiểu ông N.Q.T ở Thái Nguyên. Với cách viết này thì chẳng ai biết ông T. là ai vì ở Thái Nguyên có đến hàng chục, hàng trăm ông T. Trong khi đó, những hoa hậu, người mẫu thì chỉ nói tên là người ta đã biết ngay vì họ là người của công chúng”, vị chuyên gia nói.
Ngoài ra, ông cũng cho biết, đây không phải là luật dân sự nên không phải giữ bí mật thông tin tên tuổi, việc công khai danh tính không phải là xâm phạm đời tư.
Chính quyền địa phương không biết đại gia mua dâm, vì sao?
Trước thông tin chính quyền địa phương - nơi được cho là nơi cư trú của 4 đại gia "chân đất" mua dâm các hoa hậu, người mẫu với giá nghìn đô vừa qua xác nhận không có tên trong danh sách hộ dân của địa phương và cũng chưa nhận được thông tin chính thức từ cơ quan chức năng, nhiều người đã đặt ra nghi vấn: vì sao lại có sự vô lý như vậy và vậy thì người mua dâm kia là ai?
Theo chuyên gia về luật trao đổi với Đất Việt, về nguyên tắc khi lập biên bản, hai bên phải xuất trình giấy chứng minh thư và ký vào biên bản. Sau đó, cơ quan công an sẽ gửi văn bản xử lý vi phạm về chính quyền địa phương và nơi công tác của những khách mua dâm. Nhưng, nếu người thực thi pháp luật không khách quan, nghiêm túc thì dễ dàng chấp nhận những lý do người vi phạm (khách mua dâm – PV) đưa ra nhằm giấu diếm thông tin cá nhân. Ví dụ, người này viện cớ mất, không mang giấy chứng minh thư nên khai bừa một cái tên nào đó và cơ quan công an cũng lập biên bản theo những lời khai đó. Hoặc có trường hợp, người vi phạm có thể dùng “thủ thuật” (ám chỉ tiền – PV) để thay đổi tên tuổi hoặc không bị đưa thông tin về địa phương.
Với những kẽ hở của pháp luật quy định về xử lý mại dâm như phân tích ở trên, chuyên gia về luật cho rằng, những quy định của pháp luật cần chặt chẽ, mạnh tay hơn. Ví dụ, trong luật cần quy định rõ, khi bị bắt, cả người bán và người mua dâm đều bị công khai chính xác, đầy đủ danh tính trên các phương tiện truyền thông, gửi biên bản vi phạm về chính quyền địa phương, đưa về cộng đồng và tăng mức phạt hành chính đối với người mua dâm.
Đặc biệt, chuyên gia này cũng cho rằng, pháp luật nên đưa ra những chế tài cụ thể đối với những người hành pháp dung túng cho người vi phạm. Ví dụ, khi thả các đối tượng vi phạm pháp luật thì những người thực thi cần lập văn bản giải thích rõ lý do vì sao lại thả. Nếu thả sai hoặc tiếp nhận thông tin cá nhân sai thì người đó, cơ quan luật đó phải bị xử lý theo đúng quy định pháp luật.
Hải An