HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF

» Breaking News | Tin Mới
Long Thành thành "mâm cỗ", vỉa hè hóa "sàn vàng" và những tấm khiên "bí mật nhà nước" New Tab ↗
Trong dòng chảy hỗn mang của thời cuộc, khi những con số tăng trưởng được tô vẽ bằng gam màu hồng rực rỡ, thì ở những góc khuất của quyền lực và đời sống, những nghịch lý đang hiện ra chát đắng. Người dân Việt đang phải chứng kiến những vở kịch mà ở đó, ranh giới giữa công lý và lợi ích nhóm, giữa quản lý và tận thu trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Siêu dự án Long Thành: Đôi cánh bay cao hay mâm cỗ của các nhóm lợi ích?

Sân bay Long Thành không chỉ đơn thuần là một công trường khổng lồ với mây bụi và tiếng máy nổ đêm ngày. Nó đang dần hiện nguyên hình là một "mâm cỗ" béo bở trị giá 16 tỷ USD, nơi các khối quyền lực đang âm thầm đấu đá quyết liệt. Nực cười thay, khi những gói thầu quan trọng bị đóng băng vì sự chậm trễ, người ta lại dùng cái mác "bí mật nhà nước" và Nghị quyết 29 như một tấm khiên vạn năng để che đậy những mối quan hệ dây mơ rễ má. Tập đoàn Xuân Cầu và những nhân vật đứng sau đang đóng vai trò gì? Là doanh nghiệp tiên phong hay chỉ là "sân sau" được dọn sẵn chỗ để chia chác?

Sự đối đầu ngầm giữa hai lực lượng nòng cốt tại đây không còn là lời đồn thổi. "Một rừng không thể có hai cọp", khi một bên nắm giữ thanh bảo kiếm pháp lý để "xử lý có kiểm soát", còn một bên gánh vác an ninh quốc phòng với cái nhìn khắt khe về địa chính trị, thì sự va chạm là điều khó tránh. Khi hai "hổ" tranh giành miếng mồi, chỉ có tiến độ dự án là sa lầy và tiền thuế của dân là bốc hơi theo mây khói. Sai phạm được phù phép thành "chi phí phát triển", còn lợi ích nhóm thì ung dung đút túi. Long Thành đang trở thành bài kiểm tra cay đắng: Liệu đây là đôi cánh để Việt Nam bay cao, hay chỉ là một cái hố không đáy để các nhóm quyền lực chia chác trên lưng nhân dân?

Nghệ thuật "che chắn" và chiếc sắc phục bẻ cong ống kính

Thật là một sự im lặng đầy tính kỹ thuật và nghệ thuật dàn dựng! Khi một người dân thấp cổ bé họng lỡ chân ga gây tai nạn, hình ảnh camera sẽ được trích xuất nhanh hơn vận tốc ánh sáng, danh tính phơi bày để cộng đồng mạng vào "lên lớp" đạo đức. Thế nhưng, trong vụ việc của Thiếu tá Nguyễn Quang Hoàng, cỗ máy minh bạch vốn nổi tiếng hiệu quả của lực lượng hành pháp dường như lại bị "kẹt xích" một cách bí ẩn.

Phải chăng chiếc sắc phục trên người có khả năng bẻ cong ống kính camera, hay thẩm quyền công bố thông tin đang bận rộn tìm một góc chụp thật "nhân văn" cho một sai lầm chết người? Công lý lẽ ra phải mù quáng để không nhìn vào địa vị, thì nay dường như lại quá "tinh tường" khi biết cách che đậy gương mặt của đồng đội. Khi chiếc phù hiệu trở thành tấm khiên bảo vệ cho sai trái, thì đồn cảnh sát không còn là biểu tượng của công lý mà trở thành nơi trú ẩn cho những đặc quyền tối tăm. "Đời xưa trả báo thì chầy, đời nay trả báo trao tay nhãn tiền", sự bao che hệ thống chỉ làm xói mòn lòng tin vốn đã mỏng manh của nhân dân.

Chống tin giả hay chiến dịch bảo vệ "Long nhan"?

Thật cảm động khi thấy Bộ Công an lo lắng cho sự trong sạch của không gian mạng, nhưng nực cười thay, mục tiêu tối thượng không phải là bảo vệ dân khỏi lừa đảo, mà là canh giữ "uy tín" cho các bậc bề trên. Việc đề xuất lập trung tâm chống tin giả thực chất là một bước đi tàn nhẫn để chuẩn hóa sự im lặng. Trong bảng xếp hạng nguy hại, nỗi đau của dân chỉ là chuyện "vặt rãnh" mức độ thấp, còn một lời chỉ trích nhắm vào lãnh đạo lại được đôn lên hàng "nguy hại đặc biệt".

Đây là một sự thú nhận công khai: Hình ảnh của giới tinh hoa quan trọng hơn sinh mệnh của nhân dân. Dưới thời tân quyền lực, cảnh sát đang phình to như một con quái vật, vươn vòi rình rập từng bình luận trên mạng xã hội. Một chính quyền tự tin sẽ dùng sự thật để đối thoại, còn một quyền lực bất an mới phải dựng lên cả một bộ máy khổng lồ để săn lùng những tiếng nói trái chiều. Khi việc bảo vệ "long nhan" trở thành nhiệm vụ chính trị hàng đầu, thì tự do ngôn luận chỉ còn là một xác khô trên những tờ nghị quyết vô hồn.

Vỉa hè Hà Nội: Khi mét vuông gạch lát đắt ngang sàn vàng

Chào mừng bạn đến với kỷ nguyên "vỉa hè đắt ngang sàn vàng" tại Hà Nội! Với đề xuất tăng phí sử dụng lòng đường, hè phố lên tới 400.000 đồng/m²/tháng, UBND Hà Nội vừa chính thức biến những mét vuông gạch lát vỡ nát thành những "mỏ kim cương" lộ thiên. Chỉ bằng một văn bản, chính quyền đã biến không gian công cộng thành một món hàng xa xỉ phẩm.

Trong khi người dân còn chưa kịp hoàn hồn sau những đợt tăng giá nhu yếu phẩm, thì cú nhảy vọt phí vỉa hè như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt những người mưu sinh. "Mồm miệng đỡ chân tay", các vị quan chức nói về quản lý đô thị nhưng thực tế là đang thực hiện chiến dịch "quét sạch" người nghèo khỏi lõi đô thị bằng rào cản giá cả. Đừng nhầm lẫn giữa quản lý với việc tận thu. Khi lòng đường bị mang ra đấu giá với mức giá "cắt cổ", thì kẻ hưởng lợi là ngân sách, còn kẻ chịu trận cuối cùng vẫn là người dân lao động. Đây không phải là điều tiết giao thông, đây là một cuộc "xâm chiếm" không gian sống của dân chúng nhân danh quản lý nhà nước.
0 Replies | 1 Views | 3 Minutes Ago - by Gibbs
Biển Đông sóng dữ, Ba Đình dậy sóng: quyền lực lên ngôi và chuyên môn gục ngã New Tab ↗
Trong dòng chảy hỗn mang của thời cuộc, khi những giá trị thật giả đang đánh đu trên những bản tin tô hồng, người dân Việt lại một lần nữa phải đối diện với những nghịch lý chát đắng. Vở kịch hữu nghị vừa hạ màn tại Bắc Kinh với những nụ cười rạng rỡ, những cái bắt tay thắt chặt tình thân, thì ngay lập tức, "người bạn vàng" phương Bắc đã dội một gáo nước lạnh buốt giá vào mặt toàn dân tộc.

Hữu nghị trên bàn tiệc và gọng kìm trên sóng nước

Lệnh cấm biển từ ngày 1/5 đến 16/8/2026 không chỉ đơn thuần là một quyết định hành chính, mà là một cái tát nảy lửa vào cái gọi là "tầm cao mới" của quan hệ song phương. Thật nực cười cho đội ngũ truyền thông nhà nước mải mê ca ngợi "16 chữ vàng" hay "4 tốt", trong khi thực tế trên Biển Đông, ngư dân ta đang bị xua đuổi như kẻ lạ mặt trên chính sân nhà mình. "Thương nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau bồ hòn cũng méo", sự "tròn trịa" của tình hữu nghị ấy thực chất chỉ nằm trên mặt giấy, còn thực tế là sự bóp nghẹt không gian sinh tồn của dân tộc Việt. Bà "Hằng ngại" lại tiếp tục điệp khúc "nhất quán" – một sự nhất quán nhu nhược đến phát ngượng. Phải chăng "ngoại giao cây tre" thực chất là sự mềm yếu đến mức đối phương muốn uốn sao cũng được? Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật: Những chuyến thăm "thành công rực rỡ" chỉ là tấm bình phong che đậy sự nhượng bộ, nơi lợi ích quốc gia bị đem ra làm vật tế thần cho sự vững chãi của những chiếc ghế quyền lực.

"Bảo mật danh dự" và cỗ máy bịt miệng nhân dân

Dưới triều đại của tân quyền lực, cái "danh dự" của những người ngồi ghế cao đã trở thành báu vật quốc gia, cần được bảo vệ nghiêm ngặt hơn cả túi tiền của dân chúng. Việc thành lập "Trung tâm phòng, chống tin giả" thực chất là một nước đi bít cửa phản biện, nơi mọi lời than phiền đều bị dán nhãn "xuyên tạc". Thật trớ trêu khi nỗi đau của dân bị xếp vào loại "nguy hại thấp", còn một vết xước trên hình ảnh bóng bẩy của quan chức lại được coi là "nguy hại cao". "Miệng nhà quan có gang có thép", nhưng nay cái gang thép ấy lại dùng để đe dọa chính những dòng trạng thái trên mạng xã hội. Khi công an thay vì đi bắt cướp lại bận rộn lùng sục từng bình luận để bảo vệ cái uy tín vốn dĩ phải xây dựng từ hành động, thì đó cũng là lúc công lý bị treo ngược. Đừng nhân danh bảo vệ sự thật để bóp nghẹt tiếng nói của sự thật!

Bóng ma đại dịch và ván bài cạn quân của "cựu Phúc"

Khi Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến chuẩn bị bước ra vành móng ngựa vì con số 803 tỷ đồng, bóng ma của đại dịch lại một lần nữa đổ dài lên dinh thự của những kẻ từng quyền cao chức trọng. Cựu Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc – người từng ngồi ghế thủ thượng với những lời hoa mỹ về "Chính phủ kiến tạo" – giờ đây đang bị bủa vây bởi "đại nạn kép". Từ những bộ kit test Việt Á nhuộm đầy nước mắt của 40.000 đồng bào, đến những nghi vấn tại siêu dự án Long Thành, liệu cái mác "trách nhiệm chính trị" có đủ dày để làm lá chắn? "Đời cha ăn mặn, đời con khát nước", cái chết của hàng vạn người dân không thể được thanh toán bằng một tờ đơn xin nghỉ hưu sớm. Nhân dân cần thấy công lý thực thi trên những kẻ đã trục lợi từ nỗi đau dân tộc, bởi lịch sử không có nút "xóa" cho những sai phạm có hệ thống.

Khi "Phán quan" hành chính cầm dao mổ thay bác sĩ

Một kịch bản bi hài kịch vừa được dàn dựng: Nghị quyết 21/2026 chính thức biến các Chủ tịch tỉnh thành những "phán quan" tối cao của ngành y. Từ ngày 1/7, những vị quan chức vốn chỉ quen với hội họp và ký tá văn bản hành chính sẽ là người quyết định ai được phép cầm dao mổ, ai được quyền cứu người. Đây là một sự sỉ nhục công khai đối với trí tuệ. Hàng chục năm đèn sách, những đêm trực trắng đêm của đội ngũ y bác sĩ giờ đây chỉ đáng giá bằng một cái gật đầu của những người vốn giỏi "đường lối" hơn chuyên môn. "Râu ông nọ chắp cằm bà kia", khi chuyên môn bị chính trị hóa triệt để, y đức sẽ chỉ còn là thứ trang sức rẻ tiền. Một xã hội mà tấm bằng đại học phải quỳ lạy tấm thẻ Đảng là một xã hội đang tự đào huyệt chôn vùi tương lai của chính mình. Người dân khi lâm bệnh cần một bác sĩ giỏi cứu người, chứ không cần một cán bộ giỏi lý luận đứng sau tấm giấy phép hành nghề.
0 Replies | 12 Views | 15 Minutes Ago - by Gibbs
John Brennan thừa nhận có một “đội quân” ​​gồm các đặc vụ “Nhà nước ngầm” trong Bộ Tư pháp và CIA đang chống lại mệnh lệnh c̗ New Tab ↗
John Brennan thừa nhận có một “đội quân” ​​gồm các đặc vụ “Nhà nước ngầm” trong Bộ Tư pháp và CIA đang chống lại mệnh lệnh của Trump




Cựu Giám đốc CIA John Brennan thừa nhận với người dẫn chương trình Nicolle Wallace của MSNOW rằng có một "đội quân" gồm các đặc vụ của "Nhà nước ngầm" trong Bộ Tư pháp và CIA đang chống lại mệnh lệnh của Trump.

Nicolle Wallace của MSNOW đã đưa ra cáo buộc vô lý rằng Tổng thống Trump đã biến Bộ Tư pháp và FBI thành cánh tay chính trị phục vụ cho chiến dịch chính trị của ông.

Bà ấy không hề lên tiếng khi Merrick Garland đóng vai trò luật sư riêng của Joe Biden và phê duyệt cuộc đột kích của FBI với vũ lực gây chết người vào khu nghỉ dưỡng Mar-a-Lago của Trump – theo yêu cầu của Biden.

“Điều gì vẫn còn tồn tại trong hệ thống để làm chậm quá trình đó lại?” Nicolle Wallace hỏi Giám đốc CIA dưới thời Obama, John Brennan.

“Vẫn còn rất nhiều chuyên gia trong môi trường thực thi pháp luật, Bộ Tư pháp, cũng như CIA và các cơ quan khác,” Brennan nói.

“Những người từ chối tuân theo các vụ truy tố mang động cơ chính trị, những người từ chối ủng hộ bất kỳ hoạt động chính trị nào từ phía chính quyền Trump mà không phù hợp với thẩm quyền, trách nhiệm của cộng đồng tình báo, cộng đồng thực thi pháp luật và Bộ Tư pháp,” Brennan tự tin nói với Nicolle Wallace.

“Vì vậy, chúng ta phải trông cậy vào những cá nhân này để họ hoàn thành trách nhiệm nghề nghiệp của mình cũng như trách nhiệm trước tòa án và các thẩm phán…”, Brennan nói.

Brennan tiếp tục, “Những gì đã xảy ra với các thể chế của chúng ta thực sự sẽ gây ra thiệt hại lâu dài cho các thể chế này.”




