HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Super News
Vợ ngoại tình bỏ trốn, chồng lập tức cưới vợ 'đối thủ' khiến cả làng sửng sốt New Tab ↗
 
Vợ ngoại tình bỏ trốn, chồng lập tức cưới vợ 'đối thủ' khiến cả làng sửng sốt
Câu chuyện hôn nhân đầy éo le khiến mạng xã hội xôn xao khi một người đàn ông quyết định cưới chính vợ của người đã ngoại tình với vợ mình để "trả thù".

Theo truyền thông địa phương, vụ ngoại tình gây xôn xao xảy ra tại Khagaria, bang Bihar (Ấn Độ).

Người phụ nữ tên Ruby Devi kết hôn với Neeraj Singh từ năm 2009 và có với nhau 4 người con. Những tưởng cuộc sống gia đình êm ấm, nhưng đầu năm 2022, Neeraj phát hiện vợ mình có quan hệ ngoài luồng với Mukesh, một người đàn ông cũng đã có gia đình.

Điều khiến nhiều người bất ngờ là vợ của Mukesh cũng tên Ruby Devi. Hai người đã có với nhau 2 con chung.

Vợ ngoại tình bỏ đi, chồng tìm cách "đáp trả"
Đến khoảng tháng 2/2022, Ruby Devi bỏ nhà ra đi cùng Mukesh và mang theo 3 người con. Không lâu sau đó, cả hai tổ chức kết hôn với nhau.

Người dân địa phương cho biết Mukesh và Ruby Devi thực chất từng yêu nhau từ trước, nhưng vì nhiều lý do nên mỗi người lại lập gia đình riêng. Sau nhiều năm, họ nối lại tình cảm rồi quyết định bỏ đi cùng nhau.

Biết chuyện, Neeraj Singh vô cùng phẫn nộ. Anh từng đệ đơn kiện Mukesh với cáo buộc bắt cóc vợ mình nhưng vụ việc không có kết quả như mong muốn.

Trong khi đó, người vợ bị bỏ lại của Mukesh cũng rơi vào cảnh đau khổ khi chồng bỏ đi theo người phụ nữ khác, để lại cô một mình nuôi 2 con nhỏ.

Cuộc hôn nhân "trả thù" gây tranh cãi trên mạng xã hội
Sau biến cố, Neeraj bằng cách nào đó đã liên lạc được với vợ của Mukesh. Ban đầu cả hai chỉ trò chuyện để chia sẻ hoàn cảnh, nhưng dần dần mối quan hệ trở nên thân thiết hơn.

Họ thường xuyên gọi điện, gặp gỡ rồi nảy sinh tình cảm. Khoảng một năm sau ngày bị vợ bỏ đi, Neeraj quyết định tổ chức đám cưới với chính vợ của Mukesh.

Hiện tại, cặp đôi đang cùng nhau chăm sóc 3 người con, gồm 1 con riêng của chồng và 2 con riêng của vợ.

Câu chuyện "đổi vợ" hi hữu này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội và tạo ra nhiều luồng tranh luận.

Không ít người cho rằng đây là màn "trả thù đời thực" khó tin, trong khi nhiều ý kiến khác nhận định cả hai cuộc hôn nhân đều bắt nguồn từ những quyết định cảm tính nên khó có được hạnh phúc lâu dài.

Một số cư dân mạng bình luận hài hước rằng: "Cuối cùng thì hai người đàn ông vẫn đều cưới người tên Ruby Devi", hay "Đám trẻ sau này chắc sẽ rất khó giải thích mối quan hệ gia đình".

Bên cạnh đó, cũng có người cho rằng những người trong cuộc rồi sẽ phải trả giá cho quyết định bốc đồng của mình, bởi việc ngoại tình hay kết hôn để trả thù đều có thể để lại tổn thương lâu dài cho con cái và gia đình.

Lý do đàn ông và phụ nữ ngoại tình khác nhau

Theo Tiến sĩ Robert Weiss – chuyên gia trị liệu tình dục người Mỹ, đàn ông và phụ nữ có xu hướng ngoại tình vì những nguyên nhân rất khác nhau.

Với nhiều đàn ông, ngoại tình đôi khi chỉ xuất phát từ nhu cầu thể xác hoặc sự hấp dẫn nhất thời. Họ có thể lừa dối bạn đời dù vẫn yêu vợ và hài lòng với hôn nhân. Không ít người xem ngoại tình là hành động bốc đồng, không gắn liền với tình cảm hay ý định ly hôn.

Trong khi đó, phụ nữ ngoại tình thường liên quan nhiều đến cảm xúc. Họ khó tách rời tình yêu và sự thân mật thể xác. Phần lớn phụ nữ chỉ ngoại tình khi không còn hạnh phúc trong hôn nhân hoặc đã thực sự rung động trước một người đàn ông khác.

Các chuyên gia cho rằng sự khác biệt này chịu ảnh hưởng từ tâm lý và quá trình tiến hóa lâu dài.

Đàn ông thường bị chi phối mạnh bởi yếu tố sinh lý, còn phụ nữ có xu hướng cân nhắc cảm xúc, sự an toàn và tương lai của mối quan hệ trước khi bước vào một cuộc tình ngoài luồng.

Cũng vì vậy, khi phụ nữ ngoại tình, nguy cơ hôn nhân tan vỡ thường cao hơn. Bởi nhiều trường hợp, họ không chỉ phản bội về thể xác mà còn đã rời khỏi mối quan hệ về mặt cảm xúc.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 150 Views | May 11, 2026 - 9:29 AM - by pizza
Ba giáp lạnh lùng nhất khi yêu New Tab ↗
 
Theo tử vi, 3 con giáp dưới đây, một khi cảm thấy mối quan hệ không còn tương lai, họ sẵn sàng cắt đứt, không dây dưa, không liên lạc lại dù trong lòng vẫn còn lưu luyến.

Con giáp Dậu: Đã hết hy vọng là đóng cửa trái tim

Khi nhận ra đối phương không còn phù hợp hoặc mối quan hệ không có tương lai, con giáp Dậu sẽ lập tức thu lại cảm xúc.

Con giáp Dậu thường sở hữu ngoại hình ưa nhìn, biết chăm chút cho bản thân và có cuộc sống khá ổn định. Họ cũng là con giáp có vận đào hoa nổi bật nên trong chuyện tình cảm luôn có nhiều lựa chọn.

Thế nhưng, phía sau vẻ ngoài nhiệt tình ấy lại là một người rất thực tế trong tình yêu.

Con giáp Dậu luôn tự xây dựng hình mẫu lý tưởng cho riêng mình. Khi nhận ra đối phương không còn phù hợp hoặc mối quan hệ không có tương lai, họ sẽ lập tức thu lại cảm xúc.

Ban đầu có thể họ không nói ra ngay, nhưng thái độ sẽ dần trở nên lạnh nhạt, xa cách.

Những kỷ niệm đẹp từng có cũng khó khiến họ thay đổi quyết định. Một khi đã nói lời chia tay, con giáp Dậu gần như không bao giờ chủ động quay lại.

Dù sau đó có cô đơn trong thời gian dài, họ vẫn chọn bước tiếp thay vì nối lại chuyện cũ. Với con giáp Dậu, tình yêu đã rạn vỡ thì rất khó hàn gắn như ban đầu.

Con giáp Tỵ: Lý trí đến mức khiến người khác thấy lạnh lùng

Khi tình cảm không còn nguyên vẹn, con giáp Tỵ thường không kéo dài sự mập mờ. Họ sẽ thẳng thắn nói rõ quan điểm, sau đó dần cắt liên lạc và tạo khoảng cách.

Con giáp Tỵ nổi tiếng thông minh, nhạy bén và có khả năng quan sát cực tốt. Trong tình yêu, họ yêu bằng sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng vì thế mà thất vọng sẽ rất sâu nếu phát hiện đối phương khác xa những gì mình từng nghĩ.


Khi tình cảm không còn nguyên vẹn, con giáp Tỵ thường không kéo dài sự mập mờ. Họ sẽ thẳng thắn nói rõ quan điểm, sau đó dần cắt liên lạc và tạo khoảng cách.

