Thứ Năm vừa qua, bang Tennessee đã chính thức trở thành tâm điểm của một cuộc đối đầu nảy lửa khi các nhà lập pháp đảng Cộng hòa thông qua bản đồ bầu cử Hạ viện mới. Đây không chỉ là một thủ thuật hành chính, mà là một bước đi chiến lược nằm trong kế hoạch tổng thể của Tổng thống Donald Trump nhằm duy trì đa số mong manh tại Quốc hội trong kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11 tới.
Tiếng thét vang hành lang và bóng ma "Jim Crow"
Khung cảnh tại tòa nhà Quốc hội bang Tennessee hôm ấy không khác gì một "chảo lửa". Bên ngoài các phòng họp, những người biểu tình hô vang khẩu hiệu "Không có Jim Crow" (ám chỉ các đạo luật phân biệt chủng tộc cũ), tạo nên một bầu không khí vô cùng căng thẳng. Trong khi các nghị sĩ đảng Cộng hòa bỏ phiếu thông qua bản đồ, các nhà lập pháp đảng Dân chủ đã khoác tay nhau đứng thành hàng rào ngay phía trước hội trường để phản đối. Phía trên khán đài, tiếng la hét, khẩu hiệu và tiếng còi hơi vang lên không ngớt, át cả tiếng tranh luận. "Nức lòng người đi, bực lòng người ở", những bước chân của lực lượng cảnh sát tiểu bang phải rất vất vả mới giữ được đám đông đang tràn ngập các hành lang không tràn vào bên trong. Bản đồ này giờ đây đang được chuyển đến tay Thống đốc Bill Lee – người đã triệu tập phiên họp đặc biệt này – để chờ ký phê duyệt. "Gậy ông đập lưng ông": Hệ lụy từ phán quyết của Tòa án Tối cao
Tennessee là bang đầu tiên nổ súng trong cuộc chiến phân chia lại khu vực bầu cử ngay sau khi Tòa án Tối cao Mỹ đưa ra phán quyết làm suy yếu đáng kể Đạo luật Quyền Bầu cử liên bang vốn bảo vệ người thiểu số. Tòa án cho rằng Louisiana đã quá chú trọng vào yếu tố sắc tộc khi tạo ra khu vực bầu cử thứ hai có đa số người da màu. Phán quyết này như mở đường cho phe Cộng hòa tại các bang miền Nam như Louisiana, Alabama và Nam Carolina thực hiện các bước đi tương tự nhằm xóa sổ các khu vực bầu cử có đa số người da màu – vốn là "thành trì" của đảng Dân chủ. "Đục nước béo cò", đảng Cộng hòa đang tận dụng tối đa kẽ hở pháp lý này để củng cố quyền lực. Theo ước tính, trong cuộc chiến bản đồ trên toàn quốc, phe Cộng hòa hy vọng có thể giành thêm 13 ghế, trong khi phe Dân chủ chỉ kỳ vọng lấy lại 10 ghế. Memphis bị xẻ lẻ và nỗi đau của người trong cuộc
Tâm điểm của bản đồ mới là việc chia nhỏ khu vực bầu cử duy nhất do đảng Dân chủ nắm giữ tại Tennessee, vốn tập trung quanh thành phố Memphis – nơi có đa số người da màu sinh sống. Khu vực bầu cử số 9 hiện tại vốn rất gọn gàng nay bị kéo dài hàng trăm dặm về phía Đông, vươn tận tới vùng ngoại ô Nashville. Nghị sĩ Justin Pearson, một người da màu thuộc đảng Dân chủ đến từ Memphis, đã không ngần ngại gọi đây là "công cụ phân biệt chủng tộc của chủ nghĩa da trắng thượng đẳng".
Ông nhấn mạnh rằng đây là hành động thực hiện theo ý muốn của Donald Trump. Đáp lại, các nghị sĩ đảng Cộng hòa bào chữa rằng việc vẽ lại bản đồ dựa trên dân số và chính trị chứ không phải dữ liệu sắc tộc, đồng thời dẫn chứng rằng các bang do đảng Dân chủ kiểm soát như Illinois hay Massachusetts cũng làm điều tương tự để chiếm ưu thế. Tuy nhiên, Thượng nghị sĩ London Lamar (Dân chủ - Memphis) đã phản pháo đanh thép: "Bạn không thể xé lẻ quyền lực bỏ phiếu của một thành phố đa số người da màu rồi nói rằng sắc tộc không liên quan gì ở đây cả".
Cuộc chạy đua với thời gian và bóng tối của sự hỗn loạn
Để hiện thực hóa bản đồ này, các nhà lập pháp Tennessee đã phải cấp tốc bãi bỏ luật bang vốn cấm phân chia lại khu vực bầu cử giữa chu kỳ. Họ cũng thông qua dự luật gia hạn thời gian đăng ký ứng cử đến ngày 15/5 để các ứng viên có thời gian thay đổi khu vực hoặc rút lui. "Đêm ngắn tình dài", đảng Dân chủ lo ngại rằng việc thay đổi quá sát ngày sơ cử (6/8) sẽ gây ra sự nhầm lẫn tai hại cho cả ứng viên lẫn cử tri. Năm 2022, Tòa án tối cao bang từng bác bỏ một thách thức tương tự vì lý do quá sát ngày bầu cử, nhưng năm nay, dường như mọi rào cản đều bị san phẳng dưới sức ép chính trị từ trên xuống.
Cuộc chiến bản đồ tại Tennessee không chỉ là câu chuyện của riêng một bang, mà là phát súng mở màn cho một giai đoạn đối đầu sắc tộc và chính trị gay gắt tại miền Nam nước Mỹ. Khi quyền lợi của nhóm thiểu số bị đặt lên bàn cân chính trị, câu hỏi về sự công bằng của nền dân chủ lại một lần nữa nhức nhối. Đúng là "Sông có khúc, người có lúc", nhưng với cử tri da màu tại Memphis lúc này, họ đang phải đối mặt với một khúc sông đầy ghềnh thác trong hành trình bảo vệ tiếng nói của mình trên chính trường.
Cuộc đối đầu pháp lý giữa Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth và Thượng nghị sĩ Dân chủ Mark Kelly tại Tòa phúc thẩm liên bang hôm thứ Năm vừa qua không chỉ là một vụ kiện hành chính thông thường, mà đã trở thành bài kiểm tra nghiệt ngã cho quyền tự do ngôn luận của hàng triệu cựu chiến binh Hoa Kỳ.
Bài học vỡ lòng tại Annapolis và cơn thịnh nộ của Lầu Năm Góc
Câu chuyện bắt đầu từ một đoạn video vào tháng 11 năm ngoái, khi Mark Kelly – một đại tá Hải quân nghỉ hưu, cựu phi hành gia lừng lẫy – cùng các đồng nghiệp kêu gọi quân nhân đương nhiệm hãy dũng cảm từ chối những mệnh lệnh phi pháp. Ngay lập tức, Bộ trưởng Quốc phòng Pete Hegseth đã tung ra "lưỡi gươm" trừng phạt: đòi hạ cấp bậc quân hàm, cắt giảm lương hưu và ban hành thư khiển trách đối với vị Thượng nghị sĩ bang Arizona.