John Brennan là "mục tiêu" của cuộc điều tra Russiagate do đại bồi thẩm đoàn tiến hành ở Nam Florida.

Tháng 7 năm ngoái, có thông tin cho rằng cựu Giám đốc FBI James Comey và John Brennan đang bị FBI điều tra về sự liên quan của họ trong vụ Russiagate.

Giám đốc CIA John Ratcliffe đã đệ trình hồ sơ vụ án lên cơ quan công tố đối với Brennan và Comey vào mùa hè vừa qua.

Công tố viên Jason Reding Quiñones thuộc Văn phòng Công tố Quận Nam Florida đang phụ trách cuộc điều tra.
0 Replies | 12 Views | 16 Minutes Ago - by kentto
Bộ Tư pháp tiến hành tước bỏ quốc tịch Mỹ của cựu Đại sứ Victor Manuel Rocha, người bị kết tội là gián điệp Cuba. New Tab ↗
Bộ Tư pháp tiến hành tước bỏ quốc tịch Mỹ của cựu Đại sứ Victor Manuel Rocha, người bị kết tội là gián điệp Cuba.



Hình ảnh Victor Manuel Rocha do Bộ Tư pháp công bố

Một cựu đại sứ Hoa Kỳ, người thừa nhận đã bí mật phục vụ cho cơ quan tình báo của Cuba cộng sản trong nhiều thập kỷ, hiện đang đối mặt với nguy cơ mất đi thứ mà bản án 15 năm tù không thể tước đoạt: quyền công dân Mỹ của ông.

Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã đệ đơn kiện tước quốc tịch dân sự đối với Victor Manuel Rocha tại Tòa án Quận Hoa Kỳ khu vực phía Nam Florida. Cựu nhà ngoại giao gốc Colombia này đã nhận tội vào tháng 4 năm 2024 về tội âm mưu hoạt động như một đặc vụ của chính phủ nước ngoài và lừa đảo Hoa Kỳ, cùng với tội hoạt động như một đặc vụ nước ngoài bất hợp pháp. Hiện ông đang thụ án.

Giờ đây, chính quyền Trump muốn hoàn thành nốt công việc đó.




Vụ án dựa trên một chuỗi sự kiện đáng lên án. Rocha thừa nhận trong các thủ tục tố tụng hình sự rằng ông bắt đầu làm gián điệp cho Cuba vào năm 1973. Ông không nhập quốc tịch Mỹ cho đến năm 1978. Điều đó có nghĩa là mọi câu trả lời ông đưa ra trong đơn xin nhập quốc tịch đều là lời nói dối, theo đơn kiện.

Bộ Tư pháp đã trình bày vụ việc một cách thẳng thắn:

Trợ lý Bộ trưởng Tư pháp Brett Shumate cho biết một đặc vụ của đối thủ nước ngoài không bao giờ được phép giữ danh hiệu công dân Mỹ, và ông coi đơn kiện này là một phần trong nhiệm vụ của Bộ Tư pháp nhằm bảo vệ quá trình nhập tịch cho những người nhập cư tuân thủ luật pháp Mỹ. Công tố viên Jason A. Reding Quiñones cho biết Rocha không phải là một đặc vụ cấp thấp, mà là một cựu đại sứ và quan chức cấp cao của Mỹ, người đã thừa nhận mình bí mật phục vụ chế độ Cuba trong nhiều thập kỷ.

Bộ Tư pháp cho biết Rocha đã thừa nhận trong các thủ tục tố tụng hình sự rằng ông bắt đầu làm gián điệp cho Cuba vào năm 1973, năm năm trước khi ông nhập tịch vào năm 1978. Khi Rocha nộp đơn xin quốc tịch, Bộ Tư pháp cho biết ông đã khai man rằng mình không có tội danh nào chưa bị bắt, không liên kết với Đảng Cộng sản Cuba, không ủng hộ chủ nghĩa cộng sản và tin tưởng vào Hiến pháp Hoa Kỳ. Chính phủ đang đưa ra bảy cáo buộc dân sự độc lập nhằm thu hồi quốc tịch của ông, đồng thời lưu ý rằng các cáo buộc trong đơn kiện dân sự hiện chỉ là những lời buộc tội.

Mức độ phản bội của Rocha thật đáng kinh ngạc. Tờ Daily Caller đã tổng hợp lại thông tin về sự nghiệp và tiền án tiền sự đằng sau động thái của Bộ Tư pháp:

Rocha đã dành khoảng hai thập kỷ để thăng tiến trong Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, đảm nhiệm các vị trí ngoại giao tại Argentina, Mexico , Cộng hòa Dominica và Cuba trước khi làm đại sứ Hoa Kỳ tại Bolivia từ năm 2000 đến năm 2002. Các công tố viên liên bang cho biết ông đã có liên hệ với tình báo Cuba từ rất lâu trước khi đạt được những chức vụ cấp cao đó, và các tài liệu tòa án mô tả một mối quan hệ bí mật với Havana bắt đầu nhiều năm trước khi ông nhập tịch.

Cuộc sống hai mặt của ông ta bị bại lộ khi Rocha gặp một đặc vụ FBI đóng giả làm đại diện cho tình báo Cuba. Trong những cuộc gặp đó, ông ta thừa nhận đã làm việc cho Cuba trong “nhiều thập kỷ”, gọi Hoa Kỳ là “kẻ thù” và ca ngợi Fidel Castro, theo hồ sơ vụ án được trích dẫn bởi tờ báo này. Bản báo cáo cũng chỉ ra giấy tờ nhập tịch năm 1978 của Rocha, nơi các công tố viên cho rằng những lời khai có tuyên thệ của ông ta đã che giấu chính hành vi sau này trở thành trọng tâm của vụ án gián điệp. Tại phiên tuyên án, Thẩm phán Tòa án Quận Hoa Kỳ Beth Bloom đã tuyên cho Rocha các bản án liên tiếp với tổng cộng 15 năm tù và nói ngắn gọn với ông ta rằng ông ta đã quay lưng lại với đất nước.




Điều quan trọng cần lưu ý là đơn khiếu nại tước quốc tịch dân sự vẫn đang ở giai đoạn cáo buộc. Trách nhiệm dân sự chưa được xác định. Tuy nhiên, vụ án hình sự đã kết thúc với việc Rocha nhận tội và bị kết án tù.

Thông điệp từ Bộ Tư pháp dưới thời Trump rất rõ ràng: nhà tù không phải là kết thúc của hậu quả đối với một người đã có được quốc tịch Mỹ bằng thủ đoạn gian lận rồi dùng nó để phản bội đất nước phục vụ chế độ cộng sản. Nếu việc tước quốc tịch thành công, Rocha sẽ ra tù mà không còn quốc tịch mà ông ta vốn dĩ không bao giờ xứng đáng có được.
0 Replies | 10 Views | 24 Minutes Ago - by kentto
Vở kịch quyền lực: Từ tấm "kim bài" của các thái tử đến ma trận "hút máu" dân nghèo New Tab ↗
Khi những giá trị thật giả đang đánh đu trên những báo cáo thành tích rực rỡ, người ta chợt nhận ra mình đang sống giữa một sân khấu khổng lồ. Ở đó, mỗi sự kiện đều là một màn dàn dựng công phu mà mục đích cuối cùng không gì khác ngoài việc bảo toàn những "vòi bạch tuộc" đang vươn dài trong bóng tối.

"Hồi mã thương" và những tấm bùa hộ mệnh nơi cánh gà

Dư luận đang sục sôi trước màn kịch "hồi mã thương" đầy tính toán trong vụ bắt giữ cựu Chủ tịch EVN Dương Quang Thành. Người ta tự hỏi, việc đưa ông Thành từ Singapore về nước liệu có phải là một đòn trừng phạt sấm sét? Hay thực chất, đây là một chiến dịch "hộ tống" đặc biệt để phong tỏa những bí mật kinh thiên động địa về mạng lưới năng lượng tái tạo? Trong những căn phòng kín, câu hỏi không phải là sự thật ra sao, mà là làm thế nào để sự thật không "văng trúng" vào những nhân vật mang dòng máu đỏ đang ngồi trong vùng tối.

Sự bình yên đến mức phi lý của ông Trần Tuấn Anh chính là một cái tát vào niềm tin của nhân dân. Một vị "thái tử" từng nắm giữ huyết mạch công thương, ký tá cho những siêu dự án "sân sau" hút máu ngân sách, nhưng khi lửa lò cháy đến cửa thì lại được ban cho tấm bùa "thôi chức" đầy nhân văn. Đúng là "Con vua thì lại làm vua", một chiếc ghế rút lui đổi lấy sự im lặng vĩnh viễn cho những nhóm lợi ích xuyên quốc gia. Cuộc "đốt lò" này, trớ trêu thay, đang biến thành một màn trình diễn ánh sáng khổng lồ để che đậy việc tái cấu trúc quyền lực, nơi quân cờ thí ngã xuống để những kẻ chủ mưu ung dung hưởng đặc quyền "hưu trí xa hoa".

Hiến pháp và "chiếc túi thần kỳ" mang tên sở hữu toàn dân

Nhìn lại Điều 53 Hiến pháp 2013, nó từ lâu đã trở thành một "chiếc túi thần kỳ" nơi mọi tài sản quý giá của dân tộc bị nhào nặn thành một khái niệm mơ hồ: "sở hữu toàn dân". Thật nực cười khi 100 triệu dân được đứng tên chủ sở hữu, nhưng thực tế lại không có bất kỳ quyền hành gì đối với mảnh đất dưới chân mình, ngoại trừ quyền... đứng nhìn. "Của mình mà chẳng được cầm", sự mập mờ giữa "tài sản công" và "tài sản chung" là một tính toán sắc lạnh để duy trì cơ chế xin-cho, biến đất đai thành món hàng béo bở cho các nhóm lợi ích chia chác. Khi nhà nước vừa là người định giá, vừa là người thu hồi, lại vừa là người phân phối, thì công lý chỉ là một món đồ xa xỉ nằm ngoài tầm với của dân nghèo.

Khi "người cầm roi" đi soạn luật nhân văn

Vở kịch "cải cách pháp luật" vừa bước sang một chương mới khi Bộ Công an chính thức hất cẳng Bộ Tư pháp để giành quyền chủ trì soạn thảo Bộ luật Hình sự. Thật nực cười khi một cơ quan chuyên thực thi quyền lực trấn áp lại được giao trọng trách vẽ nên những đường nét "nhân văn". Phải chăng tinh thần "nhân đạo" thực chất là một chiến dịch "tẩy trắng" quy mô lớn, nơi những tội danh kinh điển của quan trường sắp được khoác lên mình tấm áo miễn giảm trách nhiệm? Khi "vừa đá bóng vừa thổi còi", cái gọi là luật sẽ sớm biến thành một bản hợp đồng bảo hiểm trọn đời cho những kẻ có tiền và quyền, biến công lý thành khái niệm chỉ dành cho những ai không có "quan hệ".

Nghề "săn lùng tư tưởng" và giấc mộng nhân tài 300%

Nếu bạn đang mơ về một sự nghiệp lẫy lừng, đừng nhìn vào Google hay Apple, vì "mỏ vàng" thực sự đang nằm ở những hành lang tối của ngành an ninh mạng – nơi được ban đặc quyền đứng trên pháp luật để lục lọi đời tư của 100 triệu dân. Đây không phải là công việc của những kỹ sư tài năng, mà là "nghề" của những kẻ chuyên bẻ cong sự thật để bảo vệ sự tồn vong của những chiếc ghế.

Đồng thời, kế hoạch tăng lương gấp 3 lần để mời gọi nhân tài của Bộ Nội vụ nghe thật hào sảng, nhưng thực chất là một nỗ lực tuyệt vọng. Người ta quên mất rằng nhân tài không sợ khổ, họ chỉ sợ phải "cúi đầu dưới mái hiên thấp", sợ môi trường làm việc mà sự sáng tạo bị bóp nghẹt bởi tư duy "sống lâu lên lão làng". Chừng nào chiếc ghế quyền lực vẫn quan trọng hơn trí tuệ, thì dù có tăng lương lên 500% hay 1000%, chất xám vẫn sẽ tiếp tục chảy về những nơi họ được tôn trọng thực sự.

Tờ giấy lộn mang danh "bảo hiểm" và cơ chế hút máu dân đen

Cuối cùng, không thể không nhắc đến vở kịch mang tên "bảo hiểm trách nhiệm dân sự". Mỗi năm, hàng chục triệu người dân phải còng lưng nộp tiền cho các doanh nghiệp bảo hiểm chỉ để đổi lấy một tờ giấy lộn đúng nghĩa. Với một "mê cung giấy tờ" hoàn hảo, các đại gia bảo hiểm biết thừa người dân sẽ tự bỏ cuộc thay vì đi xin hàng chục loại chữ ký để nhận vài đồng đền bù. Đây không phải là nhân văn, đây là một cuộc cưỡng bức kinh tế trắng trợn. "Miếng ngon nhớ lâu, đòn đau nhớ đời", khi lợi ích nhóm đã ăn sâu vào chính sách, thì luật pháp chỉ còn là bình phong cho những nhóm lợi ích trục lợi trên mồ hôi nước mắt của người lao động.
0 Replies | 10 Views | 27 Minutes Ago - by Gibbs
» Cover Story
CÓ NÊN TỐ ANH RỂ NGOẠI TÌNH? New Tab ↗