Điều khiến nhiều người bất ngờ là sau chia tay, con giáp Tỵ thường hồi phục rất nhanh. Với sức hút tự nhiên và vận đào hoa mạnh, họ không thiếu người theo đuổi nên dễ dàng mở lòng với mối quan hệ mới.

Nhiều người cho rằng cách yêu của con giáp Tỵ khá phũ phàng, nhưng thực tế họ chỉ không muốn lãng phí thời gian vào một mối quan hệ đã hết cơ hội cứu vãn.

Với con giáp này, quá khứ dù đẹp đến đâu cũng không quan trọng bằng hiện tại và tương lai.

Con giáp Dần: Yêu hết mình nhưng buông cũng rất dứt khoát

Con giáp Dần quan niệm rằng chia tay là dấu chấm hết. Họ không thích níu kéo, càng không muốn dây dưa với quá khứ.

Người tuổi Dần khi yêu thường cực kỳ nhiệt tình và chân thành. Họ sẵn sàng hy sinh, bảo vệ và làm mọi điều cho người mình yêu. Nhưng một khi tình cảm đã kết thúc, họ cũng là người quyết đoán nhất.

Con giáp Dần quan niệm rằng chia tay là dấu chấm hết. Họ không thích níu kéo, càng không muốn dây dưa với quá khứ. Dù còn tiếc nuối, họ vẫn chọn cách bước tiếp thay vì quay đầu.

Sự mạnh mẽ và lý trí ấy đôi khi khiến người khác nghĩ con giáp Dần bạc tình. Thực ra, ngay cả khi là người bị tổn thương, họ cũng sẽ cố gắng nhanh chóng cân bằng cảm xúc, không để bản thân chìm mãi trong đau khổ.

Con giáp này yêu rất rõ ràng, yêu thì hết lòng, còn khi đã hết yêu cũng sẽ rời đi thật dứt khoát. Chính vì thế, nếu tuổi Dần đã quyết định chia tay, khả năng họ quay lại gần như là rất thấp.

* Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 89 Views | May 11, 2026 - 9:26 AM - by pizza
Kẻ giả vờ chỉ đường để xâm hại tình dục trẻ em bị đưa tay vào còng New Tab ↗
 
Lợi dụng lúc nạn nhân bị ngã xe trong đêm khuya, Lê Văn Dụng (SN 1984) đã tiếp cận, giả vờ chỉ đường rồi đưa nạn nhân về nhà riêng để thực hiện hành vi đồi bại. Công an tỉnh Phú Thọ đã ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam đối tượng để điều tra về tội “Hiếp dâm”.

Ngày 11/5, Công an tỉnh Phú Thọ thông tin, rạng sáng ngày 19/4/2026, Công an xã Phú Mỹ tiếp nhận tin báo của cháu T.V.M (SN 2010, trú tại phường Phú Thọ) về việc bị xâm hại tình dục trên địa bàn. Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, lực lượng Công an xã đã khẩn trương phối hợp Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Phú Thọ xác minh, điều tra, làm rõ vụ việc theo quy định của pháp luật.

Theo nội dung trình báo, khoảng 00h ngày 19/4, cháu T.V.M di chuyển trên tuyến đường theo hướng từ xã Đoan Hùng về phường Phú Thọ. Khi đi đến khu vực thuộc xã Phú Mỹ, cháu M gặp một người đàn ông lạ mặt đứng ven đường nên giật mình, dẫn đến ngã xe. Người đàn ông sau đó được xác định là Lê Văn Dụng (SN 1984, trú tại khu 6, xã Phú Mỹ). Dụng chủ động tiếp cận, nói sẽ chỉ đường nên ngồi lên xe máy của cháu T.V.M để dẫn đi. Tuy nhiên, thay vì chỉ đường về phường Phú Thọ, Dụng đã đưa nạn nhân về nhà riêng tại khu 6, xã Phú Mỹ.


Đối tượng Lê Văn Dụng tại cơ quan công an.

Tại đây, lợi dụng đêm khuya, vắng người, Dụng đã kéo cháu T.V.M vào buồng ngủ phía trong nhà và thực hiện hành vi hiếp dâm mặc cho nạn nhân chống cự, phản kháng. Sau nhiều lần bị xâm hại, đến khoảng gần 3h cùng ngày, lợi dụng sơ hở của đối tượng, cháu T.V.M bỏ trốn, dắt xe ra ngoài đường và nhờ người dân chỉ đường đến Công an xã Phú Mỹ trình báo sự việc.

Ngay sau khi tiếp nhận tin báo, Công an xã Phú Mỹ đã báo cáo Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Phú Thọ để phối hợp điều tra, xử lý theo thẩm quyền. Đến khoảng 10h cùng ngày, Lê Văn Dụng đã đến Công an xã Phú Mỹ đầu thú, khai nhận hành vi phạm tội của mình.

Căn cứ tài liệu, chứng cứ thu thập được, ngày 21/4/2026, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Phú Thọ đã ra Quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với Lê Văn Dụng để điều tra về tội "Hiếp dâm" theo khoản 2, Điều 141 Bộ luật Hình sự.

Hiện vụ án đang tiếp tục được điều tra, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.

VietBF@ sưu tập
0 Replies | 124 Views | May 11, 2026 - 9:24 AM - by pizza
Australia điều tra bán phá giá hai công ty thép Việt Nam New Tab ↗
 
Thép mạ kẽm do Tập đoàn Hoa Sen và Nam Kim nhập khẩu vào Australia bị cơ quan nước này điều tra chống bán phá giá.

Cục Phòng vệ thương mại (Bộ Công Thương) cho biết thép mạ kẽm của Tập đoàn Hoa Sen, Công ty cổ phần Thép Nam Kim và hai công ty Hàn Quốc nhập khẩu vào Australia trong năm 2025 bị điều tra chống bán phá giá. Quyết định được Ủy ban chống bán phá giá thuộc Bộ Công nghiệp, khoa học và tài nguyên Australia thông báo ngày 30/4.

Cuộc điều tra tiến hành theo đơn đề nghị của công ty Thép BlueScope. Công ty này cho rằng các doanh nghiệp Việt Nam và Hàn Quốc bán thép tại Australia thấp hơn giá bình thường, gây thiệt hại cho ngành sản xuất thép nước này.

Theo Ủy ban chống bán phá giá Australia, biên độ bán phá giá với hai doanh nghiệp Việt Nam ước tính là 56,21%. Dự kiến quá trình điều tra hoàn tất và có báo cáo lên các bộ ngành liên quan vào ngày 2/10.

Trong thông cáo báo chí trưa 11/5, Tập đoàn Hoa Sen cho biết vụ việc đang ở giai đoạn khởi xướng. 56,21% là mức cáo buộc ban đầu do Thép BlueScope đưa ra trong đơn kiện, không phải kết luận sơ bộ hay cuối cùng của cơ quan điều tra Australia.

"Trong các vụ việc phòng vệ thương mại, bên yêu cầu điều tra thường sử dụng các nguồn dữ liệu tham khảo và giả định do họ lựa chọn để xây dựng mức cáo buộc ban đầu ở mức cao nhằm củng cố cơ sở khởi xướng điều tra", Hoa Sen cho hay.

Hồi 2015, Hoa Sen cũng đối mặt cáo buộc bán phá giá tôn thép mạ kẽm tại Australia với biên độ 16,26%. Sau quá trình điều tra, cơ quan nước này kết luận con số thực tế là 0%.

Cục Phòng vệ thương mại khuyến nghị hai doanh nghiệp hợp tác đầy đủ với Ủy ban chống bán phá giá Australia trong suốt quá trình vụ việc diễn ra, bởi bất kỳ hành động bất hợp tác có thể dẫn tới việc bị áp dụng mức thuế chống bán phá giá cao nhất. Doanh nghiệp cũng cần chủ động chiến lược kháng kiện phù hợp, đa dạng hóa thị trường và mặt hàng xuất khẩu.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 96 Views | May 11, 2026 - 8:55 AM - by troopy
Texas đầu tư 'lá chắn' chống drone tại World Cup New Tab ↗
 
Texas sẽ chi hàng triệu USD để đầu tư vào công nghệ phát hiện, vô hiệu hóa drone trước khi đón hàng triệu du khách tới dự World Cup 2026.

