Total Videos
https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7

LỐI THOÁT MỚI CHO QUAN THAM: LÃNH ĐẠO LẠI THI NHAU CHUẨN BỊ HỒ SƠ BỆNH ÁN
Có những đề xuất đọc qua tưởng là nhân đạo, nhưng nhân đạo cho một nhóm quan tham thì đúng hơn.
Dự thảo sửa đổi Bộ luật Hình sự lần này đưa ra một điểm đáng chú ý, người bị phát sinh bệnh tâm thần hoặc bệnh hiểm nghèo phải áp dụng biện pháp bắt buộc chữa bệnh trong giai đoạn điều tra, truy tố, xét xử sẽ được trừ thời gian đó vào án phạt tù, với tỷ lệ 1 ngày chữa bệnh bằng 1 ngày tù.
Người bệnh nặng, mất khả năng nhận thức, không thể chịu trách nhiệm hình sự ngay, thì việc cho họ đi chữa trị là cần thiết. Nhưng vấn đề là cách nó được vận hành trong một hệ thống vốn đã quá linh hoạt
Ở một môi trường mà bệnh án có thể được sản xuất nhanh hơn cả quyết định khởi tố, thì việc biến bệnh viện thành một dạng trại giam mềm không phải là điều xa lạ. Và khi thời gian nằm viện lại được quy đổi ngang với thời gian ngồi tù, thì chắc chắn sẽ có người được hưởng lợi.
Thực tế, những người bình thường, nếu dính vòng lao lý, có mấy ai đủ điều kiện để được giám định tâm thần hay xác nhận bệnh hiểm nghèo một cách thuận lợi? Nhưng với một số nhóm có quyền lực, có tiền như Trịnh Văn Quyết, Đinh La Thăng… thì việc phát sinh bệnh vào đúng thời điểm lại không phải chuyện hiếm.
Khi đó, bệnh án không còn đơn thuần là hồ sơ y tế, mà trở thành kim bài miễn t.ử. Một tấm vé giúp trì hoãn trách nhiệm, kéo dài thời gian, thậm chí làm nhẹ đi bản án.
Nói cách khác, không cần ngồi tù, chỉ cần bệnh đúng lúc và nằm viện đúng cách.
Điều đáng nói là tiền lệ đã có. Không ít trường hợp quan tham đang bình thường nhưng cứ ra tòa là bệnh nặng, bị tâm thần. Nếu đề xuất này được thông qua thì đúng là tin vui cho lãnh đạo.
Một hệ thống tư pháp vốn đã bị nghi ngờ về tính công bằng, giờ lại có thêm một cánh cửa hậu giúp thoát án tù. Người dân nhìn vàò sẽ chỉ thấy luật pháp không phải là thứ áp dụng như nhau cho tất cả, mà là thứ có thể thương lượng.

NÓI SAI TRÊN MẠNG CÓ THỂ ĐI TÙ: KHI "NÓI SAI" TRỞ THÀNH KHÁI NIỆM LINH HOẠT
Bộ công an vừa đề xuất tăng án về việc nói sai trên mạng có thể đi tù. Nghe thì rất hợp lý, ai lại muốn sống trong một môi trường đầy tin giả. Nhưng vấn đề bắt đầu từ một câu hỏi tưởng đơn giản: ai định nghĩa thế nào là “sai”?
Nếu “sai” là thông tin bịa đặt, gây hoang mang, gây thiệt hại rõ ràng... thì việc xử lý không có gì phải bàn. Nhưng khi khái niệm này không được làm rõ ranh giới, nó bắt đầu trở nên… co giãn. Hôm nay là sai vì thiếu kiểm chứng, ngày mai có thể là sai vì “diễn đạt chưa phù hợp”, và ngày kia biết đâu là sai vì gây cảm giác “không tích cực”.
Cũng chẳng còn lạ gì với tội danh "nói sai" của công an đang áp dụng cho người dân. Năm ngoái, khi người dân dự đoán về việc sáp nhập sẽ diễn ra ở nhiều tỉnh thành, không ít người đã bị xử phạt vì "thông tin không đúng sự thật". Mới đây, người dân dự báo giá xăng tăng cao cũng bị xử phạt vì "gây hoang mang dư luận". Và chỉ cách đây ít ngày, khi video CSGT truy đuổi khiến một học sinh t.ử v.ong lan truyền, công an cũng nhanh chóng khẳng định chưa có họp báo, các thông tin lan truyền trên mạng là “bịa đặt”.
Nhưng rồi khi những việc ấy diễn ra đúng những gì người dân "kháo nhau", thì họ chẳng được xin lỗi, cũng chẳng được hoàn tiền xử phạt, mọi chuyện diễn ra như kiểu nó rất...hiển nhiên.
PHẢI CHĂNG THIẾU TÁ NGUYỄN QUANG HOÀNG LÀ MỘT CON NGƯỜI CÓ THẬT?
Công an Đắk Lắk đã tổ chức họp báo rầm rộ, công bố “cựu Thiếu tá Nguyễn Quang Hoàng, 38 tuổi” – cán bộ Trạm CSGT Krông Búk – bị khởi tố với cáo buộc không cứu giúp người đang trong tình trạng nguy kịch. Theo thông tin đưa ra, người này đã truy đuổi một nam sinh lớp 12 dẫn đến t.ử vong, và khi nạn nhân ngã xuống thì lạnh lùng quay xe rời đi.
Tuy nhiên, điều khiến nhiều người băn khoăn là: cái tên Nguyễn Quang Hoàng, tuổi 38, cấp bậc Thiếu tá, đơn vị công tác tại Krông Búk – tất cả đều rất cụ thể. Thế nhưng suốt một tuần qua lại không hề xuất hiện bất kỳ hình ảnh, hồ sơ hay thông tin tiểu sử nào liên quan.
Dư luận bắt đầu đặt câu hỏi: liệu Nguyễn Quang Hoàng có thực sự tồn tại, hay chỉ là một cái tên được đưa ra nhằm xoa dịu áp lực dư luận? Một cán bộ CSGT lái xe công vụ truy đuổi khiến một học sinh tử vong, bỏ mặc nạn nhân tại hiện trường, nhưng người dân lại phải mơ hồ về “chiếc xe lạ” suốt nhiều ngày. Đến khi thông tin chính thức được công bố, tuy đã có tên tuổi và cáo buộc, nhưng vẫn không có bất kỳ hình ảnh hay lai lịch rõ ràng nào.
Phải chăng đây là một kịch bản quen thuộc: đưa ra một cái tên không mấy ai biết đến, tiến hành tước danh hiệu, đình chỉ sinh hoạt Đảng, rồi sau đó để vụ việc dần chìm vào im lặng?