
Khi con gái nói rằng hai vợ chồng nó muốn về ở chung "chỉ vài tháng thôi", tôi thậm chí đã cảm thấy vui mừng.
- Bố ơi, tụi con đang tiết kiệm tiền để trả góp mua nhà. Thuê nhà mãi vừa tốn kém lại vừa ném tiền qua cửa sổ, Nó nói nhanh, giọng hơi có chút hối lỗi. - Tụi con sẽ giữ gìn sạch sẽ, không làm phiền bố mẹ đâu.
Tôi nhìn vợ. Bà ấy nhún vai:
- Cứ để tụi nó về sống cùng. Người nhà cả mà.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là làm sao để các con bớt khó khăn. Tuổi trẻ mà, mới bắt đầu cuộc đời thôi. Ngày xưa chúng tôi cũng từng khởi đầu trong gian khó, chật chội đấy thôi.
Con rể tôi, Sasha, ngay từ ngày đầu tiên đã là hình mẫu của sự lịch thiệp.
- Bố có cần con giúp gì không ạ? - Mẹ để đấy con rửa bát cho. - Cảm ơn bố mẹ nhiều vì đã đón nhận tụi con.
Cậu ta luôn dùng kính ngữ với chúng tôi. Đi đâu cũng giữ cửa, xách túi hộ, bóng đèn hỏng là thay ngay. Vợ tôi lúc đầu cứ tấm tắc khen:
- Ông xem, thằng bé được dạy dỗ tốt thật đấy, khéo léo quá.
Nhưng tôi lại luôn có một cảm giác kỳ lạ. Cậu ta tỏ ra quá cố gắng, quá hoàn hảo đến mức giả tạo.
Với Lera (con gái chúng tôi), cậu ta nói chuyện theo một cách hoàn toàn khác. Ban đầu tôi không để ý lắm, chỉ là những chuyện vặt vãnh.
"Lera, em lại thế rồi, lúc nào cũng vậy."
"Em không thể nấu nướng cho ra hồn được à?" "Chúa ơi! sao mà ngớ ngẩn thế không biết."...
Cái tông giọng đó… nó không ổn. Không hẳn là thô lỗ trực diện, nhưng nó mang theo vẻ mỉa mai, kiểu kẻ bề trên nhìn xuống kẻ dưới.
Một lần nọ, cả nhà ăn tối cùng nhau. Vợ tôi làm món bỏ lò. Sasha vừa ăn vừa khen nức nở:
- Mẹ ơi, món này tuyệt quá. Thật sự, còn ngon hơn cả ở nhà hàng.
Nhưng ngay sau đó, cậu ta quay sang Lera:
- Em nhìn mà học tập nhé. Chứ đồ em làm lúc nào cũng kiểu làm cho xong chuyện.
Lera mỉm cười, một nụ cười gượng gạo. Tôi nhìn con bé, nó cúi gầm mặt xuống đĩa thức ăn. Lúc đó, trái tim tôi nhói lên một cái đầy khó chịu. Càng về sau, những khoảnh khắc như vậy càng xuất hiện nhiều hơn.
Cậu ta có thể thản nhiên nói trước mặt chúng tôi:
- Lera, em lại ngáo ngơ rồi đấy.
Rồi ngay lập tức quay sang vợ tôi:
- Mẹ tha lỗi cho con, con nói hơi quá lời. Tại cô ấy hay xúc động quá thôi ạ.
Có lần vợ tôi không nhịn được mới lên tiếng:
- Sasha, sao con lại nói với vợ như thế?
Gương mặt cậu ta lập tức thay đổi, trở nên hiền lành:
- Đâu có gì đâu mẹ, con nói vì yêu thôi mà. Tụi con vẫn hay đùa nhau thế.
Lera cũng gật đầu:
- Không sao đâu mẹ, bình thường mà.
Nhưng hai chữ "bình thường" đó nghe như một lời van xin mẹ đừng nói thêm gì nữa.
Buổi tối, qua bức tường mỏng, chúng tôi nghe thấy tiếng họ nói chuyện. Ban đầu nhỏ, sau to dần.
- Không có anh thì em chẳng làm được cái tích sự gì cả.
- Em mệt lắm rồi, Sasha.
- Em mệt cái gì? Ngay cả việc sắp xếp thời gian biểu trong ngày cho tử tế em còn chẳng làm xong.
Tôi nằm đó, nắm chặt nắm đấm. Tôi muốn sang đó dạy cho cậu ta một bài học. Nhưng đó là gia đình của họ. Xen vào nghĩa là can thiệp quá sâu.
Cuối cùng, có một ngày tôi không chịu nổi nữa. Cậu ta đang đứng trong bếp mắng nhiếc con bé vì nó quên mua bánh mì.
- Chuyện đơn giản thế này mà cũng quên. Đầu óc em có vấn đề gì à?
Tôi bước vào và nói:
- Sasha, đủ rồi đấy.