Hôm trước đọc Hộp Đen một bạn kể chuyện chị gái ngoại tình, có người khuyên "đừng bao đồng, đời ai nấy sống". Tôi đọc mà giật mình, vì tôi cũng đang tự hỏi mình có nên bao đồng như thế? Tôi vừa phát hiện ra anh rể mình đang à ơi ngoại tình.
Nhưng cái khó của tôi nằm ở chỗ, mối quan hệ giữa tôi và chị gái ruột từ lâu đã độc hại đến mức không thể vãn hồi.
Từ bé đến lớn, tôi luôn sống dưới cái bóng của chị. Chị tôi đẹp, da trắng bóc, mắt lúc nào cũng lúng liếng đưa tình, lại thêm cái giọng hát ngọt như mía lùi. Còn tôi thì chìm nghỉm, nhạt nhòa, đúng chuẩn "vịt con xấu xí". Sự ghen tị có lẽ đã nảy mầm từ ngày đó, nhưng nó biến thành sự căm ghét tột độ khi chị tôi bắt đầu... cướp đoạt mọi thứ của tôi.
Cứ hễ tôi có cậu bạn trai nào hơi xán lại tán tỉnh, dẫn về nhà chơi, y như rằng vài bữa sau cậu ta sẽ "quay xe" chuyển sang theo đuổi chị tôi. Đỉnh điểm của sự đứt gãy là 7 năm trước, chị ta công nhiên kết hôn với người đàn ông mà tôi đã yêu thầm, thanh xuân dành trọn để theo đuổi suốt 4 năm trời. Đau nhất là tôi đã từng kể cho chị về anh ta và chính điều đó đã khiến chị để ý đến anh ta. Họ thông qua tôi mà quen nhau và đương nhiên, như mọi người đàn ông khác trước đây, chỉ sau vài buổi đi chơi, họ đã chính thức yêu nhau bất chấp việc tôi- em gái ruột của chị, từng tâm sự rằng mình yêu đơn phương anh ấy.
Nên ngày họ cưới nhau, tôi đã lấy cớ mà không thèm ở nhà, không chụp ảnh chung cả đại gia đình. Tôi gần như từ mặt chị mình. Cũng đã có lúc tôi muốn vì tình thân mà buông bỏ nỗi giận của mình. Nhưng lần nào về nhà ăn cơm cùng vợ chồng chị là tôi lại lộn mề. Xin thề rằng tôi đã hết thích anh ta rồi nhé! Hồi xưa đơn phương thôi nên anh ta cũng không biết tôi thích anh ta. Giờ, sau 7 năm, tôi càng không còn thích gì anh ta nữa vì gu đàn ông của tôi cũng đã khác xưa rất nhiều. Nhưng tôi vẫn lộn mề vì cái giọng kẻ cả của chị tôi. Lúc nào cũng tỏ ra mình là phụ nữ hạnh phúc nhất. Thậm chí còn bảo tôi: Mày sau này kiếm được người chồng nào bằng một nửa chồng chị cũng là may mắn lắm rồi đấy! Rồi suốt ngày khoe chồng tặng cái này, chồng đưa đi chỗ nọ. Tôi thì 26 tuổi rồi, vẫn đang ế.
Cho nên quả táo nhãn lồng đến khi hôm qua tôi phát hiện ra anh rể tôi có bồ. Nực cười và cay đắng thay, "trà xanh" của anh rể tôi lại chính là... cô bạn thân từ thời đại học của tôi. Hôm qua, cô ta hẹn tôi ra quán cà phê, khóc lóc sướt mướt diễn vai người tốt bị tổn thương. Cô ta bảo dạo này hay đi cà phê bàn công việc với anh rể tôi. Rồi lửa gần rơm, họ đã ôm hôn nhau trong xe ô tô. Cô ta bảo: "Tao cắn rứt lương tâm quá, tao thấy có lỗi với mày nên tao phải thú thật. Tao sẽ dừng lại".
Cô ta đưa cho tôi xem đoạn tin nhắn Zalo anh rể nhắn. Anh rể chưa rủ lên giường, nhưng dùng cái giọng sến súa tởm lợm: "Cảm ơn hương vị nụ hôn này. Anh sẽ nhớ mãi nó, mang nó theo đến tận cuối cuộc đời mình”. Tởm vô cùng. Tôi đọc xong mà lòng trào lên…sự hả hê tột độ. Tôi định bụng sẽ chụp lại màn hình nhưng không biết làm sao vì con bạn thân nó không cho. Tôi nghĩ mãi chưa ra cách để lấy được bằng chứng.
Tôi định bụng là lấy được bằng chứng sẽ lập nick ảo và gửi cho chị tôi. Tôi muốn được thấy khuôn mặt thảm bại của chị tôi. Tôi muốn tự tay lột cái mặt nạ đạo mạo của thằng anh rể khốn nạn. Nhưng sâu thẳm trong góc tối tâm hồn, tôi biết rõ: Tôi làm thế không hoàn toàn vì muốn cứu chị mình. Tôi khát khao muốn thấy chị ta suy sụp! Tôi muốn xem cái thứ kiêu hãnh "đàn bà thế gian đều là đàn ông trong mắt chồng tao" bị đập nát ra sao. Tôi muốn thấy chị ta rơi từ đỉnh cao của sự tự mãn xuống vũng bùn của sự phản bội, giống hệt cách chị ta từng đạp tôi xuống 7 năm trước.
Tôi nghĩ mãi và tự nhiên cảm thấy mình méo mó nhân cách thật. Tôi ghê sợ suy nghĩ của bản thân mình. Tôi thấy mình quá tệ hại. Nhưng thử đặt địa vị mọi người vào tôi xem, là con người, ai mà chẳng có những suy nghĩ độc địa như tôi kia chứ? Tôi muốn trút bỏ cõi lòng mình ra đây để mọi người cùng chia sẻ với tôi. Chứ có lẽ tôi cũng đã quyết định rồi, sẽ im lặng thây kệ chị tôi với gã anh rể đó. Tình thân có lẽ nên vậy là tốt chăng?

VietBF@sưu tập
0 Replies | 101 Views | 5 Days Ago - by troopy
Khối u chưa gây đau, bệnh nhân ung thư đã 'gục ngã' vì tra thông tin trên mạng New Tab ↗
Trong thời đại số, “biển” thông tin hỗn loạn trên Internet đang vô tình trở thành gánh nặng tâm lý, khiến nhiều bệnh nhân ung thư lo sợ, ảnh hưởng tới điều trị.

Khoảng hai tháng trước khi phát hiện bệnh, chị Nguyễn Thu H (34 tuổi, Tuyên Quang) tình cờ sờ thấy một khối nhỏ ở vùng cổ khi soi gương. Ban đầu, chị chỉ nghĩ là hạch thông thường nên không quá bận tâm. Tuy nhiên, vài tuần sau, khối vùng cổ vẫn không biến mất. Dù không đau, không sốt, không sụt cân hay có biểu hiện bất thường rõ rệt chị vẫn quyết định đi khám chuyên khoa.

Kết quả siêu âm phát hiện một nhân giáp dấu hiệu nghi ngờ ác tính. Sau đó, chị được chỉ định chọc hút tế bào kim nhỏ. Chị bàng hoàng khi nhận kết quả ung thư tuyến giáp thể nhú giai đoạn sớm. Dù bác sĩ phân tích đây là nhóm ung thư có tiên lượng tương đối tốt, tỷ lệ kiểm soát bệnh cao nếu phẫu thuật và theo dõi đúng phác đồ nhưng chị vẫn vô cùng lo sợ.

Ra khỏi phòng bác sĩ rồi lên ô tô về nhà, việc đầu tiên của chị H là bắt đầu tìm kiếm trên mạng những câu hỏi đầu tiên: “Ung thư tuyến giáp sống được bao lâu?”, “Ung thư tuyến giáp có di căn không?”, “Có chữa khỏi hoàn toàn không?”...

Chị cũng nhanh chóng tìm thấy các hội nhóm của người bệnh ung thư tuyến giáp, mấy ngày liền tôi đọc những chia sẻ của các bệnh nhân về điều trị, tái phát, biến chứng và nỗi lo thời gian sống.

"Lúc đó tôi sợ hãi nên cứ bám víu vào những thông tin trên mạng, trong các hội nhóm, chỉ mong đọc được những thông tin khả quan về bệnh nhưng các thông tin có cả tích cực và cả những câu chuyện về bệnh nhân ung thư gặp nhiều biến chứng, thời gian sống ngắn. Càng đọc tôi càng lo sợ, suy sụp, không tin tưởng vào phác đồ điều trị. Phải khi bố mẹ và chồng ở bên cạnh động viên, phân tích tôi mới bớt tra thông tin trên mạng, tiếp tục đến bệnh viện để điều trị" - chị H kể.


Càng đọc thông tin trên mạng, bệnh nhân càng lo lắng.

Anh Phạm Văn M. (52 tuổi, Quảng Ninh) cũng gần như "sống trên mạng" sau khi phát hiện ung thư đại trực tràng. Anh đọc hàng loạt chia sẻ trong hội nhóm bệnh nhân ung thư về biến chứng hậu phẫu, nguy cơ phải mang hậu môn nhân tạo, những ca tái phát nhanh sau mổ và hình ảnh người bệnh sút cân sau hóa trị.

“Khi vào viện, thứ khiến tôi mệt nhất chưa phải bệnh mà là những gì mình đọc trên mạng. Tôi luôn suy nghĩ tiêu cực nên thời gian đầu việc điều trị gặp nhiều khó khăn”, anh M. thừa nhận.

“Ngộ độc thông tin” - áp lực vô hình trong điều trị ung thư
BS.CKII Nguyễn Thế Hiển, Trưởng khoa Khoa Xạ trị & Y học hạt nhân, Trung tâm Ung bướu, Hệ thống Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh TP.HCM cho biết, đây không còn là câu chuyện hiếm gặp.

Trong thời đại số, phản xạ gần như bản năng của nhiều người sau khi nhận chẩn đoán ung thư nói riêng và các bệnh nghiêm trọng là lập tức tìm kiếm thông tin trên Internet. Những câu hỏi phổ biến nhất thường là: “Có chữa được không?”, “Sống được bao lâu?”, “Tỷ lệ tử vong là bao nhiêu?”.

BS Hiển cho biết, việc người bệnh chủ động tìm hiểu kiến thức là điều dễ hiểu. Khi nhận một chẩn đoán nghiêm trọng, con người thường cố gắng giành lại cảm giác kiểm soát bằng cách tìm thông tin.

Tuy nhiên, vấn đề là Internet không trả lời theo từng cá thể. Người bệnh có thể đọc được hàng nghìn bài viết, nhưng rất khó phân biệt đâu là thông tin khoa học, đâu là trải nghiệm cá nhân, đâu là dữ liệu đã cũ hoặc không còn phù hợp với thực hành điều trị hiện nay.

“Không ít bệnh nhân mới nhận chẩn đoán, chưa đau nhiều, chưa có biến chứng nặng nhưng tinh thần đã suy sụp vì đọc quá nhiều thông tin tiêu cực”, bác sĩ chia sẻ.

Theo chuyên gia, con người có xu hướng ghi nhớ thông tin tiêu cực mạnh hơn tích cực. Một câu chuyện thất bại dễ ám ảnh hơn hàng trăm ca điều trị thành công. Trong khi đó, thuật toán mạng xã hội thường ưu tiên những nội dung gây cảm xúc mạnh như tử vong, tái phát, biến chứng nặng hay các “hành trình chiến đấu” đầy bi kịch.

Điều này khiến không ít người bệnh rơi vào trạng thái “ngộ độc thông tin”. Chỉ một con số thống kê thiếu bối cảnh cũng có thể khiến họ hiểu sai hoàn toàn về bệnh. Chẳng hạn, khi đọc thông tin về tỷ lệ sống 5 năm của một số bệnh ung thư, nhiều bệnh nhân lập tức mặc định đó là “hạn sử dụng” của cuộc đời mình.

Trong khi thực tế, tiên lượng phụ thuộc vào hàng loạt yếu tố như loại mô bệnh học, giai đoạn phát hiện, đột biến gen, đáp ứng điều trị, tuổi tác, bệnh nền và khả năng tiếp cận các phương pháp điều trị mới.

“Y học không điều trị dựa trên con số trung bình mà điều trị từng con người cụ thể”, bác sĩ nhấn mạnh. Hai bệnh nhân cùng mắc ung thư vú chưa chắc có chung tiên lượng; hai người cùng ung thư phổi cũng có thể đi theo hai hành trình điều trị hoàn toàn khác nhau. Internet không biết khối u của người bệnh thuộc nhóm nguy cơ nào, đáp ứng thuốc ra sao hay thể trạng tổng thể thế nào. Nó chỉ đưa ra dữ liệu thô, còn bác sĩ mới là người đặt thông tin đó vào đúng bối cảnh lâm sàng.

Theo các chuyên gia, hệ lụy lớn nhất của việc tra cứu thông tin thiếu kiểm soát không chỉ dừng ở lo âu. Khi nỗi sợ bị khuếch đại, người bệnh dễ mất niềm tin vào phác đồ, liên tục nghi ngờ quyết định điều trị, muốn đổi bệnh viện, tìm kiếm những phương pháp “thần kỳ” hoặc trì hoãn phẫu thuật, hóa trị vì quá ám ảnh bởi biến chứng. Lo âu kéo dài cũng tác động trực tiếp đến giấc ngủ, dinh dưỡng, khả năng hợp tác điều trị và chất lượng sống.

“Điều trị ung thư không chỉ là chữa khối u. Nếu tâm lý người bệnh sụp đổ, quá trình điều trị chắc chắn sẽ nặng nề hơn rất nhiều”, chuyên gia cho hay.

Vì vậy, trong bối cảnh bùng nổ thông tin hiện nay, vai trò của bác sĩ không chỉ dừng ở việc kê đơn, chỉ định phẫu thuật, hóa trị hay xạ trị mà còn là người đồng hành, giúp người bệnh “giải độc thông tin”. Người bệnh cần được giải thích rõ mình đang ở giai đoạn nào, có lựa chọn điều trị gì, mục tiêu của từng bước ra sao và tiên lượng thực tế thế nào. Khi hiểu rõ bệnh của mình, họ sẽ bớt cảm giác bước đi trong bóng tối và không còn để những thông tin rời rạc trên mạng chi phối cảm xúc.

Các bác sĩ khuyến cáo, người bệnh hoàn toàn có quyền tìm hiểu về căn bệnh của mình, nhưng không nên để những thông tin chưa được kiểm chứng cướp đi niềm tin điều trị. “Không có công cụ tìm kiếm nào hiểu rõ tình trạng sức khỏe của người bệnh bằng bác sĩ đang trực tiếp khám và điều trị cho họ”, chuyên gia nhấn mạnh.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 79 Views | 5 Days Ago - by troopy
Bắt ‘siêu trộm’ phá két, cuỗm tài sản tiền tỷ ở nhiều địa phương New Tab ↗
Sau thời gian dài truy vết, trinh sát Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Quảng Ninh bắt giữ được “siêu trộm” cuỗm tài sản trị giá tiền tỷ tại nhiều địa phương.

Ngày 6/5, Công an tỉnh Quảng Ninh thông tin kết quả triệt phá chuyên án, bắt giữ thành công kẻ thực hiện trộm cắp tài sản hoạt động liên tỉnh với thủ đoạn phá két sắt, chiếm đoạt tài sản trị giá hàng tỷ đồng.

Theo đó, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Ninh đã ra lệnh giữ người trong trường hợp khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Văn Sáng (sinh năm 1993, quê tại TP Hải Phòng). Đồng thời, cơ quan chức năng tiếp tục trao đổi thông tin với các đơn vị liên quan để mở rộng điều tra vụ án.


"Siêu trộm" Nguyễn Văn Sáng cùng số tang vật liên quan vụ án. (Ảnh: Văn Hiếu)

Trước đó, ngày 21/1/2026, gia đình bà B.T.H. (sinh năm 1973, trú tại xã Đường Hoa, tỉnh Quảng Ninh) trình báo việc bị kẻ gian đột nhập nhà riêng, trộm cắp 1,7 cây vàng trị giá hơn 259 triệu đồng cùng 5 triệu đồng tiền mặt.

