HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Home Classic
Home Classic
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Other News|Tin Khác > Stories, Books | Chuyện, Sách


Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default MỘT ĐỜI DÀI LẮM - MỘT CHUYỆN DÀI BUỒN LẮM!
Em vốn là một cô gái hay cười, chăm chỉ và ưa nhẹ nhàng. Năm 2007 em tốt nghiệp ĐHSP mầm non loại khá rồi đi làm ngoài Hà Nội. Năm 2008 em nhận công tác tại một huyện miền núi của tỉnh, về làm giáo viên mầm non ạ, mọi người gọi là biên chế đó. Khi ấy, lương em cao thứ 3 ở trường chỉ sau hiệu trưởng, hiệu phó vì các giáo viên khác đều diện hợp đồng. Đang tuổi nhiệt huyết nên em hăng say làm việc, tính tình lại vui vẻ hòa đồng, yêu trẻ con nên dân làng và phụ huynh rất yêu quý, phòng giáo dục lúc ấy còn chỉ định em sau khi hết thời gian thử việc sẽ đề bạt làm hiệu phó. Năm 2009 em quen với chồng sau này và chúng em yêu nhau đến 2010 thì cưới. Nhà chồng em gần ngay cạnh xã em công tác, bố làm công tác trong xã, chị gái và em gái đều làm GVMN nên lúc yêu nhau em cũng hay qua nhà chơi, mọi người vui vẻ, em nói đủ thứ chuyện với cô em gái của anh ấy, dường như không có gì khác biệt nên dù đôi lần bọn em giận dỗi nhưng cuối cùng vẫn quyết định cưới nhau. Chồng hơn em hai tuổi và làm ở một sở dưới tỉnh, nên em luôn nghĩ sự hiểu biết chắc cũng không đến nỗi.



