Bài học đắt giá từ thực chiến: Khi lý thuyết không màu hồng như thực tại
Cổ nhân có câu: "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn". Cuộc chiến tại Iran đã bước sang tháng thứ ba, và đối với Bắc Kinh, đây không chỉ là một cuộc xung đột xa xôi mà còn là một "phòng thí nghiệm" sống động để quan sát năng lực quân sự của Mỹ khi bị đặt dưới làn đạn thật. Những diễn biến tại Vùng Vịnh đang gửi đi một thông điệp đanh thép: Trên chiến trường, kẻ thù luôn có tiếng nói quyết định đến kết cục cuối cùng, và mọi kế hoạch hoàn hảo trên giấy tờ đều có thể đổ vỡ khi đối mặt với thực tế nghiệt ngã.
Các chuyên gia từ Trung Quốc, Đài Loan và quốc tế cảnh báo rằng, Bắc Kinh có thể đang rơi vào cái bẫy của sự tự phụ. Việc quá tin tưởng vào sức mạnh bản thân mà thiếu đi kinh nghiệm thực chiến dày dạn có thể dẫn đến những sai lầm chí tử. Cựu đại tá không quân Trung Quốc, Phó Tiền Thiệu (Fu Qianshao), nhận định rằng bài học lớn nhất hiện nay là: "Đừng mải mê tấn công mà quên mất phòng thủ". Iran đã chứng minh rằng ngay cả những hệ thống chống tên lửa tối tân như Patriot hay THAAD của Mỹ cũng có những "gót chân Achilles" nếu biết cách khai thác.
Trung Quốc đang sở hữu dàn tiêm kích tàng hình J-20 hùng hậu – được coi là đối trọng của F-35 Mỹ – và đang phát triển máy bay ném bom chiến lược tầm xa. Thế nhưng, câu hỏi đặt ra là: Liệu hệ thống phòng thủ của họ có trụ vững trước những đòn tấn công phối hợp từ drone giá rẻ và tên lửa đạn đạo hay không? "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn", Iran đã dùng công nghệ thô sơ để xuyên thủng lá chắn của Mỹ, buộc Trung Quốc phải nhìn nhận lại việc bảo vệ các bến cảng và sân bay trọng yếu của mình.
Eo biển Đài Loan và bóng ma của những bầy đàn Drone
Trong bất kỳ kịch bản xung đột Mỹ - Trung nào, Đài Loan luôn được xem là ngòi nổ tiềm tàng nhất. Tại đây, các nhà phân tích nhận thấy Trung Quốc đã xây dựng một quân đội "lưỡng tính": vừa có vũ khí chính xác cao để đối đầu với Mỹ, vừa có khả năng tác chiến drone số lượng lớn như Iran. Với vị thế là "công xưởng drone" của thế giới, các nhà máy dân sự Trung Quốc có thể chuyển hướng sản xuất để cho ra lò hàng tỷ chiếc máy bay không người lái vũ trang mỗi năm.
Tuy nhiên, cuộc chiến tại Iran cho thấy drone không chỉ là vũ khí tấn công mà còn là công cụ phòng thủ cực kỳ hiệu quả. Đô đốc Samuel Paparo, chỉ huy Bộ Tư lệnh Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của Mỹ, đã đưa ra chiến lược "biến eo biển Đài Loan thành một địa ngục không người lái". Mỹ và Đài Loan có thể sử dụng hàng ngàn drone trên không, trên mặt nước và dưới lòng biển để đánh chìm các tàu chở quân của PLA. "Một con sâu làm rầu nồi canh", một chiếc drone rẻ tiền hoàn toàn có thể phá hủy một tàu chiến trị giá hàng tỷ đô la cùng hàng ngàn binh sĩ. Đây chính là yếu tố răn đe khiến Mỹ phải thận trọng tại eo biển Hormuz, và chắc chắn Bắc Kinh cũng đang đau đầu giải bài toán này.
Kinh nghiệm thực chiến: Khoảng cách giữa "Hổ giấy" và "Mãnh hổ"
Một điểm yếu cố hữu mà Trung Quốc không thể phủ nhận chính là: Thiếu kinh nghiệm thực chiến. Kể từ năm 1979 đến nay, quân đội Trung Quốc chưa từng trải qua một cuộc thử lửa thực sự nào. Ngược lại, quân đội Mỹ đã kinh qua hàng loạt chiến dịch tại Iraq, Afghanistan, Kosovo và hiện nay là Iran. "Gừng càng già càng cay", những binh sĩ Mỹ đã nếm trải mùi thuốc súng, đã mất đi đồng đội và biết cách điều chỉnh chiến thuật ngay trong làn đạn.
Lịch sử chiến tranh Triều Tiên là một bài học nhãn tiền: Khi đó, Trung Quốc sở hữu những chiếc MiG-15 hiện đại hơn, nhưng các phi công Mỹ với kinh nghiệm từ Thế chiến II vẫn chiếm ưu thế trên bầu trời bằng những chiếc F-86 lạc hậu hơn. Bài học rút ra là: "Một phi công xuất sắc trên một chiếc máy bay bình thường luôn đánh bại một phi công bình thường trên một chiếc máy bay xuất sắc". Sự linh hoạt và bản lĩnh của người lính mới là yếu tố xoay chuyển cục diện. Khi xung đột địa phương trở thành cơn ác mộng toàn cầu
Cuối cùng, chiến sự Iran cho thấy một thực tế phũ phàng: Chiến tranh giữa các cường quốc không bao giờ là những chiến dịch "sạch sẽ" hay kết thúc chóng vánh trong một đêm. Khả năng Iran gây rối loạn chuỗi cung ứng toàn cầu và tận dụng các điểm nghẽn giao thương là lời cảnh báo cho Bắc Kinh.
Một khi kịch bản Đài Loan xảy ra, nó sẽ lập tức kéo theo sự sụp đổ của thương mại toàn cầu, dòng chảy năng lượng và sự can thiệp của các bên thứ ba theo những cách không thể lường trước. "Sai một li, đi một dặm", những tính toán chính trị dựa trên thắng lợi quân sự thuần túy thường không đem lại kết quả bền vững. Trung Quốc đang nhìn vào Iran để thấy rằng: Áp lực quân sự không đồng nghĩa với một giải pháp chính trị lâu dài, và thành công trên chiến trường đôi khi chỉ là khởi đầu cho một mớ hỗn độn lớn hơn.
Ông Trump đáp trả bằng lời cảnh báo sau khi Iran từ chối thảo luận về chương trình hạt nhân trong đề nghị hòa bình mới nhất: "Họ sẽ không còn cười được nữa".
Tổng thống Trump hôm Chủ nhật đã cảnh báo Iran không nên "chơi trò chơi" sau khi nước cộng hòa Hồi giáo này từ chối thảo luận về chương trình hạt nhân của mình trong đề nghị thỏa thuận hòa bình mới nhất.
Trong một bài đăng trên Truth Social , Trump đã chỉ trích mạnh mẽ quốc gia Trung Đông ngang ngược này vì sự trì hoãn kéo dài trong các cuộc đàm phán , sau khi Tehran đưa ra phản hồi về đề xuất hòa bình của Mỹ thông qua các nhà trung gian hòa giải Pakistan.
“Iran đã chơi trò chơi với Hoa Kỳ và phần còn lại của thế giới trong 47 năm (TRÌ HOÃN, TRÌ HOÃN, TRÌ HOÃN!”), Trump viết trên nền tảng Truth Social của mình.
“Suốt 47 năm qua, người Iran đã liên tục ‘lừa dối’ chúng ta, bắt chúng ta chờ đợi, giết hại người dân chúng ta bằng bom ven đường, phá hoại các cuộc biểu tình, và gần đây nhất là tiêu diệt 42.000 người biểu tình vô tội, không vũ trang, và cười nhạo đất nước VĨ ĐẠI trở lại của chúng ta. Giờ đây họ sẽ không còn cười được nữa!” ông nói.
Hiện vẫn chưa rõ toàn bộ phản hồi của Iran gồm những gì, nhưng Iran đã từ chối đàm phán về chương trình hạt nhân và tên lửa của mình, thay vào đó tập trung vào việc chấm dứt giao tranh và mở lại eo biển Hormuz.
Phản hồi này được đưa ra khi Đại sứ Mỹ tại Liên Hợp Quốc Mike Waltz tuyên bố việc giải tán chương trình hạt nhân của Iran là một “lằn ranh đỏ rất rõ ràng” đối với tổng thống.
Ảnh vệ tinh Vantor chụp tháng 6 năm 2025 cho thấy hoạt động xây dựng đường hầm gần cơ sở hạt nhân Natanz và khu phức hợp ngầm ở núi Pickaxe.
DigitalGlobe/Getty Images
Ông Trump đã tuyên bố rằng không thể cho phép Iran phát triển vũ khí hạt nhân, và hôm Chủ nhật, tổng thống đã cam kết sẽ làm mọi cách để tịch thu các vật liệu hạt nhân của nước cộng hòa Hồi giáo này .
Tổng thống đã nhiều lần cảnh báo rằng Mỹ sẽ nối lại chiến dịch không kích vào Iran nếu nước này không đồng ý với các điều khoản của ông, nhưng ông Trump chưa đưa ra thời hạn cho các cuộc đàm phán mới.
Cùng với việc chỉ trích sự trì hoãn đàm phán hòa bình với Iran, tổng thống cũng công kích cựu Tổng thống Barack Obama , cáo buộc chính quyền tiền nhiệm đã để cho nước cộng hòa Hồi giáo phát triển mạnh mẽ bất chấp sự thù địch công khai của nước này với Mỹ.
“Ông ấy không chỉ đối xử tốt với họ, mà còn rất tuyệt vời, thực sự đứng về phía họ, bỏ rơi Israel và tất cả các đồng minh khác, và mang lại cho Iran một cơ hội mới to lớn và rất mạnh mẽ”, Trump viết về Obama.
Ông ta tuyên bố Iran đã "đạt được thành công lớn" với Obama, khi Tehran được cho là đã nhận được "hàng trăm tỷ đô la" từ Mỹ.
“Họ chưa bao giờ thấy số tiền lớn như thế này, và sẽ không bao giờ thấy lại nữa,” Trump nói, đồng thời cho rằng các quan chức Iran “cuối cùng đã tìm thấy kẻ ngốc nghếch nhất trong số họ, dưới hình thức một vị Tổng thống Mỹ yếu đuối và ngu xuẩn.”
Hình ảnh Giáo hoàng Leo XIV mang sneaker Nike trắng dưới lớp phẩm phục truyền thống đang thu hút sự chú ý toàn cầu. Phong cách sống của ông vốn được quan tâm.
Giáo hoàng Leo XIV (71 tuổi), vị giáo hoàng đầu tiên mang quốc tịch Mỹ, đang trở thành tâm điểm chú ý sau khi xuất hiện với mẫu sneaker Nike màu trắng, nổi bật với logo Swoosh đen, bên dưới bộ phẩm phục truyền thống.
Hình ảnh này được ghi lại trong trailer phim tài liệu Leone a Roma (Leo ở Rome), do Vatican News công bố nhân dịp kỷ niệm một năm ngày ông đăng quang. Theo một số nguồn tin, đoạn phim được quay trong thời gian ông sống tại Rome, trước khi được bầu làm giáo hoàng vào năm ngoái.
Ngay lập tức, cộng đồng mạng toàn cầu gọi đây là màn “holy drip” - cách nói vui ám chỉ phong cách thời trang bất ngờ và ấn tượng của vị giáo hoàng.
Một chuyên trang về sneaker cho biết đôi giày ông mang là Nike Franchise Low Plus. Đây là một đôi giày tennis khá hiếm, xuất hiện lần đầu hồi những năm 1970-1980. Sản phẩm được Nike tái phát hành vào năm 2008. Đó có lẽ là thời điểm Giáo hoàng Leo XIV mua đôi giày của mình.
Đây không phải là lần đầu tiên giày dép của ông gây chú ý. Theo một cuộc điều tra của Rome Reports, Leo đã từ chối đôi giày giáo hoàng đầu tiên do nhà đóng giày lâu năm của Vatican, Adriano Stefanelli, thực hiện. Thay vì giày đặc biệt màu trắng viền vàng, Giáo hoàng yêu cầu làm lại một phiên bản màu đen đơn giản.
Giáo hoàng Leo XIV được cho là đi đôi Nike Franchise Low Plus trong thước phim tài liệu mới công bố. Ảnh: Vatican News.
Từ đôi Franchise Low và mẫu giày giáo hoàng màu đen đó, ông cho thấy sở thích với những đôi giày đơn giản, không phô trương. Nhiều tín đồ thời trang thể thao kỳ vọng thấy Giáo hoàng xỏ chân vào một đôi giày Jordan trong tương lai.
