Trong dòng chảy hỗn mang của thời cuộc, khi những con số tăng trưởng được tô vẽ bằng gam màu hồng rực rỡ, thì ở những góc khuất của quyền lực và đời sống, những nghịch lý đang hiện ra chát đắng. Người dân Việt đang phải chứng kiến những vở kịch mà ở đó, ranh giới giữa công lý và lợi ích nhóm, giữa quản lý và tận thu trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Siêu dự án Long Thành: Đôi cánh bay cao hay mâm cỗ của các nhóm lợi ích?
Sân bay Long Thành không chỉ đơn thuần là một công trường khổng lồ với mây bụi và tiếng máy nổ đêm ngày. Nó đang dần hiện nguyên hình là một "mâm cỗ" béo bở trị giá 16 tỷ USD, nơi các khối quyền lực đang âm thầm đấu đá quyết liệt. Nực cười thay, khi những gói thầu quan trọng bị đóng băng vì sự chậm trễ, người ta lại dùng cái mác "bí mật nhà nước" và Nghị quyết 29 như một tấm khiên vạn năng để che đậy những mối quan hệ dây mơ rễ má. Tập đoàn Xuân Cầu và những nhân vật đứng sau đang đóng vai trò gì? Là doanh nghiệp tiên phong hay chỉ là "sân sau" được dọn sẵn chỗ để chia chác?

Sự đối đầu ngầm giữa hai lực lượng nòng cốt tại đây không còn là lời đồn thổi. "Một rừng không thể có hai cọp", khi một bên nắm giữ thanh bảo kiếm pháp lý để "xử lý có kiểm soát", còn một bên gánh vác an ninh quốc phòng với cái nhìn khắt khe về địa chính trị, thì sự va chạm là điều khó tránh. Khi hai "hổ" tranh giành miếng mồi, chỉ có tiến độ dự án là sa lầy và tiền thuế của dân là bốc hơi theo mây khói. Sai phạm được phù phép thành "chi phí phát triển", còn lợi ích nhóm thì ung dung đút túi. Long Thành đang trở thành bài kiểm tra cay đắng: Liệu đây là đôi cánh để Việt Nam bay cao, hay chỉ là một cái hố không đáy để các nhóm quyền lực chia chác trên lưng nhân dân?
Nghệ thuật "che chắn" và chiếc sắc phục bẻ cong ống kính
Thật là một sự im lặng đầy tính kỹ thuật và nghệ thuật dàn dựng! Khi một người dân thấp cổ bé họng lỡ chân ga gây tai nạn, hình ảnh camera sẽ được trích xuất nhanh hơn vận tốc ánh sáng, danh tính phơi bày để cộng đồng mạng vào "lên lớp" đạo đức. Thế nhưng, trong vụ việc của Thiếu tá Nguyễn Quang Hoàng, cỗ máy minh bạch vốn nổi tiếng hiệu quả của lực lượng hành pháp dường như lại bị "kẹt xích" một cách bí ẩn.
Phải chăng chiếc sắc phục trên người có khả năng bẻ cong ống kính camera, hay thẩm quyền công bố thông tin đang bận rộn tìm một góc chụp thật "nhân văn" cho một sai lầm chết người? Công lý lẽ ra phải mù quáng để không nhìn vào địa vị, thì nay dường như lại quá "tinh tường" khi biết cách che đậy gương mặt của đồng đội. Khi chiếc phù hiệu trở thành tấm khiên bảo vệ cho sai trái, thì đồn cảnh sát không còn là biểu tượng của công lý mà trở thành nơi trú ẩn cho những đặc quyền tối tăm. "Đời xưa trả báo thì chầy, đời nay trả báo trao tay nhãn tiền", sự bao che hệ thống chỉ làm xói mòn lòng tin vốn đã mỏng manh của nhân dân.
Chống tin giả hay chiến dịch bảo vệ "Long nhan"?
Thật cảm động khi thấy Bộ Công an lo lắng cho sự trong sạch của không gian mạng, nhưng nực cười thay, mục tiêu tối thượng không phải là bảo vệ dân khỏi lừa đảo, mà là canh giữ "uy tín" cho các bậc bề trên. Việc đề xuất lập trung tâm chống tin giả thực chất là một bước đi tàn nhẫn để chuẩn hóa sự im lặng. Trong bảng xếp hạng nguy hại, nỗi đau của dân chỉ là chuyện "vặt rãnh" mức độ thấp, còn một lời chỉ trích nhắm vào lãnh đạo lại được đôn lên hàng "nguy hại đặc biệt".
Đây là một sự thú nhận công khai: Hình ảnh của giới tinh hoa quan trọng hơn sinh mệnh của nhân dân. Dưới thời tân quyền lực, cảnh sát đang phình to như một con quái vật, vươn vòi rình rập từng bình luận trên mạng xã hội. Một chính quyền tự tin sẽ dùng sự thật để đối thoại, còn một quyền lực bất an mới phải dựng lên cả một bộ máy khổng lồ để săn lùng những tiếng nói trái chiều. Khi việc bảo vệ "long nhan" trở thành nhiệm vụ chính trị hàng đầu, thì tự do ngôn luận chỉ còn là một xác khô trên những tờ nghị quyết vô hồn.
Vỉa hè Hà Nội: Khi mét vuông gạch lát đắt ngang sàn vàng
Chào mừng bạn đến với kỷ nguyên "vỉa hè đắt ngang sàn vàng" tại Hà Nội! Với đề xuất tăng phí sử dụng lòng đường, hè phố lên tới 400.000 đồng/m²/tháng, UBND Hà Nội vừa chính thức biến những mét vuông gạch lát vỡ nát thành những "mỏ kim cương" lộ thiên. Chỉ bằng một văn bản, chính quyền đã biến không gian công cộng thành một món hàng xa xỉ phẩm.
Trong khi người dân còn chưa kịp hoàn hồn sau những đợt tăng giá nhu yếu phẩm, thì cú nhảy vọt phí vỉa hè như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt những người mưu sinh. "Mồm miệng đỡ chân tay", các vị quan chức nói về quản lý đô thị nhưng thực tế là đang thực hiện chiến dịch "quét sạch" người nghèo khỏi lõi đô thị bằng rào cản giá cả. Đừng nhầm lẫn giữa quản lý với việc tận thu. Khi lòng đường bị mang ra đấu giá với mức giá "cắt cổ", thì kẻ hưởng lợi là ngân sách, còn kẻ chịu trận cuối cùng vẫn là người dân lao động. Đây không phải là điều tiết giao thông, đây là một cuộc "xâm chiếm" không gian sống của dân chúng nhân danh quản lý nhà nước.