Hôm 100 ngày ông Trần Văn Rạng (Vũ Tây, Kiến Xương, Thái B́nh), đang trong lúc cúng, hàng loạt người sợ hăi, lăn ra ngất xỉu, co giật. Người chết tại chỗ, người chết trên đường đến bệnh viện, khiến cả làng náo loạn, tang thương.
Ông Nguyễn Văn Thung sợ hăi nhớ lại: “Lúc đó, tôi vừa dặn ḍ bà Đào giữ ǵn sức khỏe, chuẩn bị ra về, th́ cháu Khánh bỗng ngă lăn ra chiếu, lên cơn co giật, sùi bọt ở mép, mắt cứ trợn lên. Tôi có cảm giác như cháu bị ngạt thở, hoặc lên cơn đau tim đột ngột. Cháu không nói được ǵ. Mọi người làm các động tác hô hấp cho cháu, nhưng chỉ vài phút sau, khi mọi người c̣n đang hoảng loạn, chưa biết tính toán tiếp theo thế nào, th́ cháu đă tắt thở.
Nh́n thấy cháu Khánh như vậy, tự dưng tôi thấy choáng váng đầu óc, mất thăng bằng hoàn toàn, rồi đổ kềnh ra đất, không biết ǵ nữa. Sau này mọi người mới kể lại, là tôi lăn ra bất tỉnh, gọi măi không dậy. Khi đó gia đ́nh náo loạn lắm, không biết xử trí tôi thế nào, thấy tôi vẫn c̣n thở, nên gọi người nhà tôi sang khênh tôi về.
Ngôi miếu dựng lại trước nhà anh Trần Văn Út
Ngơ vào nhà ông Rạng
Con cháu chườm nước mát, xức dầu gió một lúc th́ tôi tỉnh dậy. Lúc tỉnh lại, đầu óc nhận biết rơ mọi thứ, h́nh dung lại được mọi việc, nhưng người th́ mệt lử, cảm giác như bị rút mất hết sức lực.
Tôi nằm đến 3 giờ chiều, th́ bên nhà ông Rạng chạy sang báo là bà Đào, em gái tôi đă qua đời. Lúc đó, dù mệt lắm, nhưng tôi vẫn cố gắng gượng gọi con chở tôi lên bệnh viện đa khoa tỉnh ở thị xă”.
Chiều hôm đó, ông Nguyễn Văn Thung mới biết sự thể diễn ra tại lễ cúng trăm ngày ông Rạng cực kỳ khủng khiếp. Ngay khi cháu Khánh qua đời, ông Thung ngất xỉu, th́ hàng loạt người có mặt đều bất tỉnh nhân sự.
Tuy nhiên, một lúc sau th́ hầu hết đều tỉnh lại, riêng bà Đào, anh Út và vợ là chị Nhung là bị nặng nhất. Cả 3 mẹ con bà Đào đều bị những cơn co giật rúm người, mặt mũi méo xệch, mắt mũi trợn ngược. Anh Út đang ngồi trên ghế mà cơn co giật mạnh đến nỗi đổ ghế bật ngửa ra sau bất tỉnh.
Đại gia đ́nh đă xúm vào đưa bà Đào, anh Út, chị Nhung đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái B́nh. Lúc ông Thung lên đến nơi, thấy pḥng cấp cứu đóng kín cửa, mọi người đứng ở bên ngoài nói chuyện rầm ŕ. Bên trong pḥng cấp cứu, bà Đào nằm bất động trên giường, đeo mặt nạ thở ôxi.
Ngôi nhà bỏ hoang của ông Rạng
Ông Nguyễn Văn Thung buồn bă nhớ lại cái chết đột ngột của em gái: “Lúc tôi lên bệnh viện, thấy khuôn mặt mọi người đều buồn bă, nên tôi biết có chuyện chẳng lành. Lát sau th́ tiếng c̣i hú xe cấp cứu vang lên, rồi bác sĩ đưa cô ấy lên xe. Họ không cho người nhà lại gần. Tôi nh́n thấy cô ấy vẫn đeo mặt nạ b́nh thở ôxi. Mấy người bảo cô ấy đă chết, nhưng tôi không tin. Tôi tưởng họ đưa lên tuyến trên ở Hà Nội, nào ngờ xe chạy ngược về Vũ Tây.
Con trai chở tôi bằng xe máy chạy sau xe cấp cứu. Người th́ bảo cô Đào chết rồi, người bảo vẫn c̣n sống. Nếu không c̣n sống, th́ cho thở b́nh ôxi làm ǵ? Nhưng xe chạy về đến đầu ngơ, th́ cô y tá này gỡ b́nh ôxi khỏi mặt cô ấy và yêu cầu mọi người đưa cô ấy vào trong nhà.
Lúc đó, tôi mới biết cô ấy đă qua đời trên đường đến bệnh viện. Bác sĩ vẫn cho đeo b́nh thở để đánh lạc hướng mấy chục người trong gia đ́nh ông Rạng. Có lẽ họ không công bố cái rộng răi cái chết của cô ấy ở bệnh viện, để tránh gây hoang mang cho mọi người. Trong gia đ́nh, tôi thương cái Đào nhất. Cô ấy hiền lành như cục đất, chỉ biết cắm cúi chăm chỉ làm lụng, chăm lo cho chồng con, chưa bao giờ có điều tiếng ǵ với gia đ́nh, hàng xóm cả”.
