Theo dữ liệu theo dõi tàu biển, tàu Arhimeda, thuộc nhóm siêu tàu chở dầu VLCC, đã di chuyển qua Hormuz vào cuối ngày 9/4 và phát tín hiệu điểm đến ban đầu là đảo Kharg của Iran, trung tâm xuất khẩu dầu lớn nhất nước này. Đáng chú ý, con tàu đang ở trạng thái rỗng, cho thấy khả năng chuẩn bị nhận hàng trong thời gian tới.
Arhimeda được đóng từ năm 2000 và chỉ mới treo cờ Nga từ đầu năm nay. Trước đó, tàu hoạt động dưới tên Vizuri và từng bị Bộ Tài chính Mỹ đưa vào danh sách trừng phạt do liên quan đến hoạt động vận chuyển dầu Iran.
Việc một tàu thuộc diện nhạy cảm như Arhimeda di chuyển qua Hormuz diễn ra trong bối cảnh lưu lượng tàu qua khu vực này vẫn ở mức rất thấp. Theo công ty phân tích hàng hải Windward, dù có lệnh ngừng bắn, eo biển Hormuz vẫn chưa thực sự mở lại hoàn toàn, với hoạt động vận tải bị kiểm soát nghiêm ngặt. Hiện có tới 3.200 tàu bị mắc kẹt ở phía tây eo biển, bao gồm khoảng 800 tàu chở dầu và hàng hóa.
Sự xuất hiện của Arhimeda cũng thu hút sự chú ý vì quy mô đặc biệt của loại tàu này. VLCC là một trong những loại tàu chở dầu lớn nhất thế giới, có thể vận chuyển khoảng 1,9-2,2 triệu thùng dầu thô mỗi chuyến . Với trọng tải lên tới 200.000-320.000 tấn, những “siêu tàu” này đóng vai trò xương sống trong vận tải dầu toàn cầu, đặc biệt trên các tuyến đường dài từ Trung Đông tới châu Á, châu Âu và Mỹ .
Nếu được chất đầy, một tàu như Arhimeda có thể mang theo lượng dầu trị giá hàng trăm triệu USD, đủ để cung cấp nhiên liệu cho cả một quốc gia nhỏ trong nhiều ngày. Chính vì vậy, bất kỳ sự gián đoạn nào liên quan đến các tàu VLCC đều có thể tạo ra tác động đáng kể lên thị trường năng lượng.
Dẫu vậy, trong bối cảnh hiện nay, hoạt động vận tải qua Hormuz vẫn chưa trở lại bình thường. Iran tiếp tục kiểm soát chặt chẽ luồng tàu và thậm chí phát tín hiệu có thể thu phí đối với các tàu đi qua khu vực. Điều này khiến nhiều hãng vận tải và các tập đoàn dầu khí lớn vẫn đứng ngoài cuộc, chưa vội nối lại hoạt động.
Thay vào đó, một phần dòng chảy thương mại đã chuyển hướng sang các cảng ở Oman và bờ đông United Arab Emirates, cho thấy cấu trúc vận tải dầu toàn cầu đang tạm thời thay đổi để thích nghi với rủi ro địa chính trị.
Theo CNBC, Tổng thống Mỹ Donald Trump dường như lại hướng sự chú ý đến Greenland, đồng thời bày tỏ sự thất vọng với NATO, trong bối cảnh hệ lụy ngoại giao từ xung đột với Iran làm lộ rõ những rạn nứt trong quan hệ giữa Washington và liên minh này.
Trong một bài đăng trên Truth Social tối 8/4 (giờ Mỹ), ông Trump viết: “NATO đã không có mặt khi chúng ta cần họ, và họ cũng sẽ không có mặt nếu chúng ta cần họ lần nữa. Hãy nhớ đến Greenland, khối băng khổng lồ được quản lý tồi tệ đó!!!”
Phát biểu này được đưa ra sau khi ông Trump tuyên bố lệnh ngừng bắn hai tuần, kết thúc hơn một tháng giao tranh với Iran. Ông nhiều lần chỉ trích các thành viên NATO không tham gia xung đột, gọi lời kêu gọi hành động của mình là “một thử thách lớn”, đồng thời đe dọa rút Mỹ khỏi liên minh.
Những ngày gần đây, ông Trump liên tục nhắc đến NATO và Greenland. “Mọi chuyện bắt đầu, nếu các bạn muốn biết sự thật, là từ Greenland,” ông nói với phóng viên tại Nhà Trắng ngày 6/4. “Chúng tôi muốn Greenland. Họ không muốn giao nó cho chúng tôi. Và tôi đã nói, ‘tạm biệt, tạm biệt.’”
Quan hệ Mỹ-NATO rạn nứt
Quan hệ giữa Mỹ và các đồng minh châu Âu trở nên căng thẳng sau khi ông Trump đe dọa áp thuế với các nước châu Âu và phát tín hiệu về khả năng hành động quân sự nhằm kiểm soát Greenland – vùng lãnh thổ tự trị của Đan Mạch. Đầu năm nay, ông cho biết đã đạt “khuôn khổ của một thỏa thuận trong tương lai liên quan đến Greenland” với Tổng thư ký NATO Mark Rutte.
Xung đột với Iran tiếp tục làm gia tăng căng thẳng ngoại giao, khi một số thành viên NATO phản đối việc ủng hộ chiến dịch quân sự của Mỹ và Israel, từ chối cho phép máy bay quân sự Mỹ sử dụng không phận, cũng như không đóng góp lực lượng hải quân để hỗ trợ mở lại Eo biển Hormuz cho vận chuyển năng lượng.
Phát biểu ngày 8/4 được đưa ra sau cuộc gặp giữa ông Trump và ông Rutte tại Nhà Trắng cùng ngày, trong đó người phát ngôn Karoline Leavitt được cho là nói NATO đã “quay lưng lại với người dân Mỹ”.
Trong cuộc phỏng vấn với CNN sau cuộc gặp, ông Rutte thừa nhận căng thẳng: “Ông ấy rõ ràng thất vọng với nhiều đồng minh NATO, và tôi hiểu quan điểm của ông ấy.”
Tuần trước, ông Trump gọi NATO là “hổ giấy” và nói rằng ông “hoàn toàn” đang cân nhắc rút khỏi liên minh 32 thành viên này, cho rằng các nước châu Âu dựa vào bảo đảm an ninh của Mỹ nhưng không hỗ trợ đầy đủ khi Washington cần.
