HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Others (Closed Forums) > Archive - Old News 2005-2011 (closed)

 
Thread Tools
 
 
Default Cuộc hạnh ngộ của cậu trai bị chị gái ‘dẫn vào đời’
Old 09-06-2011   #1
megaup
R9 Tuyệt Đỉnh Tôn Sư
 
Join Date: Mar 2008
Posts: 43,284
Thanks: 1
Thanked 1,016 Times in 490 Posts
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 0 Post(s)
Rep Power: 62
megaup Reputation Uy Tín Level 6
megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6megaup Reputation Uy Tín Level 6
Khi những người bạn đồng hành đã nản chí mà bỏ về Hà Nội sau một buổi chiều mệt mỏi vì chờ đợi, tìm kiếm Bi không được, tôi vẫn kiên trì ở lại, để rồi đến trưa ngày hôm sau mới “chộp” được em và đưa em về đoàn tụ với người em trai.

Chín năm cho một cuộc hạnh ngộ mà cả hai anh em đều nghĩ sẽ không bao giờ còn có được nữa, đến phút cuối cùng vẫn đầy gian nan. Nhưng những tia nắng đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh nơi cuối trời...

Những giây phút đợi chờ

Chúng tôi đã không thể khởi hành ngay trong buổi sáng để kịp tới bến xe Niệm Nghĩa đúng giờ “làm việc” của Bi ở bến xe. Là ngày nghỉ nên Đ (em trai của Bi - PV) phải đợi đến buổi trưa mới gặp được các nhân viên của trung tâm đang bảo trợ em để báo cáo về người anh trai lưu lạc mà có lúc em nghĩ là đã chết. 1 giờ 30 phút chiều chúng tôi (tôi, Đ và một anh nhân viên của trung tâm bảo trợ của Đ) mới bắt đầu xuất phát.
Trên suốt đường đi, Đ vẫn tỏ ra “lì lợm, ít nói”. Khi tôi nói với Đ về khó khăn trong thời gian đầu đưa anh trai về mà chưa tìm được chỗ cai nghiện cho Bi, có khi phải chấp nhận kiếm “thuốc” cho Bi, Đ cũng chỉ trả lời gọn lọn: “Em biết rồi”, rồi lại đứng ngoài những câu chuyện dông dài cho quên nỗi đường xa của chúng tôi. Hai tiếng sau chúng tôi mới có mặt ở bến xe Niệm Nghĩa và bắt đầu tìm kiếm.

Chúng tôi vào ngồi ở quán nước mà Bi hay “lởn vởn” quanh đó. Chị bán nước bảo: “Hôm nay chỉ thấy Bi làm việc một lúc buổi trưa. Một giờ, một rưỡi đã không thấy Bi đâu rồi. Cứ ngồi đây đợi, từ giờ tới 6, 7 giờ tối thể nào nó cũng quay lại”.

Đường tàu nơi Bi (tức Bình) vẫn thường hay có mặt

Thấy chúng tôi sốt sắng tìm Bi, đứng ngồi không yên, mấy anh lái xe bảo: “Cứ yên tâm ngồi đó đợi thôi, thể nào lát nữa Bi cũng quay lại, buổi chiều nó hay giúp xách nước hộ các bà hàng nước mà”. Một anh đứng bên nghe thế thì bảo: “Gần đây nó không xách nữa rồi. Nó giờ có xách nổi xô nước nữa đâu mà”.

Chị Loan bán nước thì nhận định: “Chắc Bi thấy có người tìm nên trốn rồi. Chứ làm sao mà hôm nay mới tầm 1 giờ chiều đã không thấy đâu”. Tôi thì không tin Bi tránh mặt, bởi Bi không thể biết chuyện tôi xuống tìm em, hơn nữa tôi hiểu, Bi cũng đang rất mong được giúp đỡ, em đã vui mừng tiễn tôi lên xe tìm về quê hương em. Nhưng Đ. thì dường như tin lời chị Loan, em tỏ ra lo lắng, bồn chồn hơn.

