Phòng mổ số 3, Bệnh viện Bình An, 8 giờ 20 phút sáng.
Bác sĩ Trần Minh Khoa, 60 tuổi, Trưởng khoa Ngoại Thần Kinh, nhìn xuống bàn tay mình. Đôi găng mổ ôm khít, nhưng ngón cái khẽ run. Chỉ một nhịp rất nhẹ đủ để mình ông nhận ra.
“Bác sĩ Khoa, dao mổ,” điều dưỡng nhắc. Ông chớp mắt. Con dao đã nằm trong tay từ lúc nào.
Bệnh nhân 19 tuổi, xuất huyết não do tai nạn giao thông. CT cho thấy khối máu tụ dưới màng cứng, phải mở sọ cấp cứu. Ca mổ thứ mấy ngàn trong đời ông.
“Chúng ta bắt đầu nào.”
Đường rạch chính xác. Khoan sọ. Mở nắp. Máu đông lộ ra. Tay ông lại vững như 20 năm trước. Trong phòng mổ, ông là thần y. Nhưng ngoài phòng mổ, mấy tháng nay có gì đó sai sai.
Tháng thứ nhất.
Bác sĩ Khoa về nhà lúc chiều muộn. Vợ ông, bà Lan, để phần cơm trong lò vi sóng.
“Anh ăn đi, em hâm rồi đó.”
“Anh ăn rồi mà.”
Bà Lan nhìn hộp cơm đã chuẩn bị cho buổi trưa vẫn còn nguyên trong túi xách của ông, không nói gì. Dạo này ông hay vậy. Quên chìa khóa, quên sạc điện thoại, quên cả ngày giỗ bố.
“Bác sĩ Khoa mà quên?” Đồng nghiệp trêu. Ông cười: “Già rồi, thông cảm.”
Ông không già. Ông mới 60 và ông không quên. Ông chỉ không nhớ là mình đã quên.
Tháng thứ ba
“Bác sĩ Khoa, hồ sơ bệnh nhân phòng 504, chú Năm, anh chưa ký xuất viện.”
“Tôi ký chiều qua rồi mà?”
Cô thư ký đưa tập hồ sơ. Trống trơn, chưa có chữ ký nào.
Ông cau mày. Rõ ràng ông nhớ đã ký. Nhớ cả cây bút mực xanh, nhớ cả lúc chú Năm cảm ơn rối rít. Nhưng giấy trắng mực đen thì không.
Tối đó, ông ngồi trong phòng làm việc, viết một dòng vào sổ tay: “Đã ký hồ sơ 504.” Gập lại. Sáng hôm sau mở ra, dòng chữ ở đó, nhưng ông không thể nhớ đã viết lúc nào.
Ông bắt đầu sợ phòng mổ. Không phải sợ máu, sợ chết. Mà ông sợ bàn tay run kia sẽ quay lại. Sợ một ngày ông rạch không còn chính xác, và một người nào đó sẽ không tỉnh lại nữa vì ông.
Ông đi chụp MRI. Tự đọc phim. Não ông, trên hình ảnh, bắt đầu teo ở vùng hồi hải mã. Tuổi tác, bác sĩ chẩn đoán hình ảnh nói. Ông cũng là bác sĩ. Ông biết đó không chỉ là tuổi tác. Ông sợ.
Tháng thứ 12
Bác sĩ Khoa lạc trong chính bệnh viện của mình.
Ông đi từ căng tin về khoa, chỉ 200 mét. Qua khoa Nhi, rẽ trái, thang máy, tầng 7. Ông đã đi mấy chục năm. Hôm đó, ông đứng sững lại ở hành lang khoa Sản, nhìn quanh: Sao mình ở đây?
“Sếp Khoa, tìm ai vậy?” Một điều dưỡng hỏi.
“À… tôi… đi kiểm tra phòng mổ số 8.”
Phòng mổ số 8 đã đóng cửa sửa chữa từ 2 tháng trước.
Bà Lan tìm thấy ông ngồi trong xe ở tầng hầm, máy vẫn nổ.
“Anh làm gì vậy? Em gọi anh 20 cuộc.”
“Ơ, anh đang đợi em mà. Mình hẹn đi ăn?”
“Hôm nay thứ Ba. Mình hẹn thứ Bảy chứ, anh quên à?”
Ông nổi giận: “Tôi không quên! Cô mới là người nhớ nhầm!”
Đêm đó bà Lan khóc. Không phải vì bị ông mắng. Mà vì đây là lần đầu tiên, ông nhìn bà như một người xa lạ trong mấy giây, trước khi ánh mắt ông dịu lại.
Anosognosia. Ông từng biết rõ thuật ngữ này. Bệnh nhân không nhận ra mình đang bệnh. Não tổn thương đúng vùng tự nhận thức. Họ lạc đường, quên tắt bếp, quên vợ con, nhưng khi hỏi thì luôn đáp: “Tôi bình thường. Tôi khỏe.” họ không hề biết họ đã quên.
