|
R10 Vô Địch Thiên Hạ
Join Date: Nov 2007
Location: LCN
Posts: 55,869
Thanks: 40
Thanked 564 Times in 514 Posts
Mentioned: 2 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 1 Post(s)
Rep Power: 75
|
Nhiều người cảm động với bức thư gửi vợ của liệt sỹ Nguyễn Vĩnh Tiến trong cuốn sách “Măi măi tuổi hai mươi”, và người yêu đó là cô Nguyễn Thị Lưu Liên, hiện đang sống tại nhà 7A9 khu tập thể Đại học Ngoại Ngữ, Cầu Giấy, Hà Nội.
Mối t́nh thanh mai trúc mă
Cô Liên kể: Những năm chiến tranh, thanh niên đều lấy nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc làm lẽ sống, chú Nguyễn Vĩnh Tiến người yêu của cô cũng thế. Cô Liên bảo, chú Tiến là người tầm thước, da ngăm đen, tính t́nh sôi nổi, hay hát, hay cười, có chiếc răng khểnh rất duyên, lại có tài đá bóng giỏi. Trong khi cô là một thiếu nữ mảnh dẻ, xinh đẹp, múa dẻo hát hay nổi tiếng.
Cô Nguyễn Thị Lưu Liên hồi tưởng lại mối t́nh đầu với liệt sỹ Nguyễn Vĩnh Tiến Tuổi thơ của chú Tiến vất vả, lăn lộn để kiếm sống bằng nghề bán lạc rang tại thị xă Hà Đông, c̣n cô là tiểu thư khuê các, con nhà tư sản nổi tiếng giàu có (thời điểm đó gia đ́nh cô đă có công ty vận tải riêng). Xuất thân từ trong hai gia đ́nh thân thế khác nhau, nên cô và chú như hai khoảng trời riêng, cô bảo: “Chú đôn hậu, dễ gần, từng trải, giàu vốn sống th́ cô lại là người ích kỷ, ngây thơ”.
Hồi ấy, hai người cùng học chung trường phổ thông Lê Hồng Phong, Hà Đông. Cứ ngỡ sự khác biệt về xuất thân và tính cách làm hai người không thể gần nhau. "T́nh yêu vốn không thể lư giải, cô và chú Tiến cũng vậy. Sau bao năm học, giữa cô và chú đă nảy sinh t́nh cảm trong sáng, thắm thiết ở lứa tuổi học tṛ. Mỗi lần chú Tiến đi đá bóng giao lưu với các đội bóng trường khác, cô phải viện lư do trốn nhà đi cổ vũ, c̣n mỗi khi cô biểu diễn văn nghệ chú lại là khán giả ngồi ở hàng ghế đầu. Mối t́nh thanh mai trúc mă giữa cô và chú Tiến lúc đó được bạn bè ngưỡng mộ, vun đắp nhiệt t́nh. Lớn lên, chú nhập ngũ, huấn luyện trên Sơn Tây c̣n cô làm kế toán ở Xí nghiệp ươm tơ huyện Hoài Đức. Hai người lúc này ít có thời gian bên nhau, nhưng t́nh yêu giữa cô và chú vẫn nồng nàn lắm", cô Liên trải ḷng.
Cô kể, hồi đó v́ muốn được gần chú nên cô đă viết huyết thư xin vào bộ đội, hi vọng được hành quân cùng chú vào tận chiến trường. Nhưng do nhiều lư do nên ước nguyện đó không thành hiện thực. "Chú Tiến muốn cô hiểu thế nào là đời lính, nên đă viết nhật kư quân ngũ. C̣n cô viết nhật kư về ḿnh để cho chú hiểu được nỗi nhớ nhung chờ đợi của người con gái đă ước nguyện được kết tóc se duyên cùng người ḿnh yêu. Cô luôn mơ mối t́nh đầu trong sáng giữa cô và chú Tiến có một hôn nhân hạnh phúc", cô Liên mỉm cười.
