'Hai gia đ́nh đă làm thủ tục cho cháu làm con nuôi anh chị Thuận, người mà cháu vẫn nói là bố mẹ đẻ kiếp trước của ḿnh. Giờ cháu chỉ muốn được gọi tên kiếp trước là Nguyễn Phú Quyết Tiến. Mỗi lần sang nhà, tôi gọi tên Tiến th́ thấy ngượng lắm v́ trong tâm trí tôi, cháu vẫn tên là B́nh. Chính v́ vậy, tôi chỉ gọi con ơi mà tránh gọi tên', mẹ đẻ của cháu bé tâm sự.
C on ḿnh nhưng ở nhà người khác?
Bé Bùi Lạc B́nh sinh năm 2002 ở xóm Cọi (xă Phú Yên, Lạc sơn, Ḥa B́nh) gây “băo” dư luận trong suốt thời gian dài. Bởi lẽ bé sinh ra trong gia đ́nh người Mường, nói tiếng Mường, vậy mà khi bi bô tập nói lại nói tiếng Kinh.
Khi lên 4 tuổi, B́nh liên tục nhắc câu chuyện ḿnh là một đứa trẻ người dân tộc Kinh bị chết đuối cách đây 10 năm, có nhà cách nhà bố mẹ đẻ chỉ khoảng hơn 1 km. B́nh c̣n đưa ra được nhiều “bằng chứng” thuyết phục khiến cả bố mẹ đẻ của em và người được cho là bố mẹ kiếp trước đều ngạc nhiên trước sự trở về của một linh hồn đă chết.
Cô Viểm, người xóm Cọi, cho biết: "Ngày trước thắng cu B́nh học lớp mẫu giáo ở trường mầm non bản Coi, nó thường hay ra quán của tôi chơi. Có lần nó nói, nó đi lấy cái mụn (mầm cây) th́ bị ngă xuống sông và người ta chôn nó ở băi tha ma. Ở đó có ma cà rồng đuổi nó và nó chạy. Nó cứ chạy măi cho tới khi gặp được anh Hoan, là bố đẻ kiếp này. Nó vội nhảy vào ba lô anh Hoan và theo anh về làm con từ đây. Khi tôi hỏi lại ma cà rồng là ǵ v́ bản thân tôi chưa từng nghe khái niệm ấy bao giờ th́ nó chỉ cau mày, bảo th́ là ma cà rồng chứ là cái ǵ, rồi nó bỏ chạy đi chơi”.
Chúng tôi có mặt ở nhà chị Bùi Thị Dự, người mang nặng để đau ra Bùi Lạc B́nh để hiểu thêm câu chuyện lạ kỳ này. Chị tiếp chúng tôi trong ngôi nhà nhỏ, phân vân măi không biết mời tôi uống nước bằng ǵ v́ nhà chị không có ấm trà. Chị bùi ngùi: “Trong nhà không có đàn ông thành ra không có ấm chén cô ạ”.
Chị kể, cách đây gần 10 năm, gia đ́nh chị có hai người đàn ông là chồng và con, ngày ấy hạnh phúc biết bao. Thế nhưng không may thay, chồng chị bị bệnh hiểm nghèo đă mất cách đây 4 – 5 năm. Trước đó 1 – 2 năm, đứa con trai duy nhất của chị là Bùi Lạc B́nh cũng nhận người khác là bố mẹ kiếp trước của ḿnh.
Chị nói với vẻ xót xa cực độ: “Nó giờ cũng sang đó ở hắn với anh chị ấy để tiện cho việc đi học”, chị nói mà đôi mắt không rời tấm ảnh chụp lúc B́nh được 4 tháng tuổi.
