
Có ai trong chúng ta muốn trở thành người thứ ba?
Trừ những cô gái trẻ có suy nghĩ rằng có thể bám lấy một người đàn ông nào đó để họ lo cho cuộc sống của mình, để không phải lao động vất vả, không phải lăn tăn suy nghĩ về tài chính, chấp nhận làm người đi bên lề, chấp nhận bị coi thường, rẻ rúng, thì tôi tin chắc rằng không ai trong số chúng ta, muốn trở thành người thứ ba.
Tôi từng nói đùa rằng, nếu để làm bồ của tỷ phú Phạm Nhật Vượng thì cũng đáng lắm… Nhưng đó chỉ là lời nói đùa, bởi tôi biết rằng cái giá phải trả cho cái đáng lắm đó không hề ít, và đó là những thứ khi chúng ta chưa bước chân vào chúng ta chưa thể nào hình dung được.
Hãy thử nhắm mắt lại và tưởng tượng. Bạn và chồng bạn yêu nhau từ những năm đầu đại học, tình yêu đầu rất đẹp, rất ngọt ngào với biết bao hoài bão về tương lai. Khi ra trường, hai bạn quyết định tổ chức đám cưới, những ngày đầu của cuộc hôn nhân thật hạnh phúc. Khi bạn biết tin mình mang bầu, cả gia đình vỡ oà trong niềm hạnh phúc tột cùng. Nhưng khi đứa trẻ ra đời, chồng bạn mất việc, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng lên vai bạn. Đợi khi con cứng cáp một chút, bạn gửi con cho bà nội, bắt đầu đi xin việc. Nhờ cố gắng và nỗ lực, bạn nhanh chóng được đề bạt lên vị trí tốt hơn, sự nghiệp thuận lợi không ngờ. Trong khi đó chồng bạn cứ hết vận rủi này đến vận rủi khác, cuối cùng để lo cho vợ con, anh ấy quyết định chạy thêm grab để kiếm tiền, vì không muốn bám vào vợ. Bạn thương chồng, nhưng tình yêu sao cứ vơi bớt đi sau mỗi ngày trở về thấy chồng mình còm cõi với chiếc áo đã cũ.
Rồi một ngày, Sếp của bạn, một người đàn ông lịch thiệp, hào hoa phong nhã mời bạn đi ăn tối để bạn chuyện công việc. Anh ấy đến đón bạn. Lúc này chồng bạn vẫn đang chạy xe ngoài đường, chiếc xe hơi của Sếp có biểu tượng ngôi sao 3 cánh, bạn không rõ là thương hiệu nào nhưng chỉ nhìn lớp sơn bóng nhoáng là đủ biết giá trị của nó có thể mua được cả căn nhà của bạn. Anh ấy đưa bạn đến một nhà hàng sang trọng, hoàn toàn tự tin, đĩnh đạc khi đi cạnh bạn, bạn hơi rụt rè, tự hỏi chiếc váy bạn đang mặc có phù hợp với khung cảnh nơi đây không? Khi ngồi xuống, anh ấy đẩy cuốn menu về phía bạn, toàn những món đắt tiền, bạn bối rối, anh ấy bật cười rồi gọi thay cho bạn. Đó là bữa tối ngon nhất mà bạn từng biết. Anh ấy vui vẻ, hài hước, luôn làm chủ câu chuyện của mình. Người anh ấy thơm mùi nước hoa đắt tiền, hàm răng sứ trắng bóng. Ăn tối và bàn chuyện công việc xong, anh ấy đưa bạn về nhà, gần đến nhà anh ấy nắm tay bạn và nói: “Anh đã thích em từ lâu lắm rồi”. Bạn rụt vội tay ra: “Em có gia đình rồi”. “Anh biết. Anh cũng vậy”. Bạn mở vội cửa xe, chạy về nhà, nhìn thấy chồng đang lúi húi sửa xe máy, bàn tay đầy dầu mỡ. Tối hôm đó nằm cạnh nhau, bạn khao khát cái ôm từ chồng, nhưng đi làm cả ngày đã quá mệt, anh ấy lăn ra ngáy, bạn vòng tay qua ôm chồng, mùi mồ hôi, dầu mỡ xộc vào mũi, bạn bần thần nhớ đến mùi nước hoa xa xỉ kia.
Cứ thế, hình ảnh người đàn ông kia len dần vào trong đầu bạn vô thức. Bạn thương chồng, yêu gia đình này và bạn biết đối với anh ta, bạn cũng chỉ là cuộc chơi thôi, nhưng sao không thể nào ép mình dừng suy nghĩ về người đàn ông đó.
Bạn yêu quý, cái tôi nói đến nó là cám dỗ. Cám dỗ luôn đầy rẫy xung quanh chung ta, nó tương tự như ma tuý, nó làm cho chúng ta hưng phấn, và chúng ta lựa chọn nó để lấp đầy nỗi cô đơn dù chúng ta biết cái giá phải trả có thể còn đắt hơn cả cái chết. Nhưng chúng ta vẫn lựa chọn. Câu chuyện tôi kể trên đây chỉ là một minh hoạ để các bạn dễ hình dung tại sao đàn bà sa ngã, còn trong cuộc đời thì tình huống xảy ra muôn hình vạn trạng, đều xuất phát từ nỗi cô đơn trong cuộc hôn nhân của mình.
