|
Một người đàn ông 80 tuổi ở Mỹ đã sống một mình suốt 50 năm ở dãy núi phía Nam Appalachian (Southern Appalachian Mountains), cách xa xã hội hiện đại, không có nước và điện. Tuy nhiên, cuộc sống tự cung tự cấp như vậy đã giúp ông làm chủ nghệ thuật sống hòa hợp với thiên nhiên và nhận ra giá trị của cuộc sống nông thôn.
Joe Hollis sống ở chân đồi của dãy núi Black ở phía Tây Bắc Carolina trên một mảnh đất rộng 2,8 mẫu Anh mà ông đã mua vào những năm 1970 với giá 800 USD (khoảng 25.000 Đài tệ). Hollis tự trồng hầu hết thức ăn, nấu trên bếp ga và lấy nước từ khu rừng quốc gia trên vùng đất của mình. Ông sử dụng hai bộ tấm pin mặt trời để tạo ra điện cho ngôi nhà. Ông gọi ngôi nhà của mình là "Sơn địa Hoa viên".
Vào tháng 8 năm 2023, Peter Santenello đã phỏng vấn Hollis. Người đàn ông 80 tuổi chia sẻ cuộc sống và góc nhìn độc đáo của mình trong phim.
Kiếm càng ít tiền càng tốt
“Đây là lối vào cuối cùng của con đường đi vào rừng quốc gia.” Hollis cho biết ông vẫn có thể sống vô tư nếu lưới điện hiện đại bị hỏng. “Nếu như có sáu đến tám người ở đây, cuộc sống có thể sẽ trở nên khó khăn hơn”.
Hollis bán hạt giống, cây trồng và thảo dược để kiếm thu nhập, ngoài ra ông còn tổ chức các chuyến tham quan giáo dục về cây trồng cho du khách và dạy về các chế phẩm thảo dược tại Trường Truyền thống Dallas ở Asheville.
Ông nói, "Mục tiêu của tôi là kiếm 'càng ít tiền' càng tốt mà không cảm thấy mình đang phải chịu khổ... Nếu như tôi làm một công việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tôi sẽ không bao giờ có thể làm được điều này."
Hollis rời nhà khi còn trẻ và cùng với Quân đoàn Hòa bình (Peace Corps) đến Borneo, nơi ông đã ở với những thổ dân bộ lạc bản địa trong ba năm. Sau khi trở về Hoa Kỳ, ông đã trải qua "một cú sốc văn hóa lớn".
Ông nói: "Tôi thấy rằng chúng ta có dư thừa quá nhiều thứ, các thành phố đang xây dựng hết trung tâm mua sắm này đến trung tâm mua sắm khác.” “Tôi đã dành vài năm để suy nghĩ xem liệu mình có nên học cao học để nghiên cứu về nhân chủng học và sau đó làm việc ở nước ngoài với họ hay không. Cuối cùng, tôi thấy mình thực sự không muốn học, vì lối sống của người dân bản địa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi ”.
Ở Detroit, ông cảm thấy mọi người ở đó chỉ có làm việc, kiếm tiền và sử dụng tiền để đáp ứng nhu cầu của mình. Tuy nhiên, khi chứng kiến người bản xứ tự xây nhà, tự trồng lương thực và sống một cuộc sống tự lực cánh sinh, với tất cả các hoạt động liên lạc đường dài được thực hiện bằng ca nô, Hollis đã được truyền cảm hứng để làm điều tương tự.
Hollis khao khát cuộc sống "khỏe mạnh hơn, hạnh phúc hơn" của các bộ lạc người dân bộ tộc Borneo. Ông đã hợp lực với những người hàng xóm của mình ở Detroit, ông hy vọng có thể thành lập một xã dành cho những người thợ thủ công trên một mảnh đất ở thung lũng địa phương. Ông đã quyên góp 500 USD (khoảng hơn 15.000 Đài tệ) từ tiền công hái táo trong một mùa, mua dụng cụ và gần 23 kg gạo lứt, đồng thời bắt đầu cuộc sống tự cung tự cấp mới với nhóm người này.
Sơn địa Hoa viên
Sau vài năm, nhóm tan rã nhưng Hollis quyết định tiếp tục sống một mình. Ông bắt đầu xây dựng một túp lều Appalachian truyền thống, dùng làm căn cứ của mình và mọi thứ mở rộng từ đó.
