Dư luận không ngớt lời về vụ nhạc sĩ già 95 Nguyễn Văn Tư bị con gái bỏ rơi. Ông than nghèo kẻ khổ, nói con gái bỏ rơi ḿnh. Con gái ông đă lên tiếng, không một lời oán trách cha chịu tiếng oan ức. Nhưng đây mới là câu trả lời chính xác nhất chăng?
Câu chuyện nhạc sỹ Nguyễn Văn Tư than nghèo, kể khổ, bị con cái bỏ rơi đang nhận được nhiều ư kiến trái chiều từ dư luận. Được sự cho phép của nhà báo Lưu Trọng Văn, Báo CAND xin trích chia sẻ của anh trên trang facebook cá nhân của anh, để độc giả có thể hiểu hơn một phần câu chuyện.
Nhà báo Lưu Trọng Văn là con trai cố nhà thơ Lưu Trọng Lư, là người thân thiết với gia đ́nh nhạc sỹ Nguyễn Văn Tư bao lâu nay. Nhạc sỹ Nguyễn Văn Tư là người bế ẵm anh từ tay bà mụ khi anh vừa chào đời.
“Gă muốn im lặng, nhưng thấy báo chí và dân mạng ầm ĩ quá chuyện "nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tư, rồi những lời trách móc con gái của nhạc sĩ bỏ rơi nhạc sĩ trong cảnh túng quẫn, già nua, rồi nhạc sĩ nói muốn chết quách cho rồi..., gă đành phải lên tiếng.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tư chính là người bế ẵm gă từ tay bà mụ Lê Thị Thịnh, khi gă chào đời. Và ông chính là người hát câu hát ru gă đầu tiên. Gă luôn kính trọng ông. Khi về già, ông thường điện thoại cho gă: Văn ơi có đi chơi đâu khỏi Sài G̣n th́ rủ chú đi với. Gă từng rủ ông đi ....phượt ở nhiều vùng quê. Đi với ông sướng lắm v́ ăn theo sự ngưỡng mộ của dân quê với ông. Được nghe ông hát Dư Âm, Một khúc tâm t́nh, Tấm áo mẹ vá năm xưa, Mẹ ru con, Dáng đứng Bến Tre... Và được ngóng tai, tṛn mắt thấy ông trổ tài tán các bà các cô tươi xinh.
Ông hơn đứt nhạc sĩ Nguyễn Đ́nh Thi ở đôi lúm đồng tiền duyên và ánh mắt đa t́nh... Chả là giai thoại đâu, trong giới nhạc ai chả biết cứ sau mỗi khúc....tâm t́nh, với... đi mô với... dáng đứng là một cuộc t́nh.
Nhà báo Lưu Trọng Văn - Ảnh: FB tác giả.
Ông không hề giấu gă về các cuộc t́nh. Nói chung đă là nhạc sĩ th́ luôn đồng nghĩa với đa t́nh... Gă nói vậy, gă thách có bác nhạc sĩ nào dám tuyên bố rằng, thằng Văn mày đừng có đặt điều, tao đây không đa t́nh, không ngoại t́nh...
Các cuộc t́nh không để lại hậu quả, mà chỉ để lại các chiến quả th́ các bác nhạc sĩ thường khoe. Và các bà vợ, con cái thường dễ dàng tha thứ cho các bác ấy v́ lí do...lấy cảm hứng sáng tác.
Nhưng các cuộc t́nh không có chiến quả là bài hát để đời nào mà chỉ có hậu quả làm phức tạp và rắc rối các mối quan hệ gia đ́nh th́ các bà vợ và con cái của họ khó mà cho qua.
Nói gần nói xa là rứa.
Là rứa, xung khắc bố con chú Tư của gă.
Là rứa, bố muốn con hiểu bố, cảm thông với bố, chia sẻ gánh nặng cho bố, con không chịu, vậy th́: Con bị mang tiếng là bỏ rơi bố.
Gă chứng kiến Linh, con gái rượu của chú Tư, lo cho bố thế nào, chăm sóc từng miếng ăn, bước đi, giấc ngủ cho bố ra sao. Linh cứ nhắc đến bố là ứa nước mắt. Hôm ấy Linh bảo gă đến nhà Linh. Gă bất ngờ thấy một căn pḥng rất đẹp nh́n ra vườn cây. Anh vào đi, chú ở trong ấy. Linh tỏ ra rất vui khi bố về ở với ḿnh. Nhưng khi chỉ có gă và chú Tư, chú lại rơm rớm nước mắt. Chú bảo, con Linh nó thương chú nhưng nó không hiểu chú cháu à. Chú chỉ muốn ở đằng kia.