Cơ quan An toàn Công cộng Bang Texas (Texas DPS) tuần trước nhận khoản ngân sách 3,2 triệu USD để phát hiện, vô hiệu hóa drone trái phép hoặc có nguy cơ gây nguy hiểm. Khoản tài trợ này đến từ Cơ quan Quản lý Tình trạng Khẩn cấp Liên bang Mỹ (FEMA).

Hệ thống vô hiệu hóa drone này có thể được triển khai cố định hoặc cơ động, sử dụng các phương thức phát hiện tiên tiến như giám sát tần số vô tuyến, cho phép theo dõi theo thời gian thực nhiều loại drone khác nhau. Hệ thống còn có khả năng gây nhiễu hoặc giành quyền kiểm soát các drone có dấu hiệu nguy hiểm.


Thiết bị bay không người lái ở bang Texas. Ảnh: KHOU

Các nhân sự vận hành của Texas DPS cũng sẽ hoàn tất khóa huấn luyện về hệ thống bay không người lái do Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) tổ chức, tập trung vào việc vô hiệu hóa drone theo đúng quy định pháp luật và phối hợp ứng phó trong các sự kiện cấp cao.

"World Cup sẽ tạo áp lực rất lớn lên công tác đảm bảo an toàn công cộng và hạ tầng trọng yếu", Freeman F. Martin, quan chức Texas DPS, nói, cho biết công nghệ này sẽ giúp bảo vệ các đám đông quy mô lớn, hạ tầng trọng yếu và vùng trời quanh các địa điểm tổ chức sự kiện trong kỳ World Cup tại Dallas và Houston.

Theo ông Martin, Texas giữ thái độ "cứng rắn, không khoan nhượng" khi chuẩn bị cho kỳ World Cup năm nay. "Tôi muốn làm rõ, chúng tôi sẽ không ngần ngại hành động trước bất kỳ mối đe dọa nào có thể gây nguy hiểm cho an toàn công cộng", ông Martin nói.

Texas ra thông báo trong bối cảnh drone ngày càng phổ biến ở cả cấp địa phương, trên toàn bang và trên toàn quốc. Báo cáo hồi tháng 12/2025 cho thấy đội drone do Texas DPS vận hành tại bang có quy mô ngang với lực lượng drone của Cơ quan Tuần tra Biên giới Mỹ.

World Cup 2026 sẽ diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico từ ngày 11/6 đến 19/7. Texas sẽ tổ chức 16 trận, trong đó có 9 trận tại sân AT&T ở vùng đô thị Dallas, 7 trận tại sân NRG của Houston.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 100 Views | May 11, 2026 - 8:53 AM - by troopy
Vợ chồng gốc Việt bị nghi giết hàng xóm sau mâu thuẫn về khói thịt nướng New Tab ↗
 
Tòa án Toronto xét xử cặp vợ chồng gốc Việt bị cáo buộc sát hại hàng xóm, có thể liên quan đến lời than phiền về khói thịt nướng.

Tòa án Toronto, Canada tuần trước bắt đầu xét xử Khoa Tran, 36 tuổi, và vợ là Quynh Isabelle Nguyen, 30 tuổi, liên quan đến cái chết của nhà làm phim Reeyaz Habib ở khu Liberty Village hồi năm 2023.

Tran bị truy tố tội giết người, còn Nguyen bị truy tố tội che giấu, giúp sức tội phạm và xâm phạm thi thể. Cả hai đều không nhận tội.

Ngày 8/6/2023, giới chức Toronto phát hiện thi thể ông Habib, 53 tuổi, trong máy ép rác tại một chung cư ở Liberty Village. Ông Habib sống tại căn hộ chung cư phía trên căn nhà phố của Tran và Nguyen tại đường Western Battery Road.


Nhà làm phim Reeyaz Habib (trái) và vợ chồng Tran, Nguyen. Ảnh: Global News

Trong phần trình bày mở đầu trước bồi thẩm đoàn tại tòa, phó công tố viên Nathaniel Smith cho biết Habib từng nhiều lần bày tỏ khó chịu vì khói thịt nướng từ căn nhà của Tran và Nguyen bốc lên phía căn hộ mình.

Theo thỏa thuận giữa hai bên, Tran từng đồng ý sẽ nhắn tin báo trước cho Habib mỗi khi dùng lò nướng thịt.

Tòa án đã triệu tập Linh Hua, người ở cùng cặp vợ chồng này, để cung cấp lời khai. Hua cho biết cô thường ngủ trên tấm đệm đặt ở phòng khách, nhưng vào tối 6/6/2023, hai ngày trước khi thi thể Habib được tìm thấy, Tran đã đề nghị cô vào ngủ cùng Nguyen trong phòng ngủ để anh ta có thể làm việc ở phòng khách.

Hua khai cô tỉnh giấc giữa đêm vì tiếng bước chân lớn, âm thanh rượt đuổi và tiếng đồ đạc bị xê dịch kéo lê, rồi có người hét: "Cứu! Cứu!". Tuy nhiên, Hua cho biết Nguyen đã bảo cô ngủ tiếp, nói rằng: "Có lẽ họ đang quay phim".

Sau khi cảnh sát đến căn nhà vào ngày 9/6, Hua nói hai vợ chồng Tran và Nguyen nhiều lần dặn cô không nói chuyện với các sĩ quan. "Họ bảo tôi có quyền giữ im lặng, nhưng nếu bị ép, tôi nên nói cả ba đều ở trong phòng ngủ vào tối hôm đó", Hua khai, nhắc tới đêm 6/6.

Hua dọn đi sau khi Tran bị bắt vào năm 2023. Nguyen tiếp tục yêu cầu cô giữ im lặng, theo loạt tin nhắn qua Facebook được trình trước tòa.

Trong một tin nhắn gửi vào ngày 3/7/2023, Nguyen viết: "Làm ơn hứa với tôi đừng nói gì vụ của Tran. Cô phải im lặng và yêu cầu được nói chuyện với luật sư trước. Nếu cô không làm vậy, chúng ta sẽ gặp rủi ro. Tôi nhắc đi nhắc lại vì đó là cách duy nhất cô có thể tự bảo vệ mình".

Hua cũng khai cô từng chứng kiến một cuộc cãi vã giữa Habib và Tran vào ngày 20/5/2023. Sự việc xảy ra khi cô và Tran đang nướng thịt ở sân hiên ngay bên dưới căn hộ của Habib. Hua kể rằng ông Habib đã xuống nhà và yêu cầu Tran dời bếp nướng ra xa, trước khi quay đi và đóng sầm cửa, dường như tức giận.

Cô khai rằng muộn hơn cùng ngày hôm đó, cô nhìn thấy Tran và Habib cùng đi bộ trong khu chung cư.

Phiên tòa xét xử Tran và Nguyen dự kiến kéo dài khoảng 4 tuần. Các nhà điều tra đã tìm thấy dấu vết ADN của cặp vợ chồng trên băng keo dán quanh tấm chăn quấn thi thể ông Habib.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 453 Views | May 11, 2026 - 8:50 AM - by troopy
CHÀNG RỂ HAI MẶT New Tab ↗
 