Khi quyết định cưới nhau thì em mới dần dần vỡ lẽ nhiều điều từ gia đình chồng em. Gần cưới, chị chồng tìm em nói chuyện, không còn cảm giác khách sáo nữa mà rất thẳng thắn. Chị nói: "Em lấy em trai chị, em đi làm đã mấy năm rồi, em có bao nhiêu tiền để dành?". Khi em nói em không có vì em đi làm cũng được chút ít và tháng tháng em gửi tiền bố mẹ thêm vào lo cho gia đình em nên không nghĩ phải để dành. Chị ấy tỏ vẻ ngờ vực, nói em keo kiệt, xong nói thẳng với em là: "Cả nhà nuôi được mỗi nó ăn học tử tế nên em lấy nó về thì 2 năm đầu không được có con, tiền các em kiếm được phải đưa cho bố mẹ để bố mẹ lo cho các em " (Dưới chồng em còn 3 em, em nhỏ nhất học lớp 12). Em cứ ám ảnh mãi những câu nói đó, nhưng không nói gì với anh ấy cả. Cho đến lúc sát ngày cưới, chị còn gọi 2 đứa đến nói rất nhiều nhưng em chỉ nhớ được ba việc:
- Chỉ mừng cưới bọn em số tiền bằng 1/2 tiền mua một cái đệm, vì các em có tiền rồi, không như mấy đứa em kia. Bố mẹ chồng cũng sẽ không trao gì cho con dâu vì điều đó là không cần thiết.
- Chúng mày ( 2 đứa) phải trả tiền hết tất cả đồ dùng mua về, cỗ cưới…
- Không chụp ảnh cưới, mua nhẫn nhiều tiền làm gì, sau cũng chỉ để xó ( Câu này sau đúng thật).
Chồng em khi ấy nghe thế bực ra mặt, nói rằng không nhận quà mừng của chị và tự lo đám cưới. Em thấy chị ấy thật quá đáng, nhưng tin tưởng vào người mình sắp cưới, dù sao anh ta cũng không tệ như thế. Nhưng không được lâu, sự tin tưởng đó cứ mất dần đi. Anh ấy chọn gói chụp ảnh cưới ít tiền nhất, nhưng vẫn kêu ca về số tiền chụp ảnh và đỉnh điểm là mỗi người trả tiền 1 cái ảnh lớn treo ở gia đình mình hai bên. Chưa hết, anh ấy chọn cặp nhẫn cưới trị giá 700k, mặc dù cái cho em đeo hơi lỏng, nhưng anh ấy vẫn quyết chọn. Em đã ném trả cái nhẫn và đi về, … tưởng đám cưới không diễn ra, tưởng anh ấy mua cái nhẫn khác, nhưng cuối cùng đeo vào tay em vẫn cái nhẫn ấy.
Đám cưới xong bọn em làm đúng như lời chị nói, mà mọi sự thoải mái, lịch sự của nhà chồng em bay biến đâu hết. Thay bộ váy ra, em sấp mặt vào dọn dẹp đến tận 9h30 phút tối, mặt mũi, đầu tóc chưa kịp gỡ xuống và tẩy trang. Chồng và gia đình chồng đang ngồi nói chuyện trên nhà, em vẫn còn nhà bếp, nồi niêu, cả sân xoong nồi bát đĩa… Mệt mỏi, sờ vào điện thoại là cả chục cuộc gọi từ gia đình, bè bạn. Tin nhắn của chị dâu hiện lên: "Em ơi, nay mệt rồi, mọi việc để mai làm nhé, nhớ nghỉ sớm đi kẻo ốm đấy" em òa khóc nức nở. Em chưa từng nghĩ ngày cưới của mình nó như thế. Đến 10h hơn, bố chồng em bảo mẹ chồng : " Bà đưa cho con H cái giấy để nó còn biết mà trả cho họ". Em cầm một tờ danh sách tất tần tật những gì cần mua cho một cái đám cưới, à không, còn có cả dầu gội đầu, sữa tắm, tăm bông…. Thật nực cười!
Chúng em cũng chả có đêm tân hôn, đếm tiền trả nợ, rồi vừa thiếp đi bà mẹ
chồng gọi em dậy:" H ơi, dậy đi, cầm thêm con dao và cái ghế con đi theo mẹ lên nhà anh H, làm cỗ cưới con cháu. Mẹ đi một mình họ lại hỏi con dâu mới đâu", em ngước nhìn đồng hồ chỉ 3h sáng!
Cuộc sống địa ngục của em bắt đầu như thế, ông bố chồng tuyên bố trước cả nhà: " Từ giờ, mỗi tháng con H đóng cho chúng tao 500 nghìn tiền nhà, thằng N không phải đóng vì nó là con trai tao". Em thật sự sững sờ. Từ đó, ngoài giờ em đi làm ra bố mẹ chồng lên lịch cho em đi làm đồng, đi chăn gà, nuôi lợn. Nhà em nuôi có thời điểm đến 20 con lợn và cả trăm con gà đẻ. Mà buồn cười, bố chồng em giao: "100 con gà thì ngày nào cũng phải đẻ ít nhất là 90 quả trứng. Nếu ít hơn thì chỉ chúng mày ăn". Vậy nên đã có lúc em còn phải mua thêm trứng về để lén bỏ cho đủ 90 quả để đỡ bị chửi bới. Ngày nào cũng gọi em từ 4h30 hoặc 5h sáng làm tới 9, 10h tối chưa được nghỉ, mà em không quen với việc gì thì ông bà chì chiết: " Mẹ mày không dạy à, vâng nhà mày chỉ biết đi học thôi….". Buồn cười là, mấy đứa em chồng có muốn giúp thì ông bà tỏ vẻ không hài lòng. Ngày nào công việc ở trường nhiều, họp hành mà về muộn hơn 5h chiều thì ông bà lại nói em: " Làm cái việc đó có gì mà công lên việc xuống, đi sớm về muộn vậy, chẳng qua là lười biếng trốn việc!". Em không có ngày nào rảnh ra để về thăm quê, và nhà chồng cũng như chồng chẳng khi nào nhắc tới điều ấy. Đấy là chưa kể cứ t7, chủ nhật thì vợ chồng chị gái sang ăn cơm, lại lo cơm nước, dọn dẹp cho sạch kẻo chị ấy lại chửi um lên. Nghe thì chửi chúng mày theo kiểu chửi cả mấy đưa em ruột, nhưng lại cùng ngồi với nhau chửi chỉ có em tự làm một mình nên biết là chị ấy nói ai. Tiền nong đóng góp thì ông bà không nhận nhưng cũng từ lúc em về sống cùng là giao phó tất cả chuyện mua bán ăn uống, tiền ga, điện cho em trả. Em hết tiền lấy của chồng thì chồng eo sèo: "Đường đường một viên chức nhà nước lại ngửa tay xin tiền chồng"… Rồi có lần chồng em về, vì em hết tiền mua thức ăn nên cơm chỉ có trứng rán, tôm kho thế mà chồng em hùng hổ hất mâm cơm đi và xông vào định đánh em, kèm theo một câu: "Tao không ở nhà mày cho bố mẹ tao ăn thế này à?". Cứ như tháng nào anh ấy cũng cho em cả chục triệu vậy.
