Nổi tiếng từ những năm 1980 với tên gọi “Vương quốc đá quư”, Lục Yên (Yên Bái) là nơi được rất nhiều người t́m đến với hy vọng đổi đời. Hơn 30 năm đă trôi qua, nh́n bề ngoài th́ “cơn băo” đá quư đă dịu xuống nhưng thực chất nó vẫn âm ỉ tiếp diễn với mức độ có phần kinh hoàng hơn trước rất nhiều...
Đá lớn hết, t́m đá nhỏ
Vào thời ḱ hoàng kim đó, tại huyện Lục Yên luôn có hàng ngàn phu đá đổ về t́m kiếm những viên đá xanh, đỏ (đá ruby, sapphire) óng ánh với hy vọng đổi đời. Khi đó, có thể nói rằng ở Lục Yên đá quư nhiều vô kể, có thể được t́m thấy ở bất cứ đâu nhưng chẳng ai thèm nhặt. Lúc bấy giờ, viên đá khiến người săn đá quan tâm phải có kích thước lớn, vân đá đẹp hay giá trị nhất th́ phải có sao ẩn bên trong (viên đá có vân h́nh ngôi sao). Một viên đá quư hiếm như vậy khi đó chỉ có thể bán được vài chục triệu đồng.
Thế nhưng, thời ḱ đó đă qua rồi, chỉ sau vài năm “quét” qua Lục Yên, “cơn băo đá đỏ” đă mang đi gần như tất cả những tài nguyên đă làm nên danh xưng “Vương quốc đá quư”. Đá hết, nhiều phu đào đá cũng bỏ nghề hay chuyển đến vùng đất khác. Nhưng trên thực tế, không ít người vẫn tiếp tục “khát vọng đổi đời” của ḿnh ở nơi đây.
Xă An Phú - vựa đá của huyện Lục Yên một thời - cũng đă khác xưa rất nhiều. Đá đỏ không c̣n nhưng không ít người dân ở đây vẫn không bỏ “nghiệp” khai thác đá bằng cách chuyển sang tận thu các loại đá khác ít giá trị hơn. Đá quư ngày càng hiếm, có lẽ v́ thế mà ngày nay việc khai thác đá đă không c̣n theo kiểu thủ công bằng cuốc xẻng như trước, thay vào đó là máy móc hiện đại. Có những công cụ này, phu đá hy vọng khai thác hết tất cả những ǵ có thể.
Bất cứ chỗ nào suốt dọc con đường vào An Phú cũng có cuốc, xẻng và dụng cụ sàng đất. Những hào, hố lớn xuất hiện ở khắp mọi nơi: Trong ruộng lúa, bên bờ suối hay lưng chừng đồi. Anh bạn dẫn đường tên Triệu Thượng vừa lái xe vừa chỉ cho tôi những băi đá c̣n nhấp nhô người làm: “Đó là băi đá đấy, nhưng v́ đang là mùa gặt nên không có ai làm thôi. Các băi đá này chủ yếu là của người dân đào để lấy “mắt tôm” chứ ở đây th́ không có đá đỏ đâu”.
Tôi thấy hiếu ḱ v́ tên gọi “mắt tôm” lạ lùng, anh bảo: “Ngày xưa đá nhiều th́ chẳng ai để ư đến chúng, “mắt tôm” là tên gọi của những mảnh đá quư nhỏ, chúng chỉ to hơn đầu tăm thôi. Dân ở đây đào đất rồi sàng kĩ qua nước để lấy cả những hạt nhỏ li ti như đăi vàng. Sau đó chúng được gom lại và bán theo từng cân (kg). Các cửa hàng tranh đá quư cần loại này để nghiền ra lấy nguyên liệu làm tranh. Tính giá trị th́ chúng cũng chẳng được bao nhiêu”.
 |
| Những lán trại tạm bợ làm chỗ ở cho gần 30 phu đá tại băi Cổng Trời. |
Thời hoàng kim ở “Vương quốc đá đỏ” đă qua rồi, 20 năm trước đá to bằng ngón tay, đỏ long lanh nhưng cũng chẳng ai thèm nhặt. Vậy mà, giờ đây những hạt đá bé bằng đầu tăm cũng được ráo riết săn t́m.
