Total Videos: https://photos.app.goo.gl/T6pgRNzCZRZHho5U7
KHI LUÔN BỊ CSGT BÀO THÌ "BÁO CHỐT" SẼ LUÔN TỒN TẠI
Việc công an tỉnh Điện Biên vừa ra xử phạt vi phạm hành chính đối với các trường hợp lập nhóm báo chốt CSGT trên mạng xã hội, cho thấy được nghịch lý giữa niềm tin của người dân và cách thực thi pháp luật của lực lượng CSGT. Nghịch lý đó xuất phát từ việc CSGT "bào" đến hết tiền của dân.
Nếu người dân thực sự tin rằng việc lập chốt là minh bạch, công bằng và vì an toàn chung, thì chẳng ai cần lập nhóm kín, dùng tiếng lóng như đang trao đổi mật mã để nhắc nhau. Những hành vi đó không phải tự nhiên xuất hiện, nó là phản ứng khi niềm tin bị thiếu hụt.
Khi người ta cảm thấy mình dễ bị “bắt lỗi” hơn là được “hướng dẫn tuân thủ”, việc cảnh báo nhau trở thành một dạng tự vệ rất bình thường. Và càng xử phạt những hành vi nhỏ như vậy, thông điệp vô tình lại thành: quan trọng không phải bạn đi đúng hay sai, mà là bạn có bị phát hiện hay không.
Dẹp một nhóm thì dễ. Nhưng nếu không giải quyết được gốc rễ là niềm tin, thì những nhóm khác với tên gọi khác cũng sẽ lại xuất hiện thôi.
Trong những ngày đầu khi vụ việc nam sinh tại Đắk Lắk còn nóng, Công an tỉnh Đắk Lắk đã phát đi thông tin “khẩn”: chưa có họp báo, các thông tin lan truyền trên mạng là “bịa đặt”. Một tuyên bố dứt khoát và rõ ràng. Nghe xong nếu ai chưa xem clip chắc cũng yên tâm phần nào: lại là mạng xã hội thổi phồng.
Nhưng rồi tới một tuần sau, mọi thứ bắt đầu… có thêm chi tiết: Danh tính được xác định, một thiếu tá bị đình chỉ công tác để phục vụ điều tra. Thế là câu chuyện không chỉ "nóng" vì thông tin này, mà còn ở cách phản ứng quen thuộc: phủ nhận trước, xử lý sau.
Khi dư luận đặt câu hỏi thì phản ứng đầu tiên là bác bỏ. Khi bằng chứng không thể chối cãi thì bắt đầu xác minh. Khi áp lực dư luận đủ lớn mới xuất hiện động thái xử lý ban đầu. Quy trình này không mới. Chỉ là lặp lại đủ nhiều để người ta nhận ra… nó giống một phản xạ hơn là một ngoại lệ.
Việc gọi một thông tin là “bịa đặt”, thì công chúng hiểu đó là sai hoàn toàn. Nhưng nếu vài ngày sau lại xuất hiện diễn biến cho thấy câu chuyện không hẳn như vậy, thì thứ bị bào mòn không chỉ là uy tín của một phát ngôn, mà là niềm tin vào toàn bộ quy trình.
Có lẽ, thay vì vội vàng kết luận “đúng - sai” ngay từ đầu, một cách tiếp cận thận trọng hơn sẽ là:
“Chúng tôi đang xác minh, sẽ cập nhật minh bạch.” Nghe có vẻ kém mạnh mẽ hơn. Nhưng lại bền vững hơn.
Buổi họp báo sáng 23/4 đang được người dân cả nước chú ý. Nó là một phép thử xem tiếng nói của người dân có thực sự tạo ra thay đổi hay không.
