"Nói đúng ra thì Linh cũng là người đa đoan, mặc dù bản chất Linh rất lạc quan, luôn nhìn thấy mọi chuyện ở mặt tích cực".
Thẳng thắn, cởi mở, Mỹ Linh đã hồn nhiên bước lên sân khấu cùng với tà áo dài trắng tuổi 16 và chinh phục người nghe bằng chính giọng hát “trời cho”.
Gần 20 năm đã trôi qua. Giờ cô ca sĩ tóc ngắn ấy đã là một trong những diva hàng đầu của sân khấu ca nhạc trong nước. Gặp lại, Mỹ Linh vẫn thế: thẳng thắn, cởi mở và không làm bộ làm tịch. Hào quang sân khấu đã không khuất lấp được vẻ đẹp mộc mạc và đằm thắm của một người phụ nữ đang nắm trong tay một sự nghiệp thành công và một tổ ấm ngọt ngào...
Nhận diện hạnh phúc
- Thế hệ sinh sau 1975 mà Mỹ Linh là một thành viên, hiện đang phải đối mặt với khá nhiều vấn đề của mình, một trong đó là vấn đề “Nhận diện hạnh phúc”. Ý kiến của chị?
Tôi cũng như nhiều bạn bè cùng thế hệ, đã nếm trải những ngày tháng sau chiến tranh với rất nhiều khó khăn về vật chất lẫn tinh thần nên đã ý thức được những giá trị thực sự của đời sống, biết cảm giác thế nào là đói và rét, cũng như biết được những tình cảm thực sự thì không bao giờ có thể mua được bằng vật chất. Tôi nghĩ chính vì có những ngày tháng đó nên tôi mới biết được giá trị của hạnh phúc ngày hôm nay.
- Là người thành đạt sớm (16 tuổi đã có Huy chương Vàng “Giọng hát hay PTTH” toàn quốc, 18 tuổi giành vị trí thủ khoa khi thi vào khoa thanh nhạc Nhạc viện Hà Nội và giải “Ca sỹ trẻ gây ấn tượng nhất” tại Liên hoan các ban nhạc nhẹ toàn quốc...), chị có cho rằng, con đường ca hát chuyên nghiệp là con đường “duy nhất đúng” để làm nên một Mỹ Linh hôm nay? Có hay không một “Mỹ Linh khác”, nếu…?
Tôi không nghĩ rằng lại có con đường nào duy nhất đúng như thế. Nếu như ngày ấy tôi gặp những người khác ở những khúc quanh nào đó quan trọng của đời mình thì có thể số phận của tôi đã khác. Tuy nhiên, tôi tin rằng cuộc sống luôn có duyên phận, việc tôi được sinh ra, được thử thách, được có những cuộc gặp gỡ định mệnh, được làm mẹ của các con tôi… để đi theo hướng cuộc đời tôi bây giờ, có lẽ đều do duyên phận
- Những album, những tour biểu diễn xuyên Việt như Tóc Ngắn I và II, Made in Vietnam, Chat với Mozart, Để tình yêu hát, Tiếng Hát Mỹ Linh , Mỹ Linh và anh em, Mỹ Linh tour 06… cho thấy quá trình lao động liên tục, bền bỉ và bản lĩnh của người nghệ sĩ, bất chấp cả những hoài nghi và sự chia rẽ của một bộ phận công chúng. Những khi đó, điểm tựa, niềm tin thực sự của Mỹ Linh là gì?
Tôi ít khi nào đưa ra những quyết định quan trọng của mình mà thiếu sự cân nhắc kỹ lưỡng để có sự tin tưởng vào việc mình đang làm cũng như chuẩn bị tinh thần cho những tình huống không mong muốn có thể khiến dự định không thành. Chính vì lẽ đó nên tôi có sự tự tin để có thể là người vững vàng và bản lĩnh.
