videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
TRUNG QUỐC ĐANG MỞ RỘNG QUY MÔ Ở HOÀNG SA, VIỆT NAM LẠI QUAN NGẠI
Trung Quốc đang bồi đắp và xây dựng với quy mô chưa từng thấy ở Đá Hải Sâm thuộc quần đảo Hoàng Sa. Theo các nguồn tin quốc tế cho biết chỉ trong vòng sáu tháng qua, Trung Quốc đã bồi đắp hơn 600ha tại Đá Hải Sâm.
Những lúc thế này, lãnh đạo Việt Nam lại không thấy tăm hơi đâu. Mà có chăng, khi truyền thông quốc tế đưa tin quá nhiều, những vị này cũng chỉ lên báo chí đọc bài ca quen thuộc "quan ngại sâu sắc", rồi chẳng có động thái lên án mạnh mẽ nào.
Hơn 600 hecta được bồi đắp chỉ trong nửa năm - một con số đủ khiến bất kỳ ai còn quan tâm đến chủ quyền phải giật mình. Nhưng lạ thay, phản ứng của phía chính quyền mới là điều gây sốc đối với toàn dân Việt Nam.
Trong khi đó, những người dân lên tiếng phản đối đường lưỡi bò đáng lẽ phải được coi là thể hiện tinh thần yêu nước, lại rơi vào một tình huống trớ trêu. Báo chí thì ban đầu ca ngợi, tung hô tinh thần “chính nghĩa”, nhưng rồi nhanh chóng… biến mất. Bài viết bị gỡ, tiếng nói bị thu lại, như thể lòng yêu nước cũng cần phải xin phép trước khi thể hiện.
Thế mới thấy, chủ quyền hóa ra là một chủ đề “nhạy cảm”. Nhạy cảm đến mức không phải ai cũng được quyền nói, và không phải lúc nào cũng nên nói. Một nghịch lý khó giải thích: bên ngoài thì mất dần từng mảnh, bên trong thì mất dần tiếng nói.
BÁC TÔI, BÁC ÔI HAY BÁC TOI?
Có ba trạng thái về “BÁC” mà người dân Việt Nam nào cũng đang trải qua lúc này.
Thứ nhất, khi nghe nhạc BÁC TÔI, thì bao nhiêu cảm giác bực tức, buồn bực đều tan biến, chỉ còn cái cười sặc sụa vào sự xu nịnh này.
Thứ hai, ra đường bị “xin đểu”, mãi lộ, ở nhà thì bị cướp đất, đến mức mà dân phải ngửa mặt lên trời mà kêu “Bác ôi”! “Th*ng công an” đi kiếm “bánh mì” của dân, cán bộ vòi tiền bỏ túi, còn công an thì ra tay cưỡng chế, lúc đấy chỉ biết “ối giời ơi là Bác”! Dân kêu càng lớn, thì tiền bỏ túi quan càng nhiều. Dân kêu bác nhiều bao nhiêu, thì càng bất lực bấy nhiêu. Điện tăng, ga tăng, nước tăng,…cái gì cũng tăng, “ối giời ơi là Bác”!
Và cuối cùng, người dân cũng đang mong “BÁC TOI”! Ai cũng muốn chỉ có điều không nói về cái “kỷ nguyên vươn mình” này!
Đậu Anh Tuấn, Trưởng ban Pháp chế, Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, khẳng định bức tranh kinh doanh của khu vực hộ cá thể năm 2025 khá ảm đạm khi có tới 73,7% chỉ đạt mức “lãi ít”, hơn 81% ghi nhận doanh thu sụt giảm và 75% bị giảm lượng khách hàng. Nguyên nhân chủ yếu đến từ lo ngại về thủ tục thuế phức tạp (93,4%), kế toán khó khăn (91,7%), chi phí bảo hiểm và nghĩa vụ tài chính tăng cao, cũng như rủi ro bị thanh tra, kiểm tra nhiều hơn.