Ông từng khám các bệnh nhân như thế mỗi tuần. Ông chưa từng nghĩ mình sẽ thành họ.
Hai năm sau.
Sự cố xảy ra ở phòng mổ số 1.
Bệnh nhân nữ, 34 tuổi, u màng não. Ca mổ kéo dài nhiều tiếng đồng hồ. Đến lúc đóng nắp sọ, mọi người thấy ông khựng lại.
“Tiếp theo là gì nhỉ?” Ông hỏi, giọng lí nhí.
Cả ê-kíp nhìn nhau. Bác sĩ phụ mổ lên tiếng: “Dạ, đặt dẫn lưu, rồi khâu da, thưa anh.”
Mồ hôi ông đổ ròng ròng xuống trán. Ông thấy bực chính mình. Ông mổ quy trình này cả nghìn lần. Nhưng trong đầu ông lúc đó chỉ là một màn trắng xóa. Như ai vừa rút phích cắm ổ điện mất 5 giây. Rồi bác sĩ phụ mổ cũng hoàn thành ca mổ.
Không ai báo cáo. Vì ông là bác sĩ Trần Minh Khoa nổi tiếng có đôi tay vàng. Vì ông là ân nhân của họ, ông đã cứu con họ, cha họ, vợ họ.
Hôm sau, ông nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn. Giám đốc bệnh viện nắm tay ông: “bác sĩ Khoa, nghỉ ngơi đi. Anh đã cống hiến quá nhiều rồi.” Ông gật đầu. Ông không căng thẳng. Ông không thấy buồn, mọi xúc cảm dường như đang biến mất dần.
Bác sĩ Khoa nghỉ ở nhà.
Bà Lan giấu hết dao trong nhà. Bếp ga khóa van tổng. Ông nổi cáu: “Em coi anh là trẻ con à?”
Rồi ông lại quên mất mình đã cáu. 10 phút sau, ông pha trà cho bà, hỏi : “Em dạo này hay im lặng, có chuyện gì sao?”
Con gái ông từ Úc bay về. “Ba, ba còn nhớ con là ai không?”
“Vớ vẩn, con là bé Na chứ ai. Hỏi kỳ.”
Na khóc. Vì ông gọi đúng tên, nhưng ánh mắt ông trống rỗng. Ông nhớ cái tên, như nhớ một công thức. Không nhớ con gái mình thích ăn xoài chấm mắm đường, sợ ma, từng ngồi sau xe ông đưa đi học 12 năm.
Một chiều mưa, ông đi bộ ra khỏi nhà. Không mang áo mưa, không mang điện thoại. Ông muốn đến bệnh viện. Ông là bác sĩ. Phải đến bệnh viện.
Ông đi lạc 4 tiếng. Công an đưa ông về. Ông khai: “Tôi là bác sĩ Trần Minh Khoa, khoa Ngoại Thần Kinh.” Họ gọi cho bà Lan.
Về nhà, ông thấy tấm bảng tên “BS.CKII Trần Minh Khoa” trên tường. Ông đứng rất lâu.
“Lan, ai đây?”
Bà Lan không trả lời.
Đêm đó, ông ngồi vào bàn, mở lại cuốn sổ tay. Trang đầu tiên ông viết từ tháng thứ ba: “Đã ký hồ sơ 504.” Trang cuối cùng, nét chữ run rẩy:
“Nếu ngày mai tôi không còn nhớ tôi là bác sĩ, xin đừng cho tôi vào phòng mổ.
Nếu ngày mai tôi không còn nhớ em là Lan, xin em vẫn nắm tay tôi, đừng bỏ tôi.
Tôi không biết mình đang quên. Nhưng nhiều người thân bảo tôi đang mất trí nhớ, tôi tin họ và tôi sợ.
Ký tên: bác sĩ Khoa.”
Bà Lan ngồi bên ông, nắm lấy bàn tay từng cứu hàng nghìn người. Bàn tay giờ run nhiều hơn, nhưng vẫn ấm áp thân thương.
Ông nhìn bà, cười như một đứa trẻ: “Cô là ai mà tốt với tôi quá?”
Bà Lan nuốt nước mắt, ôm đầu ông áp vào ngực mình: “Em là vợ của anh. Dù anh có quên cả thế giới, em sẽ nhớ giùm anh.”
Ngoài cửa sổ, mưa Sài Gòn vẫn rơi. Trong căn phòng ấm cúng, một bác sĩ phẫu thuật giỏi từng có đôi bàn tay vàng đang dần quên cách cầm dao mổ, quên đường về, quên cả tên mình… ký ức đang rời bỏ ông đi, chỉ còn tình thương ở lại.
VietBF@sưu tập