Quá bất ngờ nhưng chị Mùi vẫn cố giằng co, chống cự. Cuối cùng chị vớ được con dao và “xử” lăo hàng xóm bằng cách cắt phăng đi cái “của quư” của lăo. Gây án xong, chị lập cập vớ chiếc quần của lăo vứt ở góc pḥng, ṃ lấy ch́a khóa chạy mất.
Giờ đây khi đang phải thụ án v́ những ǵ ḿnh đă làm, chị Lư Thị Mùi (SN 1970, Uông Bí, Quảng Ninh) chỉ biết cạn nước mắt v́ hối hận.
Ngày định mệnh
Ngồi trước mặt tôi ở trại giam Hoàng Tiến là người đàn bà nhỏ thó tên Lư Thị Mùi (SN 1970, Uông Bí, Quảng Ninh).
Chị phạm tội Giết người, lĩnh án 12 năm. Mỗi khi có ai hỏi đến tội của ḿnh chị lại ngượng nghịu cúi đầu, bởi trong lúc bị dồn đến chân tường, bị gă hàng xóm lao vào làm nhục, chị đă dùng dao cắt phăng cái “của quư” của hắn.
Ngại ngùng kể lại câu chuyện của ḿnh, Lư Thị Mùi cho hay, giờ nghĩ lại, chị thấy ân hận vô cùng bởi gă hàng xóm mất mạng, chị th́ ngồi tù với nỗi lo đau đáu hai đứa con ngoài xă hội không người dạy bảo, cùng nỗi tủi phận về việc từ ngày chị ngồi tù th́ chưa một lần chồng và hai con trai ghé trại giam thăm chị lấy một lần.
Cũng giống như bao người con gái khác, đến tuổi cập kê, chị Mùi cũng t́m được cho ḿnh “một nửa cuộc đời”. Cuộc sống gia đ́nh của chị êm đềm trôi với hai đứa con trai kháu khỉnh lần lượt ra đời.
Rồi cuộc sống vợ chồng chị cũng không tránh khỏi những xô xát căi vă mà nguyên nhân chỉ là do chị và chồng bất đồng trong cách nuôi dạy hai đứa con trai đang tuổi lớn.
“Chồng tôi đă quá chiều con khiến chúng hư hỏng, đó là nguyên nhân mà chúng tôi hay căi vă”, chị Mùi tâm sự.

Chị Lư Thị Mùi.
Những chuyện xô xát, căi nhau v́ mâu thuẫn trong cách dạy con của hai vợ chồng họ lớn dần và đến độ không c̣n t́m được tiếng nói chung th́ họ đi đến ly hôn.
Sau khi ly hôn chồng, chị Mùi bỏ đi Móng Cái kiếm việc làm thuê. Tháng 5/2009, được chồng báo tin, đứa con trai lớn v́ nghiện ma túy đă bị bắt đưa đi cai nghiện bắt buộc, chị Mùi tất tả quay về nhà để hàng tháng thăm nuôi con và chăm sóc đứa con trai c̣n lại.
Con chị phải đi trại, hai vợ chồng chị v́ thế mà cũng ḥa hợp lại với nhau. Chị Mùi quay lại sống với chồng và hàng tháng dồn tiền thăm nuôi đứa con trai lớn đang cai nghiện nên hoàn cảnh gia đ́nh nhiều lúc cũng lâm túng thiếu.
Gần nhà chị Mùi có gă đàn ông tên H. vốn nổi tiếng có “máu dê”. Chồng chị Mùi từng dặn vợ, không nên bén mảng hoặc một ḿnh sang nhà lăo hàng xóm đó để tránh rắc rối.
Theo lời kể của chị Mùi, gă hàng xóm đó đă hai đời vợ, nhưng hắn sống một ḿnh, cách nhà chị vài trăm mét. Một lần, sau khi được lăo hàng xóm hứa hẹn sẽ cho chị mượn tiền, v́ túng thiếu, chị Mùi đă sang nhà lăo để mượn tiền như lời lăo đă hứa.
Sáng ngày 12/8/ 2010, mặc bộ quần áo ở nhà, chị Mùi đi sang gơ cửa nhà hàng xóm. Hắn ta mở cửa cho chị Mùi vào rồi vội đóng sập cửa, khóa lại, nhét ch́a khóa vào túi quần rồi lao vào chị định làm nhục.
Quá bất ngờ nhưng chị Mùi vẫn cố giằng co, chống cự. Cuối cùng chị vớ được con dao và “xử” lăo hàng xóm bằng cách cắt phăng đi cái “của quư” của lăo. Gây án xong, chị lập cập vớ chiếc quần của lăo vứt ở góc pḥng, ṃ lấy ch́a khóa chạy mất.
Nỗi ân hận
Trong cơn hoảng loạn, chị không dám về nhà mà bỏ đi lang thang, đến tận chiều hôm đó mới dám quay về. Về đến chợ, nghe người dân bàn tán việc lăo hàng xóm đă bị giết chết do mất máu, chị Mùi như rụng rời chân tay. Chị không thể hiểu nổi tại sao nhát dao của ḿnh lại làm gă hàng xóm đồi bại chết được.
Chị thất thểu đi về nhà, ngồi ngây như một pho tượng hồi lâu, cuối cùng chị quyết định ra cơ quan công an đầu thú. Ngay sau đó, chị bị bắt và bị đưa ra xét xử.
Ngày chị Mùi hầu ṭa, chỉ có mẹ già đă 70 tuổi và đứa con trai lớn là có mặt. Nghe vị đại diện VKS đọc bản cáo trạng, tai chị ù đi, lùng bùng với hai tiếng “giết người”. Chị không thể tin nổi ḿnh lại có thể làm được việc đó.
Phiên ṭa kết thúc, bị đưa ra xe bít bùng về trại giam, người mẹ già cố níu lấy chị nhắn nhủ qua hai hàng nước mắt: “Thôi đằng nào cũng đă ra cơ sự này rồi th́ đành cố thôi con ạ...”.
Kể từ ngày đi thụ án ở trại giam Hoàng Tiến, chưa một lần chồng và con trai đến thăm chị, chỉ có bà mẹ già đă 70 tuổi là hàng tháng run rẩy đến thăm con. Gặp nhau, hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc ṛng, không nói được với nhau nhiều.
Trong nước mắt, chị Mùi tâm sự: “Tôi cứ ấp ủ đủ những câu hỏi về hai đứa con v́ muốn được biết t́nh h́nh của nó, nhưng khi thấy mẹ già đến thăm, tôi không cầm được nước mắt và khi đó hai mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, không hỏi được câu nào cả”.
Từ khi vào trại giam, chị bặt tin con. “Chồng tôi, và cả con trai tôi nữa, họ đă quên hẳn tôi rồi, không c̣n ai nhớ đến tôi nữa, tôi th́ thắt ruột, thắt gan không biết con cái ở nhà thế nào...”, chị Mùi nức nở vừa khóc vừa nói.
Nghĩ lại tất cả những ǵ đă qua, điều làm chị ân hận nhất là đă đâm đơn xin lỵ dị chồng, để rồi hai đứa con trai sống trong gia đ́nh bị thiếu hụt, đâm hư hỏng. Đứa con trai lớn lâm vào nghiện ngập, đứa con trai út sau khi mẹ đi tù cũng đă bỏ học.
Những hối hận của chị giờ đă quá muộn màng. Gạt nước mắt, chị Mùi xiêu vẹo đứng lên, bước về phía buồng giam, dáng người nhỏ gầy, khắc khổ của chị khuất dần sau cánh cửa sắt trại giam Hoàng Tiến.
Theo VNN