DANH PHẬN - VietBF
 
 
 
News Library Technology Giải Trí Portals Tin Sốt Home

HOME

NEWS 24h

ZONE 1

ZONE 2

Phim Bộ

Phim Lẻ

Ca Nhạc

Breaking

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Số bài trả lời (Reply's) : 0   -   Số người đă xem (Viewers) : 168
Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default DANH PHẬN
Click image for larger version

Name:	33.jpg
Views:	0
Size:	10.1 KB
ID:	2058290  
Nh́n hai người họ đi đâu xa cũng có nhau, ít người dám tin rằng, họ là hai mảnh ghép c̣n thiếu của nhau. Nhưng khi thấy cái cách họ chăm sóc nhau, th́ ai cũng phải ghen tị. Cô chăm sóc ông dịu dàng, tỉ mỉ như một người bạn gái, một người con gái. C̣n ông, lại cương quyết nhưng ân cần như một người cha, người anh. Tất cả đều tận t́nh, tŕu mến, ấm áp...
* *
*
Cầm tập hồ sơ khám bệnh trên tay, tay kia cầm cái túi xách, cô thấy khung trời phía sân sau bệnh viện như tối sầm lại. Hai hàng nước mắt cứ thế lăn dài. Lê từng bước chân khó nhọc đến chiếc ghế đá, nghe tiếng gió ŕ rào trên tán lá mà ḷng buồn rười rượi. Cô đưa ư nghĩ xa xăm. Có tiếng động khẽ bên kia đầu ghế, cô quay lại, khẽ gật đầu chào.
- Cô gái, cô không sao chứ?
- Dạ, cảm ơn chú, cháu không sao ạ!
- Nhưng tôi cảm giác cô không ổn?
- Dạ, có đôi chút ạ!
- Có phải, cô...?
- Chú cũng đi khám bệnh à?
- À không, tôi đi chăm ông cụ thân sinh ra tôi, đang điều trị phổi ở khoa nội.
- Dạ. Cháu cũng đang chuẩn bị nhập viện ở khoa đó đấy.
- Vậy à, cô có đi cùng ai không?
- Dạ không, cháu đi một ḿnh.
- Cô có đi làm thủ tục giờ không? Tôi phải về pḥng với ông cụ đây.
- Dạ, chú chờ cháu đi cùng với.
Ánh nắng xiên sau gáy từ tán cây cùng với tiếng lá khua xào xạc, không gian dường như tĩnh lặng, tưởng chừng chỉ nghe thấy tiếng bước chân của họ.
Im lặng, cô đi sau ông ngoan ngoăn như một đứa trẻ theo cha. Tiếng giày dép gơ lộc cộc khô khốc lên sàn hành lang, lên cầu thang rồi rẽ khuất vào dăy pḥng cuối tầng.
- Đến nơi rồi cô. Cô đến pḥng phía trước làm thủ tục. Pḥng ông cụ nhà tôi đây rồi.
- Vâng ạ, cháu cảm ơn chú!
Gần trưa nên khá thưa bệnh nhân làm thủ tục ra, nhập viện. Chẳng mất nhiều thời gian, cô đă được hộ lư khoa cho mượn đồ dùng bệnh viện. Khệ nệ với chăn, màn, ga trải giường và quần áo bệnh nhân, cô nhận giường đối diện với ông cụ trong căn pḥng bốn giường bệnh.
Cẩn thận trải ga giường, gấp gọn chăn đặt lên màn để làm cái gối. Cô lặng lẽ ra ban công rút điện thoại ra gọi về cho mẹ.
Tiếng nói nhỏ nhẹ kèm theo những tiếng thở dài. Mắt đỏ hoe. Độ năm phút, cô quay trở lại giường. Đưa tay gạt vội mấy giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má, cô lặng lẽ nằm xuống giường.
Cơn gió hiu hiu với sự mệt mỏi là hai kẻ đồng lơa d́u cô vào giấc ngủ lúc nào không hay?
Gương mặt thánh thiện nhưng đầy sự cương nghị của cô thỉnh thoảng hiện lên nỗi nhọc nhằn. Hơi thở cô nhè nhẹ khiến cho các giường bệnh nhân và người nhà cùng pḥng đang ồn ào bỗng lắng dịu xuống. Một vài người lắc đầu ái ngại.
Tiếng xe thuốc đẩy của y tá lọc sọc, cùng với tiếng nhắc nhở nhẹ nhàng làm cô bừng tỉnh.
- Đến giờ tiêm và uống thuốc, cháu mời các cô, các bác người nhà ra ngoài ghế chờ ạ.