​Khi con gái nói rằng hai vợ chồng nó muốn về ở chung "chỉ vài tháng thôi", tôi thậm chí đã cảm thấy vui mừng.
​- Bố ơi, tụi con đang tiết kiệm tiền để trả góp mua nhà. Thuê nhà mãi vừa tốn kém lại vừa ném tiền qua cửa sổ, Nó nói nhanh, giọng hơi có chút hối lỗi. - Tụi con sẽ giữ gìn sạch sẽ, không làm phiền bố mẹ đâu.
​Tôi nhìn vợ. Bà ấy nhún vai:
- Cứ để tụi nó về sống cùng. Người nhà cả mà.
​Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là làm sao để các con bớt khó khăn. Tuổi trẻ mà, mới bắt đầu cuộc đời thôi. Ngày xưa chúng tôi cũng từng khởi đầu trong gian khó, chật chội đấy thôi.
​Con rể tôi, Sasha, ngay từ ngày đầu tiên đã là hình mẫu của sự lịch thiệp.
- Bố có cần con giúp gì không ạ? - Mẹ để đấy con rửa bát cho. - Cảm ơn bố mẹ nhiều vì đã đón nhận tụi con.
​Cậu ta luôn dùng kính ngữ với chúng tôi. Đi đâu cũng giữ cửa, xách túi hộ, bóng đèn hỏng là thay ngay. Vợ tôi lúc đầu cứ tấm tắc khen:
- Ông xem, thằng bé được dạy dỗ tốt thật đấy, khéo léo quá.
​Nhưng tôi lại luôn có một cảm giác kỳ lạ. Cậu ta tỏ ra quá cố gắng, quá hoàn hảo đến mức giả tạo.
​Với Lera (con gái chúng tôi), cậu ta nói chuyện theo một cách hoàn toàn khác. Ban đầu tôi không để ý lắm, chỉ là những chuyện vặt vãnh.
"Lera, em lại thế rồi, lúc nào cũng vậy."
"Em không thể nấu nướng cho ra hồn được à?" "Chúa ơi! sao mà ngớ ngẩn thế không biết."...
​Cái tông giọng đó… nó không ổn. Không hẳn là thô lỗ trực diện, nhưng nó mang theo vẻ mỉa mai, kiểu kẻ bề trên nhìn xuống kẻ dưới.
​Một lần nọ, cả nhà ăn tối cùng nhau. Vợ tôi làm món bỏ lò. Sasha vừa ăn vừa khen nức nở:
- Mẹ ơi, món này tuyệt quá. Thật sự, còn ngon hơn cả ở nhà hàng.
Nhưng ngay sau đó, cậu ta quay sang Lera:
- Em nhìn mà học tập nhé. Chứ đồ em làm lúc nào cũng kiểu làm cho xong chuyện.
​Lera mỉm cười, một nụ cười gượng gạo. Tôi nhìn con bé, nó cúi gầm mặt xuống đĩa thức ăn. Lúc đó, trái tim tôi nhói lên một cái đầy khó chịu. Càng về sau, những khoảnh khắc như vậy càng xuất hiện nhiều hơn.
​Cậu ta có thể thản nhiên nói trước mặt chúng tôi:
- Lera, em lại ngáo ngơ rồi đấy.
Rồi ngay lập tức quay sang vợ tôi:
- Mẹ tha lỗi cho con, con nói hơi quá lời. Tại cô ấy hay xúc động quá thôi ạ.
​Có lần vợ tôi không nhịn được mới lên tiếng:
- Sasha, sao con lại nói với vợ như thế?
Gương mặt cậu ta lập tức thay đổi, trở nên hiền lành:
- Đâu có gì đâu mẹ, con nói vì yêu thôi mà. Tụi con vẫn hay đùa nhau thế.
Lera cũng gật đầu:
- Không sao đâu mẹ, bình thường mà.
​Nhưng hai chữ "bình thường" đó nghe như một lời van xin mẹ đừng nói thêm gì nữa.
​Buổi tối, qua bức tường mỏng, chúng tôi nghe thấy tiếng họ nói chuyện. Ban đầu nhỏ, sau to dần.
- Không có anh thì em chẳng làm được cái tích sự gì cả.
- Em mệt lắm rồi, Sasha.
- Em mệt cái gì? Ngay cả việc sắp xếp thời gian biểu trong ngày cho tử tế em còn chẳng làm xong.
​Tôi nằm đó, nắm chặt nắm đấm. Tôi muốn sang đó dạy cho cậu ta một bài học. Nhưng đó là gia đình của họ. Xen vào nghĩa là can thiệp quá sâu.
​Cuối cùng, có một ngày tôi không chịu nổi nữa. Cậu ta đang đứng trong bếp mắng nhiếc con bé vì nó quên mua bánh mì.
- Chuyện đơn giản thế này mà cũng quên. Đầu óc em có vấn đề gì à?
​Tôi bước vào và nói:
- Sasha, đủ rồi đấy.
Cậu ta lập tức đứng thẳng người lại:
- Con xin lỗi, con chỉ là…
- Bố nghe thấy hết cách con nói chuyện với nó, tôi cắt lời. - Bố không thích điều đó.
​Cậu ta mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng có vẻ tự ái:
- Bố hiểu lầm rồi. Chỉ là tính cách tụi con khác nhau thôi.
Lera đứng bên cạnh im lặng, đôi bàn tay con bé run rẩy.
​Sau đó, vợ tôi khóc trong bếp:
- Tôi không thể chịu nổi khi thấy nó chèn ép con bé như vậy. Con Lera nhà mình giờ khác quá. Nó trở nên lầm lì, khép kín hẳn đi.
​Đúng thật. Lera của chúng tôi vốn dĩ là đứa hay nói hay cười, rất có cá tính. Vậy mà giờ đây, nó như bị thu nhỏ lại, sợ hãi mọi thứ.
​Điều kỳ quái nhất là với chúng tôi, cậu ta vẫn hoàn hảo. Cậu ta có thể mang hoa tặng vợ tôi nhân ngày sinh nhật, rủ tôi đi dã ngoại, sửa sang mọi thứ trong nhà, giúp đỡ mọi việc. Đôi khi tôi tự hỏi: hay là mình nhạy cảm quá? Hay đó chỉ là cách giao tiếp riêng của bọn trẻ?
​Nhưng rồi tôi nghe thấy cậu ta nói với con bé:
- Ngoài anh ra thì ai cần em nữa? Em có hiểu anh đã làm những gì cho em không?
​Giây phút đó, mọi thứ trong tôi trở nên rõ ràng. Vài ngày sau, tôi gọi cả hai ra nói chuyện. Ngồi vào bàn bếp, tôi hồi hộp như sắp bước vào một cuộc họp quan trọng ở công ty.
- Các con này! tôi bắt đầu - Bố và mẹ đã quyết định rồi, tốt nhất là các con nên dọn ra ở riêng.
​Lera ngước mắt lên. Sasha cau mày:
- Tụi con đã làm gì sai ạ? Cậu ta hỏi một cách bình tĩnh.
- Bố mẹ thấy đau lòng khi chứng kiến cách các con đối xử với nhau. Vợ tôi nói. - Đó là cuộc hôn nhân của các con, nhưng trong ngôi nhà này, bố mẹ không muốn thấy những điều như thế.
​Cậu ta mỉm cười hơi lạnh lùng:
- Nghĩa là bố mẹ nghĩ con là một người chồng tồi?
Tôi trả lời thẳng thắn:
- Bố nghĩ rằng con gái bố đang rất khổ sở khi ở bên cạnh con.
​Lera đột nhiên khẽ nói:
- Bố ơi, đừng…
Nhưng tôi không dừng lại được nữa:
- Phải nói chứ. Bố không muốn trong chính ngôi nhà của mình, có người lại sỉ nhục con gái bố.
​Sasha đứng dậy:
- Con hiểu rồi. Vậy tụi con sẽ dọn đi.
Cậu ta vẫn nói năng lịch sự, thậm chí còn cảm ơn chúng tôi vì đã cho ở nhờ. Họ thu dọn đồ đạc rất nhanh và chuyển sang nhà bố mẹ chồng.
​Ngôi nhà trở lại sự yên tĩnh vốn có. Nhưng tôi không thấy nhẹ lòng hơn. Tôi cứ tự hỏi: Liệu mình có sai không? Có nên để tụi nó ở lại để bảo vệ con bé thay vì đuổi đi không?
​Lera ít gọi điện về hơn. Trong giọng nói của con bé lúc nào cũng đầy vẻ mệt mỏi. Ba tháng sau, con bé đột ngột trở về một mình. Với một chiếc vali. Nó đứng ở cửa và nói:
- Bố ơi, con có thể ở lại đây không?
​Vợ tôi ôm chầm lấy con bé ngay lập tức. Tôi chỉ gật đầu vì cổ họng nghẹn đắng. Buổi tối, tôi hỏi:
- Kết thúc rồi à con?
Nó nhún vai:
- Con mệt rồi. Con mệt khi phải thấy mình là kẻ vô dụng, không là gì cả.
​Tôi không hỏi thêm gì nữa. Từ đó con bé ở lại với chúng tôi. Nó đi làm, dần lấy lại cân bằng. Đôi khi nó đã cười, nụ cười của ngày xưa. Nhưng dù sao, nó cũng đã trở nên thận trọng hơn.
​Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về Sasha. Về cái cách cậu ta dễ dàng đóng vai người tốt với chúng tôi, và cái cách cậu ta hành xử với vợ mình. Và tôi tự hỏi: liệu lúc đó mình làm vậy là đúng hay sai? Hay lẽ ra tôi nên can thiệp sớm hơn?
​Tôi không biết chắc nữa. Tôi chỉ biết rằng, tôi không thể đứng nhìn con gái mình lụi tàn dần ngay trong chính ngôi nhà của mình.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 163 Views | May 11, 2026 - 8:48 AM - by troopy
Lá Thư Trong Vòng Cổ Của Max New Tab ↗
 