Bến xe dần vắng người, quán nước chỉ còn lại chúng tôi và mấy anh lái xe tuyến Bắc – Nam đang nói chuyện bằng giọng miền Nam. Chị bán nước cũng bắt đầu dần thu dọn hàng. Chúng tôi rời quán nước, lại tìm kiếm một vòng quanh bến xe trước khi rời bến, ra ngồi ở quán nước bên đường, đối diện với cổng vào của bến xe và tiếp tục chờ đợi.

Đôi mắt vô hồn ở bến xe

Đ vẫn mang bộ mặt câm lặng, đôi mắt chỉ đăm đăm nhìn sang bến xe bên đường. Tôi cũng bồn chồn, căng thẳng không kém. Cảm giác chờ đợi mà không có cái gì bám víu vào làm ngạt con tim. Có lẽ không thể ngồi yên một chỗ chờ đợi vô vọng được nữa, Đ quay sang anh nhân viên của trung tâm bảo trợ trẻ em xin tiền vào quán internet gần bến xe để thử vận may (trước đó tôi có cho Đ nickname của Bi). Một lát thấy Đ lặng lẽ trở về, lại ngồi chết lặng, mắt “dính chặt” vào cổng bến xe, chốc chốc lại châm thuốc hút.

Rồi đột nhiên Đ chỉ tay sang bên đường hỏi: “Chị ơi có phải anh em đó không?”. Tôi vội vàng phóng mắt nhìn theo hướng chỉ của Đ. Cũng cái dáng lòng khòng, thấp bé ấy, cũng đôi cánh tay thõng thượt, ve vẩy theo bước chân vội vàng, cũng cái đầu ngặt nghẹo gục xuống. Tôi lao băng qua đường, giữa dòng xe đang vội vã xuôi ngược với niềm hi vọng và hồi hộp dâng trào. Nhưng không phải Bi. Tôi trở lại quán nước, lặng lẽ không nói một lời. Đ cũng không hỏi, lại ngồi bất động trên ghế nhìn xa xôi.

Bi cúi mặt để khóc giấu đi những giọt nước mắt hạnh phúc khi gặp em trai

Trời đã bắt đầu tắt nắng. Không còn đủ kiên nhẫn tiếp tục ngồi một chỗ chờ đợi, tôi đánh liều lên đường tàu, nơi tập trung chích hút của các con nghiện. Dọc đường ray, chốc chốc tôi lại bắt gặp những chiếc xi lanh nằm chỏng chơ. Vài thanh niên thản nhiên ngồi chích thuốc. Cạnh đó là mấy chị phụ nữ ngồi trước cửa nhặt rau cho bữa cơm chiều, mấy em nhỏ chơi đùa quanh chân mẹ.

Tìm quanh một lượt nhưng không thấy Bi đâu. Bác xe ôm đưa tôi đi bảo: “Có thể nó hát ngoài chợ, cũng có khi đang hát ở mấy quán ăn trên phố. Hay là nó đang “chơi” ngoài bờ sông rồi. Thế đã ra đó chưa?”. Nghe mà nản, một kẻ lang thang không nhà không cửa thì có thể ở bất cứ đâu, biết đâu mà tìm giữa biển người tấp nập.

Khi tôi trở lại quán nước, trời đã bắt đầu tối. Đ vẫn ngồi bất động, mắt không rời khỏi cổng bến xe, dù bến xe đã đóng cửa. Tôi hỏi Đ giờ định thế nào, có ở lại để hôm sau tìm tiếp hay trở về Hà Nội. Đ nói về Hà Nội, mấy hôm nữa sẽ quay lại tìm tiếp. “Em sợ anh ấy biết em tìm anh ấy nên anh ấy tránh mặt rồi. Chứ người ta bảo bình thường anh ấy vẫn quanh quẩn ở bến xe đến khi bến xe đóng cửa cơ mà. Anh ấy bây giờ như vậy thì anh ấy sẽ không muốn gặp em đâu. Nếu là em thì em cũng sẽ không gặp” – Đ lo lắng.