Người xưa có câu: "Đâm lao thì phải theo lao", nhưng trong phiên tòa kéo dài hơn một tiếng rưỡi đồng hồ, các thẩm phán đã dội những gáo nước lạnh vào lập luận của Bộ Tư pháp. Thẩm phán Nina Pillard nhấn mạnh rằng việc từ chối mệnh lệnh bất hợp pháp là "điều được dạy tại Annapolis cho mọi học viên". Đồng quan điểm, thẩm phán Florence Pan nhắc nhở rằng những người như Kelly đã hiến dâng cả đời mình cho tổ quốc, không lẽ họ phải đánh đổi tư cách hưu trí chỉ để phát biểu một nguyên tắc cơ bản vốn là "ví dụ giáo khoa tại West Point"?
Quyền tự do ngôn luận: Vùng xám pháp lý giữa dân và quân
Vụ kiện này đã chạm đến một vấn đề gai góc: Một cựu binh đã nghỉ hưu nhưng vẫn nhận lương quân đội thì có quyền tự do ngôn luận đến đâu? Luật sư của chính quyền, ông John Bailey, lập luận theo kiểu "Môi hở răng lạnh", rằng phát ngôn của Kelly không phải là giáo dục pháp luật trừu tượng mà là một hành vi có chủ đích nhằm phá hoại kỷ luật quân đội, đặc biệt trong bối cảnh các cuộc tấn công chống ma túy ở Thái Bình Dương và việc điều động lực lượng Vệ binh Quốc gia vào các thành phố đang gây tranh cãi.
Tuy nhiên, các thẩm phán dường như không mặn mà với cách áp đặt này. Họ cho rằng không thể đánh đồng một cựu binh đã nghỉ hưu với một quân nhân đang tại ngũ. Mark Kelly không hề bảo quân nhân hãy chống lại những mệnh lệnh đúng đắn, ông chỉ nhắc lại một nguyên tắc cốt lõi của luật quân sự. Việc chính quyền tìm cách trừng phạt ông bị luật sư Benjamin Mizer gọi là "đòn trả đũa kinh điển đối với những phát ngôn không vừa mắt bề trên". Đúng là "Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt", nhưng trong trường hợp này, công lý đang có xu hướng đứng về phía người dám nói thẳng.
Thông điệp từ ngưỡng cửa tòa án: "Đây không phải là một trò chơi"
Dù thẩm phán Karen Henderson có phần cảm thông với lập luận của chính quyền khi cho rằng quân đội cần có công cụ để quản lý các thành viên có thể bị triệu tập bất cứ lúc nào, nhưng đa số ban thẩm phán lại nghiêng về việc bảo vệ quyền dân sự của các cựu binh. Đứng bên ngoài tòa án sau phiên tranh tụng, Thượng nghị sĩ Mark Kelly đã đưa ra một lời cảnh báo đanh thép: "Nếu bạn nói điều gì đó mà Tổng thống và chính quyền này không thích, họ sẽ tìm cách truy sát bạn".
Ông cho rằng nếu lập luận của chính quyền chiến thắng, thì hàng triệu người đã hy sinh nhiều nhất cho đất nước này sẽ mất đi quyền tự do nói lên niềm tin của mình. "Ăn cây nào rào cây nấy", các cựu binh luôn trung thành với tổ quốc, nhưng lòng trung thành đó không đồng nghĩa với việc phải im lặng trước những sai trái. Kết quả của vụ kiện này sẽ là tiền lệ quan trọng cho thấy liệu chính quyền có thể sử dụng quyền lực nhà nước để "bịt miệng" những tiếng nói phản biện hay không.
Trận chiến pháp lý này vẫn chưa hồi kết, nhưng những gì diễn ra tại tòa phúc thẩm đã nhen nhóm hy vọng rằng "Pháp bất vị thân". Khi những nguyên tắc vĩnh cửu của quân đội bị đem ra làm công cụ chính trị, chính hệ thống tư pháp sẽ là lá chắn cuối cùng bảo vệ những người đã từng cầm súng bảo vệ đất nước.
"Người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra". Câu nói ấy dường như đang trở thành lăng kính chân thực nhất để soi rọi vào sự tương phản đến ngỡ ngàng bên trong chính quyền của Tổng thống Donald Trump – nơi tập trung những tỷ phú hàng đầu thế giới. Giữa lúc người dân Mỹ đang phải vật lộn với từng hóa đơn thanh toán, thì từ căn phòng Bầu dục đến các bộ ngành, những phát ngôn "xa rời nhân thế" liên tục được tung ra, khiến dư luận không khỏi bàng hoàng. Thậm chí, cựu Nghị sĩ Justin Amash đã phải thốt lên rằng: "Cứ như thể chính quyền này đang trêu ngươi chính những người ủng hộ MAGA của mình vậy".
Khi nợ tín dụng trở thành... thành tựu kinh tế
Một trong những tình huống gây "ngã ngửa" nhất chính là phát biểu của cố vấn kinh tế Kevin Hassett. Thay vì lo ngại trước việc người dân phải vay nợ để chi trả sinh hoạt phí, ông lại hào hứng khoe rằng chi tiêu qua thẻ tín dụng đang "vọt tận mây xanh". Ông lập luận rằng chi tiêu mạnh đồng nghĩa với kinh tế khỏe, bất chấp thực tế là người dân đang phải quẹt thẻ nhiều hơn vì giá xăng và giá nhu yếu phẩm tăng phi mã. "Của rày phát một", việc người dân lún sâu vào nợ nần lại được Nhà Trắng đem ra như một tấm huân chương cho sự thịnh vượng. Thống đốc California Gavin Newsom đã không bỏ lỡ cơ hội này để mỉa mai: "Họ thực sự đang khoe khoang về việc người dân đang bị bóp nghẹt túi tiền". Những con số "trong mơ" và sự xa lạ với "tiệm tạp hóa"
Tổng thống Trump cũng không đứng ngoài cuộc khi liên tục khẳng định nền kinh tế đang "gầm vang" và niềm tin tiêu dùng đang "tăng vọt". Thế nhưng, thực tế lại phũ phàng hơn nhiều: dữ liệu cho thấy niềm tin tiêu dùng đang chạm đáy kể từ sau Thế chiến II, và chỉ có vỏn vẹn 6% người dân đánh giá kinh tế là "rất mạnh". Có lẽ vì sống trong nhung lụa quá lâu, ông Trump đã vô tình để lộ sự xa lạ với đời sống thường nhật khi ngơ ngác hỏi trong một sự kiện kinh tế tại Las Vegas: "Corner store (tiệm tạp hóa ở góc phố) là cái gì? Tôi chưa bao giờ nghe thuật ngữ đó. Ai đã viết cái chữ này vào đây vậy?". Một câu hỏi hồn nhiên đến mức gây nhức nhối cho những ai coi tiệm tạp hóa đầu ngõ là nguồn sống mỗi ngày. Đúng là "Sống trong nhung lụa sao hiểu được nỗi khổ của kẻ mặc áo tơi".