Hơn nữa, bên cạnh tôi luôn có gia đình, bạn bè và những người bạn nghề mà tôi tin tưởng tuyệt đối nên cũng không sợ thất bại, bởi cho dù có thất bại đi chăng nữa vẫn luôn có chỗ để trở về và được yêu thương. Tôi nghĩ đấy là điều quan trọng nhất khiến tôi luôn mạnh mẽ.
- Sau những tấm huy chương còn có những điều mà chỉ thời gian mới có câu trả lời. Trong thành công có thất bại và trong thất bại có thành công. Điều ấy có đúng với Mỹ Linh?
Sao lại không? Tôi cũng là một người phụ nữ như bao nhiêu người khác, có đúng và có sai. Tôi từng đi thi hát mà chẳng được giải gì vì lúc đó tôi chưa đủ tự tin vào bản thân mình, tôi cũng từng thử những lĩnh vực khác và đã thất bại. Vả lại, đúng là chỉ có thời gian mới có câu trả lời, tôi cùng còn trẻ tuổi để có thể khẳng định rằng mình đã nếm trải tất cả.
- Nhiều người cho rằng mối nhân duyên Mỹ Linh - Anh Quân không chỉ đưa Mỹ Linh bước vào một trang mới trong cuộc sống riêng mà còn làm nên những thay đổi quan trọng trong sự nghiệp ca hát của chị. Bằng chứng là đã xuất hiện một Mỹ Linh “Tóc ngắn”không là bản sao của bất cứ ai.
Tôi cũng nghĩ như vậy. Tôi luôn biết mình đã may mắn như thế nào khi gặp và trở thành vợ Anh Quân, làm mẹ của các con anh ấy. Tôi luôn nghĩ rằng sẽ không bao giờ tôi là một người phụ nữ như ngày hôm nay nếu không sống cùng Anh Quân. Chính sự khó tính, hay đòi hỏi cao của anh ấy khiến tôi có thể hoàn thiện mình hơn.

Gia đình Mỹ Linh
- Thế nhưng, hồi ấy đã có những người lo lắng, cho rằng Mỹ Linh chỉ vì “mê” Anh Quân đẹp trai, mà rồi sẽ “theo chồng bỏ cuộc chơi”?
Nói đúng ra là tôi đã mê nhạc của Anh Quân trước khi gặp, cả ban nhạc Hoa Sữa chuyền tay nhau đĩa nhạc Thiên Đường của anh ấy làm bên Đức, nghe sao mà hay thế. Bấy giờ những đĩa nhạc như thế ở mình hầu như rất hiếm, giờ thì không lạ nữa.
Thế rồi, lần gặp đầu tiên, khi tôi đến thu bài Biển khát của NS Trương Ngọc Ninh do con trai là Anh Quân phối khí và dàn dựng, đã lập tức bị anh ấy quát vì… đến phòng thu mà chưa thuộc kỹ bài. Tôi nghĩ anh ấy đã luôn hy sinh, chịu nhiều điều tiếng, nhận phần thiệt thòi về mình để dành cơ hội cho tôi được tỏa sáng.
Nếu yêu gia đình thì chẳng có gì khó
- Là một trong những diva hàng đầu trong nước, vậy khi đảm đương vai trò làm vợ, làm mẹ, Mỹ Linh đã bắt đầu ra sao?
Thú thật là ban đầu tôi cũng chẵng biết phải làm như thế nào để là vợ hay, là mẹ tốt. Cái gì cũng cần có thời gian và nếu mình yêu gia đình thì chẳng có gì khó.
- Điều gì đã tạo nên một Mỹ Linh điềm đạm, đằm thắm trong ngôi nhà của chị? Ở đó, điều gì quan trọng nhất: Tình yêu, sự chung thủy, sự nhường nhịn, biết điều, biết tôn trọng nhau…?
Theo tôi, tất cả mọi thứ đều là quan trọng nhất. Tôi nhận thấy trong mọi mối quan hệ, có lẽ quan hệ vợ chồng luôn là quan hệ khó nhất. Làm sao để hai người khác giới với nhân sinh quan khác biệt, xuất thân từ những gia đình với văn hóa ứng xử rất khác nhau có thể tìm thấy sự hòa hợp trong một khoảng thời gian dài như vậy. Tôi nghĩ việc tìm hiểu để thấu hiểu và xích lại gần nhau cũng là quan trọng nhất. Chỉ như thế tình thương mới nảy sinh và được nuôi dưỡng bền lâu.