Cũng có thể điều Đ lo lắng là đúng. Nhưng tôi vẫn hoài nghi khả năng đó. Bởi Bi đã không còn ở bến xe trước khi chúng tôi xuống, em không biết chúng tôi tìm em, em cũng không biết gì về chuyện Đ đang tìm em để mà tránh mặt. Hơn nữa, tôi không tin em muốn tránh mặt tôi, bởi tôi hiểu đằng sau nỗi tuyệt vọng vô bờ trong em là một khát vọng mãnh liệt được sống, được “trở về”. Chuyện phải chờ đợi, kiếm tìm mòn mỏi một người sống lang thang không nhà không cửa trong một thành phố đông đúc mà vẫn không gặp là chuyện bình thường. Chính tôi đã nhiều lần phải mòn mỏi đợi chờ em như thế.

Nghĩ vậy và tôi quyết định một mình ở lại, hôm sau, chỉ cần đợi đến khoảng 12 giờ trưa như mọi lần thì ắt tôi sẽ gặp được Bi. Tôi không muốn phải kéo dài thêm cuộc chia li đã gần 10 năm của hai anh em mồ côi đáng thương ấy, dù chỉ một ngày. Vậy là tôi chia tay Đ, nói em cứ yên tâm về nghĩ giúp anh cai nghiện, rồi tôi lang thang trong thành phố tìm chỗ ngủ.

10 giờ sáng hôm sau tôi trở lại bến xe Niệm Nghĩa...

Cuộc gặp đẫm nước mắt

12 giờ trưa, vẫn không thấy bóng dáng Bi đâu. Cái nóng oi ả giữa trưa hè nơi bến xe ồn ã càng khiến cảnh chờ đợi thêm căng thẳng, mệt mỏi. Nhưng tôi không có cách nào khác là phải kiên nhẫn chờ đợi. Chợt tôi nhác thấy từ xa cái dáng lòng khòng của Bi đang tiến vào bến xe từ cổng bên kia. Cuối cùng thì tôi cũng đã đợi được cái thời khắc kì diệu này. Chỉ vài giờ nữa thôi, hai anh em mồ côi lưu lạc 9 năm trời tưởng chẳng còn có ngày đoàn tụ sẽ được hội ngộ. Tôi co chân vội chạy tới túm ngay lấy Bi. Vừa chạy vừa gọi thông báo tin mừng cho Đ.

Bi gặp tôi thì toét miệng cười, hỏi tôi hôm trước có tìm được cậu mợ em không? Tôi nói đã tìm được cách giúp em đi cai nghiện và nói em về Hà Nội cùng tôi. Tôi chưa dám nói chuyện về Đ, sợ em có thể không đi. Em ngỡ ngàng reo lên: “Thật hả chị, chị không lừa em đấy chứ?”.

Nụ cười hạnh phúc rạng ngời

Khi chúng tôi quay lại bến xe, em chỉ đến chào mấy cô hàng nước, nói sẽ đi Hà Nội, rồi theo tôi lên xe. Em không có bất cứ tài sản gì mang theo. Vừa “chơi” xong nên em ngủ suốt hành trình. Còn Đ thì liên tục nhắn tin hỏi đã đi đến đâu, anh trai có khỏe không…

Ngồi đợi Đ tới đón ở bến xe, tôi hỏi chuyện: “Bi còn nhớ em Đ không?” – “Nhớ chứ. Em nhớ nó lắm. Nhiều đêm em nằm em nghĩ đến nó mà khóc. Đã bao lần em muốn cai được, có tiền em sẽ đi tìm nó. Nhưng em thế này… Chắc là chẳng bao giờ em còn gặp được nó nữa” – “Thế bây giờ gặp lại Đ em có nhận ra không?” – “Có chứ. Em nhận ra ngay”…