Định nghĩa "ông bố, bà mẹ" kiểu tỷ phú
Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent cũng đóng góp vào bộ sưu tập những phát ngôn gây sốc khi định nghĩa về các nhà đầu tư hộ gia đình ("mom and pop"). Theo ông, những "ông bố, bà mẹ" cần được bảo vệ là những người sở hữu... 5, 10 hay 12 căn nhà để dành cho lúc nghỉ hưu. Đối với giới tinh hoa Nhà Trắng, sở hữu hơn chục bất động sản vẫn chỉ là "nhà đầu tư nhỏ lẻ". Chưa dừng lại ở đó, tại Diễn đàn Davos, ông Trump còn tự hào khoe với các CEO toàn cầu rằng ông đã giúp họ giàu lên thế nào: "Tôi chẳng cần hỏi ai dạo này làm ăn ra sao nữa, vì ai cũng đang kiếm được quá nhiều tiền". Ông còn kể lại chuyện một người bạn giàu có mua cả phi cơ rồi... bỏ không chẳng dùng tới. Giữa một thế giới mà đa số đang lo từng bữa ăn, những câu chuyện về phi cơ bỏ không chẳng khác nào "Gẩy đàn tai trâu", chỉ càng tô đậm thêm sự vô cảm trước nỗi lo sinh kế của dân nghèo.
Từ nuôi gà sân sau đến búp bê và tượng vàng
Danh sách những lời khuyên "vàng ngọc" còn kéo dài với Bộ trưởng Nông nghiệp Brooke Rollins, người khuyên người dân tiết kiệm bằng cách nuôi gà ở sân sau và thực hành các bữa ăn 3 USD với "một miếng bông cải xanh". Trong khi đó, Bộ trưởng Thương mại Howard Lutnick – một tỷ phú khác – lại khẳng định mẹ ông sẽ chẳng phàn nàn gì nếu lỡ mất một tấm séc An sinh xã hội. Và đỉnh điểm của sự phô trương chính là việc ông Trump tự hào trưng bày bức tượng vàng của chính mình trên mạng xã hội, ngay giữa lúc cử tri đang mong mỏi một giải pháp cho lạm phát.
Có vẻ như trong chính quyền hiện tại, không có ai đủ tỉnh táo để cảnh báo rằng những phát ngôn này đang tự đào sâu hố ngăn cách với người dân. Họ mải mê thêu dệt một bức tranh màu hồng mà ở đó chỉ những người giàu mới thấy hạnh phúc. "Lời nói chẳng mất tiền mua", nhưng những lời nói thiếu sự thấu cảm này có thể sẽ phải trả giá đắt bằng chính sự ủng hộ của cử tri trong những cuộc bầu cử sắp tới. Khi niềm tin bị xói mòn bởi sự xa hoa và ngạo mạn, cái giá phải trả không chỉ là những con số kinh tế, mà còn là linh hồn của một phong trào vốn từng tuyên bố sẽ đứng về phía những người bị lãng quên.
Trong chốn quan trường đầy rẫy những toan tính, người xưa có câu: "Thay ngựa giữa dòng" là điều tối kỵ, nhưng với Tổng thống Donald Trump, sự thực dụng chính trị luôn được đặt lên hàng đầu. Một năm sau lời hứa để Robert F. Kennedy Jr. (RFK Jr.) "thỏa sức vẫy vùng" trong lĩnh vực y tế, một cơn gió lạnh đang bắt đầu thổi qua hành lang Nhà Trắng, báo hiệu sự rạn nứt sâu sắc giữa phong trào "Làm cho nước Mỹ khỏe mạnh trở lại" (MAHA) và bộ sậu thân cận của Tổng thống.
Sự sụp đổ của "bóng hồng" MAHA và bước lùi của RFK Jr.
Tháng 5 năm ngoái, khi cần tìm một Tổng y sĩ mới, ông Trump đã không ngần ngại nghe theo lời khuyên của Bộ trưởng Y tế RFK Jr. để chọn Casey Means – một gương mặt đại diện cho tư tưởng cấp tiến của MAHA. Khi đó, ông Trump còn thừa nhận: "Tôi không biết cô ấy, tôi chỉ nghe theo kiến nghị của Bobby (Kennedy)". Thế nhưng, sau một năm ròng rã bế tắc tại Thượng viện, "chiếc ghế" đầy hứa hẹn của Means đã tan thành mây khói.
Thay vì kiên trì với đồng minh của Kennedy, ông Trump đã thực hiện một bước đi gây sốc khi chọn Nicole Saphier – một bác sĩ X-quang và cộng tác viên của Fox News – để thay thế. Điều đáng nói là Saphier không hề có mối liên hệ nào với Kennedy, thậm chí cô còn có một bề dày lịch sử chỉ trích các chính sách vaccine của ông này. "Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược", việc lựa chọn một người từng công khai bài xích MAHA cho thấy tầm ảnh hưởng của RFK Jr. đang bị thu hẹp đáng kể ngay trước thềm bầu cử giữa nhiệm kỳ. MAHA: "Mãnh hổ" thực thụ hay chỉ là "hổ giấy"?
Sự thay đổi này đã làm dấy lên những câu hỏi lớn trong nội bộ đảng Cộng hòa về sức mạnh thực sự của phong trào MAHA. Một cố vấn của ông Trump thậm chí còn mỉa mai: "Tôi ghét phải nói ra, nhưng MAHA dường như chỉ là một con hổ giấy". Các trợ lý cấp cao của Tổng thống bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với những yêu cầu về nhân sự và chính sách "phi truyền thống" của phe Kennedy, vốn bị cho là gây khó khăn cho việc lấp đầy các vị trí trống và làm giảm uy tín của chính quyền trong mắt các nhà lập pháp GOP.
Để xoa dịu dư luận và cử tri trước thềm bầu cử, Nhà Trắng đang dần chuyển trọng tâm từ những chủ đề gây tranh cãi như cải tổ chính sách vaccine sang các vấn đề có sức hút đại chúng hơn như hạ giá thuốc và cải thiện bảo hiểm y tế. Thậm chí, trong một đòn giáng mạnh vào MAHA, ông Trump đã đứng về phía các tập đoàn nông nghiệp lớn để thúc đẩy sản xuất thuốc diệt cỏ glyphosate – một chất mà các nhà hoạt động MAHA coi là "thuốc độc". "Lòng vả cũng như lòng sung", sự rạn nứt này đang khiến những cử tri từng ủng hộ Trump vì Kennedy cảm thấy bị phản bội.
Cú hích từ những "người khổng lồ" mạng xã hội và nỗi lo mất phiếu
Tuy nhiên, phe MAHA không hề cam chịu ngồi yên. Những người có sức ảnh hưởng lớn như Vani Hari (Food Babe) hay Alex Clark đã lên tiếng cảnh báo Nhà Trắng rằng việc phớt lờ liên minh của các bậc cha mẹ, nông dân và những người ủng hộ sức khỏe là một sự sai lầm về mặt chính trị. Họ cho rằng phong trào này đang lớn mạnh nhanh chóng và có thể khiến đảng Cộng hòa mất đi một khối lượng phiếu bầu đáng kể vào tháng 11 tới.
Thậm chí, đã có những lời xì xào về việc cử tri MAHA có thể "đổi màu", quay sang ủng hộ các ứng viên đảng Dân chủ như Thượng nghị sĩ Cory Booker – người có cùng quan điểm chống thuốc trừ sâu. Trước tình cảnh "Tiền mất tật mang", Nhà Trắng đã phải tổ chức một cuộc gặp gỡ tại Phòng Bầu dục để trấn an các influencers của MAHA, nhưng việc rút lại đề cử của Casey Means ngay sau đó đã khiến nỗ lực hòa giải này trở nên vô nghĩa.
