
Galya từng là kẻ thứ ba. Chuyện hôn nhân của cô chẳng hề suôn sẻ. Cô cứ lẻ bóng như thế cho đến tận năm ba mươi tuổi mới quyết định phải tìm cho mình một người đàn ông. Lúc đầu, Galya không biết Pavel đã có gia đình, nhưng rồi anh ta cũng chẳng buồn che giấu sự thật đó ngay khi nhận ra cô đã quá gắn bó và yêu mình sâu đậm.
Thế nhưng, Galya chẳng buông một lời trách móc Pavel. Ngược lại, cô chỉ tự dằn vặt bản thân vì mối quan hệ này và vì sự yếu lòng của chính mình. Cô cảm thấy mình thật khiếm khuyết khi không tìm được một tấm chồng đúng nghĩa lúc còn xuân sắc, mà thời gian thì cứ vùn vụt trôi qua.
Thực ra mà nói, Galya không hề tệ: tuy không phải đại mỹ nhân nhưng cô có gương mặt khả ái, dáng người hơi đậm đà một chút khiến cô trông có vẻ già dặn hơn tuổi. Mối quan hệ với Pavel chẳng dẫn đến đâu cả. Galya không muốn mãi mang danh tình nhân, nhưng cô cũng không đủ can đảm để bỏ anh ta. Cô sợ hãi cảm giác phải cô độc một mình.
Một ngày nọ, anh họ của cô là Seryoga ghé chơi. Anh đang trên đường đi công tác và tạt qua thăm em gái sau bao ngày không gặp. Hai anh em ăn trưa trong bếp, tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời như hồi còn để chỏm. Galya trút bầu tâm sự về đời tư của mình, cô kể hết mọi chuyện rồi khóc thút thít một hồi.
Đúng lúc đó, chị hàng xóm tạt qua gọi Galya sang nhà một lát để xem mấy món đồ mới mua. Galya đi vắng khoảng hai mươi phút. Vừa hay lúc đó có tiếng chuông cửa. Sergey ra mở cửa vì cứ ngỡ em gái đã về, mà cửa thì cũng chẳng khóa... Đứng ở ngưỡng cửa là Pavel. Ngay lập tức, ông anh họ nhận ra đây chính là gã nhân tình của Galya. Pavel đứng hình khi thấy trong nhà Galya xuất hiện một gã đàn ông to cao, mặc quần thun áo may ô, tay đang cầm miếng bánh mì kẹp xúc xích nhai dở.
— Galya có nhà không? — Pavel chẳng biết hỏi gì hơn ngoài câu đó.
— Galya đang trong phòng tắm, — Seryoga nhanh trí đáp ngay.
— Xin lỗi, nhưng anh là gì của cô ấy? — Pavel vẫn chưa hoàn hồn.
— Tôi là chồng cô ấy. Chồng hờ thôi. Tạm thời là vậy... Thế anh hỏi với mục đích gì? — Sergey tiến lại gần, túm lấy cổ áo Pavel. — Chẳng hay anh chính là gã diện mạo bảnh bao đã có vợ mà Galya kể với tôi phải không? Nghe cho kỹ đây. Nếu tôi còn thấy anh vác mặt đến đây lần nữa, tôi sẽ đá anh xuống cầu thang, hiểu chưa?
Pavel vùng khỏi tay Sergey rồi chạy biến xuống lầu. Một lúc sau Galya quay về, Sergey kể lại chuyện gã nhân tình ghé thăm.
— Anh đã làm gì vậy? Ai mượn anh chứ? — Galya bật khóc. — Anh ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Cô ngồi xuống ghế sofa, lấy tay che mặt.
— Đúng, hắn sẽ không quay lại nữa, và thế là tốt nhất. Đừng có sướt mướt nữa. Anh có một người đàn ông cực kỳ tử tế dành cho em đây. Một người góa vợ ở làng anh. Từ khi vợ mất, đàn bà con gái cứ vây lấy nhưng cậu ta đều từ chối hết. Có vẻ vẫn muốn ở vậy một mình. Nghe này, xong đợt công tác anh sẽ ghé đón em. Chuẩn bị đi, chúng ta về làng một chuyến. Anh sẽ giới thiệu hai đứa với nhau.
— Sao lại thế được? — Galya ngạc nhiên. — Không, anh Seryoga, em không làm thế được đâu. Người lạ hoắc lạ huơ. Tự dưng em lại đến đó... Xấu hổ chết đi được. Không là không.
— Ngủ với chồng người ta mới là xấu hổ, chứ làm quen với người độc thân thì có gì mà ngại. Có ai bắt em nhảy ngay lên giường với cậu ta đâu. Cứ đi đi, coi như về dự sinh nhật vợ anh.
