Nhật Tuấn - “Th́ cả công an cũng đánh chết người giữa phố ḱa… Hôm nay Ṭa xử có 4 năm tù mà thằng đó c̣n không chịu, đ̣i kháng án đó… Công an với côn đồ bây giờ khó phân biệt lắm. Bởi vậy mới có câu:
“Côn đồ là ai? Côn đồ là ta…
Công an cởi áo hóa ra… côn đồ…”
*
Sáng nay ngoài hẻm có tiếng người chạy rầm rập, tiếng la hét, tiếng gọi nhau í ới. Chuyện ǵ vậy? Xăng sắp lên giá, bà con kéo đi mua trữ? Cướp giật ngoài phố chạy vào hẻm? Tai nạn giao thông chết người thiên hạ đổ đi coi? Bà con trong quán cà phê đang đoán già đoán non, thằng Bảy xe ôm chạy về, bô bô:
“Chèn đéc ôi… 5 thằng cô hồn vác mă tấu sáng quắc, quần áo rằn ri, hai cánh tay xăm toàn rắn rết, cóc nhái nom thấy ghê.”
Cô Phượng cave tṛn mắt:
“Tụi nó kéo nhau đi đâu như ăn cướp vậy Bảy…”
Thằng Bảy xe ôm cao giọng:
“Đúng ăn cướp chứ c̣n ǵ?”
Chị Gái hủ tíu rền rĩ:
“Chèn đéc ôi… xóm ḿnh nghèo rớt mồng tơi rau muống, c̣n ai có của nả ǵ đâu mà vô cướp…”
Thằng Bảy xe ôm trợn mắt:
“Ua… cái bà này lăng sệt… bà quên mất nhà ông đại tá hưu giàu nứt đố đổ vách là ǵ?”
Cô Phượng cave ngạc nhiên :
“Cướp nào to gan vậy? Dám cướp nhà ông đại tá hưu? Công an đặc nhiệm, cảnh sát 113 đâu không gô cổ tụi nó lại?”
Vừa dứt lời tiếng c̣i xe cảnh sát í o… í o… đă vang lên chói tai. Cô reo lên:
“Đó… đó… vừa nhắc đă tới rồi đó… chắc ông đại tá hưu gọi điện 113 đây. Ông gọi tụi nó mới tới lẹ vậy chớ dân thường th́ c̣n lâu ạ… Đi coi không Bảy?”
Nói rồi cô cùng thằng Bảy xe ôm tót khỏi quán chạy về nhà ông đại tá hưu. Ông Tư Gà nướng nh́n theo than trời:
“Chèn đéc ôi… xă hội này loạn rồi… giữa ban ngày ban mặt côn đồ vác mă tấu nghênh ngang đi cướp?”
Gă Kư Quèn lên tiếng:
“Vậy nhằm nḥ ǵ, ngoài Bắc ḱa, 20 thằng côn đồ kéo vào nhà dân oan ở Văn Giang đánh đập trọng thương cả người già, rồi ngay giữa Hà Nội kéo vào nhà người ta đập phá, hành hung chỉ v́ tội đi biểu t́nh…”
Chị Gái hủ tíu phụ họa:
“Công an đâu mà để côn đồ làm dữ vậy cà?”
Gă Kư Quèn kêu lên:
“Th́ cả công an cũng đánh chết người giữa phố ḱa… Hôm nay Ṭa xử có 4 năm tù mà thằng đó c̣n không chịu, đ̣i kháng án đó… Công an với côn đồ bây giờ khó phân biệt lắm. Bởi vậy mới có câu:
“Côn đồ là ai? Côn đồ là ta…
Công an cởi áo hóa ra… côn đồ”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“Thằng Kư Quèn làm thơ phản động, nói xấu công an, tao báo cảnh sát gô cổ mày giờ?”
Gă Kư Quèn gân cổ căi:
“Phải tôi làm đâu, tôi đọc trên mạng chớ bộ, chú Ba cứ vào mạng coi… cả đống trên đó…”
Bất chợt cô Phượng cave chạy về láu táu:
“Ly kỳ… ly kỳ… đúng h́nh sự Mỹ…”
Gă Kư Quèn ṭ ṃ:
“Ly kỳ sao cô Phượng?”
Cô Phượng giọng quan trọng:
“Th́ mới đầu 5 thằng đầu gấu vác mă tấu vào kè cổ cô Ba vợ ông đại tá hưu đ̣i tiền. Hóa ra cái vụ bán cổ phiếu cho bà Mười Mập từ năm ngoái, bây giờ thị trường chứng khoán sắp sập, cổ phiếu thành mớ giấy lộn bả mới cho lưu manh tới đ̣i lại. May quá, lúc cổ sắp mở két trả lại tiền th́ ông đại tá hưu kêu được cảnh sát 113 tới tước dao, c̣ng tay cả 5 thằng lại…”
Gă Kư Quèn dài giọng:
“Chuyện vậy có ǵ là ly kỳ …?”
