|
1 – Những anh chị cả đời một vợ một chồng, hiển nhiên là vô cùng đáng quí, là phúc lành may mắn, xin chúc mừng các anh chị.
Nhưng thiệt thòi của các anh chị là ở chỗ, các anh chị không bao giờ được trải nghiệm những cảm giác kỳ diệu tuyệt vời khi đi dự đám cưới người vợ - hoặc chồng - mình đã ly hôn nửa năm trước đó, rồi chợt nhận ra người phụ nữ/đàn ông đứng trên sân khấu sắp thuộc về người khác kia đã từng là của mình và mọi thứ của người ấy đều ngon biết bao...
Và, khi ta đang đau đớn vì tiếc nuối thì đùng phát... người đó gặp ta và nói rằng người đó vẫn yêu ta, và rằng, chưa từng bao giờ quên ta...
2 - Ấy là lần tôi được vợ cũ mời đi dự đám cưới cô ấy.
Tôi và nàng kết hôn và sống với nhau 5 năm mặn nồng, rồi trong một cơn tự ái vớ vẩn nào đó, nàng dọa ly hôn, tôi bảo ok, thách nhà giàu húp tương hả, ly hôn thì ly hôn.
Và chúng tôi ly hôn chóng vánh.
Sáu tháng sau nàng bập vào một đại gia già nhưng giàu , và đám cưới xảy ra sau đó một tháng, ngay và luôn.
Tất nhiên, nàng đến tận nhà đưa thiếp mời, vẻ hân hoan như muốn chứng tỏ rằng nàng hoàn toàn hạnh phúc, rằng tôi chả là cái gì sất...
Tôi nghênh ngang đến dự đám cưới của nàng, thoạt đầu còn tỏ ra vui hớn hở, nói phét nói lác với bạn bè rằng hôm nay đi chúc phúc cho vợ cũ thế này thế nọ...
Nhưng khi nhìn nàng trong bộ váy cưới khoác tay lão chú rể ra sân khấu thì toàn thân tôi nóng bừng lên. Trời ơi, tất cả tòa thiên nhiên ngày xưa là của tôi thì từ hôm nay, tất cả những thứ đó thuộc về lão già nhăn nheo nom như cóc cụ đang đi bên nàng. Cứ hình dung mặt lão đang vần vò nàng... là tôi phát điên lên!
Không thể nhìn cảnh đó, tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng cưới.
Tôi rẽ vào gian phòng nhỏ ngay cạnh phòng cưới, kiểu phòng dành cho khách hút thuốc giữa bữa tiệc, ngồi phịch xuống bộ salong, rút thuốc đốt thuốc lá liên tục như để trấn an, kiềm chế...
Tôi cứ ngồi một mình ở đó chừng nửa tiếng, bỗng cửa phòng xịch mở, và nàng xuất hiện. Tôi giật mình và ngạc nhiên. Vẻ mặt nàng cũng không che giấu sự sửng sốt. Rõ ràng, sự ngẫu nhiên đã đẩy tôi và nàng vào gian phòng này.
- Sao anh lại ngồi đây?
- Anh hơi mệt thôi, ngồi hút điếu thuốc! Còn em sao lại vào đây?
- Em vừa đi chúc rượu một vòng, èo, chóng hết cả mặt nên muốn trốn một lúc, với lại ... anh ấy cũng đang ngồi ở bàn bạn bè.... toàn già hói!
Sau đó là im lặng. Nàng ngồi im tôi cũng ngồi im. Rồi tôi thở dài.
Nàng nhìn sang tôi tò mò:
- Anh sao thế?
- Anh đã làm hỏng tất cả! – Tôi buồn bã đáp – Mới chỉ trước đây một năm thôi, cuộc sống thật tốt đẹp biết bao, anh đã có tất cả, một gia đình và em... anh đã biết thế nào là hạnh phúc, vậy mà anh làm hỏng hết! Giờ anh ngồi ở đây chỉ một mình... anh đã làm hỏng hết rồi!
Có lẽ nhận thấy thái độ của tôi thảm hại một cách chân thành, nàng tỏ ra băn khoăn.
- Anh ... có sao không đấy?
- Anh không sao! – Tôi cười gượng – Đáng lẽ anh không nên nói chuyện này, anh đến đây để chúc mừng đám cưới của em mà!Thôi, ra với anh ấy đi! Anh nom anh ấy cũng ... được đấy, chắc chưa đến 70...và rất phong độ, còn anh, anh muốn ngồi đây thêm lúc nữa, và anh sẽ...
Bất thình lình, nàng không nói gì hết mà chồm sang ôm nghiến lấy tôi và hôn. Tôi lập tức đáp lại. Nụ hôn mà 5 năm bên nhau chưa bao giờ thôi nóng bỏng và cuồng nhiệt..
3 – Nụ hôn sau gần năm trời chia ly, như muốn kéo dài không dứt, cuối cùng tôi cũng cố đẩy được nàng ra.
- Anh muốn em ly hôn ngay sau hôm nay, anh sẽ đến đón em ngay tắp lự!
- Không được! – Nàng thở dài – Ngay khi đăng ký kết hôn, anh ấy đã làm thừa kế cho em một phần gia tài của anh ấy, 30 tỷ! Hãy kiên nhẫn, sức khỏe anh ấy không được tốt, chỉ đợi nhiều nhất là năm năm thôi, em sẽ là bà góa!
- Năm năm ư? – Tôi gắt lên – Bằng cả cuộc hôn nhân vừa qua của em và anh đấy! Và nếu trí nhớ em không tồi thì em còn nhớ chúng ta đã làm gì nhau suốt năm năm đó? Anh không muốn ngồi chờ và hình dung cảnh lão già ấy lặp lại những việc đó ... trên người em!
- Nhưng em không muốn bỏ không ba mươi tỷ!
Tôi nhìn mặt nàng, cô bé đáng yêu này đôi khi thực dụng đến không chịu nổi
- Vậy là em sẽ ngủ với người em không yêu suốt 5 năm, vì tiền, em biết người ta gọi đó là nghề gì không?
- Nhưng anh nghĩ đi, nếu em quay về với anh ngay bây giờ, rồi nghèo đói như xưa thì cũng mau chán lắm, tiền sẽ giúp ta hạnh phúc hơn!
- Được rồi, để anh cho em biết một điều, anh chưa định nói ngay bây giờ đâu, nhưng em buộc anh phải nói, anh vừa được ... ông nội thừa kế 25 tỷ.
- Hai nhăm tỷ? – Nàng tròn mắt – Đâu ra vậy?
- Em không nhớ ông bà anh có quả nhà phố cổ à? Vừa bán được 100 tỷ và ông đã chia đều cho bốn đứa cháu...
Nàng suy nghĩ rất căng thẳng, rồi kết luận.
- Nếu em quay về với anh ngay lúc này thì cũng vì 25 tỷ thôi, nghĩ xem, em sẽ ngủ với anh vì 25 tỷ và người ta sẽ gọi đó là nghề gì?
Dứt lời nàng dứt khoát đứng dậy:
- Cố chờ em, năm năm là dài nhất, có khi không đến đâu, chúng ta sẽ có 55 tỷ!
VietBF@sưu tập
|
|