Cô từ từ mở mắt, ngơ ngác, rồi cũng hiểu. Nhận mấy túi thuốc cùng lời dặn của y tá, cô lại ầng ậng nước mắt.
Tiếng xe thuốc xa dần, lúc này cô mới thấy đói bụng. Bởi từ tối qua đến giờ, cô đă kịp ăn ǵ đâu?
Dường như đọc được t́nh cảnh ấy của cô từ đôi mắt buồn sâu thẳm. Ông với tay mở cánh tủ bệnh nhân lấy chiếc bánh ḿ ông mua để pḥng những khi nhỡ.
- H́nh như cô chưa ăn ǵ từ sáng đâu. Tôi thấy cô mệt mỏi lắm. Cô cầm ăn tạm, để uống thuốc. Kháng sinh nặng, không ăn, không uống thuốc được đâu.
Vừa nói, ông vừa ân cần đưa chiếc bánh ḿ về phía cô. Hành động tŕu mến giống như người cha, người đàn ông lớn chăm sóc cho cô con gái nhỏ. C̣n cô, ngước đôi mắt ngấn lệ lên lí nhí.
- Cháu cảm ơn ạ! Nhưng....
- Không nhưng nhị ǵ hết, cô cầm lấy rồi ăn đi đă.
Đón tấm bánh từ tay ông đă được xé vỏ, cô nhẹ nhàng ăn từng miếng nhỏ.
- Cô uống thêm chút sữa cho dễ nuốt.
Ông đẩy hộp sữa vừa cắm ống hút về phía cô.
Lần này th́ cô không từ chối nữa, mà ngoan ngoăn.
- Vâng ạ!
Chiều buông xuống một cách nhanh chóng, nắng đă tắt dần, bóng tối như muốn nuốt chửng khuôn viên bệnh viện. Cô lại ngân ngấn nước mắt khi nỗi nhớ nhà, nhớ con, nhớ mẹ, mặc dù lúc trước cô gọi về nhà, hai mẹ con đều cố động viên nhau ổn cả.
- Cô đi ăn cơm thôi. Tối rồi. Ở đây tối xuống nhanh và buồn lắm.
Ông lên tiếng, đủ để kéo cô ra khỏi sự tĩnh lặng.
- Vâng. Chú có đi ăn bây giờ không?
- Tôi có. Tôi đi mua cơm lên pḥng, hai bố con cùng ăn.
- Chú để cháu đi mua giúp cho. Chú ở lại trông cụ, chứ trong pḥng c̣n ai nữa đâu. Chiều nay hai người kia ra viện rồi.
- Vậy phiền cô quá! Thôi cô ở lại trông cụ giúp tôi. Tôi đi mua đồ ăn nhanh rồi về.
- Dạ, thế cũng được ạ. Chú mua luôn giúp cháu, rồi về ba ông con cùng ăn cho vui.
.....
- Chú và cụ ăn ǵ, cháu ăn nấy. Cháu dễ nuôi mà.
Cô gượng cười.
Trăng hạ tuần lờ mờ núp sau mảng mây, gió se se lạnh của buổi đêm tháng mười khiến pḥng bệnh như bị nuốt chửng. Bữa cơm đạm bạc của những bệnh nhân cùng người chăm nuôi được dọn ra ngay trên giường bệnh. Lần đầu tiên ăn cơm với họ, hai người đàn ông luống tuổi, nhưng cô lại có cảm giác, dường như thân thiết và gắn bó từ lâu. Họ không sôi nổi nhưng cử chỉ và ánh mắt khiến cô cảm thấy tin cậy, nhất là sự ân cần gắp thức ăn cùng những câu chuyện của ông đối với cha ḿnh và cô.
Sau bữa cơm, cô ư nhị mang đồ đi rửa. Trở vào, cô thấy ông đang chăm chú bên chiếc máy tính xách tay cùng những con chữ. Thấy cô đi đến gần, ông lên tiếng.
- Cô có thích thơ văn không?
- Dạ, cháu có nhưng để viết th́ cháu chưa từng.
- Nếu cô yêu thích, tôi có thể hướng dẫn cô.
Vừa nói, ông vừa chỉ cho cô kéo ghế ngồi lại gần để xem. Mười ngón tay ông thoăn thoắt múa trên bàn phím, những con chữ cần mẫn hiện ra.
Lúc này cô mới có dịp ngắm kỹ ông. Mái tóc pha sương, phủ lên vầng trán cương nghị. Đôi mắt sáng, cho cô biết, ông là người thông minh. Vừa viết ông vừa tṛ chuyện cùng cô. Qua đó cô biết được, ông vốn là nhà giáo về hưu. Cũng từng làm lănh đạo của trường. Ông dạy tự nhiên nhưng lại có niềm đam mê văn học đến lạ kỳ. Ông đă có không ít những tác phẩm văn học được in trên sách, báo và các tạp chí. Có cả những tác phẩm được phát trên đài tiếng nói Việt Nam. Và hiện giờ, ông đang là một trưởng một ban của hội văn học nghệ thuật tỉnh.