Trong khi lực lượng Công an đang truy tìm dấu vết, xác định nghi phạm thì tiếp tục xảy ra một vụ đột nhập tại phường Móng Cái 3, tỉnh Quảng Ninh. Kẻ gian đã phá két sắt lấy đi số tiền, vàng là tài sản tích góp của gia đình chị L.T.L. (sinh năm 2000, trú tại phường Móng Cái 3) với tổng giá trị khoảng 1,2 tỷ đồng.

Từ việc khám nghiệm hiện trường, điều tra viên xác định đây là đối tượng có nhiều kinh nghiệm, chuẩn bị kỹ lưỡng, thủ đoạn tinh vi, lợi dụng sơ hở để đột nhập, đồng thời có khả năng vô hiệu hóa các biện pháp an ninh thông thường.

Đặc biệt, đối tượng này hoạt động liên tỉnh, thường xuyên thay đổi địa bàn nhằm xóa dấu vết nên gây nhiều khó khăn cho công tác truy xét manh mối.

Nhận định tính chất nghiêm trọng của vụ án, lãnh đạo Công an tỉnh Quảng Ninh trực tiếp chỉ đạo Phòng Cảnh sát hình sự chủ trì, phối hợp với các đơn vị liên quan huy động tối đa lực lượng, áp dụng đồng bộ các biện pháp nghiệp vụ, khẩn trương truy xét, làm rõ đối tượng gây án trong thời gian sớm nhất.

Trên cơ sở phân tích các dữ liệu thu thập được, Ban chuyên án xác định nghi phạm gây án là Nguyễn Văn Sáng (sinh năm 1993, trú tại xã Việt Khê, TP Hải Phòng) vốn là kẻ không có nghề nghiệp ổn định, nằm trong diện theo dõi của lực lượng công an nhiều địa phương do liên quan đến các vụ trộm cắp tài sản đặc biệt nghiêm trọng.

Sau nhiều ngày đêm truy xét liên tục, phối hợp chặt chẽ với công an các địa phương, đến đêm 29/4/2026, lực lượng chức năng bắt giữ được Nguyễn Văn Sáng khi đang lẩn trốn tại một nhà nghỉ trên địa bàn tỉnh Tuyên Quang. Tại thời điểm bắt giữ, lực lượng công an thu giữ hơn 192 triệu đồng tiền mặt và khoảng 4,38 lượng vàng được xác định là tang vật của vụ án.

Tại cơ quan công an, trước những tài liệu, chứng cứ không thể chối cãi, Sáng khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội khi thực hiện 2 vụ trộm cắp trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh.

Mở rộng đấu tranh, kẻ này cho biết bản thân còn liên quan đến nhiều vụ trộm cắp tài sản khác. Trong đó có một vụ trộm cắp xảy ra tại xã Nghĩa Phương, tỉnh Bắc Ninh ngày 3/10/2025, chiếm đoạt 4,6 cây vàng trị giá hơn 574 triệu đồng cùng 18 triệu đồng tiền mặt.

Ngoài ra, y còn thực hiện 2 vụ trộm cắp tài sản xảy ra trên địa bàn tỉnh Hải Dương cũ (nay là TP Hải Phòng) trong năm 2025, chiếm đoạt gần 300 triệu đồng tiền mặt cùng 19 chỉ vàng và nhiều tài sản giá trị khác.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 118 Views | 5 Days Ago - by troopy
GHẾ TÌNH YÊU MÀU ĐỎ New Tab ↗
Mẹ tôi
Lên 7 tuổi tôi biết mình không phải con đẻ của ba. Những ngày sau đó không khí nhà tôi giống như một vở kịch câm. Phải là bi kịch mới đúng. Ba lầm lì không nói lời nào, chỉ nốc rượu vô tội vạ và khi say thì lăn ra bất cứ chỗ nào ngủ vùi. Mẹ cũng hầu như không nói, chỉ lặng lẽ nấu đủ ngày 3 bữa cho cả nhà, gồm ba và đàn con 5 đứa lốc nhốc. Anh cả tôi năm đó mới lên 10. Tôi là thứ ba. Sau này lớn hẳn, tôi nghĩ quả thật là ba đã rất đại lượng với mẹ, bởi sau tôi, ba mẹ còn sinh thêm hai đứa em gái nữa. Tôi cũng biết rõ hơn nguyên nhân sự có mặt của tôi trên cõi đời này. Đó là thời kỳ rất khó khăn của gia đình tôi. Ba tháo vát nên thành lập hẳn một hợp tác xã may gồm 20 nhân công. Công việc nhiều, xưởng may lúc nào cũng rào rào trong tiếng máy. Nhưng vào thời điểm đó, ba bị quy tội là thành phần bóc lột, phải giải tán hợp tác xã. Ít lâu sau ông còn bị bắt giam trong 12 tháng. Mẹ tôi vừa lo kiếm sống nuôi hai đứa con thơ dại, vừa lo chạy vạy tiền bạc trả nợ cho ba. Mẹ đã phải bán đi cả chiếc nhẫn cưới. Người đàn ông xuất hiện đúng lúc đã kéo mẹ ra khỏi cơn khốn khó. Và tôi đã ra đời từ một cơn yếu lòng của mẹ. Cũng có thể nói là từ lòng biết ơn chăng ?
Nhưng vết thương dù nhức nhối đến mấy cũng có cơ hội lành miệng, qua thời gian. Dần dà, gia đình tôi lại có cái không khí đầm ấm như xưa. Ba đã thêm một lần nữa tha thứ cho mẹ. Chỉ có tôi, không bao giờ còn thấy mình giống như một đứa trẻ bình thường nữa. Nhiều ngày ngồi trước bàn học mà không có chữ nào chui nổi vào đầu, tôi vơ vẩn thầm so sánh xem mình có những điểm gì khác với anh chị em trong nhà. Và tôi bàng hoàng nhận ra, tất cả bọn họ đều có làn da trắng, đối nghịch tuyệt đối với màu da đen đúa của tôi. Tôi muốn thoái thác sự thật. Nhưng không thể.
Tôi đã lớn lên trong sự trầm mặc của chính bản thân mình. Càng ngày, nỗi buồn càng như trì níu con người tôi. Tôi học giỏi ở mức độ phi thường so với sự bỏ công của tôi. Và con đường sự nghiệp cũng phát triển theo đồ thị đi lên một cách tự nhiên. Dĩ nhiên là gái yêu tôi quá đông. Thậm chí có cô còn táo tợn bày tỏ tình cảm một cách lộ liễu. Nhưng chưa bao giờ tôi được hưởng cảm giác ngây ngất trước một người con gái. Ái tình và sự ngờ vực luôn song song. Tôi không thể hiểu được vì sao có những thằng trai có thể đứng hàng giờ chờ đợi một cô gái đi mua hàng ở siêu thị hay bơi qua cả mênh mông nước hồ Quảng Bá chỉ để hái tặng bạn gái một bó hoa thạch thảo còn đẫm sương đêm ở bờ bên kia. Một lũ rắc rối phiền phức. Tôi gói gọn đám đàn bà con gái trong cái cụm từ đó. Mặc dù, tôi cũng không sống thiếu cái đám rắc rối phiền phức đó. Nhưng chỉ là để giải quyết sự cần kíp của một cơ thể trai mới lớn đang tràn đầy sinh lực. Tôi tàn nhẫn sử dụng thân thể họ, lòng không chút nắng. Bởi vậy, chưa đầy 25 tuổi, tôi đã biết tới không ít hơn hai chục đàn bà, thuộc nhiều lứa tuổi.
Vợ tôi
Nhưng 26 tuổi thì tôi bỗng dưng thay đổi. Cô ấy là một diễn viên chưa chinh phục được khán giả qua những vai diễn lác đác nhưng đốn gục tôi hoàn toàn chỉ sau vài lần gặp gỡ. Tôi mê cô ấy hay bị ngã quỵ trước những ngón đòn đàn bà, thật không phân biệt được. Chỉ duy có cô ta mới khiến tôi bị trôi tuột lớp vỏ khinh khi, tàn nhẫn với đàn bà. Da cô ta trắng lắm nhưng da trắng có gì là đặc biệt. Cái lạ lùng là những quầng sáng phát ra từ những mảng da thịt phô phang. Tôi không rời mắt được và cô ta biết điều đó. Trong chuyện này cô ta hoàn toàn điều khiển tôi, dễ như thể đứa trẻ lên ba vặn nút cho một chiếc xe ô tô đồ chơi. Lần đầu tiên phát điên vì đàn bà, sau rất nhiều cuộc tình chóng vánh, chính tôi thấy choáng. Nó cũng chính là cảm giác lần đầu tiên khi cô ấy lôi kéo tôi vào trò chơi tình ái trên chiếc ghế tình yêu mà tôi hoàn toàn chưa bao giờ biết tới. Bấy lâu tôi vẫn quen mắt với chiếc ghế da này. Nó màu đỏ, nằm lặng lẽ ở một góc phòng cô ta. Hôm đó, sau một lần yêu nhau mệt nhoài, chúng tôi như lệ thường nằm im bên nhau, chờ lần sau. Bỗng cô ấy nhỏm dậy và nhanh hơn tôi có thể nhìn ra, bê phắt cái ghế màu đỏ đó lên giường. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô đã ra hiệu bảo tôi phủ tấm khăn bông trắng muốt lên ghế. Tôi bị động làm theo như một cái máy. Đã bao giờ tôi thoát kiếp rô bốt từ khi lạc vào mối tình này đâu. Cô ấy nhẹ nhàng ngả thân trên ghế, có điều cặp mông lại đặt trên thành ghế. Ở tư thế này, cả tấm thân ngà ngọc như một dòng thác mềm xuôi xuống, với chân thác là mái tóc đen xõa tung trên nền ga trắng. Tôi bật dậy, lao người ra phía đỉnh thác, phập phồng hồng căng. Thực thể khiêu gợi lần đầu tiên được thấy trong đời, ở tư thế đó. Tôi hối hả lao vào vùng hun hút nóng bỏng. Tôi không thể ý thức mình đang làm gì. Chắc chắn không phải là làm tình thông thường. Tôi chỉ biết tôi thật dữ dội, theo một mệnh lệnh nào đó mạnh hơn lý trí, mạnh hơn cảm xúc. Chưa bao giờ tôi bị xiết chặt đến vậy, từng mi li mét tôi đều cảm thấy cơn co xiết, vuốt đến từng điểm chạm. Sướng! Nói thế chưa đủ, không thể đủ. Chưa bao giờ cái thằng tôi bị kích hoạt đến mức cực đại như thế. Không, đúng hơn là cả thân thể và lý trí và cảm xúc cùng vào cuộc và bay vút đến một điểm rơi không thể hẹn định. Về sau, tôi đủ hài hước để bảo cô ấy rằng, lúc đó tôi hoạt động theo cơ chế của một chiếc máy gặt đập liên hợp. Chiếc ghế tình yêu màu đỏ - tại sao cứ nhất thiết phải là màu đỏ nhỉ - đích thực là một sáng kiến tuyệt vời dành cho ái tình.
Tôi quyết dành cô ấy cho riêng mình. Ái ân quyết định tình yêu hay là câu chuyện vật chất quyết định ý thức cũng thế. Tôi muốn dừng bước giang hồ ở đây. Tôi đã đem cô ấy về ra mắt mẹ.
Phản ứng của mẹ khiến tôi sững sờ mất cả tuần sau đó. Mẹ kiên quyết phản đối. Rất nhiều lý do mẹ đưa ra. Nhưng lý do khiến tôi hoang mang nhất chính là : đàn bà mà hay cười một mình như vậy thì không đoan chính.
Sự ngăn cản của mẹ khiến vết thương đã tạm lành trong tôi bục ra. Chả nhẽ mẹ không biết, tôi đã lớn lên cùng nỗi âm thầm hận mẹ kể từ sau cái đêm định mệnh tối tăm đó. Sự khinh khi của tôi với phụ nữ cũng chính vì ám ảnh sự bội phản của phụ nữ. Tại sao khi có một người khiến tôi tạm quên được những u ám đó, mẹ lại không giang tay ra ? Do vậy, mẹ càng phản đối, tôi càng có khoái cảm muốn hành hạ mẹ. Đám cưới diễn ra thật nhanh. Nhanh hơn chính dự định ban đầu của tôi.
Những ngày mật ngọt sao mà trôi qua chóng vánh đến vậy. Chỉ sau vài tháng chung sống, tôi đã đành âm thầm tự công nhận mẹ có lý. Tôi đã không may mắn, với đàn bà, quả nhiên. Ngoài sex, chúng tôi không có điểm gì chung đáng kể. Mây mưa thì bao giờ chả mau tạnh. Điều đó tuyệt đối đúng trong hôn nhân. Thế nhưng hôn nhân của tôi chấm dứt không phải vì sự chán chường lan dần mà vì đột ngột, tôi lại buộc phải nhìn thấy em, trên một chiếc ghế màu đỏ khác. Dĩ nhiên trong một không gian khác. Qua những tấm ảnh chụp của thám tử mà tôi đã đau lòng thuê.
Tôi đã từng biết đến cảm giác của người đàn ông bên chiếc ghế tình yêu màu đỏ như thế nào rồi. Cơn hận dữ dội khiến tôi co rút toàn thân. Phải cố gắng lắm tôi mới không bóp chết cô ta, trong vài ngày còn phải nhìn thấy cô ta sau đó.
*******
Rượu cũng không giúp tôi tìm quên được trong những ngày địa ngục đó. Tôi buộc phải ôm mối hận một mình, không thể chia sẻ với người phụ nữ tôi vẫn coi là thân thiết nhất của đời mình đồng thời tôi cũng oán hận sâu sắc, là mẹ. Nhưng mẹ đã không bỏ rơi tôi những tháng ngày khó khăn đó. Và tôi đã chậm chạp trở lại với cuộc sống thường nhật, nhờ những ân cần mang tính hiệu quả cao của mẹ. Có điều, lòng tôi vốn đã rách rướm nay được bổ sung thêm vết thương quá đau, lúc nào cũng chực ngoác miệng. Cuốn tuột cả đời tôi, lang thang vô định…
Em tôi
Đúng lúc này, tôi gặp em. Em Ninh, em tôi. Lòng tôi thầm réo gọi tên em. Nhưng quả thật tôi không biết đến bao giờ mình mới đủ can đảm để vượt qua nỗi đau quá sâu trong lòng mình, mà đến bên em. Tôi không dám thả liều trái tim đau. Kiếp này đàn bà đã mắc nợ tôi quá nhiều. Tôi không đủ bao dung để xóa tội cho họ.
Còn rất trẻ nhưng Ninh dường như hiểu tôi hơn bất cứ một người đàn bà nào đi ngang đời tôi. Đời tôi đó có em ra vào. Tôi thầm nhẩm trong lòng câu hát của Quốc Bảo. Tôi sẽ rất thiếu thốn nếu một ngày nào đó em không còn quanh quẩn bên tôi. Nhưng tôi cũng chưa biết làm sao để mở lòng, để thốt ra được lời yêu thương. Thẳm sâu, tôi cũng có những đề phòng về một sự đổ vỡ biết đâu sẽ xảy ra trong tương lai. Tôi sợ cảm giác phải gượng nhặt lại từng mảnh vỡ tâm hồn mình, sau từng cuộc tình.
Nhưng cảm giác muốn chia sẻ với em, với Ninh là có thật. Lần đầu tiên, có người đàn bà khiến tôi có cảm giác có thể kể ra nỗi đau chôn chặt mấy chục năm nay mà không ngượng ngùng.
Ninh đã nghe câu chuyện buồn đặc biệt của tôi hết sức chăm chú, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Rất lâu sau, em bảo tôi : Chuyện của mình làm em nhớ đến bộ phim Đường Sơn đại địa chấn. Có một cô bé con nhà công nhân đã thoát chết trong trận động đất lịch sử năm 1976 ở Tứ Xuyên, Trung Quốc. Cô đã may mắn được một gia đình quân Cách mạng nuôi nấng thành người. Trong mấy chục năm đó, có rất nhiều cơ hội để cô bé năm xưa tìm lại gia đình lưu lạc của mình. Nhưng cô đã chưa một lần làm điều đó. Bởi vì cô gái ấy đã lớn lên với một mối hận sâu hoắm trong tim : đó là khi hai chị em bị vùi trong đám nhà sập, đội cứu hộ đã yêu cầu mẹ họ chọn một trong hai đứa con để họ cứu, vì họ chỉ có thể cứu một đứa mà thôi. Người mẹ sau nhiều nức nở đã bảo : Hãy cứu con trai tôi. Mấy từ đó không ngờ lọt tai đứa bé gái lúc đó nằm ngay dưới phiến đá. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô bé còn tiếp tục lăn mãi trong cả cuộc đời mấy chục năm về sau. Cô đã không thể tha thứ cho mẹ mình. Cho đến một ngày, nhiều chục năm sau, trong một sự tình cờ cô biết được mẹ mình đã tự xỉ vả bản thân vì không thể cứu được đứa con gái suốt cả cuộc đời còn lại. Đến mức bà tự hành hạ mình, kiên quyết không nhận lời đi bước nữa với bất cứ ai, cam lòng sống trong cảnh cô quạnh ở nơi miền quê heo hút. Và cũng lúc ấy cô bé năm xưa mới biết rằng mỗi năm, mẹ vẫn mua thêm một bộ sách vở cho mình, giống y hệt của đứa em trai song sinh, đặt trước phần mộ của đứa con gái mà bà vẫn ngỡ rằng đã chết. Tim cô vỡ ra vì đau đớn, vì ân hận. Vì cô chợt ngộ ra một điều bấy lâu mình đã ôm mối hận rất đáng phỉ báng. Giả sử lúc đó mẹ chọn cứu cô thì đứa em trai phải chết. Cô đã sụp lạy mẹ mình và thốt lên : Con sai rồi. Nó là em con. Tại sao bao nhiêu năm con không nghĩ ra điều đó, mẹ ơi…
Mình của em cũng như vậy đấy. Mình sai rồi. Mình chỉ mải miết theo đuổi nỗi đau của riêng mình. Đã bao giờ mình nghĩ đến tâm trạng của mẹ, trước và sau khi có mình ? Tại sao mẹ quyết định giữ mình, khi mà bà hoàn toàn có thể chối bỏ ? Mình lẽ ra phải cảm ơn mẹ, vì bà đã cho mình sự sống, thay vì phiền trách thù hận, như mình vừa kể với em.
Mỗi con người trong đời, ai cũng có thể phải đối mặt với sự bội phản. Nhưng bội phản của chị ấy nặng nề hơn gấp bội, bởi vì trong lòng mình đã mang nặng mối sân hận với đàn bà trên thế giới này.
Hận chồng hận. Thoát ra thế nào đây. Sự hận thù đó theo mình cả cuộc đời, nó sẽ là một con quái vật. Đến một ngày nào đó, chính em cũng sẽ xa rời mình vì không chịu nổi những cơn nhay nhả dấm dứt của nó.
*******
Tôi bỗng muốn hôn em kinh khủng. Em, có lẽ cả đời sẽ chả bao giờ biết đến một chiếc ghế tình yêu màu đỏ. Em đơn giản quá mà. Nhưng có lẽ cái tôi thực sự cần sẽ chả bao giờ là chiếc ghế màu đỏ khêu gợi kia.
Em sẽ giúp tôi chứ, để thoát khỏi ám ảnh ghế tình yêu màu đỏ ?