Vâng, đó là hồng ân của Đảng dưới cái tên mĩ miều “cải cách pháp luật” ban cho! Nhờ “ơn Đảng”, đi đâu cũng thấy hàng quán đóng cửa, tiểu thương ai mà có can đảm mở cửa làm ăn, cũng ngồi thấp thỏm, canh “thằng công an”, “đám thanh tra” xem tụi nó có trên trời ập xuống ban cho dân mấy cái biên bản phạt hay không.
Kỷ nguyên vươn mình, không, “oằn mình”, thuế má, thanh tra, mấy cái đó, đều là Đảng ban cho dưới thời Tô Triều. Bà con có nhận được “ơn Đảng” chưa, không nhận là không được, mà nhận cũng không dám khóc thành tiếng nữa, mọt gông có ngày!
Ca sĩ Du Thiên với bài hát “Bác tôi” vừa soán ngôi “Thưa Đảng” của Anh Tú để nhận về giải thưởng “Cái bô vàng” của năm. Nghe hai ca sĩ này hát, thật là hài hết nước chấm! Mà theo dân ta hay nhận định, “những lời lẽ nịnh bợ đê tiện này cũng nói ra được”.
Vâng, “kỷ nguyên vươn mình”, nhạc nịnh lên ngôi, từ Thưa Đảng đến Bác tôi, cái thói xu nịnh nó càng ngày càng ngấm vào cái máu nghệ thuật của showbiz xứ Đông Lào, muốn tiến thân thì phải biết “nịnh”.
Dự là thời gian sắp tới, người dân sẽ được nghe một danh tác khác, mang đậm chất thực tiễn đời sống, thể hiện sự sùng kính của người dân với công an, mà cụ thể là với công an giao thông, đó là bài “LẠY BỐ”, bởi đâu đâu cũng thấy dân chắp tay quỳ lạy cán bộ tha cho chúng con, tăng phạt là nhà tụi con đói.
Với màn minh họa đặc sắc là cảnh công an giao thông rồ ga đuổi dân như săn mồi, còn những màn thể hiện võ thuật đỉnh cao, như đạp vào mặt dân hay để dân quỳ lạy như con “LẠY BỐ”.
Quả là bài hát được mong chờ trong thời gian tới!
Người nghe không ngại, thì người hát dám ca! Đó là câu nói mà cả nước gửi đến Tô Tổng và “ca sĩ” Du Thiên với tuyệt phẩm nhạc nịnh “Bác tôi”.
Bác Tô không ngại ăn bò dát vàng trong khi cả nước dân đói nhăn răng, thì ngại gì Du Thiên dâng lời ca tiếng hát góp vui cho Bác Tô để nhân dân cả nước phải lắc đầu ngán ngẩm.
Kỷ nguyên vươn mình, nghề mới xuất hiện: “bợ” sĩ. Tổ nghề không ai khác là hai anh bạn Tú và Du, cũng là tổ sư cùa dòng nhạc thịnh hành “nhạc nịnh”. Bợ là nịnh bợ, bợ “đ*t”; còn sĩ là sĩ diện. Cái nghề này, dùng lời ca tiếng hát, “vốn tự có” của mình, để nâng đỡ cái sĩ của kẻ khác, mong gom góp chút lợi lộc, công danh.
Dù không cùng quê Hưng Yên, nhưng có lẽ, đến cả Bác Tô cũng bất ngờ khi biết có người còn khen mình cho đến tận trời xanh (Du Thiên), hơn cả chính đồng hương của mình. Sau khi hát bài này, dự kiến ca sĩ sẽ mang lời ca của mình để tiễn Bác tôi “thăng thiên” chăng? Nhân dân đang chờ!
Vui quá hóa dại! Trong niềm hân “hoang”, trào lộng, có lẽ tác giả bài Bác tôi đã đưa cái bút của mình hơi xa một chút, thực ra cái ca sĩ Du … gì đó phải nói là “Bác tao” (hàm ý là “bác của tụi tao”) mới đúng, chứ làm gì có Bác nào của dân như vậy!?