Hollis bị bỏ lại một mình để thực hiện ước mơ: một khu vườn trồng cây thuốc và thảo dược, dựa trên cách bố trí một khu vườn của người Trung Quốc để hun đúc tinh thần. Ông gọi nó là "Sơn địa Hoa viên".
Hollis nói: "Vùng đất này có quá nhiều đá, quá dốc, và chưa bao giờ được canh tác. Vì vậy, cỗ máy lớn nhất tôi từng sử dụng trên vùng đất này là một chiếc cưa máy. Mọi việc khác đều là lao động chân tay".
Ông mô tả nó như một khu vườn thực vật, bao gồm các loại cây hữu ích, được trồng theo phương pháp sinh thái, một khu vườn xinh đẹp được trang trí theo cách chắp vá, nơi tất cả các loài thực vật đều gần như tự phát triển. Thế là ông trở thành một người săn bắt hái lượm trong chính khu vườn của mình.
“Tôi tình cờ đọc được một cuốn sách tên là “Dược liệu Trung Quốc” … Hầu hết các cây trong đó đều không có ở Hoa Kỳ, (vì vậy tôi bắt đầu) tìm kiếm đối tác thương mại và trao đổi tiết kiệm hạt giống, đồng thời kết nối với các vườn thực vật ở Hàn Quốc và Nhật Bản."
“Loại thảo mộc đặc trưng” của Hollis là gynostemma pentaphyllum, một loại cây thuộc họ bầu bí có các hợp chất tương tự như nhân sâm. Ông nói: “Nó được gọi là adaptogen, nghĩa là nó thúc đẩy tăng cường sức khỏe, giúp tăng cường hệ thống miễn dịch cho cơ thể”.
Tái sinh sau hoả hoạn
Thật không may, vào ngày 4 tháng 3 năm 2022, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi ngôi nhà của ông và Hollis đã mất đi kho thảo mộc, sách, hạt giống, dụng cụ làm vườn, nhà kính, nhà bếp, hệ thống năng lượng mặt trời, v.v.
Hoả hoạn xảy ra do ông không dập tắt ngọn lửa trong phòng khi đi ngủ. Lúc 5 giờ sáng, ông bị ngọn lửa đánh thức, muốn dùng bình cứu hoả để chữa cháy nhưng ngọn lửa cao 15 mét khiến ông từ bỏ ý định cứu túp lều.
Hollis nói: "Kiến trúc bị cháy là thứ đầu tiên tôi xây dựng. Đó là một nửa công việc của cuộc đời tôi, nửa cuộc đời còn lại là Hoa viên. Toàn bộ bức tường phía sau chứa đầy sách, còn phía sau đó là thảo mộc của tôi. Có cả một bức tường cồn thảo dược (thảo dược được ngâm trong cồn) Trung Quốc và thực vật bản địa, một bức tường đựng các loại thảo mộc khô và khoảng 100 loại cây khác nhau, còn có một cái tủ nơi chứa ngân hàng hạt giống của tôi, một số trong số đó rất hiếm."
Sau đó, với sự hỗ trợ của trang GoFundMe do một người bạn thành lập, Hollis đã quyên góp được hơn 100.000 USD (hơn 3 triệu Đài tệ) từ những người ủng hộ trên khắp thế giới để xây dựng lại túp lều. Quá trình tái tạo khu vườn trên núi được ông ghi lại trên trang Instagram của ông.
Vượt qua cú sốc
Cụ ông 80 tuổi nói, cuối cùng, ông sẽ phải để người khác tiếp quản việc điều hành Sơn địa Hoa viên. Ông dự định trồng “ngày càng nhiều loài thực vật có ích” và ước mơ xây dựng một cộng đồng “làng sinh thái” khoảng 8 người để tiếp tục giấc mơ tự cung tự cấp của mình.
Hollis nói: “Cách chúng ta sống trên Trái đất đang hủy hoại hành tinh, tôi nghĩ tất cả chúng ta đều nhận ra điểm này”.
"Khi tôi nói về những điều này, điều đầu tiên mọi người nghĩ đến là: họ sẽ phải từ bỏ tất cả mọi thứ. Nhưng điều tôi chú trọng là bạn sẽ có được tất cả những thứ đó, tất cả những điều tích cực. Đây là thách thức lớn tiếp theo: Chúng ta cần học lại cách sống trong cộng đồng.”
|
|