"Khi ấy, tranh thủ những dịp chú Tiến được về thăm nhà, cô muốn tổ chức đám cưới, nhưng chú Tiến vẫn lưỡng lự. Bởi chú ấy biết rằng cuộc chiến tranh c̣n kéo dài, trong thời gian ngắn nữa thôi chú sẽ lên đường vào Nam chiến đấu. Chiến tranh không biết trước điều ǵ diễn ra, nếu không may chú hi sinh, một ḿnh cô phải gánh vác gia đ́nh, và bố mẹ già th́ quá sức của cô". Dù chú Tiến đang bận luyện quân, nhưng cô vẫn âm thầm chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới. Thời đó cuộc sống khó khăn thiếu thốn, cô phải nhờ bạn bè mới sắm được chăn, gối. Nhưng khi cô chuẩn bị xong th́ chú nhận được lệnh lên đường nên mọi ư định trở thành dang dở”, cô Liên bồi hồi.
“Anh về trong giấc mơ”
Đầu xuân năm 1968, đơn vị của chú Tiến nhận được lệnh vào chiến trường. Trước khi đi chú Tiến về gặp cô, khi nh́n thấy đôi gối mà cô đă chuẩn bị cho đám cưới chú đă ôm gh́ lấy và khóc. Trước khi ra đi, cô tặng chú chiếc khăn tay thêu bông hoa hồng màu tím, c̣n chú tặng cô cuốn nhật kư chú viết thời gian chú luyện quân, cùng với chiếc nhẫn đính hôn do tay chú làm, với hẹn ước: "Nếu anh không về, lúc nào em nhận được chiếc khăn tay này từ đồng đội của anh, lúc đó em hăy đi lấy chồng, em yêu và lấy ai không vội vàng hấp tấp đâu nhé. C̣n cô hứa sẽ đợi chú, chú c̣n nhắn, nếu sau này anh hi sinh, chỉ có em mới đón được anh về".
Cuốn nhật kư của liệt sỹ Nguyễn Vĩnh Tiến Từ ngày chú đi, đêm nào cô cũng viết nhật kư về chú, để thể hiện t́nh cảm yêu thương. Nhiều lần cô mơ về chú trên bước đường hành quân, nhưng có một giấc mơ nó ảm ánh cô suốt cả cuộc đời, đó là giấc mơ có thật. Đó là đêm 31/5/1968, cô thấy chú mặt mày đầy máu, hai anh lính d́u hai bên phía sau là lửa cháy ngút trời, quang cảnh hăi hùng đó diễn ra trên một ngọn đồi. Tỉnh dậy sau giấc mơ, cô nh́n đồng hồ lúc đó đă 1h30 ngày 1/6. Cô linh cảm rằng điều không tốt đă diễn ra, trong đêm và chuỗi ngày sau đó cô đă khóc, đau khổ và cô không thiết sống nữa.
Vào một đêm tháng 8/1968 cô lại thấy chú về, chú báo mộng cho cô: Đơn vị của anh đă về đến Thạch Thất, Hà Tây (nay là Hà Nội), em lên đó nhận lại kỷ vật của anh, em đến Thạch Thất gặp cây cầu gỗ, qua cầu em rẽ trái, gặp làng đầu tiên bên trái, gặp nhà có cổng bên trái vào gặp anh Thuần (hiện nay bác Thuần đă nghỉ hưu và sống tại thị xă Hà Đông). Khi tỉnh dậy, cô vội lấy xe đạp đi theo chỉ dẫn của chú Tiến đến gặp bác Thuần. Ngày đó chiến tranh việc hành quân của bộ đội tuyệt đối được giữ bí mật, nên khi cô đến, bác Thuần và nhiều đồng đội của chú Tiến hết sức ngạc nhiên tại sao cô biết được chỗ đơn vị dừng chân.