Chú chó ở trại cứu hộ này đã che mặt và khóc suốt nhiều ngày, và không có gì tôi làm có thể an ủi được nó cho đến khi chúng tôi tìm thấy mẩu giấy được giấu bên trong vòng cổ của nó.
Tên nó là Max. Ít nhất thì vòng cổ ghi như vậy. Một con chó lai giống Pit Bull, khoảng ba tuổi, được nhân viên kiểm soát động vật đưa đến vì bị lạc.
Nhưng Max không phải là một con chó lạc bình thường. Nó không sợ người. Nó không hung dữ. Nó không bị ốm hay bị thương.
Nó đang đau khổ tột cùng.
Tôi là Sarah, và tôi đã làm việc tại Trại cứu hộ động vật của quận được mười một năm. Tôi đã thấy hàng nghìn con chó đi qua cánh cửa này. Những con chó vui vẻ. Những con chó ốm yếu. Những con chó hung dữ. Những con chó sợ hãi. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một con chó nào giống như Max.
Nó không ăn. Không uống. Chỉ ngồi ở góc chuồng, úp mặt vào tường, hai chân che mắt, phát ra những tiếng khóc đau lòng nhất mà tôi từng nghe.
"Nó đã như vậy ba ngày rồi," đồng nghiệp Jenny nói với tôi vào ngày đầu tiên tôi trở lại làm việc sau kỳ nghỉ. "Chúng tôi đã thử mọi cách. Thức ăn. Bánh thưởng. Đồ chơi. Nó thậm chí không thèm nhìn chúng tôi."
Tôi đi đến chuồng của Max. Nó đúng như Jenny mô tả. Cuộn tròn trong góc, mặt giấu đi, cơ thể run rẩy với những tiếng nức nở thầm lặng.
"Chào con," tôi nói nhẹ nhàng. "Không sao đâu. Con an toàn ở đây rồi."
Nó không cử động. Không hề phản ứng lại tôi. Chỉ tiếp tục khóc.
Tôi ngồi xuống sàn bên ngoài chuồng của nó. "Ta biết con đang buồn. Ta biết con nhớ ai đó. Nhưng con phải ăn gì đó chứ, được không? Con phải uống nước."
Không có chút động tĩnh gì.
Tình trạng này kéo dài thêm ba ngày nữa. Max không chịu ăn. Chúng tôi phải truyền dịch cho nó để giữ cho nó sống sót. Bác sĩ thú y đã khám kỹ lưỡng cho nó. Không có vết thương. Không có bệnh tật. Chỉ là một trái tim tan vỡ.
"Nếu nó không bắt đầu ăn vào ngày mai, chúng ta sẽ phải đưa ra quyết định," giám đốc trại cứu hộ nói với tôi vào ngày thứ sáu. Mắt bà ấy đỏ hoe. Bà ấy đã khóc. "Chúng ta không thể để nó chịu đựng như thế này."
Tôi biết điều đó có nghĩa là gì. Nếu Max đã từ bỏ cuộc sống, chúng tôi không thể ép buộc nó sống trong đau khổ. Đêm đó, tôi ở lại muộn. Ngồi bên ngoài chuồng của Max và chỉ nói chuyện với nó. Về mọi thứ. Về những chuyện không đâu. Về con chó của tôi đã chết vì ung thư hai năm trước. Về việc tôi hiểu nỗi đau mất mát. Về việc tôi biết cảm giác muốn bỏ cuộc là như thế nào.
"Nhưng con không thể bỏ cuộc, Max," tôi thì thầm. "Ai đó ngoài kia có thể cần con. Ai đó có thể đang tìm kiếm con ngay lúc này."
Lần đầu tiên sau sáu ngày, Max ngẩng đầu lên. Chỉ một chút thôi. Mắt nó nhìn thẳng vào mắt tôi. Đó là đôi mắt buồn nhất mà tôi từng thấy. Màu nâu. Sâu thẳm. Tràn đầy nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
Rồi nó lại úp mặt vào góc chuồng.
Tôi quyết định thử một cách khác. Tôi bước vào chuồng của nó. Chậm rãi. Cẩn thận. Tôi chưa bao giờ làm điều này với một con chó mà tôi không quen biết, nhưng có điều gì đó mách bảo tôi rằng Max sẽ không làm hại tôi.
Nó không di chuyển khi tôi ngồi xuống bên cạnh. Không giật mình khi tôi nhẹ nhàng chạm vào lưng nó.
"Không sao đâu, con. Dù chuyện gì đã xảy ra, buồn cũng không sao cả."
Đó là lúc tôi cảm nhận được điều đó. Chiếc vòng cổ của nó dày. Quá dày. Tôi nhìn kỹ hơn. Có thứ gì đó được may bên trong lớp vải. Thứ gì đó làm cho chiếc vòng cổ trở nên cồng kềnh.
Với đôi tay run rẩy, tôi cẩn thận kiểm tra chiếc vòng cổ. Có một vết rách nhỏ ở lớp lót bên trong. Tôi nhẹ nhàng kéo nó ra.
Một mảnh giấy rơi ra.
Tôi mở nó ra bằng những ngón tay run rẩy. Đó là chữ viết tay. Mực bị nhòe như thể ai đó đã khóc khi viết nó.
"Gửi người nào tìm thấy Max -
Tôi tên là Daniel Peterson. Tôi 73 tuổi và mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Các bác sĩ cho tôi biết tôi chỉ còn sống được hai tháng nữa. Tôi không có gia đình. Không có ai ngoài Max.
Max là người bạn thân nhất của tôi suốt ba năm qua. Nó là lý do tôi thức dậy mỗi sáng. Lý do tôi tiếp tục chiến đấu. Lý do tôi mỉm cười vượt qua nỗi đau.
Nhưng tôi không thể chăm sóc nó nữa. Ngày mai tôi sẽ vào viện dưỡng lão. Ở đó không cho phép nuôi chó. Tôi không đủ tiền để gửi nó ở trại nuôi chó. Tôi không có ai để gửi gắm nó.
Vì vậy, tôi đang làm điều khó khăn nhất mà tôi từng làm. Tôi đang để nó đi.
Tôi lái xe đưa Max đến một khu phố đẹp và thả nó ra. Tôi bảo nó ở lại. Hãy ngoan ngoãn. Hãy tìm một gia đình mới yêu thương nó như tôi.
Nó không hiểu. Nó cố gắng chạy theo xe của tôi. Tôi phải lái xe đi trong khi nó vẫn chạy theo phía sau. Tiếng khóc của nó là điều tôi sẽ nghe thấy cho đến khi chết.
Tôi là một kẻ hèn nhát. Lẽ ra tôi nên đưa nó đến trại cứu hộ chó. Nhưng tôi không thể làm được. Không thể bỏ đi khi nó đang nhìn tôi. Không thể là người nhốt nó vào lồng.
Làm ơn, bất cứ ai tìm thấy Max, hãy yêu thương nó. Nó là con chó tốt nhất trên thế giới. Nó trung thành. Nó hiền lành. Nó thông minh. Nó thích chơi bóng tennis, thích ngủ dưới ánh nắng mặt trời và thích đi xe ô tô với cửa sổ mở.
Nó đang đau khổ vì tôi. Tôi biết điều đó. Nó không hiểu tại sao tôi lại bỏ rơi nó. Làm ơn hãy nói với nó rằng tôi xin lỗi. Làm ơn hãy nói với nó rằng tôi yêu nó hơn bất cứ điều gì. Làm ơn hãy nói với nó rằng không sao cả nếu nó yêu thương một người khác.
Tôi đã khâu lá thư này vào vòng cổ của nó vì tôi biết nếu ai đó tìm thấy nó, họ sẽ thắc mắc tại sao một con chó tốt như vậy lại hành động đau khổ đến vậy. Bây giờ thì bạn đã biết rồi.
