Hai vị giáo sư, một nam một nữ thuộc trường Đại học Truyền thông Nam Kinh đứng ra cản lực lượng công an đang đàn áp sinh viên của họ, đã gây ra làn sóng phẫn nộ lẫn sự kính trọng trên mạng
Weibo, hình ảnh này thật hiếm hoi tại tất cả các nước Cộng sản mà TQ là ví dụ điển hình.
Người dân TQ sau ba năm bị nhốt trong chiếc rọ
"Zero Covid" của Tập Cận Bình nay đã bừng bừng tỉnh ngộ. Họ nhận ra rằng,
- Chỉ có TQ là quốc gia đã nhốt người dân của mình tại nhà trong nhiều năm trời như vậy.
- Chỉ có TQ mới có chế độ chống Covid bằng hàng rào kẽm gai thay vì thuốc chủng ngừa hiệu quả.
- Chỉ có TQ mới có thể ngang nhiên nhốt người dân trong chính căn nhà của họ, mà không cần biết họ chết sống ra sao, cứ trốn ra khỏi nhà là bắt bớ, cách ly, trong những khu vực mà thần chết là biểu tượng.
Những video clip được tung ra cho thấy hiện trạng các cuộc biểu tình ngày một rực lửa và rất khó dập tắt hiện nay tại nước này.
Người dân Bắc Kinh xuống đường biểu tình phản đối chính sách Zero Covid, đòi trả lại quyền tự do cho dân. Người biểu tình giương cao các tờ giấy trắng như một dấu hiệu tố cáo chính sách kiểm duyệt hà khắc của đảng CSTQ. (Ảnh chụp ở Bắc Kinh tối Chủ nhật 27/11/2022 của Kevin Frayer/Getty Images).
Cái sắc lệnh của Tập nay không còn là
"thánh chỉ", và người dân đã cùng nhau hội tụ đưa nắm đấm lên trời và hô những khẩu hiệu mà hàng chục năm trước đây họ không hề dám cho thấy:
"Nhân dân muôn năm, cầu cho người đã mất được yên nghỉ", "Không tự do là chết! Hãy tưởng nhớ các nạn nhân ở Urumqi", "Đả đảo Tập Cận Bình", "Chấm dứt phong tỏa, trả lại tự do!", "Không cần axit nucleic mà cần lương thực!", "Hãy mở mắt ra nhìn thế giới!", "Zero COVID là hoang đường!".
Những người biểu tình giơ biểu ngữ trắng để tố cáo sự kiểm duyệt và tìm cách bịt miệng người dân của chính quyền Bắc Kinh(Ảnh cắt từ video clip trên Facebook)
Năm ngày trước đây, hàng loạt các công nhân nhà máy sản xuất Iphone lớn nhất thế giới,
Foxconn, đã đình công chống lại việc bị thúc ép làm thêm giờ nhưng tiền công thì bị giữ lại như một kiểu để giữ làm con tin. Từ đình công tới biểu tình và phong trào chống đối này đã lây lan sang nhiều tỉnh thành của TQ.
Tại Thượng Hải, có hơn sáu triệu người dân tiếp tục bị cách ly vì Zero Covid trong khi cả thế giới đi lại sinh hoạt bình thường. Người dân TQ cay đắng xem World Cup và chứng kiến thiên hạ khắp thế giới đi lại bình thường, tập trung hàng chục ngàn người sát cạnh nhau mà không cần phải mang khẩu trang… Qatar đã phát tín hiệu cho họ thấy rõ mức độ độc tài của Hoàng đế Tập Cận Bình như thế nào.
Những sự chống đối đã bột phát theo kiểu dây chuyền khắp nơi khiến cho giới cầm quyền lúng túng. ÔngTập vẫn chưa ra chỉ thị nào vì đang cần được tham mưu từ những cái đầu đặc sệt lý luận Cộng sản. Nhưng dù không nói ra thì ai cũng biết chế độ Bắc Kinh chưa khi nào nhượng bộ người dân trong bất cứ vấn đề nào, cơn bão trong chén trà hiện nay không làm cho giới chức chóp bu thấy rúng động, vì bọn người này không hề chịu trách nhiệm gì khi người dân tập trung chống lại nhà nước, vì đối với chúng người duy nhất chịu trách nhiệm vẫn là Tập Cận Bình.
Một bức tranh hí hoạ của người dân TQ mô tả "Hoàng đế" Tập Cận Bình giữa vòng vây.