Chồng em đi làm cách nhà 35 km, nên ở trọ lại, bình thường 1 tuần về nhà 1 lần, nhưng lấy vợ rồi thì về 2 lần, mẹ chồng em gay gắt ra mặt: " Mày gọi nó về làm gì, nó đi làm mệt mỏi phải để cho nó nghỉ ngơi…" Mặc dù biết thế nhưng chồng em chẳng bao giờ thanh minh với mẹ, chỉ khi chồng em đi làm là bà ấy lại lôi em ra chửi bới. Nhà chồng có nồi cơm điện, ấm điện, bình nước nóng nhưng tất cả chỉ để trưng bày. Em luôn phải nấu cơm bằng rơm, củi, quần áo thì bắt giặt ở ao, chỉ được tráng lại bằng nước giếng chứ dùng hết bằng nước giếng là bị chửi ngay. Bà chị chồng thì thỉnh thoảng lại sang bắt em phải đánh xoong, cọ nồi, có tý nhọ nồi cũng đem ra chửi bới, nói em vô giáo dục…
Em sống thật khổ sở, u uất mà không dám nói với ai, không kể lại được với ai anh ạ. Có vài lần kể với chồng thì bị chồng dạy thêm cho cách phục vụ nhà chồng như thế nào cho tốt. Dần dần em lầm lũi như cái bóng, sụt từ 45 kg đến 37kg trong vòng 4 tháng trời, sau đó thì em mang bầu. Chị chồng và mẹ chồng không thích ra mặt, kiểu như mày có bầu rồi thì không làm được nhiều cho nhà tao vậy. Bố chồng gọi hai vợ chồng em bảo: "Nhà có cái móng nhà ngoài mặt đường , chúng mày có tiền thì thêm vào với chúng tao xây cái nhà, mai kia con H nó đẻ thì ra đấy mà ở". Nói thêm vào chứ ông bà chỉ là phụ vào trông thợ xây thôi. Em biết thế nhưng cũng mừng lắm, cố gắng cùng chồng xoay xở tiền để dựng lên cái nhà ống, nhà cửa bếp núc, bể nước đầy đủ, đồ đạc sắm sanh đâu ra đấy, những tưởng sẽ được ra đó ở riêng thì gia đình sẽ khác trước, vợ chồng con cái vui vẻ. Trong thời gian bầu bì chẳng nề hà việc gì, chả ốm mệt đến 1 ngày. Chỉ mong xây xong nhà là vui rồi. Nhà xây xong cũng là lúc em trai chồng nói chuyện muốn cưới vợ, và nhanh như 1 giấc mơ, gia đình định ngày cưới cho em nó. (Cậu em này tử tế, và làm nghề sửa xe máy). Lúc em sinh bé được 20 ngày thì gia đình cưới vợ cho chú ấy. Chồng em nói với bố, xin ra ở cái nhà đó vì đằng nào chú ấy cưới về rồi thì cũng để chú ấy ở đây. Khi ấy, thật bất ngờ, chị chồng em lên tiếng:" Vợ mày mới sinh, ai cho ra nhà mới. Kiêng!" Còn ông bố chồng thì nói toẹt ra:" Cái nhà ấy của tao, tao muốn cho đứa nào ở là do tao. Cái nhà ấy ngoài mặt đường, thằng M nó cần hơn chúng mày. Mai kia thằng M ở đó, vợ chồng chúng mày phải ở đây với chúng tao còn lo cho chúng tao!". Chồng em cũng không nói gì thêm. Ôi cuộc đời, đúng là không ai học hết chữ ngờ anh Chánh Văn ạ!
Lại nói, em đi sinh cháu, vì quá gầy yếu không có sức nên em phải mổ, ( Mẹ đẻ thì gẫy tay không lên được) mẹ chồng chăm 7 ngày, bố chồng bắt vợ chồng em trả 3.700. 000đ. Là 500.000đ/ 1 ngày và 200.000đ tiền mẹ mày ăn uống. Đến lúc em đi làm trở lại thì nhờ bà trông cháu, ngoài tiền chi ăn uống ra mỗi tháng chúng mày phải trả cho mẹ mày 700.000đ. Em đi mổ ruột thừa về thì ông bảo: "Mày được mọi người đến thăm cũng vì mày là con dâu tao. Thế họ đến thăm mày được bao nhiêu?". Biết ý, em cầm cả lên đưa cho ông, ông cầm luôn anh ạ!
Nghĩ đến con lại chảy nước mắt, có ai nuôi con nhỏ mà ngay thời gian ở cữ đã phải cho con nằm 1 mình, rồi dậy từ 5h sáng nấu cơm nước cho cả nhà, giặt giũ, quét dọn, gà lợn cho cả nhà. Con em cứ nằm thế, khóc mới được lên ôm con một tý, nó ngủ mà thấy em vẫn nằm với con là quát tháo, con em cũng sợ chết khiếp.
Ngày em bắt đầu đi làm trở lại, vợ chồng em nhờ ông bà trông cháu. Bà trông con gái em thì đòi đóng cho nó một cái cũi, thế là vì con ngoan không khóc nên ông bà cho vào cũi rồi mở ti vi hát chèo, cải lương cả buổi, ông bà thì làm việc quanh nhà. Con gái được 10 tháng thì bập bẹ nói, 13 tháng là nói tốt rồi, thế mà 17 tháng đột nhiên không nói, 19 tháng thấy có dấu hiệu bất thường thì em cho đi khám thì bị rối loạn ngôn ngữ, tự kỷ nhẹ và suy dinh dưỡng độ 1. Em và chồng cho đi khám tại viện Nhi trung ương và viện 103 đều kết luận thế.
Cho con về và tâm niệm rằng mình phải cố gắng điều trị cho con, phải ở cạnh con dạy con nói, phải cho con uống thuốc… Nhưng không thành anh ạ! Mẹ chồng và chị chồng đều nói: "Chưa nói được ở tuổi đó là bình thường, cho nó uống thuốc là hại nó". Rồi mỗi lần pha thuốc cho con như một tên ăn trộm, bà bắt gặp là giằng lấy, đổ thuốc đi, rồi chửi bới. Chồng em biết chuyện nhưng mặc kệ, tự cho vợ xử lý cứ như không phải là chuyện của anh ta vậy. Về sau, thật may mắn là mẹ em bắt em đưa cháu về ngoại, bố mẹ em tự chăm sóc, cho cháu uống thuốc và dạy cháu, cuối cùng cháu khỏi bệnh như một phép màu.
