|
Mỗi lần điện thoại báo giá vàng tăng thêm vài trăm nghìn một lượng, anh Hùng lại im lặng lâu hơn thường ngày, còn chị Mai thì khẽ thở dài, tiếng thở dài không lớn nhưng đủ làm không khí trong phòng khách chùng xuống như một đám mây mỏng vừa lướt qua mái nhà.
Bảy năm trước, cũng chính trong căn phòng ấy, hai vợ chồng đã ngồi với nhau rất lâu để quyết định bán đi hai trăm lượng vàng – toàn bộ số tích cóp của bao năm buôn bán tằn tiện, mỗi lượng vàng là một mùa mưa nắng ngoài chợ, là những buổi dậy sớm khi thành phố còn chưa kịp sáng, là những năm tháng không dám tiêu pha để dành cho một tương lai mà họ tin sẽ vững chắc hơn.
Ngày mang vàng đi bán, giá chỉ hơn ba mươi triệu một lượng, tổng cộng hơn sáu tỷ rưỡi, đủ để mua một căn nhà mặt tiền trong khu dân cư đang lên, có sân nhỏ phía trước, có phòng riêng cho hai đứa con, có chỗ để xe không còn phải gửi nhờ hàng xóm.
Chị Mai lúc ấy còn chần chừ.
“Hay mình giữ lại một nửa anh nhé,” chị nói, tay xoay xoay chiếc nhẫn cưới, “vàng vẫn là vàng, đất thì lúc lên lúc xuống.”
Anh Hùng cười, giọng chắc nịch:
“Có nhà trước đã em ạ. Con cái cần chỗ ổn định. Vàng để trong két không sinh ra tiếng cười.”
Chị im lặng. Người phụ nữ nào khi bước vào hôn nhân cũng học cách tin vào sự quyết đoán của chồng, và cũng học cách tự thuyết phục mình rằng điều gì vì gia đình thì đều là điều nên làm.
Ngày ký giấy tờ, hai vợ chồng nắm tay nhau bước ra khỏi phòng công chứng, lòng nhẹ như vừa đặt xuống một gánh nặng. Họ tin mình vừa đi một bước khôn ngoan. Bạn bè chúc mừng. Họ hàng khen tính toán hợp lý. Không ai nói đến chữ “nếu”.
Bảy năm trôi qua, giá vàng bắt đầu tăng nhanh hơn mọi dự đoán. Từ bốn mươi, năm mươi, rồi bảy mươi, tám mươi triệu một lượng. Mỗi lần bản tin tài chính buổi sáng hiện lên con số mới, chị Mai lại khẽ nói:
“Anh có xem chưa?”
Anh Hùng giả vờ bận rộn.
Hai trăm lượng vàng ngày ấy, nếu còn giữ, giờ đã gần thành ba mươi tỷ. Một con số đủ khiến bất cứ ai phải chùng lòng.
Nhà đất cũng tăng, nhưng không đáng kể. Con đường trước nhà vẫn vậy. Căn nhà vẫn vậy. Những vết sơn bắt đầu cần sửa lại. Những bữa cơm vẫn diễn ra mỗi tối, nhưng thỉnh thoảng trong lời nói đã có thêm một chút nặng nề.
“Ngày đó anh nghe em…” – chị buột miệng một lần.
“Lúc đó ai mà biết được!” – anh đáp lại, giọng không lớn nhưng đủ sắc.
Chữ “giá như” bắt đầu có chỗ ngồi riêng trong căn nhà ấy.
Nó len vào giữa những cuộc trò chuyện, ngồi xuống bên bàn ăn, đứng cạnh cửa sổ mỗi khi bảng giá vàng nhảy lên. Không ai cố ý làm tổn thương ai, nhưng mỗi người đều thấy mình đúng một phần và tiếc một phần.
Một tối, sau khi hai đứa con đã ngủ, chị Mai ngồi trước hiên nhà, nhìn ánh đèn đường hắt xuống mặt sân.
“Anh có bao giờ nghĩ… mình sai không?”
Anh Hùng im lặng rất lâu.
“Anh chỉ nghĩ… lúc đó mình làm điều tốt nhất mình có thể.”
Chị không nói thêm.
Bởi sự thật là không ai trong họ có khả năng nhìn thấy tương lai. Nếu ngày ấy giá vàng giảm, có lẽ câu chuyện đã khác. Nếu đất tăng gấp ba, gấp bốn, có lẽ họ đã tự hào kể lại quyết định của mình như một bước đi sáng suốt.
Cuộc đời không vận hành theo những phép tính ngược.
Nhưng điều đáng suy nghĩ không phải là vàng đã tăng bao nhiêu, mà là liệu có đáng để những con số ấy làm rạn nứt một mái nhà vốn được xây nên từ tình yêu và sự tin tưởng.
Bởi ngày bán vàng, họ không chỉ bán kim loại quý.
Họ mua sự ổn định.
Họ mua tiếng cười của con trẻ có phòng riêng.
Họ mua những năm tháng không phải lo chuyển nhà mỗi khi chủ trọ tăng giá.
Có thể họ đã bỏ lỡ một cơ hội sinh lời lớn.
Nhưng liệu có ai chắc rằng giữ vàng thì bảy năm qua họ đã bình yên hơn?
Một buổi chiều nọ, anh H nhìn hai đứa con ngồi học trong căn phòng sáng đèn, rồi quay sang vợ, khẽ nói:
“Em này, vàng có thể lên xuống. Nhưng mấy năm con cái lớn lên trong nhà của mình… chắc cũng không vô giá trị đâu.”
Chị Mai nhìn anh, ánh mắt dịu lại.
Con số trên màn hình điện thoại vẫn nhảy múa mỗi ngày. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, chị chợt nhận ra rằng điều khiến mình mệt mỏi không phải là số tiền đã mất, mà là cảm giác trách móc lặp đi lặp lại.
Nếu mỗi quyết định trong đời đều có thể nhìn thấy trước tương lai, thì con người đã không cần đến chữ “niềm tin”.
Vậy nên câu hỏi không còn là bán vàng đúng hay sai, mà là hôm nay, giữa một mái nhà vẫn còn đủ đầy tiếng nói cười, ta muốn giữ điều gì hơn: lợi nhuận tối đa… hay sự bình yên dài lâu?
Nếu là bạn, bạn sẽ chọn giữ vàng hay giữ mái nhà?
Bạn nghĩ điều gì quan trọng hơn trong một gia đình: cơ hội làm giàu… hay sự đồng thuận khi cùng nhau quyết định?
Liệu có nên trách nhau vì một lựa chọn mà tại thời điểm ấy, cả hai đều tin là tốt nhất?
Bởi cuối cùng, trong mọi cuộc đầu tư, có một thứ luôn khó định giá nhất – đó là sự an yên trong lòng người.
VietBF@sưu tập
|
|