
Chuyện này không phải về em, mà là về em trai em. Em thật sự bế tắc nên viết lên đây mong mọi người cho em lời khuyên, vì em dâu tìm đến em và tâm sự trong hoang mang. Em đã khuyên bằng lời lẽ, nhưng để đưa ra một phương án rõ ràng thì em vẫn chưa nghĩ ra.
Em trai em gần 30 tuổi, mới lấy vợ chưa tới 1 tháng.
Trước khi cưới, em trai em gặp một số biến cố lớn: bị lừa tiền do tham gia họ/hụi, mất toàn bộ vốn liếng tích góp nhiều năm đi làm. Sau đó lại gặp tai nạn nghề nghiệp có liên quan đến pháp lý, hiện vẫn đang trong giai đoạn chờ hướng xử lý.
Từ những chuyện đó, cả nhà em đều nhận thấy em ấy có bất ổn tâm lý: hay cáu gắt, suy nghĩ tiêu cực, dễ rơi vào cảm xúc nặng nề.
Nhưng vấn đề là… vốn tính em trai em đã chặt chẽ, chi li tiền bạc. Mất hết vốn liếng khiến em ấy càng “căng” hơn. Và ngoài sự tiêu cực đó, em trai em còn có một kiểu tính cách khiến em không biết gọi sao cho đúng.
Em tạm gọi là “thích đóng vai nạn nhân”.
Nghĩa là: bất cứ khó khăn nào cũng than vãn, kể lể, đòi hỏi phải được quan tâm, được bao bọc. Làm được một việc nhỏ cũng phải kể như một chuyện lớn. Chỉ cần cảm nhẹ thôi cũng khiến cả nhà phải lo. Không bao giờ giấu để bố mẹ đỡ lo mà ngược lại còn “bi kịch hóa”.
Mỗi khi ai đó góp ý hay khuyên răn, em ấy hay bùng nổ cảm xúc: đăng trạng thái bức xúc trên mạng xã hội hoặc phản ứng gay gắt trong nhóm gia đình, sau đó tắt máy, bỏ đi, kèm theo những lời nói cực đoan kiểu “đừng ép em”, “để em yên”… khiến bố mẹ hoảng hốt.
Nhóm chat gia đình cứ hễ ai góp ý là em trai em tự rời nhóm khi bố mẹ đang nhắn. Bố mẹ em có đúng một đứa con trai nên mỗi lần em ấy phản ứng mạnh rồi không liên lạc là bố mẹ đều lo, đến mức không dám “đụng” đến nữa.
Trong suy nghĩ em trai em, mọi chuyện xấu xảy ra đều là do một ai đó gây ra. Chia tay người yêu cũng có thể đổ tại chị gái không niềm nở. Hủy hôn cũng do bố mẹ không cho tiền mua nhẫn. Nghĩa là em ấy luôn cần một người để đổ lỗi.
Gần đây em trai em lấy vợ. Vợ em ấy ở cách nhà em hơn 1.000km đường bộ. Em dâu nghỉ việc, rời gia đình, theo em trai em về làm vợ, làm dâu.
Em dâu là người hơi bộp chộp, có lẽ vì là con út nên chưa giỏi lo toan. Nhưng em thấy bé hiền và thương chồng.
Lấy nhau chưa đầy 1 tháng, nhưng cuộc sống của em dâu giống như đang sống trong một ngôi nhà rất lạnh.
Em trai em đi làm ít khi về nhà. Một tuần chỉ về 1–2 lần vào buổi tối. Còn lại em dâu đi làm một mình, về ăn cơm một mình, ngủ một mình. Cả gia đình em đều thương bé.
Nhưng em trai em thì lại rất khó tính.
Mỗi lần về nhà, em ấy “kiểm tra” đủ thứ: sờ khắp nơi xem có bụi không. Thậm chí để ý rất kỹ giường chiếu, đồ đạc. Có một chút chưa vừa ý là em ấy dọn dẹp suốt đêm trong trạng thái hậm hực, rồi khó chịu, trách mắng vợ.
Trong khi em thấy em dâu không phải người bừa bộn. Chỉ là em trai em quá khắt khe, cầu toàn đến mức khiến người khác ngộp thở.
Bất cứ câu nói nào của vợ cũng dễ bị bắt bẻ, suy diễn. Và khi tức giận, em trai em dùng lời lẽ nặng nề, làm em dâu tổn thương.
Nếu vợ im lặng không cãi thì em trai em lại bảo “không tôn trọng chồng”.
Nếu vợ nói lại thì bảo “cãi chồng”, “vô lễ”.
Mỗi lần mâu thuẫn, em trai em thường cắt liên lạc, bỏ đi ngủ ở chỗ khác để mặc vợ một mình. Em dâu thì hay phải làm lành trước, dù đúng hay sai, vì sợ chồng có phản ứng tiêu cực.
Em dâu nói với em rằng chỉ cần em ấy cãi lại một câu thì chồng nhắn những lời rất cực đoan, khiến em ấy hoảng sợ.
Ngoài ra, em trai em cực kỳ tính toán tiền bạc, đến mức đôi khi em cảm thấy là quá mức cần thiết.
Một điều nữa khiến em rất lo: em trai em có thói quen “kể xấu vợ”.
Mọi mâu thuẫn của hai vợ chồng – mà phần lớn chỉ là chuyện lời ăn tiếng nói hàng ngày – đều được em trai em nhắn rất dài để kể lể với chị vợ, rồi kể với chị gái em và mẹ em. Thậm chí đem chuyện trong nhà đi kể với cả hai bên gia đình, làm em dâu áp lực vô cùng.
Đương nhiên em dâu cũng có lúc ăn nói không khéo, không đúng thời điểm. Nhưng theo em, sai đúng thì bảo nhau sửa. Không ai có quyền mắng chửi, hạ thấp hay làm tổn thương tinh thần người kia.
Nếu chuyện này là bản thân em, em sẽ chọn kết thúc sớm. Thà có một vết xước còn hơn sống mãi trong một cuộc hôn nhân khiến mình kiệt quệ. Nếu là em gái em, em cũng sẽ khuyên rời xa người đàn ông như vậy, trước khi có ràng buộc lớn hơn, nhất là con cái.
Nhưng đây là em dâu em – là vợ của em trai em.
Em sợ nếu em dâu rời đi, em trai em sẽ mất kiểm soát cảm xúc. Nhưng em cũng thương em dâu, vì em cảm nhận rất rõ sự độc hại và nguy hiểm về mặt tinh thần trong cuộc hôn nhân này.
Giờ em và gia đình em phải làm gì ạ?
Có hy vọng nào vào việc em trai em thay đổi để em dâu em đỡ khổ không?
VietBF@sưu tập