Lần này, câu trả lời đã rõ ràng hơn vì không còn những cụm từ quen thuộc như “xe đi phía sau”, “đang xác minh” vốn đã bị dư luận cười vào mặt. Đại tá Võ Duy Tuấn công bố quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với nguyên cán bộ CSGT Nguyễn Quang Hoàng về tội “Không cứu giúp người đang ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng” theo khoản 2, Điều 132 Bộ luật Hình sự. Đồng thời, người này bị tước danh hiệu Công an nhân dân.
Đây là một bước tiến, nhưng chưa phải là điểm dừng. Bởi bản chất vụ việc không chỉ dừng lại ở việc không cứu giúp. Hành vi truy đuổi trái quy trình, gây áp lực tâm lý khiến nạn nhân hoảng loạn, dẫn đến tai nạn ch.ết người cần xem xét thêm các tội danh như thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, hay vi phạm quy định về công vụ, là điều hoàn toàn có cơ sở nếu muốn xử lý đến tận cùng bản chất.
Nhưng có một điều không thể phủ nhận việc một CSGT bị khởi tố trong bối cảnh này là cực kỳ hiếm. Và sự hiếm đó không tự nhiên xảy ra.
Nó đến từ sức ép của dư luận. Nếu không có camera của người dân ghi lại toàn bộ diễn biến, nếu không có người dám công khai đoạn clip, nếu không có sự lan tỏa và kiên trì của cộng đồng mạng thì rất có thể, vụ việc này đã trôi vào quên lãng như nhiều vụ việc khác.
Nhưng lần này thì không. Người dân đã không im lặng. Họ theo dõi, đặt câu hỏi, đối chiếu thông tin, và buộc cơ quan chức năng phải trả lời. Khi sự thật bị kéo ra ánh sáng, không còn khoảng trống cho bao che. Khi áp lực xã hội đủ lớn, mọi sự bao che đều trở nên vô nghĩa.
Người CSGT đó có thể quay xe bỏ chạy khỏi hiện trường, nhưng không thể chạy khỏi dư luận.
Công an tỉnh Điện Biên vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với các trường hợp lập nhóm báo chốt CSGT trên mạng xã hội. Theo đó, quản trị viên và các thành viên liên tục đăng tải bài viết sử dụng tiếng lóng như “mưa”, “bão”, “nắng”… kèm theo thông tin cụ thể về vị trí, thời gian lực lượng CSGT lập chốt để giúp nhau nắm thông tin.
Thật là một thời đại kỳ diệu: khi người dân rủ nhau “đi chậm lại một chút cho an toàn” thì bị coi là vi phạm pháp luật, còn việc dựng chốt kiểm tra thì… hiển nhiên đúng, đúng đến mức không cần ai được phép biết trước.
Việc lập chốt kiểm tra giao thông là một việc công khai hay là một chuyên án mang tầm cỡ bí mật quốc gia? Để mà khi người dân nhắc nhau biết để tuân thủ giao thông, thì bỗng dưng trở thành mối đe doạ cần xử lý?
Một tổ công tác đứng giữa đường, mặc đồng phục, thổi còi, dừng xe... tức là hoạt động công khai giữa ban ngày, trước hàng trăm con mắt. Nếu cái đó cũng được coi là “thông tin cá nhân cần bảo mật” thì có lẽ mai mốt nhìn thấy cảnh sát ngoài đường cũng nên… quay mặt đi cho khỏi vi phạm.
CSGT đứng trước ống kính truyền hình luôn khẳng định rằng việc lập chốt để nâng cao nhận thức cho người dân, giúp họ tuân thủ pháp luật. Vậy khi người dân nhắc nhau "phía trước có chốt, đi cẩn thận vào" thì chẳng phải đang đạt đúng múc đích rồi hay sao? Hay chốt chỉ có mục tiêu xử phạt nhiều nhất có thể, ai làm giảm tác dụng thu tiền của nó đều vi phạm pháp luật?
