HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Others (Closed Forums) > Archive - Old News 2012 (closed)

 
Thread Tools
 
 
Default Lên 7 tuổi, tôi bỏ mẹ ruột vì một 'người dưng'
Old 10-06-2012   #1
vuitoichat
R11 Tuyệt Thế Thiên Hạ
 
Join Date: Jan 2008
Posts: 150,890
Thanks: 11
Thanked 14,268 Times in 11,410 Posts
Mentioned: 3 Post(s)
Tagged: 1 Thread(s)
Quoted: 44 Post(s)
Rep Power: 187
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10vuitoichat Reputation Uy Tín Level 10
Khi đến bến xe, lúc vào nhà vệ sinh, tôi chỉ đợi mẹ đóng cửa lại là quay người bỏ đi. Tôi mải miết chạy, chỉ sợ mẹ bắt được. Con bé gần 7 tuổi là tôi lúc ấy vừa chạy vừa khóc.

Cho đến bây giờ, dù đã hơn 10 năm trôi qua, những kí ức lúc thơ bé khi tôi 7 tuổi vẫn liên tục trở lại. Hình ảnh của mẹ, những lời thì thầm của mẹ và cả sự sợ hãi của tôi, tất cả những điều đó, tôi bắt mình phải nhớ. Để đến bây giờ, khi bơ vơ trên cõi đời, tôi tự hỏi bản thân liệu mình có sai không, khi đã bỏ mẹ ruột của mình vì một người không máu mủ ruột thịt…

Khi còn nhỏ, tôi thân thiết với ông bà ngoại hơn cả. Có một sự thật là tôi không thích mẹ. Dù khi ấy tôi mới chỉ là một đứa trẻ, nhưng tôi luôn có cảm giác mẹ không yêu thương tôi, nhất là khi tôi lên 5 tuổi, mẹ dùng cán chổi đánh tôi chỉ vì một buổi trưa tôi quấy khóc không chịu ngủ. Chính ông bà ngoại cũng không muốn mẹ chăm sóc tôi vì sợ mẹ sẽ dùng đòn roi để giáo dục tôi như vậy. Vài roi của mẹ bằng cán chổi đã khiến tôi ngất đi vì sợ hãi và đau đớn. Sau khi từ trạm xá trở về, tôi nhìn mẹ bằng một ánh mắt khác, xa cách và lạnh lẽo.

Mẹ dường như đã biết mình sai và cảm thấy thấy có lỗi nên mua rất nhiều kẹo, sữa bánh cho tôi, nhưng tôi tuyệt đối không động đến. Nhiều lần nhẹ nhàng với tôi không được, bà cũng từ bỏ luôn ý định xin lỗi và thân thiết trở lại với tôi.

Bố tôi sống ở một thành phố khác do công việc nên rất ít khi về nhà. Thành ra, người chăm sóc và yêu thương tôi nhiều nhất lại là ông bà ngoại. Nhà tôi kinh tế không khá, ông ngoại chỉ có một cửa hàng sửa chữa đồ điện tử nhỏ, số tiền kiếm được hàng ngày không ổn định nên bữa cơm trong nhà thường đạm bạc. Nhưng hễ có khách, ông luôn trích ra một nửa số tiền kiếm được để mua dưa hấu cho tôi vì nó là loại quả tôi thích ăn nhất. Nhiều khi, thù lao ông kiếm được chỉ đủ để mua một miếng dưa nhỏ, nhưng đối với tôi đó đã là một niềm vui thích rồi.
Sau này, ông ngoại dù đã ngoài 60 tuổi vẫn còn cuốc đất, xin mùn, rồi gieo hạt dưa. Ông cười tươi nói với tôi rằng: “Ông trồng cho Đậu Đậu của ông cả một vườn dưa, sau này ngày nào Đậu Đậu cũng có dưa để ăn, không phải chờ tiền công của ông để mua dưa nữa”. Vườn dưa được ông ngoại chăm sóc cẩn thận, ngày nào ông cũng dậy sớm nhổ cỏ, xới đất, chăm bón nên rất tốt. Nhìn mầm dưa mập mạp, ông luôn miệng nói: “Chỉ mấy tháng nữa, Đậu Đậu có thể ăn dưa thỏa thích”.