Nicole Saphier: Phép thử cho sự thỏa hiệp hay sự "thuần hóa" MAHA?
Việc đề cử Nicole Saphier được coi là một phép thử thực dụng. Phía Nhà Trắng nỗ lực quảng bá cô là một người có tư tưởng MAHA "tỉnh táo" – ủng hộ thực phẩm sạch nhưng vẫn giữ quan điểm thông thường về vaccine. Tuy nhiên, Saphier vẫn phải đối mặt với một hành trình gian nan tại Thượng viện do thiếu bằng y khoa Hoa Kỳ và những tranh cãi về chuyên môn.
Câu hỏi đặt ra lúc này là: Liệu phong trào MAHA có chấp nhận thỏa hiệp để trở thành một phần chính thống của đảng Cộng hòa, hay sẽ tiếp tục duy trì vị thế "ngoài lề" đầy nổi loạn? Với việc cuộc bầu cử giữa kỳ chỉ còn cách 6 tháng, ông Trump dường như đã chọn con đường an toàn, thắt chặt dây cương đối với Kennedy để ưu tiên những chính sách thực dụng hơn. "Cẩn tắc vô áy náy", sự xoay trục này có thể giúp ông lấy lòng cử tri trung dung, nhưng cũng có nguy cơ biến liên minh MAGA-MAHA thành một kỷ niệm ngắn ngủi trong lịch sử chính trường Mỹ.
Với chính quyền của Tổng thống Donald Trump, việc xác định rõ "nội thù" chính là bước đi sống còn để bảo vệ an ninh quốc gia. Ngày thứ Năm vừa qua, một bản kế hoạch chống khủng bố mới đã chính thức được công bố, tạo nên một cú sốc lớn khi đặt các mạng lưới cánh tả như Antifa vào danh sách những mối đe dọa hàng đầu mà nước Mỹ phải đối mặt. Không còn là những cuộc đụng độ nhỏ lẻ trên phố, giờ đây, cuộc chiến này đã được nâng tầm thành nhiệm vụ ưu tiên của các cơ quan liên bang. Ba "gọng kìm" khủng bố và mục tiêu mới của chính quyền Trump
Bản kế hoạch chống khủng bố vừa được phát hành đã chỉ đích danh ba loại hình nhóm khủng bố chính mà Hoa Kỳ đang phải đương đầu. Bên cạnh các băng đảng ma túy (cartel) tàn bạo và các nhóm khủng bố Hồi giáo cực đoan vốn đã quen thuộc, chính quyền Trump đã bổ sung thêm một mục tiêu chiến lược mới. Theo nội dung bản kế hoạch, các hoạt động chống khủng bố quốc gia sẽ "ưu tiên việc nhận diện nhanh chóng và vô hiệu hóa các nhóm chính trị thế tục bạo lực có tư tưởng chống Mỹ, ủng hộ chuyển giới cực đoan và vô chính phủ". Đây là một tuyên bố mạnh mẽ, khẳng định rằng những hệ tư tưởng cực đoan gây rối loạn trật tự xã hội sẽ không còn chỗ đứng dưới bóng cờ công lý. "Quốc có quốc pháp, gia có gia quy", việc đưa các nhóm này vào tầm ngắm chính là nỗ lực của Nhà Trắng nhằm lập lại trật tự và thượng tôn pháp luật.
Sự mập mờ của Antifa và nỗ lực "phác thảo" mạng lưới ngầm
Dù được xếp vào hàng ngũ "mối quan ngại hàng đầu", nhưng việc nắm bắt thông tin về các nhóm như Antifa lại là một bài toán hóc búa đối với các cơ quan an ninh. Trong một cuộc điều trần trước Quốc hội vào cuối năm ngoái, Giám đốc điều hành nhánh An ninh Quốc gia của FBI, ông Michael Glasheen, đã phải thừa nhận sự khó khăn khi xác định quy mô quân số hay địa điểm hoạt động cụ thể của tổ chức này. Ông mô tả tình hình là "rất lỏng lẻo và biến động", đồng thời khẳng định các cuộc điều tra đang diễn ra vô cùng tích cực. Tuy nhiên, không để sự mập mờ này cản bước, Nhà Trắng tuyên bố sẽ "sử dụng tất cả các công cụ hiến pháp hiện có để phác họa sơ đồ của chúng ở trong nước, xác định tư cách thành viên và các mối liên kết với các tổ chức quốc tế như Antifa". Đúng là "Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt", chính quyền đang dốc toàn lực để đưa những kẻ núp bóng bóng tối ra ánh sáng.
Từ những vụ tấn công đẫm máu đến cuộc chiến pháp lý liên bang
Quyết định cứng rắn này không phải là không có cơ sở. Trong thời gian qua, nước Mỹ đã phải chứng kiến hàng loạt vụ tấn công bạo lực nhắm vào chính quyền và các đồng minh của họ. Từ vụ ám sát nhà bình luận cánh hữu Charlie Kirk cho đến âm mưu tấn công tại bữa tiệc tối của Hiệp hội Phóng viên Nhà Trắng mới đây, mầm mống bạo lực đang lan rộng. Đáng chú ý nhất là vụ việc xảy ra vào tháng 7, khi một nhóm gần chục người đã bắn pháo hoa, phun sơn bôi bẩn và nổ súng vào cảnh sát cùng nhân viên tại một cơ sở của Bộ An ninh Nội địa ở Texas. Đây được xem là vụ án khủng bố liên bang đầu tiên đánh dấu cuộc chiến chính thức của chính quyền Trump chống lại các nhóm cánh tả bạo lực. "Cây muốn lặng mà gió chẳng dừng", trước những hành vi thách thức chính quyền, sự phản kháng mạnh mẽ từ phía Nhà Trắng là điều tất yếu để bảo đảm bình yên cho người dân.
Cuộc chiến chống khủng bố nội địa này hứa hẹn sẽ còn nhiều cam go và gây tranh cãi. Tuy nhiên, với thông điệp rõ ràng từ bản kế hoạch vừa công bố, chính quyền Trump đang gửi đi một lời cảnh báo đanh thép: Mọi hành vi dùng bạo lực để áp đặt tư tưởng chính trị, gây nguy hại cho an ninh Mỹ sẽ bị trừng trị thích đáng. Trong bối cảnh xã hội còn nhiều chia rẽ, việc thực thi công lý và bảo vệ giá trị Mỹ chính là cái gốc để "Dân an vật thịnh". Chuyến hành trình truy quét những mạng lưới ngầm này mới chỉ bắt đầu, và thế giới đang nín thở dõi theo từng bước chân của các đặc vụ liên bang trên con đường dẹp loạn.
Muốn sống lâu, sống khỏe, không cần làm điều gì quá lớn. Chỉ cần giữ đúng vài việc nhỏ vào buổi tối là đã giúp dưỡng tạng, giữ khí, nuôi huyết, phòng bệnh từ gốc.
Dưới đây là 4 việc tôi luôn nhắc người bệnh thực hành.
1. Kết thúc bữa tối sớm, cách giờ ngủ 2–3 tiếng
NÊN ăn tối trước 19h
Lên giường ngủ lúc 22h-23h là hợp lý
Sau khi ăn, Tỳ Vị cần thời gian để vận hóa thức ăn thành tinh khí nuôi cơ thể.