Chị Dự giấu câu chuyện quá khứ phía sau ánh mắt buồn và những tiếng thở dài. “Hai bên gia đ́nh đă làm thủ tục cho cháu làm con nuôi của gia đ́nh anh chị Thuận, người mà cháu vẫn nói là bố mẹ đẻ kiếp trước của ḿnh. Giờ cháu chỉ muốn được gọi tên kiếp trước của ḿnh là Nguyễn Phú Quyết Tiến. Mỗi lần khi sang nhà, tôi gọi tên Tiến th́ thấy ngượng lắm v́ trong tâm trí tôi, cháu vẫn tên là B́nh. Chính v́ vậy, tôi chỉ gọi con ơi mà tránh gọi tên”, mẹ đẻ của cháu bé tâm sự.
Chị kể ngày con c̣n bé, chị không bao giờ để ư tới những ǵ B́nh nói: “Mẹ đừng đánh con, bẩn áo quần th́ mẹ đưa con về nhà con để lấy”, “Con đă chết một lần rồi, mẹ đừng đánh, con lại chết lần nữa đấy”. Ai ngờ đâu sau này chị mất con.
Mặc dù nói là cho con đi về gia đinh bố mẹ kiếp trước để tiện chăm sóc và học tập của con, nhưng tôi luôn thấy chị buồn, nét buồn của một bà mẹ đang sống trong tột cùng của nỗi cô đơn. Tôi biết, chị Dự đang chạy trốn mọi người, chạy trốn sự thật đang đổ dồn xuống chị. Chị xuống Hà Nội xin làm phu hồ. Ai là người lạ muốn gặp và hỏi chuyện, chị đều t́m cách từ chối …
Được chị Dự cho địa chỉ, chúng tôi tới ngôi nhà nằm ở thị trận Vụ Bản (Tân Lạc, Ḥa B́nh) nơi mà B́nh (Tiến) đang sinh sống. B́nh ra mở cửa. “Cháu có thường xuyên về nhà thăm mẹ không?”, tôi hỏi. “Cháu không!” – Tiến đáp lại rất nhanh chóng rồi giải thích là không thích về nhà.
Mẹ nuôi, người mà B́nh gọi là “mẹ kiếp trước” của B́nh, tên là Thuận, kể lại: “Một hôm có người hàng xóm sang nhà tôi kể có đứa trẻ ở cách nhà tôi hơn 1 km nhận ḿnh bị chết đuối và đầu thai vào một gia đ́nh khác. Người đó c̣n kể, khi thằng bé ấy được bố đưa đi xem bóng đá ở sân vận động, nó cứ nằng nặc chỉ về phía ngôi nhà tôi và bảo đó là nhà của nó. Nghe được tin này, cả hai vợ chồng đều hồi hộp và mất ngủ”.
Lần đầu tiên bước vào nhà chị Dự, gặp B́nh (Tiến), chị bỗng thấy sự gần gũi đến lạ thường. Khi chị bước chân ra về, thằng bé ấy cứ đ̣i về cùng chị. Phải nói măi nó mới ở nhà. Mọi người kể lại rằng, ngày nào thằng bé cũng ra ngoài cổng chờ, có tiếng xe máy đi qua là nó lại nằng nặc đ̣i bố mẹ đưa ra cổng đón bố mẹ kiếp trước của ḿnh.
Nhiều ngày sau đó vẫn không thấy anh Tân, chị Thuận tới chơi, nó bị ốm. Chị Dự phải đưa nó qua nhà chị Thuận. Ở đây, nó đă “diễn” lại đúng từng chi tiết như bé Tiến trước đây, mặc dù chị Thuận chưa từng một lần gặp đứa trẻ 4 tuổi ấy.
“Hai đứa trẻ khác nhau hoàn toàn về gương mặt nhưng tính cách, hành động trong sinh hoạt lại giống nhau. Sau khi thằng Tiến qua đời, gia đ́nh tôi cũng lập bát nhang cho cháu. Khi biết tin ḿnh không c̣n khả năng sinh con, tôi suy sụp hoàn toàn. Có thầy bói từng nói với tôi là nó sẽ trở về. Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ sự trở về của nó là một linh hồn quanh quẩn bên gia đ́nh chứ không nghĩ là linh hồn ấy lại sống dậy và trở về trong thực tại. Tới nay, tôi cũng bỏ bát hương thờ cháu xuống”, chị Thuận chia sẻ.