Ông Trump không thể đơn phương rút Mỹ khỏi NATO vì theo quy định pháp luật Mỹ, việc rút khỏi NATO cần có sự chấp thuận của Quốc hội.
Tuy nhiên, tổng thống Mỹ có thể ra tín hiệu rằng ông sẽ không bảo vệ các quốc gia thành viên bị tấn công, điều này sẽ giáng một đòn mạnh vào cốt lõi của liên minh.
Tổng thống từ lâu đã có mối quan hệ căng thẳng với NATO, liên tục tuyên bố rằng Mỹ đã bị các quốc gia thành viên "lừa gạt" khi họ từ chối đáp ứng các mục tiêu chi tiêu quốc phòng.
“Ông Trump không thể liên tục công kích liên minh mà không làm nó suy yếu,” Michael Feller, chiến lược gia trưởng tại Geopolitical Strategy, nhận định. Ông cho rằng Iran đang “thử thách sự đoàn kết” khi đề nghị miễn trừ cho Tây Ban Nha và Thổ Nhĩ Kỳ trong việc vận chuyển dầu qua Eo biển Hormuz.
Theo ông Feller, cùng với các phát biểu của ông Trump, Lầu Năm Góc cũng đã chủ động tiết lộ thông tin về hoạt động quân sự mới tại Greenland. Được biết, Mỹ đang đàm phán với Đan Mạch để tiếp cận thêm ba căn cứ tại Greenland, đánh dấu lần mở rộng quân sự đầu tiên của Mỹ tại đây trong nhiều thập kỷ.
“Điều này không cho thấy một cuộc tấn công, nhưng có thể nhằm mục đích răn đe,” ông Feller nói.
Trong khi đó, chưa đầy 24 giờ sau khi thỏa thuận ngừng bắn với Iran có hiệu lực, Chủ tịch Quốc hội nước này, Mohammad Bagher Ghalibaf, tuyên bố Washington đã vi phạm các điều khoản của thỏa thuận.
Theo các báo cáo, Israel đã tiến hành các cuộc tấn công dữ dội nhất từ trước đến nay vào Lebanon, khiến hàng trăm người thiệt mạng và làm dấy lên cảnh báo từ Iran rằng việc tiếp tục đàm phán hòa bình với Mỹ là “phi lý”, cho thấy thỏa thuận ngừng bắn vẫn rất mong manh.
Trong bối cảnh các xung đột hiện đại ngày càng phụ thuộc vào năng lực tên lửa và phòng không, Iran đã lựa chọn một hướng đi khác biệt khi xây dựng hệ thống căn cứ ngầm quy mô lớn dưới lòng đất.
Thay vì chỉ phát triển kho vũ khí, Tehran từng bước tạo dựng những "thành phố tên lửa" nằm sâu trong lòng núi, có khả năng tồn tại trước các cuộc không kích cường độ cao. Chiến lược này hình thành từ nhiều thập kỷ trước, nhưng đến nay đã phát triển thành một trong những chương trình công trình quân sự đáng chú ý nhất thế kỷ XXI.
Theo nhiều đánh giá từ các tổ chức phân tích, Iran hiện có tới gần 30 tổ hợp tên lửa ngầm, phân bố dọc các dãy núi Zagros, trong các vùng sa mạc và gần những khu vực chiến lược. Các cơ sở này không chỉ phục vụ lưu trữ mà còn đảm nhiệm lắp ráp, thử nghiệm, thậm chí sản xuất một số thành phần ngay dưới lòng đất, tạo nên một hệ sinh thái quân sự khép kín với mức độ bảo mật cao.
Bài học từ xung đột
Nguồn gốc của hệ thống ngầm này bắt đầu từ cuộc xung đột Iran-Iraq giai đoạn 1980-1988, khi Iran liên tục hứng chịu các đòn tập kích bằng tên lửa và không quân. Những thiệt hại nặng nề đối với kho tàng, sân bay và trung tâm chỉ huy buộc Tehran phải tìm kiếm giải pháp bảo vệ tài sản chiến lược trước các đòn tấn công từ trên không.
Sau giai đoạn đó, Iran chuyển hướng sang xây dựng hạ tầng có khả năng sống sót cao, thậm chí được thiết kế để chịu được các kịch bản tấn công cực đoan. Lực lượng chủ chốt trong chương trình này là Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, với các đơn vị công binh triển khai đào hầm quy mô lớn trong các khu vực núi đá trên toàn lãnh thổ.
Các tổ hợp ngầm không đơn thuần là hầm chứa vũ khí mà được thiết kế như những căn cứ quân sự hoàn chỉnh. Bên trong là hệ thống bệ phóng nằm sâu dưới lòng đất, cho phép tên lửa được đưa lên mặt đất trong thời gian ngắn trước khi phóng, sau đó các phương tiện cơ động có thể nhanh chóng quay trở lại vị trí ẩn giấu. Những trung tâm chỉ huy đặt sâu dưới lòng đất được trang bị hệ thống liên lạc đa lớp, bao gồm cả cáp quang và liên kết vệ tinh, giúp duy trì khả năng điều hành ngay cả khi hạ tầng trên mặt đất bị gián đoạn.
Điểm đáng chú ý nằm ở độ sâu của các công trình này, dao động từ khoảng 50 đến 500 mét. Trong khi đó, các loại bom xuyên phá mạnh hiện nay chỉ có thể xuyên khoảng 60 mét đất nén hoặc vài mét bê tông cốt thép, khiến việc vô hiệu hóa hoàn toàn các cơ sở này bằng vũ khí thông thường trở nên khó khăn về mặt kỹ thuật.
Pháo đài Yazd
Trong số các tổ hợp được biết đến, cơ sở gần thành phố Yazd thường được nhắc đến như một ví dụ tiêu biểu. Nằm trên cao nguyên được bao quanh bởi núi và sa mạc, khu vực này có điều kiện địa lý thuận lợi để xây dựng công trình ngầm với mức độ bảo vệ tự nhiên cao, đồng thời nằm xa các khu vực biên giới nhạy cảm.
Theo nhiều nguồn phân tích, cơ sở này từng trở thành mục tiêu của các hoạt động tấn công mạng và trinh sát, nhưng cấu trúc ngầm sâu khiến việc gây tổn thất thực chất trở nên rất phức tạp. Một số đánh giá cho rằng đây không chỉ là nơi lưu trữ mà còn đóng vai trò trung tâm nghiên cứu và thử nghiệm, nơi diễn ra các hoạt động kiểm tra động cơ tên lửa và hoàn thiện thiết kế.