Khi lên giường, bụng đã nhẹ, khí huyết thuận, giấc ngủ sẽ sâu hơn.
Nếu ăn xong mà ngủ ngay:
- Thức ăn chưa tiêu, khí trệ sinh đầy bụng
- Dạ dày bị ứ tích, lâu ngày sinh đàm, hóa hỏa
- Tâm thần khó yên, ngủ nông, nhiều mộng
2. Ăn tối thanh đạm, dễ tiêu
Buổi tối là lúc âm khí dần thịnh, dương khí lui. Cơ thể cần yên tĩnh để hồi phục. Nếu ăn nhiều thịt cá, dầu mỡ, Tỳ Vị phải làm việc nặng, khí huyết dồn về tiêu hóa mà không đủ nuôi Can Thận.
👉 Hậu quả là:
- Mệt mỏi, nóng trong
- Khó ngủ, dễ mộng mị
- Sáng dậy nặng người
Nên ăn nhẹ nhàng nhu:
cháo gạo lứt, rau củ luộc, canh nhẹ, đậu phụ hấp. Ăn thanh không phải là thiếu, mà là để cơ thể được nghỉ ngơi đúng lúc.
👉 Gợi ý vài món nhẹ buổi tối:
- Cháo yến mạch hạt sen ăn ấm
- Canh rau ngót nấu đậu phụ
- Trà táo đỏ kỷ tử hoa cúc uống ấm sau ăn
- Một ít đu đủ chín hoặc chuối tiêu sau ăn 30 phút
3. Không ăn đêm
Nếu ăn đêm, dạ dày phải hoạt động lại, làm rối loạn sự nghỉ ngơi của toàn thân.
Có người thức khuya hay thèm ăn.
Thực ra đó là khi khí huyết suy, Thận âm không đủ sinh tân dịch, cơ thể lầm tưởng là đói.
Nếu chiều theo mà ăn, Tỳ Vị càng tổn hại, đêm trằn trọc, sáng dậy rã rời.
👉 Sau 19–20h tối, tốt nhất không nên ăn thêm. Nếu đói có thể:
- Uống một ly nước ấm pha vài lát gừng
- Hãm trà cam thảo gừng
- Ăn vài hạt sen hấp chín để an thần
4. Kiễng chân 1–2 phút trước khi ngủ
Trong Đông y có câu: “Chân là gốc của Thận, huyệt Dũng Tuyền là cửa khí.”
Khi kiễng chân nhịp nhàng, khí huyết được dẫn xuống chân, kích thích Dũng Tuyền giúp dưỡng Thận, an thần.
👉 Cách làm:
- Đứng thẳng, vịn nhẹ vào mép giường
- Nhón gót lên giữ 1–2 giây rồi hạ xuống
- Lặp lại 30–50 lần
- Hít thở nhẹ, cảm nhận bàn chân ấm dần
Động tác nhỏ nhưng giúp chân ấm, đầu nhẹ, dễ vào giấc ngủ, ít tỉnh giữa đêm.
Tối nay, mình thử ăn sớm hơn, buông bớt lo lắng.
Rồi cô bác, anh chị sẽ thấy: ngủ yên hơn, sáng dậy nhẹ như mây
Đồng hồ treo tường bệnh viện chỉ 2 giờ 17 phút sáng.
Khoa Ngoại tiêu hóa chỉ còn tiếng máy monitor kêu đều đều và tiếng dép lê của điều dưỡng đi tiêm thuốc. Bác sĩ nội trú Minh kéo rèm buồng số 6, bệnh nhân giường số 3 , cô Lan, 67 tuổi, giáo viên về hưu, vẫn còn thức. Mắt cô mở to nhìn lên trần nhà, tay siết chặt mép chăn đã nhàu.
“Mất ngủ hả cô?” Minh ngồi xuống ghế, kéo khẩu trang xuống cằm. Đây là đêm trực thứ 2 liên tiếp. Mắt cậu cũng cay xè.
Cô Lan quay sang, cố nở một nụ cười: “Bác sĩ cũng chưa ngủ à? Mai tôi mổ, bác sĩ còn trẻ thế này quen thức đêm đâu biết mệt nhỉ?”
“Con quen thức rồi cô. Mổ u đại tràng sigma, kíp đầu sáng mai. Giáo sư Tùng mổ chính, con phụ mổ.” Minh liếc bệnh án kẹp cuối giường. U 3cm, chưa di căn. Tiên lượng tốt. Trên giấy tờ là vậy. Nhưng người nằm đây thì đâu phải giấy tờ.
Cô Lan im lặng một lúc. Ngoài hành lang có tiếng xe đẩy đi qua, bánh xe kêu cọt kẹt.
“Hồi tôi còn đi dạy, đêm trước ngày học sinh đi thi tốt nghiệp, tôi cũng không ngủ được. Cứ sợ tụi nó quên bài, sợ đề khó, sợ mình dạy chưa tới.” Cô cười, nếp nhăn ở đuôi mắt xếp lại. “Giờ thì nằm đây, tôi lại sợ y chang. Sợ thuốc mê. Sợ mê rồi không tỉnh lại. Sợ tỉnh lại mà không còn nguyên vẹn.”
Minh không đáp ngay. Cậu đã thuộc lòng phác đồ, nhớ vanh vách nguy cơ tai biến ghi trong sách: chảy máu 1,2%, xì miệng nối 3%, nhiễm trùng … Nhưng không sách nào dạy cách trả lời để đánh tan một nỗi sợ.
“Con kể cô nghe chuyện này được không?” Minh nói. “Tuần trước con phụ mổ một bác thợ mộc. Bác ấy cũng mổ đại tràng, cũng thức trắng đêm trước mổ. Bác hỏi con: ‘Bác sĩ ơi, mai tôi lỡ có mệnh hệ gì, con gái tôi lấy chồng ai dắt tay nó?’”
Cô Lan nắm chặt mép chăn hơn.
“Con lúc đó cũng sợ, cô ạ. Con sợ mình nói sai. Sợ mình hứa lèo. Nên con chỉ nói thật: ‘Bác ơi, con không hứa trước được. Nhưng con hứa kíp mổ tụi con ngày mai sẽ làm hết sức như mổ cho ba của tụi con vậy. Bác ráng ngủ một chút, lấy sức mai mình cùng nhau cố vượt qua cho êm đẹp nha bác.’”
“Rồi giờ bác ấy sao rồi?” Cô Lan hỏi, giọng nhỏ xíu.
“Sáng nay bác ấy đi lại được rồi. Còn khoe với con là xuất viện về sẽ đóng một bộ bàn ghế sa-lông cho ngôi nhà mới của con gái.” Minh cười. “Con không dám nói với bác ấy kiểu cho qua. Vì lên bàn mổ thì ai cũng có phần trăm rủi ro. Nhưng cô ơi, ca của cô, khối u phát hiện cũng sớm, ê kíp của thầy Tùng kinh nghiệm lắm. Phần việc của chuyên môn, tụi con sẽ lo thật kỹ. Phần việc của cô bây giờ, là cứ tin tụi con, cố ngủ một chút nhé.”
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi. Tháng 10, Sài Gòn mưa đêm dai dẳng. Cô Lan thở dài: “Cả đời tôi đứng trên bục giảng, dặn học trò phải bình tĩnh, tự tin. Giờ tới lượt mình, tôi lại như một đứa học trò dở... mất hết tự tin.”