Tăng sưu, tăng thuế, tăng phạt, béo tốt cho công chức, cho quan, cho công an. Bác là bác của công an, cán bộ, của “bánh mì”, chứ nào phải của dân! Vậy chứ, nên đổi tên bài hát thành “bác tao”!
Bác thức đêm thức hôm, là để hôm sau ra một loại thuế mới, tăng phạt thêm gấp đôi. Còn Bác dẫn đường là để cho công an thêm quyền, cán bộ thêm khoản thu, còn lãnh đạo thì “đớp đậm” ngân sách, chứ nào nhân dân có phần ở đây!
Nên thành ra, bác là bác của “bọn tao”, bác lo cho chén cơm tụi tao, nhà tao biệt thự villa, vàng đầy nhà, xe sang, con đi du học là nhờ Bác, bác tao chứ nào bác chúng sinh!?
Từ câu chuyện cán bộ được hỗ trợ 500.000 đồng theo hồ sơ xử phạt, "chẳng may" các ngành khác cũng “đòi công bằng” và áp dụng cơ chế trả tiền theo đầu việc tương tự, chuyện gì sẽ xảy ra?
Nếu đã coi việc xử phạt có thể gắn với “thù lao theo sản phẩm”, thì có lẽ các ngành nghề khác cũng nên mạnh dạn đề xuất cho… đồng bộ.
Ví dụ trong ngành y. Bác sĩ vốn đã có lương, nay áp dụng cơ chế “mỗi ca bệnh thêm một khoản hỗ trợ”. Thậm chí, nếu chẩn đoán ra nhiều bệnh hơn, điều trị nhiều bước hơn, thì thu nhập cũng tăng tương ứng. Nghe qua thì thấy… năng suất được cải thiện rõ rệt.
Ngành giáo dục cũng không nên đứng ngoài. Giáo viên chấm càng nhiều bài, phát hiện càng nhiều lỗi sai, thì nên có thêm tiền thưởng. Thậm chí, nếu học sinh sai nhiều hơn một chút, công việc cũng “dồi dào” hơn, thu nhập cũng theo đó mà tăng lên. Một vòng tròn rất hợp lý.
Nghe thì có vẻ phi lý, nhưng điểm chung lại rất rõ: khi thu nhập gắn trực tiếp với số lượng “vấn đề” được tạo ra hoặc phát hiện, thì hệ thống có xu hướng… không muốn vấn đề biến mất. Bệnh nhân ít bệnh đi, học sinh ít sai đi, người dân ít vi phạm đi - vô tình lại làm giảm “hiệu suất” theo cách tính mới này.
Và khi đó, mục tiêu ban đầu của từng ngành chữa bệnh, giáo dục, hay giữ trật tự có thể bị đẩy xuống hàng thứ hai, nhường chỗ cho một thứ cụ thể hơn: số lượng đầu việc.
Việt Nam đang nói rất nhiều về “kỷ nguyên vươn mình”, nhưng nhìn vào câu chuyện năng lượng thì lại thấy một nghịch lý, càng vươn thì lại càng lệ thuộc.
Sau xăng dầu, giờ đến điện, lĩnh vực đáng lẽ phải là nền tảng của tự chủ quốc gia.
Nắng nóng không phải là nguyên nhân cốt lõi, bởi năm nào cũng có nắng, nhưng năm nay và những năm sau lại có nguy cơ thiếu điện trầm trọng. Lý do là nhà nước khuyến khích xe điện, hạn chế xe xăng, thì việc nhu cầu tiêu thụ điện tăng mạnh là điều hoàn toàn có thể dự báo, nhưng hệ thống điện lại không được chuẩn bị tương xứng.
Đến khi nguy cơ thiếu điện, cắt điện xuất hiện, giải pháp được đưa ra lại không phải là tối ưu nguồn lực trong nước, mà Thủ tướng yêu cầu Bộ Công thương tăng nhập điện từ Lào và Trung Quốc về miền Bắc trong những năm tới.