Nhận lại kỷ vật của người yêu, cô như chết lặng, cô biết chắc chắn rằng chú đă hi sinh thực sự. Cô kể về giấc mơ của ḿnh cho bác Thuần, bác xác nhận chú Tiến đă hy sinh đúng như thế. Đó là trận đánh ở cao điểm 222 tại chiến trường Quảng Trị vào ngày 31/5/1968, trước sức tấn công của quân ta, để bảo vệ được vị trí này, quân Mỹ đă dùng bom xăng thả xuống khu vực hủy diệt cả ta và địch...
Chú tiến hy sinh, t́nh yêu của cô dành cho chú là quá lớn nên cô nghĩ sẽ không thể yêu ai được nữa. Năm 1968 cô đi học lớp kế toán, trường tản cư về Quốc Oai, Hà Tây. Hằng đêm, sau khi đi làm, hay đi biểu diễn văn nghệ về cô lại lặng lẽ trốn bạn bè của ḿnh ra sau bờ ao khóc một ḿnh. Bạn bè hiểu được tâm trạng của cô nên hay nói đùa: "Thôi để bọn ḿnh làm mai cho một anh". Lời nói đùa của bạn bè đến tai mẹ chồng cô bây giờ. Mẹ chồng của cô thấy cô nết na, hiền thục nên ngỏ lời cưới cô cho người con trai của ḿnh, đó là nhà giáo Nguyễn Doăn Hùng.
Cô tâm sự: "Khi gặp chồng cô bây giờ cô không thích chút nào, chắc có lẽ cô đă dành t́nh yêu tuổi trẻ cho chú Tiến hết rồi. Nhưng có một lần cô đang ngồi học bài, nh́n ra bên ngoài ô cửa cô thấy chú Tiến về, cô mừng rỡ hét lên: “Anh Tiến về rồi!” và chạy vội ra nhưng khi đến nơi đó không phải là chú Tiến mà là chú Hùng. Sau lần đó, cô nghĩ: "Chắc anh Tiến đă chọn anh Hùng cho ḿnh" nên cô đồng ư lấy chú Hùng làm chồng".
| "Chúng ta phải chiến đấu để giành lấy hạnh phúc" Cô Liên lần giở trang nhật kư của chú Tiến để minh chứng cho lời tâm sự của ḿnh. "Lưu Liên ơi! Em đừng để anh trở thành kẻ yếu hèn theo định mệnh. Anh không thể thành kẻ si t́nh. Nhưng v́ thủy chung với t́nh yêu, anh phải suy nghĩ nhiều. Anh muốn Lưu Liên hiểu rằng chúng ta là những người yêu cái đẹp, muốn hưởng thụ nhất. Nhưng chúng ta phải chiến đấu để giành lấy hạnh phúc, để vun đắp cho cuộc sống sau này. Lúc này anh sẽ nói rơ những suy nghĩ cuối cùng của anh trên đất Bắc và đây cũng là ư muốn thôi thúc, giục giă nhất để anh hoàn thành nhiệm vụ. Thật đau khổ khi ta phải từ bỏ những ư định nóng hổi nhất. Nhưng biết làm sao trước nhiệm vụ ta phải dẹp tất cả để ra đi. Như vậy không phải là tự dối lương tâm ḿnh mà cũng không phải v́ danh dự hăo huyền. Ta ra đi để làm đúng bổn phận, trách nhiệm của người lính. Ta ra đi để mang sức ḿnh một cách hăng hái nhất hiến dâng cho Cách mạng, cho Tổ quốc".
(Trích từ cuốn nhật kư mà liệt sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến tặng người yêu của ḿnh, tức cô Lưu Liên trước ngày lên đường. Nhật kư đă được biên tập thành sách, thuộc tủ sách “Măi măi tuổi hai mươi”, Nhà xuất bản Hội nhà văn).
| Trinh Phúc
|