Về chồng em thì em bây giờ không biết phải dùng từ gì để miêu tả. Đó là một người quá gia trưởng, kém hiểu biết, chỉ biết nói và không thực hiện. Khi lấy em về, vẫn rất nghiện thuốc lá, rượu thì luôn trong trạng thái say khướt, cũng bài bạc và mất nhiều tiền. Lấy tiền công trình về có lần cả trăm triệu nhưng chưa bao giờ thấy đưa cho vợ, không mua gì cho con mà chỉ chia phần ra: Chỗ này biếu ông bà, chỗ này cho em gái, chị gái, chỗ này cho chú út… Ngay cả việc cơ quan cho gia đình đi du lịch thì vợ con cũng không có trong danh sách ấy, khi thì mời bố, khi thì em trai có lần thì còn định cho cả đứa cháu con chị gái… Thật hài hước anh nhỉ? Biết chồng sạch sẽ nên em luôn là quần áo thẳng tắp, thơm tho, đánh giầy cho chồng sạch bóng. Nhưng có khi nào vì sạch quá mà chồng em đã nói thẳng với em là đừng bảo anh bế con, anh chỉ bế khi nó sạch và khi nó khỏe (tức là bị ốm thì mình em trông). Một từ ích kỷ không đủ để nói về chồng em, lần em bầu bì, do làm nhiều quá và thể trạng yếu nên bị dọa sảy thai, bác em bắt mạch, kê thuốc và dặn em đừng có làm việc gì quá nặng, đừng mang xách gì quá 3 kg. Nghe thấy thế chồng em nói: " Vậy cô chỉ việc ngồi một chỗ, đừng làm gì để mẹ tôi hầu à? Nhà này không có chuyện đó đâu!"; Một lần khác, khi bé nhà em chưa tròn 2 tuổi bị sốt, cháu sốt về đêm nhiều nên em phải bế rong con suốt đêm, tầm gần 4h sáng thấy con ngủ yên mới nhẹ nhàng ôm con ngồi tựa vào thành giường để ngủ một chút, ai ngờ còn khóc toáng lên, chồng em giật mình dậy, đã giơ chân đạp hai mẹ con1 cái lăn xuống đất, kèm theo câu: "Mẹ mày, có mỗi việc bế nó cho nó ngủ để mai tao đi làm mà cũng không xong!" Con em hoảng quá khóc to hơn, em thương con và uất ức đến nỗi nghĩ giá có con dao ở đó chắc em cũng liều mình mà xiên cho nó một nhát.
Chồng em, chưa từng mua gì cho con em cả. Nói ra mồm rằng: "Vợ bầu, định mua cho vợ con chim bồ câu hầm nhưng nghĩ bụng bố mẹ còn chưa được ăn nên thôi". Nói thật với anh em không hiểu sao lại lấy được một người như thế, và lạ là em chấp nhận những việc đó mà không cãi vã, em thậm chí còn rất chiều chồng: Mua quần áo đắt tiền cho chồng, nấu những món chồng thích ăn, và nấu ngon nên chồng rất thích, nhưng cũng chỉ dừng lại ở rất thích mà thôi, chứ chả bao giờ vì thế mà thương hai mẹ con, vì thế mà thay đổi. Cứ mỗi lần làm việc gì anh ta chẳng tự quyết mà sẽ đi hỏi chị gái, đến việc em mua gì, chăm con thế nào cho con uống thuốc gì cũng bắt phải hỏi, mà nếu có hỏi thì chị ấy sẽ nói ngay câu đầu tiên: "Sao mày chả biết cái gì thế? Sao cái gì vợ chồng mày cũng hỏi tao?". Nhưng nếu em tự ý làm thì cho rằng em tự tung tự tác, qua mặt nhà chồng…
Cuộc sống ở chung như vậy quá ngột ngạt, là giáo viên mà em sợ nhất nghỉ hè, nghỉ hè với em là những ngày đáng sợ, không được cho con về ngoại chơi mà phải bỏ con 1 mình để làm cho bằng hết việc nhà. Nếu không là hôm đó cơm không lành, canh không ngọt. Cuối cùng thì vì cuộc sống bế tắc đó em đã hai lần từ chối cơ hội lên hiệu phó, đi làm còn đỡ chứ ở nhà là chỉ muốn đi chết anh ạ. Em đã nhiều lần nói chuyện với chồng về những rắc rối đó, hỏi xem có cách gì để giải quyết cho cả nhà vui vẻ, con cái được chăm lo cho tốt không, nhưng không lần nào là không nghe chửi anh ạ, với anh ta thì em phải ở đây, chăm lo cho bố mẹ chồng, nhưng nhận lại là gì? Là sự ghét bỏ, không chia sẻ của cả nhà, rồi con bé chẳng được chăm sóc, em rất buồn, em bế tắc thật sự.
Rồi em nghĩ ra cách xin chuyển trường xuống 1 xã thật xa nhà chồng, cách 20km để tự tách ra ở riêng. Chồng biết chuyện thì bực tức rồi nghe gia đình chồng nói vào nữa nên ngày em về trường mới là ngày vô cùng xấu hổ với đồng nghiệp vì chồng em hai tay hai con dao đứng gọi em ở cổng trường chỉ chờ em ra là chém. Con gái gần 3 tuổi, em đã phải địu lên lưng, nhờ các cô trong trường dẫn đi lối tắt, phóng xe về nhà chồng để bố chồng giải quyết. Khi về nhà, nhìn thấy em, anh ta vất loảng xoảng 2 con dao xuống sân và kèm theo câu: "Hôm nay mày không về đây thì đã là ngày giỗ của mày rồi!". Lần đó bố mẹ chồng em cũng chửi bới rất nhiều, dù rất sợ nhưng việc em đã chuyển nên em vẫn nhất quyết trở lại nhà trọ làm việc.