Cậu ta lập tức đứng thẳng người lại:
- Con xin lỗi, con chỉ là…
- Bố nghe thấy hết cách con nói chuyện với nó, tôi cắt lời. - Bố không thích điều đó.
Cậu ta mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng có vẻ tự ái:
- Bố hiểu lầm rồi. Chỉ là tính cách tụi con khác nhau thôi.
Lera đứng bên cạnh im lặng, đôi bàn tay con bé run rẩy.
Sau đó, vợ tôi khóc trong bếp:
- Tôi không thể chịu nổi khi thấy nó chèn ép con bé như vậy. Con Lera nhà mình giờ khác quá. Nó trở nên lầm lì, khép kín hẳn đi.
Đúng thật. Lera của chúng tôi vốn dĩ là đứa hay nói hay cười, rất có cá tính. Vậy mà giờ đây, nó như bị thu nhỏ lại, sợ hãi mọi thứ.
Điều kỳ quái nhất là với chúng tôi, cậu ta vẫn hoàn hảo. Cậu ta có thể mang hoa tặng vợ tôi nhân ngày sinh nhật, rủ tôi đi dã ngoại, sửa sang mọi thứ trong nhà, giúp đỡ mọi việc. Đôi khi tôi tự hỏi: hay là mình nhạy cảm quá? Hay đó chỉ là cách giao tiếp riêng của bọn trẻ?
Nhưng rồi tôi nghe thấy cậu ta nói với con bé:
- Ngoài anh ra thì ai cần em nữa? Em có hiểu anh đã làm những gì cho em không?
Giây phút đó, mọi thứ trong tôi trở nên rõ ràng. Vài ngày sau, tôi gọi cả hai ra nói chuyện. Ngồi vào bàn bếp, tôi hồi hộp như sắp bước vào một cuộc họp quan trọng ở công ty.
- Các con này! tôi bắt đầu - Bố và mẹ đã quyết định rồi, tốt nhất là các con nên dọn ra ở riêng.
Lera ngước mắt lên. Sasha cau mày:
- Tụi con đã làm gì sai ạ? Cậu ta hỏi một cách bình tĩnh.
- Bố mẹ thấy đau lòng khi chứng kiến cách các con đối xử với nhau. Vợ tôi nói. - Đó là cuộc hôn nhân của các con, nhưng trong ngôi nhà này, bố mẹ không muốn thấy những điều như thế.
Cậu ta mỉm cười hơi lạnh lùng:
- Nghĩa là bố mẹ nghĩ con là một người chồng tồi?
Tôi trả lời thẳng thắn:
- Bố nghĩ rằng con gái bố đang rất khổ sở khi ở bên cạnh con.
Lera đột nhiên khẽ nói:
- Bố ơi, đừng…
Nhưng tôi không dừng lại được nữa:
- Phải nói chứ. Bố không muốn trong chính ngôi nhà của mình, có người lại sỉ nhục con gái bố.
Sasha đứng dậy:
- Con hiểu rồi. Vậy tụi con sẽ dọn đi.
Cậu ta vẫn nói năng lịch sự, thậm chí còn cảm ơn chúng tôi vì đã cho ở nhờ. Họ thu dọn đồ đạc rất nhanh và chuyển sang nhà bố mẹ chồng.
Ngôi nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có. Nhưng tôi không thấy nhẹ lòng hơn. Tôi cứ tự hỏi: Liệu mình có sai không? Có nên để tụi nó ở lại để bảo vệ con bé thay vì đuổi đi không?
Lera ít gọi điện về hơn. Trong giọng nói của con bé lúc nào cũng đầy vẻ mệt mỏi. Ba tháng sau, con bé đột ngột trở về một mình. Với một chiếc vali. Nó đứng ở cửa và nói:
- Bố ơi, con có thể ở lại đây không?
Vợ tôi ôm chầm lấy con bé ngay lập tức. Tôi chỉ gật đầu vì cổ họng nghẹn đắng. Buổi tối, tôi hỏi:
- Kết thúc rồi à con?
Nó nhún vai:
- Con mệt rồi. Con mệt khi phải thấy mình là kẻ vô dụng, không là gì cả.
Tôi không hỏi thêm gì nữa. Từ đó con bé ở lại với chúng tôi. Nó đi làm, dần lấy lại cân bằng. Đôi khi nó đã cười, nụ cười của ngày xưa. Nhưng dù sao, nó cũng đã trở nên thận trọng hơn.
Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về Sasha. Về cái cách cậu ta dễ dàng đóng vai người tốt với chúng tôi, và cái cách cậu ta hành xử với vợ mình. Và tôi tự hỏi: liệu lúc đó mình làm vậy là đúng hay sai? Hay lẽ ra tôi nên can thiệp sớm hơn?
Tôi không biết chắc nữa. Tôi chỉ biết rằng, tôi không thể đứng nhìn con gái mình lụi tàn dần ngay trong chính ngôi nhà của mình.
VietBF@sưu tập