Bộ công an đề xuất loại trừ trách nhiệm hình sự cho công an khi thực hiện “biện pháp nghiệp vụ”. Trong khi đó, Tại Hoa Kỳ, năm 2020 vụ George Floyd ,việc cảnh sát Derek Chauvin bị kết án hơn 20 năm tù trong lúc đang làm nghiệp vụ.
Đặt lên bàn cân so sánh: một bên xác định rõ làm sai thì bị xử lý, còn một bên lại được “bảo kê” trong lúc đang thi hành nghiệp vụ không truy cứu hình sự. Trong khi công an Việt Nam đánh đập người dân đến nay vẫn ung dung ngòi vòng pháp luật.
Một hệ thống hướng đến việc xử lý sai phạm để giữ kỷ cương, còn một hệ thống mang tính “ trị” lại bao che bất chấp cho chính quyền. Đây là công lý của “chế độ độc tài” đây sao ?
Từ lâu, dân ta thường hay nói một câu khi so sánh giữa công an và bộ đội, đó là “Chú bộ đội, thằng công an”. Tại sao dân lại gọi là “thằng”, thật ra thì đều có lý do cả. Cứ nhìn vào vụ việc thương tâm ở Đak Lak, thì nếu gọi là “thằng’, thì cũng là rất nhẹ rồi.
Mỗi ngày, người dân không chỉ được nghe những chuyện như vầy, mà còn là nhân vật trải nghiệm với những “thằng” như vậy. Rồ ga hú còi, chạy đến xịt khói, không phải là đuổi giặc, mà là dí theo dân, quyết nuốt trọn “bánh mì”. Hoặc dùng thân chặn xe, lập chốt chắn đường, tất cả cũng chỉ vì “bánh mì”.
Còn nhớ cách đây vài năm, những sáng kiến thiên tài như quăng lưới bắt xe, núp lùm bắn tốc độ hay gần đây ra quân rầm rộ “thổi cồn”, vì dân hay là vì “bánh mì”?
Sau những trải nghiệm phải nói là ác mộng đó, thì có lẽ, dân gọi là “thằng” chắc cũng không sai. Những câu chuyện ăn hối lộ, tham nhũng, chia chác thì đâu đâu trong bộ máy cũng có, nhưng đến mức “vắt cổ dân” thì chỉ có nghe ở Công an giao thông.
Thật lạ kỳ, một xứ sở thiên đường như tranh vẽ của báo chí, lại là một thảm họa với dân nghèo!
Công an là thợ săn, nhân dân là con mồi, bắt được là chiến công. Trong thế giới hoang dã, con mồi trở thành vật đi săn của thú dữ, kẻ thắng thì làm vua, còn thua thì thành “mồi nhắm”. Ở xứ Đông Lào, khi nhân dân trở thành đối tượng, cán bộ lại thành tay săn, thì những câu chuyện chạy đến bán mạng luôn diễn ra.
Vụ việc ở Đak Lak không phải là hiếm, mà nó diễn ra mỗi ngày tại Đông Lào này. Khi trước mặt CSGT, không còn là những con người, mà là “con mồi” để lập thành tích. Quyết bắt cùng đuổi tận, xuống tay dứt khoát không tình người, đó là cái cách thợ săn xử gọn con mồi trong tầm ngắm.
Không ai nói với ai, nhưng tất cả đều biết, họ là những con mồi đang chờ săn hoặc bị săn, còn trên đường hoặc bất cứ đâu, đều là bãi săn của các “cán bộ”. Thoát được là nhờ may mắn, còn không thì tháng này đói cơm, hoặc có khi “vong mạng”.
Đấy, cán bộ một xứ Đông Lào qua lời báo Đảng là thân thiện, và gần gũi, nhưng thực tại lại là những hung thần chờ con mồi.
Đòi hỏi luật sư phải tố giác thân chủ không phải là bảo vệ công lý, mà là hủy hoại một chế độ tố tụng công bằng đã tồn tại hàng trăm năm. Thử hỏi, bất kỳ ai cho rằng luật sư chỉ cần nghe thân chủ kể rồi có thể quay sang tố giác họ là không hiểu nghề luật sư, là cố tình biến luật sư thành cánh tay nối dài của cơ quan tư pháp.
