Hạnh phúc là những trái tim đong đầy vất vả. Hạnh phúc là tự thân cuộc sống góp nhặt để có, và hạnh phúc là những ǵ ta t́m kiếm cả một đời vẫn chưa đủ.
4 người đàn bà trên căn gác nhỏ.
Bước chân người đàn bà vẫn miệt mài gơ trên bậc cầu thang già nua trong con ngơ nhỏ 15 Hàng Điếu, Hà Nội. Giờ bà chỉ c̣n lại một ḿnh, những người bạn đồng cảnh đă phải trở về quê để làm vai tựa cho người mẹ già yếu. Một thời con gái lưng ong đă trôi qua nhanh trên căn gác nhỏ chừng 20 mét vuông. Nơi ấy, đă từng rộn vang tiếng cười của 4 thiếu nữ sau mỗi ngày lao động vất vả. Thời gian nhanh qua trong tiếng cười của một thời con gái, giờ đă bỏ lại sau lưng trong tuổi già đơn độc.
Bà Lê Thị Núi giờ c̣n một ḿnh trên căn gác nhỏ ngơ 15 Hàng Điếu
Ai sinh ra cũng mơ có một niềm hạnh phúc. Ai sinh ra cũng có mộng mơ hoài băo về một cuộc đời có nơi có chốn nương thân trong thiên chức của người nữ giới. Giờ hoài băo, ước mơ ấy đă tắt, hoặc chai lỳ với hy vọng trong thất vọng, vốn đă có trong người đàn bà Lê Thị Núi. Viết ra những ḍng này, cũng xuất phát từ tâm sự có thật của người đàn bà trên căn gác ở ngơ 15 phố Hàng Điếu, Hà Nội.
Giờ thiếu nữ có tên Núi mộc mạc từng vận hành theo con tầu trên hành tŕnh dọc miền đất nước, cũng đă trở thành bà với cách xưng hô tuổi tác mang lại. Ở tuổi 65, bà Núi đă nếm trải đủ mặt, ngọt, đắng, cay của một đời người. 17 tuổi thiếu nữ Lê Thị Núi trở thành thanh niên xung phong, dùng ư chí và sức vóc của người con gái đầy mơ mộng lao vào làm nhiệm vụ cao cả, v́ những tuyến đường cho miền Nam ruột thịt.
Căn gác nhỏ và gắn tuổi thanh xuân của nữ TNXP Lê Thị Núi
Thế rồi, định mệnh sắp đặt, người con gái Lê Thị Núi đă gửi tuổi thanh xuân của ḿnh theo những chuyến tầu chở niềm hạnh phúc đến muôn ga. Bánh tầu quay miệt mài trên ray sắt. Tuổi thanh xuân mơ mộng cống hiến sức trẻ dường như đă cuốn theo cả niềm hạnh phúc của tuổi trẻ để rồi khi ngoái lại phía sau lưng th́ những năm tháng tươi tắn của một con người đă qua nhanh như cơn gió thoảng.
Cô Núi làm nhân viên đường sắt thuộc ga Hà Nội. Những chuyến tầu ngược xuôi đă đưa người con gái Lê Thị Núi đi khắp nơi bởi công việc của ḿnh. Mỗi chuyến tầu kéo c̣i vào ga là mang chở biết bao nhiêu hạnh phúc của mọi nhà. Người đón kẻ đưa, tay trong tay ở ga xép, ga chính đôi khi cũng làm cho nhân viên Lê Thị Núi thoảng chút gợi buồn. Rồi những suy tư ấy cũng lai qua nhanh như chuyến tầu rời bến tiếp hành tŕnh theo thời gian. Giờ người phụ nữ Lê Thị Núi đă vào tuổi xế chiều.
Nhưng đôi khi một ḿnh trong căn gác nhỏ trống vắng, trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ, kỷ niệm một thời ùa về rồi lại bay đi như cơn gió bất chợt chiều phố cổ. Ai trong đời lại không có quăng tuổi mộng mơ, ai trong đời mà chẳng có kỷ niệm về một t́nh yêu cho dù không đọng lại nhiều. Người đàn bà Lê Thị Núi có lúc cũng trách ḿnh mang mệnh hẩm hiu.
Rồi trở lại sau lưng lại bừng tỉnh bởi trách cũng chỉ là lời trách. Những người bạn trong căn pḥng hẹp nhỏ giờ cũng vậy. Chẳng ai sắp đặt sao lại t́m đến nhau. Như những người ruột thịt cùng cảnh ngộ. Mải mê theo những chuyến tầu để rồi thanh xuân tuổi trẻ giờ như một cơn gió thoảng bay qua khiến tất cả thành vẫn mang theo ḿnh gối chiếc hằng đêm. Những cái tên thân t́nh í ới gọi nhau vào mỗi buổi sáng, “Hữu ơi, Hào ơi, Mai ơi dậy đi làm” giờ đă yếu theo tuổi mà vẫn cô quạnh như xưa.
