(GDVN) -Ở băi giữa sông Hồng, không ai không biết đến cái tên Thành “sói”, đại ca lừng lẫy của đám lục lâm thảo khấu một thời ngang dọc nay đă hoàn lương với con thuyển nhỏ xíu 'neo đậu tuổi già'.
“Ông trùm” của các "ông trùm" giang hồ về ở ẩn
Năm nay đă ngoài 70 “xuân xanh” nhưng “ông trùm” giang hồ từng khiến lực lượng chức năng phải mất rất nhiều công sức mới có thể bắt gọn ấy vẫn rất minh mẫn và nhanh nhẹn. Tưởng chừng như cuộc đời của “lăo trùm” ấy măi măi sẽ ch́m đắm trong tội ác, thù hận và chết chóc nhưng mọi thứ bỗng nhiên lại thay đổi… mà ông không hề đoán định trước được.
Nói đến băi giữa sông Hồng, có lẽ chẳng mấy ai xa lạ là nơi những người vô gia cư đến sinh sống qua ngày đoạn tháng. Nơi đây cũng là nơi tụ hội của nhiều mảnh đời lầm lỗi một thời nay muốn “ở ẩn” để sống nốt quăng đời c̣n lại, xa lánh cuộc sống b́nh thường nơi phố thị.
Thành “sói” cũng như vậy, sở dĩ ông có cái tên như vậy là v́ suốt quăng đời tuổi trẻ của ḿnh, lăo đại ca này từng là nỗi kinh hoàng với đám giang hồ suốt từ miền Trung ra tới miền Bắc với đám con nhang đệ tử lên đến vài trăm tên. Đám đầu trâu mặt ngựa dưới quyền của “đại ca” Thành “sói” một thời lúc đó rất manh động sẵn sàng dùng hàng “nóng” để thanh toán các đối thủ nên đi đến đâu là nỗi khiếp sợ ở đó trước khi bị triệt phá.
.JPG)
"Đại ca" Thành "sói" khét tiếng một thời này ở ẩn ở băi giữa sông Hồng
Từng được giới giang hồ sợ như cọp như vậy nhưng hiện nay, “ông trùm’ của đám cô hồn những năm 80 của thập kỷ trước lại sống một cuộc đời cô đơn chẳng ai biết tới.
Tôi men theo đường xuống xóm của những người dân băi giữa sông Hồng, t́m đến nhà trùm giang hồ một thời Thành “sói” không mấy khó khăn. “Căn hộ” của ông Thành “sói” thực chất là một chiếc thuyền nhỏ xíu được căng bạt kín mít nằm sát bờ sông.
Mặc dù đă ngoài thất thập nhưng “lăo đại ca” năm nào vẫn rất nhanh nhẹn mời tôi vào nhà và rất thân thiện giống phong thái của một người có học hơn là một đại ca giang hồ. Thoạt gặp hẳn chẳng ai nghĩ ông Thành “sói” từng cầm đầu một băng đảng giang hồ khét tiếng đến như vậy.
Khi biết tôi muốn viết về cuộc đời của một đại ca giang hồ khét tiếng như vậy nay đă hoàn lương, ông Thành “sói” có đôi chút ngập ngừng nhưng sau đó dần dần cũng mở ḷng hơn để kể cho tôi nghe về cuộc đời của một lăo giang hồ cộm cán một thời.
Nhấp ngụm nước chè chát, ông Thành “sói” kể, vào năm 1975, sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông được giới thiệu vào làm kiểm lâm ở một huyện miền núi của tỉnh Nghệ An. Lúc đó, cả nước đang trong thời ḱ khó khăn sau chiến tranh.
.JPG)
Năm nay đă hơn 70 tuổi nhưng "đại ca" Thành "sói" vất rất minh mẫn
Cuộc sống kham khổ đă khiến ḷng tham không đáy trong người ông Thành “sói” trỗi dậy để đẩy ông vào con đường đầy tội lỗi sau này. Thay v́ thực thi nhiệm vụ bảo vệ rừng, ông lại cấu kết với hàng loạt những đường dây lâm tặc chặt trộm gỗ quư tuồn ra thị trường để bán kiếm lời. Tuy nhiên, sự đời chẳng như mong muốn, đi đêm lắm có ngày gặp ma, ông đă bị tóm gọn và bị bắt giam 3 tháng sau đó là bị đuổi khỏi ngành.