Luật sư không có quyền điều tra, không có quyền khám xét, không có quyền triệu tập nhân chứng, càng không có quyền kết luận một người phạm tội. Luật sư chỉ được tiếp nhận lời kể từ một phía. Mà “nghe” thì hoàn toàn khác với “biết rõ”. Trong tố tụng hình sự, một con người chỉ bị coi là có tội khi hành vi của họ được chứng minh đúng trình tự luật định và bằng một bản án đã có hiệu lực pháp luật của tòa án.
Ép luật sư tố giác thân chủ là xâm phạm bí mật nghề nghiệp, cũng chính là tước bỏ quyền bào chữa của một đương sự. Một khi người dân hiểu rằng lời họ nói với luật sư có thể trở thành chứng cứ chống lại mình, họ sẽ không còn dám nói thật, không còn dám tìm đến luật sư, không còn tin vào khả năng được bảo vệ hợp pháp. Khi ấy, tố tụng sẽ không còn là quá trình tranh tụng công bằng mà chỉ còn là một nghi thức hợp thức hóa việc buộc tội.
Luật sư tồn tại không phải để hú họa cho quyền lực nhà nước, mà để giữ cho cán cân công lý không bị lệch. Buộc luật sư tố giác thân chủ là một đòi hỏi đi ngược lại với nguyên tắc suy đoán vô tội và cả tinh thần pháp quyền. Một nền tư pháp tử tế không thể được xây dựng trên sự phản bội.
Dự án sửa đổi Bộ luật Hình sự năm 2026 của Bộ Công an đề xuất sửa đổi quy định miễn trừ truy cứu trách nhiệm hình sự của luật sư đối với hành vi không tố giác thân chủ đang chuẩn bị, đang thực hiện tội phạm. Đây là bước thay đổi đáng chú ý trong cách nhìn về vai trò của luật sư.
Trong một diễn biến cũng liên quan luật sư, ngày 20.4.2026, Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thanh Tùng đã trình Quốc hội dự án nghị quyết của Quốc hội về thí điểm chế định luật sư công.
Theo đề xuất, luật sư công sẽ là cán bộ, công viên chức, sĩ quan quân đội, công an hoặc người làm việc trong khu vực nhà nước, có nhiệm vụ bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của các cơ quan, tổ chức công.
Trước khi khoác lên mình chiếc áo luật sư, họ đã là những người lính, người cán bộ dày dặn kinh nghiệm, sở hữu lập trường chính trị vững vàng, lòng trung thành tuyệt đối với lợi ích đảng và quốc gia và hưởng lương từ ngân sách, nên không chịu áp lực về thu nhập hay phí dịch vụ.
Khi “cơm áo gạo tiền” không còn là rào cản, người luật sư công sẽ có một tâm thế vững vàng để đặt lợi ích của công lý lên trên những tính toán thiệt hơn cá nhân.
Vì vậy, có ý kiến cho rằng luật sư công nên đi đầu trong việc tố giác thân chủ nếu phát hiện hành vi phạm tội./.
Người dân bây giờ sống trong một trạng thái rất lạ, nói chuyện cũng phải nhìn trước ngó sau, vì không biết câu nào vô tình chạm vào “vùng nhạy cảm” thì lập tức có cả một hệ thống vào cuộc.
Ngày 16/4/2026, Công an xã Hồng Vũ (Hưng Yên) phát hiện anh P.V.T đăng một bài viết kèm hình ảnh lực lượng Cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ, trong đó gọi CSGT là “đội bảo vệ”. Kết quả anh bị mời lên đồn làm việc, buộc gỡ bài, cam kết không tái phạm.