Cô như bị cuốn theo giọng trầm ấm của ông vào cùng những con chữ. C̣n ông lại giống như người thầy đang muốn truyền giảng tất cả những tinh hoa văn học mà ông lĩnh hội và tích cóp trong suốt sự nghiệp sáng tác cho cô. Câu chuyện của họ chỉ dừng lại khi có tiếng ho lẫn vào trong tiếng ngáy của ông cụ. Đưa tay xem đồng hồ, ông giục.
- Thôi, khuya rồi. Cô đi ngủ đi. Tôi thấy cô khá thông minh và dường như cũng có sự đam mê văn học. Những ngày c̣n lại ở đây, tôi sẽ cố gắng truyền dạy kiến thức cơ bản cho cô.
- Dạ, cháu cảm ơn.
* *
*
Những ngày sau đó, pḥng bệnh thỉnh thoảng cũng có người ra vào. Nhưng cô và ông cụ có lẽ là hai bệnh nhân phải điều trị lâu nhất. V́ vậy, ba con người gắn bó nhau hơn như một gia đ́nh nhỏ.
Cô kể cho ông nghe chuyện của ḿnh, khi được hỏi tại sao cô lại cứ một ḿnh mà không thấy ai đến thăm.
* *
*
Kể từ ngày ôm hai con về nhà mẹ đẻ v́ không chịu được gă chồng chăm ăn, không chịu làm c̣n cờ bạc, đă vậy gă rất vũ phu. Mỗi lần say rượu hay thua bạc, những trận đ̣n vô cớ trút xuống cái cơ thể mảnh mai của cô. Cha mất sớm, hai anh chị cũng đă có gia đ́nh, nhưng họ cũng chẳng mấy khá giả. Mẹ già, lại không có lương hưu, giờ thêm ba mẹ con cô, nên cuộc sống thêm phần khó khăn. V́ vậy, cô và mẹ phải làm việc nhiều hơn để lo đủ cho bốn miệng ăn. Thương mẹ, cô làm việc chăm chỉ như một cái máy, từ sáng sớm đến tối mịt mà chẳng quản nắng mưa. Đến độ, cô bị suy nhược cơ thể, nhiều lúc khó thở, tức ngực lại sốt về chiều. Đi khám th́ được biết, cô bị chớm lao lực.
Qua ông, cô biết được thêm, ông đă trải qua hai lần đ̣. Nhưng cả hai lần ông đều thất bại với các bà vợ. Bà th́ nghiện lô đề, cờ bạc. Bà lại quá đáo để và hỗn xược. Trong khi, ông chỉ là một nhà giáo luôn lấy sự thanh bần làm đầu. Ông ở vậy, vừa đi dạy, vừa chăm cha mẹ già và ba người con. Giờ đây, mẹ ông đă qua đời. Ba người con của ông đă thành gia thất. Vậy là trong nhà chỉ c̣n hai cha con, một gần chín mươi tuổi, một ngoài sáu mươi. Thỉnh thoảng ngày nghỉ, ngày lễ trong nhà ông được khỏa lấp bằng niềm vui là tiếng cười đùa của các con và cháu...
* *
*
Cũng khoảng thời gian ấy, facebook của cô bắt đầu xuất hiện khi th́ bài thơ, lúc mẩu truyện ngắn. Tất nhiên, có sự trợ giúp của ông. Cô cảm thấy yêu đời và tự tin hơn bên người bạn lớn. Ba tuần điều trị v́ thế mà cũng nhanh chóng qua đi. Chiều nay, cả cô và ông đều đi làm thủ tục ra viện. Tự nhiên, trong cô có sự hụt hẫng. Cô không thể lư giải nổi. Dường như cô sợ cái giây phút này th́ phải? Có lẽ nào...
Chiếc taxi chở cô cùng cha con ông xinhan rẽ vào con đường làng bụi đỏ, rồi chậm dần và đỗ trước cửa nhà ngôi nhà nhỏ. Mẹ cùng hai con ùa ra đón cô giống như luồng nắng mới mà lâu lắm rồi họ chưa gặp nhau. Cô và bà lỉnh kỉnh túi đồ cá nhân xách vào nhà. Bà cũng không quên mời hai bố con ông vào. Ông lư do, trời đă sẩm tối, lại c̣n đoạn đường mười cây số nữa để đưa cha về. Chiếc xe từ từ lăn bánh trở ra đường lớn. Thẫn thờ người đứng nh́n theo chiếc xe khuất dần, cô thấy sống mũi ḿnh cay cay...
Tối ấy, cơm nước xong rồi dạy hai con học, cô cùng mẹ tṛ chuyện một lúc th́ cả ba bà cháu đi ngủ. C̣n lại một ḿnh với bóng đêm bủa vây. Cô bỗng thấy ḿnh nhỏ bé và đơn lẻ quá đỗi.