Việt Nam thực tế không thiếu nguồn điện. Than, khí, thủy điện đều có, chưa kể làn sóng đầu tư điện gió và điện mặt trời của khu vực tư nhân trong những năm qua đã tạo ra một lượng công suất đáng kể.
Nhưng nghịch lý là nhiều dự án không được huy động hết, có nơi chỉ phát được khoảng một nửa công suất, phần còn lại phải đắp chiếu vì vướng cơ chế giá, hợp đồng mua bán điện và hạn chế hạ tầng truyền tải.
Nghịch lý hơn khi những hộ gia đình tự bỏ tiền lắp điện mặt trời mái nhà giúp giảm áp lực cho hệ thống thì điện dư lại bị mua với giá 0 đồng, thậm chí lắp mà không khai báo còn có thể bị xử phạt hàng chục triệu đồng.
Điện do người dân tự sản xuất thì không được ghi nhận giá trị. Trong khi đó, điện nhập khẩu lại được ưu tiên mở đường.
An ninh năng lượng là bài toán của cơ chế vận hành, của sự nhất quán trong chính sách, và của việc có dám trao quyền cho thị trường hay tiếp tục giữ thế độc quyền.
Nếu vẫn giữ cách làm hiện tại, siết đầu vào của dân, bóp đầu ra của doanh nghiệp, nhưng lại mở cửa nhập khẩu, thì cái gọi là “vươn mình” rất có thể chỉ là… vươn cánh tay ra ngoài để đi mua điện.
Tỉnh Gia Lai cho phép chi hỗ trợ tối đa 500.000 đồng cho cán bộ trên mỗi hồ sơ xử phạt, đặt ra một câu hỏi pháp lý khá đáng chú ý: liệu việc người thực thi quyền lực nhà nước có lợi ích trực tiếp từ chính quyết định của mình có còn phù hợp với nguyên tắc pháp quyền hay không?
Trong một nhà nước pháp quyền, có một nguyên tắc rất cơ bản: quyền lực phải được thực thi một cách khách quan, không gắn với lợi ích cá nhân trực tiếp. Người xử phạt phải đứng ở vị trí trung lập, đại diện cho pháp luật, chứ không phải là người có “phần” trong kết quả xử phạt.
Nhưng với cơ chế hỗ trợ theo từng hồ sơ, ranh giới đó bắt đầu bị làm mờ đi. Khi mỗi quyết định xử phạt lại đi kèm một khoản tiền cụ thể, thì quyền lực không còn hoàn toàn “vô tư" như trước nửa. Dù mục đích ban đầu có thể là để khuyến khích hiệu quả công việc, nhưng về nguyên tắc, đây vẫn là việc gắn lợi ích cá nhân vào hành vi sử dụng quyền lực công.
Từ góc nhìn người dân, vấn đề không nằm ở con số 500.000 đồng là lớn hay nhỏ. Vấn đề là nguyên tắc: liệu quyết định xử phạt có hoàn toàn dựa trên quy định pháp luật, hay còn có thêm một yếu tố lợi ích đi kèm phía sau? Chỉ cần tồn tại khả năng đó thôi, niềm tin cũng đã bắt đầu bị ảnh hưỡng ít nhiều.
Một hệ thống pháp quyền vững chắc không chỉ cần luật rõ ràng, mà còn cần những cơ chế đảm bảo người thực thi luật không có động cơ nào khác ngoài việc tuân thủ luật.
Tại cuộc họp với Ngân hàng Nhà nước ngày 29/4, Thủ tướng Lê Minh Hưng lại bày tỏ sự trăn trở khi dân cứ lo giữ vàng khư khư trong nhà.
Thủ tướng khẳng định người dân có quyền nắm giữ vàng như một loại tài sản, nhưng Nhà nước không khuyến khích vì cho rằng vàng không tạo ra giá trị gia tăng cho nền kinh tế.