VietBF@sưu tập
0 Replies | 272 Views | 5 Days Ago - by goodidea
HỐI HẬN MUỘN MÀNG Ở HOUSTON New Tab ↗
Tôi ký vào đơn ly hôn vào một buổi chiều trời Houston nhiều mây.
Không có mưa. Nhưng bầu trời xám xịt, nặng như có gì đè xuống lòng người.
Cây bút trên tay tôi không hề run. Tôi ký rất nhanh, gần như theo phản xạ, như ký một hợp đồng mua bán bình thường.
Ký xong, tôi còn đẩy tờ giấy về phía Mai, giọng thản nhiên:
“Xong rồi.”
Mai không nói gì.
Em chỉ nhìn xuống tờ giấy, nơi có tên tôi vừa ký, rất lâu. Lâu đến mức tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Một lúc sau, em mới khẽ gật đầu:
“Ừ… vậy là xong.”
Giọng em nhẹ. Không trách móc. Không oán hận.
Chính cái giọng nhẹ đó… sau này, tôi mới hiểu, là thứ ám ảnh nhất đời mình.
Tôi gặp Mai năm 2007, khi cả hai còn tay trắng.
Tôi lúc đó là một thằng hết hạn visa, sống chui lủi, ban ngày bưng phở ở khu Bellaire, tối về nằm trong căn phòng trọ nhỏ, không cửa sổ, nóng như lò.
Còn Mai đứng quầy thu tiền.
Ngày đầu tiên tôi làm, em hỏi tôi một câu rất đơn giản:
“Anh ăn gì chưa?”
Tôi lắc đầu.
Em lẳng lặng bưng ra cho tôi một tô phở nhỏ.
Không tính tiền.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, không phải vì tô phở ngon, mà vì lần đầu tiên, giữa đất khách này, có người nhìn tôi như một con người.
Chúng tôi quen nhau, rồi thương nhau lúc nào không biết.
Những ngày đó nghèo lắm.
Tiền nhà trả từng tuần. Tiền xăng phải tính từng đồng. Có những đêm tôi nằm quay mặt vào tường, giả vờ ngủ, vì trong túi không còn nổi 5 đô.
Sáng hôm sau, dưới gối luôn có 20 đô.
Tôi hỏi:
“Tiền đâu ra vậy?”
Mai cười:
“Tiền tip thôi mà.”
Tôi biết em nói dối. Nhưng tôi không hỏi thêm.
Vì hỏi… thì sẽ thấy mình nhỏ lại.
Có lần tôi nói với em:
“Mai này anh khá lên, anh sẽ bù cho em gấp trăm lần.”
Mai gật đầu, cười rất tươi:
“Em không cần gấp trăm. Chỉ cần anh đừng bỏ em là được.”
Lúc đó tôi còn cười, cho rằng em nói cho vui.
Tôi không biết… đó là điều duy nhất em cần.
Rồi cuộc đời đổi khác.
Tôi học lại, đi làm, vào được một công ty lớn. Từ một nhân viên bình thường, tôi lên dần.
Có tiền. Có nhà ở Sugar Land. Có xe đẹp. Con trai tôi, thằng Tommy, học trường tư.
Bề ngoài, tôi là một người thành công.
Nhưng bên trong… tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi quen Emily, một cô gái trẻ, xinh đẹp, mới vào công ty.
Cách nó nhìn tôi… làm tôi quên mất mình đã là ai.
Một buổi tối, tôi về nhà, nói với Mai:
“Anh nghĩ… mình nên dừng lại.”
Mai đang rửa chén. Tay em khựng lại.
Nhưng em không quay ra ngay.
Một lúc sau, em mới hỏi:
“Dừng… là sao anh?”
Tôi thở dài, nói thẳng:
“Anh hết yêu em rồi.”
Câu nói đó… tôi nói rất dễ dàng.
Dễ đến mức, sau này nghĩ lại, tôi tự hỏi:
Làm sao một con người có thể lạnh đến vậy?
Mai không khóc. Không gào. Không giữ. Em chỉ lặng lẽ lau tay, đi vào phòng, rồi mang ra một cái hộp nhỏ. Trong đó là giấy tờ mới soạn viết.
Em đặt trước mặt tôi:
“Anh ký đi.”
Tôi ký.
Nhanh như ký một tờ giấy vô nghĩa.
Tôi không biết… tôi vừa ký vào cái chết của chính gia đình mình.
Vài ngày sau là giỗ ba vợ.
Tôi vẫn về.
Không phải vì còn tình nghĩa, mà vì… không muốn mang tiếng.
Nhà cũ ở khu Alief. Mẹ vợ mở cửa, nhìn tôi. Không cười. Không mời vào.
Chỉ nói:
“Vô thắp nhang cho ba nó đi.”
Tôi bước vào. Trên bàn thờ là di ảnh ông Sáu. Ánh mắt ông nhìn thẳng ra ngoài.
Bình thản. Nhưng tôi… không dám nhìn lâu.
Mẹ vợ đứng phía sau, giọng trầm xuống:
“Hồi xưa… ổng không cho tụi bây cưới.”
Tôi im lặng.
“Con Mai nó quỳ ngoài sân… từ tối tới khuya…”
“Đầu gối chảy máu… mà không chịu đứng dậy.”
Tay tôi cầm nhang bắt đầu run.
“Nó nói với ổng… ‘Ba ơi, ảnh nghèo nhưng ảnh không bỏ con…’”
Tôi nghe tới đó… cổ họng nghẹn lại.
“Mày nhớ lúc mày phá sản không?”
Tôi gật nhẹ.
“Đêm đó… nó đi bán máu.”
Tôi sững người.
“Bán luôn cái nhẫn cưới… để đóng tiền điện.”
Tôi phải vịn bàn mới đứng vững.
“Nó sảy thai… một mình trong bệnh viện…”
“Mà không cho gọi mày.”
“Nó nói… ‘Ảnh đang lo tương lai cho gia đình…’”
Tôi nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên… tôi thấy mình không còn xứng đáng làm người.
Mẹ vợ nói nhỏ:
“Trước khi ổng mất… ổng chỉ nói một câu…”
Tôi đứng im.
“Ổng nói… ‘Tội con Mai…’”
Chỉ một câu đó… mà như ai bóp nát tim tôi.
Hôm sau, Mai gọi tôi.
“Anh… ra nghĩa trang với em được không?”
“Lần cuối thôi.”
Tôi đồng ý.
Trời Houston hôm đó mưa.
Không lớn. Nhưng lạnh.
Mai mặc lại chiếc áo dài cưới cũ.
Màu đã ngả hơi vàng.
Em quỳ xuống trước mộ ba.
“Ba ơi…”
Giọng em run.
“Con xin lỗi…”
Rồi em bật khóc.
Không còn kìm được nữa.
“Ba ơi… con đau quá…”
“Con giữ hoài… mà không giữ được…”
Tôi đứng phía sau.
Chân như bị đóng xuống đất.
Không dám lại gần.
Một lúc sau, Mai quay lại nhìn tôi.
Mắt em đỏ, nhưng nước mắt vẫn còn chảy.
“Anh còn nhớ cái nhẫn 25 cent không?”
Tôi lặng người.
Em lấy ra một chiếc nhẫn nhựa.
Đã nứt.
“Anh nói sau này sẽ mua kim cương cho em…”
Tôi cúi đầu.
Mai lắc đầu, giọng nghẹn lại:
“Em không cần kim cương…”
“Em chỉ cần anh của năm đó…”
Em nhìn thẳng vào tôi:
“Anh… trả lại cho em được không?”
Tôi không trả lời được.
Vì tôi biết…
người đàn ông đó…
đã chết rồi.
Mai đặt chiếc nhẫn xuống đất.
Nói rất nhẹ:
“Chôn đi… để em khỏi nhớ.”
Tôi quỳ xuống.
Nhặt chiếc nhẫn lên.
Nó nhẹ… mà sao tay tôi nặng trĩu.
Ngày ra tòa.
Thẩm phán hỏi:
“Hai người còn muốn hòa giải không?”
Mai nói ngay:
“Không.”
Tôi chậm chạp.. rồi nói:
“…Có.”
Nhưng đã quá trễ.
Mai ký.
Không do dự.
Tôi chạy theo ra ngoài.
“Mai!”
Em không quay lại.
Thằng Tommy ngồi trong xe.
Nó nhìn tôi qua cửa kính.
Ánh mắt đó… tôi chưa từng thấy. Không giận. Không khóc. Chỉ… xa lạ.
“Dad…”
Tôi tiến lại gần.
Tim đập loạn.
Nó hỏi:
“Lúc mẹ nằm bệnh viện… ba ở đâu?”
Tôi đứng chết. Tôi không trả lời được.
Tommy gật đầu nhẹ, như đã hiểu.
Rồi nó nói một câu… mà cả đời này tôi không quên:
“Vậy… con cũng không biết ba là ai nữa.”
Cửa kính từ từ chạy lên.
Chiếc xe lăn bánh.
Tôi chạy theo.
Đập vào cửa kính:
“Tommy! Cho ba xin lỗi! Ba sai rồi!”
Chiếc xe chậm lại một giây.
Tôi tưởng… còn cơ hội.
Cửa kính hạ xuống.
Tommy nhìn tôi. Giọng rất bình tĩnh:
“Mẹ nói… nếu có ngày ba quay lại…”
Tôi nín thở…
“…thì đừng quay lại làm ba của con nữa.”
Tim tôi như vỡ ra.
… “…hãy quay lại như một người lạ.”
Cửa kính đóng lại. Chiếc xe đi thẳng. Không dừng.
Lần này…
là thật sự không bao giờ dừng nữa.
Tôi đứng giữa bãi xe.
Trời vẫn mưa. Tay tôi nắm chặt chiếc nhẫn nhựa nứt.
Lúc đó tôi mới hiểu… trên đời này… có những thứ mất đi…
không phải vì hết yêu.
Mà vì…
mình đã phản bội nó…
khi nó còn nguyên vẹn nhất.
Và có những lời xin lỗi…
dù có nói cả đời…
cũng không còn ai để nghe nữa.