Nếu khẩu hiệu luôn được nhắc đi nhắc lại là “công an là đầy tớ của nhân dân”, thì việc người dân gọi là “đội bảo vệ”, tức là lực lượng bảo vệ cho dân thì có gì sai đến mức phải xử lý?
Trong khi đó, ở một diễn biến khác, một vụ tai nạn nghiêm trọng liên quan đến CSGT khiến một nam sinh 18 tuổi t.ử v.ong ở Đắk Lắk, đến nay vẫn đang thong dong với cái gọi là "quy trình".
Một bên là người dân đụng cham đến CSGT, danh tính bị truy ra trong thời gian ngắn. Một bên là CSGT liên quan đến tai nạn ch.ết người, lại cần rất nhiều thời gian để xác minh. Một câu nói đùa xem ra tội còn nặng hơn hơn việc gây tai nạn mất đi một mạng người.
Bộ công an dường như đang cố bảo vệ hình ảnh cho CSGT bằng cách bịt miệng người dân. Nhưng dù có cấm dân mở miệng thì hình ảnh CSGT cũng không thể tốt hơn, vì chính việc làm xấu của họ đang tự bôi nhọ lên ngành, chứ không cần ai xuyên tạc.
Một nam sinh tử vong. Một người mặc đồ CSGT, đi xe đặc chủng có còi hụ, chứng kiến rồi… quay đầu rời đi. Clip loan truyền. Những chi tiết tưởng như đủ rõ để người bình thường kết nối lại thành một bức tranh khá hoàn chỉnh.
Nhưng không, khi bức tranh ấy rơi vào tay cơ quan chức năng Đắk Lắk, mọi thứ vẫn cần “xác minh”, và phải đến gần một tuần sau, danh tính một thiếu tá mới được công bố theo kiểu viết tắt… kèm theo quyết định đình chỉ công tác.
Nghe thì cũng rất...đúng quy trình. Nhưng lạ ở chỗ, quy trình này có vẻ quá dài so với những trường hợp khác. Nếu người liên quan là “người dân bình thường”, thì tốc độ xử lý thường nhanh đến mức… chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thông tin cá nhân đã đầy đủ họ tên, năm sinh, quê quán, thậm chí cả quá trình vi phạm được tóm tắt gọn gàng.
Còn đằng này, video sắc nét, âm thanh hình ảnh đầy đủ, kết luận vẫn chưa thể được đưa ra, họp báo vẫn lùi chưa có thời hạn. Với dân thì nhanh như chớp, còn với công an thì "từ từ cho chắc".
Và rồi, cái kết tạm thời là đình chỉ công tác. Một bước đi quen thuộc, vừa đủ để thể hiện rằng “đã có hành động”, nhưng cũng chưa đủ để trả lời liệu kẻ vi phạm ấy có được điều chuyển đi nơi khác béo bở hơn.
Có lẽ, điều khiến người ta băn khoăn nhất không phải là vụ việc này có được làm rõ hay không.
Mà là: nếu đổi vai, mọi thứ có còn diễn ra theo cùng một nhịp độ?
KHI GÀ MÁI GÁY!
Anh, Đức, Pháp là ba đại ca cai quản châu Âu, mọi việc của châu Âu đều do ba quốc gia này định đoạt.
Lãnh đạo hiện tại của Anh là thủ tướng Keir Starmer, Đức là thủ tướng Friedrich Merz, Pháp là tổng thống thống Emmanuel Macron.
Mỗi lần họp ba anh này gáy ghê lắm, đặc biệt là Macron bởi vì biểu tượng của nước Pháp là chú gà trống Goloa.
Ngày 2/4/2026 sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump nói rằng việc đảm bảo an ninh cho eo biển Hormuz sẽ tùy thuộc vào các quốc gia khác "tự đi mà lấy dầu của mình", thủ tướng Anh Keir Starmer lập tức gáy đáp trả, tuyên bố như ra lệnh cho Iran và cả Mỹ phải "mở cửa trở lại ngay lập tức và vô điều kiện" tuyến đường vận chuyển quan trọng này.