Thế nhưng, cả vườn dưa tốt như vậy lại chỉ có một cây ra hoa và kết được đúng 2 trái. Khi dưa bắt đầu lớn, lộ vỏ ra dưới lớp lá xanh, ông ngoại tôi cứ chốc lát lại ra kiểm tra một lần. Buổi tối ông ngủ cũng không yên vì còn lo canh dưa, ông sợ trẻ con hàng xóm ăn trộm mất. Rốt cuộc tôi cũng được ăn 2 quả dưa ấy, tôi ăn một mình dưới ánh nhìn âu yếm và hạnh phúc của ông ngoại.

Bà ngoại cũng rất thương tôi theo cách riêng của mình. Quần áo của tôi đều do một tay bà may vá, cắt ghép từ những quần áo cũ trong nhà. Dù không nói ra, nhưng tôi biết ông bà ngoại có ý tách mẹ khỏi tôi. Ngày tôi bị mẹ dùng cán chổi đánh đến ngất xỉu, mẹ tôi sợ một thì ông bà ngoại sợ 10. Sau ngày đó, ông bà nói với mẹ, không để mẹ nuôi dạy tôi theo cách như vậy nữa. Mà thực tế, dường như mẹ cũng không hề có nhu cầu chăm sóc và quan tâm tôi.

Tôi không biết mẹ làm gì, đi đâu cả, cho dù mẹ ở nhà của ông bà ngoại nhưng không ăn cùng ông bà và tôi mà thường nấu cơm ăn riêng một mình. Bố tôi nếu có về thì cũng sẽ ăn cùng mẹ. Hồi ấy, tôi thấy gia đình mình thật buồn cười, bởi bạn bè tôi kể, cả nhà chúng đều ăn chung với nhau, không có chuyện ăn riêng hai mâm giữa những người trong nhà. Mẹ đi thăm bố cũng đi một mình mà không hề rủ tôi đi theo.

Thực ra, cũng có lần, mẹ nhân lúc ông bà không để ý, khẽ gọi tôi để cho bộ quần áo mới hoặc cái kẹo nhưng tôi đều vờ như không nghe thấy rồi vội vã bước đi. Tình cảm giữa mẹ con tôi vì thế ngày càng nhạt nhòa đi.

Năm tôi vào lớp một, ông ngoại bán đi chiếc đài ông vẫn dùng để nghe tin tức hằng ngày để có tiền nộp học cho tôi. Ông nói, từ giờ ông không cần nghe đài nữa vì buổi tối ông còn ngồi nghe tiếng tôi tập đọc. Bà ngoại khéo léo may cho tôi bộ quần áo mới để tôi có thể diện vào ngày đầu tiên đến trường. Còn mẹ thì dửng dưng như người không liên quan. Điều đó không làm tôi buồn vì đã quá quen với sự lạnh nhạt ấy.

Tôi vào học được 2 tháng thì bà ngoại mất. Bà đi bắt cá ngoài ruộng rồi trúng gió, ngất luôn ở đó. Lúc người ta phát hiện ra và đưa bà về thì bà đã không còn biết gì nữa. Suốt một tuần sau đó, bà không tỉnh lại một lần nào rồi cứ thế ra đi khi chưa kịp nói lời cuối với ông cháu tôi. Bà mất, ông trở thành người duy nhất gần gũi, thân thiết với tôi.

Một buổi chiều khi tôi đang ngồi chơi ở đầu ngõ, mẹ tôi bỗng dưng đến ngồi cạnh và kể chuyện cho tôi nghe. Mẹ nói, mẹ không phải là con của ông ngoại. Mẹ là con riêng của bà ngoại. Điều đó nghĩa là ông ngoại không có quan hệ ruột thịt với mẹ. Và tất nhiên, tôi cũng như thế. Thực ra khi ấy, tôi không hiểu nhiều về chuyện đó. Vì không hiểu nên tôi không quan tâm. Sau khi tiết lộ điều đó với tôi, mẹ dặn tôi không được nói gì với ông.