Hình ảnh về đôi Franchise Low của ông cũng tạo ra nhiều bình luận thú vị trên mạng xã hội như: “Giáo hoàng phong cách nhất lịch sử” hay “Nike nên ra mắt Air Leo sau Air Jordan”.
Không chỉ gây chú ý vì thời trang, Giáo hoàng Leo XIV còn được biết đến là người đam mê thể thao.
Sinh ra tại Chicago, ông là cổ động viên trung thành của đội bóng chày Chicago White Sox. Những hình ảnh ông theo dõi trận chung kết World Series năm 2005, khi White Sox giành chức vô địch đầu tiên sau 88 năm chờ đợi, cũng từng được công bố.
Sau khi đăng quang, ông tiếp tục thu hút sự quan tâm khi xuất hiện với chiếc mũ lưỡi trai của đội bóng này.
Trước khi trở thành giáo hoàng, trong thời gian giữ chức hồng y, ông cũng là khách quen của Omega Fitness, một phòng gym gần Vatican, từ năm 2023 - thời điểm được bổ nhiệm làm tổng giám mục tại Rome.
Huấn luyện viên cá nhân của ông nhớ lại: “Ông ấy là thành viên quen thuộc với tên Roberto (tên khai sinh của giáo hoàng). Vì không mặc phẩm phục nên tôi cứ nghĩ ông ấy là giáo sư hoặc học giả”.
Ở độ tuổi ngoài 60 vào thời điểm đó, Giáo hoàng Leo XIV đến phòng tập 2-3 lần mỗi tuần, kết hợp giữa các bài cardio, tập sức mạnh và điều chỉnh tư thế.
Huấn luyện viên nhận xét: “Với độ tuổi của ông ấy, khối lượng cơ, mật độ xương và tỷ lệ mỡ cơ thể đều rất ấn tượng. Đó là vóc dáng của một người chưa từng từ bỏ việc tập luyện suốt đời”.
Khi Leo XIV, một trong những ứng viên còn khá trẻ, được bầu làm giáo hoàng trong kỳ mật nghị năm ngoái, những ý kiến cho rằng Giáo hội chủ động chuyển giao trọng trách cho người kế nhiệm khỏe mạnh hơn xuất hiện nhiều trên truyền thông.
Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio từng có buổi yết kiến với Giáo hoàng và trao tặng ông một mô hình quả bóng bầu dục bằng pha lê, được khắc biểu tượng của Bộ Ngoại giao Mỹ. Bóng bầu dục vốn là môn thể thao phổ biến nhất tại Mỹ, nên món quà này được xem như sự nhấn mạnh đối với bản sắc của vị giáo hoàng.
Thị trưởng Eileen Wang thừa nhận làm đặc vụ cho chính phủ Trung Quốc, trong đó có việc hợp tác với vị hôn phu cũ để tuyên truyền ủng hộ Trung Quốc.
Đài CBS News ngày 12.5 đưa tin Thị trưởng Eileen Wang tại thành phố Arcadia (bang California, Mỹ) đối diện án tù 10 năm sau khi đồng ý nhận tội làm đặc vụ cho Trung Quốc.
Bộ Tư pháp Mỹ cho biết trong thỏa thuận nhận tội, bà Wang thừa nhận đã hợp tác với vị hôn phu cũ, Yaoning "Mike" Sun, cũng là một trong những nhân viên chiến dịch tranh cử của bà, để phát tán nội dung tuyên truyền ủng hộ Trung Quốc thông qua trang web U.S. News Center.
Ông Sun đã bị kết án bốn năm tù vì tội danh tương tự hồi đầu năm nay. Trước khi đạt được thỏa thuận nhận tội, bà Wang từ chối bình luận về bản án của vị hôn phu cũ.
"Tất cả người Mỹ nên lo ngại khi biết một quan chức được bầu cử đã ngang nhiên phát tán thông tin tuyên truyền cho chính phủ Trung Quốc", ông Patrick Grandy, Trợ lý giám đốc phụ trách Văn phòng FBI Los Angeles, cho biết.
"FBI cam kết truy quét những kẻ hoạt động bất hợp pháp với tư cách là đặc vụ của chính phủ nước ngoài khi họ thực hiện mệnh lệnh từ các đối thủ của Mỹ", ông nói thêm.
Các nhà điều tra cho biết bà Wang và ông Sun đã đăng tải nội dung ủng hộ Trung Quốc trên trang web của họ. Theo Bộ Tư pháp Mỹ, nội dung này bao gồm các bài viết đã được soạn sẵn và gửi đến một nhóm chat WeChat, ứng dụng nhắn tin được mã hóa, mà bà Wang đã chia sẻ với một số người khác.
Trong thông báo về cáo buộc, các công tố viên đã đề cập cuộc trao đổi giữa bà Wang và một quan chức Trung Quốc vào tháng 8.2021.
Quan chức Trung Quốc đã đề nghị bà Wang sửa đổi một bài viết. Sau khi vị thị trưởng Mỹ sửa đổi, quan chức này đã nhắn tin cho bà Wang nói rằng "Tuyệt vời!" và bà ấy đã trả lời "cảm ơn lãnh đạo''.
Trong một trường hợp khác, bà Wang liên lạc với một người tên John Chen (71 tuổi). Các nhà điều tra cho biết ông Chen là một thành viên cấp cao của các cơ quan tình báo Trung Quốc.
Ông Chen bị kết án 20 tháng tù giam sau khi nhận tội với các tội danh tương tự vào năm 2024.
Bà Wang được bầu vào Hội đồng thành phố Arcadia năm 2022. Các thành viên hội đồng bầu thị trưởng theo hình thức luân phiên. Bà Wang bắt đầu nhiệm kỳ thị trưởng của mình vào tháng 2.2026.
Bản hùng ca chiến thắng và vũ điệu gây bão toàn cầu
Người ta thường nói: "Vui như mở hội", nhưng cái không khí tại bờ kè Buda vào đêm bầu cử Quốc hội Hungary năm 2026 vừa qua còn hơn cả một lễ hội thông thường. Đó là khoảnh khắc lịch sử khi đảng Tisza giành chiến thắng áp đảo với tỉ lệ hai phần ba số ghế, chính thức khép lại một kỷ nguyên dài 16 năm. Trong giây phút thăng hoa ấy, ông Hegedűs Zsolt – người được ấn định cho vị trí Bộ trưởng Y tế tương lai – đã tạo nên một cơn địa chấn thực sự, không phải bằng một bài phát biểu khô khan, mà bằng một vũ điệu ăn mừng đầy năng lượng và giải phóng.
Đúng là "Trăm nghe không bằng một thấy", đoạn clip ghi lại cảnh vị chính trị gia này nhảy cực sung trên sân khấu đã nhanh chóng vượt qua biên giới Hungary, lan tỏa với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội toàn cầu. Từ những tờ báo danh tiếng của Anh như The Telegraph cho đến tờ Economic Times của Ấn Độ đều đồng loạt đưa tin về "hiện tượng" này. Ông Hegedűs không chỉ đơn thuần là đang nhảy; ông đang trình diễn một biểu tượng của sự tự do, niềm hy vọng và niềm hạnh phúc vỡ òa sau bao năm chờ đợi.
"The Hanging Tree" và sự kết nối kỳ diệu giữa chính trị và nghệ thuật
Điều thú vị làm nên linh hồn của vũ điệu này chính là giai điệu bản remix "The Hanging Tree" – ca khúc đình đám từ bộ phim The Hunger Games. Ca khúc này bỗng chốc "hot" trở lại trên YouTube, thu hút hàng triệu lượt xem mới nhờ vào màn trình diễn ngẫu hứng của ông Hegedűs. Thậm chí, nữ ca sĩ người Anh Jalja – giọng ca chính của bản hit – đã không giấu nổi sự thích thú khi để lại bình luận bày tỏ niềm vui vì âm nhạc của mình đã góp phần vào ngày vui của người dân Hungary.
Chia sẻ về khoảnh khắc xuất thần này, ông Hegedűs Zsolt khiêm tốn nói: "Tôi nhận được lượng phản hồi tích cực khổng lồ. Có lẽ điều tuyệt vời nhất là tôi đã có thể mang lại nụ cười cho rất nhiều người, và cảm giác đó thực sự không có biên giới". Quả thực, "Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ", và vị Bộ trưởng Y tế tương lai đã bắt đầu nhiệm kỳ của mình bằng cách chữa lành tinh thần cho cả một quốc gia theo cách đặc biệt nhất. Màn tái hiện bùng nổ tại quảng trường Kossuth
Mặc dù trước đó ông Hegedűs từng chia sẻ rằng điệu nhảy đó chỉ là một phút ngẫu hứng nhất thời, nhưng "duyên nợ" với người hâm mộ vẫn chưa dừng lại ở đó. Sau phiên họp đầu tiên của Quốc hội mới và sự kiện ông Magyar Péter chính thức trở thành Thủ tướng, một bữa tiệc "Đổi mới vận mệnh" đã được tổ chức hoành tráng tại quảng trường Kossuth ngay trước thềm tòa nhà Nghị viện.
Sự bất ngờ lên đến đỉnh điểm khi nữ ca sĩ Jalja xuất hiện trực tiếp trên sân khấu với tư cách khách mời đặc biệt. Dưới sự cổ vũ cuồng nhiệt của hàng vạn người, ông Hegedűs Zsolt một lần nữa được mời lên bậc thềm Nghị viện để tái hiện lại vũ điệu huyền thoại của mình trên nền nhạc sống. Lần này, ông không còn đơn độc; nhiều nghị sĩ khác của đảng Tisza cũng bị cuốn vào dòng năng lượng tích cực, cùng nhau tạo nên một khung cảnh rộn ràng chưa từng có.
Từ "Rockstar" chính trường đến biểu tượng của sự chân thành
Đỉnh cao của buổi tối hôm đó là khi ông Hegedűs tiến thẳng tới bàn DJ, cùng hòa nhịp với Jalja và kết thúc bằng một cái ôm nồng thắm cùng bức ảnh selfie "triệu view". Bức ảnh chụp chung với đám đông cuồng nhiệt phía sau đã ngay lập tức làm bùng nổ các trang mạng xã hội. Nữ ca sĩ Jalja cũng tự hào chia sẻ bức ảnh này lên Instagram cá nhân, bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự đón tiếp nồng hậu của người dân nơi đây.
Theo các chuyên gia truyền thông, sức hút của ông Hegedűs không đến từ những bước nhảy chuyên nghiệp, mà đến từ sự chân thực (authenticity). Giữa một thế giới chính trị thường bị coi là cứng nhắc và xa cách, hình ảnh một vị Bộ trưởng tương lai dám sống thật với cảm xúc, dám "cháy" hết mình cùng nhân dân đã tạo nên một luồng gió mới. "Gần dân thì dân tin, trọng dân thì dân yêu", vũ điệu của Hegedűs Zsolt chính là minh chứng rõ nhất cho một thế hệ chính trị gia mới: năng động, gần gũi và đầy khát vọng.
Tuổi 65, nghệ sĩ Vân Sơn về nước đóng phim gây chú ý. Dịp hiếm hoi anh chia sẻ công việc, cuộc sống và hôn nhân bên người vợ được anh giấu kín suốt 36 năm.
Không dại gì đánh đổi cái tên Vân Sơn!
- Mất 25 năm cho sự trở lại với điện ảnh, nhiều người hẳn tò mò vì sao Vân Sơn khó tính và kén chọn đến thế?
Một cách thẳng thắn là tôi rất kén phim. Với tôi, phim hay, vai diễn phù hợp và môi trường làm việc phải đáp ứng được chuyên môn. Từ năm 2012, có một số đơn vị mời tôi đóng phim, gửi kịch bản sang.
Thú thật, có những kịch bản tôi đọc tầm 10 trang là không xem nổi nữa, đành phải trả lại. Tôi nói ngay với họ đây không phải kịch bản phim mà là kịch bản sân khấu.
Vài kịch bản khá tốt nhưng có 1 số điểm tôi chưa ưng ý. Tôi đã trao đổi với đạo diễn và nhà sản xuất, sau một thời gian 2 bên không thống nhất nên tôi từ chối.
Với Đại tiệc trăng máu 8, tôi nghĩ bản thân chọn đúng vì kịch bản gốc hay, bản Việt hóa lại có nhà sản xuất Charlie Nguyễn - em họ tôi, cùng ê-kíp giỏi, nhiệt huyết. Nhiều khán giả nhận xét họ không thấy hình bóng nghệ sĩ Vân Sơn mà là ông đạo diễn Tâm OK (nhân vật Vân Sơn trong phim - PV), nghe thế tôi rất mừng.