Tiếng gáy của Keir Starmer vọng đến đến Paris và Berlin, lập tức Macron và Merz gáy hùa theo, một phiên họp trực tuyến do Anh và Pháp đồng chủ trì, gần 40 quốc gia được mời để xem 3 anh này gáy hay như thế nào?
Macron hung hăng gạt Mỹ và Iran, cho rằng không cần hai bên tham chiến tham ra vào sứ mệnh giải tỏa eo biển Hormuz.
Các quốc gia khác ngơ ngác, gạt Iran và Mỹ nhảy vào cái eo biển chết tiệt này như thế nào?
Sáng kiến của Keir Starmer đang lình sình, đến ngày 7/4/2026 Mỹ và Iran thỏa thuận ngừng bắn tạm thời hai tuần, Donald Trump đưa tàu chiến vào phong tỏa Hormuz trong sự ngơ ngác của cả thế giới, Trump đúng là bậc cao thủ tạo ra tình huống đưa quân vào vịnh Oman, phong tỏa Hormuz không hề tốn một viên đạn.
Lúc này ba con gà trống không còn gáy nữa, cả Starmer, Merz, Macron chỉ còn biết “cục ta cục tác vừa đau vừa rát” như gà mái vừa đẻ xong.
Starmer nói rằng đang chịu áp lực phải tham gia chiến tranh, nhưng sẽ không làm vậy trừ khi có "cơ sở pháp lý rõ ràng" và "kế hoạch được suy tính kỹ lưỡng".
Merz chủ trương nước này chỉ tham gia giữ an ninh eo biển Hormuz “sau khi đạt được thỏa thuận hòa bình”, và có được sự ủy quyền quốc tế, “tốt nhất là từ Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc” và sự chấp thuận của Quốc hội Đức.
Macron đồng tình, phụ họa “sau chiến tranh là triển khai một phái bộ đa quốc gia mang tính phòng thủ khi điều kiện an ninh cho phép”
Các quốc gia được mời tham dự, nhìn nhau, họ không hiểu những nhà lãnh đạo hàng đầu Châu Âu gọi mình đến đây để làm gì?
Họ muốn cho thế giới thấy tiếng gáy hùng dũng của mình chăng?
Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc là ai?
Liệu có sự ủy quyền nào cho EU tiến vào bảo vệ tự do hàng hải ở eo biển Hormuz, đúng là câu chuyện đánh đố của lũ “già dái non hột”
Không!
Đích thị ba anh chàng này chỉ là những con gà trống đã bị thiến mất rồi.
Họ đợi Mỹ dọn cỗ rồi nhảy vào để đòi phần chia chác, nước Mỹ bây giờ không phải là con bò sữa để vắt, Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận hòa bình, eo biển Hormuz đi lại tự do cần chó gì lực lượng gìn giữ hòa bình của Châu Âu nữa.
RỐI MÙ TA LẠI LOANH QUANH!
Chính quyền Hà Nội dự kiến:
- 11 tuyến phố ở phường Hoàn Kiếm được đề xuất thí điểm vùng phát thải thấp và cấm xe máy xăng từ 18h đến 24h thứ sáu và từ 6h đến 24h thứ bảy, chủ nhật.
Mục đích của việc cấm xe máy chạy xăng, không cấn giải thích nhiều, ai cũng biết là để giảm ô nhiễm không khí.
Ô HAY!
Bỏ xe xăng thay xe điện chắc chắn ô nhiễm giảm cần gì phải làm thí điểm, thí nghiệm cho thêm rắc rối, sao lại loanh quanh lú lẫn đến thế?
Nó là vấn đề khác, chính quyền Hà Nội biết cả nhưng họ không nói ra cho dân biết, đó là cuộc sống của người dân bị ảnh hưởng nhưng bế tắc giải pháp để thực hiện.