- Chị từng phát biểu: “Tôi là vợ, là góc bếp, là cái giường…”, từ bao giờ chị đã nghĩ như thế? Có lúc nào chị tự phản biện mình vì đã nghĩ vậy?
Tôi tự nhận thấy mình nhỏ bé để có thể là cả một cái trụ nhà hay cái mái nhà nên tôi chỉ thích được làm cái góc bếp gọn gàng hay cái giường ấm cúng để chồng con tôi muốn trở về, thế thôi.
- Gia đình – khái niệm ấy đi liền với yêu thương và bổn phận. Theo chị, để nơi đó thực sự là “tổ ấm”, người phụ nữ vừa phải “giữ lửa” vừa phải “giữa hòa khí” trong nhà như thế nào?
Thì các cụ vẫn dạy “cơm sôi nhỏ lửa” rồi mà.
- Tính cách thẳng thắn, hồn nhiên và khá lạc quan của chị đã hỗ trợ chị như nào trong sự nghiệp, gia đình? Nếu được “thêm” và “bớt” những ưu, nhược của bản thân, thì những gạch ngang đầu tiên đó sẽ là gì?

Mẹ con Mỹ Linh trong khuôn viên ngôi nhà ở Sóc Sơn
Tôi nghĩ mình là người lạc quan nên mới có thể hồn nhiên trong cuộc sống tuy vậy đôi khi tôi cũng hơi vô tâm. Có lẽ đấy là điểm yếu cuả tôi.
- Chị có ý kiến gì về 3 tính từ tiêu biểu người ta thường nói về người phụ nữ: xinh đẹp, dịu dàng, đảm đang?
Theo tôi, đó là 3 tính từ hay nhất để tả người phụ nữ nói chung. Nhưng tôi lại có ý kiến khác: Phải đúng lúc, nếu không xinh đẹp, dịu dàng hay đảm đang mà không đúng lúc đều rất dở. Lúc nào thì thế ấy. Vì xinh đẹp mà chỉ biết xinh đẹp, móng chân, móng tay và quần áo thì không ổn. Đảm đang mà không biết chăm sóc về hình thức thì rất chán. Dịu dàng thì hay rồi, nhất là người phụ nữ nào khi bên con chẳng dịu dàng, nhưng vẫn cần những lúc phải thể hiện bản lĩnh thì sao.
- Khi đã là “ai” rồi, chị muốn con cái mình sẽ trở thành “ai”? Điều gì quan trọng nhất đối với tương lai con cái, theo chị?
Vợ chồng tôi chỉ mong muốn các con biết” và ý thức được “hạnh phúc chính là ở nơi mình”. Nếu được như vậy các con sẽ luôn tìm thấy niềm vui, lẽ sống và không còn thụ thuộc vào việc chúng có là “ai” đi chăng nữa.
Sống thế nào sẽ nhận được thế ấy
- Mỹ Linh từng tự bạch rằng chị thích đọc tiểu thuyết hiện đại, thơ và dân ca. Sống cuộc sống của một người bận rộn, chịu nhiều áp lực, chị duy trì những ý thích cá nhân của mình ra sao?
Đáng tiếc là hiện tại vì bận quá nên tôi thường hay xem phim thay vì đọc sách. Mặc dù rất cầu toàn, đòi hỏi cao với bản thân và xung quanh, nói cách khác là người tương đối khó tính, nhiều lúc tôi cũng thấy mệt vì cứ phải nỗ lực hoàn thành hết việc này sang việc khác. Thế là đành phải học cách khác để “yêu bản thân”: tập thể dục, café với bạn bè…
Mục tiêu 10 năm, 20 năm… của Mỹ Linh? Lúc nào chị sẽ “tăng tốc” và lúc nào thì chị cho phép mình “về đích”? Mỹ Linh trong tương lai sẽ thế nào trong hình dung của… Mỹ Linh hôm nay?