Thức ăn yêu thích của nó là thịt gà. Nó có một con gấu bông nhồi bông để ngủ cùng - tôi không thể mang nó theo vì tôi không muốn nó làm mất. Nó biết các lệnh: ngồi, đứng yên, bắt tay, nằm xuống. Nó đã được huấn luyện đi vệ sinh đúng chỗ. Nó chưa bao giờ cắn ai. Nó rất hoàn hảo.
Làm ơn hãy cho nó một cơ hội. Xin đừng giết nó chỉ vì nó buồn. Nó chỉ cần thời gian. Và tình yêu thương. Rất nhiều tình yêu thương.
Cảm ơn vì đã tìm thấy nó. Cảm ơn vì đã đọc bức thư này. Cảm ơn vì đã cho nó cuộc sống mà tôi không thể cho nó nữa.
Hãy nói với Max rằng Danny yêu nó. Luôn luôn.
Daniel Peterson"
Tôi khóc nức nở. Không thể thở được. Không thể nhìn thấy gì qua những giọt nước mắt. Max đã bị bỏ rơi bởi người mà nó yêu thương nhất trên thế giới. nó không hiểu tại sao. Nó đang chờ Danny quay lại. Khóc vì Danny. Đau buồn vì Danny.
"Ôi Max," tôi thì thầm. "Ôi con ơi. Ông ấy không muốn bỏ rơi con. Ông ấy buộc phải làm vậy. Ông ấy yêu con rất nhiều."
Max quay lại. Nhìn tôi. Thấy tôi đang khóc. Và lần đầu tiên sau sáu ngày, nó tiến lại gần một người thay vì tránh xa.
Nó đặt đầu vào lòng tôi. Và nó khóc. Cả hai chúng tôi đều khóc.
Tôi ôm Max suốt đêm. Đọc bức thư cho nó nghe hết lần này đến lần khác. "Danny yêu con. Ông ấy rất xin lỗi. Ông ấy muốn con được hạnh phúc. Ông ấy muốn con tìm được một gia đình mới."
Sáng hôm sau, tôi mang thịt gà đến. Món ăn yêu thích của Max. Tôi ngồi trong chuồng của nó và đưa cho nó ăn.
Nó ăn. Không nhiều. Nhưng nó đã ăn.
Tiến triển tốt.
Trong tuần tiếp theo, Max dần dần hồi phục. Nó bắt đầu ăn uống đều đặn. Bắt đầu uống nước. Bắt đầu nhận biết mọi người. Nhưng nó vẫn có đôi mắt buồn bã ấy.
Tôi gọi điện đến tất cả các viện dưỡng lão trong khu vực. Cuối cùng cũng tìm thấy nơi mà Daniel Peterson đang ở.
"Tôi rất tiếc," y tá nói với tôi. "Ông Peterson đã qua đời bốn ngày trước. Một cách thanh thản. Ông ấy cứ hỏi về con chó của mình. Muốn biết liệu có ai tìm thấy nó không. Chúng tôi nói với ông ấy rằng có, có người đã tìm thấy nó. Ông ấy mỉm cười và nói 'tốt'." Đó là những lời cuối cùng của ông ấy."
Tôi cúp máy và khóc suốt một tiếng đồng hồ. Sau đó tôi đến chuồng của Max. Ngồi xuống bên cạnh nó.
"Danny đã ra đi rồi, con ạ. Ông ấy không bỏ rơi con vì không yêu con. Ông ấy bỏ rơi con vì yêu con quá nhiều. Ông ấy muốn con có một cuộc sống tốt hơn. Hạnh phúc hơn. Được yêu thương nhiều hơn."
Max nhìn tôi bằng đôi mắt buồn bã ấy. Và tôi đã đưa ra một quyết định.
"Con sẽ về nhà với ta."
Tôi nhận nuôi Max ngày hôm đó. Đưa nó về nhà. Cho nó xem sân vườn. Chiếc ghế sofa. Chiếc giường. Mua cho nó một con gấu bông giống hệt con gấu mà Danny đã mô tả.
Max mang con gấu đó đi khắp mọi nơi trong nhiều tháng. Ngủ cùng nó. Khóc vào nó. Dần dần vết thương lòng cũng lành lại.
Đã hai năm rồi. Max vẫn có những khoảnh khắc buồn bã. Thỉnh thoảng nó vẫn ngồi ở góc nhà và khóc. Nhưng giờ nó cũng chơi đùa. Chạy nhảy. Âu yếm. Yêu thương.
Tuần trước, tôi đưa Max đến thăm mộ của Danny. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy mộ ông ấy sau nhiều tháng tìm kiếm. Max ngửi bia mộ. Nằm xuống bên cạnh. Đặt đầu lên hai chân trước.
"Danny, nếu ông đang nghe thấy, Max vẫn ổn," tôi nói to. "Nó được yêu thương. Nó an toàn. Hầu hết các ngày nó đều hạnh phúc. Nó nhớ ông. Cả hai chúng tôi đều biết nó sẽ không bao giờ ngừng nhớ ông." "Nhưng nó đang sống cuộc sống mà ông muốn dành cho nó."
Max ngước nhìn bầu trời. Cái đuôi của nó vẫy một lần. Rồi hai lần. Như thể nó nghe thấy điều gì đó mà tôi không nghe thấy.
Chúng tôi ở đó khoảng một tiếng. Sau đó Max đứng dậy, rũ người và đi về phía xe. Nó ngoảnh lại nhìn một lần. Rồi nó nhảy vào xe và chờ đợi cuộc phiêu lưu tiếp theo của chúng tôi.
Lá thư của Danny giờ được đóng khung trong phòng khách của tôi. Thỉnh thoạt tôi đọc nó cho Max nghe. Nhắc nhở nó về nguồn gốc của nó. Về việc nó được yêu thương nhiều như thế nào. Về việc người chủ đầu tiên của nó đã từ bỏ tất cả để Max có được mọi thứ.
Max giờ là người bạn thân nhất của tôi. Người bạn đồng hành không thể thiếu của tôi. Là lời nhắc nhở tôi rằng tình yêu không kết thúc chỉ vì cuộc sống kết thúc.
Nếu bạn đang đọc bài này và bạn đang ở trong hoàn cảnh giống như Danny, làm ơn đừng bỏ rơi con chó của bạn. Hãy tự mình đưa chúng đến trại cứu hộ. Hãy nói lời tạm biệt một cách đàng hoàng. Hãy cho chúng thấy rằng bạn yêu chúng ngay cả khi bạn phải rời xa chúng. Hãy viết một lá thư giải thích câu chuyện của chúng.
Bởi vì Max đã trải qua sáu ngày nghĩ rằng mình đã làm điều gì đó sai. Nghĩ rằng Danny không còn muốn nó nữa. Không con chó nào phải chịu đựng nỗi đau đó.
Và nếu bạn đang đọc bài này và bạn làm việc tại một trại cứu hộ, hãy kiểm tra vòng cổ. Kiểm tra kỹ lưỡng. Đôi khi có một câu chuyện được giấu bên trong giải thích tất cả mọi thứ.
Max chưa bao giờ là một con chó bị tổn thương. Nó là một con chó đang đau buồn. Có sự khác biệt.
Nó chỉ cần ai đó hiểu nỗi đau của nó. Cho nó thời gian. Để cho nó thấy rằng việc yêu thương trở lại là điều bình thường.
Danny đã tặng tôi món quà tuyệt vời nhất khi giấu lá thư đó trong vòng cổ của Max. Ông ấy đã tặng Max cho tôi. Và Max, ngược lại, đã cứu tôi khỏi nỗi đau của chính mình.
Chúng tôi đã cứu nhau. Giống như Danny đã hy vọng.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 102 Views | May 11, 2026 - 8:23 AM - by troopy
Người Không Thay Đổi Thế Giới, Nhưng Đã Cứu Cả Một Thế Hệ New Tab ↗
 