Với tay lấy chiếc điện thoại. Cô run run viết tin nhắn " Anh...". Cô nghe tiếng trống ngực đập mạnh. Chẳng hiểu sao, cô lại bị cái cảm giác ấy xâm chiếm. Ừ đấy! Cô nhớ ông th́ đă sao nhỉ? Ai đó chả nói, t́nh cảm là thứ khó giấu mà. Ngón tay cô như rơi vào vô định, cô nhấn gửi vào messenger của ông. Hồi hộp, lo âu, ngại ngùng cùng khuôn mặt nóng ran, mồ hôi rịn ra là những ǵ cô cảm nhận thấy ở ḿnh ngay bây giờ. Từ phía bên kia, h́nh ảnh một bông hoa hồng đỏ thắm gửi lại. Cô như vỡ ̣a cảm xúc. Nước mắt chực rơi. " H́nh như em nhớ anh". Cô mạnh dạn viết tiếp và gửi. " Tôi cũng có cảm giác ấy, cô gái ạ, đừng gọi tôi là chú nữa, em nhé!"
Từng ḍng, từng ḍng tin nhắn cứ thế qua lại. Nhiều lắm, cô thấy ḿnh vui và tự tin lên hẳn bởi những lời động viên cùng những câu nói yêu thương của ông. Bên kia, chắc hẳn ông cũng vậy. Đêm nay, cô chỉ muốn trời măi không sáng.
" Vâng, em biết rồi. Anh cũng vậy, ngủ ngon nhé! Nhớ không được thức khuya để viết truyện như mọi khi nữa đâu". Cô nhắn tin vẻ phụng phịu khi nhận được tin nhắn của ông. " Khuya rồi, em ngủ đi" . Cô ngoan ngoăn tắt điện thoại, khẽ nằm xuống bên con, cô mỉm cười và ch́m vào giấc ngủ.
* *
*
Những ngày sau đó, những ḍng tin nhắn yêu thương cứ đều đều trôi theo thời gian. Cô thấy ḿnh vui và yêu đời hơn bao giờ hết. Bất cứ đi đâu làm ǵ, cô cũng cảm thấy có ánh mắt tŕu mến của ông đang dơi theo. Mỗi tuần, cô chỉ mong nhanh đến ngày nghỉ để được phóng xe ùa đến ông như một cơn gió rồi nũng nịu như một con mèo trong ḷng chủ. Rồi cả hai vui vẻ, xoắn xuưt cùng nhau chuẩn bị một bữa cơm trưa ở nhà ông.
Bên ông, cô cảm thấy tự tin, nhanh nhẹn và không có ǵ c̣n là khoảng cách cả. Ông cũng vậy, ông thấy ḿnh trẻ ra khi có cô bên cạnh. Dường như trái tim họ đă t́m được nửa yêu thương mà bao lâu nay thất lạc.
Mặc dù lệch nhau nhiều thứ, nhất là tuổi tác. Nhưng cả ông và cô đều không bị hai bên gia đ́nh phản đối. Ngược lại, khi biết chuyện cô yêu ông, họ luôn t́m cách vun vén. Những lúc như vậy, cô cảm thấy ḷng ḿnh ấm áp lạ ḱ.
* *
*
Kể từ ngày cha ông mất, cô đến thăm ông thường xuyên hơn. Cô không muốn ông đến thăm cô, v́ sợ ông đi xe không an toàn. Cô đến và chăm sóc ông như một người vợ, cái cảm giác được ăn cơm cùng nhau dù rất đạm bạc nhưng lại khiến họ dường như chẳng muốn rời. Cô cảm động muốn rơi nước mắt khi tự tay ông gắp những miếng thức ăn cẩn thận để phần cho mẹ và hai con, rồi lại tŕu mến nh́n và gắp thức ăn cho ḿnh. Ông yêu cô, luôn luôn sợ mất cô, nhưng có đôi lần, ông âu yếm vuốt tóc cô khi đọc được trong ánh mắt cô điều ǵ.
- Anh yêu em! Nhưng anh không thể giành cho em danh phận, mặc dù cả anh và em đều độc thân. Có vẻ như nghịch lư, nhưng anh đă nhiều tuổi, em c̣n trẻ. Anh sợ một ngày nào đó...Em sẽ thành góa phụ.
Những lúc như vậy, cô chỉ biết ṿng tay qua cổ ông mà thủ thỉ.
- Với anh, em không cần danh phận. Chỉ cần hai ta măi yêu thương như thế này là em măn nguyện lắm rồi. Nên anh đừng nghĩ ngợi ǵ nữa nhé!
* *
*
Họ vẫn vậy sau mấy năm nay. Vẫn lặng lẽ bên nhau, chăm chút cho nhau như một cặp không thể tách rời. Phải, t́nh yêu của họ đâu cần đến hôn thú và danh phận?