Vài ngày sau, Galya và Sergey đã có mặt ở làng. Lyuba, vợ của Sergey, bày bàn tiệc trong vườn cạnh nhà tắm hơi. Hàng xóm, bạn bè và cả Alexei — người bạn góa vợ của Sergey — đều đến dự bữa tiệc gia đình. Hàng xóm đã quen mặt Galya từ lâu, nhưng với Alexei thì đây là lần đầu cô gặp mặt. Sau buổi tụ họp ấm cúng, Galya trở về thành phố. Cô thầm để ý thấy Alexei là người rất trầm tính và khiêm nhường. "Chắc anh ấy vẫn còn thương nhớ người vợ quá cố. Tội nghiệp, hiếm có người đàn ông nào nặng tình đến thế," Galya tự nhủ.
Một tuần sau, vào ngày nghỉ, tiếng chuông cửa lại vang lên. Galya không đợi ai cả. Cô mở cửa và ngỡ ngàng: Alexei đang đứng đó, tay xách một chiếc túi.
— Chào Galya, tôi... tôi tiện đường đi ngang qua đây. Tôi lên phố đi chợ và mua ít đồ. Nghĩ bụng dù sao mình cũng đã quen biết, nên ghé thăm cô một chút, — Alexei bối rối nói ra câu thoại đã chuẩn bị sẵn.
Galya mời anh vào nhà. Dù vẫn còn ngạc nhiên nhưng cô vẫn pha trà mời khách, trong lòng bắt đầu lờ mờ đoán ra chuyến viếng thăm này không hề ngẫu nhiên.
— Thế nào, anh đã mua được hết đồ cần thiết chưa? — Galya hỏi.
— Rồi, đồ tôi để cả ngoài xe. Còn cái này... gửi cô. — Alexei lấy từ trong túi ra một bó tulip nhỏ và đưa cho Galya.
Cô nhận lấy bó hoa, đôi mắt bừng sáng. Họ ngồi uống trà trong bếp, chuyện trò về thời tiết và giá cả thị trường. Cuối cùng, khi chén trà đã cạn, Alexei cảm ơn cô và sửa soạn ra về. Ở lối vào, anh chậm rãi xỏ áo khoác và đi giày một cách lơ đãng. Rồi, ngay khi vừa đặt chân ra ngưỡng cửa, anh bất chợt quay lại nhìn Galya và nói:
— Nếu bây giờ tôi đi mà không nói ra điều này, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Galya, suốt một tuần qua tôi chỉ nghĩ về cô thôi. Thật lòng đấy. Cô đã chiếm trọn tâm trí tôi rồi. Tôi mong mãi mới đến ngày nghỉ để được lái xe đến đây... Tôi xin địa chỉ từ anh Sergey đấy...
Galya đỏ mặt, khẽ cúi đầu:
— Nhưng chúng ta mới chỉ biết về nhau ít quá...
— Không sao, không sao cả. Quan trọng là cô không ghét bỏ tôi chứ? Chúng ta có thể xưng hô thân mật hơn được không?... Tôi biết mình không phải là món quà hoàn hảo gì. Thêm nữa, tôi còn một đứa con gái nhỏ tám tuổi. Cháu đang ở với bà ngoại.
Alexei hồi hộp đến mức tay hơi run run.
— Có con gái là điều tốt mà. Đó là hạnh phúc, — Galya nói một cách mơ màng. — Em luôn ao ước có một đứa con gái.
Được tiếp thêm can đảm bởi những lời đó, Alexei cầm lấy tay Galya, kéo cô lại gần và đặt lên má cô một nụ hôn. Sau nụ hôn ấy, Alexei nhìn vào mắt Galya, thấy trong đó lấp lánh những giọt lệ.
— Em thấy không thoải mái khi anh làm vậy sao? — Anh hỏi, — Có vẻ như...
— Không, ngược lại là khác. Thậm chí em còn không ngờ mình lại thấy... vừa ngọt ngào, vừa bình yên đến thế. Vì em biết mình không hề đánh cắp hạnh phúc của bất kỳ ai...
Kể từ đó, họ gặp nhau vào mỗi cuối tuần. Hai tháng sau, Galya và Alexei đăng ký kết hôn và cô dời về làng chung sống. Galya tìm được công việc trong một nhà trẻ. Một năm sau, cô hạ sinh một cô con gái. Thế là hai cô bé cùng lớn lên trong gia đình họ: cả hai đều được yêu thương và coi như con ruột. Sự quan tâm và tình yêu thương luôn được chia đều cho tất cả. Còn Alexei và Galya thì như trẻ ra vì hạnh phúc, tình yêu của họ qua năm tháng càng thêm nồng đượm như rượu quý lâu năm.