Kho tên lửa à chiến lược "bão hòa"
Hệ thống ngầm của Iran phục vụ một kho tên lửa đa dạng, từ các dòng đạn đạo tầm ngắn đến tầm trung, cùng với tên lửa hành trình. Trong đó, các biến thể thuộc dòng Shahab có tầm bắn khoảng 2.000 km, đủ khả năng vươn tới nhiều khu vực ở Trung Đông và một phần châu Âu. Tiếp đó, dòng Sejjil sử dụng nhiên liệu rắn hai tầng giúp rút ngắn thời gian chuẩn bị và tăng khả năng sống sót trước các đòn đánh phủ đầu.
Các hệ thống như Emad được cải tiến với khả năng điều chỉnh quỹ đạo ở giai đoạn cuối, trong khi tên lửa Haj Qasem có tầm bắn khoảng 1.400 km được cho là sử dụng đầu đạn cơ động, làm tăng độ khó trong đánh chặn. Song song, Iran cũng phát triển tên lửa hành trình bay thấp, có thể triển khai từ nhiều nền tảng khác nhau, khiến hệ thống phòng không đối phương gặp nhiều thách thức.
Thay vì tập trung vào số lượng hạn chế các hệ thống công nghệ cao, Tehran lựa chọn chiến lược sản xuất số lượng lớn với nhiều chủng loại khác nhau. Cách tiếp cận này tạo ra hiệu ứng "bão hòa", trong đó các hệ thống phòng thủ, dù hiện đại, cũng khó có thể xử lý đồng thời số lượng lớn mục tiêu trong thời gian ngắn.
Dây chuyền ngầm và ý nghĩa răn đe
Một trong những yếu tố khiến giới phân tích chú ý là khả năng duy trì sản xuất ngay dưới lòng đất. Các cơ sở ngầm cho phép Iran vừa bảo vệ dây chuyền khỏi các đòn tấn công, vừa linh hoạt tiếp nhận linh kiện từ nhiều nguồn để lắp ráp mà không gây chú ý. Điều này giúp duy trì nhịp độ phát triển tên lửa ngay cả trong điều kiện bị giám sát chặt chẽ.
Một số đánh giá cũng đề cập tới khả năng phát triển đầu đạn tách nhiều mục tiêu, dù chưa được xác nhận rộng rãi, nhưng nếu đạt được, sẽ làm gia tăng đáng kể hiệu quả tác chiến của các hệ thống tên lửa hiện có.
Về mặt chiến lược, mạng lưới "thành phố tên lửa" đóng vai trò như một công cụ răn đe quan trọng. Ngay cả khi hạ tầng trên mặt đất bị tổn thất, các cơ sở ngầm vẫn có thể duy trì khả năng phản ứng. Điều này khiến bất kỳ kịch bản can thiệp quân sự trực tiếp nào cũng trở nên phức tạp và tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Trong bối cảnh thỏa thuận ngừng bắn với Iran đang thực thi, tập đoàn Lockheed Martin – nhà thầu chính của chương trình tiêm kích F-35 – vừa được trao gói sửa đổi hợp đồng trị giá 11,4 triệu USD. Khoản kinh phí này nhằm phát triển các phần mềm bổ sung cho phi đội F-35 của Israel, cụ thể là sản xuất ba gói dữ liệu phần mềm được gọi là “productionized plus builds”.
Các bản nâng cấp này sẽ được phát triển dựa trên nền tảng phần mềm doanh nghiệp hiện có. Đây là một phần trong nỗ lực thuộc Giai đoạn II về Thiết kế và Phát triển Hệ thống của Israel, bao gồm cả các hoạt động kỹ thuật hệ thống và phát triển phần mềm.
Thời điểm công bố chương trình đã làm dấy lên những đồn đoán rằng việc nâng cấp nhằm tinh chỉnh các máy bay chiến đấu này dựa trên kinh nghiệm thực chiến từ các chiến dịch cường độ cao chống lại lực lượng Iran và Hezbollah tại Lebanon, sau khi Mỹ và Israel phát động cuộc tấn công quân sự quy mô lớn vào Iran ngày 28/2 vừa qua.
Đặc quyền "độc bản" của Không quân Israel
Không quân Israel (IAF) hiện là lực lượng nước ngoài duy nhất được cấp phép tùy chỉnh sâu rộng phi đội F-35 và tích hợp các hệ thống điện tử hàng không nội địa. Bộ Quốc phòng Israel đã kiên quyết yêu cầu đặc quyền này vì lo ngại rằng chỉ dựa vào khả năng tàng hình của máy bay là chưa đủ để đảm bảo khả năng sống sót trong các kịch bản tác chiến phức tạp.
Mặc dù các nhân sự Israel không thể truy cập hoàn toàn hoặc sửa đổi mã nguồn gốc của máy bay, nhưng họ có quyền "cài cắm" thêm các mã lệnh bổ sung lên trên nền tảng đó. Điều này bao gồm cả việc tích hợp các hệ thống tác chiến điện tử tự thân, khiến những chiếc F-35 của Israel trở nên độc nhất vô nhị.
Trước đó, Bộ Quốc phòng Israel đã đặt hàng lô 19 chiếc F-35 đầu tiên vào ngày 7/10/2010, sau đó là các đơn hàng bổ sung vào tháng 2/2015 và tháng 8/2017, nâng tổng số lượng lên 50 chiếc – đủ để trang bị cho hai phi đội đồn trú tại Căn cứ Không quân Nevatim.
Ông Benni Cohen, Tổng Giám đốc Chi nhánh Lahav thuộc Tập đoàn Công nghiệp Hàng không Vũ trụ Israel (IAI), đã ví von quy trình tùy chỉnh F-35 cho các yêu cầu của Israel như sau:
“Đây là một kiến trúc mở chạy trên hệ thống trung tâm của F-35, tương tự như một ứng dụng trên iPhone của bạn. Nó không làm thay đổi bản thân máy bay, nhưng mang lại cho Không quân Israel khả năng xử lý tiên tiến nhất, linh hoạt nhất và có sự độc lập tương đối đối với nhà sản xuất thiết kế gốc.”
Ông Cohen kết luận rằng cơ chế này mang lại "một mức độ tự do mới cho IAF", mở đường cho các tính năng tiên tiến hơn nữa được tích hợp vào dòng F-35I trong tương lai. Để hỗ trợ các sửa đổi phần mềm tại địa phương, Israel đã yêu cầu phát triển các phần mềm chuyên dụng cả trong nước lẫn tại Mỹ, đồng thời chế tạo một máy bay thử nghiệm riêng biệt.