VietBF@sưu tập
0 Replies | 224 Views | 5 Days Ago - by goodidea
» Enter News
Ngọc Trinh tiết lộ tiêu chí chọn người yêu và cuộc sống tình cảm New Tab ↗
Nếu trước đây, Ngọc Trinh luôn chọn đại gia và người thành đạt có nhiều tiền vì mới yêu chiều và lo được cho cuộc sống của cô, thì nay người đẹp Trà Vinh lại "hạ giá":

Ngọc Trinh cho biết mình đang tìm người yêu: "Nhưng nếu không tìm được ai phù hợp thì thôi mình cứ sống một mình vậy. Mình sống với He, với ba mẹ mình! Thật ra Trinh suy nghĩ rất thoáng về chuyện một người phụ nữ vẫn có thể hạnh phúc khi sống một mình. Nếu không có duyên gặp người đàn ông đem lại hạnh phúc, niềm vui cho mình thì tại sao phải cố ghép để có một người trong khi mình đang sống một mình rất ổn. Nhưng nếu gặp người hợp tính, hợp tình, có duyên với mình thì mình lại vui hơn gấp đôi đúng không?

Tất nhiên Trinh không phủ nhận là mình vẫn đang tìm kiếm và tìm hiểu đối tượng. Ai cũng muốn có đôi có cặp, ai cũng muốn có chồng hết, Trinh cũng vậy. Nhưng nhiều khi mình không đủ duyên để gặp đúng người đem lại hạnh phúc thì thôi mình ở một mình".


"Tiêu chí của Trinh bây giờ xuống nhiều so với ngày xưa rồi đó chứ, tại vì không có duyên. Ngày xưa Trinh luôn chọn những người có kinh tế nhiều hơn mình, giỏi hơn mình. Nhưng bây giờ thì Trinh không cần người bạn trai đó phải nhiều tiền hay giỏi nữa. Trinh chỉ tìm một sự đồng điệu nào đó của hai đứa thôi. Ví dụ như cùng nhau phấn đấu, cùng nhau kiếm tiền, cùng nhau đi làm rồi tối về ăn chung với nhau, xem phim,... Đơn giản vậy thôi!

Trinh cũng chưa nghĩ tới vấn đề đó nhưng Trinh có đi trữ trứng rồi. Thật sự nếu đến một giai đoạn nào đó mà không tìm được ai để nương tựa thì chắc Trinh cũng phải có một đứa con của mình thôi".

Tháng 9/2023, Ngọc Trinh cho biết bản thân đã trữ đông thành công 6 trứng để lên kế hoạch có con. Đáng chú ý, “Nữ hoàng nội y” còn tiết lộ bản thân thuộc tuýp người ít trứng nên khó có thể mang thai tự nhiên.

Ngọc Trinh cho biết cô lựa chọn phương pháp thụ tinh ống nghiệm để sinh con. Cô nói rằng ban đầu không hề nghĩ đến việc kết hôn và sinh con. Cô sợ bản thân sẽ không được làm mẹ: "Thú thật với mọi người là bản thân của Trinh dạo hai năm gần đây thì Trinh chưa bao giờ nghĩ, hoặc là lên kế hoạch về cái việc lập gia đình, hay là sinh con gì hết. Trinh cứ nghĩ đó là cái việc kiểu Chúa trời sắp đặt, cho mình cái duyên nào thì mình đón duyên đó thôi. Cộng thêm nữa, Trinh là một người rất yêu công việc, như mọi người cũng thấy trong một năm Trinh ra mắt tới hai thương hiệu, cứ hết việc này Trinh lại bày ra việc khác, cho nên là một người rất cuồng công việc luôn.

Tự nhiên Trinh cảm thấy yêu con nít hơn và thích trẻ con lắm, cái cảm giác mình nuôi dạy một cái mầm non, nhìn nó phát triển, lớn hơn, tốt hơn từng ngày nó đã lắm mọi người. Lúc đó chị quản lý có khuyên Trinh là thôi bây giờ em phải đi trữ trứng đi, để có cái máu mủ của mình, chứ phụ nữ sau 35 tuổi là sẽ suy giảm số lượng, cũng như là chất lượng của trứng".

Cô nói thêm: "Nhìn lại bản thân của Trinh cũng 33, 34 tuổi rồi, nên khả năng Trinh sinh được em bé kiểu tự nhiên rất khó. Trinh nhận ra mình phải đi làm phương pháp này ngay và liền thôi. Tại vì nếu Trinh không làm, Trinh sợ sẽ mất đi thiên chức làm mẹ. Ngay lúc đó Trinh mới tìm hiểu, và quyết định chọn phương pháp IVF để giúp mình tăng khả năng làm mẹ".
0 Replies | 11 Views | 38 Minutes Ago - by june04
Nếu Miu Lê vướng lao lý, “Đại tiệc trăng máu 8” có thể đối mặt cú sốc phòng vé New Tab ↗
Nếu Miu Lê vướng lao lý, "Đại tiệc trăng máu 8" có thể mất đi sức hút, đối mặt nguy cơ sụt giảm doanh thu phòng vé nghiêm trọng.

Đại tiệc trăng máu 8 hiện đang đứng trước một kịch bản khủng hoảng truyền thông đặc biệt nhạy cảm nếu diễn viên nổi bật như Miu Lê vướng vòng lao lý trong thời điểm phim vẫn còn chiếu rạp. Trong bối cảnh bộ phim do đạo diễn Phan Gia Nhật Linh thực hiện, Charlie Nguyễn sản xuất, đang có dấu hiệu hụt hơi doanh thu sau gần ba tuần công chiếu với hơn 32 tỷ đồng – thấp hơn đáng kể so với kỳ vọng hòa vốn khoảng 70 tỷ đồng – bất kỳ biến cố nào liên quan đến nghệ sĩ cũng có thể trở thành đòn giáng trực tiếp vào sức mua vé và giá trị thương mại của dự án.


Miu Lê trong Đại tiệc trăng máu 8. Ảnh: NSX

Theo chuyên gia truyền thông Nguyễn Triệu Thanh Tâm, khi một nghệ sĩ đối mặt khủng hoảng pháp lý, tác động đầu tiên thường không nằm ở chất lượng bộ phim mà nằm ở cảm xúc khán giả. Trong thị trường điện ảnh hiện đại, khán giả không chỉ mua vé cho nội dung mà còn mua thiện cảm dành cho diễn viên, thương hiệu cá nhân và trải nghiệm cảm xúc đi kèm. Điều đó đồng nghĩa, nếu Miu Lê gặp biến cố nghiêm trọng, bộ phim có nguy cơ mất đi động lực ưu tiên lựa chọn từ công chúng, đặc biệt ở giai đoạn cuối vòng đời rạp – khi doanh thu phụ thuộc nhiều hơn vào hiệu ứng truyền miệng thay vì quảng cáo.

Với một bộ phim đang hụt hơi như Đại tiệc trăng máu 8, khủng hoảng cá nhân của nghệ sĩ có thể tạo ra tác động lớn hơn nhiều so với một tác phẩm đang thắng lớn. Nếu mạng xã hội bị chi phối hoàn toàn bởi scandal, các nội dung tích cực về phim gần như bị đóng băng, chiến dịch quảng bá dễ dàng bị lu mờ, trong khi quyết định mua vé của khán giả có thể thay đổi nhanh chóng. Không nhất thiết khán giả lập tức “ghét” bộ phim, nhưng họ có thể mất hứng thú hoặc không còn ưu tiên ra rạp.


Điện ảnh Việt, đã từng có một số trường hợp phim chịu tổn thất vì scandal nghệ sĩ. Tuy nhiên, các trường hợp nghệ sĩ đối mặt vấn đề pháp lý nghiêm trọng khi phim vẫn đang khai thác thương mại ngoài rạp vẫn còn khá hiếm, khiến tình huống như Đại tiệc trăng máu 8 nếu xảy ra sẽ trở thành phép thử đáng chú ý cho năng lực xử lý khủng hoảng của ngành điện ảnh Việt.

Hiện tại, đạo diễn Phan Gia Nhật Linh, nhà sản xuất Charlie Nguyễn chưa có phản hồi chính thức với truyền thông, fanpage phim Đại tiệc trăng máu 8 cũng chưa ghi nhận động thái mới, trong khi lịch chiếu ngày mai của phim tại một số rạp vẫn được giữ nguyên. Điều này cho thấy ê-kíp có thể đang trong giai đoạn đánh giá tình hình trước khi đưa ra quyết định. Tuy nhiên, theo chuyên gia Thanh Tâm, vài giờ đầu tiên trong khủng hoảng là giai đoạn sống còn. Nếu phản ứng chậm, khoảng trống truyền thông sẽ nhanh chóng bị mạng xã hội lấp đầy bằng suy đoán, thông tin bất lợi hoặc làn sóng cảm xúc tiêu cực.

Chuyên gia truyền thông Nguyễn Triệu Thanh Tâm cho rằng mức độ thiệt hại sẽ phụ thuộc vào ba yếu tố chính: vai trò của nghệ sĩ trong phim lớn đến đâu, mức độ nghiêm trọng của vụ việc và tốc độ xử lý khủng hoảng của ê-kíp. Trong tình huống này, nhà phát hành cần nhanh chóng thống nhất đầu mối phát ngôn, giữ thông điệp bình tĩnh, tôn trọng pháp luật và tránh phản ứng cực đoan khi chưa có kết luận chính thức.

Song song đó, chiến lược quan trọng là chuyển trọng tâm truyền thông từ scandal cá nhân sang giá trị tập thể của bộ phim: chất lượng kịch bản, đạo diễn, chuyên môn diễn xuất của toàn bộ dàn cast và công sức của ê-kíp hậu trường. Việc theo dõi sát phản ứng công chúng qua social listening (lắng nghe phản ứng xã hội) cũng đóng vai trò thiết yếu để nhận diện đâu là thất vọng tự nhiên, đâu là làn sóng công kích có tổ chức, từ đó đưa ra phản hồi phù hợp thay vì bị cuốn vào tranh cãi diện rộng.

Theo đánh giá của bà Thanh Tâm, điều đáng sợ nhất trong khủng hoảng giải trí hiện nay không chỉ là scandal, mà là tốc độ lan truyền cảm xúc tiêu cực thường nhanh hơn nhiều so với khả năng kiểm soát của ê-kíp sản xuất. Nếu xử lý chậm, một khủng hoảng cá nhân hoàn toàn có thể leo thang thành khủng hoảng thương hiệu cho toàn bộ dự án.

Với Đại tiệc trăng máu 8, nếu biến cố như vậy xảy ra trong lúc phim đang hụt hơi doanh thu, hậu quả có thể đặc biệt nghiêm trọng: doanh thu giảm sâu, suất chiếu bị cắt giảm, đối tác thương mại lung lay, khả năng hòa vốn càng trở nên xa vời. Đây cũng là lời cảnh báo rõ ràng cho điện ảnh Việt về sự phụ thuộc ngày càng lớn vào hình ảnh cá nhân nghệ sĩ trong chiến lược thương mại. Trong thời đại mà danh tiếng ngôi sao gắn chặt với thành bại của phòng vé, một scandal pháp lý có thể đủ sức làm chao đảo cả dự án điện ảnh trị giá hàng chục tỷ đồng.

Vietbf @ Sưu tầm
0 Replies | 17 Views | 1 Hour Ago - by PinaColada
Phía Miu Lê chính thức lên tiếng về thông tin nữ nghệ sĩ liên quan tới ma túy New Tab ↗
KIM Entertainment - công ty quản lý Miu Lê cho biết đang khẩn trương phối hợp cùng các cá nhân và đơn vị liên quan để xử lý sự việc một cách chính xác.

Trước những thông tin lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội liên quan đến Miu Lê, chiều 11/5, đại diện KIM Entertainment - công ty quản lý nữ nghệ sĩ đã chính thức đưa ra phản hồi.

Thông báo viết: "Trong những giờ qua, KIM Entertainment đã ghi nhận những luồng thông tin lan truyền trên mạng xã hội liên quan đến nghệ sĩ Miu Lê. Chúng tôi chân thành cáo lỗi vì những thông tin tiêu cực này đã làm phiền lòng quý vị.


Miu Lê tại buổi ra mắt phim "Đại tiệc trăng máu 8". (Ảnh: FBNV)
Hiện tại, phía công ty đang khẩn trương phối hợp cùng các cá nhân và đơn vị liên quan để tiến hành xác minh thực hư, cũng như xử lý sự việc một cách chính xác và khách quan nhất".

Đơn vị này khẳng định sẽ sớm đưa ra phản hồi chính thức ngay khi có kết luận cuối cùng từ cơ quan chức năng. Đại diện công ty mong khán giả và truyền thông kiên nhẫn chờ đợi để đảm bảo tính xác thực của thông tin cũng như quyền lợi của các bên liên quan.

“Chúng tôi hiểu rằng việc trả lời thắc mắc của công chúng là điều cấp bách, tuy nhiên cần đảm bảo độ chính xác và chính thống. Mong quý vị thấu hiểu và cho công ty thêm thời gian để hoàn tất quá trình xác minh”, thông báo nêu rõ.

Trên trang cá nhân, quản lý ca sĩ Miu Lê cũng cho biết anh hiện đang quá tải cuộc gọi và tin nhắn. "Mình hoàn toàn hiểu rằng mình phải nhanh chóng xử lý và giải quyết hết vấn đề phát sinh ngay bây giờ. Xin cho phép ưu tiên giải quyết các vấn đề về công việc vì còn liên quan nhiều bên. Mình vẫn ở đây và sẽ giải quyết tất cả thắc mắc và quyền lợi mọi người. Xin hãy cho mình chút thời gian nhé" - anh viết.

Thông tin Lê Ánh Nhật (SN 1991, tức ca sĩ Miu Lê) phải làm việc với cơ quan công an liên quan đến nghi án sử dụng trái phép chất ma túy gây xôn xao mạng xã hội chiều nay (11/5). Trước đó, nữ ca sĩ vừa trở lại với điện ảnh tại dự án Đại tiệc trăng máu 8, cùng các nghệ sĩ Vân Sơn, Liên Bỉnh Phát, Hứa Vĩ Văn, Hồng Ánh, Quang Minh...

Vietbf @ Sưu tầm
0 Replies | 17 Views | 1 Hour Ago - by PinaColada
Nghệ sĩ Vân Sơn: “Nửa thập kỷ mang tiếng cười cho khán giả tôi từng nghĩ mình đã làm đủ” New Tab ↗
Mang theo ký ức của một thời hoàng kim trên sân khấu hải ngoại, Nghệ sĩ Vân Sơn chia sẻ với Dân Việt những chiêm nghiệm sâu sắc về nghề, về sự chuyển mình của điện ảnh Việt và vai trò của văn hóa trong việc định hình vị thế một quốc gia. Với anh, câu chuyện làm nghề không chỉ là đam mê, mà còn là trách nhiệm gìn giữ và lan tỏa giá trị Việt đến với công chúng hôm nay.