Khi các sinh viên bắt đầu nhập cuộc thì thế cờ có vẻ khác hẳn. Bắt đầu là Đại học Thanh Hoa nơi đào tạo nhiều thế hệ có mặt trong giới chức cầm quyền trong đó có cả ông Tập Cận Bình, sau đó lan ra hơn 50 trường Đại học khác. Sinh viên tập trung ủng hộ những người sống trong thành phố Tân Cương sau một vụ hỏa hoạn tại một tòa nhà ở Urumqi, làm cho 10 người bị chết và 9 người khác bị thương.
Vụ hỏa hoạn này bị cho là kết quả của chính sách hà khắc
Zero Covid, vì đã làm cho mọi hệ thống công cộng bị tê liệt hoàn toàn. Với tờ giấy trắng có ghi vỏn vẹn một chữ trên đó:
"Friedmann" nhưng các sinh viên đều ý thức được rằng phương trình toán học
Friedmann được nghĩ trại ra là
Freeman, những con người tự do, những người dân khốn khổ TQ cần sự tự do như không khí.
"Không Tự Do là chết" cũng là lời hô vang trong các cuộc biểu tình tại nhiều trường Đại học khác nhau trên khắp đất nước này.
Thanh Hoa hôm nay nhắc nhở lại cuộc tắm máu trong
Phong trào Lục Tứ 33 năm về trước.
Thiên An Môn vốn không phải là mục tiêu lần này nhưng giới quan sát lo ngại rằng, ông Tập Cận Bình cũng sẽ không chùn tay để đối phó với các sinh viên khi họ làm chiếc
"ngai vàng" của ông ta bị lung lay.
Tuy nhiên khi nhìn lại cuộc xuống đường của các sinh viên lần này, chính quyền sẽ khó lòng đối phó hơn như khi vụ Thiên An Môn đã nổ ra. Không thể áp dụng câu thần chú
"phản động" hay
"phe cánh thúc giục". Lần trước khi Hồ Diệu Bang chết là mồi lửa châm vào sự uất ức của sinh viên thì lần này sự cầm tù tất cả mọi người dân TQ qua chính sách
Zero Covid là một mồi lửa mà không thế áp đặt một âm mưu nào sau lưng người biểu tình.
Thiên An Môn đòi sự cải cách dân chủ và kinh tế chính trị, lần này chỉ đòi một thứ là
"Tự do". Hai chữ đơn sơ này bị Đảng cướp mất và người dân đòi lại là việc làm chính đáng, không một nhà lý luận nào có khả năng phản bác và chụp mũ người biểu tình, ngoại trừ chính bản thân ông Tập.
Sinh viên của 50 trường Đại học tại TQ đã xuống đường
Nhưng ngay ở sự cứng rắn nhất của ông Tập Cận Bình cũng khó giải quyết vấn đề một cách thấu đáo. Sở dĩ ông Tập thành công trong việc tại vị lần thứ ba vì những nhân vật trong Đảng bị ông mua chuộc, lôi kéo thậm chí đe dọa, giết chóc nhưng ông Tập không thể làm như vậy đối với gần 1 tỷ rưỡi người dân, những người trực tiếp làm giàu cho Đảng.
Sau
Foxconn sẽ là những nhà máy, hãng xưởng khác khi người dân bị bóc lột một cách tham tàn. Nhân dân TQ không đòi dân chủ và mọi thứ quyền lợi khác của thế giới tư bản như các sinh viên Hong Kong đã làm. Kinh nghiệm Hong Kong không phải để noi theo mà chỉ để đối chiếu, nắm lấy phần cốt lõi làm sao để giành được chiến thắng. Điều này thì rõ ràng nhà nước của Tập Cận Bình không thể nghĩ ra. Áp đảo nhân dân bằng sức mạnh sẽ tạo ra một
Thiên An Môn khác.
Tập Hoàng đế không dại gì lấy đá ghè chân mình khi mức tăng trưởng hiện đang là chiếc dây thòng lọng cho Đảng, nền tảng bất động sản có nguy cơ bị sụp đổ lớn, nhà máy sản xuất IT khắp nơi đòi hỏi các vật liệu bán dẫn và vấn đề Đài Loan vẫn còn canh cánh đó. Không phải cứ có súng là mặc sức nhắm bắn vào dân, họ đã không còn ngây thơ nữa khi Internet mỗi ngày vẫn nhắc nhở cho họ thứ cần thiết nhất cho cuộc sống:
Tự do.
Và còn một lý do khác quan trọng không kém, bên cạnh nhân dân và sinh viên vẫn còn đó những bố già bị Tập
"sốc nách". Họ sẽ không bao giờ chịu ngồi yên nếu ông Tập vướng sai lầm vào bất cứ thời điểm nào. Con gà sắp thua sẽ có những đòn
"sát kê" khó đỡ nhất.