VietBF©sưu tập

Bài cùng thể loại :


  • troopy
    R10 Vô Địch Thiên Hạ
    Release: 05-25-2022
    Reputation: 23457


    Profile:
    Join Date: Oct 2014
    Posts: 54,352
    Last Update: None Rating: None
    Attached Thumbnails
    Click image for larger version

Name:	33.jpg
Views:	0
Size:	10.1 KB
ID:	2058290  
    troopy_is_offline
    Thanks: 58
    Thanked 5,023 Times in 4,342 Posts
    Mentioned: 5 Post(s)
    Tagged: 0 Thread(s)
    Quoted: 20 Post(s)
    Rep Power: 63 troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7troopy Reputation Uy Tín Level 7
    Reply

    User Tag List

    Thread Tools

    Facebook Comments


     
    iPad Tablet Menu

    HOME

    Breaking News

    Society News

    VietOversea

    World News

    Business News

    Other News

    History

    Car News

    Computer News

    Game News

    USA News

    Mobile News

    Music News

    Movies News

    Sport News

    ZONE 1

    ZONE 2

    Phim Bộ

    Phim Lẻ

    Ca Nhạc

    Thơ Ca

    Help Me

    Sport Live

    Stranger Stories

    Comedy Stories

    Cooking Chat

    Nice Pictures

    Fashion

    School

    Travelling

    Funny Videos

    NEWS 24h

    HOT 3 Days

    NEWS 3 Days

    HOT 7 Days

    NEWS 7 Days

    HOT 30 Days

    NEWS 30 Days

    Member News

    Tin Sôi Nổi Nhất 24h Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 3 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 7 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 14 Ngày Qua

    Tin Sôi Nổi Nhất 30 Ngày Qua
    Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
    Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.


    All times are GMT. The time now is 07:12.
    VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2006 - 2022
    User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2022 DragonByte Technologies Ltd.
    Log Out Unregistered

    Page generated in 0.12329 seconds with 13 queries