Đồng thời, ông yêu cầu ngành ngân hàng phải có cơ chế quản lý thị trường vàng, hạn chế tâm lý găm giữ, đầu cơ, và tìm cách chuyển dòng tiền đó sang sản xuất, kinh doanh hoặc gửi vào hệ thống ngân hàng để phục vụ tăng trưởng.
Nhưng Thủ tướng có biết vì sao người dân lại chọn vàng?
Không ai tự nhiên ôm vàng chỉ để nằm yên đó. Người dân giữ vàng vì đó là thứ họ tin là giữ được giá trị. Khi niềm tin vào môi trường kinh doanh suy giảm, rủi ro pháp lý trở nên khó lường, khi làm ăn có thể thua lỗ hoặc thậm chí vướng vòng lao lý chỉ vì những thủ tục chồng chéo, thì vàng trở thành nơi trú ẩn.
Thực tế đang cho thấy điều đó. Hơn 81% hộ kinh doanh bị giảm doanh thu hoặc thua lỗ. Những quy định ngày càng phức tạp khiến chi phí tuân thủ tăng cao.
Ngay cả những hoạt động nhỏ như bán cây cảnh cũng có thể bị yêu cầu chứng minh nguồn gốc. Trong một môi trường như vậy, lời kêu gọi đem tiền ra kinh doanh nghe giống một khẩu hiệu hơn là một lựa chọn khả thi.
Vì vậy, vấn đề không nằm ở việc người dân có tâm lý găm giữ vàng, mà nằm ở chỗ họ không còn cảm thấy an toàn khi đưa tiền vào nền kinh tế.
Nhà nước nhiều năm qua liên tục nói về việc huy động vàng trong dân, nhưng kết quả vẫn rất hạn chế. Lý do vàng là thứ duy nhất mà người dân tin là không phản bội họ.
Lãnh đạo đừng nghĩ tiền và vàng trong dân nhiều hay ít nữa mà hãy nghĩ làm sao để dân có thể yên tâm làm ăn mà không phải lo sợ.
Cựu Phó Chánh án TAND cấp cao tại Đà Nẵng Phạm Tấn Hoàng bị bắt vì nhận hối lộ để chạy án, với tổng số tiền 220 triệu đồng cho một vụ hình sự và một vụ dân sự. Với hàng chục năm trong ngành, con số đó không hề nhỏ, chỉ là lần này… xui nên bị lộ.
Tại phiên sơ thẩm, ông Hoàng bị tuyên 3 năm tù về tội nhận hối lộ, một bản án được xem là quá nhẹ với hành vi làm méo mó công lý, giẫm đạp lên nền tư pháp và bào mòn niềm tin xã hội. Nhưng câu chuyện không dừng ở đó.
Tại phiên phúc thẩm ngày 28/4, ông Hoàng nhận tội, xin nộp thêm 80 triệu đồng và đề nghị được hưởng án treo, với những lý do quen thuộc: nhiều năm cống hiến, sức khỏe yếu, mắc bệnh tim, huyết áp, hen suyễn, thậm chí từng đột quỵ.
Và điều tưởng như khó tin lại xảy ra thật.
Ngày 29/4, Hội đồng xét xử phúc thẩm quyết định giảm án từ 36 tháng tù giam xuống 36 tháng tù treo.
Một người nhận hối lộ để thao túng công lý lẽ ra phải bị xử nghiêm để làm gương thì lại có thể ung dung ngoài vòng song sắt, chỉ vì nộp lại tiền nhận hối lộ và có bệnh tật.
Một kịch bản quá quen, quan chức cứ ra tòa là mắc bệnh nặng. Ông Hoàng mắc bệnh gì? Liệu có giống bệnh của Trịnh Văn Quyết và Đinh La Thăng? Trong tù thì có “nguy cơ t.ử v.ong cao”, nhưng được ra ngoài là nốc rượu ngoại như nước lã?