Vào một chiều khi tôi vừa tan học, đang đứng đợi ông đến đón ở cổng trường thì mẹ bất ngờ xuất hiện. Mẹ nói mẹ sẽ đi thăm bố bây giờ và muốn tôi đi cùng. Rồi không đợi tôi đồng ý, mẹ vội vã kéo tay tôi đi. Tôi cảm thấy như mẹ đang bỏ trốn và ép tôi đi theo cùng. Tôi nói, phải về bảo với ông ngoại đã. Mẹ nói: “Đã nói rồi, nói rồi. Không phải ông ruột của con, con cũng không phải quan tâm quá”, rồi lại kéo tôi đi. Tôi lấy đủ cớ để có thể quay về nhưng mẹ nhất quyết không nghe.

Khi đến bến xe, lúc vào nhà vệ sinh, tôi chỉ đợi mẹ đóng cửa lại là quay người bỏ đi. Tôi mải miết chạy, chỉ sợ mẹ bắt được sẽ giữ chặt tôi ngồi trên ô tô và tôi sẽ mãi mãi không được gặp ông ngoại nữa. Con bé gần 7 tuổi là tôi lúc ấy vừa chạy vừa khóc.

Tôi nhớ ông ngoại lúc ông hào hứng bổ quả dưa đầu tiên trong vườn dưa ông trồng cho tôi, nhớ ông ngồi cặm cụi khâu lại từng chỗ quần áo rách cho tôi bên ánh đèn yếu ớt tỏa ra từ chiếc đèn dầu, nhớ ông đợi tôi ở cổng trường mỗi khi tôi tan học. Ông thường để tôi ngồi trên xe rồi dắt xe về tới nhà chứ ông không đạp xe. Ông nói ông sợ đường ghồ ghề, Đậu Đậu của ông bị đau…

Tôi chạy thẳng về trường. Trời đã tối mịt. Ông tôi vẫn đứng trước cổng trường. Dáng ông gầy, chùng xuống trong bóng đêm dày đặc. Nghe thấy tiếng tôi, ông lập cập quay lại. Dù ông không phải là ông ngoại thật của tôi thì tôi cũng không quan tâm. Tôi sẽ không đi cùng mẹ cho dù mẹ có quay lại đón tôi. Thế nhưng mẹ để lại tôi cho ông thật.

Nói thật lòng, tôi không thấy thiếu vắng khi mẹ ra đi bởi nếu mẹ có ở đây, mẹ cũng chẳng chăm sóc tôi, mẹ cũng như người dưng đối với tôi.

Khi tôi vào cấp ba thì ông ngoại mất. Tôi trở thành đứa trẻ bơ vơ trên cõi đời này. Khi ấy, tôi mới nhớ ra mình còn có một người mẹ và tôi còn có cả bố nữa. Bố mẹ chưa một lần quay lại tìm tôi, khi tôi bỏ mẹ đi vào hôm đó.

Thế nhưng trước khi mất, ông ngoại đưa cho tôi một mảnh giấy, trên đó có ghi địa chỉ của bố mẹ. Ông ngoại nói tôi nên tìm bố mẹ, đừng sống một mình.

Thực lòng, tôi không biết mình có nên đi tìm bố mẹ không, bởi sự cách xa quá lâu về thời gian khiến tôi không có cảm giác ấm lòng khi nghĩ về họ, và chắc gì khi tôi tìm đến, bố mẹ đã đồng ý nhận tôi?

Rốt cuộc thì tôi vẫn không biết, tự sống một mình hay sống cùng gia đình, cuộc sống nào sẽ tốt hơn đối với tôi?