Ở riêng thật thoải mái, chồng em đi làm gần thêm 15 km chứ không phải đi xa hơn trước, thứ 7, chủ nhật hoặc có việc gì là vợ chồng em lại cho con về nhà chồng, mặc dù chẳng vui vẻ gì nhưng em cũng luôn cho con về thăm ông bà, rồi làm được gì là làm cho ông bà. Nhưng cứ lúc trở lại nhà trọ là chồng em sinh sự, chửi bới và đánh em. Em thật chẳng hiểu vì sao lại như thế. Lúc ở chung cũng từng đánh em nhưng em biết có nói ra cũng chẳng ai thương nên em chỉ khóc một mình, sau xuống có 2 vợ chồng thì đánh em càng dã man hơn. Có lần còn đòi đốt bình xăng cho nổ… Đỉnh điểm của việc đó là tối hôm chủ nhật tháng 7 năm 2014, thứ 7 cả nhà về nhà chồng có đám cưới, chiều chủ nhật dọn dẹp xong em cho con về nhà trọ, chồng em nói còn đi đám cưới bạn nên không về cùng. Tối trời trở mưa to, em sợ chồng say sưa mà đi ướt thì dễ cảm nên lấy điện thoại gọi cho bố chồng nói anh cứ ở đấy, sáng mai đi làm kẻo về mưa gió thì khổ lắm. Ông ừ một tiếng rồi thôi, em chưa kịp tắt máy thì nghe rầm 1 tiếng, cửa nhà trọ rung lên, con em khóc thét lên. Em bỏ điện thoại vào túi quần vội ôm lấy con ra mở cửa. Vì thế mà cuộc gọi vẫn đang tiếp tục anh ạ! Mở cửa ra là chồng em phi cả xe lên trên nhà, tay gạt mạnh vào mặt em, em và con văng ra ra góc tường đau điếng. Em bò dậy, vơ lấy con và hoảng hốt vô cùng. Trong đầu khi ấy chỉ nghĩ chồng say rượu, nhưng không. Gạt chân chống xe là lao vào tát em, đánh em túi bụi luôn, con em văng ra và đầu em đập vào cái gì đó, em lịm đi không biết gì nữa. Lúc tỉnh dậy thấy con ngồi cạnh khóc không ra tiếng, còn em nằm dưới nền nhà. Em vội bò dậy hỏi: Anh ơi, anh sao vậy? anh uống say quá à? Anh ta tiếp tục lao đến túm tóc em đập xuống nền nhà và nói: " *** mẹ mày, vì mày mà tao bị coi như chó trong gia đình tao, vì mày mà mọi người nói tao sợ vợ, không làm được gì…", em đau không tả nổi nhưng lờ mờ nhận ra sự việc. Chưa dừng ở đó, anh ta chạy xuống bếp, cầm dao lên và nói: " tao sẽ chém chết mày, chém mày …". Con em hoảng quá, vội ôm cổ em lắc đầu, nước mắt dàn dụa trông rất tội nghiệp. Em không dậy được, em không thể nói được một câu nào vì tự dưng thấy cổ họng tắc nghẹn. Lúc ấy, may mắn vì con em ôm cổ em, nếu không thì chắc chắn con dao đã chém xuống. Anh ta như con thú hung hãn lấy dao chặt chém xung quanh. Và tát liên tục vào mặt em, con em bị hất văng ra lần nữa, em lịm đi lần thứ 2. Ngoài trời mưa xối xả, em ở cạnh gia đình có 1 cụ ông đã ngoài 70 tuổi bị điếc, không ai nghe thấy gì hết, nhưng điện thoại em vẫn chạy, cuộc gọi vẫn đếm giây. Lần 2 khi em tỉnh dậy thì đã thấy anh ta ngồi trên ghế, bên cạnh em là con gái và 1 bình gas. Em đã nghe rất kém vì những cái tát trời giáng khi nãy, những vẫn nhớ rõ câu nói của anh ta: "Tao sẽ vặn gas ra, đốt cho nổ tung lên, cả nhà cùng chết!". Nhưng chắc cũng do trời thương, gas thì đã vặn rồi, cửa trước đã khóa trái, anh ta đang đi tìm bật lửa, anh ta là người nghiện thuốc lá như thế mà hôm đó tìm khắp túi quần túi áo đều không thấy bật lửa. Anh ta nghĩ ra dưới bếp chắc sẽ có nên chạy xuống bếp tìm ( Bếp cách nhà 1 vài m). Em khi ấy nghĩ, mình phải chạy ra khỏi đây, mình nằm đây là sẽ chết. Nghĩ thế, em vội dậy, tìm được chìa khóa mở cửa và ôm con chạy ra ngoài, trời mưa như trút nước. Ra đến ngoài hiên thì anh ta nghe tiếng động đã chạy lên và đạp em với con gái ngã nhào xuống sân, nước mưa xối xả ướt cả hai mẹ con, anh ta tiến lại túm lấy mớ tóc rối xù của em nắm chặt và lôi em vào trong nhà đánh, tát, em không còn biết đau là như nào nữa, chỉ biết lúc thì lịm đi, lúc lại bị lôi dậy… Đột nhiên có tiếng xe máy đến, 2 cái xe máy và 4 người mặc áo mưa. Đó chính là anh rể, em gái, em rể và em trai anh ta xuống. Sự việc bày ra trước mắt như thế, con gái em hoảng hồn ươt nhép ngồi bên em, em thì mặt mày máu me be bét, tóc tai rối xù, người sũng nước như vậy chả hiểu họ nhìn có ai động lòng không nữa. Nhưng chồng em vừa nghe đứa em gái nói: "Bố nghe thấy anh chị đánh nhau nên bảo chúng em xuống" thì chồng em đã chồm lên tát bồi e 1 cái kèm 1 câu: " *** mẹ mày, tao đánh mày vậy mà mày vẫn còn có thời gian và tỉnh táo để gọi cho bố tao". Mà thú thực em cũng không hiểu nổi vì sao có chuyện ấy, về sau khi xem điện thoại mới vỡ lẽ ra anh ạ! Mọi người thì nói 2 vợ chồng em thu dọn rồi về nhà ngay để bố giải quyết, chả ai hỏi em xem em có đau không? Vì sao nên nông nỗi ấy? Rồi tự nhiên anh ta bắt em phải quỳ xuống xin lỗi anh ta thì mới cho em về nhà, nếu không sẽ không cho về và sẽ đánh tiếp. Ai cùng nói em là không chấp thằng say rượu, cứ quỳ đi, xin đi rồi về nhà giải quyết sau. Em thực sự sợ hãi, thực sự mệt mỏi, em lại nhìn thấy con em hoảng hốt ngồi bẹp dúm bên cạnh thấy sao cuộc đời đánh thương thế này, em đành quỳ xuống xin. Nhưng chưa kịp nói câu nào thì đứa em trai nó tiến lại kéo em đứng dậy và nói: "Chị đứng lên đi, sao chị khổ quá vậy? Chị hãy bỏ chồng đi để nuôi con S thành người, chị đang sống kiếp làm