Trong những bữa tiệc gia đình, Sergey thường nháy mắt với Galya:
— Thế nào Galka, anh chọn chồng cho em chuẩn không hả? Cứ càng ngày càng đẹp ra thế kia. Anh đã bảo rồi, cấm có sai — cứ nghe lời anh là chỉ có sướng thôi![/IMG]
Cháu mới lên xe hoa được hơn một năm thôi chú ạ. Đáng lẽ đây phải là khoảng thời gian vợ chồng son hạnh phúc nhất, thế mà cháu lại cảm thấy mình vừa bị lừa bước vào một cái bẫy tàn nhẫn và trơ trẽn đến tột cùng.
Trước khi cưới, chồng cháu luôn thể hiện là một người đàn ông chững chạc, có chí làm ăn và tự chủ kinh tế. Cháu đã tin tưởng tuyệt đối mà gật đầu đồng ý làm vợ anh. Nhưng sự thật như một cái tát điếng người giáng xuống ngay khi hai đứa đi tuần trăng mật về. Anh ấy quỳ xuống, thú nhận rằng bản thân đang gánh một khoản nợ lên tới 800 triệu đồng! Đó là số tiền anh vay mượn để chơi tiền ảo và hùn vốn mở quán cafe thất bại từ tận 2 năm trước khi quen cháu. Anh giấu nhẹm cục nợ khổng lồ đó đi, diễn vai một người đàn ông hoàn hảo để lừa cháu vào tròng, đợi lúc "ván đã đóng thuyền" mới lật bài ngửa!
Cháu suy sụp hoàn toàn, nhưng thái độ của nhà chồng mới là thứ khiến cháu ghê tởm và rùng mình. Biết chuyện bại lộ, mẹ chồng gọi cháu ra phòng khách. Mẹ pha trà, ngọt nhạt nắm lấy tay cháu rồi nói một câu mà cháu nghe xong lạnh toát sống lưng: "Thằng T. nó lỡ dại, nhưng giờ cưới xin đàng hoàng rồi, hoạn nạn thì vợ chồng phải có nhau. Hôm cưới bố mẹ đẻ cho con chục cây vàng làm của hồi môn, cộng với cái sổ tiết kiệm tiền gái chưa chồng của con nữa, con rút ra giúp chồng trả nợ đi cho nhẹ gánh. Thế mới là vợ hiền dâu thảo, nhà này sẽ ghi nhận công lao của con!"
Chú Tú ơi, mẹ chồng cháu đang nhòm ngó chính xác vào số hồi môn và mồ hôi nước mắt của bố mẹ đẻ cháu! Cháu sững sờ, rút tay lại và nói cực kỳ rành rọt: "Mẹ ơi, đó là khoản nợ từ trước khi cưới. Lúc anh ấy vay tiền làm ăn, ăn chơi, con không hề được biết, cũng chẳng được tiêu một đồng một hào nào từ số tiền đó. Tại sao bây giờ bắt con gánh? Tiền vàng của con là máu mủ của bố mẹ đẻ con cho, con không liên quan và con kiên quyết không trả!"
Chỉ chờ có thế, mẹ chồng cháu lật mặt ngay lập tức. Bà chỉ thẳng mặt cháu chửi rủa là loại đàn bà cạn tàu ráo máng, ích kỷ, thấy chồng chết đuối mà không cứu.
Nhưng sự khốn nạn chưa dừng lại ở đó chú ạ. Chồng cháu thấy cháu cứng rắn ôm khư khư vàng cưới không xì ra, anh ta dở bài "chí phèo" vô cùng hèn hạ. Hàng tháng lĩnh lương, anh ta mang 100% số tiền kiếm được đi trả nợ gốc và lãi. Kết quả là: Cháu bị biến thành trụ cột gia đình bất đắc dĩ! Từ tiền đi chợ, tiền điện nước, ma chay hiếu hỉ, đến cái chai nước mắm trong nhà cũng là cháu phải cắn răng bỏ tiền túi ra mua. Anh ta đắc ý bảo cháu: "Tiền anh anh trả nợ, tiền em thì nuôi gia đình, thế là công bằng, có bắt em trả nợ hộ đâu mà em kêu?". Nhưng thực chất, anh ta đang lách luật, dùng việc trốn tránh trách nhiệm sinh hoạt để ÉP CHÁU PHẢI DÙNG TIỀN CỦA MÌNH NUÔI ANH TA, gián tiếp trả nợ thay cho anh ta!
Đến bây giờ, nhà chồng đi rêu rao khắp họ hàng rằng cháu là thứ vợ vô trách nhiệm, chỉ biết hưởng phước lúc sung sướng chứ thấy chồng khó khăn thì đạp xuống bùn. Cháu cay đắng và ngột ngạt quá. Cháu mới cưới, chưa có con cái gì. Tại sao cháu phải gánh một quyết định sai lầm mà cháu không hề tham gia?
VietBF@sưu tập