Trong khi đó, người dân bình thường phạm tội thường bị đề nghị xử nặng, ít cơ hội khoan hồng. Còn quan chức lại đủ lý do để giảm án.
Người trong ngành quả thật khác, ông phó chánh án Hoàng không chỉ hiểu luật mà còn hiểu cách vận hành của cả hệ thống, và có lẽ trong suốt sự nghiệp “chạy án” cho người khác, phi vụ thành công nhất chính là chạy án cho chính mình.
"Anh hùng tử, khí hùng nào tử,
Sống vi quân, tử cũng vi thần",
Khói nhang, m.áu lệ chảy dài,
Khóc bao tử sĩ, khóc ai bỏ mình,
Chống t.hù, thân xác hy sinh,
Diệt t.hù vì nước, trọn tình núi sông,
M.áu loang, m.áu đỏ Lạc Hồng,
Rừng xanh, núi đá, chất chồng xác thân,
Thịt da, dâng hiến bồi phân,
Dựng xây quê mẹ vạn lần sáng tươi,
Noi gương tổ phụ ngàn đời,
Xả thân vì nước, chống người xâm lăng,
Nấm mồ lạnh phủ ánh trăng,
Cỏ tàn, hoa nát, xương văng lá rừng,
Miền Nam chiến sĩ anh hùng,
Cờ vàng tổ quốc, vẫy vùng non sông,
Rạng danh con cháu Tiên Rồng,
Diệt t.hù giữ nước, một lòng sắt son,
Một ngày vận nước héo hon,
Một ngày tổ quốc c.hết tròn đớn đau,
Một ngày bạn đã quay đầu,
Bán ta cho g.iặc, lệ sầu chứa chan,
Dân tình m.áu đỏ nhà tan,
Lòng người chiến sĩ héo tàn đau thương,
Trước thù, tâm vững cương trường,
Chế.t vinh tự quyết, theo đường cha ông,
Lời thề bảo vệ non sông,
Đã không giữ trọn, m.áu hồng dâng quê,
Xác thân thay chữ nguyện thề,
Quê hương tạ tội, hồn về quê cha,
Mồ hoang thay tiếng hoan ca,
Cờ vàng không phủ, xót xa anh hùng,
Biển xanh, sông núi chập chùng,
Lộng cao tình khúc không trung lệ nhòa,
"Hương lòng đất nước nở hoa
Ghi ơn tử sĩ Cộng Hòa Việt Nam".
Nắng hồng tô đẹp quê hương,
Chinh nhân ôm súng, tâm thương dân lành,
Khung trời mây tím phủ nhanh,
Lệnh truyền buông súng, tim anh vỡ òa,
Súng cầm tay, đẫm lệ nhòa,
Bao năm giữ nước, quê nhà an vui,
Cởi chinh y, hồn ngậm ngùi,
Giày sô buông bỏ, chín mùi quặn đau,
Mây buông giọt lệ thảm sầu,
Đập tan bá súng, gục đầu xót xa,
Lề đường, tàn lụi cánh hoa,
Khóc anh gẫy súng, thương ca sợi buồn,
Tương lai vỡ nát linh hồn,
Bơ vơ tình khúc càn khôn tím màu,
Tình quê, tình nước, còn sâu,
Buông về tim khóc hát câu ai hoài,
Chiến chinh bao quãng đường dài,
Thương quê ngày c.hết, bi ai thảm đời,
Tháng tư gãy súng sập trời,
Ba lô, nón sắt, trả người, trả quê,
Chiều hoang vỡ mộng cơn mê,
Buốt lòng lính chiến, thảm thê cháy lòa,
Tháng tư gãy súng lệ nhòa,
Tháng tư gãy súng, muôn hoa úa tàn,
Giọt buồn thấm m.áu giang san,
Trao về Tổ Quốc, lệ tràn đau thương,
Thương ca gãy súng chiến trường
Khăn tang phủ kín quê hương giọt sầu!
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.