Ḥn Nồm Giữa là một trong 21 ḥn đảo của quần đảo Nam Du thuộc ấp An Cư, xă An Sơn, huyện Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang. Nơi đó có một gia đ́nh đă 50 năm qua nương náu, cô con gái lớn của gia đ́nh được bà con gọi là “sói biển”.
Từ ḥn Củ Tron (ḥn Lớn) muốn sang ḥn Nồm phải mướn ghe máy để qua. Ghe chạy trên biển theo hướng Tây chừng 20 phút, đă gặp ba ḥn đảo xanh ŕ. Đó là ḥn Nồm Ngoài, ḥn Nồm Giữa và ḥn Nồm Trong.
Ḥn Nồm Giữa là một ḥn đảo hoang sơ, nằm tách biệt hoàn toàn và được bao bọc bởi biển cả và núi rừng. Trên ḥn chỉ có duy nhất ngôi nhà cấp 4 và hai cái cḥi nằm khuất giữa các lùm cây sát mé ghềnh. Chủ nhân ngôi nhà là cô Vương Thị Hồng Thắm, 41 tuổi, có 41 năm nương náu giữa đảo hoang này từ khi cất tiếng khóc chào đời.
Người con gái xinh đẹp nguyện suốt đời bám đảo hoang
* * *
Năm 1960, ông Vương Văn Kiều cùng vợ và con trai đến hoang đảo này lập nghiệp. Cuộc sống trên hoang đảo giai đoạn đầu là những tháng ngày cơ cực. Sau khi che tạm căn lều, cha con ông ban đêm đi câu cá, thẻ mực bằng ghe buồm. Ban ngày, đốn cây khai hoang lập vườn. Dụng cụ hồi đó chỉ là cây búa cùi. C̣n vợ ông th́ ṃ ốc, đục hàu quanh ghềnh đá.
Nhiều tháng liền không có lấy một hột gạo, cả gia đ́nh phải ăn rau, ăn cá thay cơm. Một hai tháng mới có ghe đến đổi cá khô, mực khô lấy gạo, thức ăn tạm sống lây lất qua ngày.
Năm 1967, người con trai của ông bà là Sáu Ánh được 20 tuổi, lập gia đ́nh cùng cô gái Vơ Thị Huông ở Đồng Tháp đến ḥn Ngang làm mướn. Miếng đất ở ḥn Nồm giờ được cải tạo một phần, trong vườn đă có hơn 200 cây dừa vừa chắn gió vừa có nước uống.
Trên đất khai khẩn, ông Kiều trồng mít, xoài, khoai ḿ, bắp, đậu xanh và ông c̣n trồng lúa - giống lúa “nàng Cum” trồng từ tháng 4 đến tháng 10 thu hoạch, mỗi công chừng 10 giạ. Chỉ với vốn liếng ban đầu bao nhiêu ấy, gia đ́nh ông gói ghém cũng tạm đủ gạo ăn qua ngày.
Ngày tháng trôi dần, một thế hệ mới ra đời, đó là người con gái được đặt tên Vương Thị Hồng Thắm. Mới bảy tuổi, Hồng Thắm mỗi chiều theo cha đi biển bủa lưới quàng, câu mực thẻ. Cô làm mồi bằng cá mực để cha thả câu.
Lớn lên chút, Hồng Thắm theo cha ra vịnh câu mực, giữ thăng bằng cho ghe. Một thẻ câu có 7 đến 9 bông, khoảng 2 mét một bông thẻ ch́m cách mặt nước 2-3 tấc. Mực thấy ánh sáng bu lại, mỗi bông thẻ dính 2-3 con mực. Hồng Thắm lấy vợt xúc lên. Theo năm tháng, những cái Tết lẻ loi, cô quạnh cũng qua đi, cuộc sống gia đ́nh bập bềnh theo con sóng.
Năm Hồng Thắm chín tuổi, ông nội Vương Văn Kiều già yếu qua đời. Trong phút lâm chung ông kêu tất cả con cháu lại hứa với ông: phải yêu biển, yêu rừng. Phải thương yêu đùm bọc cùng nhau sống măi trên đất mà suốt cuộc đời ông chan ḥa mồ hôi nước mắt.
* * *
Cô cháu gái xinh đẹp nghe lời trăng trối của ông nội, kư thác cuộc đời với sóng biển, với tiếng ve rừng, tiếng gọi gà xa vắng... bám đảo mà sống.