- Khi dư luận quan tâm cuộc đua phòng vé Việt dịp lễ, màn so kè giữa những cái tên hàng đầu, anh giữ tâm thế ra sao?
Tôi không quen khái niệm đấu đá. Điều tôi quan tâm là làm sao để tác phẩm mình tham gia đủ tốt. Ông bà ta có câu “Tận nhân lực, tri thiên mệnh”, nghĩa là cứ làm hết sức còn kết quả thành bại cứ bình thản đón nhận.
Thời điểm nào cũng vậy, muốn cạnh tranh phim bạn phải chất lượng đã. Khi đã trọn vẹn trách nhiệm mọi thứ còn lại cứ phụ thuộc vào thị trường thôi.
- Nhiều đồng nghiệp của anh về nước, có người thành công song thất bại không hiếm. Anh quan sát và học được điều gì từ họ?
Trong nghề này quan trọng nhất là “thiên thời - địa lợi - nhân hòa”. Mỗi người nghệ sĩ muốn thành công cần khả năng, sự phù hợp và “điểm rơi”. Tài năng có, ý tưởng có, kịch bản có, song nếu thời điểm chưa đúng vẫn gian nan.
Tôi háo hức khi thấy anh em đạt được thành tựu. Tuy nhiên không vì hào quang đó tôi gấp gáp để chọn bừa, chọn đại.
Tôi gần 50 năm trong nghề, sống được tới giờ là nhờ tình thương khán giả. Tôi không dại gì đánh đổi tên tuổi, uy tín, trên cả là niềm tin mọi người đặt cho cái tên Vân Sơn. Nếu chỉ đóng phim vì tiền và mối quan hệ sẽ phụ lòng công chúng. Đó là điều tối kỵ với tôi trong nghề.
Vân Sơn miệt mài làm nghề, giữ vẻ ngoài phong độ ở tuổi 65.
- Anh làm gì để không bị chững nhịp, thụt lùi với showbiz hiện nay?
Ở Mỹ, tôi luôn trau dồi, học hỏi mỗi ngày. Xem mỗi tác phẩm, tôi phân tích kịch bản, diễn viên, yếu tố quay dựng và âm thanh - ánh sáng, rồi tự đánh giá vì sao phim này thắng, phim kia thua. Mỗi tác phẩm dù hay hay dở đều có bài học khác nhau.
Nhờ thế khi trở về Việt Nam, tôi có vốn nghề để theo kịp anh em. Điều tôi bất ngờ là điện ảnh Việt có bước tiến vượt bậc.
Thị trường giờ khác thời chúng tôi 1 trời 1 vực. Các em, cháu đồng nghiệp năng động, tươi mới. Họ được tiếp cận dường như với tất cả mọi thứ, không bị gò bó hay chịu rào cản nào.
"Giấu kín" vợ suốt 36 năm, giữ hôn nhân vui vẻ mỗi ngày
- Nếu không bận diễn xuất hay công việc, anh có giây phút nào thư thả?
Tôi có thói quen lên kế hoạch để chủ động trong mọi việc. Điều tôi thích nhất là mỗi buổi sáng ngủ dậy không cần đặt đồng hồ báo thức. Hôm nào mệt, tôi cho phép dậy trễ vài tiếng. Đôi lúc tôi thức khuya xem phim, viết kịch bản tới 2-3 giờ sáng.
Sinh hoạt hằng ngày, tôi duy trì nhịp đều độ, từ ăn uống đến tập luyện. Tôi giữ được sức khỏe, sự phong độ nhờ ngày trẻ tập luyện nhiều như gym, đá bóng...
Trước tôi 85kg, hiện chỉ còn 72kg. Cơ bắp không còn như xưa nên tôi cố gắng siết lại, không để mập lên. Tôi hít đất, tạ tay, pickleball, giúp thể trạng cân đối để làm nghề.
Vân Sơn và bà xã gắn bó suốt 36 năm. Tình cảm cả 2 mặn nồng, gắn bó như ngày đầu.
- Anh “giấu” kỹ vợ quá. Làm vợ Vân Sơn liệu có thiệt thòi?
Với tôi, mạng xã hội hay truyền thông không phải nơi để chia sẻ chuyện riêng tư. Đó là lý do 36 năm chung sống, tôi cố gắng giữ kín danh tính bạn đời.
Tôi và bà xã đến với nhau nhờ duyên số. Chúng tôi không phải kiểu tiếng sét ái tình mà tôi là người chủ động theo đuổi cô ấy. Tôi vốn tính nghệ sĩ, thời trẻ lại thích phiêu lưu, chinh phục. Ai ngờ vợ đã trói trọn tim tôi suốt mấy chục năm qua.
Bà xã luôn đồng hành trong công việc, từ show diễn đến các chuyện lớn nhỏ ở trung tâm. Ở nhà, cô ấy 1 tay quán xuyến nhà cửa, chăm lo các con.
Vợ dành cho tôi 100% sự tin tưởng nên dù đôi lúc cách biệt địa lý vẫn không lăn tăn chuyện nọ chuyện kia. Đổi lại, tôi sống trách nhiệm, đặt gia đình lên hàng đầu. Nhờ hậu phương vững chắc, tôi thỏa sức thăng hoa với nghề.
- Anh gìn giữ tổ ấm thế nào sau 36 năm gắn bó?
Tôi hay đùa muốn giữ hôn nhân được lâu dài, vợ chồng phải biết nhảy Cha-cha-cha - tức phải biết tiến lùi đúng lúc. Va chạm đời sống, nếu cả 2 không nhịn, cứ muốn lấn tới vô tình giẫm chân nhau.
Tôi và bà xã khác biệt nhiều thứ, từ suy nghĩ đến lối sống. Sự “trái dấu” ấy giúp tình cảm được lâu bền, ngược lại giống quá lại mau chán.
Tới tuổi này điều cần nhất là không khí vui vẻ, bình yên. Tôi nói với bà xã: Anh chọc cười khán giả trên sân khấu, còn ngoài đời, anh muốn mang lại tiếng cười cho em. Khi tinh thần thoải mái, mọi chuyện dù phức tạp đến đâu đều dễ giải quyết.
Vân Sơn và 2 con trai đã trưởng thành.
- Trong phim "Đại tiệc trăng máu 8", mối quan hệ giữa ông Tâm và con gái nhiều khúc mắc khiến ông luôn đau đáu. Ngoài đời, anh giữ sự kết nối với các con ra sao?
Tôi có 2 con trai, đều ở tuổi trưởng thành. Các con tôi giao tiếp tiếng Việt sành sỏi dù được sinh ra, lớn lên ở Mỹ.
Lúc nhỏ, các con hay hỏi tôi chuyện nghề nghiệp tương lai. Tôi bảo con nếu muốn ổn định cuộc sống, cứ tham khảo công việc liên quan đến chăm sóc sức khỏe, như y tá, bác sĩ, y sĩ... Sau này, tôi khuyên chúng hãy chọn nghề nào thực sự yêu thích.
Từ nhỏ tới lớn, tôi không áp lực các con chuyện thành tích hay điểm số. Chúng muốn học gì, làm gì, miễn vui, hạnh phúc với lựa chọn là được.
- Anh còn trăn trở gì với chặng đường phía trước?
Ngày xưa tôi làm nghệ thuật vì cơm áo gạo tiền, còn giờ nhà cửa xe cộ đã có, chẳng cần phải lo nữa. Tôi không đặt điều kiện mỗi năm phải tham gia bao nhiêu dự án. Ở tuổi này, tôi không cần thiết nóng vội hay chứng minh với ai.
Nhiều người hỏi tôi liệu có về nước sống như nhiều đồng nghiệp không? Tôi không tính trước gì cả, mỗi người 1 hoàn cảnh. Gia đình, dòng họ tôi phần lớn định cư ở Mỹ. Giờ phương tiện thuận lợi, chuyện sắp xếp đi lại cũng đơn giản thôi.
Khi con gái nói rằng hai vợ chồng nó muốn về ở chung "chỉ vài tháng thôi", tôi thậm chí đã cảm thấy vui mừng.
- Bố ơi, tụi con đang tiết kiệm tiền để trả góp mua nhà. Thuê nhà mãi vừa tốn kém lại vừa ném tiền qua cửa sổ, Nó nói nhanh, giọng hơi có chút hối lỗi. - Tụi con sẽ giữ gìn sạch sẽ, không làm phiền bố mẹ đâu.
Tôi nhìn vợ. Bà ấy nhún vai:
- Cứ để tụi nó về sống cùng. Người nhà cả mà.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là làm sao để các con bớt khó khăn. Tuổi trẻ mà, mới bắt đầu cuộc đời thôi. Ngày xưa chúng tôi cũng từng khởi đầu trong gian khó, chật chội đấy thôi.
Con rể tôi, Sasha, ngay từ ngày đầu tiên đã là hình mẫu của sự lịch thiệp.
- Bố có cần con giúp gì không ạ? - Mẹ để đấy con rửa bát cho. - Cảm ơn bố mẹ nhiều vì đã đón nhận tụi con.
Cậu ta luôn dùng kính ngữ với chúng tôi. Đi đâu cũng giữ cửa, xách túi hộ, bóng đèn hỏng là thay ngay. Vợ tôi lúc đầu cứ tấm tắc khen:
- Ông xem, thằng bé được dạy dỗ tốt thật đấy, khéo léo quá.
Nhưng tôi lại luôn có một cảm giác kỳ lạ. Cậu ta tỏ ra quá cố gắng, quá hoàn hảo đến mức giả tạo.
Với Lera (con gái chúng tôi), cậu ta nói chuyện theo một cách hoàn toàn khác. Ban đầu tôi không để ý lắm, chỉ là những chuyện vặt vãnh.
"Lera, em lại thế rồi, lúc nào cũng vậy."
"Em không thể nấu nướng cho ra hồn được à?" "Chúa ơi! sao mà ngớ ngẩn thế không biết."...
Cái tông giọng đó… nó không ổn. Không hẳn là thô lỗ trực diện, nhưng nó mang theo vẻ mỉa mai, kiểu kẻ bề trên nhìn xuống kẻ dưới.
Một lần nọ, cả nhà ăn tối cùng nhau. Vợ tôi làm món bỏ lò. Sasha vừa ăn vừa khen nức nở:
- Mẹ ơi, món này tuyệt quá. Thật sự, còn ngon hơn cả ở nhà hàng.
Nhưng ngay sau đó, cậu ta quay sang Lera:
- Em nhìn mà học tập nhé. Chứ đồ em làm lúc nào cũng kiểu làm cho xong chuyện.
Lera mỉm cười, một nụ cười gượng gạo. Tôi nhìn con bé, nó cúi gầm mặt xuống đĩa thức ăn. Lúc đó, trái tim tôi nhói lên một cái đầy khó chịu. Càng về sau, những khoảnh khắc như vậy càng xuất hiện nhiều hơn.
Cậu ta có thể thản nhiên nói trước mặt chúng tôi:
- Lera, em lại ngáo ngơ rồi đấy.
Rồi ngay lập tức quay sang vợ tôi:
- Mẹ tha lỗi cho con, con nói hơi quá lời. Tại cô ấy hay xúc động quá thôi ạ.
Có lần vợ tôi không nhịn được mới lên tiếng:
- Sasha, sao con lại nói với vợ như thế?
Gương mặt cậu ta lập tức thay đổi, trở nên hiền lành:
- Đâu có gì đâu mẹ, con nói vì yêu thôi mà. Tụi con vẫn hay đùa nhau thế.
Lera cũng gật đầu:
- Không sao đâu mẹ, bình thường mà.
Nhưng hai chữ "bình thường" đó nghe như một lời van xin mẹ đừng nói thêm gì nữa.
Buổi tối, qua bức tường mỏng, chúng tôi nghe thấy tiếng họ nói chuyện. Ban đầu nhỏ, sau to dần.
- Không có anh thì em chẳng làm được cái tích sự gì cả.
- Em mệt lắm rồi, Sasha.
- Em mệt cái gì? Ngay cả việc sắp xếp thời gian biểu trong ngày cho tử tế em còn chẳng làm xong.
Tôi nằm đó, nắm chặt nắm đấm. Tôi muốn sang đó dạy cho cậu ta một bài học. Nhưng đó là gia đình của họ. Xen vào nghĩa là can thiệp quá sâu.
Cuối cùng, có một ngày tôi không chịu nổi nữa. Cậu ta đang đứng trong bếp mắng nhiếc con bé vì nó quên mua bánh mì.
- Chuyện đơn giản thế này mà cũng quên. Đầu óc em có vấn đề gì à?