Thử thách từ thực chiến và đối thủ mới
Mặc dù đã được thử nghiệm rộng rãi trong điều kiện chiến đấu, nhưng việc thiếu hụt gói phần mềm Block 4 do sự chậm trễ kéo dài đã hạn chế đáng kể khả năng tác chiến cường độ cao của F-35 Israel. Trong các chiến dịch chống lại Iran vào năm 2025, dòng máy bay này chủ yếu đóng vai trò cung cấp tin tức tình báo cho các tiêm kích thế hệ thứ tư đời cũ nhờ vào hệ thống cảm biến và đường truyền dữ liệu đặc trưng.
Nếu không có phần mềm Block 4, các tiêm kích này không thể triển khai nhiều loại tên lửa không đối đất, bao gồm cả tên lửa chống bức xạ AGM-88 – loại vũ khí thiết yếu cho các nhiệm vụ áp chế phòng không đối phương.
Từng giữ vị thế "vô đối" tại khu vực Trung Đông và Bắc Phi khi không có đối thủ cùng thế hệ, nhưng lợi thế của F-35 Israel đã thay đổi vào cuối năm 2025 khi Algeria chính thức đưa vào vận hành các tiêm kích Su-57 của Nga.
Sau thông tin từ các nguồn tin Nga về việc một quốc gia Trung Đông đã đặt mua Su-57, nhiều đồn đoán đang đổ dồn vào khả năng Iran chính là khách hàng tiềm năng này. Việc nâng cấp phần mềm hiện tại được xem là bước đi chiến lược của Israel nhằm duy trì lợi thế trên bầu trời trước những biến động khó lường của khu vực.
Nguồn cung LNG ở Trung Đông bị gián đoạn tạo cơ hội lớn cho xuất khẩu của Mỹ.
Xuất khẩu khí đốt tự nhiên hóa lỏng (LNG) của Mỹ đạt kỷ lục 11,7 triệu tấn vào tháng 3, cao hơn so với 9,94 triệu tấn trong tháng 2, và vượt qua kỷ lục hàng tháng trước đó là 11,5 triệu tấn vào tháng 12.
Kết quả đạt được chủ yếu là khách hàng toàn cầu ồ ạt mua vào trong bối cảnh nguồn cung ở Trung Đông bị gián đoạn do cuộc chiến giữa Mỹ-Israel và Iran.
Châu Âu vẫn là bên nhập khẩu nhiều nhất, chiếm 7,49 triệu tấn, tương đương 64% tổng kim ngạch xuất khẩu LNG. Con số này thấp hơn một chút so với 7,66 triệu tấn được vận chuyển trong tháng 2.
Lượng xuất khẩu sang châu Á tăng hơn gấp đôi so với tháng trước trong bối cảnh xung đột đang diễn ra ở Trung Đông, làm xáo trộn thị trường năng lượng và khiến gần 20% nguồn cung LNG toàn cầu bị gián đoạn. Tình hình buộc các khách hàng phụ thuộc vào lô hàng đi qua eo biển Hormuz phải tìm kiếm các nguồn cung thay thế.
Các khách hàng khác cũng tiếp tục mua vào khối lượng lớn. Ai Cập nhập 620.000 tấn trong tháng 3. Xuất khẩu sang Mỹ Latinh giảm xuống còn 430.000 tấn trong tháng 3 so với 520.000 tấn trong tháng 2.
Xuất khẩu LNG của Mỹ dự kiến sẽ tăng 13% vào năm 2026, được thúc đẩy bởi công suất mới từ dự án Plaquemines của Venture Global LNG và dự án Corpus Christi giai đoạn 3 của Cheniere Energy.
Tính chung, sản lượng xuất khẩu LNG dự kiến sẽ tăng hơn gấp đôi từ năm 2024 đến năm 2028, với xuất khẩu dự kiến sẽ tăng từ 11,9 tỷ feet khối/ngày vào năm 2024 lên 21,5 tỷ vào năm 2030.
Mỹ là nước xuất khẩu LNG lớn nhất thế giới, và mô hình kinh doanh của nước này dựa trên các lô hàng có thể vận chuyển linh hoạt đến bất kỳ thị trường nào. Điều khoản cho phép người mua có thể chuyển hướng hàng đến bất kỳ thị trường nào.
Theo dữ liệu của LSEG, hơn 1 triệu tấn LNG của Mỹ đã rời cảng vào tháng 3 hiện đang chờ lệnh di chuyển, hoặc neo đậu gần cửa kênh Suez. Ngoài ra, 11 tàu chở 880.000 tấn đang đậu ngoài khơi chờ điểm đến, trong khi 4 tàu chở hàng với tổng trọng tải 280.000 tấn đang neo đậu tại cửa kênh.
Nước chè xanh là thức uống được nhiều người sử dụng uống hàng ngày nhưng không phải ai cũng có thể uống được, dưới đây là những người không nên uống nước chè xanh.
Người bị loét dạ dày
Báo Thanh Niên dẫn nguồn trang Guru On Time cho biết, cafein trong nước chè xanh có thể thúc đẩy dạ dày tiết ra axit - ảnh hưởng đến việc chữa lành bề mặt vết loét, làm bệnh tình trầm trọng hơn. Hơn nữa, người bị lạnh bụng không nên uống quá nhiều, quá nhiều sẽ gây tức bụng.
Người bị suy nhược thần kinh hoặc mất ngủ
Chè xanh chứa caffein tác dụng kích thích thần kinh. Vì vậy, uống nước chè xanh có thể làm cho não trở nên hưng phấn quá mức khiến mất ngủ, đặc biệt nếu uống trước khi ngủ.
Người bị táo bón
Trà xanh chứa catechin polyphenol có tác dụng làm se niêm mạc đường tiêu hóa, khiến phân bị khô, gây táo bón hoặc nặng hơn.
Người bị bệnh gan
Bổ sung chiết xuất trà xanh liên quan đến một số trường hợp tổn thương gan. Chiết xuất chè xanh có thể làm cho bệnh gan nặng hơn. Bệnh gan nặng, vì lượng caffeine trong máu tích tụ và tồn tại lâu hơn gây căng thẳng cho gan. Để tránh tác dụng phụ này, hãy tránh uống nhiều hơn 4 đến 5 tách nước chè xanh mỗi ngày.