Thứ nhất, bỏ xe xăng mua xe điện không phải như mua cái bánh mỳ, khi kinh tế người dân còn khó khăn.
Thứ hai, hạ tầng cho xe điện như lưới điện, trạm sạc và các quy chuẩn, tiêu chuẩn kỹ thuật cho lắp đặt, an toàn... vẫn chưa ra đâu vào đâu, sao có thể tiến hành đại trà.
Thứ ba, Chỉ thị 20 như cây kiếm vua đặt ngang cổ, không thể chống lại, đành phải “đánh trống múa rối” bằng THÍ ĐIỂM, lệnh vua ban không thể dừng lại.
THÍ ĐIỂM tuy chưa phải là thật, nhưng để đạt được kết quả mong muốn nó càng giống thật càng tốt.
Thí điểm cấm xe xăng từ 18 h đến 24h thứ sáu, và từ 6h đến 24h thứ 7 và chủ nhật nó khác xa với việc cấm hoàn toàn xe xăng trong mọi thời gian, bởi chưa thực sự ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân trong ngày cuối tuần và ngày nghỉ trong một khu vực hẹp, đa số đã trở thành các tuyến phố đi bộ.
Việc làm thí điểm như thế này chẳng khác gì cho nước biển vào cái chậu, đổ nước ngọt vào rồi tuyên bố có thể làm nhạt nước biển trên đại dương để tiến hành một việc không tưởng, rồi tung hô như một phát kiến vĩ đại.
Loanh quanh để né lệnh vua ban có thể còn chấp nhận được, nhưng nhắm mắt áp đặt với một thực trạng ngổn ngang chưa giải quyết, dân trăm họ khổ oán mấy đời không hết.
Sân bay Long Thành với cái giá 16 tỷ USD, to như cái ao cá của ông Tám làng, giờ vẫn đang bầy hầy như cái công trường xây dở sau trận lũ. Máy bay thì chưa thấy đáp, chỉ thấy cột sắt xiêu vẹo, bụi bay mù mịt, thỉnh thoảng có cái xe lu lăn lóc như đang tập lái. Dân tình chờ mãi chẳng thấy “long trời lở đất”, chỉ thấy ngân sách “long trời lở túi”. Thế mà các cụ lãnh đạo vẫn tỉnh bơ, kiểu “xong cái này rồi tính tiếp”.
Bây giờ thì hay ho hơn, quyết định xây thêm sân bay Vân Phong ngay trên mặt nước biển với gần 10 nghìn tỷ đồng. Trên đất liền còn chưa ăn thua nổi, đường băng lồi lõm như mặt trăng, nay đòi làm trên biển để… cho cá ngắm máy bay hả? Hình dung cảnh máy bay Boeing 787 đáp xuống, sóng biển dập dờn, phi công phải hô to “chuẩn bị thuỷ lực, cánh phải chạm nước rồi!”. Nếu gió cấp 7 nổi lên là cả sân bay thành cái bè nổi, hành khách mặc áo phao. Đúng là tư duy “không làm được trên cạn thì thử dưới nước”, kiểu như thất tình trên bờ liền nhảy cầu luôn cho oách.
Thôi thì chúc mừng dự án “đỉnh cao công nghệ Việt Nam” – sân bay nổi giữa biển Đông. Lỡ một mai nước biển dâng thêm mét nữa, các cụ lại bảo “thế là tính toán chuẩn, đã dự phòng sẵn!”. Dân thì vẫn còng lưng đóng thuế, còn quan chức thì hí hửng “xây thêm cái nữa cho nóng”. Đúng là Việt Nam mình, làm gì cũng phải… vượt bậc, vượt cả mức nước biển luôn. Bay thì chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều… chuyện trên trời dưới nước để bàn mãi không thôi!