Ở tuổi 65, Vân Sơn đã có 49 năm ăn cơm nghệ thuật. Trải qua những biến thiên của thời cuộc, anh cũng đã nếm đủ dư vị chua cay mặn ngọt của cuộc đời. Những trải nghiệm đó giúp anh có thể hóa thân trọn vẹn thành nhiều nhân vật khác nhau trên sân khấu và trên màn ảnh, đem đến niềm vui cho khán giả. Đổi lại là cái tên “danh hài Vân Sơn” trở thành một “thương hiệu” mạnh, đưa anh đến vị trí đỉnh cao trong sự nghiệp.

Vân Sơn rời Việt Nam vào cuối thập niên 1980 khi đã có chút tên tuổi trên sân khấu hài kịch Sài Gòn. Sau khi ổn định cuộc sống tại Mỹ, anh tiếp tục theo đuổi nghệ thuật và nhanh chóng gặt hái được thành công. Trung tâm Vân Sơn do anh thành lập và làm chủ đã trở thành cái tên thân thuộc, uy tín cả trong nước và trong cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Những ngày này, Vân Sơn đang mặt ở Việt Nam để góp mặt trong một dự án điện ảnh đặc biệt như anh nói là “nhận lời ngay khi biết tên phim gốc”. Mang theo ký ức của một thời hoàng kim trên sân khấu hải ngoại, anh cũng chia sẻ với Dân Việt những chiêm nghiệm sâu sắc về nghề, về sự chuyển mình của điện ảnh Việt và vai trò của văn hóa trong việc định hình vị thế một quốc gia. Với anh, câu chuyện làm nghề không chỉ là đam mê, mà còn là trách nhiệm gìn giữ và lan tỏa giá trị Việt đến với công chúng hôm nay.


Điều gì khiến anh, một trung niên ngoài 60, thích nhất khi “về quê”?

- Tôi đã nhiều lần trở về Việt Nam, khi thì thăm gia đình, khi thì du lịch kết hợp công việc. Và lần nào cũng vậy, mỗi lần về là mỗi lần tôi thấy Việt Nam thay đổi mọi mặt, từ đường xá, cơ sở hạ tầng cho tới đời sống văn hóa văn nghệ. Và khi chứng kiến sự thay đổi đó của quê hương, tôi luôn có cảm giác xúc động, vui mừng.

Là người thành danh tại quốc gia có nền công nghiệp giải trí hàng đầu thế giới, anh đánh giá thế nào về diện mạo nghệ thuật trong nước hiện nay?

- Phải nói là đời sống nghệ thuật ở Việt Nam hiện nay đã tiến bộ rất nhiều và dĩ nhiên là khác xa so với ngày xưa. Thời điểm tôi còn hoạt động trong nước là giai đoạn đỉnh cao của sân khấu nhưng hiện giờ sân khấu không còn giữ vị trí top đầu như trước nữa. Giờ là thời của gameshow, của những chương trình truyền hình quy mô lớn. Khán giả cũng thay đổi thói quen giải trí khi mọi thứ đều có thể xem qua mạng internet. Các chương trình lớn đưa nghệ sĩ đến thẳng với khán giả theo cách gần như miễn phí. Tức là khán giả không cần chi tiền mua vé, chỉ cần bớt thêm chút thời gian xem quảng cáo, mà vẫn được thưởng thức những chương trình nghệ thuật quy mô, chất lượng.

Việc anh và nhiều đồng nghiệp hải ngoại liên tục hồi hương hoạt động gần đây khiến dư luận rộ lên tin đồn: Môi trường nghệ thuật tại Mỹ không còn "sống khỏe". Thực hư thế nào?

- Điều này đúng một phần. Tôi khẳng định thế bởi vì khoảng 30 năm trước, đặc biệt là giai đoạn 1995–1999, văn nghệ hải ngoại thực sự rất mạnh trong khi đó Việt Nam chưa có nhiều chương trình lớn cũng chưa có sự mở cửa mạnh mẽ như bây giờ nên việc các nghệ sĩ đứng trên sân khấu để hát những ca khúc bolero gần như là không thể, khán giả chủ yếu chỉ nghe qua CD, băng cassette từ hải ngoại gửi về. Sau này, đặc biệt là từ thời của Làn Sóng Xanh, thị trường âm nhạc trong nước bùng nổ với nhiều sáng tác mới, ca sĩ mới, sản phẩm mới đánh dấu sự “mở cửa” của văn hóa – văn nghệ trong nước, cũng là lúc văn nghệ hải ngoại bắt đầu giảm dần vị thế độc tôn. Hiện nay, hoạt động văn nghệ hải ngoại không còn mạnh như trước nữa. Ngược lại, thị trường trong nước bây giờ rất sôi động, TP. Hồ Chí Minh trở thành trung tâm chính của các hoạt động giải trí thu hút các nghệ sĩ từ hải ngoại trở về biểu diễn dù sức ảnh hưởng của họ đúng là không còn được như thời hoàng kim.


Vân Sơn rời Việt Nam vào cuối thập niên 1980 khi đã có chút tên tuổi trên sân khấu hài kịch Sài Gòn.
Vậy các nghệ sĩ ở hải ngoại hiện nay hoạt động ra sao?

- Thực ra, nghệ sĩ ở đâu cũng vậy, khi có lời mời phù hợp thì họ sẽ tham gia để phục vụ khán giả. Trước đây, ở hải ngoại có những trung tâm lớn cùng hoạt động. Các chương trình giải trí do họ tổ thức đều thu hút rất đông khán giả thuộc cộng đồng người Việt trên toàn thế giới.

Tuy nhiên, hiện nay các trung tâm giải trí đó không còn mạnh như trước. Ví dụ như Trung tâm Vân Sơn của tôi vẫn tồn tại nhưng không còn sản xuất chương trình quy mô lớn để phát hành như trước nữa mà chủ yếu tổ chức các show diễn phục vụ cộng đồng người Việt tại nhiều quốc gia.


Nghĩa là để sinh tồn, các anh buộc phải "xoay mình" theo thị hiếu số của khán giả?

- Đúng vậy. Thói quen thưởng thức văn nghệ của công chúng hiện đã thay đổi hoàn toàn. Ngày xưa, bạn muốn xem thì phải mua băng VHS sau chuyển sang mua DVD và phải có đầu đọc băng đọc đĩa. Còn bây giờ, khi internet có mặt ở mọi nơi trên trái đất thì tất cả đều chuyển sang nền tảng số, khán giả chỉ cần một chiếc điện thoại trong tay là có thể xem Vân Sơn, Bảo Liêm, Trấn Thành hay Trường Giang… đều được. Mọi thứ đều có sẵn trên mạng. Việc sản xuất băng đĩa để phát hành đã đang và sẽ trở thành “lịch sử”. Nếu không cập nhật theo xu hướng mới thì chắc chắn sẽ bị tụt lại phía sau.

Cá nhân anh đã thích nghi với cuộc cách mạng số này ra sao?

- Tôi đã ngừng sản xuất băng đĩa từ năm 2015. Nhìn thấy xu hướng thay đổi, mình phải thích nghi thôi. Nếu có làm nội dung thì chủ yếu đưa lên các nền tảng như YouTube hay Facebook để duy trì tương tác với khán giả.

Hiện tại, hoạt động chính của tôi vẫn là đi diễn. Cuối tuần, tôi vẫn đi lưu diễn tại Mỹ, phục vụ cộng đồng người Việt. Ngoài ra, tôi cũng đi châu Âu, Úc, Canada hay một số nước châu Á khi có lời mời. Nói chung, hình thức có thay đổi, nhưng mục tiêu vẫn vậy: mang tiếng cười, lời ca và sự giải trí đến với khán giả ở khắp nơi.


Cơ duyên nào đã đưa anh đến với dự án phim Đại tiệc trăng máu 8?

- Tháng 6 năm ngoái, tôi nhận được cuộc gọi của đạo diễn Phan Gia Nhật Linh hỏi liệu tôi có muốn tham gia phim không. Thực ra trước đó, mỗi lần đạo diễn liên hệ, tôi cũng đều nói rõ là nếu kịch bản hay và vai phù hợp thì tôi sẽ tham gia. Khi nghe kể sơ về nội dung, tôi hỏi lại ngay: “Có phải phim này là bản remake của bộ phim One Cut of the Dead không?”. Khi xác nhận đúng là phim đó, tôi lập tức đồng ý. Sau đó, tôi phải sắp xếp lại toàn bộ lịch trình ở Mỹ để có thể về Việt Nam tham gia cùng ê-kíp.

Anh từng đóng phim điện ảnh nhưng đã nghỉ tới 20 năm mới quay lại phim trường. Điều gì khiến anh quyết định nhận lời dự án Đại tiệc trăng máu 8?

- Vì dự án này thực sự rất đặc biệt. Đây là một bộ phim mà tôi rất thích. Khoảng cuối năm 2018–2019, tôi có dịp xem bản gốc của phim One Cut of the Dead (Quay trối chết) của điện ảnh Nhật Bản trên một chuyến bay và bị cuốn hút ngay lập tức. Bộ phim này thực sự đã để lại ấn tượng rất mạnh với tôi và cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn suốt khoảng 5–7 năm qua. Cho đến bây giờ, khi nhắc lại, tôi vẫn nhớ rõ cảm xúc của mình lúc lần đầu tiên xem nó.



Cụ thể là anh đã bị bộ phim đó “hút” mình ở chỗ nào?


- Ban đầu, cảm giác của tôi cũng giống như nhiều khán giả khác, hơi bất ngờ, thậm chí có chút hoài nghi, kiểu “Ủa, sao phim lại làm như vậy, có gì đó không quen, có vẻ chưa chuyên nghiệp?”. Nhưng càng xem về sau mới thấy kịch bản quá thông minh, quá chặt chẽ. Lâu lắm rồi tôi mới xem được một kịch bản khiến mình thích đến như vậy. Đó là một bộ phim khiến tôi vừa xem vừa cười rất nhiều, nhưng cái hay là nó không chỉ dừng lại ở yếu tố giải trí. Chính sự thông minh trong cách xây dựng kịch bản đã làm tôi bị cuốn vào.



Nhiều người nói nhân vật của anh lần này như được "đo ni đóng giày" cho chính đời thực của Vân Sơn. Anh có thấy bóng dáng mình trong đó?

- Thực ra câu chuyện trong phim cũng phần nào giống cuộc đời tôi. Từ nhỏ, tôi rất đam mê điện ảnh, từng mơ ước trở thành một người làm phim. Nhưng khi lớn lên, cuộc sống với nhiều áp lực về gia đình, công việc, tiền bạc… khiến mình rẽ sang hướng khác, giống như nhân vật trong phim. Tôi chuyển sang diễn hài, nhưng niềm đam mê điện ảnh thì vẫn luôn còn đó. Vì vậy, khi làm việc với kịch bản, tôi cũng đóng góp khá nhiều ý kiến cho vai diễn của mình. Điều tôi muốn truyền tải đến khán giả là thông điệp về việc luôn giữ gìn đam mê.

Điều đó ảnh hưởng thế nào đến cách anh thể hiện vai diễn?

- Mỗi khi có cơ hội trở lại với điện ảnh, tôi như “bật công tắc” để sống trọn với vai diễn. Ví dụ như trong phim Nợ đời, tôi không diễn hài mà hoàn toàn nhập vai một Việt kiều về nước tìm người yêu. Với vai diễn lần này cũng vậy, tôi không mang hình ảnh Vân Sơn quen thuộc lên màn ảnh, mà cố gắng hóa thân hoàn toàn vào nhân vật.


Sau 20 năm mới đứng trước ống kính máy quay, anh có cảm thấy “khớp” khi làm việc với các diễn viên trong nước?

- Thực ra thì không. Vì cùng làm nghề nên chúng tôi có sự đồng điệu, gặp nhau là bắt nhịp rất nhanh. Dù trước đó chưa làm việc trực tiếp, nhưng tôi vẫn theo dõi các bạn qua màn ảnh, sân khấu hay các chương trình truyền hình nên cũng không thấy xa lạ. Đến lúc gặp nhau rồi thì gần như không có khoảng cách, mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.

Dưới góc độ một "ông chủ" kinh doanh giải trí, anh kỳ vọng gì vào "Đại tiệc trăng máu 8"?

- Đây là một dự án có kinh phí tương đối lớn, nên kỳ vọng đầu tiên, thực tế nhất vẫn là thu hồi vốn. Tôi vẫn thường nói với các nhà làm phim rằng: nếu chỉ làm phim để thỏa mãn cái tôi cá nhân mà không quan tâm đến doanh thu thì không hợp lý, trừ khi bạn tự bỏ tiền túi ra làm. Còn khi đã có nhà đầu tư, thì bạn phải có trách nhiệm mang lại hiệu quả cho họ, ít nhất là thu hồi vốn để còn tiếp tục làm những dự án khác. Đó là điều rất quan trọng để duy trì và phát triển ngành công nghiệp điện ảnh. Còn nếu phim thành công về doanh thu, có lợi nhuận thì càng tốt. Khi đó, ê-kíp sẽ có thêm điều kiện để thực hiện những dự án lớn hơn, chất lượng hơn, từ đó góp phần nâng tầm điện ảnh Việt Nam.


Trong phim Đại tiệc trăng máu 8 có chi tiết nhắc đến thời anh lồng tiếng cho phim của Châu Tinh Trì. Anh hãy chia sẻ thêm về công việc thú vị đó?

- Tôi bắt đầu công việc lồng tiếng vào năm 1991. Ngoài Châu Tinh Trì, tôi còn lồng tiếng cho hầu hết các diễn viên nổi tiếng của Hong Kong thời đó như Lưu Đức Hoa, Lương Triều Vĩ, Châu Nhuận Phát, Thành Long, Lý Liên Kiệt…

Riêng với Châu Tinh Trì thì nhiều khán giả nhớ đến giọng của tôi hơn, vì anh ấy là một diễn viên hài có phong cách rất đặc biệt. Lần đầu tiên lồng tiếng cho anh ấy, tôi đã tự hỏi: “Sao có người nói chuyện gì mà khó vậy?”. Cách thoại của anh ấy rất nhanh, rất dày và cực kỳ lạ, không giống bất kỳ ai.

Có những lần tôi lồng tiếng xong, về nghe lại thấy chưa ổn, lập tức xóa hết để làm lại từ đầu. Mỗi bộ phim có khi mất gần cả ngày để hoàn thành phần lồng tiếng. Sau này tôi mới nhận ra cái khó của Châu Tinh Trì là ở chỗ anh ấy đưa rất nhiều yếu tố vào lời thoại: từ thơ, nhạc, chơi chữ… và thường “gài” chi tiết từ đầu để đến cuối mới “bật” ra, tạo nên cái duyên rất riêng.