Nước chè xanh tốt cho sức khỏe nhưng không phải ai cũng uống được
Người bị loãng xương
Uống nước chè xanh có thể làm tăng lượng canxi được thải ra ngoài qua nước tiểu. Caffeine nên được giới hạn ở mức dưới 300mg mỗi ngày (khoảng 2-3 tách chè xanh). Có thể bù đắp lượng canxi bị mất do caffeine gây ra bằng cách bổ sung canxi.
Người bị rối loạn chảy máu
Trong một số ít trường hợp, nước chè xanh có thể gây rối loạn chảy máu. Các hợp chất trong chè xanh làm giảm nồng độ fibrinogen, một loại protein giúp đông máu. Trà xanh cũng ngăn ngừa quá trình oxy hóa acid béo, làm loãng máu. Nếu bị rối loạn đông máu, hãy tránh uống chè xanh.
Giảm hấp thụ protein và chất béo ở trẻ em
Chất tannin trong nước chè xanh có thể cản trở sự hấp thụ các chất dinh dưỡng như protein và chất béo ở trẻ em. Nó cũng dẫn đến kích thích quá mức do chất caffeine có trong nước chè xanh. Do đó không nên cho trẻ em uống chè xanh.
Bao nhiêu trà xanh là quá nhiều?
Báo Sức khỏe & Đời sống dẫn lời ThS Dinh dưỡng Đặng Thị Hoàng Khuê - Trưởng khoa Dinh dưỡng, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Quảng Nam cho biết, mặc dù có một số tác dụng phụ cần lưu ý nhưng nước chè xanh được coi là an toàn khi sử dụng ở mức độ vừa phải.
Hầu hết các tác dụng phụ tiêu cực này là do hàm lượng caffeine và chỉ xảy ra khi đồ uống được tiêu thụ với số lượng lớn. Tuân thủ liều lượng và tránh uống nước chè xanh nếu nhạy cảm với caffeine. Nếu mắc bất kỳ căn bệnh nào khiến gặp phải các tác dụng phụ, hãy tham khảo ý kiến bác sĩ trước khi uống chè xanh.
Điều quan trọng cần nhớ là tiêu thụ quá nhiều chè xanh có thể gây ra các triệu chứng như lo lắng, bồn chồn, nhức đầu, buồn nôn, tăng nhịp tim hoặc khó ngủ vì đa số mọi người đều có mức độ nhạy cảm khác nhau với caffeine.
Sự cố vận động viên ngừng tim khi sắp cán đích một giải chạy tiếp tục cảnh báo nguy cơ đột quỵ tim mạch khi vận động gắng sức, đặc biệt trong thời tiết nắng nóng.
Theo thông tin từ Bệnh viện Bạch Mai, một vận động viên tham gia giải chạy ngày 12/4 đổ gục khi chỉ còn cách vạch đích khoảng 10m. Người này rơi vào tình trạng tím tái, ngừng tuần hoàn ngay tại đường chạy.
Nhờ được phát hiện kịp thời và cấp cứu tại chỗ, vận động viên đã qua cơn nguy kịch. Tuy nhiên, sự việc một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về những rủi ro tim mạch tiềm ẩn khi vận động cường độ cao.
Chạy bộ trong thời tiết nắng nóng đối diện với các biến cố tim mạch (Ảnh minh họa)
Theo các bác sĩ Trung tâm Cấp cứu A9 - Bệnh viện Bạch Mai, ngừng tim khi chơi thể thao không phải là tình huống hiếm gặp, nhất là trong bối cảnh phong trào chạy bộ phát triển mạnh nhưng nhiều người chưa được trang bị đầy đủ kiến thức an toàn.
Dù chạy bộ mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe, các biến cố tim mạch cấp tính, đặc biệt là ngừng tim đột ngột, vẫn có thể xảy ra, kể cả ở những người trước đó không có triệu chứng. Nguy cơ này tăng cao khi vận động quá sức, cơ thể mất nước, thiếu ngủ hoặc tập luyện trong điều kiện thời tiết nắng nóng.
PGS.TS Nguyễn Anh Tuấn, Giám đốc Trung tâm Cấp cứu A9 cho biết, người tham gia chạy cần đặc biệt lưu ý các dấu hiệu cảnh báo như chóng mặt, đau ngực, khó thở, tim đập bất thường, mệt lả hoặc lú lẫn. Khi xuất hiện những biểu hiện này, cần dừng vận động ngay và tìm kiếm hỗ trợ y tế, tuyệt đối không cố gắng tiếp tục thi đấu.
Các chuyên gia cũng nhấn mạnh, trong trường hợp ngừng tim, cấp cứu ban đầu có ý nghĩa quyết định. Khi tim ngừng đập, não có thể bắt đầu tổn thương chỉ sau khoảng 4-6 phút nếu không được cung cấp máu. Vì vậy, việc thực hiện hồi sinh tim phổi và sử dụng máy khử rung tim tự động càng sớm càng tốt sẽ giúp tăng đáng kể cơ hội sống cho người bệnh.
Mùa hè là thời điểm các hoạt động thể thao diễn ra sôi động nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Các bác sĩ khuyến cáo người dân nên kiểm tra sức khỏe trước khi tham gia thi đấu, đặc biệt là những người trên 35 tuổi hoặc có bệnh nền như tim mạch, tăng huyết áp, tiểu đường.
Đồng thời, cần đảm bảo ngủ đủ giấc, hạn chế sử dụng chất kích thích, tập luyện phù hợp với thể trạng, uống đủ nước và điều chỉnh cường độ khi thời tiết nắng nóng. Quan trọng nhất là lắng nghe cơ thể, không vượt quá giới hạn an toàn và chủ động trang bị kiến thức sơ cứu để kịp thời ứng phó với các tình huống khẩn cấp.
Phạm Thanh Sang bực tức người hàng xóm suýt tông xe trúng mẹ, khi cãi vã có lời khiêu khích, nên cùng hai đồng phạm đánh hội đồng khiến nạn nhân tử vong.
Ngày 14/4, Sang, Đỗ Duy Minh, Đỗ Phát Đạt (33-43 tuổi) bị Công an tỉnh An Giang tạm giữ hình sự để điều tra hành vi Giết người.
Phạm Thanh Sang tại cơ quan điều tra. Ảnh: Tiến Tầm
Theo điều tra, Sang và Đỗ Trọng Bảo, 41 tuổi, vốn là hàng xóm. Đầu tháng 4, Bảo lái xe đạp điện suýt tông trúng mẹ Sang nên cả hai xảy ra cãi vã, thách thức nhau.