Đôi khi, tôi cũng tự chia cuộc đời mình thành những khoảng thời gian chừng 10 năm, để thấy được mình đã sống ra sao, đã làm được những gì trong mỗi giai đoạn. Từ 1 đến 15 tuổi, trong vòng tay bố mẹ, cũng như mọi người ở thời điểm ấy, dù cuộc sống có khó khăn vất vả nhưng tôi chẳng phải lo toan điều gì. 16 đến 23 tuổi, tôi phải tự mình xây dựng con đường sự nghiệp của mình và có được những thành công đầu tiên.
Từ 23 tuổi đến nay, đó là 12 năm mà dường như tất cả những “việc lớn” trong đời người thì tôi đều đã hoàn thành: thực hiện 3 liveshow, ra 5 đĩa CD, phát hành 3 album tại Nhật Bản, rồi làm vợ và làm mẹ: sinh hai con, nuôi dạy 3 con khôn lớn, nay cả ba đã đi vào nền nếp, không phải lo lắng nhiều nữa. Ngoài ra, còn xây nhà, chuyển nhà… mà chính tôi cũng không thể ngờ là chỉ hơn 10 năm mà tôi có thể làm được nhiều việc như vậy!
10 năm nữa, tôi vẫn sẽ hát. Nhưng đó cũng là thời điểm phải chia sẻ thời gian và tâm huyết cho việc gây dựng tương lai cho các con của chúng tôi. Anna bây giờ đã 16 tuổi, Anh Duy hiện đã 12 tuổi, Mỹ Anh cũng đã lên 8… Nếu 10 năm trước việc quan trọng với tôi là chăm sóc con, trông con khỏi ngã, khỏi đau vì chúng còn bé dại, thì 10 năm tới việc gây dựng sự nghiệp của chúng phải được đặt lên hàng đầu.
- Ai đó đã ví giọng hát của người ca sĩ với nhan sắc của người phụ nữ: đều là “trời cho” và “có thì”?
Về lâu dài, tôi đã xác định: khi con cái bắt đầu có sự nghiệp, mình cũng đã có chút thành tựu, tôi sẽ rút lui khỏi nghề. Thay vì lên sân khấu, tôi sẽ làm giáo viên dạy hát, làm công tác cộng đồng và… chăm cháu nội, cháu ngoại. Tôi nhớ, cô Diệu Thúy từng bảo: “Linh có kinh nghiệm, có kỹ thuật và trái tim nhân hậu, nên đi theo nghề giáo”. Hiện giờ thì chưa phải lúc vì tôi chưa sẵn sàng hy sinh thời gian của con để làm gì khác. Mỗi người chỉ có một quỹ thời gian nhất định nên chẳng thể ôm đồm. Vì đã theo nghề giáo thì phải đúng với cam kết, dạy ra dạy và theo sát học trò.

Với con gái út Mỹ Anh trong một chương trình ca nhạc.
- Chị nghĩ thế nào nếu nghe được nhận xét: Mỹ Linh trên sân khấu thì trẻ mà ngoài đời thì “già” sớm thế!
Quả thật là tôi đã sớm sống già trước tuổi. Hoàn cảnh nó thế. Yêu, mà chưa kịp nhõng nhẽo. Chưa làm vợ đã làm mẹ. Chưa hưởng vị ngọt vợ chồng son đã phải lo lắng điều này lẽ nọ. Yêu, nhưng nếu không gật đầu chấp nhận cuộc hôn nhân đó, chắc chẳng bao giờ tôi trở thành vợ của Anh Quân. Vì gật đầu với Anh Quân có nghĩa là trở thành mẹ của bé Anna. Ngay từ phút đầu tiên lên xe hoa về nhà chồng, tôi đã là “nhân vật số 2” rồi, vì Anna phải là ưu tiên số 1. Những gì tốt nhất phải dành cho con. Rồi một năm sau tôi sinh con trai. Vậy là thành “nhân vật số 3”, rồi tiếp nữa là “nhân vật thứ tư”. Cuộc đời đúng là có giá của nó. Giờ thì tôi được thỏa thuê làm nũng các con…
- Vậy, triết lý của “người mẹ hạnh phúc”, theo Mỹ Linh?
