Mưa Sài G̣n nh́n từ những xóm nghèo, từ những quán cóc b́nh dân, nh́n từ những mái hiên rách nát, để thấy “mưa gieo sầu nhân thế”...
Trạm xe buưt trời mưa, đông đúc những dân nghèo chen lấn khi xe vô trạm, dù chen lấn nhưng một đôi người vẫn ái ngại cố nhường cho một bà cụ già run lẩy bẩy v́ lạnh tay xách nách mang giỏ bánh ít lên xe (chắc đem đi bán).
Trời mưa mịt mù, những chiếc xe Honda với người trùm áo mưa kín mít phóng đi vội vă, xe rẽ bánh những lằn nước đen kịt văng qua hai bên đường. Những chiếc xe đẩy bán hàng rong dạo vuốt mặt không kịp cố hối hả t́m nơi trú mưa. Một người lưng gù với cặp chân teo quắt oằn ḿnh trên chiếc xe đạp ba bánh (chế lại) đạp bằng tay, trong mưa vẫn lâu lâu dừng lại ven đường, cố dùng cái móc sắt móc cái bọc ni-lông c̣n tốt trôi lềnh bềnh ngoài mưa cho lên cái bao tải treo bên hông xe.

Xe bán hàng rong dạo trong mưa. (H́nh: Văn Lang/Người Việt)
Từ một mái hiên trú mưa gần trạm xe buưt trên đường Tùng Thiện Vương quận 8, những cảnh đời diễn ra trong mưa lần lượt hiện ra trước mắt chúng tôi như một cuốn phim hiện thực được chiếu chậm.
Chưa kịp thở dài cám cảnh th́ một bàn tay nhỏ nhăn nheo, trắng bệch v́ nước mưa đă ch́a ra trước mắt chúng tôi. Cúi nh́n, hai em nhỏ đang nép vào nhau v́ lạnh, cái ống lon với ít tiền lẻ cũng ướt sũng nước. Lục túi t́m trong cái bóp lép kẹp thời may c̣n được ít đồng lẻ. Chưa kịp cất bóp th́ một xấp vé số đă có ai đó “dí” vào tận mặt...
Tại quán cà phê b́nh dân đầu hẻm, ông Mười nh́n mưa rơi, khoái trá cười nói oang oang:
- Mưa vầy chỉ tội cho đám dân nghèo nhập cư, mà sướng cho mấy thằng cha uống cà phê!
Sau khi “phán” một câu trớt quớt, thấy không ai hưởng ứng, ông Mười cũng “tự thưởng” cho ḿnh một ly trà nóng và rít một hơi thuốc có vẻ khoan khoái lắm rồi lại tiếp tục giăi bày.
- “Con mẹ” Hoa thuê pḥng trọ chỗ tôi, mưa cỡ vầy là gánh bún riêu ế nhệ. “Mẻ” thường gánh về nhờ bà con trong xóm ăn giùm, bán giá cũng phải chăng. Nhưng lần nào đem bún riêu qua cũng bị nhỏ con gái tôi từ chối, nó c̣n cấm ngặt không cho tôi ăn, v́ sợ ba cái vụ hóa chất. Mà thiệt, chớ thấy “mẻ” đâm con cua nào mà sao vẫn có nồi riêu cua bán vậy trời?”
Ông Năm bóng nghe “thủng” câu chuyện liền quay qua nói với ông Mười:
- Bộ ông tưởng chỉ có bún riêu, hủ tiếu, phở mới có hóa chất độc hại chắc? Lâu nay ông uống cà phê hà rầm bộ không đọc báo về ba cái vụ cà...
Chưa dứt câu ông Năm bóng đă vội... cà-lăm, khi thấy bóng bà Tám bự chủ quán hầm hầm bước tới.

Bán hủ tiếu gơ trong mưa Sài G̣n. (H́nh: Văn Lang/Người Việt)
Tại một quán nhậu b́nh dân, giáp ranh quận 8, với nhiều nhà trọ b́nh dân của công nhân nhập cư. Hai vợ chồng chủ quán “Ốc” với giá 30 ngàn đồng một dĩa ngồi nh́n trời mưa mà... ngáp dài. Xung quanh quán nước ngập lênh láng, khách trong quán th́ “le-nghoe” có “ba trự” ngồi từ lúc chưa mưa.
Chủ quán “Ốc” chỉ qua góc đường:
- Trời mưa, chỉ có ḿnh thằng cha bán hủ tiếu gơ là đắt hàng, thằng nhỏ giao hủ tiếu bưng tô chạy “miệt mài” luôn!
Một ông khách nói tiếng Việt lơ lớ giọng Hoa:
- Vậy chú mầy mở quán nhậu “gơ” đi ! Mọi người bật cười, ngoài trời mưa vẫn tiếp tục rơi.
Ông người Hoa giọng Việt lơ lớ tiếp tục kể chuyện bên bàn nhậu b́nh dân:
- Bên quận Tám ḿnh, lúc trước nhà dân mưa ngập, đắp cao lên nước tràn ra đường, nhà nước nâng đường lên, nước tràn vô nhà dân... Đua riết, dân hết tiền phải bán nhà đi mua chỗ khác, nếu không th́ tối ngày mưa xuống là lo tát nước ra đường.
Ông bạn nhậu của ông người Hoa, “góp chuyện”:
- Vậy công ty thoát nước của nhà nước nên đổi tên lại là công ty “đuổi nước”!
Ông người Hoa vỗ bàn, khoái trá:
- Mà thiệt! Nước bên đây đường, đắp cao lên th́ chạy qua bên kia đường, đầu đường tới cuối đường, ḷng ṿng không có chỗ thoát nước lại quay về y chang chỗ cũ, một năm tốn biết bao nhiêu tiền!

Góc phố Sài G̣n trong mưa đêm. (H́nh: Văn Lang/Người Việt)
Nghe câu chuyện bên bàn nhậu b́nh dân một buổi chiều mưa, chúng tôi nhớ lại lời của một người kỹ sư trong ngành xây dựng. Anh ta đă nói với chúng tôi, tham nhũng ở đất nước này báo chí trong nước đă viết ra tuy rất ghê gớm, nhưng sự lăng phí tiền thuế của dân trong những công tŕnh công cộng vô ích đó mới thựỳc sự là lớn lao và chua xót.
Cơn mưa chiều Tháng Sáu vẫn chưa dứt, quán lại xuất hiện một bà bán vé số dầm mưa ướt lướt thướt đi vào. Sau khi nài nỉ mấy ông nhậu mua giùm mấy tấm vé số ế, bán hết mấy tấm số, bà bán số tuổi sồn sồn nói giọng Bắc (mới), gióng giả:
- Trời mưa thế này, chỉ sướng mấy ông cán bộ, có nhà cao cửa rộng cho thuê, tháng tháng đi thu tiền chả phải làm ǵ!
Lời bà bán vé số bị ch́m đi trong tiếng mưa khi trời chợt mưa mau, tiếng mưa sầm sập, đất trời tối dần trong làn mưa giăng mịt mùng...
Nếu Tháng Sáu trời mưa, xin em hăy lạy trời hăy tạm ngưng mưa,v́ mưa Sài G̣n thường lắm nỗi đa đoan. Mưa có thể không gieo sầu nhân thế cho những nhạc sĩ, thi nhân mang trái tim lăng mạn. Nhưng mưa chắc chắn sẽ làm cho dân nghèo thành thị đă buồn lại càng thêm... khổ.
Văn Lang/Người Việt