Và rồi chỉ ở vài hôm căn pḥng đầy đủ tiện nghi và sự chăm sóc tận t́nh của con gái, cô con gái mà nhạc sĩ từng viết nên ca khúc tuyệt diệu, ru con, me ru con à ới ru hời, miệng con chúm chím...,ông nhạc sĩ bỏ đi.
Ông về lại cái mà ông gọi là ổ chuột nhưng với ông chính là tổ ấm của ông.
Nhạc sỹ Nguyễn Văn Tư - Ảnh: DV.
Chuyện bắt đầu từ vợ của chú- cô Lê, em gái nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương qua Đức ở với Linh, khi đi cô nhờ cháu gái của cô cũng tên Thương chăm sóc cơm nước cho chú Tư. Và rồi, chuyện ǵ xảy ra...
Chú Tư có lần nói với gă, đó là lỗi do cô, sao cô lại bỏ chú qua Đức để chú ở một ḿnh? Khi cô Lê cùng Linh từ Đức trở về, biết sự t́nh, cô đă im lặng và sống riêng với Linh cho đến khi cô qua đời. Gă biết cô tuy cứ cười cười nhưng trong ḷng th́ đớn đau lắm.
Thương là người phụ nữ mê thơ, âm nhạc và dân ca Quảng. Thương chăm sóc hết ḿnh cho chú... Tư. Chú Tư nói với gă, chú đau yếu, bệnh tật, già nua, chú phải luôn biết ơn Thương và con gái của Thương đă hết ḿnh chăm sóc chú. Đấy là cái t́nh và t́nh thương. Gia đ́nh của Thương rất nghèo khó, con cái cũng nghèo khó...
Chú Tư có lần khóc với gă: người ta lo cho ḿnh, thương ḿnh làm sao ḿnh bỏ người ta được cháu ơi!
C̣n Linh nói với gă trong nước mắt: bao nhiêu tiền bố em cho người ta cả chứ có tiêu pha ǵ cho ḿnh đâu. Làm sao một ông già có thể gánh cả gánh nặng như thế. Đă thế lại c̣n cháu của người ta nữa...Em làm sao có thể chấp nhận được điều ấy. Xót quá anh à. Xót đứt ruột anh à.
Gă đến nhà chú Tư thấy một thằng bé rất dễ thương, rất đẹp trai, đó là con trai của con gái của Thương, tức là cháu ngoại của Thương... Chú ôm đứa bé, bế đứa bé, gă cảm nhận từng ánh mắt của chú thật ḱ lạ, cứ sáng rực lên. Chú bảo với gă, đi đâu một lúc nhớ thằng bé không chịu được.
T́nh. T́nh thương. Thế thôi. Bi kịch từ đó mà ra. Bi kịch của những người tử tế.
Bây giờ th́ ai đó đă phần nào hiểu được và tha thứ cho người nhạc sĩ, cho con gái nhạc sĩ, cho cả gia đ́nh người đàn bà lam lũ nhiều năm nay sống, chịu muôn tủi cực, chua xót miệng lưỡi thế gian hiện đang sống cùng nhạc sĩ.
Than!
Chú Tư nói với gă, chú gần đất xa trời rồi, chú cần ǵ cho chú nữa đâu cháu ơi, chú chỉ lo chú chết đi th́ gia đ́nh của Thương sẽ sống ra sao, thằng bé mà chú rất yêu nó, bao năm sống bên chú sẽ ra sao?
Than. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tư đâu có than cho ông. Ông hiểu đoạn cuối cuộc hành tŕnh của ḿnh ông chỉ c̣n vũ khí duy nhất là...than thôi. Ông đâu c̣n quyền lực và vũ khí nào khác nữa đâu.
Có lần gă hỏi ông, nếu một ngày nào đó chú ra đi, th́ điều mong ước cuối cùng để lại là ǵ? Ông khóc và bảo: Mọi người hăy hiểu cho chú và tha thứ cho chú.
Lúc này trong gă chỉ c̣n vang lên khúc ca ấy, dư âm của “Dư âm”:
“Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn d́u muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời...”.
Và:
“Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh tới cơi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng”.