“không phải học trò dở cô ơi, chỉ tại kỳ thi này mới quá nên ai cũng lo lắng thôi, là bác sĩ cũng sẽ thế cô ạ.” Minh cười. “Hồi nhỏ con sợ ma, ba con không nói ‘làm gì có ma’. Nhưng ba con ngồi với con cả đêm, bật đèn ngủ. Sáng ra con tự hết sợ. Giờ con ngồi với cô nhé. Không cần hết sợ liền, chỉ cần đỡ sợ hơn một chút cũng được.”
Hai cô cháu ngồi im. Tiếng mưa gõ lộp độp vào mái tôn hành lang. Tiếng máy monitor vẫn bíp… bíp… đều đặn.
“Lúc tôi dạy lớp 5,” cô Lan chợt nói, “có thằng bé học chậm, nó toàn bị điểm kém. Ngày nào tôi cũng ở lại giảng lại cho nó. Tới ngày thi, nó làm bài được 6 điểm. Nó chạy tới ôm tôi khóc, nói ‘Cô ơi, con làm được rồi’. Tôi biết 6 điểm không to, nhưng với nó là cả một ngọn núi.”
“Dạ,” Minh gật đầu. “Mai cũng vậy. Với cô, bước qua cánh cửa phòng mổ là một ngọn núi. Con không leo thay cô được. Nhưng con sẽ đi cùng cô.”
Cô Lan nhìn cậu bác sĩ trẻ. Áo blouse hơi nhăn, mắt thâm quầng, nhưng giọng nói thì chắc nịch. Không phải cái chắc của người không biết sợ, mà là cái chắc của người đã chọn ở lại cùng với nỗi sợ của người khác để giúp họ an tâm.
“Cô hỏi thật nhé,” cô Lan ngập ngừng. “Nếu... nếu lỡ có chuyện gì, bác sĩ có buồn không?”
Minh ngẩng lên. Câu hỏi này không có trong sách. Cậu hít một hơi: “Có chứ cô. Tụi con sẽ buồn. Nhưng tụi con buồn xong rồi lại phải học, phải mổ tiếp, để những người sau bớt buồn hơn. Tụi con phải cố làm hết sức ngay từ đầu, để không phải nói ‘giá như' hay 'phải chi' nữa".
Mưa ngoài kia nặng hạt hơn. Điều dưỡng đi ngang, khẽ gật đầu với Minh. 3 giờ kém 10. Còn 4 tiếng nữa tới kíp mổ.
"Cô thử chợp mắt một lát nha cô.” Minh đứng dậy, kéo chăn lên ngang ngực cho cô, y như mẹ cậu hay làm cho cậu hồi nhỏ. “Con đọc cô nghe một bài thơ học trò sinh viên tặng con hồi đi thực tập được không? Ngắn thôi.” Cô Lan gật đầu, tay đã nới lỏng khỏi mép chăn.
'‘blouse trắng đi giữa đêm thâu - Chỗ người ta sợ, giúp nhau yên lòng... Bạn sinh viên đó viết tặng cả khoa. Con lúc nào cũng giữ trong ví.”
Cô Lan nhắm mắt. Lần đầu tiên từ chiều, hàng chân mày cô giãn ra. “Bác sĩ Minh này,” cô nói, giọng đã ngái ngủ, “mai mổ xong, cô tỉnh, cô chấm bài cho con nhé. Xem con phụ mổ được mấy điểm.”
“Dạ, Cô nhớ cho con 6 điểm là con mừng rồi.” Minh cười, kéo ghế sát lại, không ngồi nữa mà đứng dựa vào thành giường.
Đêm bệnh viện trôi qua nhẹ nhàng. 4 giờ. 5 giờ...Tiếng xe đẩy lại vang lên ngoài hành lang — kíp mổ sớm bắt đầu chuẩn bị.
6 giờ 15, điều dưỡng vào gọi cô Lan đi. Cô mở mắt, không còn vẻ hoảng hốt đêm qua. Thấy Minh vẫn đứng đó, áo blouse đã khoác thêm, tóc chải vội còn ướt.
“Mình đi thi thôi cô,” Minh cười, đẩy giường bệnh ra hành lang. Cô Lan cũng cười, nắm cổ tay cậu, siết nhẹ. Không phải cái siết của người sắp đuối sức, mà là cái siết của cô giáo dành cho học trò trước khi vào phòng thi: “Cố lên nhé, bác sĩ.”
Cửa phòng mổ mở ra, ánh đèn mổ tràn xuống hành lang. Minh đi bên cạnh, cho đến khi y tá đón tay.
“Chị Lan, kíp mổ đã sẵn sàng,” giáo sư Tùng nói. “Yên tâm nhé chị.”
Cô gật đầu. Trước khi cửa khép lại, cô quay sang Minh: “Không sao đâu, con nhỉ?”
Lần này, Minh không giảng giải, không thống kê. Cậu chỉ nói đúng 4 chữ, như một lời hứa, một bài học, một cái ôm không chạm được:
“Không sao đâu ạ.”
Cửa phòng mổ khép lại. Đèn “Đang phẫu thuật” bật sáng. Ngoài hành lang, Minh đứng đó thêm vài giây, rồi quay đi, về phía phòng rửa tay.
Đêm trực bệnh viện kết thúc. Bình minh ngoài kia đón chào một ngày mới.
Năm 1980, tôi 24 tuổi, y sĩ mới ra trường ba tháng, được phân công về Trạm xá xã Phước Long, Giồng Trôm, Bến Tre. Cả trạm chỉ có hai người: tôi và chị Hai nữ hộ sinh. Điện không có, thuốc men dụng cụ cũng rất hạn chế.
Khoảng 8 giờ tối, nước sông Hàm Luông bắt đầu lớn. Trăng non mờ sau những đám mây, gió chướng thổi lồng lộng trên sông. Tôi đang ngủ gà ngủ gật trên ghế bố thì có tiếng đập cửa dồn dập.
"Bác sĩ ơi! Cứu mạng! Con Tám nhà tui nó giựt, sùi bọt mép!"
Ông Sáu Lành ướt như chuột lột, giọng lạc đi. Phía sau là thằng nhỏ chừng 12 tuổi, run cầm cập. Tôi chụp cái ống nghe, chân xỏ vội đôi dép tổ ong.
Con Tám 18 tuổi, mới cưới được hai tháng. Nghe đâu nó bị sốt, đái rát mấy ngày, ra tiệm mua thuốc về uống. Không biết thuốc gì, uống xong nửa tiếng thì lăn ra co giật, người tím tái.
Tôi rọi đèn pin. Đồng tử giãn, nhưng còn phản xạ. Mạch nhanh, nhẹ. Huyết áp không đo được. Sốc phản vệ. Hôm đó, adrenalin ở trạm xá chỉ còn đúng hai ống. Tôi rút một ống tiêm bắp đùi. Nhưng người con Tám cứ lả dần.
"Phải chuyển lên Bệnh viện tỉnh ngay, không là chết," tôi nói. Mặt ông Sáu tái mét.
Đêm hôm, đường bộ từ xã ra thị xã Bến Tre phải vòng qua hai cái cầu dừa dài hơn hai chục mét và vô số cầu khỉ, đi mất 4-5 tiếng. Chỉ còn đường sông. Nước đang lớn, ghe máy đi một mạch tới bến bệnh viện tỉnh chỉ chừng 50 phút. Tôi hỏi:
"Chú Tư nhà che có ghe máy không chú Sáu?"