Đừng nói chỉ đàn ông ngoại tình, phụ nữ cũng ngoại tình nhiều không kém gì đàn ông, bao gồm cả ngoại tình tư tưởng. Người phụ nữ trong câu chuyện tôi kể chưa chắc đã dấn thân bước nữa vào cuộc chơi xác thịt, nhưng thẳm sâu tình yêu cô ấy dành cho chồng đang dần chết đi nhường chỗ cho một thứ tình cảm khác mới mẻ và sôi nổi hơn.
Rồi giả như cô ấy ngoại tình với người đàn ông kia thì sao? Cô ấy biết chắc anh ta sẽ không bỏ vợ để lấy cô ta, vẫn không thể nào dứt ra được. Ban đầu thì anh ta chiều chuộng cô lắm, nhắn tin, điện thoại, quà cáp thường xuyên, nhưng khi đưa được cô lên giường rồi thì mọi thứ nhãng dần ra. Cô bắt đầu ghen với vợ anh, cô mò vào facebook xem nhan sắc của vợ anh, cô nhìn bức ảnh họ tình tứ với nhau, cô đọc những caption về gia đình hạnh phúc mà nhói đau trong lòng. Cô muốn buông bỏ mối quan hệ này, nhưng hôm sau anh ta lại nhắn: “Mình gặp nhau nhé, anh nhớ em quá” thế là bao nhiêu sự quyết tâm lại trôi tuột đi, cô nhớ mùi nước hoa của anh, nhớ giọng nói của anh, nhớ sự hài hước của anh… Tự bao giờ hình ảnh người chồng lấm lem đã phai mờ trong tâm trí cô, cô đối xử với anh tròn trách nhiệm nhưng hờ hững…
Cô bắt đầu muốn sở hữu người đàn ông kia nhiều hơn, cô bắt đầu muốn anh ta phải thừa nhận rằng yêu cô hơn vợ anh ta. Anh ta không chịu. Anh ta nói yêu cả hai như nhau, đừng bắt anh phải chọn lựa. Anh ta nói anh ta yêu cô nhưng không thể từ bỏ gia đình của mình. Cô cảm thấy mình muốn hoá điên. Cô nghĩ cần phải đe doạ anh. Cô biết đối với anh gia đình và sự nghiệp luôn là quan trọng, nên cô đe doạ anh rằng nếu anh không dành nhiều thời gian hơn cho cô, cô sẽ bỏ anh, trước khi bỏ anh cô sẽ cho vợ anh biết bộ mặt thật đểu cáng của anh. Anh nói: “Anh mệt rồi, em muốn làm gì thì làm!”. Cô biết anh nói thật, anh chán cô thật rồi! Cô cần phải buông thôi. Nhưng cứ định buông thì anh ta lại nhắn tin hẹn gặp, lại nói nhung nhớ, cô lại mềm lòng. Từ khi lên giường với anh, thì cô không còn hứng thú khi chung đụng với chồng mình nữa… Đó là điều tồi tệ nhất của người đàn bà ngoại tình…
Cô muốn khóc, cô muốn xé toạc lồng ngực mình ra để xoá đi hình ảnh của người đàn ông kia, cô muốn quay về với gia đình, muốn toàn tâm toàn ý với chồng, vì cô biết trong lòng người đàn ông kia cô không thể nào thay thế cho người vợ tần tảo, đã cùng anh ta đi qua bao nhiêu sóng gió.
Mỗi lần nhìn thấy ảnh họ trên facebook, nụ cười rạng rỡ của chị vợ, của các con anh cô lại cảm thấy coi thường con người này và sự giả dối của anh. Chẳng có lý do gì để bao biện cả, khi sa đà vào cám dỗ, cô đã để phần con lớn hơn phần người mất rồi.
Nhưng trái tim có lý lẽ riêng của nó, cô có phải là người hoàn toàn sai trong chuyện này hay không?
Trên đây chỉ là một câu chuyện do tôi kể và dẫn dắt để mỗi người có thể tự đặt mình vào bối cảnh của người thứ ba, hoặc của người chồng. Có lần một bạn hỏi tôi: “Chị ơi chị không đồng tình với việc ngoại tình, nhưng chị cũng không phản đối phải không ạ?”. Tôi trả lời: “Chị phản đối chứ, có điều chị không đánh giá, không phán xét”. Cuộc đời này là như vậy, chúng ta cần học cách nhìn đa chiều để trong mọi hoàn cảnh có cách xử lý khôn ngoan nhất.
Ngoại tình tôi cho rằng nó xuất phát từ nỗi cô đơn trong cuộc hôn nhân của các bạn, hay nói cách khác nỗi cô đơn trong lòng bạn mà đối phương không thể lấp đầy. Ngoại tình xảy ra khi cuộc hôn nhân đã bắt đầu nhàm chán, khi không tìm được tiếng nói chung, khi sự thất vọng xảy ra triền miên… Dù là đàn ông, dù là đàn bà, trừ một số người có bệnh lý về thần kinh, hoặc có vấn đề tâm lý không được ổn định, thì tôi dám chắc rằng không ai trong số chúng ta mong muốn ngoại tình. Ai cũng muốn có thể sống trọn vẹn, hết mình cho cuộc hôn nhân này, ai cũng muốn có thể yêu hết mình đối phương và được đáp lại. Nhưng đâu đó trong cuộc hành trình của mình, đã có những sự tổn thương vô tình diễn ra và người ta rơi tõm vào sự cô đơn…
Người thứ ba, họ nghĩ gì? Đừng quên họ cũng là đàn bà, họ cũng sống trong sự dày vò dằn vặt khi phải sẻ chia người đàn ông họ yêu cho bạn, thế nên cách đối phó tốt nhất không phải là đánh ghen, mà là bạn hạnh phúc!
VietBF@sưu tập