Báo Thanh Niên vừa tổ chức đưa bé Nguyễn Thị Tuyết Ngân, 9 tuổi, bị bắt cóc, hành hạ và bắt đi ăn xin - trở về sum họp gia đ́nh tại P.6, TP Mỹ Tho (Tiền Giang).
Trước đó tối 13.2, bạn đọc gọi điện báo tin có một bé gái 9 tuổi thất lạc gia đ́nh, hiện được một người ở bến đ̣ Sơn Đất (xă Nhơn Mỹ, H.Chợ Mới, An Giang) nuôi nấng, nhờ báo đăng ảnh để gia đ́nh biết đến đón em về.
11 ngày kể từ khi phát hiện ra bé Ngân cho đến khi đưa em trở về đoàn tụ gia đ́nh, các phóng viên Thanh Niên đă lặn lội t́m kiếm gia đ́nh em khắp nơi - từ An Giang, qua Bến Tre rồi Tiền Giang - chỉ với những thông tin hết sức mơ hồ do bé cung cấp. Sau bao lần mừng hụt, cuối cùng chúng tôi cũng đă t́m được gia đ́nh cho bé.
Bị bắt đi ăn xin
Với cô bé mới 9 tuổi đầu này, kư ức về gia đ́nh, cha mẹ, ngôi nhà nơi bé được sinh ra và lớn lên cứ đứt đoạn và có phần lộn xộn. Bé chỉ nhớ ḿnh tên Ngân, cha tên Tuấn, mẹ tên Thủy, c̣n nhà ở đâu th́ em không nhớ. Bé cũng không biết ḿnh đă thất lạc gia đ́nh bao lâu rồi. “Bữa đó, ba kêu đi mua nước đá, chị Phụng lấy xe đạp chở con đi rồi chở đi luôn tới bây giờ”, bé Ngân nói.
Sáng hôm sau, chúng tôi bắt đầu truy t́m tung tích “chị Phụng”, theo lời mô tả không mấy rành rọt của bé Ngân. Sau nhiều ngày lặn lội ḍ hỏi, cuối cùng chúng tôi cũng may mắn gặp được người cần t́m. Phụng tên đầy đủ là Nguyễn Thị Phụng, khoảng 17 tuổi, con của một người phụ nữ tên Phượng, quê quán ở Bến Tre, có khoảng 5 năm sống ở Xẻo Chùa (xă Nhơn Mỹ) với người chồng chắp nối tên Cộm.

Nguyễn Thị Phụng, nghi can bắt cóc bé Ngân - Ảnh: Thanh Quốc |
Người nhà ông Cộm cho biết hiện 2 người đă ly thân, bà Phượng sống với Phụng và đứa con trai út tên Hồng. Khoảng 3 tháng trước, bà Phượng đưa bé Ngân về sống chung tại đây. “Con nhỏ ốm nhom, nhỏ thó vậy mà hai mẹ con Phụng bắt phải ḷ ḍ xuống mương xách nước lên nhà cho tắm; ăn cơm xong c̣n bắt bé Ngân phải bưng cả thau chén xuống mương rửa; rồi bắt đi xin tiền. Đă vậy, hai mẹ con c̣n thường xuyên đánh đập con bé, đánh nhưng không cho khóc.
Nhiều lần gặng hỏi bé Ngân nhà cửa ở đâu để tôi đưa về, nhưng con bé chỉ khóc mà không dám nói”, một người em gái ông Cộm nói.
Theo Công an xă Nhơn Mỹ, dù tuổi c̣n nhỏ, nhưng Phụng đă nhiều lần trộm cắp xe đạp của bà con lối xóm, bán lấy tiền tiêu. Gần đây, Phụng bắt bé Ngân đi xin tiền về cống nạp. Từ sáng, bé Ngân đă phải đi lê la khắp đầu làng, cuối xóm để xin tiền, đến chiều đem về cống nạp hết cho Phụng và Hồng. “Nó (Ngân) xin có được bao nhiêu tiền đâu, mỗi đêm tôi chỉ lấy của nó 10.000 đồng”, Phụng khai nhận. Cả bà Phượng và Phụng cũng đă thừa nhận với công an xă ḿnh có đánh đập bé Ngân, nhưng Phụng nói “tôi chỉ đánh nó bằng cây có 2 lần hà”!
Trong khi đó, bé Ngân lại cho biết: “Mấy bữa con đi xin được ít tiền về nhà là bị mẹ (bà Phượng), chị Phụng đánh. Riêng anh Hồng đánh con nhiều nhất. Họ đánh con quá, con chịu không nổi. Bữa đó con đi xin tiền rồi trốn luôn không trở về nhà nữa”.
Người lái đ̣ tốt bụng
Sau khi bỏ trốn khỏi nhà bà Phượng, bé Ngân phải sống lang thang, áo quần rách rưới, cáu bẩn. Hằng ngày, bé Ngân đi khắp chợ rồi xuống bến đ̣ Sơn Đốt (bờ thị trấn An Châu, H.Châu Thành, An Giang) xin tiền lẻ để mua đồ ăn; đến tối lại ḷ ḍ về nằm ngủ ở một góc công viên thị trấn.