Chúng tôi đang dở câu chuyện thì Đ xuất hiện. Bi thấy Đ đến thì lập tức nói: “Chào anh ạ!”. Đ bình thản bảo: “Em là Đ đây. Anh có biết em là ai không?”. Bình rụt rè lắc đầu nói không biết. Tôi xen vào hỏi Bình: “Thế em trai em tên là gì? Sao em nói gặp lại em sẽ nhận ra ngay?”. Bình ngước nhìn Đ, mặt tái đi, miệng vẫn ngắc ngứ hỏi: “Thật á? Anh là Đ á?”, rồi gục mặt xuống khóc.

Cuộc đoàn viên giữa anh em Bi với sự tư vấn của nhân viên bảo trợ trung tâm trẻ em...

Đ lúc này vẫn khá bình tĩnh, chỉ nói một câu dứt khoát: “Không phải khóc”, rồi lôi Bi lên xe máy, quay lại nói tôi sang bên trung tâm đang bảo trợ đợi ở đó, em đưa Bi đi tắm rửa xong sẽ sang ngay, rồi lao vút đi. Tôi nhìn theo dáng Bi đang ngồi lom khom trên xe, đầu gục xuống cánh tay che đôi mắt đỏ hoe, còn Đ vẫn chỉ nói một câu dứt khoát: “Không phải khóc!”.

“Em giờ chỉ ước mẹ em sống khôn chết thiêng phù hộ cho em cai được, em sẽ đi làm nuôi Đ. Em muốn bù đắp cho Đ những tháng ngày khổ sở, thiệt thòi trước đây. Dù em sống cũng chẳng sung sướng gì, nhưng em là anh nên em phải có trách nhiệm lo cho Đ. Tình cảm cha mẹ nó quý lắm chị ạ, quý hơn tất cả. Đ thì mất cha mẹ khi mới chập chững biết đi, anh chị cũng lạc mất…”.

Nghe những lời tâm sự ấy của Bi, tôi hiểu đằng sau niềm hạnh phúc vô bờ của hai anh em trong cuộc hạnh ngộ không ngờ tới này là rất nhiều ưu tư, lo lắng. Con đường phía trước của hai anh em mồ côi còn quá nhiều gian nan.

“Đời em, em không xác định là sẽ gặp lại Đ đâu. Đ nó cũng nói là nó không xác định sẽ được gặp lại nữa. Anh em mà gặp lại nhau thế này thì hạnh phúc lắm, vui lắm! Nhưng cũng chán lắm! Em giờ thế này... Anh em gặp nhau chỉ khóc, chẳng giải quyết được gì”…

Khi bài viết này đến với bạn đọc. Bi đã bỏ về lại bến xe Niệm Nghĩa vì nhiều nỗi niềm riêng. Nhưng trung tâm bảo trợ trẻ em – “gia đình” của Đ như em nói - cũng đang tiến hành kế hoạch đưa Bi đi cai nghiện ma túy. Mong rằng các cơ quan nhà nước giúp làm các thủ tục cần thiết, để không vì chuyện thủ tục hành chính mà vô cảm trước số phận một con người.