Đi qua băi đá “mắt tôm”, Thượng nói với tôi, giọng không giấu nỗi buồn: “Thế đấy anh ạ, đá ít người nhiều. Bây giờ không chỉ mắt tôm mà những khối đá hộc, vô giá trị cũng được người ta đào lên, mang đi mài nhẵn bóng. Ḥn làm đá cảnh, ḥn làm non bộ, phong thủy. Chỉ vài năm nữa thôi, hết đá th́ chẳng biết bọn em lấy ǵ mà ăn”.
Thăng, trầm cùng đá “thổ phỉ”
Khai thác “mắt tôm” thường là do những người dân làm theo kiểu tự phát, c̣n về độ “kinh hoàng” th́ phải kể đến những phu đá chuyên nghiệp. Những phu đá này đầu tư máy móc hiện đại và lên các băi đá lớn để săn lùng đá đỏ, dù để đến được các băi đá này phải leo qua các dăy núi lớn, đi mất cả ngày đường mới tới nơi. Theo đó, các băi đá khó tiếp cận này chính là nguồn cung cấp hàng chủ yếu cho các lái buôn đá tại Lục Yên.
Đá quư không c̣n dễ t́m như trước nên phu đá phải di chuyển đến các băi mới trên núi cao. Ngoài các băi đá: Cổng Trời 1, Cổng Trời 2, băi Mây... th́ mới đây dân phu đá kháo nhau có một băi đá mới được t́m thấy sau dăy núi Bạch Ngọc. Tuy nhiên, để đến được băi này, nếu quen đường cũng phải mất nửa ngày, c̣n người không biết th́ đừng mong đến được.
T́m đến chân băi đá Cổng Trời 1 (xă Minh Tiến, Lục Yên ), tôi gặp chú Hà (Km số 4, TP.Yên Bái ) đang chuẩn bị lên băi để mua “đá gốc”. Nghe tôi giới thiệu ḿnh là khách du lịch muốn đi tham quan, chú dẫn tôi đi cùng và không quên dặn: “Bây giờ là buổi trưa, phu đá nghỉ làm nên lên được, nếu là buổi chiều đi không cẩn thận là bị đá rơi vào người ngay. Bây giờ lên th́ cũng phải vừa đi vừa hô to cho người phía trên biết, đường đi không khó lắm nhưng người lạ không cẩn thận th́ chỉ có lạc trong rừng”.
Sau gần 40 phút leo dốc núi thẳng đứng là đến được băi đá Cổng Trời 1, cả quả núi có 3, 4 băi đá nằm ở độ cao khác nhau. Từ băi Cổng Trời 1 lên tới đỉnh c̣n 2 băi đá khác, nhưng để lên đó th́ chỉ có cách đi đường rừng, những người lạ chỉ có thể đi đến đây rồi dừng lại. Băi nằm giữa hai ngọn núi cao, trên hai sườn núi là bạt ngàn đá trắng ngổn ngang. Bốn lán trại khá sơ sài để che mưa nắng, là nơi ăn nghỉ và sinh hoạt của gần ba mươi phu đá, hầu hết c̣n khá trẻ. Điểm chung giữa họ là thân ḿnh đen nhẻm v́ nắng gió và các vết xây sát chằng chịt v́ bị mảnh đá bắn vào.
Thấy có người mới đến, nhóm phu đá liền gọi tôi vào và hỏi với thái độ đề pḥng: “Chú mày ở đâu mà đến đây thế? Lên trên này có việc ǵ? Trên này toàn đá thôi có ǵ mà du lịch?...”. Nếu chú Hà không chạy lại giới thiệu: “Đây là thằng em tao dưới Yên Bái lên chơi cùng” th́ có lẽ tôi đă bị tống cổ xuống núi. Lúc sau chỉ c̣n hai người, chú Hà nói với tôi: “Phu đá trên này t́m đá “chui”, không theo sự quản lư của công ty nào cả nên rất đề pḥng với người lạ”.
Chí Dũng