"Có chiếc ghe máy đuôi tôm. Để tui năn nỉ ổng coi sao."
"Sao cũng được. Đi càng sớm càng tốt."
Ngày ấy dân quê người ta sống với nhau rất thân tình. Sẵn sàng giúp nhau mọi lúc mọi nơi.
Chú Tư cởi trần, đóng mỗi cái quần đùi, lật đật đẩy ghe ra khỏi ụ, giựt máy. Chiếc ghe máy đuôi tôm mui lá, nổ xành xạch.
Chúng tôi khiêng con Tám xuống. Nó nằm thượt trên tấm chiếu, mẹ nó ngồi ôm đầu, tóc tai rối bời, khóc không ra tiếng. Tôi quỳ một bên, một tay giữ ven truyền, tay kia bắt mạch liên tục, mắt ngó coi nó còn thở không. Dịch truyền là chai glucose 5% cuối cùng của trạm, không còn loại nào khác.
Ghe rời bến một lúc thì máy khục khặc. Sông nước đen ngòm, hai bên dừa nước xào xạc. Nước lớn, sóng vỗ mạn ghe ộp oạp. Bóng tối bao trùm tất cả, không phân biệt được đâu là nước là trời, đâu là bến đâu là bờ.
Qua khỏi Vàm, con Tám lên cơn co giật rồi mạch lại yếu đi. Còn ống adrenalin, tôi chích luôn. Miệng lẩm bẩm: "Ráng lên em, ráng lên. Sắp tới rồi." Lúc đó tôi cũng không biết phải vái trời hay vái ai nữa. Sách vở nói sốc phản vệ tỷ lệ tử vong cao lắm nếu không được cấp cứu đầy đủ kịp thời. Mà trên ghe này chỉ có thằng y sĩ mới ra trường, cây đèn pin và không còn ống thuốc chống sốc nào. Lúc này con Tám nó mà ngáp ngáp thì chỉ còn nước ép tim, hô hấp miệng qua miệng.
Đến đoạn sông gần tới bệnh viện, máy khục khặc rồi tắt ngúm. Chú Tư mặt cắt không còn hột máu, nhảy xuống sông lặn hụp kiểm tra chân vịt. "Chết cha... chân vịt bị quấn mớ lục bình!"
Mười phút trôi qua như mười năm. Tôi lấy chiếc chiếu còn lại trên ghe đắp cho con Tám, người nó lạnh như nước đá. Mẹ nó ngất đi, tỉnh lại cứ gọi "Tám ơi con ơi". Tôi nhìn đồng hồ: 9 giờ 25. Mạch con Tám càng lúc càng yếu. Tôi gào to át tiếng gió:
"Mấy chú ơi, bơi tay đi! Bơi đại đi!"
Chú Tư, ông Sáu vớ lấy cây dầm, cắm đầu bơi. Gần tới bờ, tôi cũng quăng dép, nhảy xuống phụ đẩy ghe. Nước lớn ngập tới ngực, lạnh thấu xương. Đá, mảnh sành ven sông cứa lòng bàn chân rát buốt, nhưng lúc đó sao không thấy đau.
Ghe cập bến Bệnh viện tỉnh là 10 giờ kém. Tôi ẵm con Tám chạy chân đất vô phòng cấp cứu máu dưới chân loang ra:
"Cấp cứu! Sốc phản vệ!"
Kíp trực chạy ra, chuyển con Tám lên băng ca đẩy ào vô khoa .
Tôi ngồi bệt xuống hành lang vì mệt, lúc đó mới để ý thấy hai bàn chân rách bươm, máu trộn với bùn. Chị điều dưỡng mang ra đôi dép, tôi lắc đầu. Ngồi đó chờ.
3 giờ sáng, bác sĩ trực đi ra, vỗ vai tôi: "Nó qua rồi. Mày dữ thiệt. Đi chân đất chuyển bệnh còn đẩy ghe cấp cứu."
Tôi không cười nổi nhưng nhẹ cả người.
Sau này tôi học lên bác sĩ, đi học chuyên khoa, rồi thành bác sĩ khoa Hồi sức bệnh viện tỉnh. 40 năm trôi qua, tôi đã trực đêm cấp cứu hồi sức cho hàng ngàn ca, nhưng chưa đêm nào dài như đêm cấp cưu chuyển bệnh bằng ghe máy năm đó. Chưa lần nào tôi thấy rõ được cái lằn ranh sống chết nó mỏng manh đến vậy, chỉ cách nhau một cái khục khặc máy nổ, hay một ống adrenalin cuối cùng.
Bây giờ thỉnh thoảng về lại cái trạm y tế xã năm ấy, tôi vẫn ra bến sông cũ. Bến giờ đã tráng xi măng, ghe máy đuôi tôm giờ thay bằng tàu làm du lịch. Nhưng nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe tiếng máy khục khặc, tiếng dầm quẫy nước, và tiếng chân đất của thằng y sĩ trẻ bồng bệnh nhân chạy trên đường nhựa, phía sau là sự sống của một người con gái mười tám tuổi.
Có những ký ức, nó không nằm trong sổ sách hồ sơ, nó nằm trong lòng bàn chân, mỗi bước đi là một lần nhắc nhở: làm thầy thuốc, có khi dù đi chân đất vẫn phải cố chạy đua với tử thần.
Công an xã Pơng Drang (Đắk Lắk) đang củng cố hồ sơ để xử lý vụ bé gái sơ sinh tử vong trong nhà vệ sinh của một hộ dân, liên quan đến thiếu nữ 15 tuổi.
Ngày 8/5, Công an xã Pơng Drang, tỉnh Đắk Lắk cho biết đang củng cố hồ sơ, điều tra vụ bé sơ sinh tử vong xảy ra tại thôn 5, xã Pơng Drang.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 4h30 ngày 4/5, một đôi nam nữ đến nhà người dân xin đi nhờ vệ sinh. Người đàn ông ngồi bên ngoài, còn người phụ nữ vào nhà vệ sinh khoảng 15 phút rồi cùng nhau rời đi.
Cơ quan công an điều tra vụ việc bé sơ sinh tử vong phía sau bồn cầu.
Sau đó, chủ nhà phát hiện một bé gái sơ sinh đã tử vong, bị giấu phía sau bồn cầu nên trình báo cơ quan chức năng. Qua kiểm tra, người dân phát hiện trong miệng cháu bé có giấy vệ sinh.
Tiếp nhận tin báo, Công an xã Pơng Drang phối hợp các đơn vị nghiệp vụ Công an tỉnh Đắk Lắk khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi và truy xét những người liên quan. Nạn nhân được xác định là bé gái sơ sinh nặng khoảng 3,6kg.
Đến trưa 6/5, lực lượng công an xác định và tìm thấy đôi nam nữ liên quan khi đang ở phường Phú Hội, tỉnh Gia Lai.
Tại cơ quan công an, thiếu nữ A. (15 tuổi 7 tháng, trú TP Đà Nẵng) khai có thai sau khi quen một nam thanh niên qua ứng dụng hẹn hò.