Chiều 12/4, Sang nhậu cùng Minh (người làm thuê) và Đạt (em vợ Minh). Đến tối, thấy Bảo đánh bi da trong quán gần nhà, Sang nhớ lại chuyện cũ, đi qua "nói chuyện". Hai bên tiếp tục cãi vã rồi đánh nhau.
Thấy vậy, Minh, Đạt bênh Sang, tham gia vụ ẩu đả. Bảo bỏ chạy nhưng bị nhóm này dùng ly thủy tinh, bàn nhựa, ghế nhựa truy sát. Nạn nhân bị thương nặng, tử vong.
Bị chủ nợ bủa vây, Trần Nguyễn Hữu Thắng rủ bạn đi mua dâm với người chuyển giới rồi xuống tay sát hại, lấy đi vàng, điện thoại và tiền mặt trị giá hơn 125 triệu đồng của nạn nhân.
Ngày 14/4, Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Đồng Tháp đã ban hành cáo trạng truy tố Trần Nguyễn Hữu Thắng (28 tuổi) và Nguyễn Chí Linh (24 tuổi, cùng ngụ tỉnh Vĩnh Long) về tội "Giết người" và "Cướp tài sản".
Công an dựng lại hiện trường vụ giết người.
Theo kết quả điều tra, thông qua mạng Facebook, Thắng biết được anh Nguyễn Hữu M. (31 tuổi, ngụ xã Long Tiên, tỉnh Đồng Tháp) - là người chuyển giới đăng nhiều ảnh khoe tài sản nên kết bạn làm quen. Sau đó, giữa 2 người thường xuyên liên lạc qua lại.
Thắng biết M. có thực hiện massage kích dục, nên Thắng thuê xe ôm qua M. để mua dâm. Sau đó, do Thắng nợ tiền nhiều người, không có khả năng trả, nên hỏi mượn M., nhưng không được đồng ý liền nảy sinh ý định cướp tiền của M.
Ngày 18 và 19/1/2025, Thắng nhắn tin cho Nguyễn Chí Linh rủ đi cướp tài sản của M.
Đầu giờ chiều 30/1/2025, Linh chở Thắng đến quán của M., trên đường đi giữa 2 người có trao đổi về việc lấy tiền từ M., và Thắng có nhặt 1 cục đá bỏ vào túi áo khoác, nói là nếu có chống cự sẽ lấy đá đập. Biết ý định của Thắng, nhưng Linh vẫn chở Thắng tới quán của M.
Khi đến quán của M., Linh và M. vào phòng quan hệ tình dục. Khi Linh trở ra, M. gọi Thắng vào phòng, lúc này Thắng tiếp tục hỏi mượn tiền M. để trả nợ, nhưng M. không đồng ý. Lúc này, Thắng dùng tay đánh vào mặt làm M. ngã xuống giường và tiếp tục lao vào đánh, bóp cổ của M., thấy vậy Linh cũng vào phòng tiếp sức bằng việc giữ chân M.
Khi xác định M. đã chết, Thắng tháo trên người M. lấy đi 1 bộ vòng ximen, 1 lắc tay khoảng 4 chỉ vàng, 1 sợi dây chuyền bạc (trị giá hơn 94 triệu đồng), 3 điện thoại di động, 31 triệu đồng tiền mặt và một số tài sản khác. Tổng trị giá tài sản chiếm đoạt trên 125 triệu đồng rồi bỏ trốn.
Trước khi bỏ trốn, Thắng đưa cho Linh 2 triệu đồng. Sau đó, Thắng đem bán vàng lấy tiền trả nợ và tiêu xài cá nhân.
Tôi năm nay năm mươi sáu tuổi.
Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi sống một mình gần mười năm. Chẳng hẳn là bất hạnh, chỉ là cô độc. Công việc, căn hộ nhỏ, vài người bạn, thỉnh thoảng một tách cà phê nơi phố thị, những phiên chợ thứ Bảy và những buổi tối lặng lẽ tại gia. Tôi đã tự mình nhặt nhạnh những mảnh vụn để dựng lại cuộc đời, từng chút một, không chút phô trương.
Có lúc, tôi đã tự nhủ rằng thế này là đủ. Rằng sự bình yên có lẽ đáng giá hơn những cảm xúc nồng cháy xa xôi.
Thế rồi tôi gặp Philippe.
Anh không phải người đàn ông hay phô trương, càng chẳng phải hạng người hứa hẹn hão huyền. Anh kín đáo, điềm đạm và biết lắng nghe. Anh gọi điện chỉ để hỏi ngày hôm nay của tôi thế nào. Đôi khi anh đến với một nhành hoa nhỏ mua vội tiệm ven đường. Anh thực sự để tâm khi tôi nói.
Ở bên anh, tôi thấy lòng mình lặng sóng.
Đó chính xác là những gì tôi kiếm tìm.
Ở tuổi này, tôi chẳng còn mong đợi cảm giác "bồn chồn rung động" của thủa đôi mươi. Tôi chỉ cần điều gì đó giản đơn. Một chút tôn trọng. Một chút dịu dàng. Một người không khiến cuộc đời vốn đã nhiều lo toan này thêm phần mệt mỏi.
Chúng tôi tìm hiểu nhau được bốn tháng. Nhà ai nấy ở, nhịp sống ai nấy giữ. Chúng tôi bên nhau chẳng chút vội vàng. Và chính cái nhịp điệu ấy khiến tôi ưng ý. Nó tạo cảm giác lành mạnh.
Dĩ nhiên, đôi lúc cũng có vài gợn nhỏ.
Ở nhà hàng, tờ hóa đơn thường nằm chơ vơ quá lâu giữa bàn. Khi cần đặt chỗ hay lên kế hoạch cho một kỳ nghỉ cuối tuần, thường vẫn là tôi tự quán xuyến. Có lần ở nhà tôi, anh thản nhiên lấy một chiếc khăn lau bát đắt tiền của tôi để lau đôi giày ướt sũng. Tôi chẳng nói gì. Dẫu sao cũng chỉ là cái khăn.
Ở tuổi này, ai chẳng có những thói quen riêng, tôi tự trấn an mình như thế.
Đó là cách chúng ta thường dùng để bao biện cho những điều mà mình chưa sẵn lòng đối mặt.
Một sáng thứ Ba, Philippe gọi cho tôi.