Khi xem hết bộ phim và hoàn thành phần chuyển ngữ, tôi mới nhận ra nếu giữ nguyên cách thể hiện gốc thì khán giả Việt sẽ khó hiểu, mà họ không hiểu thì sẽ không thể cười được. Vì vậy, tôi phải “đi ngược lại”, tức là đưa yếu tố văn hóa Việt Nam vào. Ví dụ như những đoạn đối thơ, chơi chữ – nếu giữ nguyên theo văn hóa Trung Hoa thì khán giả Việt sẽ rất khó cảm thụ. Do đó, tôi phải ngồi chỉnh sửa lại toàn bộ, chế lại lời thoại, đưa thơ văn Việt Nam vào để tạo sự gần gũi. Nói chung là phải linh hoạt, làm mọi cách để cái hài đó phù hợp với người Việt.


Nhân vật của anh trong Đại tiệc trăng máu 8 là một người làm phim để kiếm tiền nuôi gia đình nhưng phim làm ra lại bị chê là “phim rác”. Anh nhìn nhận nhân vật này ra sao?

- Đây là một dạng nhân vật rất gần với đời sống, ngoài xã hội cũng có nhiều người như vậy. Bản thân tôi ngoài đời thì không rơi vào hoàn cảnh đó, nhưng câu chuyện này phản ánh một vấn đề quen thuộc: giữa nghệ thuật thuần túy và nghệ thuật phục vụ khán giả.

Có người làm nghệ thuật chỉ để thỏa mãn sáng tạo cá nhân, có người làm để phục vụ số đông khán giả. Theo tôi, mỗi hướng đều có cái hay riêng. Nhưng tôi chọn cách dung hòa cả hai – vừa đảm bảo chất lượng nghệ thuật, vừa hướng đến khán giả đại chúng.


Bắt đầu sự nghiệp từ năm 15 tuổi, đến nay anh vẫn giữ được phong độ rất trẻ trung. Bí quyết của anh là gì?

- Tôi bắt đầu từ sân khấu khi còn rất trẻ, khoảng 15–16 tuổi. Nhưng việc giữ thể lực không hẳn đến từ việc làm nghề, mà là do thói quen sinh hoạt.

Từ nhỏ tôi đã chơi thể thao, tập tạ thường xuyên. Đến bây giờ, dù không tập nặng như trước nhưng tôi vẫn duy trì đều đặn. Đồng thời, tôi chú ý nhiều hơn đến chế độ ăn uống.

Anh có thể mách cho khán giả cách anh giữ được thân hình săn chắc, linh hoạt của mình?

- Tôi cắt giảm tinh bột, hạn chế thịt đỏ, ăn nhiều rau xanh và giảm các món chiên xào. Nói đơn giản, cơ thể mình giống như một chiếc xe – mình “đổ” vào loại nhiên liệu nào thì nó sẽ vận hành theo kiểu đó.

Rượu bia thì vẫn có, nhưng rất hạn chế. Chỉ khi gặp bạn bè thân thiết tôi mới uống một chút, chủ yếu là rượu vang đỏ.

Hiện tại, sức khỏe của tôi rất ổn, thậm chí không cần dùng đến thuốc hay vitamin bổ sung. Không cao huyết áp, không tiểu đường – nói chung là giữ được trạng thái tốt nhờ lối sống điều độ.


Hiếm khi thấy vợ anh xuất hiện trước công chúng. Có điều gì khiến anh “giấu” chị kỹ như vậy?

- Vợ tôi thực sự là người đứng phía sau, là “hậu phương” theo đúng nghĩa đen, trong sự nghiệp cũng như thành công của tôi. Cô ấy không thích xuất hiện trước truyền thông, không phải vì muốn giấu điều gì, mà đơn giản là không thoải mái với việc đó. Có lần tôi hỏi vì sao không xuất hiện cùng tôi trong các sự kiện, thì cô ấy nói rằng nếu xuất hiện mà không được chỉn chu, người ta sẽ đánh giá “vợ Vân Sơn sao lại như vậy”. Tôi tôn trọng suy nghĩ đó. Khi nào cô ấy cảm thấy thoải mái thì xuất hiện, còn không thì thôi.

Mọi người khá tò mò về các con anh, có bạn nào theo nghề của anh không?

Chúng tôi có hai con trai. Con lớn năm nay 34 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính, cụ thể là công việc liên quan đến phê duyệt các khoản vay lớn cho doanh nghiệp tại ngân hàng. Con thứ 27 tuổi có công ty riêng, hoạt động chủ yếu trên nền tảng online.

Các con tôi giờ đều trưởng thành, có cuộc sống riêng và tự lo được cho bản thân. Điều quan trọng nhất là các con tôi không sa vào tiêu cực, tệ nạn xã hội và trở thành những người tốt. Tôi nghĩ với bất cứ người làm cha mẹ nào, đó là điều đáng mừng nhất rồi.

Sau lần trở lại này, anh có dự định hoạt động nghệ thuật nhiều hơn tại Việt Nam không?

- 10 năm qua, tôi cũng nhận được khá nhiều lời mời từ các đạo diễn và nhà sản xuất trong nước. Tuy nhiên, chưa có dự án nào thực sự “có duyên” để tôi tham gia. Lần này là một cơ hội đặc biệt. Nếu trong tương lai có những dự án phù hợp và khán giả vẫn đón nhận, thì chắc chắn tôi sẽ cân nhắc để xuất hiện nhiều hơn.

Slogan trên Facebook của anh là "Sống trọn vẹn, Yêu sâu sắc, Cười thoải mái". Đó có phải là triết lý sống của anh lúc này?

- Tôi bắt đầu bước lên sân khấu vào năm 1977 đến hôm nay là 49 năm. Gần nửa thế kỷ mang tiếng cười và niềm vui đến cho khán giả, đôi khi tôi cũng nghĩ rằng mình đã làm đủ trách nhiệm với nghề.

Có lúc tôi nghĩ đến việc dừng lại, để thực hiện những điều mà thời trẻ mình từng mơ ước nhưng chưa làm được. Bây giờ, nếu tiếp tục làm nghệ thuật, thì không còn vì cơm áo gạo tiền nữa, mà là vì đam mê.

Điều tôi mong nhất là khán giả Việt Nam luôn yêu quý và trân trọng nghệ thuật nước nhà. Bởi văn hóa – nghệ thuật chính là thước đo cho sự phát triển và văn minh của một quốc gia. Khi văn hóa mạnh, nó sẽ lan tỏa và kéo theo nhiều lĩnh vực khác phát triển.

Vì vậy, tôi hy vọng khán giả sẽ luôn ủng hộ để nghệ thuật Việt Nam ngày càng phát triển hơn nữa.

Anh nhìn nhận như thế nào về vai trò của văn hóa trong sự phát triển của một quốc gia?

- Khi văn hóa của một quốc gia mạnh thì sẽ lan tỏa ra khắp thế giới. Nhờ vậy mà người ta biết đến con người, sản phẩm và đời sống của quốc gia đó. Thế giới biết đến đất nước, con người và văn hóa Mỹ nhờ sự phổ biến của các sản phẩm phim ảnh, âm nhạc… Mỹ. Người ta biết đến Hàn Quốc thì cũng biết đến kim chi, phim ảnh, âm nhạc của họ.

Vì vậy, văn hóa của một đất nước là vô cùng quan trọng. Không chỉ nghệ sĩ hay những người làm nghề có trách nhiệm phát triển văn hóa, mà khán giả cũng đóng vai trò rất lớn. Khán giả cần hiểu được giá trị của văn hóa, biết nuôi dưỡng và ủng hộ đúng cách để văn hóa Việt Nam ngày càng phát triển mạnh hơn.

Nếu điện ảnh Việt Nam phát triển tốt, thì trong tương lai chúng ta hoàn toàn có thể tự tin đứng ngang hàng, không thua kém những nền điện ảnh như Hàn Quốc hay Nhật Bản. Quan trọng là mình phải xây dựng được niềm tin và nền tảng vững chắc.


Theo anh, khán giả Việt hiện nay là những người như thế nào? Các nhà làm phim cần phải làm gì để chinh phục họ?

- Tôi cho rằng khán giả Việt bây giờ rất thông minh. Họ có khả năng cảm nhận rất rõ đâu là bộ phim được làm có tâm, đâu là sản phẩm chưa chỉn chu.

Hiện nay, khán giả không còn quá phụ thuộc vào những đánh giá trên truyền thông. Họ sẵn sàng tự mình ra rạp xem, rồi sau đó truyền miệng với nhau. Chính sự lan tỏa từ khán giả mới là yếu tố quan trọng nhất quyết định thành công của một bộ phim. Vì vậy, người làm phim không chỉ cần kỹ thuật hay ý tưởng, mà quan trọng nhất vẫn là sự chân thành và nghiêm túc với tác phẩm của mình.

Cảm ơn nghệ sĩ Vân Sơn đã chia sẻ thông tin!

Vân Sơn, tên thật là Dương Thanh Sơn, sinh năm 1961 tại Sài Gòn. Anh sinh trưởng trong một gia đình có nhiều người nổi tiếng và thành đạt trong lĩnh vực sân khấu điện ảnh. Anh trai và chị dâu của Vân Sơn là cặp đôi nghệ sĩ tên tuổi Nguyễn Dương - Thu Tuyết. Vân Sơn là cháu ruột của cố tài tử Nguyễn Chánh Tín và là anh em họ với diễn viên Charlie Nguyễn, Johny Trí Nguyễn. Vào nghề từ năm 1977, ban đầu Vân Sơn học để trở thành diễn viên múa, nhưng sau đó anh chuyển sang diễn hài và gặt hái được thành công với lối diễn duyên dáng, giàu cảm xúc.

Vietbf @ Sưu tầm
0 Replies | 9 Views | 1 Hour Ago - by PinaColada
Mỹ Tâm chơi lớn tại Mỹ, gây ngỡ ngàng ở tuổi trung niên New Tab ↗
Mỹ Tâm tiếp tục khiến người hâm mộ bất ngờ khi chính thức công bố đêm nhạc MY TAM LIVE IN USA sẽ diễn ra vào ngày 7/6 tới tại Mỹ.

Thông tin nhanh chóng thu hút sự chú ý lớn từ cộng đồng yêu nhạc trong và ngoài nước, đặc biệt là khán giả hải ngoại đã chờ đợi nữ ca sĩ trở lại sân khấu quốc tế suốt nhiều năm qua.

Đây được xem là một trong những concert đáng mong chờ nhất của Mỹ Tâm trong năm 2026. Sau 2 năm kể từ đêm nhạc My Soul tại Mỹ vào năm 2024, nữ ca sĩ mới chính thức tái ngộ khán giả nước ngoài bằng một liveshow riêng với quy mô lớn. Sự trở lại lần này đánh dấu hành trình hoạt động bền bỉ của Mỹ Tâm ở thị trường quốc tế và cho thấy sức hút chưa bao giờ giảm nhiệt của nữ ca sĩ đối với cộng đồng người Việt tại hải ngoại.


Theo những thông tin được hé lộ, MY TAM LIVE IN USA sẽ mang đến một setlist được đầu tư đặc biệt với hàng loạt ca khúc hit đã gắn liền cùng tên tuổi của Mỹ Tâm suốt hơn hai thập kỷ hoạt động nghệ thuật. Những bản ballad sâu lắng, giàu cảm xúc cùng các ca khúc sôi động hứa hẹn sẽ tạo nên một đêm diễn bùng nổ cảm xúc dành cho khán giả.

Đồng hành cùng Mỹ Tâm trong concert lần này tiếp tục là ban nhạc của Hoài Sa – cái tên vốn được xem như "linh hồn" trong nhiều sân khấu live band đình đám của nữ ca sĩ. Với phong cách hòa âm giàu cảm xúc, ngẫu hứng nhưng vẫn giữ được sự tinh tế, sự kết hợp giữa Mỹ Tâm và ban nhạc Hoài Sa từ lâu đã trở thành "bảo chứng" cho chất lượng nghệ thuật của mỗi đêm diễn.

Đặc biệt, thông tin khiến cộng đồng người hâm mộ phấn khích nhất chính là việc Mỹ Tâm sẽ lần đầu tiên trình diễn live ca khúc nhạc phim TÀI trên sân khấu tại Mỹ. Ngay sau khi được công bố, nhiều khán giả đã bày tỏ sự háo hức bởi đây là tiết mục mà họ chờ đợi từ rất lâu. Ca khúc OST của bộ phim TÀI từng tạo được hiệu ứng mạnh mẽ nhờ giai điệu cảm xúc cùng phần thể hiện giàu nội lực của Mỹ Tâm.

Không dừng lại ở đó, nữ ca sĩ còn tiết lộ phiên bản trình diễn lần này sẽ được phối mới hoàn toàn dành riêng cho concert tại Mỹ. Điều này càng khiến người hâm mộ kỳ vọng vào một màn trình diễn đặc biệt, mang màu sắc khác biệt so với bản gốc từng được phát hành trước đó. Với thế mạnh về biểu diễn live cùng khả năng xử lý cảm xúc trên sân khấu, Mỹ Tâm được kỳ vọng sẽ mang đến một tiết mục giàu cảm xúc và đầy bất ngờ.

Bên cạnh yếu tố âm nhạc, địa điểm tổ chức liveshow cũng đang trở thành chủ đề được nhiều khán giả quan tâm. Theo tiết lộ từ ê-kíp, concert sẽ diễn ra tại một trong những địa điểm biểu diễn nổi tiếng và có quy mô lớn tại Mỹ. Đây cũng chính là địa điểm từng chứng kiến sức hút mạnh mẽ của Mỹ Tâm trong đêm nhạc My Soul năm 2024. Khi đó, hàng nghìn khán giả đã phủ kín khán phòng, tạo nên bầu không khí bùng nổ kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ. Những khoảnh khắc khán giả đồng thanh hát theo các ca khúc nổi tiếng của Mỹ Tâm từng gây sốt trên mạng xã hội và để lại nhiều cảm xúc cho cộng đồng người Việt xa quê. Với hiệu ứng tích cực từ dự án phim TÀI cùng lượng người hâm mộ đông đảo tại hải ngoại, MY TAM LIVE IN USA ngày 7/6 được dự đoán sẽ nhanh chóng trở thành một trong những concert nhận được nhiều sự quan tâm nhất mùa hè năm nay.

Vietbf @ Sưu tầm
0 Replies | 18 Views | 1 Hour Ago - by PinaColada
Loading more...

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 00:39.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.27347 seconds with 22 queries