Theo lời khai, cuối tháng 4/2026, A. đến chòi rẫy của anh V. (37 tuổi) ở xã Pơng Drang chơi. Rạng sáng 4/5, do đau bụng nên A. nhờ anh V. chở đi khám. Trên đường đi, A. xin vào nhà dân đi vệ sinh và sinh con tại đây.
Sau khi sinh, do lo sợ bị phát hiện, A. khai đã dùng giấy vệ sinh nhét vào miệng bé gái rồi giấu phía sau bồn cầu trước khi rời đi cùng anh V.
Làm việc với cơ quan công an, anh V. cho biết không biết A. mang thai và cũng không hay biết việc thiếu nữ này sinh con trong nhà vệ sinh.
Việc gia đình bị hại làm đơn, trực tiếp đến dự phiên tòa để xin giảm hình phạt là tình tiết chính để tòa đưa ra kết luận về mức án.
Bị cáo Quach Ken Chee xin lỗi gia đình nạn nhân tại phiên tòa - Ảnh: NGỌC LÂN
Sáng 8-5, Tòa phúc thẩm TAND tối cao TP.HCM mở phiên xét xử phúc thẩm các bị cáo Quach Ken Chee (48 tuổi, Việt kiều Úc), Dinh Christina Phuong Thi (30 tuổi, Việt kiều Mỹ), Nguyễn Hiếu (50 tuổi, quê Đắk Lắk), Nguyễn Thanh Thịnh (22 tuổi), Nguyễn Văn Dũng (20 tuổi) và Bùi Đức Tín (19 tuổi, cùng ngụ TP.HCM) về tội giết người.
Nước mắt tại pháp đình
Phiên tòa phúc thẩm được mở do các bị cáo trong vụ án có kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Ngoài ra, tòa nhận được kháng cáo của bị hại về việc bồi thường trách nhiệm dân sự chưa thỏa đáng. Tuy nhiên, tại phiên tòa, đại diện bị hại đề nghị tòa giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo.
Bị cáo Quach Ken Chee khai nhận hành vi sai phạm không nằm trong kế hoạch từ trước.
Bị cáo Dinh Christina Phương Thi khai khi được Chee nhờ đánh nạn nhân để đòi nợ, Thi chỉ nghĩ đến việc dùng hung khí để thực hiện hành vi. Với các bị cáo còn lại, tất cả đều không có mâu thuẫn với nạn nhân, vì tiền bạc mà thực hiện hành vi.
Lãnh án vì cho vay lãi nặng, đánh trọng thương con nợ
Nói lời cuối tại phiên tòa, Chee hối hận về hành vi của bản thân, cảm thấy xấu hổ và nhận lỗi đối với gia đình nạn nhân. Hiện tại bị cáo đang gặp vấn đề về sức khỏe, có mẹ tuổi cao, không còn trong độ tuổi lao động và sống nhờ trợ cấp, mong tòa giảm nhẹ mức án.
Tương tự, bị cáo Thi vừa khóc vừa nói bản thân là mẹ đơn thân, có ba con nhỏ đang được ba nuôi dưỡng tại nước ngoài, hiện tại ba đang đổ bệnh và không thể chăm sóc.
Với các bị cáo chưa thành niên, hội đồng xét xử nhận định hành vi của các bị cáo cũng có một phần trách nhiệm của cha mẹ. Hành động của các bị cáo cũng là hậu quả của việc gia đình quán xuyến con cái không chu đáo.
Tòa nhận định các bị cáo là đồng phạm giản đơn, không có cấu kết, bàn bạc từ trước để thực hiện hành vi thuê giết người và giết người thuê. Việc gia đình bị hại làm đơn, trực tiếp đến dự phiên tòa để xin giảm hình phạt là tình tiết chính để tòa đưa ra mức án.
Cuối cùng, tòa tuyên Quach Ken Chee 18 năm tù; Dinh Christina Phuong Thi 14 năm tù; Nguyễn Thanh Thịnh 20 năm tù; Nguyễn Hiếu, Nguyễn Văn Dũng và Bùi Đức Tín 7 năm tù về tội giết người.
Về trách nhiệm dân sự, tổng số tiền phải bồi thường cho gia đình bị hại là hơn 1 tỉ đồng.
Theo hồ sơ, Quach Ken Chee, Dinh Christina Phuong Thi, Nguyễn Hiếu và Phạm Trần Đức Thịnh là bạn bè xã hội với nhau.
Quá trình quen biết, Đức Thịnh nợ tiền của Chee mà không trả nên khoảng giữa năm 2023 Chee bực tức và nhờ Thi mướn người đánh Đức Thịnh để dằn mặt.
Thi đồng ý rồi thuê nhóm bảy người (không rõ lai lịch) đánh Đức Thịnh gây thương tích. Sau khi nhóm này đánh Đức Thịnh và quay video lại cho Chee xem thì Chee trả tiền thuê là 10,5 triệu đồng.
Sau khi bị đánh, Đức Thịnh chụp ảnh gửi cho Hiếu, Hiếu gửi những hình ảnh này cho Chee. Do thấy Đức Thịnh không bị thương tích nên Chee nảy sinh ý định thuê người khác đánh Đức Thịnh thêm lần nữa.
Trong lúc nói chuyện trên nhóm chat thì Chee nhờ Thi tiếp tục tìm người đánh Đức Thịnh với yêu cầu đánh phải chảy máu, đồng thời có quay video lại thì Chee sẽ trả số tiền 15 triệu đồng.
Ngày 30-7-2023, Thi kể lại việc trên cho bạn trai là Nguyễn Văn Dũng nghe. Dũng đồng ý nhận và điện thoại rủ Bùi Đức Tín. Tín tiếp tục rủ thêm Đồng Quốc Khánh và Nguyễn Thanh Thịnh cùng tham gia.
Đến ngày 2-8-2023, Dũng gọi điện thoại cho Đức Thịnh giả vờ hỏi thăm (có quen biết từ trước), sau đó Đức Thịnh hẹn Dũng đến vòng xoay Lý Thái Tổ (quận 3) để gặp mặt nhưng chỉ hỏi chuyện mua ma túy ở quận 4 (cũ).
Ngày hôm sau, khi Đức Thịnh chạy xe máy chở Dũng đi trên đường Tôn Thất Thuyết (quận 4 cũ) thì Dũng thấy nhóm Tín, Khánh, Thanh Thịnh đang chạy theo phía sau.
Khi đến trước nhà số 218 Tôn Thất Thuyết thì Tín chở Thanh Thịnh chạy từ phía sau vượt lên ép đầu xe của Đức Thịnh vào lề đường. Thanh Thịnh lấy dao đâm hai nhát vào ngực bên trái và vai của Đức Thịnh. Đức Thịnh bỏ chạy đến trước nhà số 221 Lê Văn Lương (quận 7) thì gục ngã xuống đường tử vong sau đó.
Trước đó, tòa sơ thẩm tuyên Quach Ken Chee tù chung thân; Dinh Christina Phuong Thi 18 năm tù; Nguyễn Thanh Thịnh tù chung thân; Nguyễn Hiếu, Nguyễn Văn Dũng và Bùi Đức Tín 10 năm tù cùng tội danh giết người.
Anh ơi, anh đến ngay đi
Ăn sáng bánh mì với trứng ốp la
Em vẫn đang đợi anh mà
Đến đây ăn trứng ốp la bánh mì...
Anh ơi, đến với em đi
Ăn xong, anh thích làm gì...em cho...!
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.