Cuộc đời làm đại ca giang hồ của ông Thành “sói” cũng bắt đầu từ sau lần dính chàm ấy. Thay v́ hối cải t́m công việc đàng hoàng, đại ca Thành “sói” bắt đầu thành lập một băng nhóm lâm tặc khác với số lượng lên đến vài trăm tên.
Tầm ảnh hưởng của Thành “sói” lớn đến độ khắp dọc khu vực miền Trung những năm 80 của thế kỷ trước ra đến miền Bắc, đâu đâu cũng nổi lên danh tiếng Thành “sói” bởi sự khôn ngoan, liều lĩnh và đặc biệt là có đám đệ tử cô hồn sẵn sàng chém giết bất ḱ ai cản đường. Chẳng mấy chốc Nguyễn Văn Thành trở thành trùm lâm tặc khét tiếng thời đó.
“Có lần hàng được chuyển về xuôi bị kiểm lâm huyện Con Cuông (Nghệ An) bắt thu về đồn. Tối hôm đó tôi huy động hàng chục đàn em đến quây đồn, dùng lựu đạn và súng cướp lại hàng”, ông Thành “sói” kể về một trong những chiến tích phi pháp và đẫm máu của ḿnh.
Manh động và rất nguy hiểm như vậy, nhưng vỏ quưt dày ắt có móng tay nhọn xử lư, tung hoành ngang dọc “coi trời bằng vung” đến năm 1989, đường dây lâm tặc xuyên các tỉnh của Thành “sói” cầm đầu cuối cùng cũng bị công an bắt gọn. Vào thời đó, phải rất vất vả công an hai tỉnh Thanh Hóa và Nghệ An mới có thể vây bắt được băng nhóm của Thành “sói”. Sau đó, Nguyễn Văn Thành bị tuyên phạt 20 năm tù, bị giam giữ tại Thanh Hóa sau chuyển sang Yên Khánh (Ninh B́nh).
“Do cải tạo tốt tôi được đặc xá ra tù trước thời hạn. Năm 2001 tôi được ra tù. Về quê ở Từ Sơn, Bắc Ninh th́ chẳng c̣n ai thân thích. Vợ th́ đi lấy chồng khác, bố mẹ già cũng đă mất. Đến lúc đó tôi mới ngộ ra được nhiều thứ quí giá của cuộc đời nhưng đă quá muộn mất rồi”, lăo đại ca giang hồ một thời bỗng trầm ngâm nh́n về phía ḍng nước sông Hồng chảy xiết.
Chẳng c̣n chốn nương thân, ông Thành “sói” lang thang khắp nơi làm thuê kiếm từng đồng sống qua ngày đoạn tháng. Thời gian cứ thế trôi đi, rất ít người ở những nơi lăo đại ca Thành “sói” từng làm biết được quá khứ đầy tội lỗi và đẫm máu sau những vụ thanh toán của ông.
Có lẽ suốt những năm sống trong tù tội đă khiến ông Thành “sói” luyện được sự kiên nhẫn để không bước vào đó thêm một lần nào nữa cho đến tận cuối đời. Sau ít năm làm thuê làm mướn, ông Thành “sói” nay đă tậu được một chiếc thuyền rồi ra băi giữa sông Hồng làm nơi neo đậu tuổi già cũng là nơi sẽ kết thúc cuộc đời hoàn lương của một lăo giang hồ cộm cán một thời.
Trùm giang hồ 70 tuổi c̣n “nhặt” được vợ
Tưởng chừng sẽ sống cô đơn đến hết cuộc đời của ḿnh thế nhưng lăo đại ca giang hồ một thời bỗng dưng lại có… vợ. Câu chuyện ông lăo ngoài 70 “nhặt” được cô vợ 24 tuổi để rồi chung sống với nhau đă trở thành một đề tài khiến cả cái xóm chài bỗng có nhiều chuyện để nói.
Mặc những lời dị nghị, dè bỉu rồi lời bàn ra tán vào, ông lăo tuổi thất thập từng coi trời bằng vung vẫn quyết tâm làm chỗ dựa tinh thần cho người đàn bà bất hạnh mà lăo “nhặt” được.