Tôi bước vào và nói:
- Sasha, đủ rồi đấy.
Cậu ta lập tức đứng thẳng người lại:
- Con xin lỗi, con chỉ là…
- Bố nghe thấy hết cách con nói chuyện với nó, tôi cắt lời. - Bố không thích điều đó.
Cậu ta mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng có vẻ tự ái:
- Bố hiểu lầm rồi. Chỉ là tính cách tụi con khác nhau thôi.
Lera đứng bên cạnh im lặng, đôi bàn tay con bé run rẩy.
Sau đó, vợ tôi khóc trong bếp:
- Tôi không thể chịu nổi khi thấy nó chèn ép con bé như vậy. Con Lera nhà mình giờ khác quá. Nó trở nên lầm lì, khép kín hẳn đi.
Đúng thật. Lera của chúng tôi vốn dĩ là đứa hay nói hay cười, rất có cá tính. Vậy mà giờ đây, nó như bị thu nhỏ lại, sợ hãi mọi thứ.
Điều kỳ quái nhất là với chúng tôi, cậu ta vẫn hoàn hảo. Cậu ta có thể mang hoa tặng vợ tôi nhân ngày sinh nhật, rủ tôi đi dã ngoại, sửa sang mọi thứ trong nhà, giúp đỡ mọi việc. Đôi khi tôi tự hỏi: hay là mình nhạy cảm quá? Hay đó chỉ là cách giao tiếp riêng của bọn trẻ?
Nhưng rồi tôi nghe thấy cậu ta nói với con bé:
- Ngoài anh ra thì ai cần em nữa? Em có hiểu anh đã làm những gì cho em không?
Giây phút đó, mọi thứ trong tôi trở nên rõ ràng. Vài ngày sau, tôi gọi cả hai ra nói chuyện. Ngồi vào bàn bếp, tôi hồi hộp như sắp bước vào một cuộc họp quan trọng ở công ty.
- Các con này! tôi bắt đầu - Bố và mẹ đã quyết định rồi, tốt nhất là các con nên dọn ra ở riêng.
Lera ngước mắt lên. Sasha cau mày:
- Tụi con đã làm gì sai ạ? Cậu ta hỏi một cách bình tĩnh.
- Bố mẹ thấy đau lòng khi chứng kiến cách các con đối xử với nhau. Vợ tôi nói. - Đó là cuộc hôn nhân của các con, nhưng trong ngôi nhà này, bố mẹ không muốn thấy những điều như thế.
Cậu ta mỉm cười hơi lạnh lùng:
- Nghĩa là bố mẹ nghĩ con là một người chồng tồi?
Tôi trả lời thẳng thắn:
- Bố nghĩ rằng con gái bố đang rất khổ sở khi ở bên cạnh con.
Lera đột nhiên khẽ nói:
- Bố ơi, đừng…
Nhưng tôi không dừng lại được nữa:
- Phải nói chứ. Bố không muốn trong chính ngôi nhà của mình, có người lại sỉ nhục con gái bố.
Sasha đứng dậy:
- Con hiểu rồi. Vậy tụi con sẽ dọn đi.
Cậu ta vẫn nói năng lịch sự, thậm chí còn cảm ơn chúng tôi vì đã cho ở nhờ. Họ thu dọn đồ đạc rất nhanh và chuyển sang nhà bố mẹ chồng.
Ngôi nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có. Nhưng tôi không thấy nhẹ lòng hơn. Tôi cứ tự hỏi: Liệu mình có sai không? Có nên để tụi nó ở lại để bảo vệ con bé thay vì đuổi đi không?
Lera ít gọi điện về hơn. Trong giọng nói của con bé lúc nào cũng đầy vẻ mệt mỏi. Ba tháng sau, con bé đột ngột trở về một mình. Với một chiếc vali. Nó đứng ở cửa và nói:
- Bố ơi, con có thể ở lại đây không?
Vợ tôi ôm chầm lấy con bé ngay lập tức. Tôi chỉ gật đầu vì cổ họng nghẹn đắng. Buổi tối, tôi hỏi:
- Kết thúc rồi à con?
Nó nhún vai:
- Con mệt rồi. Con mệt khi phải thấy mình là kẻ vô dụng, không là gì cả.
Tôi không hỏi thêm gì nữa. Từ đó con bé ở lại với chúng tôi. Nó đi làm, dần lấy lại cân bằng. Đôi khi nó đã cười, nụ cười của ngày xưa. Nhưng dù sao, nó cũng đã trở nên thận trọng hơn.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về Sasha. Về cái cách cậu ta dễ dàng đóng vai người tốt với chúng tôi, và cái cách cậu ta hành xử với vợ mình. Và tôi tự hỏi: liệu lúc đó mình làm vậy là đúng hay sai? Hay lẽ ra tôi nên can thiệp sớm hơn?
Tôi không biết chắc nữa. Tôi chỉ biết rằng, tôi không thể đứng nhìn con gái mình lụi tàn dần ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Phòng mổ số 3, Bệnh viện Bình An, 8 giờ 20 phút sáng.
Bác sĩ Trần Minh Khoa, 60 tuổi, Trưởng khoa Ngoại Thần Kinh, nhìn xuống bàn tay mình. Đôi găng mổ ôm khít, nhưng ngón cái khẽ run. Chỉ một nhịp rất nhẹ đủ để mình ông nhận ra.
“Bác sĩ Khoa, dao mổ,” điều dưỡng nhắc. Ông chớp mắt. Con dao đã nằm trong tay từ lúc nào.
Bệnh nhân 19 tuổi, xuất huyết não do tai nạn giao thông. CT cho thấy khối máu tụ dưới màng cứng, phải mở sọ cấp cứu. Ca mổ thứ mấy ngàn trong đời ông.
“Chúng ta bắt đầu nào.”
Đường rạch chính xác. Khoan sọ. Mở nắp. Máu đông lộ ra. Tay ông lại vững như 20 năm trước. Trong phòng mổ, ông là thần y. Nhưng ngoài phòng mổ, mấy tháng nay có gì đó sai sai.
Tháng thứ nhất.
Bác sĩ Khoa về nhà lúc chiều muộn. Vợ ông, bà Lan, để phần cơm trong lò vi sóng.
“Anh ăn đi, em hâm rồi đó.”
“Anh ăn rồi mà.”
Bà Lan nhìn hộp cơm đã chuẩn bị cho buổi trưa vẫn còn nguyên trong túi xách của ông, không nói gì. Dạo này ông hay vậy. Quên chìa khóa, quên sạc điện thoại, quên cả ngày giỗ bố.
“Bác sĩ Khoa mà quên?” Đồng nghiệp trêu. Ông cười: “Già rồi, thông cảm.”
Ông không già. Ông mới 60 và ông không quên. Ông chỉ không nhớ là mình đã quên.
Tháng thứ ba
“Bác sĩ Khoa, hồ sơ bệnh nhân phòng 504, chú Năm, anh chưa ký xuất viện.”
“Tôi ký chiều qua rồi mà?”
Cô thư ký đưa tập hồ sơ. Trống trơn, chưa có chữ ký nào.
Ông cau mày. Rõ ràng ông nhớ đã ký. Nhớ cả cây bút mực xanh, nhớ cả lúc chú Năm cảm ơn rối rít. Nhưng giấy trắng mực đen thì không.
Tối đó, ông ngồi trong phòng làm việc, viết một dòng vào sổ tay: “Đã ký hồ sơ 504.” Gập lại. Sáng hôm sau mở ra, dòng chữ ở đó, nhưng ông không thể nhớ đã viết lúc nào.
Ông bắt đầu sợ phòng mổ. Không phải sợ máu, sợ chết. Mà ông sợ bàn tay run kia sẽ quay lại. Sợ một ngày ông rạch không còn chính xác, và một người nào đó sẽ không tỉnh lại nữa vì ông.
Ông đi chụp MRI. Tự đọc phim. Não ông, trên hình ảnh, bắt đầu teo ở vùng hồi hải mã. Tuổi tác, bác sĩ chẩn đoán hình ảnh nói. Ông cũng là bác sĩ. Ông biết đó không chỉ là tuổi tác. Ông sợ.
Tháng thứ 12
Bác sĩ Khoa lạc trong chính bệnh viện của mình.
Ông đi từ căng tin về khoa, chỉ 200 mét. Qua khoa Nhi, rẽ trái, thang máy, tầng 7. Ông đã đi mấy chục năm. Hôm đó, ông đứng sững lại ở hành lang khoa Sản, nhìn quanh: Sao mình ở đây?
“Sếp Khoa, tìm ai vậy?” Một điều dưỡng hỏi.
“À… tôi… đi kiểm tra phòng mổ số 8.”
Phòng mổ số 8 đã đóng cửa sửa chữa từ 2 tháng trước.
Bà Lan tìm thấy ông ngồi trong xe ở tầng hầm, máy vẫn nổ.
“Anh làm gì vậy? Em gọi anh 20 cuộc.”
“Ơ, anh đang đợi em mà. Mình hẹn đi ăn?”
“Hôm nay thứ Ba. Mình hẹn thứ Bảy chứ, anh quên à?”
Ông nổi giận: “Tôi không quên! Cô mới là người nhớ nhầm!”
Đêm đó bà Lan khóc. Không phải vì bị ông mắng. Mà vì đây là lần đầu tiên, ông nhìn bà như một người xa lạ trong mấy giây, trước khi ánh mắt ông dịu lại.
Anosognosia. Ông từng biết rõ thuật ngữ này. Bệnh nhân không nhận ra mình đang bệnh. Não tổn thương đúng vùng tự nhận thức. Họ lạc đường, quên tắt bếp, quên vợ con, nhưng khi hỏi thì luôn đáp: “Tôi bình thường. Tôi khỏe.” họ không hề biết họ đã quên.
Ông từng khám các bệnh nhân như thế mỗi tuần. Ông chưa từng nghĩ mình sẽ thành họ.
Hai năm sau.
Sự cố xảy ra ở phòng mổ số 1.
Bệnh nhân nữ, 34 tuổi, u màng não. Ca mổ kéo dài nhiều tiếng đồng hồ. Đến lúc đóng nắp sọ, mọi người thấy ông khựng lại.
“Tiếp theo là gì nhỉ?” Ông hỏi, giọng lí nhí.
Cả ê-kíp nhìn nhau. Bác sĩ phụ mổ lên tiếng: “Dạ, đặt dẫn lưu, rồi khâu da, thưa anh.”
Mồ hôi ông đổ ròng ròng xuống trán. Ông thấy bực chính mình. Ông mổ quy trình này cả nghìn lần. Nhưng trong đầu ông lúc đó chỉ là một màn trắng xóa. Như ai vừa rút phích cắm ổ điện mất 5 giây. Rồi bác sĩ phụ mổ cũng hoàn thành ca mổ.
Không ai báo cáo. Vì ông là bác sĩ Trần Minh Khoa nổi tiếng có đôi tay vàng. Vì ông là ân nhân của họ, ông đã cứu con họ, cha họ, vợ họ.
Hôm sau, ông nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn. Giám đốc bệnh viện nắm tay ông: “bác sĩ Khoa, nghỉ ngơi đi. Anh đã cống hiến quá nhiều rồi.” Ông gật đầu. Ông không căng thẳng. Ông không thấy buồn, mọi xúc cảm dường như đang biến mất dần.
Bác sĩ Khoa nghỉ ở nhà.
Bà Lan giấu hết dao trong nhà. Bếp ga khóa van tổng. Ông nổi cáu: “Em coi anh là trẻ con à?”
Rồi ông lại quên mất mình đã cáu. 10 phút sau, ông pha trà cho bà, hỏi : “Em dạo này hay im lặng, có chuyện gì sao?”
Con gái ông từ Úc bay về. “Ba, ba còn nhớ con là ai không?”
“Vớ vẩn, con là bé Na chứ ai. Hỏi kỳ.”
Na khóc. Vì ông gọi đúng tên, nhưng ánh mắt ông trống rỗng. Ông nhớ cái tên, như nhớ một công thức. Không nhớ con gái mình thích ăn xoài chấm mắm đường, sợ ma, từng ngồi sau xe ông đưa đi học 12 năm.
Một chiều mưa, ông đi bộ ra khỏi nhà. Không mang áo mưa, không mang điện thoại. Ông muốn đến bệnh viện. Ông là bác sĩ. Phải đến bệnh viện.
Ông đi lạc 4 tiếng. Công an đưa ông về. Ông khai: “Tôi là bác sĩ Trần Minh Khoa, khoa Ngoại Thần Kinh.” Họ gọi cho bà Lan.
Về nhà, ông thấy tấm bảng tên “BS.CKII Trần Minh Khoa” trên tường. Ông đứng rất lâu.