Bà Lưu (cô ông Rạng) bên ban thờ lạnh lẽo khói hương
Nghe tin em gái ḿnh chết, ông Thung lại quỵ xuống. Vừa đau buồn v́ mất em gái, vừa mệt mỏi sau lần ngất hồi trưa, c̣n chưa khỏe lại, nên ông không c̣n chút sức lực nào. Em gái chết nằm đấy, mà con cháu lại phải khênh ông Thung về nhà nằm, v́ ông không làm được ǵ nữa.
Nhà ông Rạng th́ c̣n loạn cả lên với cái chết của cháu Khánh. Rồi vợ chồng anh Út, chị Nhung vẫn đang thập tử nhất sinh ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái B́nh, chưa biết sống chết thế nào. Buổi trưa làm cúng 100 ngày cho ông Rạng hôm ấy, rất nhiều người lăn ra ngất, hai người chết, mấy người phải cấp cứu, khiến dân t́nh náo loạn, không ai dám bén mảng đến nhà ông Rạng nữa.
Lúc ông Thung tỉnh táo lại, gượng ngồi dậy được, liền sai con cháu chạy sang nhà ông Rạng xem t́nh h́nh thế nào, nhưng chỉ có một người con dám sang. Nh́n cảnh hai chiếc quan tài, một của bà, một của cháu kê trong nhà, chỉ có lèo tèo vài người lớn tuổi, ngồi trông áo quan mà nơm nớp lo sợ, người con này chạy về báo với ông Thung.
Ông Thung đau xót quá, mới bắt con cái d́u sang hương khói cho em gái. Ông cũng yêu cầu con cháu, anh em nhà ḿnh sang giúp đỡ gia đ́nh ông Rạng, bởi đại gia đ́nh ông Rạng đang trong cơn bấn loạn khủng khiếp.
Đám tang ông Rạng
Tang lễ bà Nguyễn Thị Đào và cháu nội Trần Quốc Khánh diễn ra trong không khí sầu thảm. Người dân trong xóm xót thương, rơi lệ, nhưng chẳng ai dám đến tiễn đưa. Người ta chỉ dám đứng từ xa nh́n đám con cháu họ Trần đẩy xe tang, khóc thương ai oán.
Khi mộ bà Đào đă đắp xong, mọi người làm lễ cúng cơm 3 ngày, th́ chị Vũ Thị Nhung được xuất viện. Mọi người đưa chị về nhà, để chị thắp nén nhang, quỳ gối trước di ảnh mẹ chồng, và khóc ngất trước di ảnh cậu con trai duy nhất.
Không để chị Nhung ở lại lâu, gia đ́nh đă đưa ngay về nhà cha mẹ đẻ ở xă Vũ Đông, để tránh thảm họa có nguy cơ xảy ra với chị. Những ngày ở nhà bố mẹ đẻ, dù vô cùng đau buồn v́ cái chết của mẹ chồng, của cậu con trai duy nhất, rồi người chồng đang đấu tranh giành sự sống với tử thần ở bệnh viện, nhưng chị Nhung không ngất lần nào. Thế nhưng, hễ cứ về nhà chồng, lập tức chị run lẩy bẩy, có dấu hiệu xảy ra hiện tượng bị co giật. Hăi quá, không ai cho chị về nhà nữa.
Sau hơn nửa tháng điều trị tích cực ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thái B́nh, rồi một số bệnh viện ở Hà Nội, anh Trần Văn Út đă được ra viện. Mọi người khuyên can nên về nhà vợ ở xă Vũ Đông ở tạm, chờ thời gian nữa hăy về nhà ḿnh, nhưng anh Út không nghe. Anh muốn về nhà, hương khói cho bố mẹ, anh trai và cậu con trai duy nhất.
Chị Nhung thấy chồng nhất quyết về, nên cũng can đảm theo chồng về nhà. Và mất mát tiếp tục diễn ra đối với gia đ́nh ông Rạng, đó là sự ra đi đột ngột sau cơn co giật cứng người của anh Trần Văn Út.
Bữa đó, vợ chồng anh Út đang ngồi ăn cơm trên ghế, th́ anh Út làm rơi bát, co rúm người, ngă vật xuống đất và tắt thở, không kịp trăng trối câu ǵ. Chị Nhung nh́n chồng ngă vật ra đất, bỗng cứng đờ người, không há nổi miệng kêu cứu. Cấm khẩu độ mấy phút, th́ chị cũng bất tỉnh luôn.
Mấy người thân trong gia đ́nh đưa chị Nhung đi bệnh viện kịp thời, nên cứu sống được chị. Anh Út chết quá nhanh, không thể cứu nổi nữa.
Sau khi mọi chuyện xong xuôi, gia đ́nh này mướn thầy về coi, kết quả là do nhà này thờ cái h́nh con quỷ súc vật hồ chó minh nên bị nó hành. Sau khi thầy chỉ bảo, gia đ́nh đă liệng cái h́nh súc vật hồ xuống cống và từ đó không c̣n điều ǵ xẩy ra nữa.
Sau khi mọi chuyện xong xuôi, gia đ́nh này mướn thầy về coi, kết quả là do nhà này thờ cái h́nh con quỷ súc vật hồ chó minh nên bị nó hành. Sau khi thầy chỉ bảo, gia đ́nh đă liệng cái h́nh súc vật hồ xuống cống và từ đó không c̣n điều ǵ xẩy ra nữa.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. V́ một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hăy ghé thăm chúng tôi, hăy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.