Tủ và chạn bát của một thời khó khăn giờ vẫn là vật dụng thường dùng của bà Núi
Nơi kết nối của 3 người c̣n lại.
Thuở đi làm có nhau, có lúc trên cùng chuyến tầu cũng có lúc mỗi người một phương. Nhưng nơi ở vẫn cùng gác nhỏ trong ngơ nhỏ Hà Nội. Một căn pḥng do ngành đường sắt phân ở tạm. Không hàm ư nhưng vô t́nh đưa họ lại để cho cuộc sống thêm phần tươi đẹp. Trần Thị Hữu, Bùi Thị Hào, Nguyễn Tuyết Mai và Lê Thị Núi xưa là bạn và giờ vẫn thế. Tuổi trẻ là bạn và giờ một đời làm bạn. Và vẫn cô đơn trên chiếc giường một cũ kỹ. Trên căn gác có 4 chiếc giường đơn do cơ quan phân giờ đă hoen gỉ lớp sơn thời gian. Thời bao cấp vẫn như sống trên căn gác này bởi những vật dụng của một thời khó khăn chung.
3 chiếc giường lâu nay đă thiếu hơi ấm người nằm, chỉ c̣n giường của bà Lê Thị Núi đă nhẵn thín theo thời gian thao thức. “Cách đây mấy năm, chị Hữu, chị Mai, chị Hào c̣n ở th́ đỡ buồn hơn. Giờ các chị đều có mẹ già ốm, ai cũng phải về quê chăm mẹ. C̣n ḿnh tôi ở lại đây thôi.”- bà Lê Thị Núi bộc bạch. Giờ bà Núi làm cầu nối cho 3 người bạn xưa. Bà Núi nghỉ hưu cách đây 9 năm. Những chuyến tầu vẫn chạy, c̣n bà đă ở dừng ở “ga xép nhỏ”, đó là căn gác cũ xưa được đơn vị phân chia.
Căn gác nhỏ có 4 chiếc giường đơn, giờ những người bạn đă mỗi người một nơi,
chỉ c̣n bà Núi với vật dụng là bạn thân
Những ngày có lương bà Núi nhận và gửi theo địa chỉ bạn yêu cầu, hoặc gọi điện cho các bạn tiện về Hà Nội th́ rẽ vào lấy lương. Người ở Hà Đông, Hải Dương. Phương tiện thuận lợi nhưng mẹ già ai đành bỏ dù chỉ trong chốc lát. T́nh bạn chia xa bởi cuộc sống bắt buộc. Những câu chuyện xưa giờ cũng không có dịp ôn lại với những người bạn gắn bó một thuở.
Bà Núi tuy không bận như những người bạn, nhưng cũng chẳng mấy khi ở nhà. Có lúc đi chợ, có khi đi lễ chùa nương nhờ không gian thanh thản để được vui trong cảnh thanh tịnh nơi cửa thiền. Quê bà ở Hưng Hà, Thái B́nh, thỉnh thoảng dưới quê có việc, bà bắt xe về rồi lại lên. Thân gái xưa kia dặm trường th́ giờ sao khác được. Đoạn đời c̣n lại bà gửi tâm theo cơi phật. Khi tôi hỏi bà đă bao giờ bà trách ḿnh chưa? Bà Núi cười buồn rồi bảo: “Số phận biết làm sao được hả chú. Trời sắp đặt thế nào th́ ḿnh theo thế…”
Ai cũng mơ về một gia đ́nh hạnh phúc. Hạnh phúc giản dị
nhưng cũng t́m kiếm cả cuộc đời vẫn chưa đủ
Hạnh phúc là những điều giản dị, và hạnh phúc là một đời t́m kiếm. C̣n được hạnh phúc được đong đầy hay không là số phận. Những bông hoa đang tràn ngập ngày 8-3 cho nửa thế giới c̣n lại. Trong quanh ta c̣n đâu đó, những người vẫn mơ về một thời con gái, một thời đă qua với biết bao vất vả để t́m kiếm niềm hạnh phúc cho riêng ḿnh. C̣n bà Núi cũng chẳng mong được nhận một bó hoa nhưng hạnh phúc th́ vẫn cả một đời mong đợi.
Ánh Nguyệt