“Lan, ai đây?”
Bà Lan không trả lời.
Đêm đó, ông ngồi vào bàn, mở lại cuốn sổ tay. Trang đầu tiên ông viết từ tháng thứ ba: “Đã ký hồ sơ 504.” Trang cuối cùng, nét chữ run rẩy:
“Nếu ngày mai tôi không còn nhớ tôi là bác sĩ, xin đừng cho tôi vào phòng mổ.
Nếu ngày mai tôi không còn nhớ em là Lan, xin em vẫn nắm tay tôi, đừng bỏ tôi.
Tôi không biết mình đang quên. Nhưng nhiều người thân bảo tôi đang mất trí nhớ, tôi tin họ và tôi sợ.
Ký tên: bác sĩ Khoa.”
Bà Lan ngồi bên ông, nắm lấy bàn tay từng cứu hàng nghìn người. Bàn tay giờ run nhiều hơn, nhưng vẫn ấm áp thân thương.
Ông nhìn bà, cười như một đứa trẻ: “Cô là ai mà tốt với tôi quá?”
Bà Lan nuốt nước mắt, ôm đầu ông áp vào ngực mình: “Em là vợ của anh. Dù anh có quên cả thế giới, em sẽ nhớ giùm anh.”
Ngoài cửa sổ, mưa Sài Gòn vẫn rơi. Trong căn phòng ấm cúng, một bác sĩ phẫu thuật giỏi từng có đôi bàn tay vàng đang dần quên cách cầm dao mổ, quên đường về, quên cả tên mình… ký ức đang rời bỏ ông đi, chỉ còn tình thương ở lại.
Tuần mới từ 11/5 - 17/5 được dự báo sẽ mang tới nhiều tín hiệu tích cực cho 3 con giáp có tên sau đây, đặc biệt là về công việc và tình duyên.
Tuổi Dần: Công việc thăng tiến, tài lộc bất ngờ
Người tuổi Dần bước vào tuần mới với nhiều cơ hội đáng mong đợi trong công việc. Đây có thể là thời điểm nhận được đề xuất thăng chức, mở rộng hợp tác hoặc triển khai những kế hoạch đã ấp ủ từ lâu. Khả năng lãnh đạo và tư duy nhạy bén giúp tuổi Dần ghi điểm với cấp trên cũng như đồng nghiệp, thông tin từ Sohu.
Không chỉ thuận lợi về sự nghiệp, vận may tài chính của con giáp này cũng khá nổi bật. Những khoản thu ngoài dự kiến từ đầu tư, công việc tay trái hoặc sở thích cá nhân có thể giúp túi tiền rủng rỉnh hơn. Đây cũng là giai đoạn thích hợp để tuổi Dần thử sức với những ý tưởng mới hoặc các dự án mang tính sáng tạo.
Trong chuyện tình cảm và các mối quan hệ xã hội, tuổi Dần dễ gặp quý nhân hỗ trợ. Người độc thân có cơ hội gặp được đối tượng khiến trái tim rung động, trong khi những người đã có đôi dễ hâm nóng tình cảm và tìm thấy sự đồng điệu với nửa kia.
Tuổi Ngọ: Đón nhiều bất ngờ, tình duyên và sự nghiệp cùng khởi sắc
Tuần mới của người tuổi Ngọ được dự báo tràn ngập những niềm vui bất ngờ. Tài vận có dấu hiệu tăng lên rõ rệt khi con giáp này có thể nhận được khoản thưởng, quà tặng hoặc cơ hội hợp tác mang lại nguồn thu ngoài dự kiến.
Trong công việc, tuổi Ngọ có cơ hội thể hiện khả năng sáng tạo và tinh thần dám nghĩ dám làm. Dù phải đối mặt với một số nhiệm vụ áp lực, đây lại chính là cơ hội để khẳng định năng lực và tạo dấu ấn cá nhân. Những nỗ lực trong thời gian qua nhiều khả năng sẽ được ghi nhận bằng phần thưởng xứng đáng.
Đường tình cảm của tuổi Ngọ cũng khá tươi sáng. Người độc thân dễ gặp được đối tượng phù hợp thông qua các buổi gặp gỡ hoặc hoạt động xã hội. Với những người đang yêu, tuần mới có thể mang tới những khoảnh khắc ngọt ngào giúp mối quan hệ thêm gắn kết.
Tuổi Dậu: Quý nhân nâng đỡ, tiền bạc rủng rỉnh
Người tuổi Dậu được xem là con giáp có vận quý nhân nổi bật trong tuần mới. Trong công việc cũng như cuộc sống, họ dễ gặp được người sẵn sàng hỗ trợ, giúp tháo gỡ khó khăn đúng lúc.
Nguồn thu chính của tuổi Dậu được dự báo ổn định và có dấu hiệu tăng trưởng tích cực nhờ những nỗ lực bền bỉ trước đó. Bên cạnh đó, các khoản thu phụ từ đầu tư, dự án ngắn hạn hoặc những mối quan hệ tích lũy lâu nay cũng có thể mang lại bất ngờ tài chính.
Không chỉ tài lộc khởi sắc, tuổi Dậu còn có tuần sôi động về các mối quan hệ xã hội. Những buổi gặp gỡ, tiệc tùng hay hoạt động cộng đồng không chỉ đem lại niềm vui mà còn mở ra thêm cơ hội hợp tác và kiếm tiền. Người độc thân cũng có khả năng gặp được nhân duyên phù hợp trong giai đoạn này.
(*) Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm
Phụ huynh vừa bật cười vừa bực bội mà xấu hổ khi con mình lại tưởng tượng như thế về cô giáo.
Ngày nay, trẻ em được tiếp cận với việc học từ rất sớm. Ngay từ bậc mẫu giáo, các em đã tham gia nhiều lớp học phụ trợ, làm quen với ngoại ngữ, kỹ năng sống và nhiều nội dung đa dạng khác.
Điều đó giúp trẻ trở nên nhanh nhạy hơn, nhưng đồng thời cũng khiến tuổi thơ của các em mang nhiều màu sắc “người lớn” hơn trước.
Bước vào bậc tiểu học, bên cạnh việc học hành bài bản, bản tính hồn nhiên và nghịch ngợm của trẻ cũng bộc lộ rõ rệt. Các em luôn tìm ra những cách riêng để tạo nên niềm vui, đôi khi là những trò nghịch ngợm khiến thầy cô và người lớn không khỏi vừa buồn cười, vừa “đau đầu”.
Một bài văn của một học sinh tiểu học có tên Giang Tiểu .... (Trung Quốc) gây xôn xao mạng xã hội những ngày gần đây, đã khiến nhiều người không khỏi bật cười nhưng cũng phải suy ngẫm.
Đề bài yêu cầu tưởng tượng “Tôi của hai mươi năm nữa”, một đề tài quen thuộc nhằm khơi gợi ước mơ và suy nghĩ về tương lai.
Em học sinh mở đầu bằng một khung cảnh rất đẹp: "thời tiết tuyệt vời, vợ chồng đi du lịch vòng quanh thế giới cùng hai đứa con đáng yêu..." - một cuộc sống mà ai cũng mơ ước vì hạnh phúc, đủ đầy và viên mãn.
Thế nhưng, bước ngoặt của câu chuyện lại đến rất bất ngờ. "Giữa chuyến đi ấy, em bắt gặp một bà lão lao ra từ vệ đường." Hình ảnh đối lập hoàn toàn với khung cảnh gia đình ấm êm trước đó.
Và rồi, câu kết khiến người đọc “giật mình”: "...đó chính là cô giáo dạy tiếng Trung của em 20 năm trước".
Nguyên văn bài văn của em học sinh tiểu học (đã được dịch ra).
Cách tưởng tượng ngây thơ, thật thà vừa có chút vui vẻ nhưng cũng vừa khiến người lớn phải suy nghĩ. Có thể em chỉ đơn giản muốn tạo ra một cú bất ngờ, hoặc cũng có thể đó là cách trẻ con nhìn nhận thế giới bằng trí tưởng tượng phong phú, không bị ràng buộc bởi logic của người trưởng thành.
Tuy nhiên bài văn ấy lại không được điểm cao vì thiếu tôn trọng giáo viên và bị phê phán.
Tuy chưa rõ thực hư của bài văn nhưng từ câu chuyện này, có thể thấy rằng giáo dục không chỉ là dạy chữ, mà còn là quá trình cha mẹ nên dạy con uốn nắn suy nghĩ, cảm xúc và cách giao tiếp của trẻ nhỏ với người lớn tuổi, đặc biệt là các thầy cô giáo. Không phải lúc nào sự hài hước, ngây thơ của trẻ nhỏ cũng phù hợp nếu nó thiếu đi sự tôn trọng người lớn.
Trong dòng chảy hỗn mang của thời cuộc, khi những con số tăng trưởng được tô vẽ bằng gam màu hồng rực rỡ, thì ở những góc khuất của quyền lực và đời sống, những nghịch lý đang hiện ra chát đắng. Người dân Việt đang phải chứng kiến những vở kịch mà ở đó, ranh giới giữa công lý và lợi ích nhóm, giữa quản lý và tận thu trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Siêu dự án Long Thành: Đôi cánh bay cao hay mâm cỗ của các nhóm lợi ích?
Sân bay Long Thành không chỉ đơn thuần là một công trường khổng lồ với mây bụi và tiếng máy nổ đêm ngày. Nó đang dần hiện nguyên hình là một "mâm cỗ" béo bở trị giá 16 tỷ USD, nơi các khối quyền lực đang âm thầm đấu đá quyết liệt. Nực cười thay, khi những gói thầu quan trọng bị đóng băng vì sự chậm trễ, người ta lại dùng cái mác "bí mật nhà nước" và Nghị quyết 29 như một tấm khiên vạn năng để che đậy những mối quan hệ dây mơ rễ má. Tập đoàn Xuân Cầu và những nhân vật đứng sau đang đóng vai trò gì? Là doanh nghiệp tiên phong hay chỉ là "sân sau" được dọn sẵn chỗ để chia chác?
Sự đối đầu ngầm giữa hai lực lượng nòng cốt tại đây không còn là lời đồn thổi. "Một rừng không thể có hai cọp", khi một bên nắm giữ thanh bảo kiếm pháp lý để "xử lý có kiểm soát", còn một bên gánh vác an ninh quốc phòng với cái nhìn khắt khe về địa chính trị, thì sự va chạm là điều khó tránh. Khi hai "hổ" tranh giành miếng mồi, chỉ có tiến độ dự án là sa lầy và tiền thuế của dân là bốc hơi theo mây khói. Sai phạm được phù phép thành "chi phí phát triển", còn lợi ích nhóm thì ung dung đút túi. Long Thành đang trở thành bài kiểm tra cay đắng: Liệu đây là đôi cánh để Việt Nam bay cao, hay chỉ là một cái hố không đáy để các nhóm quyền lực chia chác trên lưng nhân dân?
Nghệ thuật "che chắn" và chiếc sắc phục bẻ cong ống kính
Thật là một sự im lặng đầy tính kỹ thuật và nghệ thuật dàn dựng! Khi một người dân thấp cổ bé họng lỡ chân ga gây tai nạn, hình ảnh camera sẽ được trích xuất nhanh hơn vận tốc ánh sáng, danh tính phơi bày để cộng đồng mạng vào "lên lớp" đạo đức. Thế nhưng, trong vụ việc của Thiếu tá Nguyễn Quang Hoàng, cỗ máy minh bạch vốn nổi tiếng hiệu quả của lực lượng hành pháp dường như lại bị "kẹt xích" một cách bí ẩn.
Phải chăng chiếc sắc phục trên người có khả năng bẻ cong ống kính camera, hay thẩm quyền công bố thông tin đang bận rộn tìm một góc chụp thật "nhân văn" cho một sai lầm chết người? Công lý lẽ ra phải mù quáng để không nhìn vào địa vị, thì nay dường như lại quá "tinh tường" khi biết cách che đậy gương mặt của đồng đội. Khi chiếc phù hiệu trở thành tấm khiên bảo vệ cho sai trái, thì đồn cảnh sát không còn là biểu tượng của công lý mà trở thành nơi trú ẩn cho những đặc quyền tối tăm. "Đời xưa trả báo thì chầy, đời nay trả báo trao tay nhãn tiền", sự bao che hệ thống chỉ làm xói mòn lòng tin vốn đã mỏng manh của nhân dân.
Chống tin giả hay chiến dịch bảo vệ "Long nhan"?