Xe anh đang nằm trong xưởng máy. Anh có một cuộc hẹn quan trọng và tỏ ý bối rối, hỏi liệu có thể mượn xe tôi một ngày. Chỉ một ngày thôi.
Tôi thoáng ngần ngừ.
Chiếc xe của tôi chẳng có gì đặc biệt. Nó không mới, cũng chẳng sang trọng. Nhưng tôi đã tự tay mua nó sau khi ly hôn. Bằng tiền của mình. Bằng những giờ làm thêm, bằng sự chắt bóp và cẩn trọng. Với tôi, đó không đơn thuần là một phương tiện. Đó là minh chứng cho việc tôi có thể tự dựa vào chính mình.
Nhưng rồi tôi cũng đồng ý.
Bởi khi bắt đầu xây dựng điều gì đó với một người, ta tự nhủ rằng phải biết đặt lòng tin.
Tối đó, anh trả xe.
Trông anh có vẻ thư thái, thậm chí là tươi tỉnh. Anh đặt chìa khóa lên kệ tủ ở lối vào và nói:
— Cảm ơn em, em đã cứu nguy cho anh một bàn thua trông thấy.
Chúng tôi nhấp chút rượu vang trong bếp. Anh kể về một ngày của mình, những chuyện không đâu vào đâu. Mọi thứ đều bình thường. Chẳng có gì trong thái độ của anh cho thấy có một vấn đề dù là nhỏ nhất.
Tôi cũng chẳng mảy may ý định ra kiểm tra xe. Tại sao tôi phải làm thế cơ chứ?
Sáng hôm sau, tôi xuống hầm để đi mua sắm.
Vừa ngồi vào ghế lái, xoay chìa khóa... và tôi thấy đèn báo xăng rực sáng.
Bình nhiên liệu đã gần như cạn kiệt.
Tôi ngồi chết lặng, nhìn chằm chằm vào ánh sáng cam nhỏ nhoi đó. Mới hôm trước, bình xăng vẫn còn đầy. Tôi chắc chắn. Tôi là hạng người luôn để tâm đến những chi tiết như vậy.
Vào giây phút ấy, vấn đề thậm chí chẳng còn là tiền bạc.
Nó là một thứ gì đó khác.
Một cảm giác lạnh lẽo, rõ mồn một và khó chịu.
Như thể cái chi tiết nhỏ nhặt này vừa soi rọi vào một sự thật lớn lao hơn nhiều.
Tôi gọi cho anh. Rất bình thản.
— Anh này, anh có thấy xe gần như hết sạch xăng không?
Câu trả lời của anh đến ngay lập tức. Không chút ngượng ngùng. Không chút do dự. Chẳng cần đến một giây để suy nghĩ.
— Có chứ. Thì sao? Xe của em mà. Em phải tự đi đổ xăng chứ.
Tôi không đáp lời.
Trong những khoảnh khắc như thế, mọi thứ trong đầu bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Không phải vì mình ngừng suy nghĩ. Ngược lại, vì mình đã hiểu ra tất cả cùng một lúc.
Chuyện không phải ở lít xăng.
Mà là ở thái độ.
Cái cách anh nói như thể đó là điều hiển nhiên. Như thể việc cảm ơn, việc để tâm, hay việc trả lại một ơn huệ sao cho vẹn toàn là những điều có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Như thể việc chiếm dụng những gì thuộc về người khác rồi trả lại trong tình trạng tệ hơn là điều chẳng cần bận lòng.
Và bất chợt, mọi ký ức khác ùa về.
Tờ hóa đơn mà anh chẳng bao giờ thực sự nhìn thấy.
Những câu nói bâng quơ của anh về việc đàn ông phải "trụ cột gia đình", trong khi thực tế anh chưa bao giờ thực sự gánh vác phần mình.
Cái cách anh đón nhận mọi thứ như thể đó là đặc quyền mà anh nghiễm nhiên được hưởng.
Sự thản nhiên khi nhận lấy.
Sự trống rỗng trong sự quan tâm.
Đó không phải là sự lơ đãng. Đó không phải là sự vụng về. Đó là bản chất.
Và lúc đó, tôi hiểu ra một điều cực kỳ đơn giản: Chúng ta không phải lúc nào cũng phát hiện ra sự thiếu tôn trọng từ những phản bội tày trời. Đôi khi, ta thấy nó từ những điều li ti nhất. Từ cách một người đối xử với những thứ không thuộc về họ. Và sớm muộn gì, cũng là cách họ đối xử với chính bạn.
Ngày hôm sau, tôi nói với anh rằng tôi không muốn tiếp tục nữa.
Anh tỏ ra ngạc nhiên. Rồi bực dọc.
Anh bảo tôi làm quá. Rằng ở tuổi này, nên sống đơn giản thôi. Đừng làm phức tạp hóa mọi chuyện chỉ vì mấy thứ vụn vặt.
Tôi nhìn anh, và lần này, tôi chẳng buồn giải thích thêm.
Bởi vì đó chưa bao giờ là chuyện "vụn vặt".
Chưa bao giờ.
Tôi chỉ nói ngắn gọn:
— Đây không phải là chuyện xăng cộ. Đây là chuyện của lòng tự trọng.
Rồi tôi khép cửa lại.
Điềm tĩnh. Dứt khoát.
Sau đó, tôi tự mình lái xe đến trạm xăng. Trời xám xịt, không khí hơi se lạnh, một buổi sáng hết sức bình thường. Tôi cầm vòi bơm, lấp đầy bình chứa, và cảm thấy một thứ gì đó trong mình cũng vừa được đặt lại đúng chỗ.
Tôi không giận dữ, cũng chẳng nát lòng.
Tôi chỉ thấy mình tỉnh táo.
Ngồi sau tay lái, tôi đặt hai bàn tay lên vô lăng vài giây trước khi khởi động.
Và tôi hiểu rằng, cô đơn không phải là điều đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ nhất là để một người bước vào làm vẩn đục sự bình yên của bạn, và rồi kẻ đó lại coi đó là chuyện hiển nhiên.
Tôi lái xe về nhà.
Suốt dọc đường, tôi chỉ nghĩ về một điều duy nhất:
Đôi khi, chỉ cần một bình xăng cạn để nhận ra ta vừa kịp cứu lấy trái tim mình.
Cô giáo dẫn cu Tí lên văn phòng ông hiệu trưởng, xin cho cu Tí nhảy lớp, sau khi trình bày đầu đuôi câu chuyện .