Hoàng Hương, vtc.vn
megaup_is_offline  
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	BI8.JPG
Views:	12
Size:	28.1 KB
ID:	314926  
 
User Tag List

Thread Tools

Scandal tình dục làm rung chuyển cuộc đua thống đốc California: Eric Swalwell “tự bắn vào chân”, cục diện đảo chiều phút chót Cuba giữa vòng vây cấm vận: Bản lĩnh của "Hòn đảo tự do" hay bước đường cùng trước tối hậu thư từ Washington? Eo biển Hormuz bên bờ phong tỏa: Đàm phán Mỹ-Iran sụp đổ, chiến tranh ngôn từ hóa thành đòn siết thương mại toàn cầu
Giấc mơ xe hơi Mỹ dần xa tầm tay: Khi giá xe leo thang, người trẻ chật vật xoay xở Sự thật về vụ nổ súng kinh hoàng của đặc vụ ICE tại California Đàm phán Mỹ–Iran xuyên đêm thất bại: Hừng đông vỡ mộng tại Islamabad
Những chuyện hài hước nhất hôm nay Hội nghị Islamabad: Đêm trắng nghẹt thở bên bờ vực chiến tranh và những "toan tính" trên bàn cờ Mỹ - Iran Sự Thật Bị Che Khuất: Cuộc Chiến Biên Giới 1979 Và Nỗi Đau Lịch Sử Chưa Được Gọi Tên
Mỹ chưa sẵn sàng hộ tống tàu qua Hormuz, Nga bị tố giúp Iran, “Ayatollah” là gì, Mỹ tiết lộ số dầu trung bình-thấp còn trong kho Thông điệp đầu tiên của Tân Giáo Chủ Ba Tư: đóng Hormuz, dọa đánh căn cứ Mỹ và lời trấn an nửa vời với láng giềng Putin trúng số giữa cơn bão Trung Đông: khi dầu mỏ, chiến tranh và ảo tưởng của Trump cùng đẩy Nga hưởng lợi
Iran đưa ra ba điều kiện để chấm dứt chiến tranh, Giá nhiên liệu máy bay tăng mạnh, du lịch Trung Đông thiệt hại 600 triệu USD mỗi ngày California thấp thỏm, Iran mở rộng đòn đánh, hai tàu chở dầu bốc cháy, Mỹ tung 172 triệu thùng, Trump tuyên bố “đã thắng” Mỹ đánh Iran, châu Âu đứng nửa gần nửa xa: Donald Trump bỗng thấy cô đơn giữa vòng đồng minh
“G2” hay giấc mộng lưỡng cực: Trump muốn Mỹ - Trung cùng chia thiên hạ, Bắc Kinh lại không muốn mang tiếng bá quyền Nga ngồi không cũng hưởng lợi: chiến tranh Iran có thể thành “mỏ vàng” mới cho Điện Kremlin Eo biển Hormuz bốc lửa, chiến tranh lan rộng: Tàu hàng Thái Lan nổ tung, Iran có kho thuỷ lôi đáng sợ
DHS “quay xe” vụ dừng PreCheck: Hành khách thở phào, Global Entry vẫn bấp bênh Newsom “lên đường” bằng tour sách: Nếu đối đầu Kamala Harris, đó là… số phận Đêm Mar-a-Lago: Kẻ mang súng và can xăng bị bắn hạ ngay cổng Bắc
Tô Lâm bắt đầu chiến dịch thanh trừng các đàn em của Nguyễn Phú Trọng còn sót lại TRUMP MANG LẠI THÙ GHÉT CHƯA TỪNG THẤY Tràn ngập ảnh Đinh La Thăng ăn tết ở nhà, báo chí trong nước bịt kín thông tin
Trump nâng thuế quan toàn cầu lên 15% sau phán quyết Tối Cao Pháp Viện: “Đòn bẩy” mới, sóng gió mới Bốn năm chiến sự Ukraine: Nga trả giá bằng máu, bằng tiền – và bằng vị thế quốc tế Sydney rộn ràng Hội Chợ Tết Bính Ngọ 2026: Khai mạc tưng bừng – Hôm nay (CN 22/2) tiếp tục 10AM–10PM, pháo bông 9PM

 

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Video Classic Master Page

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Duo Series Movies Portal

Duo Music Portal

Phim Bộ

Tỷ Giá

Thời Tiết

Tin Nóng Nhất 50h

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 10:53.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.09648 seconds with 13 queries