Sinh ra ở biển, Hồng Thắm là một cô gái khỏe mạnh, cao ráo, xinh đẹp với nước da màu đồng mặn ṃi. Buồn một nỗi là cô không có điều kiện được học hành, chỉ theo cha đi đánh bắt, bủa lưới, giăng câu. Cô chỉ biết cầu xin thần biển đừng nổi giận về số phận những người con gái “cưỡi sóng” giữa biển khơi. Đời cô thuộc về biển, biển đem thức ăn, đem lại buồn vui đời cho đời con gái.
Từ 8 tuổi, Hồng Thắm đă biết lặn sâu 6 - 7 sải nước, đă biết đi bủa lưới quàng bắt cá đuối, cá nhám, cá giồng, bủa lưới quanh rạn bắt cá xanh xương. Hồng Thắm nói: “Đây là món quà biển tặng cho người con gái ḥn Nồm”.
Là người con của biển, lớn lên với biển, Hồng Thắm đi biển không máy móc, không định vị. Đời sống ở ḥn, ở băi đă dạy cho cô biết nh́n mây, nh́n gió, nh́n trăng, nh́n sao, nh́n nước để đoán thời tiết như: mây đen đóng cục là trời sắp mưa, mây thổi xé gió nh́n biết gió từ cấp 5 trở lên, mây nằm gió thổi mạnh là có giông. Sao Bắc Đẩu ở phía Bắc, sao Chữ Thập (sao đồng cân) ở phía Nam.
Nh́n sao nhấp nháy, thế nào 1 - 2 hôm trời xuống gió. Mặt trăng quầng đen trời mưa. Riêng về biển, trời đang êm cho xuồng đậu ngay băi rạn, âm thanh nổ rắc rắc phát ra từ ḷng biển là trời sắp sửa thổi gió mạnh. C̣n lặn xuống động san hô, nghe tiếng động rắc rắc th́ chắc chắn một vài hôm biển động. Cô bảo là “ư biển”.
Ngày đêm lặn hụp với biển, người con gái ấy thuộc ḷng từng băi rạn, băi trũng. B́nh thản chạy máy giữa biển lúc gió cấp 5, cấp 6. Biết sửa máy khi máy có sự cố. C̣n nhu cầu làm đẹp như bao nhiêu người con gái khác, cô không nghĩ đến, bởi chẳng có chàng trai hay láng giềng nào tại đảo hoang mà ngắm, mà ngợi khen.
Cuộc sống ở ḥn Nồm đều đặn trôi. Ngày nọ, sóng gió đổ ập vào gia đ́nh: năm 1987, ông Sáu Ánh đi ṃ điệp, lặn ṃ ngọc nữ ở độ sâu khoảng 40 mét bị nước ép, chở đi cấp cứu ở bệnh viện, về để lại di chứng: Viêm tủy cách ngang cột sống, chân liệt. Từ đó, Hồng Thắm đứng ra cáng đáng mọi công việc trong nhà, vừa đánh bắt cá vừa làm vườn, h́nh như cô không c̣n nhớ đến tuổi xuân thời con gái.
* * *
Cuộc đời cô Thắm là hàng ngàn đêm quạnh quẽ, suốt tháng ngày chỉ biết lao động. Có nhiều đám con nhà giàu, có học, có nghề nghiệp đến xin cưới, đưa cô vào đất liền đều bị từ chối. Mọi người cho rằng đây là một gia đ́nh kỳ lạ, có con gái đẹp không chịu gả vào đất liền cho sướng tấm thân. Nhà gái không đ̣i bạc vàng, của cải mà chỉ có một điều kiện duy nhất là xin “bắt rể”. Thế rồi, Hồng Thắm có chồng không thiệp mời, không áo cưới, chồng của cô cũng là ngư phủ, họ chấp nhận đến ở cùng gia đ́nh nhà gái. Từ đó, cô chuyển sang nghề đánh bắt cá xanh xương.
Hồng Thắm đă giữ đúng lời nguyền, nguyện làm “sói biển” ḥn Nồm chứ không rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn.
Quần đảo Nam Du giờ đây đă thay da đổi thịt. Đă có rất đông người đến đây lập nghiệp sinh sống. Ḥn Ngang, ḥn Mấu, ḥn Lớn (Củ Tron) ngày một sầm uất, dưới biển giăng mắc hàng trăm lồng bè nuôi cá bóp, cá mú. Trên bờ nhà cửa xây cất san sát khang trang, tàu thuyền ra vào tấp nập, ánh điện rực rỡ làng chài. Riêng ḥn Nồm vẫn âm thầm leo lét ánh đèn dầu trong những đêm dài, như chủ nhân của nó đă nương náu mấy chục năm qua...
Theo Báo Cần Thơ