Thật cảm động khi thấy Bộ Công an lo lắng cho sự trong sạch của không gian mạng, nhưng nực cười thay, mục tiêu tối thượng không phải là bảo vệ dân khỏi lừa đảo, mà là canh giữ "uy tín" cho các bậc bề trên. Việc đề xuất lập trung tâm chống tin giả thực chất là một bước đi tàn nhẫn để chuẩn hóa sự im lặng. Trong bảng xếp hạng nguy hại, nỗi đau của dân chỉ là chuyện "vặt rãnh" mức độ thấp, còn một lời chỉ trích nhắm vào lãnh đạo lại được đôn lên hàng "nguy hại đặc biệt".
Đây là một sự thú nhận công khai: Hình ảnh của giới tinh hoa quan trọng hơn sinh mệnh của nhân dân. Dưới thời tân quyền lực, cảnh sát đang phình to như một con quái vật, vươn vòi rình rập từng bình luận trên mạng xã hội. Một chính quyền tự tin sẽ dùng sự thật để đối thoại, còn một quyền lực bất an mới phải dựng lên cả một bộ máy khổng lồ để săn lùng những tiếng nói trái chiều. Khi việc bảo vệ "long nhan" trở thành nhiệm vụ chính trị hàng đầu, thì tự do ngôn luận chỉ còn là một xác khô trên những tờ nghị quyết vô hồn.
Vỉa hè Hà Nội: Khi mét vuông gạch lát đắt ngang sàn vàng
Chào mừng bạn đến với kỷ nguyên "vỉa hè đắt ngang sàn vàng" tại Hà Nội! Với đề xuất tăng phí sử dụng lòng đường, hè phố lên tới 400.000 đồng/m²/tháng, UBND Hà Nội vừa chính thức biến những mét vuông gạch lát vỡ nát thành những "mỏ kim cương" lộ thiên. Chỉ bằng một văn bản, chính quyền đã biến không gian công cộng thành một món hàng xa xỉ phẩm.
Trong khi người dân còn chưa kịp hoàn hồn sau những đợt tăng giá nhu yếu phẩm, thì cú nhảy vọt phí vỉa hè như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt những người mưu sinh. "Mồm miệng đỡ chân tay", các vị quan chức nói về quản lý đô thị nhưng thực tế là đang thực hiện chiến dịch "quét sạch" người nghèo khỏi lõi đô thị bằng rào cản giá cả. Đừng nhầm lẫn giữa quản lý với việc tận thu. Khi lòng đường bị mang ra đấu giá với mức giá "cắt cổ", thì kẻ hưởng lợi là ngân sách, còn kẻ chịu trận cuối cùng vẫn là người dân lao động. Đây không phải là điều tiết giao thông, đây là một cuộc "xâm chiếm" không gian sống của dân chúng nhân danh quản lý nhà nước.
Mỹ áp dụng quy trình cách ly sinh học nghiêm ngặt đối với công dân trở về từ tàu MV Hondius sau khi ghi nhận các ca dương tính với virus Hanta.
Sáng ngày 10/5 (giờ địa phương), nhóm hành khách trên tàu thám hiểm MV Hondius đã bắt đầu rời tàu tại Tenerife, quần đảo Canary của Tây Ban Nha để lên các chuyến bay chuyên biệt trở về nước. Động thái này diễn ra trong bối cảnh ổ dịch virus Hanta trên tàu đang có diễn biến phức tạp với tổng cộng 9 trường hợp xác nhận nhiễm hoặc nghi nhiễm, trong đó có 3 ca tử vong (bao gồm 1 ca nghi vấn).
.
Trong số 17 công dân Mỹ trở về lần này, Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Mỹ (HHS) xác nhận ít nhất một người đã có kết quả dương tính với virus Hanta và một người khác xuất hiện triệu chứng nhẹ.
Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, hai hành khách này được bố trí trong các khoang cách ly sinh học đặc biệt suốt hành trình bay. Sau khi hạ cánh, bệnh nhân dương tính sẽ được chuyển thẳng đến Đơn vị Cách ly Sinh học Nebraska để điều trị, trong khi những người còn lại được đưa về Đơn vị Kiểm dịch Quốc gia để theo dõi sức khỏe chuyên sâu.
Không chỉ Mỹ, Pháp cũng đang đặt trong tình trạng cảnh giác cao độ khi Thủ tướng Sebastien Lecornu cho biết một trong năm công dân Pháp trên tàu đã có dấu hiệu nhiễm bệnh.
Toàn bộ nhóm người này đã lập tức được đưa vào diện cách ly nghiêm ngặt để xét nghiệm và đánh giá sức khỏe toàn diện. Các quốc gia đang nỗ lực tối đa để ngăn chặn mầm bệnh xâm nhập vào nội địa bằng những hàng rào y tế tối tân nhất.
Dù các biện pháp mạnh tay đang được thực thi, chuyên gia y tế Michael Osterholm lại đưa ra cái nhìn lạc quan khi nhận định ổ dịch này đang ở cuối chu kỳ lây nhiễm. Ông nhấn mạnh rằng Hantavirus có khả năng lây từ người sang người rất hạn chế và cực kỳ hiếm gặp, thường chỉ xảy ra khi bệnh nhân đã phát tác triệu chứng.
Theo Tiến sĩ Osterholm, việc kiểm soát dịch bệnh này tương đối đơn giản thông qua theo dõi thân nhiệt và sử dụng khẩu trang N95, đồng thời tin tưởng rằng sự việc sẽ sớm lắng xuống trong vài ngày tới khi các quy trình giám sát y tế được tuân thủ nghiêm ngặt.
Một con ngỗng tại sở thú ở Mỹ đã khiến nhiều du khách bất ngờ khi ngang nhiên đối đầu với hổ và buộc con thú săn mồi khổng lồ phải bỏ đi.
Theo các nhân chứng có mặt tại hiện trường, khoảnh khắc con ngỗng xuất hiện trong chuồng hổ, nhiều du khách đã vô cùng lo lắng, bởi họ cho rằng hổ sẽ nhanh chóng ăn thịt ngỗng.
Tuy nhiên, diễn biến sau đó hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của mọi người. Thay vì hoảng sợ bỏ chạy, con ngỗng lại chủ động xù lông, liên tục kêu lớn rồi lao thẳng về phía con hổ.
Trước thái độ hung hăng đầy bất ngờ của đối thủ nhỏ bé, con hổ tỏ ra dè chừng và lùi lại phía sau.
Sau vài phút giằng co, hổ bất ngờ quay đầu bỏ đi, để "võ đài" lạicho con ngỗng đứng hiên ngang trong chuồng như thể vừa giành chiến thắng.
Các chuyên gia động vật cho biết ngỗng là loài có tính lãnh thổ khá cao và có thể trở nên rất hung dữ khi cảm thấy bị đe dọa. Tuy nhiên, việc ngỗng dám chủ động đối đầu với hổ vẫn được xem là tình huống cực kỳ hiếm gặp.
Qua đoạn video giám sát, người mẹ phát hiện người giữ trẻ đã ru em bé ngủ. Em bé đang ngủ say trong nôi, trong khi người giữ trẻ trông nom bé lại không hề xem điện thoại hay ngủ cùng mà làm một việc khác.
Đối với các bà mẹ mới sinh, việc cân bằng giữa chăm sóc sau sinh và chăm sóc con cái vô cùng khó khăn, đặc biệt là việc cho con bú đêm và khi con quấy khóc, khiến những bà mẹ vốn đã mệt mỏi càng thêm kiệt sức.
Vì vậy, nhiều gia đình thuê người giữ trẻ để giúp giảm bớt gánh nặng này. Tuy nhiên, làm sao họ có thể tin tưởng một người lạ chăm sóc con mình? Nhiều gia đình lựa chọn lắp đặt camera an ninh để theo dõi việc người giữ trẻ chăm sóc em bé.
Một người mẹ ở Trung Quốc, sức khỏe không tốt sau khi sinh con và người thân lớn tuổi không thể đến giúp đỡ, đã thuê một người giữ trẻ theo lời giới thiệu của một người bạn. Người giữ trẻ rất chu đáo và giúp đỡ người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ vẫn lo lắng.
Vì vậy bà theo dõi việc người giữ trẻ chăm sóc em bé mỗi ngày qua camera an ninh. Khi nhìn thấy những gì trên màn hình, bà không kìm được nước mắt.
Qua đoạn video giám sát, người mẹ phát hiện người giữ trẻ đã ru em bé ngủ. Em bé đang ngủ say trong nôi, trong khi người giữ trẻ trông nom bé.
Tuy nhiên, tay cô ấy liên tục di chuyển thứ gì đó (như trong hình trên). Cô ấy đang làm gì vậy?
Sau khi xem đi xem lại đoạn phim camera an ninh vài lần, cuối cùng mẹ cũng hiểu ra. Cô bảo mẫu đang dùng cuộn giấy vệ sinh cầm trên tay để tập gói hoành thánh (tên một món ăn của người Trung Quốc - PV).
Vài ngày trước đó, mẹ có nhắc đến việc muốn ăn hoành thánh, nhưng không ai trong gia đình biết cách làm nên chưa được ăn. Bản thân mẹ cũng quên mất mình đã nói điều đó, nhưng cô bảo mẫu đã nhớ và luyện tập đi luyện tập lại nhiều lần.
Thấy vậy, mẹ không kìm được nước mắt, nói rằng: "Mẹ thật may mắn khi tìm được một cô bảo mẫu tuyệt vời như vậy".
Những bình luận phổ biến từ cư dân mạng khiến nhiều người cũng phải chú ý: "Trong thế giới ngày nay, khi mối quan hệ giữa chủ nhà và người giữ trẻ rất căng thẳng, thật là một điều đáng mừng khi thấy tin tức về việc chủ nhà và người giữ trẻ hòa thuận với nhau. Tôi hy vọng người mẹ này sẽ đối xử tốt hơn với người giữ trẻ, tăng lương cho cô ấy, và cô ấy đã rất tận tâm chăm sóc đứa trẻ".
"Cô bảo mẫu này thật sự tận tâm. Ngay cả các bà mẹ cũng không thể không dùng điện thoại khi trông con, nhưng cô bảo mẫu này thì không. Và khi rảnh rỗi, cô ấy luôn nghĩ xem mình có thể làm gì cho chủ nhà. Tôi rất cảm động".
"Tôi vẫn tin rằng trên thế giới này có nhiều người tốt hơn người xấu. Tôi tin rằng người mẹ này đối xử rất tốt với người giữ trẻ, đó là lý do tại sao người giữ trẻ lại tận tâm với bà ấy đến vậy".
Đằng sau câu chuyện này, điều nhiều bậc cha mẹ quan tâm hơn cả là làm thế nào để lựa chọn được một người bảo mẫu đáng tin cậy, có thể yên tâm giao con trong những thời điểm nhạy cảm nhất.
Trên thực tế, yếu tố đầu tiên không phải là kinh nghiệm hay lời giới thiệu, mà là thái độ và nhân cách. Một người giữ trẻ phù hợp thường thể hiện sự kiên nhẫn, nhẹ nhàng, biết quan sát và thực sự có tình cảm với trẻ nhỏ. Khi phỏng vấn, cha mẹ nên dành thời gian trò chuyện trực tiếp, đặt ra các tình huống cụ thể để xem cách họ xử lý, đồng thời quan sát cách họ tương tác với em bé.
Ngoài ra, việc kiểm tra thông tin cá nhân rõ ràng, tham khảo từ người quen hoặc gia đình từng thuê trước đó cũng là bước cần thiết để giảm thiểu rủi ro.
Bên cạnh việc “chọn đúng người”, xây dựng sự tin tưởng còn đến từ cách gia đình thiết lập môi trường làm việc rõ ràng và tôn trọng.
Cha mẹ nên trao đổi thẳng thắn về nguyên tắc chăm sóc trẻ, thói quen sinh hoạt, cũng như những điều cần lưu ý để tránh hiểu lầm trong quá trình làm việc. Việc lắp camera giám sát có thể hỗ trợ theo dõi, nhưng không nên trở thành công cụ gây áp lực, mà nên kết hợp với giao tiếp cởi mở và đánh giá công bằng.
Khi người bảo mẫu cảm thấy được tin tưởng và tôn trọng, họ sẽ có xu hướng làm việc có trách nhiệm và gắn bó hơn.
Và cuối cùng, sự an toàn của con trẻ không chỉ nằm ở việc kiểm soát, mà còn đến từ việc lựa chọn đúng người và nuôi dưỡng một mối quan hệ dựa trên sự chân thành, minh bạch và thấu hiểu lâu dài.
Vợ ngoại tình bỏ trốn, chồng lập tức cưới vợ 'đối thủ' khiến cả làng sửng sốt
Câu chuyện hôn nhân đầy éo le khiến mạng xã hội xôn xao khi một người đàn ông quyết định cưới chính vợ của người đã ngoại tình với vợ mình để "trả thù".