Ông hiệu trưởng bán tín bán nghi, bàn với cô giáo là ông sẽ hỏi cu Tí một số câu hỏi về Khoa học còn cô giáo sẽ hỏi Tí về kiến thức tổng quát, nếu cu Tí trả lời đúng ông sẽ cho cu Tí nhảy lớp.
- Hiệu trưởng : 25 lần 25 là bao nhiêu ?
- Cu Tí : Dạ là 625
- Hiệu trưởng : Công thức tính diện tích vòng tròn ?
- Cu Tí : Dạ là bình phương bán kính nhân Pi
- Hiệu trưởng : Nước bốc thành hơi khi nào ?
- Cu Tí : Dạ khi nước sôi ở 100°C
.. .. ….
Sau gần 10 phút "tra tấn" cu Tí, câu nào cu Tí cũng đáp đúng hết, ông hiệu trưởng rất hài lòng về kiến thức khoa học của cu Tí và giao cho cô giáo hỏi về kiến thức tổng quát :
- Cô giáo : Con gì càng lớn càng nhỏ ?
Ông hiệu trưởng hết hồn nhưng cu Tí trả lời ngay
- Cu Tí : Dạ là con cua nó có càng lớn và càng nhỏ
- Cô giáo : Cái gì trong quần em có mà cô không có ?
Ông hiệu trưởng xanh cả mặt
- Cu Tí : Dạ là 2 cái túi quần
- Cô giáo : Ở nơi đâu lông của đàn bà quăn nhiều nhất ?
Ông hiệu trưởng run lên
- Cu Tí : Dạ ở Phi Châu
- Cô giáo : Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô ?
Ông hiệu trưởng chết điếng người
- Cu Tí : Dạ là cái đầu gối
- Cô giáo : Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt ?
Ông hiệu trưởng há hóc mồm ra
- Cu Tí : Dạ là cái lưỡi
- Cô giáo : Cái gì của cô còn nhỏ khi cô chưa có chồng và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông hiệu trưởng ra dấu không cho bé Tèo trả lời nhưng bé Tèo đáp ngay
- Cu Tí : Dạ là cái giường ngủ
- Cô giáo : Cái gì mềm mềm nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra ?
Ông hiệu trưởng không dám nhìn cô giáo
- Cu Tí : Dạ là dầu sơn móng tay
- Cô giáo : Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra ?
Ông hiệu trưởng gần xỉu
- Cu Tí : Dạ là cây cà rem
Ông hiệu trưởng đổ mồ hôi hột ra dấu bảo cô giáo đừng hỏi nữa và nói với cu Tí :
- Thầy cho con lên thẳng đại học vì nãy giờ thầy đáp không trúng được 1 câu nào hết.
Trong giờ học môn Lịch sử, cô giáo nói:
- Hôm nay chúng ta ôn lại bài cũ. Cho cô hỏi Liễu Thăng bị ch ém ở đâu. Em nào biết đứng lên trả lời cô?
Dũng đứng lên ấp úng trả lời:
- Dạ! Dạ thưa cô, bị ch ém ở ...cổ ... ạ!
Cô giáo:
- Bài cũ học rồi mà không nhớ! O điểm, ngồi xuống. Liễu Thăng bị ch ém ở ải Chi Lăng Lạng Sơn. Nhớ chưa?
Cô giáo lại hỏi:
- Thế ai là người đã ch ém chết Liễu Thăng?
Em Hùng đứng lên trả lời:
- Thưa cô! Em không biết ai đã ch ém Liễu Thăng, nhưng mà không phải là em ạ!
Cô giáo giọng bực tức:
- Bài cũ lại không nhớ, về nhà gọi ngay bố mẹ đến gặp cô.
Hùng ậm ực về nhà gọi bố, nó kể lại với bố nó đầu đuôi chuyện trong lớp. Bố nó mặt đỏ lên và cau lại lôi nó xềnh xệch đến lớp.
Vừa gặp cô giáo, bố nó nói luôn:
- Này, tôi nói cho cô biết nhé! Con nhà tôi ngoan ngoãn không chơi bời đàn đúm, lập băng, lập nhóm gì hết. Thằng Liễu Thăng là thằng nào? Nó bị ai ch ém thì kệ xác nó, sao cô lại đổ cho con tôi ch ém nó hả?
Ông Hiệu Trưởng thấy có phụ huynh đến trường liền theo vào lớp, nghe thấy vậy bèn nói:
- Cô nên học tập rút kinh nghiệm về chuyện này. Những chuyện đ âm ch ém ở đâu đâu không nên hỏi học sinh, phải báo cho tôi biết để tôi báo bên Công An để họ cho người đến điều tra cô nhé!
À suýt tý nữa lại quên, cho tôi hỏi cô em Liễu Thăng là học sinh của lớp nào vậy?
Cô giáo: Trời ạ!
Một bà chõ mồm chửi hàng xóm : "Cha tiên sư bố nhà mày! Nhà mày ăn ở thất đức nên Trời hành nhà mày. Năm nay lại bắt một đứa nữa nhà mày thi đỗ đại học! Thế là nhà mày ba đứa học đại học, một đứa lại còn phải đỗ Thạc sĩ. Cho nhà mày chết đi. Đồ độc ác kia"
Quái lạ, sao lại có chuyện lạ thế này? Con người ta đỗ đại học mà lại bảo trời hành, trời phạt là sao?
Hỏi bà là tại sao lại chửi như vậy?
Bà ta thong thả giải thích: "Bác bảo nuôi cho ba đứa học đại học, tốn có ít tiền đâu? Phải bán cả đất cả vườn đi cho con học đại học. Học xong, lại tốn bao nhiêu tiền đi xin việc mà không xong... Bây giờ thằng đầu, đỗ Thạc sĩ thì chạy xe ôm, đứa con gái cũng Cử nhân, giờ đi gội đầu mà nghe nói là kiêm ca ve, gái gọi... Còn đứa thứ ba, lại đỗ đại học. Như thế chả là Trời phạt nhà nó à?"
Hỏi tiếp : "Thế con nhà bà không bị phải đi Đại học đứa nào à?"
"Không bác ạ. Con nhà em lo nuôi vịt, buôn chổi chít, nuôi lợn... Bây giờ đứa nào cũng giàu nứt đố đổ vách, xây cả biệt phủ... Bọn báo chí vừa rồi, nó mang biệt phủ nhà em ra làm mẫu và nêu gương "điển hình tiên tiến" trong làm kinh tế đấy???
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.