Nói đúng ra thì Linh cũng là người đa đoan, mặc dù bản chất Linh rất lạc quan, luôn nhìn thấy mọi chuyện ở mặt tích cực. Ví như chuyện bé Anna: “Ôi sướng thế, không mang nặng đẻ đau mà được hẳn một cô con gái. Mai mình có già chết, các em lại có chị nó đùm bọc, chị ngã em nâng, thế thì còn gì bằng”. Với lại, có một câu châm ngôn mà Linh rất thích vì thấy nó đúng quá: “Gieo tính cách, gặt số phận”. Sống thế nào sẽ nhận được thế ấy.
- Khi đã có trong tay sự nghiệp, tình yêu, gia đình, nhà cửa, tiền bạc…thì chị có còn cảm giác mình thiếu hay thừa điều gì nữa không? Tại sao? “Hạt dẻ thứ tư” của Mỹ Linh, nếu có, sẽ dành cho điều ước nào?
Linh tự thấy mình nhiều may mắn hơn người khác: được làm việc và có những thành công nhất định trong khi có những người giỏi nhưng không thành công, thậm chí gặp rủi ro. Cuộc sống đã cho Linh nhiều ưu đãi, nhiều ân huệ. Linh đã có cơ hội toả sáng và được công chúng mến mộ. Lúc này đây, Linh đã ở tuổi biết mình nhận được nhiều và phải có nghĩa vụ trả lại cho cuộc đời. Trông lên không bằng ai nhưng nhìn xuống, thấy nhiều người thiệt thòi. Được nhận thì cũng hãy biết cho đi, đó là điều cần thiết. Linh nghĩ vậy nên khi làm được gì cũng đều gắng làm. Không chỉ là việc tham gia vào một chương trình lớn có tiếng vang nào đó, mà kể cả trong mỗi ngày thường. Linh quan niệm rằng nếu muốn, thì có nhiều cách để cho lắm, không chỉ nhất nhất là tiền bạc, vật chất, ví như thời gian, sự quan tâm, hay sự cảm thông, chia sẻ…
Nếu có điều ước thật sự, tôi muốn mình có đủ sức khoẻ và thời gian để có thể thực hiện được những dự định cho bản thân, gia đình và hoàn thành một số công việc xã hội còn dang dở...
Ca sĩ Mỹ Linh tự bạch
Ý tưởng của tôi
Linh đã cộng tác với Quỹ Bảo vệ động vật hoang dã từ 3 năm nay, với nhiệm vụ chuyển tải thông điệp không sử dụng, dừng mọi hoạt động mua và bán các sản phẩm từ động vật hoang dã tới các cộng đồng trong xã hội. Từ năm ngoái, Linh tham gia chương trình Giờ Trái đất - một sự kiện quốc tế hằng năm do Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên (World Wildlife Fund) khởi xướng trước những hậu quả của việc biến đổi khí hậu toàn cầu. Hai năm nay Linh còn là Đại sứ thiện chí chương trình Trái tim cho em.
Mỹ Linh bộc bạch: “Mỗi người được sống một lần, hãy gắng học hỏi những người đi trước, để cảm nhận cuộc sống từng giây, từng phút…"
Đối với Linh, làm đại sứ không có nghĩa là để xuất hiện trong các lễ, hội, trước ống kính quay phim, lên hình lên sóng, hay lên diễn đàn kêu gọi cộng đồng chia sẻ và ủng hộ, mà còn phải đi rất nhiều, phải dành cho công việc không chỉ thời gian mà cả những tâm huyết.