con chó, không phải kiếp con người. Chị bỏ chồng có pháp luật chứng kiến là được, là anh trai tôi nên tôi không bỏ được chứ không thì…". Nói đến đó là anh ta chồm dậy đòi đánh đứa em ấy. Em như bừng tỉnh từ những lời nói đó, đúng như vậy, tại sao em lại cứ sống như vậy, em đi làm có tiền, em không sống phụ thuộc, tại sao em lại phải cố sống khổ sở như vậy để chỉ mong cho con em có 1 người bố, một người tàn tệ như thế. Em còn nghe nó nói:" Tối nay, cả nhà nói anh là con trâu để chị xỏ dây vào mũi thích dắt đi đâu thì dắt, chị và mẹ còn nói phải đánh cho vài lần thì nó mới nghe mình được; ngày em chưa lấy vợ cũng nghe mọi người mà ghét chị, chỉ muốn bày việc cho chị làm thật nhiều, nhưng khi lấy vợ rồi em mới hiểu chả ai là ở được với mẹ và chị gái, em mới biết thương chị vì anh quá gia trưởng, quá nghe gia đình…".
Anh ạ! Em chưa từng nghĩ mình sống tốt thế này mà lại gặp phải một gia đình như vậy, một gia đình có cả bố, mẹ, và chị em nhà chồng đều đối xử với mình như thế. Chồng em đối với em như nào thì em không thể định nghĩa nổi. Và em quyết tâm chia tay chồng. Bố chồng biết còn thách thức em: "Mày là đứa nơi khác đến đây mà tưởng muốn làm gì thì làm à, con trai tao sẽ cho mày không bỏ được chồng mà sống không bằng chết !....". Và sự hèn hạ của anh ta còn thể hiện ở chuyện cố tình ngã giá nuôi con với tòa để không phải đóng góp tiền nuôi con, hoặc góp sao cho ít nhất. Em đã nói trước tòa là không cần anh ta có trách nhiệm, nhưng cuối cùng vẫn chốt 500k/1 tháng, tức là chưa bằng mức thấp nhất tòa quy định ( Thấp nhất là 1/2 tháng lương cơ bản, khi ấy mức lương cơ bản là 1150k ạ).
May mắn là cuối cùng thì em cũng gặp nhiều người tốt giúp đỡ cho em li hôn thuận tiện. Em và con gái sống với nhau, còn anh ta thỉnh thoảng lại đến xin lỗi, xin quay lại, xin em nghĩ lại để cho con có đủ bố mẹ. Được hai năm như thế rồi anh ta cũng đi lấy vợ, một cô cũng có 1 đời chồng và đang nuôi 1 cậu con trai. Như thế là em hết duyên phận với con người ác quỷ đó.
Em chuyển công tác về thành phố sống, hai mẹ con vẫn phải thuê nhà nhưng
rất thoải mái, con gái em là đứa vui vẻ, hiểu chuyện, học hành tiến bộ. Chỉ có điều ký ức địa ngục đó luôn tồn tại trong tâm trí em. Gần như tháng nào em cũng mơ thấy những cơn ác mộng đó. Khi thì mơ mình vẫn sống trong ngôi nhà đó, đang cặm cụi làm việc, khi thì mơ thấy những trận đòn oan ức, khi thì mơ thấy mình đi ra hồ gần nhà chồng để tự tử mà không thành, lúc lại mơ thấy bà mẹ chồng gọi em thất thanh buổi sáng. Sau mỗi cơn mơ là cả một ký ức đau buồn sợ hãi lại hiện về. Em vẫn không yên ổn. Cho đến bây giờ em đã li hôn được gần 7 năm rồi, anh ta 1 năm đôi ba lần tìm gặp con, tiền nuôi con lúc gửi, lúc không, tuy thế, em vẫn luôn ám ảnh về cuộc sống ngày trước, vẫn rất sợ gặp lại anh ta.
Về công việc em vẫn rất ổn, sống không gần gia đình nhưng gặp toàn người tốt, đùm bọc giúp đỡ mẹ con em. Cũng có nhiều người hiểu em muốn mai mối cho em vì nghĩ rằng em còn trẻ, em là người tốt, công việc lại ổn định. Nhưng em luôn sợ và né tránh. Thực tình bây giờ chỉ mong hai mẹ con có một cuộc sống yên ổn anh ạ!
Anh ạ! Có khi đây là bức thư anh nhận được từ người lạ dài nhất từ trước tới giờ nhỉ. 9 trang giấy A4, đọc đến đây anh sẽ thắc mắc tại sao em không kể lại cho gia đình? Bạn bè em đâu? Sao em không phản kháng?... Gia đình em ở cách nhà chồng 60 km, mẹ em huyết áp cao, cũng vài lần lên thăm con và ở lại rồi chứng kiến con khổ sở thì mẹ em lại tăng xông, rồi không muốn mẹ nghĩ ngợi nên em không cho mẹ lên nữa, bố em rất lành, chả biết gặp họ có nói lại được họ không, Anh trai thì đi bộ đội biền biệt, nghĩ thế nên em cứ giấu kín với gia đình. Bạn bè thì không giúp được gì cả, mà em phản kháng lại là ăn đập ngay rồi anh ạ. Có lần bố chồng nói oan cho em, em không nhận mà nói lại thì bà mẹ chồng nói: "Mày câm mồm ngay, mày không biết người ta nói: muốn nói ngoa làm cha mà nói à?". Em không dám thổ lộ cùng đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng cũng không, vì em ở nơi khác đến và người nhà chồng em thì quen cả xã. Lúc đó thực sự em rất cô độc. Đã có nhiều lần em bế tắc rồi nghĩ đến cái chết, cùng vài ba lần ra cái hồ gần nhà chồng đứng nhưng may mắn là em lại quay về.
Cảm ơn anh vì đã đọc đến đây! Câu chuyện của em thật dài và buồn. Hôm nay em đã dũng cảm trải lòng với anh, dù anh có lời khuyên nào cho em hay không thì em thấy như thế đã đủ rồi. Em hy vọng rằng nói ra những lời này với anh em sẽ thanh thản hơn, em sẽ buông bỏ được những nỗi buồn trong lòng mà em đã giấu kín bao nhiêu năm nay. Em cũng hy vọng sẽ không còn những cơn ác mộng đó nữa.