Theo truyền thông địa phương, vụ ngoại tình gây xôn xao xảy ra tại Khagaria, bang Bihar (Ấn Độ).
Người phụ nữ tên Ruby Devi kết hôn với Neeraj Singh từ năm 2009 và có với nhau 4 người con. Những tưởng cuộc sống gia đình êm ấm, nhưng đầu năm 2022, Neeraj phát hiện vợ mình có quan hệ ngoài luồng với Mukesh, một người đàn ông cũng đã có gia đình.
Điều khiến nhiều người bất ngờ là vợ của Mukesh cũng tên Ruby Devi. Hai người đã có với nhau 2 con chung.
Vợ ngoại tình bỏ đi, chồng tìm cách "đáp trả"
Đến khoảng tháng 2/2022, Ruby Devi bỏ nhà ra đi cùng Mukesh và mang theo 3 người con. Không lâu sau đó, cả hai tổ chức kết hôn với nhau.
Người dân địa phương cho biết Mukesh và Ruby Devi thực chất từng yêu nhau từ trước, nhưng vì nhiều lý do nên mỗi người lại lập gia đình riêng. Sau nhiều năm, họ nối lại tình cảm rồi quyết định bỏ đi cùng nhau.
Biết chuyện, Neeraj Singh vô cùng phẫn nộ. Anh từng đệ đơn kiện Mukesh với cáo buộc bắt cóc vợ mình nhưng vụ việc không có kết quả như mong muốn.
Trong khi đó, người vợ bị bỏ lại của Mukesh cũng rơi vào cảnh đau khổ khi chồng bỏ đi theo người phụ nữ khác, để lại cô một mình nuôi 2 con nhỏ.
Cuộc hôn nhân "trả thù" gây tranh cãi trên mạng xã hội
Sau biến cố, Neeraj bằng cách nào đó đã liên lạc được với vợ của Mukesh. Ban đầu cả hai chỉ trò chuyện để chia sẻ hoàn cảnh, nhưng dần dần mối quan hệ trở nên thân thiết hơn.
Họ thường xuyên gọi điện, gặp gỡ rồi nảy sinh tình cảm. Khoảng một năm sau ngày bị vợ bỏ đi, Neeraj quyết định tổ chức đám cưới với chính vợ của Mukesh.
Hiện tại, cặp đôi đang cùng nhau chăm sóc 3 người con, gồm 1 con riêng của chồng và 2 con riêng của vợ.
Câu chuyện "đổi vợ" hi hữu này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và tạo ra nhiều luồng tranh luận.
Không ít người cho rằng đây là màn "trả thù đời thực" khó tin, trong khi nhiều ý kiến khác nhận định cả hai cuộc hôn nhân đều bắt nguồn từ những quyết định cảm tính nên khó có được hạnh phúc lâu dài.
Một số cư dân mạng bình luận hài hước rằng: "Cuối cùng thì hai người đàn ông vẫn đều cưới người tên Ruby Devi", hay "Đám trẻ sau này chắc sẽ rất khó giải thích mối quan hệ gia đình".
Bên cạnh đó, cũng có người cho rằng những người trong cuộc rồi sẽ phải trả giá cho quyết định bốc đồng của mình, bởi việc ngoại tình hay kết hôn để trả thù đều có thể để lại tổn thương lâu dài cho con cái và gia đình.
Lý do đàn ông và phụ nữ ngoại tình khác nhau
Theo Tiến sĩ Robert Weiss – chuyên gia trị liệu tình dục người Mỹ, đàn ông và phụ nữ có xu hướng ngoại tình vì những nguyên nhân rất khác nhau.
Với nhiều đàn ông, ngoại tình đôi khi chỉ xuất phát từ nhu cầu thể xác hoặc sự hấp dẫn nhất thời. Họ có thể lừa dối bạn đời dù vẫn yêu vợ và hài lòng với hôn nhân. Không ít người xem ngoại tình là hành động bốc đồng, không gắn liền với tình cảm hay ý định ly hôn.
Trong khi đó, phụ nữ ngoại tình thường liên quan nhiều đến cảm xúc. Họ khó tách rời tình yêu và sự thân mật thể xác. Phần lớn phụ nữ chỉ ngoại tình khi không còn hạnh phúc trong hôn nhân hoặc đã thực sự rung động trước một người đàn ông khác.
Các chuyên gia cho rằng sự khác biệt này chịu ảnh hưởng từ tâm lý và quá trình tiến hóa lâu dài.
Đàn ông thường bị chi phối mạnh bởi yếu tố sinh lý, còn phụ nữ có xu hướng cân nhắc cảm xúc, sự an toàn và tương lai của mối quan hệ trước khi bước vào một cuộc tình ngoài luồng.
Cũng vì vậy, khi phụ nữ ngoại tình, nguy cơ hôn nhân tan vỡ thường cao hơn. Bởi nhiều trường hợp, họ không chỉ phản bội về thể xác mà còn đã rời khỏi mối quan hệ về mặt cảm xúc.
Mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ, những giọt nước liêu xiêu bám vào kính, trượt dài như những vệt nước mắt không tên. Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ, tay ôm chặt chiếc áo len cũ, lòng nặng trĩu.
Căn phòng này, dù ấm áp với ánh đèn vàng dịu, vẫn không xua tan được cảm giác cô đơn đang gậm nhấm trái tim tôi. Trong bụng, một mầm sống bé nhỏ đang lớn lên từng ngày, là bí mật tôi giữ kín với cả thế giới, kể cả người đàn ông đã từng là tất cả đối với tôi – Minh Khang, người yêu cũ, nay là một tỷ phú lẫy lừng.
Tôi và Khang từng có một tình yêu đẹp như mơ. Anh, với ánh mắt sắc sảo nhưng dịu dàng, đã từng hứa sẽ cho tôi cả thế giới. Nhưng thế giới ấy, hóa ra, không đủ chỗ cho tôi khi anh bước vào giới thượng lưu, nơi những bữa tiệc xa hoa và những mối quan hệ quyền lực ngự trị. Chúng tôi chia tay trong lặng lẽ, không một lời trách móc, chỉ có tôi ôm nỗi đau rời khỏi căn hộ sang trọng của anh, mang theo một vết thương lòng và… một sinh linh bé bỏng mà tôi chỉ phát hiện ra sau đó.
Tôi quyết định làm mẹ đơn thân. Không phải vì tôi không còn yêu Khang, mà vì tôi không muốn mình và con trở thành gánh nặng, hay tệ hơn, là một quân cờ trong ván cờ quyền lực của anh. Tôi chuyển đến một thị trấn nhỏ, sống giản dị, làm việc tại một tiệm sách cũ, nơi mùi giấy và mực in luôn làm tôi bình yên. Nhưng cuộc sống, như một cuốn tiểu thuyết đầy bất ngờ, chẳng bao giờ để tôi yên.
Hôm ấy, trời đổ mưa lớn. Tôi khoác áo mưa, che ô, bước vội đến bệnh viện để khám thai định kỳ. Cái thai đã được ba tháng, và mỗi lần nghe nhịp tim con qua máy siêu âm, tôi như được tiếp thêm sức mạnh để đối mặt với mọi khó khăn. Nhưng khi vừa bước vào hành lang bệnh viện, tôi khựng lại. Đứng đó, dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, là Minh Khang. Anh vẫn phong độ như ngày nào, vest đen ôm sát, tóc chải gọn gàng, nhưng ánh mắt anh giờ đây xa lạ, như thể tôi chỉ là một người qua đường.
Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, xinh đẹp, váy áo lộng lẫy, tay đeo vòng ngọc trai đắt tiền. Cô ta khoác tay anh, cười nói ríu rít, giọng trong trẻo như chuông bạc. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Tôi cúi đầu, vội vã bước qua, hy vọng anh không nhận ra. Nhưng đời nào số phận dễ dàng với tôi đến thế.
“Anh Khang, cô ấy là ai vậy?" Giọng cô gái vang lên, sắc lẹm, khiến tôi bất giác dừng bước.
Khang quay lại, ánh mắt anh chạm vào tôi. Trong một thoáng, tôi thấy một tia sáng lóe lên trong đôi mắt ấy, như thể ký ức cũ ùa về. Nhưng rồi anh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng. “Chỉ là… người quen cũ,” anh đáp, giọng đều đều.
Người quen cũ. Ba từ ấy như mũi dao đâm vào tim tôi. Tôi mỉm cười nhạt, quay đi, nhưng cô gái kia không buông tha. Cô ta bước tới, nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt đầy tò mò xen lẫn khinh miệt. “Chị đến đây làm gì vậy? Khám bệnh à?” Cô ta hỏi, giọng ngọt ngào nhưng đầy ý tứ.
Tôi siết chặt tay, cố giữ bình tĩnh. “Ừ, khám bệnh,” tôi đáp ngắn gọn, không muốn dây dưa. Nhưng rồi, như một cơn gió độc, cô ta nhìn xuống chiếc túi tôi cầm, nơi lộ ra một tờ giấy siêu âm. Mắt cô ta sáng lên, môi nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Ồ, khám thai à? Chúc mừng chị nhé! Ai là bố đứa bé vậy?” Cô ta hỏi, giọng điệu như đang đào bới một bí mật."
Tôi tái mặt, không đáp. Khang, đứng sau cô ta, cau mày, ánh mắt dò xét. Tôi biết, nếu để anh nhìn thấy tờ siêu âm, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Tôi vội vàng nhét tờ giấy vào túi, lẩm bẩm xin lỗi rồi lao ra ngoài, bất chấp cơn mưa đang trút xuống như xối.
Mưa lạnh buốt thấm qua áo, nhưng tôi không dừng lại. Tôi chạy, chạy mãi, như thể muốn trốn khỏi tất cả – Khang, cô gái kia, và cả quá khứ đang bám riết lấy tôi. Đến khi kiệt sức, tôi ngồi sụp xuống một băng ghế công viên, ôm mặt khóc nức nở. Con tôi, đứa bé vô tội, liệu có đáng phải chịu đựng những điều này?
Đêm đó, tôi nằm trên giường, tay đặt lên bụng, thì thầm với con: “Mẹ xin lỗi, nhưng mẹ sẽ bảo vệ con, dù có chuyện gì xảy ra.” Tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc, rằng Khang sẽ không bao giờ tìm đến tôi. Nhưng tôi đã lầm.
Sáng hôm sau, khi tôi đang sắp xếp sách trong tiệm, chuông cửa reo. Tôi ngẩng lên, và tim như ngừng đập. Minh Khang đứng đó, một mình, áo sơ mi ướt sũng vì mưa, tóc rối bù, nhưng ánh mắt anh đầy quyết tâm. Anh bước vào, đóng cửa lại, và không để tôi kịp phản ứng, anh nói: “Tại sao em không nói với anh về đứa bé?”
Tôi sững sờ. Làm sao anh biết? Tôi lắp bắp: “Anh… anh nói gì vậy?”
Khang rút từ túi áo một tờ giấy siêu âm – tờ giấy tôi đã làm rơi trong lúc hoảng loạn ở bệnh viện. “Em nghĩ anh ngu ngốc đến mức không nhận ra sao? Đây là con của anh, phải không, Linh?”
Tôi cắn môi, nước mắt chực trào. “Anh không cần phải bận tâm. Tôi sẽ tự nuôi con.
Khang bước tới, nắm lấy tay tôi, giọng anh run lên: “Em nghĩ anh sẽ để em một mình sao? Linh, anh chưa bao giờ ngừng yêu em. Cô gái hôm qua… cô ấy chỉ là con gái của một đối tác, anh đưa cô ấy đi khám bệnh thay cho bố cô ấy. Anh không có gì với cô ta cả.”
Tôi ngỡ ngàng, nhưng vẫn cố gằng giữ khoảng cách. “Vậy thì sao? Anh và tôi, chúng ta đã kết thúc rồi. Anh có thế giới của anh, tôi có cuộc sống của tôi.”
Khang lắc đầu, ánh mắt anh đau đáu. “Không, Linh. Anh đã sai khi để em rời đi. Anh đã nghĩ mình cần danh vọng, tiền bạc, nhưng tất cả những thứ đó chẳng nghĩa lý gì nếu không có em. Hãy cho anh một cơ hội, để anh được làm cha, làm người đàn ông của em.”
Tôi đứng đó, trái tim như bị xé làm đôi. Một phần muốn tin anh, muốn quay về những ngày tháng cũ. Nhưng phần khác lại sợ hãi – sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, và khi tỉnh dậy, tôi sẽ lại chỉ có một mình.