Sœur Agnès-Marie Valois là một nữ tu người Pháp, 47 tuổi, sống trong một tu viện ở Lyon trong thời kỳ Đức Quốc xã chiếm đóng. Bà không nổi tiếng, cũng không được đào tạo cho những hành động anh hùng. Bà chỉ đơn giản điều hành một trường nội trú Công giáo, dạy trẻ em và sống một cuộc đời cầu nguyện.
Năm 1942, tình hình trở nên bi thảm. Đức Quốc xã truy lùng người Do Thái khắp nước Pháp, bắt giữ và trục xuất họ đến các trại như Auschwitz. Tại Lyon, các cuộc bố ráp ngày càng gia tăng, chia cắt gia đình và trẻ em.
Một ngày nọ, một người mẹ Do Thái tuyệt vọng gõ cửa tu viện cùng con gái mình. Bà van xin được giấu đứa trẻ, ít nhất là cho đến khi chiến tranh kết thúc. Sœur Agnès-Marie đã đồng ý.
Rất nhanh, một đứa trẻ trở thành hai, rồi năm, rồi mười. Chỉ trong vài tháng, bà đã che giấu tám mươi ba đứa trẻ Do Thái trong cơ sở của mình. Tám mươi ba sinh mạng được ẩn giấu ngay dưới sự giám sát của quân chiếm đóng.
Nhận thức rõ nguy hiểm, bà tổ chức việc bảo vệ một cách nghiêm ngặt. Bà tạo cho mỗi đứa trẻ một danh tính mới: tên, giấy tờ, câu chuyện. Bà dạy chúng những lời cầu nguyện Công giáo, các bài thánh ca và nghi lễ, để chúng có thể đóng vai trẻ em Kitô giáo nếu bị kiểm tra. Các em được chia thành những nhóm nhỏ, ẩn náu ở nhiều nơi khác nhau: gác mái, hầm, nhà nguyện. Nếu một nhóm bị phát hiện, những nhóm khác vẫn còn cơ hội được cứu.
Dù thiếu thốn, bà vẫn xoay xở để nuôi tất cả. Nhưng bà không chỉ bảo vệ thân thể của các em: bà còn cố gắng giữ gìn tuổi thơ của chúng, trong chừng mực có thể, giữa bầu không khí sợ hãi thường trực.
Nhiều lần, quân Đức tiến rất gần. Có những cuộc kiểm tra diễn ra. Một sĩ quan đặc biệt nghi ngờ đã thẩm vấn các em. Sœur Agnès-Marie vẫn bình tĩnh và khẳng định đó là những trẻ mồ côi Công giáo. Các em đọc kinh không sai một lời. Giấy tờ giả đứng vững. Viên sĩ quan rời đi mà không phát hiện điều gì.
Trong suốt ba năm, bà đã bảo vệ được các em.
Năm 1945, chiến tranh kết thúc. Nước Pháp được giải phóng. Các em được trả về cho gia đình khi có thể. Nhiều cha mẹ của các em đã bị sát hại, nhưng các em vẫn sống sót nhờ một quyết định duy nhất: nói “có”.
Tám mươi ba đứa trẻ ấy lớn lên, lập gia đình và sinh ra những thế hệ tiếp nối.
Sau chiến tranh, Sœur Agnès-Marie đơn giản quay lại cuộc sống kín đáo của mình. Bà không tìm kiếm sự công nhận hay vinh quang. Trong nhiều thập kỷ, câu chuyện của bà không được biết đến. Mãi đến những năm 1980, một người sống sót mới kể lại những gì bà đã làm.
Khi đó, bà được trao danh hiệu “Người Công Chính giữa các Dân Tộc” (Juste parmi les Nations), một danh hiệu do Yad Vashem trao cho những người không phải Do Thái đã cứu người trong thời kỳ Shoah. Đúng với con người mình, bà vẫn khiêm tốn: “Tôi chỉ làm điều đúng đắn.”
Bà qua đời năm 1990, ở tuổi 95.
Hành động của bà không phải là của một tổ chức lớn hay một mạng lưới có tổ chức. Bà không có vũ khí, cũng không có phương tiện đáng kể. Bà chỉ có một ngôi trường, một chút lương thực, và một lòng can đảm to lớn. Trong khi những cường quốc lớn đôi khi chậm trễ hành động, bà đã chọn hành động ngay lập tức, trong khả năng của mình.
Tất cả các em đều sống sót. Không một ai bị trục xuất.
Ngày nay, tại Jerusalem, một cái cây mang tên bà trong con đường dành cho những Người Công Chính. Cái cây ấy tượng trưng cho nhiều hơn tám mươi ba sinh mạng được cứu: nó đại diện cho những thế hệ mà lẽ ra đã không bao giờ tồn tại nếu bà từ chối.
Bà không thay đổi cả thế giới.
Nhưng với những đứa trẻ ấy, bà đã thay đổi tất cả.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 112 Views | May 11, 2026 - 8:21 AM - by troopy
HỌ ĐÃ YÊU, ĐÃ SỐNG NHƯ VẬY! New Tab ↗
 