*VietBF@sưu tập
VIETBF Diễn Đàn Hay Nhất Của Người Việt Nam

HOT NEWS 24h

HOT 3 Days

NEWS 3 Days

HOT 7 Days

NEWS 7 Days

HOME

Breaking News

VietOversea

World News

Business News

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

History

Thơ Ca

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos

Canada Tin Hay

USA Tin Hay

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

Home Classic

Home Classic Master Page

VietBF iPad Music Portal

Tin nóng nhất 50h qua

Phim Bộ Online

Phim Bộ



goodidea
R10 Vô Địch Thiên Hạ
Release: 02-10-2021
Reputation: 207993


Profile:
Join Date: Mar 2020
Posts: 58,747
Last Update: None Rating: None
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	20.0.jpg
Views:	0
Size:	14.9 KB
ID:	1738817  
goodidea_is_offline
Thanks: 70
Thanked 3,508 Times in 3,037 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 34 Post(s)
Rep Power: 74
goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10
goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10goodidea Reputation Uy Tín Level 10
Reply

User Tag List


Canada rất “nice”, nhưng vì sao nhiều người vẫn thấy cô đơn giữa đám đông? Bộ trưởng công an bị lộ có nhà biệt thự ở Ciputra Một chú chó cưng chết, hàng ngàn tờ báo Việt Cộng lao vào cuộc đua câu view
Đơn Hàng Chiến Tranh Và “Chén Thuốc Độc”: Bi Kịch Ông Chủ Nhà Máy Quốc Phòng Nga Tự Thiêu Ở Quảng Trường Đỏ Từ Phúc Lợi Đến Lá Phiếu: Một Cuộc Tranh Cãi Cuối Năm Giữa Cha Và Con Sự Thật Phía Sau “Kỳ Tích” Đường Sắt Cao Tốc Trung Quốc
Kinh tế Sài Gòn Cuối 2025: Phố Lặng Dần, Niềm Vui Nhạt Dần… Và 6 Nỗi Lo Âm Ỉ Vĩnh biệt Master Sergeant Shane Nguyen: một đời lính, một cuộc chiến thầm lặng đến phút cuối VNCH tiếp tục giành chiến thắng rực rỡ: Cuộc chiến giữa VNCH và VNCS chưa bao giờ chấm dứt
Thêm một sĩ quan trẻ gốc Việt qua đời, nguyên nhân không như tin đồn “tào lao, tự tử” trên Facebook Tịch thu và bắt hàng loạt lãnh đạo công ty nhà Cường “đô la” Peter Arnett qua đời: tiếng nói độc lập từ chiến trường Việt Nam đến Baghdad
Cuộc chiến giành Warner & CNN: tiền mặt, thế lực, và bóng dáng Nhà Trắng Sự thật khó nghe: Trung Quốc giàu lên nhanh nhất khi .... Ngoại trưởng Nga thú nhận: Mỹ đã hứa trao lãnh thổ Ukraine cho Moscow
Chánh Văn phòng Tòa Bạch Ốc gây cú sốc về ông Trump trong cuộc phỏng vấn với Vanity Fair Thuế quan thổi ngược chiều: việc làm tay chân co lại, và “nhiệt” chính trị hạ dần Một dòng “sông” trong biển lệch nhịp: vì sao mặt biển Nhật Bản đang phình lên – và nghề cá lao đao
Khủng hoảng “affordability” ở Mỹ Trump mở cửa chip H200 cho Trung Quốc và cuộc chiến giành “quyền viết luật” cho trí tuệ nhân tạo Google và giấc mơ thay thế smartphone bằng cặp kính AI
Trump, Netflix và Paramount: Cuộc chiến thâu tóm Warner Bros. biến Hollywood thành bàn cờ chính trị Trung Quốc bứt tốc xuất khẩu, nông dân Mỹ sống bằng trợ cấp VN: Sợ áp lực mỗi khi ra tòa, Hoa hậu Thùy Tiên chấp nhận bản án 2 năm tù
Lại to tiếng: Ông Trump nói nữ ký giả của CNN là "ngu ngốc và độc ác" Zelensky chạy đua ngoại giao: London, Brussels, Rome và cái bóng hòa kế của Trump New Orleans trong vòng vây ICE: Chiến dịch “Catahoula Crunch” và nỗi lo của người Việt
“Huyền thoại ‘Trung Quốc là Singapore phóng đại’ đang sụp đổ như thế nào?” Trung Tá Nhảy Dù Bùi Quyền: Từ thủ khoa Võ Bị đến chiếc ghế trống sau 60 năm gặp lại Làm gì có “giải phóng” mà tôn vinh “chiến sĩ giải phóng”?
Cuba cá đầy biển, ngư dân vẫn đói: Khi thiên nhiên hào phóng nhưng thể chế “thắt nút cổ chai” Quận Cam: Người già gốc Việt sống trong nhà tiền chế, run rẩy trước mỗi lá thư cảnh cáo Doanh nghiệp châu Âu lặng lẽ tháo chạy khỏi Trung Quốc, nguyên nhân?
Năm tiếng trong Điện Kremlin: Hòa bình Ukraine đang đến gần? Một tổng thống lim dim, một thế giới nín thở Trump, Venezuela và cơn bão “tội ác chiến tranh” ở Washington
5 bí mật trên buồng lái mà phi công hiếm khi kể cho hành khách Đồng chí 3 X và chiếc bình xịt gây tê Hồi ký Trịnh Xuân Thanh và thương vụ 50 triệu đô đưa Nguyễn Cao Kỳ về nước
Vì sao Việt Nam vẫn vắng bóng Nobel Văn học? Khi sự thật bị nhào nặn: Nga, Trung Quốc và cuộc chiến bẻ cong hình ảnh dân chủ ‘Đổ bộ lên mặt trời ban đêm’ – khi ngu dốt ngồi lên ngai quyền lực
Xuất khẩu lao động – khi một quốc gia đóng gói tương lai của mình gửi ra nước ngoài Vụ kiện chất độc da cam – khi cộng sản Việt Nam tự làm nhục mình trước thế giới Nhiều người hỏi mình: “Qua Mỹ trễ vậy có hối hận không?”