Thực ra khi tôi nhắc đến chuyện lăo có “vợ nhặt”, ban đầu lăo t́m cách lảng tránh nhưng chối măi không được, lăo đành kể về cô vợ đáng tuổi cháu của ḿnh nhưng vẫn tỏ thái độ ngại ngùng như không muốn nhắc lại.
Rít điếu thuốc lào, lăo đại ca Thành “sói” trầm ngâm kể, câu chuyện xảy ra hơn một năm về trước, khi mọi người c̣n ch́m trong giấc ngủ th́ ông đă giong chiếc thuyền nhỏ đi thả lưới để kiếm cơm. Khi cập sang bờ bên kia Gia Lâm, ông bỗng thấy một bóng người ngồi bên bờ và có tiếng khóc.
Bỗng bóng người ấy nhảy thẳng xuống ḍng sông đang chảy xiết, mặc dù tuổi đă cao nhưng không ngại ngần ḍng nước sâu, ông Thành lao ḿnh xuống cứu, vớt lên th́ phát hiện đó là một cô gái trẻ, tuổi đời chỉ trên dưới 20 tuổi. Phải dỗ dành măi cô gái mới nói ḿnh tên Thơm, quê huyện Thanh Sơn, Phú Thọ.
Thở dài khi nhắc về chuyện của Thơm, ông Thành kể, cô gái tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thơm ấy xuống Hà Nội làm thuê làm mướn trước đó đă khoảng 3 năm có lẻ. Thơm chỉ mới học hết lớp 5 đă phải bỏ học. Lên Hà Nội Thơm bưng bê cho một quán bia. Tại nơi làm việc ấy, Thơm đă trót đem ḷng yêu một gă trai lừa đảo. Đạt được mục đích, gă trai ấy đă bỏ cô gái với cốt nhục của ḿnh lúc đó đă được 4 tháng. Uất hận v́ bị phụ bạc, Thơm đă quyết định tự tử. Nhưng rất may lại được ông Thành cứu vớt được.
“Cảm kích ơn cứu mạng của tôi lại biết tôi ở có một ḿnh nên cô ấy muốn chăm sóc tuổi già cho tôi. Thực ra, chính bản thân tôi cũng không muốn đứa trẻ trong bụng cô ấy sinh ra mà không có bố. Nghĩ tội cho cháu nó quá nên tôi đă nhận lời làm cha của đứa trẻ để nó không phải là một đứa trẻ mồ côi”, ông Thành nói.
.JPG)
Ông Thành "sói" và "căn hộ' của ḿnh ở băi giữa sông Hồng
Thực ra, những ngày đầu, biết tin Thơm đi “cưới” một ông thuyền chài c̣n nhiều hơn bố đẻ đến 13 tuổi, cả gia đ́nh nhà Thơm đă kịch liệt phản đối. Nhưng sau khi biết chuyện mọi người dần cảm thông và cũng đồng ư để Thơm ở lại cùng ông Thành “sói”.
“Cuộc đời tôi nếm trải biết bao cay đắng ngọt bùi rồi c̣n ǵ mà phải tham hay ham hố nữa chứ. Mẹ con nó độ này về ngoại rồi. Ở đây bất tiện nên cho về một thời gian cho thoải mái”, ông Thành thở dài thườn thượt.
Sóng nước sông Hồng vẫn vỗ ŕ rào vào mạn thuyền của ông Thành “sói”. Lúc này trời đă bắt đầu nhá nhem tối, ông Thành “sói” lọ mọ đi t́m chiếc đèn băo leo lét để thắp sáng khoảng không bên trong chiếc thuyền nhỏ xíu của ḿnh. Bước chân ra khỏi chiếc thuyền nhỏ xíu ấy, trước mắt tôi giờ là một khoảng không khác rộng lớn hơn đen kịt màu đen của bóng tối đang dần ngự trị nơi băi giữa mịt mùng không một ánh đèn…
Ở phía xa xa, nơi thành phố Hà Nội, đèn cao áp cũng đă thắp sáng, ḍng người vẫn hối hả trở về nhà với niềm vui cùng bữa cơm gia đ́nh. Có lẽ những con người đó sẽ chẳng bao giờ có thể tưởng tượng ra cảnh những con người cô độc nơi băi giữa sông Hồng như ông Thành “sói” đang “đếm ngày sống, đợi ngày chết” trong màn đêm đen mịt mùng…
Hoàng Lâm