Cô Phượng cave lớn tiếng:
“Chưa… chưa tới lúc cao trào. Tới đây mới gọi là giật gân ḱa. Đúng vào lúc cả 5 thằng đầu gấu bị giải ra xe th́ cha đội trưởng cảnh sát 113 nhận điện thoại của ai đó chắc của cấp trên nên mặt xanh như đít nhái, vâng vâng dạ dạ rối rít…”
Rồi để tăng thêm hồi hộp, cô Phượng cave ngừng nói, với tay nhấm nháp ngụm cà phê làm gă Kư Quèn sốt ruột:
“Rồi sao nữa cô Phượng?”
“Lập tức gă đội trường thả ngay cả 5 thằng đầu gấu. Nhưng đó chưa phải hồi gay cấn. Đây mới là đỉnh cao của vở kịch nè. Vừa lúc đó bà Mười Mập xuất hiện. Bà th́ thào vào tai ông đại tá hưu sao đó khiến ông vâng dạ rối rít, mở ngay két đếm đủ tiền trả lại bà không thiếu một cắc…”
Vừa lúc đó thằng Bảy xe ôm quay vào quán rối rít:
“Chèn đéc ôi, bữa nay mới thấy ba thằng cảnh sát hiền lành như “cháu ngoan bác Hồ“ vậy. Đang la hét, hống hách vừa thấy bà Mười Mập đi tới, thằng cha đội trưởng tái mét mặt, “chị chị em em rối rít”… Hóa ra con mẻ này là thành ủy viên…”
Chị Gái hủ tíu thắc mắc:
“Thành ủy viên là cái ǵ mà công an phải sợ?”
Cô Phượng cave cười hắc hắc :
“Ua cái bà Gái này lạc hậu dữ. Công an là lực lượng vũ trang “c̣n đảng c̣n ḿnh” , vậy không sợ Đảng th́ c̣n sợ ai?”
Ông Tư Gà nướng lúc này mới rền rĩ:
“Chèn đéc ôi… xă hội đỏ… xă hội đen… tùm lum cả… hổng biết ông Tống Bí Thơ Nguyễn Phú Trọng có biết không?”
Cô Phượng cave cười cười :
“Biết chứ sao không? Đảng của ta trăm tai ngàn mắt mà…”
Ông Tư Gà nướng bực bội:
“Biết sao không ra lệnh công an không được đàn áp nhân dân? Bộ ông quên lời bác Hồ dặn công an nhân dân là đầy tớ của dân à?”
Gă Kư Quèn lên tiếng:
“Ối chuyện đó xưa như trái đất rồi chú ơi. Giờ ai c̣n nhắc tới nữa. Bà con c̣n nhớ buổi gặp mới đây giữa ông Tổng Bí thơ Nguyễn Phú Trọng và bà Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton không?”
Ông Tư Gà nướng gật gật:
“Nhớ chứ? Bữa đó tivi chiếu hai người bắt tay nhau mà …”
Gă Kư Quèn:
“Hôm đó để bày tỏ ḷng thân thiện, bà Hillary mặc áo đỏ cho gần gũi với mầu cộng sản. Ngược lại, ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng là cộng sản lại mặc comlê đen từ đầu tới chân …”
Cô Phượng cave láu táu:
“À… há… Mà sao kỳ vậy? Ông mặc đồ đen là ư làm sao? Bộ bảo bà Hillary nhà đang có tang à? Mà tang ai? ”
Gă Kư Quèn lắc đầu:
“Không phải tang, mà là ông rút kinh nghiệm hồi thăm Cuba cứ vỗ ngực đồm độp ta đây cộng sản khiến Tổng Thống Braxin, bà Dilma Rousseff vốn ngày xưa cũng là cộng sản, nay đă ly khai, sợ quá không dám tiếp, từ chối thẳng thừng, đóng chặt cửa không cho vào. Bởi vậy lần này gặp bà Hillary ông rút kinh nghiệm tỏ vẻ ta đây không c̣n cộng sản nữa, ta đây là … xă hội đen đây… bán vũ khí cho ta đi…”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“Thằng Kư Quèn phản động, dám nói đồng chí Tổng Bí thơ không c̣n cộng sản…”
Cả quán cười ầm ầm, trừ ông đại tá hưu.