Lũ quét miền Trung, Khánh Hoà, Nha Trang, “kỷ lục của kỷ lục” +video 12 ngày trên đất Mỹ: Những điều mắt thấy tai nghe của một bà mẹ Việt Khi ‘cái tôi’ phình to hơn thực tài của người Việt Cộng
Bài học nhớ đời khi lao vào bán hàng Amazon theo trend Pokémon Nghỉ hưu ở Texas: Thiên đường mới sau ‘giấc mơ California Nơi sóng radio chết lặng và những chuyện không thể giải thích
Bà Ngô Đình Nhu trên tầng 11 Paris: từ ánh đèn Dinh Độc Lập đến căn hộ cô quạnh “Đánh từ sẵn”: một đêm gõ cửa và cả đời bất an của chú Ba Lợi Người thầy tội nghiệp và nỗi đau hai chữ “lưu dung”
Opera, Proton VPN, SetupVPN ... cung cấp VPN miễn phí để người trong nước vượt tường lửa Một ngày làm khách ở Sài Gòn: Taxi công nghệ đưa bạn đi từ bất ngờ này sang… bực bội khác Nhà thờ cũng phải “ra thông báo”: Để quên ví coi chừng… thành phép màu cho người khác!
Thứ trưởng Hải quân Hung Cao và lễ tốt nghiệp khiến cả khán phòng nghẹn lại Trump ra mắt “Trump Class”: Hạm đội Vàng, soái hạm Kiêu Hùng khổng lồ nhất thế giới và tham vọng áp đảo đại dương Trump “đạp phanh” điện gió ngoài khơi: hàng tỷ đô la đứng hình, giá điện có nguy cơ leo thang
Ông Trump sẽ đưa 200 vạn quân tinh nhuệ đánh Đan Mạch, chiếm Greenland? Hải quan xem phim XXX khi làm việc, thảo nào nhập cảnh-xuất cảnh ở Việt Nam chậm như rùa bò Ngày đồng hương nói “đủ rồi”: Cộng Đồng NSW tái ổn định sau nhiều năm chia rẽ
Cuộc đua gom vàng của ngân hàng trung ương và ‘khối cầu’ 47.000 tỉ USD Đằng sau nội các Trump: Những người vợ kể chuyện “đội ngũ lớn” trong Tòa Bạch Ốc Kim Jong Un ôm lính thương tật, tung hô ‘anh hùng’ Bắc Hàn trở về từ chiến trường Kursk
Con trai của nhà hoạt động cộng đồng, nữ MC Mã Tiểu Linh qua đời “Lời chúc bất hạnh” của Chánh án John Roberts: Bài học trưởng thành không ai dạy chúng ta ở trường Đừng biến ICE thành “con ngáo ộp”: Hiểu luật để bớt sợ và biết tự bảo vệ mình
Westminster dậy sóng vì con đường “Charlie Kirk Way”: Dân phản đối, hội đồng vẫn phớt lờ Thăm nước Mỹ thời Trump: Từ dĩa cơm tấm Cali đến bi kịch Melissa Trần Vua Charles III và hành trình ung thư: Khi nhà vua nói về nỗi sợ, hy vọng và “phép màu” phát hiện sớm
Bi kịch quán bún ốc Trần Hưng Đạo: 3 mẹ con chết ngạt sau cửa cuốn khóa kín ‘America Alone’ – Khi Trump vẽ lại trật tự thế giới theo cách của mình Cuộc chơi liều lĩnh của Trump với Tu chính án 14 và quyền có quốc tịch khi chào đời
LeBron James: Chấp nhận đánh mất kỷ lục 1.297 trận chỉ để làm một đường chuyền đúng Ciel Tower – khách sạn cao nhất thế giới Chiếc nhẫn cưới ‘mất tích’ và nghi ngờ Phó Tổng Thống Mỹ bỏ cô vợ Ấn Độ
Karoline Leavitt: Từ ‘thánh cô nói láo’ đến biểu tượng của Trump 2.0 Bong bóng AI, khí hậu nổi giận và năm 2026 Khi Vingroup phải vay trái phiếu lãi 12%: Phao cứu sinh hay bước đi liều mạng?
Từ Geneva đến Kyiv: Kế hoạch 28 điểm của Trump và thế lưỡng nan của Ukraine Nước Nga trên ván bài cuối: biết không thể thắng nhưng vẫn lao vào cuộc chiến đến cùng Tiền thuế đã đi đâu, khi dân miền Trung đói rét trên nóc nhà chờ chết?
Nellie Bly – 72 ngày vòng quanh thế giới và cú đòn vào mọi định kiến về phụ nữ “Góa phụ đen” ở nước Nga: khi cái chết của người lính trở thành một mô hình kinh doanh Lá thư cuối của Kurt Vonnegut: hãy sáng tạo chỉ để tâm hồn mình lớn lên
Trung Quốc vỡ trận công nghiệp: khi “Made in China” bước vào thập niên suy thoái mới Bốn ngày trên nóc nhà: khi người dân miền Trung thực sự bị bỏ rơi giữa lũ dữ Không một lời cảnh báo: Miền Trung chết chìm trong lũ thủy điện “đúng quy trình”
Biệt kích Chung Tử Ngọc – Từ ngọn đồi lửa đạn đến sáu năm lao tù cộng sản Một mạng người đáng giá bao nhiêu – từ vụ tai nạn ở California đến những xác người trong lũ Việt Nam Mercury – đoàn tàu Art Deco biến tốc độ thành cái đẹp hữu hình
Hoa Kỳ-Ukraine đạt sự đồng thuận cho kế hoạch hòa bình với 19 điểm mới Tấm chăn thơ rách nát giữa địa ngục cộng sản – từ hố xí tập thể đến bến bờ tị nạn Morgan Geyser trốn khỏi giám sát: Bóng ma Slender Man trở lại sau vụ đâm bạn 19 nhát chấn động nước Mỹ
New Delhi ngạt thở: Khi Pháo đài Đỏ hóa đen và người dân chỉ còn ước được… hít thở Red Bull – từ lon nước vàng ở Bangkok đến đế chế nội dung làm thay đổi thế giới Kế hoạch 28 điểm của Trump: Hoà bình cho Ukraine hay bản hợp đồng nhượng bộ cho Nga?

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 17:16.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.12712 seconds with 15 queries