Câu chuyện tưởng chừng sẽ kết thúc với một cái ôm hòa giải, nhưng cuộc sống luôn thích đùa giỡn với tôi. Một tuần sau, khi tôi đang cân nhắc lời đề nghị của Khang, một lá thư được gửi đến tiệm sách. Không đề tên người gửi, chỉ có một dòng chữ viết tay: “Đứa bé không phải con của Minh Khang. Hãy cẩn thận.”
Tôi chết lặng. Lá thư kèm theo một kết quả xét nghiệm ADN, cho thấy Khang không phải là cha của đứa bé. Nhưng điều kỳ lạ là, tôi chưa từng làm xét nghiệm này. Ai đã làm? Và tại sao?
Tôi gọi cho Khang, yêu cầu anh gặp tôi. Khi anh đến, tôi đưa lá thư ra, giọng run rẩy: “Giải thích đi. Đây là gì?”
Khang đọc lá thư, mặt anh tái mét. Anh lắc đầu: “Linh, anh thề, anh không biết gì về chuyện này. Nhưng… có một điều anh chưa nói với em. Hôm em làm rơi tờ siêu âm, không chỉ anh nhặt được. Cô gái hôm đó, cô ta đã chụp lại nó trước khi anh kịp lấy.”
Tôi bàng hoàng. Cô gái ấy, người mà Khang nói chỉ là con gái đối tác, hóa ra lại là một con cờ trong ván cờ lớn hơn. Cô ta, vì ghen tuông hay vì lợi ích gia đình, đã cố tình tạo ra lá thư giả để chia rẽ chúng tôi.
Nhưng sự thật vẫn khiến tôi rùng mình. Tôi quyết định làm lại xét nghiệm ADN, và kết quả thật sự khiến cả tôi và Khang sững sờ: đứa bé không phải con của anh. Trong một khoảnh khắc đau đớn, tôi nhớ ra một lần duy nhất, trong cơn say sau khi chia tay Khang, tôi đã qua đêm với một người đàn ông lạ mặt – người mà tôi chưa từng gặp lại.
Tôi nhìn Khang, nước mắt lăn dài. “Anh đi đi. Tôi không xứng với anh.”
Nhưng Khang không rời đi. Anh nắm tay tôi, giọng kiên định: “Linh, anh không quan tâm đứa bé là con ai. Anh yêu em, và anh sẽ yêu cả con của em. Hãy để anh ở lại.”
Dưới cơn mưa lất phất, tôi gục vào lòng anh, khóc như một đứa trẻ. Cuộc sống vẫn đầy rẫy những bất ngờ, nhưng lần này, tôi biết mình không còn đơn độc.
Có những thói quen được thực hiện ngay sau khi thức dậy không chỉ ảnh hưởng đến năng lượng và tâm trạng trong ngày mà còn tác động lâu dài đến tuổi thọ.
Vì sao buổi sáng khoa học có thể giúp kéo dài tuổi thọ?
Nhiều nghiên cứu cho thấy những thói quen được thực hiện ngay sau khi thức dậy không chỉ ảnh hưởng đến mức năng lượng và tâm trạng trong ngày mà còn tác động lâu dài đến sức khỏe và tuổi thọ.
Một buổi sáng khoa học giúp cơ thể khởi động nhẹ nhàng sau giấc ngủ, hỗ trợ tuần hoàn máu, ổn định đồng hồ sinh học và giảm nguy cơ mắc các bệnh mạn tính như tim mạch, tăng huyết áp hay rối loạn chuyển hóa. Đây cũng được xem là một trong những thói quen đơn giản giúp sống thọ, nâng cao chất lượng cuộc sống khi tuổi cà
Theo Michael Breus - chuyên gia về giấc ngủ tại Trung tâm Y học Giấc ngủ California (Mỹ), cơ thể con người cần một khoảng thời gian ngắn sau khi thức dậy để chuyển từ trạng thái nghỉ ngơi sang tỉnh táo hoàn toàn. Những thói quen tích cực như uống nước, tiếp xúc ánh sáng tự nhiên, hít thở sâu hay vận động nhẹ vào buổi sáng có thể giúp đồng hồ sinh học hoạt động ổn định hơn, từ đó cải thiện sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.
Các chuyên gia cũng cho rằng duy trì nếp sinh hoạt lành mạnh vào buổi sáng giúp cơ thể thích nghi tốt hơn với quá trình lão hóa, đặc biệt ở người trung niên và lớn tuổi. Đây được xem là một trong những thói quen đơn giản nhưng có lợi cho sức khỏe lâu dài và góp phần nâng cao tuổi thọ.
5 việc sau tuổi 50 nên làm để sống thọ, không bệnh tật
Hít thở sâu, tránh bật dậy đột ngột
Sau 6–8 tiếng nằm ngủ, nếu ngồi hoặc đứng dậy quá nhanh, máu có thể chưa kịp lưu thông lên não, dễ gây chóng mặt, choáng váng, đặc biệt ở người lớn tuổi hoặc người có bệnh nền tim mạch, huyết áp.
Các chuyên gia khuyến nghị sau khi thức dậy nên nằm thư giãn vài phút, kết hợp hít thở sâu và thực hiện một số động tác giãn cơ nhẹ để thúc đẩy tuần hoàn máu và giúp cơ thể thích nghi dần với trạng thái tỉnh táo.
Uống nước ấm giúp cơ thể “khởi động”
Uống một cốc nước ấm vào buổi sáng được xem là thói quen tốt cho hệ tiêu hóa và tuần hoàn. Nước ấm giúp làm dịu cổ họng, kích thích hoạt động của đường ruột và hỗ trợ lưu thông máu hiệu quả hơn.
Đối với người thường xuyên ở phòng máy lạnh, có bệnh hô hấp hoặc dễ cảm lạnh, nước ấm còn giúp làm ẩm niêm mạc và tạo cảm giác dễ chịu cho cơ thể.
Đi vệ sinh đúng giờ giúp giảm táo bón
Hình thành thói quen đi đại tiện vào buổi sáng giúp cơ thể đào thải chất cặn bã, giảm áp lực cho hệ tiêu hóa và hạn chế nguy cơ táo bón kéo dài.
Theo các chuyên gia, việc duy trì giờ đi vệ sinh đều đặn còn hỗ trợ kiểm soát cân nặng và giúp cơ thể hoạt động hiệu quả hơn.
Vận động nhẹ giúp tăng năng lượng
Tập thể dục buổi sáng giúp cơ thể tỉnh táo, cải thiện tâm trạng và tăng hiệu quả làm việc trong ngày. Sau một đêm nghỉ ngơi, các nhóm cơ đã được phục hồi nên cơ thể có thể vận động tốt hơn.
Người trung niên có thể lựa chọn các bài tập nhẹ như đi bộ, đạp xe, yoga hoặc chạy bộ khoảng 15–20 phút để tăng cường tuần hoàn và duy trì sức khỏe tim mạch.
Tắm nắng sớm hỗ trợ giấc ngủ và miễn dịch
Ánh nắng buổi sáng giúp cơ thể tổng hợp vitamin D tự nhiên, tốt cho xương và hệ miễn dịch. Thời điểm phù hợp để tắm nắng thường từ 6–8 giờ sáng.
Ngoài ra, ánh sáng mặt trời còn kích thích cơ thể sản sinh serotonin – hormone giúp cải thiện tâm trạng, tăng sự tỉnh táo và hỗ trợ điều hòa giấc ngủ.
Ăn sáng đầy đủ
Các chuyên gia cảnh báo bỏ bữa sáng dễ khiến cơ thể thiếu năng lượng, giảm tập trung và tăng nguy cơ ăn quá nhiều vào các bữa sau.
Một bữa sáng đầy đủ dưỡng chất giúp ổn định đường huyết, hỗ trợ hệ tiêu hóa và cung cấp năng lượng cho cả ngày làm việc. Người sau 50 tuổi nên ưu tiên các thực phẩm giàu đạm, chất xơ và hạn chế đồ ăn nhiều dầu mỡ hoặc quá ngọt.
3 việc người sau tuổi 50 không nên làm để sống thọ
Đừng bỏ bữa sáng khi thức dậy
Bữa sáng giúp cung cấp năng lượng cho cơ thể sau một đêm dài. Thường xuyên bỏ bữa sáng có thể làm tăng nguy cơ bệnh tiêu hóa, rối loạn chuyển hóa và béo phì. Các chuyên gia khuyến cáo nên ăn sáng đầy đủ với thực phẩm lành mạnh như trứng, sữa, ngũ cốc nguyên hạt, rau xanh và trái cây.
Đừng hút thuốc vào buổi sáng
Hút thuốc ngay sau khi thức dậy có thể gây hại lớn cho phổi, tim mạch và làm tăng nguy cơ đột quỵ. Thói quen này cũng liên quan mật thiết đến nhiều bệnh mạn tính nguy hiểm như ung thư phổi và bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính.
Đừng nhịn tiểu vào buổi sáng
Sau một đêm dài, nước tiểu trở nên cô đặc hơn nên việc nhịn tiểu có thể gây áp lực lên bàng quang và thận. Các chuyên gia khuyến cáo nên đi vệ sinh ngay sau khi thức dậy để giúp cơ thể đào thải chất cặn bã tốt hơn.
Sau kỳ nghỉ có lẽ là tồi tệ nhất trong đời, toàn bộ 140 hành khách trên tàu du lịch MV Hondius, tâm điểm của đợt bùng phát virus hantavirus nguy hiểm , đang rời tàu tại quần đảo Canary của Tây Ban Nha hôm nay.
Sau khi được các nhà chức trách Tây Ban Nha kiểm tra các triệu chứng của virus, họ sẽ bay trở về nước mình.
Mười bảy người Mỹ trên tàu sẽ là những người cuối cùng được sơ tán.
Sau khi trở về Hoa Kỳ, những hành khách này sẽ được đưa đến một trung tâm y tế ở Nebraska để kiểm tra sức khỏe.
Fox News đưa tin:
17 người Mỹ trên tàu MV Hondius sẽ được đưa đến một trung tâm y tế ở Nebraska bằng máy bay sau khi các quan chức y tế cho phép họ xuống tàu.
Một quan chức của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) nói với ABC News sáng thứ Bảy rằng các quan chức liên bang hiện không có kế hoạch bắt buộc cách ly khi các hành khách người Mỹ đến Nebraska.
Theo lời quan chức này, thay vào đó, họ sẽ được kiểm tra sức khỏe khi đến Mỹ và hoặc sẽ ở lại một thời gian ngắn tại Đơn vị Kiểm dịch Quốc gia của Nebraska hoặc trở về nhà để theo dõi các triệu chứng trong 42 ngày đồng thời giữ liên lạc với các cơ quan y tế địa phương.
Đoạn video của Fox News này có một số cảnh quay từ hiện trường:
🚨#BREAKING: At this time at least 17 Americans are reportedly among the passengers now being evacuated from a cruise ship linked to a deadly hantavirus outbreak.
The World Health Organization has confirmed that three people onboard have passed away connected to the outbreak… pic.twitter.com/IlLy4gl27F
Phóng viên Ramy Inocencio của đài CBS News đã đưa tin về chuyến bay mà các hành khách người Mỹ sẽ đi từ hiện trường:
The 17 or so Americans on the hantavirus-hit MV Hondius will be the last to leave the ship today after it dropped anchor in the waters off Tenerife in the Canary Islands before sunrise. CBS News is tracking a flight that left Atlanta, Georgia on a direct course for Tenerife South… pic.twitter.com/OM8BP5uNsI
Khoảng 17 người Mỹ trên tàu MV Hondius bị ảnh hưởng bởi virus hantavirus sẽ là những người cuối cùng rời tàu hôm nay sau khi nó thả neo ở vùng biển ngoài khơi Tenerife thuộc quần đảo Canary trước bình minh. CBS News đang theo dõi một chuyến bay khởi hành từ Atlanta, Georgia, bay thẳng đến sân bay Tenerife South, chỉ cách nơi tàu Hondius cho hành khách xuống tàu khoảng 10 phút.
CBS News đã liên hệ với CDC Hoa Kỳ và chính phủ Tây Ban Nha nhưng cả hai đều không đưa ra bình luận. Một cư dân địa phương ở Tenerife nói với chúng tôi rằng hòn đảo này "chưa bao giờ" có bất kỳ chuyến bay thẳng nào từ Hoa Kỳ băng qua Đại Tây Dương - cho đến hôm nay. @RamyInocencio đang có mặt tại Tenerife.
Như các bạn đã biết, ba hành khách trên tàu du lịch đã tử vong sau khi nhiễm virus hantavirus. Và tổng cộng có tám người bị bệnh do virus này.
Hôm qua, danh tính của cặp vợ chồng người Hà Lan, những người đầu tiên qua đời, đã được công bố rộng rãi.
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.