Theo Phunutoday
vuitoichat_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	C143247_ds0610124.jpg
Views:	5
Size:	27.6 KB
ID:	413047  
 
User Tag List


Nguyên nhân nhiếp ảnh gia, nhà quay phim Hải Ngoại, VietfaceTV, Thuý Nga Paris By Night vừa qua đời Những chuyện hài hước nhất hôm nay +65 videos Trump gia hạn ngừng bắn, siết chặt thòng lọng kinh tế và tối hậu thư cho Tehran
Bóng ma quyền lực tại Tehran: Lãnh đạo tối cao "mất tích" và ván bài sinh tử của những người ở lại Witkoff, Kushner trở lại, đàm phán Pakistan đổ vỡ, 90% Mỹ và Iran tái chiến Sóng Gió Nghị Trường: Kevin Warsh Và Canh Bạc Quyền Lực Tại Cục Dự Trữ Liên Bang Mỹ
Những chuyện hài hước nhất hôm nay +videos Đàm phán Hòa bình Mỹ - Iran tại Pakistan: Cuộc đấu trí trên bờ vực chiến tranh và vai trò của "Cánh tay phải" Steve Witkoff Trump và ván bài cân não với Iran tại Islamabad
Iran bên bờ sụp đổ hay “đòn gió chiến lược”? 77 vạn quân tan rã, Mỹ siết vòng vây và cuộc mặc cả sinh tử tại Hormuz Vietnam Airlines huỷ hàng loạt đường bay do giá xăng Jet A1 lên cao ngất ngưỡng 5 Ngày Định Mệnh: Mỹ - Iran Trên Bờ Hòa Bình Hay Bão Lửa?
Nước Mỹ tắc nghẽn trên bầu trời: TSA kiệt sức, ICE tràn vào phi trường, thế bế tắc ngân sách DHS càng thêm rối ren Viện Bảo Tàng VNCH sắp hoàn thành tại Úc – Hành trình từ sóng gió đến niềm tự hào dân tộc 100 vạn quân thề quyết tử, ông Trump dọa ‘xóa sổ’ Iran sau 48h
Trump hoãn thượng đỉnh với Tập Cận Bình: Mỹ sa lầy vì Iran, Bắc Kinh ung dung chờ thời lật thế cờ Mỹ vừa đánh Iran vừa phải “mở van” dầu cho Iran bán: Đòn chiến tranh phản tác dụng, ông Trump mắc kẹt giữa lửa đạn và giá xăng Siêu tàu sân bay 13 tỷ USD bốc cháy: Tai nạn hay sự thật bị che giấu giữa chiến tranh Trung Đông?
Tướng Esmail Qaani: Nội gián hay ‘thần may mắn’? Chuyện Qaani rời họp đúng phút chót khiến Iran dậy sóng +video “Hột Nhơn Cuộc Tình”: Netizen đẩy thuyền Barron Trump – Kim Ju Ae, nghe vừa lãng mạn vừa… ớn lạnh! UAE chặn tên lửa và drone dày đặc: 3 người chết, 68 bị thương; Israel đánh 70 kho vũ khí Hezbollah
Trump nói Mỹ ‘đang vượt tiến độ’ trong chiến tranh Iran: ‘4–5 tuần chỉ là dự kiến, cần bao lâu cũng làm Trump tuyên bố Mỹ đang ‘đánh Iran tơi tả’, nhưng cảnh báo: ‘Đợt tấn công lớn nhất vẫn chưa bắt đầu Chiến tranh Mỹ–Iran leo thang: 18 lính Mỹ bị thương nặng, Israel dọa đánh hạ tầng Lebanon, vùng Vịnh rối loạn vì đạn lạc
Chiến dịch ‘Epic Fury’, Tóm tắt tình hình mới nhất Đêm Lửa Tehran: Đòn Đánh Mỹ–Israel, Cái Chết Của Khamenei Và Cơn Địa Chấn Hormuz Bão lửa Trung Đông lan rộng: Iran tuyên bố ‘không đàm phán’, Gulf rung chuyển vì nổ lớn, và cú ‘bắn nhầm’ làm rơi 3 tiêm kích Mỹ tại Kuwait

 

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Video Classic Master Page

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Duo Series Movies Portal

Duo Music Portal

Phim Bộ

Tỷ Giá

Thời Tiết

Tin Nóng Nhất 50h

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 23:49.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.11678 seconds with 15 queries