1. Ông nội lúc đi lính viết nhật ký, trang đầu tiên đã viết: "Thứ nhất không thể quên nước, thứ hai không thể phụ em."
2. Ông nội là một người rất ghét phong kiến và mê tín, ngay cả trở về nhà tổ để tế bái tổ tông đều là đứng, cho tới bây giờ cũng chưa quỳ lần nào. Sau này, có một lần bà nội bị té gãy chân, phải nằm viện. Lúc ông nội trở về nhà tổ để bái tế, không nói hai lời, liền phịch một tiếng quỳ xuống.
3. Bà nội bệnh nặng qua đời vào một đêm, thời điểm bà nội cấp cứu cả nhà không có cho ông nội biết, ông nội rạng sáng 3, 4 giờ liền một mình vào bệnh viện. Thang máy trong bệnh viện lúc đó bị hư, ông leo hết thảy 32 lầu để đến phòng giải phẩu của bà. Ông lúc đó 86 tuổi.
4. Bà nội lớn hơn ông nội hai tuổi, lúc còn trẻ tính khí của ông nội rất không tốt, bà nội bị rất nhiều ủy khuất. Có một lần bà nội không chịu nổi, liền rời nhà ra ngoài, cũng không có đi xa lắm, nhưng lại khiến ông nội bị dọa sợ. Từ hôm đó trở đi, bà nội chỉ cần vừa đứng lên, ông nội sẽ lập tức ngậm miệng, đi ra ngoài cửa.
5. Ba tôi làm bà nội tức giận, bà nội không chịu ăn cơm, ông nội mắng ba một trận. Sau đó ông khóc nói với bà nội: "Bà gả cho tôi mấy thập niên rồi, tôi cũng chưa từng tức giận với bà lần nào, bây giờ con trai lại như vậy tức giận với bà." Năm đó tôi 21 tuổi, lần đầu tiên thấy ông nội khóc.
6. Sau khi ba mẹ kết hôn, qua hai năm, ba tôi đem chìa khoá két sắt đưa cho mẹ tôi. Ba nói, bây giờ tôi không còn là trai tân nữa, tiền giao hết cho bà quản.
7. Bà nội và ông nội năm trước là hôn nhân vàng, qua nhiều năm như vậy, bọn họ cũng già rồi. Ông nội đã già, bệnh tình càng ngày càng nặng, ông quên mất tên của con cháu, thậm chí luôn tên của mình, nói cũng không còn rõ ràng. Nhưng là, khi chúng tôi chỉ vào bà nội và hỏi ông đây là ai, ông nội liền có thể nói chính xác với chúng tôi là "Bạn tình của ông".
8. Tôi không biết chuyện xưa của ông bà nội. Nhưng có một lần khi tôi xem ti vi, bà nội nằm trên ghế sa lon bên cạnh. Lúc ông nội muốn đi ra ngoài đến báo với bà một tiếng, ông cúi người xuống, sát vào bên cạnh lỗ tai của bà nói "Tôi ra ngoài nhé", sau đó hôn bà nội một cái. Năm đó ông nội đã 70 tuổi rồi, tôi đang học phổ thông, trong nháy mắt ngay lúc đó tôi đã hiểu sau này muốn tìm tuýp đàn ông như thế nào rồi.
9. Ông bà nội tôi không có chuyện tình xưa gì. Mấy ngày trước tôi bị gãy xương, bà nội tới nhà để chăm cho tôi. Mới bốn ngày bà liền không ở nỗi nữa, cả ngày nói thầm: "Ông nội con khẳng định đem hết bánh bao bà để lại ăn hết rồi, bà đã chuẩn bị bánh đủ năm ngày cho ông đó. Cái lão già đó không biết nấu cơm, cũng không biết ngủ có ngon không nữa. Không được rồi cháu gái, bà phải trở về đây, bà không an tâm."
10. Ba tôi nấu cơm rất khó ăn, duy chỉ có nấu món gan heo là đặc biệt ngon. Có một lần, trong lúc vô ý tôi nói ăn gan heo rất tốt cho bổ máu, sực nhớ tới mẹ tôi bị bệnh thiếu máu bẩm sinh, tôi lập tức nhận ra rằng cái gì gọi là tình yêu.
11. Thời điểm ba tôi hôn mê, mẹ tôi nói ông đi rồi có người khi dễ tôi phải làm sao bây giờ. Sau đó ba tôi đột nhiên tỉnh lại, dùng hết khí lực nói: "Ai dám, tôi cùng người đó liều mạng." Ngày hôm sau ba tôi ra đi, mẹ tôi giống như phát điên vậy, chỉ lập đi lập lại một câu nói: "Ông là tên lừa gạt."
12. Thời điểm bà ngoại chết não, ông ngoại ngồi ở bên cạnh bà, giúp bà chải lại tóc. Vừa khóc vừa nói với bà, đừng lo lắng tôi, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, bà yên tâm đi. Lúc ông nói xong, bà ngoại liền chảy nước mắt.
13. Bà ngoại qua đời năm 2003, trong tang lễ ông ngoại không nói một lời, cũng không nhỏ một giọt nước mắt. Lúc đi đến chỗ chôn cất, ông ngoại đứng bên cạnh phần mộ, chỉ nói một câu: "Đi chậm một chút!". Sáng ngày thứ ba, ông ngoại ngồi dựa ở trên giường, cầm trong tay một chiếc áo của bà ngoại, lẩm bẩm "Bà đi thật rồi". Ông ngoại cùng bà ngoại kết hôn đã hơn 60 năm, tôi chưa từng nghe ông ngoại đối với ngoại bà nói qua một câu "Anh yêu em".
14. Ông nội luôn ngoài miệng chê bai bà nội, bà nội luôn trả lời một câu "Lão già chết dẫm". Vài năm sau, bà nội bị ung thư phổi phải nằm viện, ông nội trong một đêm liền già đi rất nhiều. Ông luôn nằm bên giường bà nội nói: "Bà già chết dẫm……bà xem bà lại có thêm nhiều nếp nhăn rồi". Bà nội đi rồi, chúng tôi ai cũng không tìm được ông nội, ngày thứ hai mới phát hiện ông đang nằm bên cạnh chỗ an táng của bà.
15. Có một ngày bà nội nấu cơm xong, đứng ở trong sân gọi ông nội đi ăn cơm, gọi rất nhiều lần. Cuối cùng hô lớn "Ông xã, ăn cơm thôi!", sau đó vừa cười vừa nói "Thiệt buồn nôn!".
Lại có một ngày lúc nghỉ trưa, bà nội tôi đột nhiên nói với ông nội tôi: "Sau này ông hãy đi sau tôi đi, nếu không khi tôi có một mình, nhất định sẽ nhớ ông phát sợ luôn". Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông nội rơi lệ.
16. Ngày đó tôi lên đại học, một lần ba tôi uống say, ba ngồi trên ghế sa lon một mực khóc. Ba hỏi tôi: "Con biết trên đời nay ba thích ai nhất không?". Tôi cho rằng ba sẽ nói là tôi, bởi vì khi đó tôi phải học xa nhà, ba rất là lo lắng. Nhưng ba lại nói: "Ba thích nhất là mẹ của con, rất nhiều người đều là chỉ thích con cái chứ không thương vợ, nhưng ba không phải như vậy, ba là quá yêu mẹ con nên mới như vậy yêu thương con."
17. Lễ tình nhân ngày đó tôi ở trên xe buýt, nhìn thấy một bà lão vẻ mặt rất gấp gáp luôn hướng phía ngoài cửa kính mà nhìn. Cửa xe mở ra, một ông lão đầu tóc trắng liền bước lên xe. Bà lão liền tức giận: "Ông làm gì, xe muốn chạy rồi ông làm sao về nhà." Ông lão cười cười, từ phía sau lưng lấy ra một đoá hồng nói "Cho bà".
18. Bà ngoại theo đạo hồi, ông ngoại lại theo đạo công giáo. Từ sau khi ông ngoại cưới bà ngoại, cả đời ông cũng không ăn thịt heo nữa.
19. Bà nội qua đời rồi, có một ngày ông nội mua rất nhiều giấy tiền, chúng tôi liền hỏi ông muốn làm gì, ông nội mắt đỏ hoe nói với chúng tôi, ông mơ thấy bà nội ở dưới bị người khác khi dễ.
20. Có một lần ba tôi uống say, nói với bạn của ba: "Nhà chúng tôi chuyện lớn đều do tôi làm chủ, chuyện nhỏ đều do vợ tôi làm chủ. Nhưng đời này của tôi cũng chỉ làm có một chuyện lớn duy nhất, đó chính là cưới vợ tôi."
21. Một buổi trưa, tôi đến phòng bố mẹ tìm đồ, phát hiện hai người đang ngủ trưa mà mười ngón tay đều đan chặt nhau.
22. Năm 2009, ông ngoại bị bệnh rất nghiêm trọng, bác sĩ khuyên chúng tôi từ bỏ, nói rằng nếu tiếp tục nữa sẽ khiến bệnh nhân càng đau khổ thêm. Cuối cùng, bà ngoại tự tay tháo ống dưỡng khí của ông xuống. Sau đó bà ngoại liền rời khỏi phòng bệnh, mẹ liền kêu tôi đi theo xem chừng bà một chút. Lúc đi ra tới khúc quanh, tôi thấy bà ngoại cầm tấm hình lúc trẻ của ông và bà, khóc như một đứa trẻ.
23. Sau khi bà tôi qua đời, ông tôi bị đả kích rất nghiêm trọng, dẫn đến mất trí nhớ. Có một lần tôi đi thăm ông, ông chỉ vào tấm hình của bà đặt ở đầu giường và hỏi tôi: "Cô gái này là ai vậy? Ông có thể gặp cô ấy không? Ông muốn cô ấy gả cho ông."
24. Có một lần tôi thi không tốt nên bị mời phụ huynh, giáo viên phê bình tôi rất nhiều với ba. Khi trở về tôi liền đem hết tiền tiêu vặt cho ba kêu ba lấy đi mua thuốc hút, để ba đừng nói lại với mẹ. Kết quả ngày hôm sau mẹ tôi vẫn biết được, tôi bị mẹ mắng cho một trận. Sau đó tôi chạy đi tìm ba hỏi ba tại sao lại phản bội tôi! Ba liền nói, không được, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của mẹ con, ba không chịu nỗi mà lừa gạt mẹ được.
25. Có một lần ba mẹ gây gổ, bởi vì mẹ tôi không đúng, cho nên tôi đã nói giúp ba mấy câu. Không nghĩ tới mẹ tôi chịu không được khó chịu, bắt đầu khóc. Ba tôi lập tức quay sang nói với tôi: "Sau này khi ba và mẹ gây gổ, bất kể ai đúng ai sai, con đều phải nói giúp cho mẹ, mẹ con là phụ nữ, không thể chịu được tổn thương."
26. Tình cảm của ba mẹ tôi không có hoa hồng cũng không có tình thoại, tôi chỉ biết là ba tôi mỗi ngày đều sẽ mua một trái táo cho mẹ ăn, thói quen này đã có hơn mười năm rồi.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 95 Views | May 11, 2026 - 8:18 AM - by troopy
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 15:04.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.26760 seconds with 14 queries