Khi xin phép gia đ́nh chị Dự để được nhận Tiến làm con nuôi và đón Tiến về nhà ở theo đúng nguyện vọng và mơ ước của cháu, gia đ́nh chị Thuận cũng đấu tranh tư tưởng lắm. Bởi lẽ, theo chị, linh hồn là con ḿnh nhưng thể xác lại là con của người khác mang nặng đẻ đau. Nhưng v́ Tiến đ̣i về sống với chị, nên gia đ́nh đă đón cháu về ở cùng, mặc dù rất ái ngại với gia đ́nh chị Dự. Chị Thuận càng ái ngại hơn khi anh Hoan (bố đẻ kiếp này) của Tiến qua đời v́ bệnh hiểm nghèo.
Hai gia đ́nh họ từ những người xa lạ bỗng trở nên thân thiết qua “mắt xích” là bé Tiến – B́nh. Chị Dự không dám than trách số phận, chị giấu nỗi nhớ con vào sâu trong ánh mắt, những đêm trở ḿnh không ngủ được. Chia tay xóm Cọi, lời cô Thuận vẫn như c̣n bên tai: “Đến bây giờ, thằng Tiến cũng không nhắc ǵ về chuyện đầu thai ấy nữa. Có thể nó lớn rồi nên ngại nhắc chuyện đă từng xảy ra với ḿnh”.
Đây chỉ là một trường hợp phân ly nhân cách?
Ông Bùi Văn Tỉnh, xóm trưởng xóm Cọi, cho biết: "Ở xóm Cọi đă ghi nhận ba trường hợp con lộn chứ không chỉ có riêng chuyện của cháu B́nh".
Lư giải về hiện tượng này, tiến sĩ Đỗ Kiên Cường, người có hơn 30 năm nghiên cứu các hiện tượng dị thường, nhận định: “Theo quan niệm cá nhân, đây không phải là sự đầu thai, mà chỉ là một trường hợp phân ly nhân cách. Người dân và chính quyền địa phương cần theo dơi và chăm sóc bé B́nh như một trường hợp rối loạn tâm thần kiểu phân ly”.
Ông cũng khẳng định, khoa học có thể lư giải trường hợp bé Bùi Lạc B́nh tự nhận ḿnh là Nguyễn Phú Quyết Tiến. “Để khảo sát độ tin cậy của các bằng chứng luân hồi, hăy t́m hiểu nguyên nhân tại sao bé Bùi Lạc B́nh cứ nhận ḿnh là Nguyễn Phú Quyết Tiến và tại sao B́nh lại biết một số thông tin về Tiến và gia đ́nh. Thứ nhất là do phân ly nhân cách mà B́nh tự nhận ḿnh là Tiên, như một cách để thoát ly thực tế không mong muốn".
"B́nh ở miền ngược với gia cảnh khó khăn hơn, trong khi Tiến ở dưới xuôi với gia cảnh thuận lợi hơn. Ta thường thấy sự đầu thai theo chiều như vậy hơn là theo chiều ngược lại. Và khi đạt được mong muốn th́ em bé đầu thai ít nhắc tới gia cảnh khó khăn lúc trước. Đó là lư do B́nh ít nhắc tới bản Cọi, không muốn về thăm lại nơi chôn nhau cắt rốn của ḿnh”.
Tại sao B́nh biết thông tin về Tiến, biết một số thông tin về chị Thuận, theo tiến sĩ Cường đó là kết quả của hiện tượng kư ức ẩn giấu: B́nh từng t́nh cờ nghe một số thông tin về Tiến. Và bộ năo con người, dù chỉ của em bé dăm bảy tuổi, cũng đủ khả năng ghép nối chúng thành một câu chuyện có lớp lang. Về mặt khoa học, chỉ những người trung gian, hoàn toàn khách quan và không biết câu trả lời (để không thể tạo ám hiệu hay ngôn ngữ cơ thể) mới đủ thẩm quyền thử nghiệm.
Theo Pháp Luật & Cuộc Sống