Mỗi ngày bé Ngân vẫn luôn theo sát anh Danh kể cả lúc anh lái đ̣ - Ảnh: Thanh Quốc
|
Chạy trốn chưa được bao lâu th́ bé Ngân bị Hồng (cũng bỏ nhà đi bụi - PV) t́m thấy. Hồng bắt bé Ngân hằng ngày phải đi xin tiền, nếu không nó sẽ chỉ chỗ ở của bé cho mẹ Phượng biết. “Có ngày con đi xin được 50.000 đồng với 10.000 đồng (tức là 60.000 đồng nhưng cô bé không biết cộng lại - PV), nhưng bị anh Hồng lấy đi chơi game hết, không cho tiền con ăn cơm”, bé Ngân nói.
Cuộc sống của cô bé thất lạc gia đ́nh là một chuỗi ngày dài lang thang, đói khát... tiếp nối nhau. Những thức ăn người ta bố thí em dùng để lót dạ, góc tối công viên là chỗ ngả lưng, gờ đá là chỗ tựa đầu. Cho đến ngày 9.2 (nhằm ngày mùng 7 Tết Nguyên đán) vừa qua, khi bé Ngân lê tấm thân đói lả xuống bến đ̣ Sơn Đốt xin ăn th́ gặp anh Vơ Thanh Danh, hành nghề lái đ̣ thuê đưa khách qua sông Hậu. Nh́n thấy cô bé rách rưới, đói khát anh động ḷng đến hỏi thăm. “Bé Ngân nói nhà con ở xa lắm, con đi lạc, không biết đường về nhà. Thấy tội quá, tôi hỏi con chịu về ở với tôi không? Vậy là con bé theo tôi về nhà”, anh Danh nói.
Anh Danh đă có vợ và hai con gái, cuộc sống không dư dả ǵ. Anh kể: “Tôi dẫn bé Ngân về tắm rửa, gội đầu cho sạch sẽ rồi kiếm đồ mới cho nó thay. Vợ tôi bắt chí cho nó 3 ngày liền, được gần cả trăm con. Con bé khôn lanh lắm, không ai dạy nhưng nó tự gọi tôi bằng ba, kêu vợ tôi bằng mẹ ngọt xớt. Bây giờ đi đâu nó cũng bám theo tôi, kêu ở với ai cũng không chịu, nói con chỉ ở với ba Danh hà”.
Thoạt đầu, thấy đứa bé đáng thương, vợ anh cũng ủng hộ quyết định của chồng. Nhưng sau đó những người hàng xóm cứ chọc ghẹo “bé Ngân là con rơi của anh Danh” nên chị Bích sinh ghen, kêu anh đưa con bé đi nơi khác. “Ở đây người ta cứ trêu chọc là con rơi của tôi hoài nên vợ tôi ghen. Hơn nữa, con bé cũng thương tôi thiệt, nửa đêm đang ngủ nó giật ḿnh thức dậy ḅ qua lấy mền đắp cho tôi, thấy vậy vợ tôi càng nghi...”.
Có thêm bà nội
Bị vợ ghen dữ quá, anh Danh đành bấm bụng nhờ một người bạn tên Nhựt, cùng làm nghề lái đ̣ thuê nuôi bé Ngân giùm. Anh Nhựt chưa vợ, dắt bé Ngân về nhà mẹ. Bà Huỳnh Thị Ḥa, mẹ anh, thấy con bé ḷng vui như “bắt được lộc trời”. Bà Ḥa nói: “Con bé rất ngoan, kêu tôi bằng bà nội ngọt xớt. Tôi tắm rửa cho nó, sắm sửa quần áo, giày dép mới cho nó...”.
Cũng theo lời kể của bà Ḥa, th́ con bé rất dễ nuôi, chỉ khoái ăn rau, ít ăn thịt, cá. Đặc biệt, bé Ngân rất thích uống nước hột é, tối nào bà Ḥa cũng pha cho nó một ly bự. “Nghe người lớn nói sáng mai đưa nó về gặp cha mẹ, suốt đêm qua con bé cứ thức hoài không chịu ngủ. Tôi cố dỗ dành và hỏi sao con không ngủ, nó nói tại mừng và nôn về nhà quá. Nuôi con bé một thời gian mến tay, mến chân rồi giờ xa nó không đành”.
Bà Ḥa c̣n cho biết tối đó bé Ngân nằm xem phim rồi bỗng khóc sướt mướt khi thấy cảnh một đứa bé bị lạc mất cha mẹ. “Con bé nói sao cảnh đó giống con quá nội ơi. Về nhà rồi con nhớ bà nội, nhớ ba Nhựt, ba Danh lắm, rồi bé Ngân ôm tôi, hai bà cháu đều ̣a lên khóc”, bà Ḥa kể.
Sau khi trao bé Ngân cho gia đ́nh, trên đường về, bà Ḥa mặt buồn rười rượi. Bà vừa nói vừa mếu: “Đưa bé Ngân về nhà, nhưng ḷng tôi cứ mong đó không phải là nhà nó. Tôi mua cho con bé mấy bộ đồ mới, một bịch hột é thiệt bự, nhưng không mang theo v́ tôi nghĩ nó sẽ trở về cùng tôi, vậy mà... Thôi th́ mai mốt tôi sẽ quay lại thăm nó, mang đồ lên cho nó luôn vậy”. (C̣n tiếp)
Thanh Quốc, thanhnien.com.vn