Không ngẫu nhiên tiêu chí đặt ra để chọn một người đóng vai trò đại sứ trước hết không chỉ ở tên tuổi hay những thành công, sắc đẹp hay tài năng, mà quan trọng không kém là thái độ sống, sự quan tâm của người đó đối với các vấn đề xã hội và những ảnh hưởng tích cực của họ đối với cộng đồng.
Bản thân cuộc sống thực của người đó phải đáp ứng được những tiêu chí đó, thì mới được chọn. Và họ phải có những cam kết nhất định. Không phải cứ thích làm là làm mà không thích thì thôi. Càng ngày càng có nhiều người rất có hiểu biết và kinh nghiệm trong lĩnh vực này, nên đừng nghĩ là có thể che mắt họ. Linh nghĩ, muốn có cống hiến tốt cho xã hội thì phải thực lòng, làm đại sứ thì phải có hoạt động thực sự chứ không hình thức hay đóng kịch mà được.
Trong cuộc sống, luôn có những bộ phận người xuất thân từ những hoàn cảnh khác nhau, có đời sống khác nhau: người gặp may, người không gặp may, người thành công, người thất bại, người khá giả, người nghèo đói, người là trí thức, người chỉ là lao động chân tay…, Linh tự thấy mình là người nhiều may mắn hơn người khác: được làm việc và có những thành công nhất định trong khi có những người giỏi nhưng không thành công, thậm chí gặp rủi ro.
Cuộc sống đã cho Linh nhiều ưu đãi, nhiều ân huệ. Linh đã có cơ hội tỏa sáng và được công chúng mến mộ. Lúc này đây, Linh đã ở tuổi biết mình đã nhận được nhiều và phải có nghĩa vụ trả lại cho cuộc đời. Trông lên không bằng ai nhưng nhìn xuống, thấy những người thiệt thòi. Được nhận thì cũng hãy biết cho đi, đó là điều cần thiết. Linh nghĩ vậy nên khi làm được gì cũng đều gắng làm. Không chỉ là việc tham gia vào một chương trình lớn có tiếng vang nào đó, mà kể cả trong mỗi ngày thường.
Linh quan niệm rằng nếu muốn, thì có nhiều cách để cho lắm, không chỉ nhất nhất là tiền bạc, vật chất, ví như thời gian, sự quan tâm, hay sự cảm thông, chia sẻ…
Ký ức tuổi thơ
Hồi nhỏ Linh rất khổ. Bố mẹ làm công nhân, vất vả, vật lộn, quăng quật mưu sinh để nuôi ba anh em Linh. Nhiều lúc Linh cứ nghĩ cuộc đời bố mẹ giá có thể viết thành tiểu thuyết được. Nhất là mẹ, mẹ cơ cực từ bé, chẳng ai cho mẹ được gì. Thương con nhưng mẹ nghiêm lắm, mẹ thường nói: “Ông bà ngoại là nhà giáo, thà chết đói chứ không chịu nhục. Mẹ không có gì cho các con, chỉ biết đi làm sáng tối cho các con ăn học, nếu không vươn lên được thì ráng mà chịu!”.
Có thể nói, mấy anh em Linh được tôi luyện từ bé, cho nên lớn lên không thấy việc gì là vất vả, không ngại bất cứ việc gì, kể cả những việc chân tay lấm lem, bẩn thỉu, không xa lạ với cuộc sống lao động. Chính nhờ cuộc sống khó khăn đã tạo nên con người như vậy. Bởi thế, bây giờ nếu ai đến nhà Linh, nếu không biết trước sẽ rất ngạc nhiên, vì sẽ tưởng đó là một chị nông dân đang làm vườn chứ không phải ca sĩ Mỹ Linh đang tưới tắm, bón phân cho cây, cùng với cuốc xẻng bùn đất …
“Mỗi người được sống một lần, hãy gắng học hỏi những người đi trước, để cảm nhận cuộc sống từng giây, từng phút… Linh muốn được cảm nhận niềm vui mỗi ngày theo cách mà thiên nhiên đã ban tặng”, Linh bộc bạch.
Theo SGTT