Bộ Công an ban hành luật “miễn trừ trách nhiệm hình sự cho công an” – một bước tiến vĩ đại của nhân loại. Từ nay, anh công an có thể bắn nhầm, đánh nhầm, bắt nhầm, thậm chí “tự ngã” nhầm của nghi phạm mà vẫn yên tâm ngủ ngon. Vì sao ư? Vì luật đã quy định rõ: “Công an hành động là vì dân, nên dân phải chịu”. Còn nếu dân dám kêu ca thì… à nhầm, thì sẽ được giải thích rằng “đó là quy trình”. Cảm ơn Bộ đã nghĩ ra cách hợp pháp hóa “tai nạn nghề nghiệp” một cách triệt để, để anh em công an khỏi phải lo lắng chuyện “vô tình” nữa.
Từ nay, nếu một công an vô tình làm rơi nghi phạm từ tầng 5 xuống thì cũng chỉ là “sự cố kỹ thuật” thôi, không phạm tội. Còn dân thường mà làm rơi… cái ví của mình xuống đất thì vẫn bị xử lý vì “gây rối trật tự công cộng”. Luật mới này thật công bằng làm sao: công an có “quyền được sai”, còn dân chỉ có “quyền được im lặng”. Đúng là tiến bộ vượt bậc! Giờ anh em công an có thể thoải mái “làm việc” mà không sợ bị truy tố, vì đã có luật che chắn dày cộm hơn cả áo chống đạn. Chỉ tội nghiệp cho mấy ông luật sư, từ nay không còn vụ án “công an đánh chết người” nào nữa, chỉ còn “nghi phạm tự ngã tử vong vì tiếc nuối cuộc đời”.
Thật là một đạo luật nhân văn và sáng tạo! Bộ Công an đã khéo léo biến công an từ “người thi hành pháp luật” thành “siêu anh hùng được miễn nhiễm”. Giống như siêu nhân có áo choàng bất tử, công an giờ có “luật choàng bất tử”. Nếu trước đây còn phải vất vả tìm lý do “nghi phạm chống đối”, thì nay chỉ cần ghi vào biên bản: “Do thực hiện nhiệm vụ nên được miễn trừ theo Nghị định số…”. Đúng là thông minh! Dân thì vẫn phải chịu mọi luật lệ từ đội mũ bảo hiểm đến không được livestream sai, còn công an thì… tha hồ “sáng tạo”. Chúc mừng Bộ Công an đã chính thức lên cấp độ nhân văn quá trong trò chơi quản lý xã hội Việt Nam.
Nắng hồng tô đẹp quê hương,
Chinh nhân ôm súng, tâm thương dân lành,
Khung trời mây tím phủ nhanh,
Lệnh truyền buông súng, tim anh vỡ òa,
Súng cầm tay, đẫm lệ nhòa,
Bao năm giữ nước, quê nhà an vui,
Cởi chinh y, hồn ngậm ngùi,
Giày sô buông bỏ, chín mùi quặn đau,
Mây buông giọt lệ thảm sầu,
Đập tan bá súng, gục đầu xót xa,
Lề đường, tàn lụi cánh hoa,
Khóc anh gẫy súng, thương ca sợi buồn,
Tương lai vỡ nát linh hồn,
Bơ vơ tình khúc càn khôn tím màu,
Tình quê, tình nước, còn sâu,
Buông về tim khóc hát câu ai hoài,
Chiến chinh bao quãng đường dài,
Thương quê ngày c.hết, bi ai thảm đời,
Tháng tư gãy súng sập trời,
Ba lô, nón sắt, trả người, trả quê,
Chiều hoang vỡ mộng cơn mê,
Buốt lòng lính chiến, thảm thê cháy lòa,
Tháng tư gãy súng lệ nhòa,
Tháng tư gãy súng, muôn hoa úa tàn,
Giọt buồn thấm m.áu giang san,
Trao về Tổ Quốc, lệ tràn đau thương,
Thương ca gãy súng chiến trường
Khăn tang phủ kín quê hương giọt sầu!
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.